Trần Hoàng Blog

►Nghệ An: trên đường vào trại giam số 6 nơi TNLT đang tuyệt thực, cả đoàn chúng tôi bị đàn áp, đánh đập tàn khốc (12-7-2019)

Posted by hoangtran204 trên 12/07/2019

 

 

 

Nguyễn Thúy Hạnh

12-7-2019

Trên đường vào trại giam số 6 đồng hành cùng các TNLT đang tuyệt thực tại đây, cả đoàn chúng tôi bị đàn áp, đánh đập tàn khốc.

Riêng Huynh Ngoc Chenh bị đánh hội đồng tới 3 lần, bị cướp toàn bộ tiền bạc giấy tờ tuỳ thân và iphone. Chúng nó là an ninh, quản giáo và tù hình sự (được điều ra) từ trại 6, dưới dạng côn đồ.

 

Image may contain: 1 person, outdoor

 

___

Trên đường vào trại giam số 6 đồng hành cùng các TNLT đang tuyệt thực tại đây, cả đoàn chúng tôi bị đàn áp, đánh đập tàn khốc. Riêng Huynh Ngoc Chenh bị đánh hội đồng tới 3 lần, bị cướp toàn bộ tiền bạc giấy tờ tuỳ thân và iphone. Chúng nó là an ninh, quản giáo và tù hình sự (được điều ra) từ trại 6, dưới dạng côn đồ.

Image may contain: one or more people, selfie, closeup and outdoor

Xin hỏi anh là ai?
Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai?
Xin hỏi anh là ai?
Sao đánh tôi chẳng chút nương tay?

Image may contain: 5 people, people smiling, closeup
Nguyen Thuy Hanh  va Huynh Ngoc Chenh 

Tội ác của Cộng Sản ngày 12/7/2019.

Tôi bị chúng đánh sưng mắt và chảy máu tai, tại trại giam số 6 thanh chương, nghệ an!

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: one or more people and closeup
___
xem video anh Dũng Trương bị công an đánh, đá rất dã man. Nếu bạn đánh lại chúng, bọn này sẽ bắt bạn, lập biên bản, và đưa vào tù vì bạn phạm tội gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ!
___

12-7-2019

Đoàn tuần hành đang tiến về trại giam số 6 để đồng hành cùng các TNLT đang tuyệt thực tại đây

Image may contain: 3 people, people standing, tree, sky, outdoor and nature

ĐỒNG HÀNH CÙNG CÁC TNLT ĐANG TUYỆT THỰC TẠI TRẠI 6 NGHỆ AN

Image may contain: 1 person, standing, tree, plant, outdoor and nature

TNLT Nguyễn Văn Điển tuyệt thực đến ngày thứ 10, sức lực rất yếu.
Điển nói với bố khi vào thăm nuôi rằng: “Tháng sau bố vào ko gặp con nghĩa là con đã chết”.
Nguyễn Trung Trực đã tuyệt thực ngày thứ 14.

Image may contain: 19 people, people smiling, people standing
Image may contain: 5 people, people standing and outdoor

10-7-2019  Hai cựu tù trại 5 trở lại “chiến trường xưa”.

 

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing
(Chị Cấn Thị Thêu, và chị Đặng Ngọc Minh mẹ của Nguyễn Đặng Minh Mẫn trước cổng trại 5 sáng 10/7/2019. Họ đều từng bị giam nơi đây)

NGÀY NÀY 8 NĂM TRƯỚC
Ngày này 8 năm trước, 10/7/2011, lần đầu tiên những người biểu tình chống Trung Quốc trong chuỗi biểu tình mùa hè năm 2011 bị đàn áp, bắt bớ, và đó cũng là lần đầu tiên mình bị công an bắt.

Dạo đó con trai út về nghỉ hè, mình cho con cùng tham gia biểu tình với mong muốn hun đúc cho con lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, và ý thức trách nhiệm với đất nước, với xã hội, cũng đồng thời đông thêm được một người trong đoàn biểu tình.

Hôm đó, cũng như các chủ nhật trước, hai mẹ con đến đứng cạnh cột cờ Hà Nội trông sang ĐSQ Trung Quốc. Chưa kịp hô tiếng nào thì tiếng còi ré lên, đám công an lao vào xốc nách con trai mình đầu tiên, lôi lên xe bus. Chẳng hiểu sao ngay lập tức mình đã ở cạnh con trai trên xe.

Trên xe bus đầu bắt người hôm đó có chú của mình cùng hai mẹ con, chị Đặng Bích Phượng, Trịnh Toàn, vợ chồng chú Vinh, và bác Khánh Trâm, tất cả 8 người.

Cảm giác của mình lúc đó là hồi hộp, và sợ, đúng ra là lo sợ cho con trai. Thằng bé 16 tuổi đang học hành yên ổn bên Mĩ, nhỡ nó bị cấm xuất cảnh thì sẽ dở dang việc học của nó, bao dự định cho con sẽ bị dập tắt.

Bị bắt về đồn CA Mĩ Đình hôm đó còn có em Huyen Trang vợ của TNLT Phạm Văn Trội, mẹ con nhà Thuý Nga, Vũ Quốc Ngữ

12h trưa thì mẹ con mình được thả. Trên xe về nhà, mình hỏi:
– Con có sợ không?
– Con không sợ – thằng bé trả lời rồi tủm tỉm cười, nói tiếp – Con chỉ thấy lạ và buồn cười về mẹ. Mọi khi mẹ có thế đâu, vậy mà lúc họ bắt con, mặt mẹ tái đi, mẹ hét lên: “Sao lại bắt con tao?”, rồi mẹ lao vào giằng con lại. Nhưng họ đông hơn, lôi mạnh hơn, trong khi mẹ túm con quá chặt, nên lôi luôn cả mẹ lên xe.

À, thì ra là vậy, thảo nào chẳng nhớ mình bị bắt như thế nào, chỉ thấy ngay lập tức ở cạnh con trên xe.

Hôm đó, bước ra khỏi đồn CA Mĩ Đình mình đã chính thức bước ra khỏi nỗi sợ hãi, cái thứ đã nằm sẵn trong đầu mình ngay từ khi sinh ra trong chế độ độc tài này.

(Ảnh, năm sau, 7/2012 con trai về nghỉ hè mình lại cho con tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Cảm ơn chú Nguyen Lan Thang đã ghi được phút máu lửa của mẹ con nhà tui 😂)

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor
 
____

Cái ác hợp pháp

RFA  26-6-2019

Trong một tweet của Hoàng Chí Phong gần đây, anh gửi lên một tấm ảnh về lực lượng trấn áp mặc áo đen, có chỉ dấu riêng. Đây là lực lượng bị nhiều người Hồng Kông thắc mắc vì đó là những người đánh đập người biểu tình tháng 6 năm 2019, hết sức tàn bạo. Đánh đến mức mà cảnh sát áo xanh quen thuộc của Hồng Kông phải chạy đến can.

Tấm ảnh trên twitter của Hoàng Chí Phong, cho thấy nhân vật trấn áp nở nụ cười khoái trá. Nó kỳ lạ và khác biệt với hàng trăm ngàn người biểu tình đang xao xuyến trước tương lai mơ hồ của họ.

Loại người gì vừa chĩa vũ khí vào dân chúng mà vừa cười như vậy?”, Hoàng Chí Phong đặt một câu hỏi, có vẻ ngạc nhiên, và pha lẫn sự tức giận.

Nhưng câu hỏi đó, không phải chỉ người Hồng Kông biết, mà thậm chí những người Việt Nam cách một bờ đại dương, cũng biết. Nụ cười đó quen thuộc lắm. Nụ cười thỏa mãn của cái ác hợp pháp. Nụ cười có hình dáng con người, nhưng thật ra, đó là một giống loài khác.

Nụ cười đó, nhắc nhiều người Việt Nam nhớ những ngày tháng họ xuống đường đòi một môi trường trong lành, đòi một chính sách của lòng dân, đòi kẻ thù xâm chiếm quê hương phải biết rõ sự căm hờn đang dồn nén… thì cũng là lúc những lực lượng đàn áp cũng xuất hiện các nụ cười như vậy. Những kẻ cầm bộ đàm oai phong trong trận càn với quân thù, những nhân vật ngồi quan sát… họ có chung một nụ cười ấy, của cái ác hợp pháp.

Ở công viên Tao Đàn, mùa hè năm 2018. Có những người rất trẻ, họ cũng cười như vậy và đánh đến nôn ra máu, đánh đến hôn mê những có tuổi như chị, như mẹ, như anh của họ. Những trận đòn thay phiên và hả hê thú tính ấy, như muốn chứng minh rằng cái ác hợp pháp, hay cái ác mặc áo lý tưởng ấy chính là đỉnh cao của cách mạng.

Những người bạn trẻ ở Hồng Kông cũng góp bình luận của mình vào tweet của Hoàng Chí Phong bằng những đoạn video quay được các lực lượng lạ lùng ấy rượt đuổi, và khi bắt được một ai đó thì tất cả bu bám và đánh bằng dùi cui không hề thương xót. Ngăn cản một cuộc biểu tình có vẽ như là chuyện phụ, nhưng thỏa mãn thú tính, mới là chuyện chính.

Năm 2015, ông Nguyễn Văn Lía, một nguyên lão của đạo Hòa Hảo Thuần Túy khi đi dự lễ tưởng niệm thầy vắng mặt ở An Giang. Ông bị chận ở một ngã ba đường vắng. Nơi đó nhiều đệ tử của Hòa Hảo đi dự lễ đã bị đánh và nằm quằn quại trên đường. Viên công an chỉ huy nói ông phải quay lại, nếu không sẽ bị đánh như vậy. Thấy mình tuổi cao sức yếu, và cũng không thể vượt qua được hàng hàng lớp lớp công an hung hăng đó, ông Lía quay về, nhưng đi chưa được mười bước, chính viên công an đó đã xông lại đạp ông ngã chúi xuống mương lộ. Đạp xong, viên công an ấy cười.

Tháng 6 năm 2018, Chánh trị sự Hứa Phi, nguyên lão của Đạo Cao Đài Chơn Truyền ở Lâm Đồng, vào chiều tối khi nghe có người gõ cửa tìm, ông ra đón thì hơn chục người của nhà cầm quyền đạp cửa xông vào đánh đập ông đến bất tỉnh. Những người đó thay phiên lấy kéo, dao cạo… cắt râu và cắt tóc của ông, và cười.

Năm 2019, nhà báo tự do Thư Lê đột nhiên bị công an tỉnh Đồng Nai bắt giữ khi cô đang ở Tây Ninh, vu khống cô vượt biên giới. Những công an viên vây quanh, tra vấn, cho lột đồ khám xét. Viên công an ở Đồng Nai cợt nhã ve vuốt cô, khi bị phản ứng trừng mắt đe dọa. Sau đó tài sản cá nhân của cô nhà báo tự do nghèo khó bị cướp sạch. Viên công an Đồng Nai khi rời khỏi phòng thẩm vấn, nhìn cô và cười.

Cũng như gương mặt cười của tay đặc vụ Trung Quốc được cử sang Hồng Kông để đánh đập, để vui niềm vui dã thú… những nụ cười ấy cũng xuất hiện ở Việt Nam. Và tất cả, chắc chắn đều phải có chung một cảm giác rất đặc biệt về cái ác hợp pháp. Họ – dù khác quê hương và tiếng nói, ắt cũng đều cảm thấy chung một sự khác biệt với con người.

Trong Animal Farm của  George Orwell, những con heo nhỏ bị bắt đi. Được dạy và sống theo một lý tưởng mới, khi quay lại, chúng là sức mạnh và nụ cười của kẻ ác cầm quyền. Vẫn có hình dáng là heo, nhưng chúng đã là một thứ súc sanh khác.

Những cái ác hợp pháp vẫn xuất hiện ở Việt Nam, khắp nơi. Từ sau các chấn song nhà tù ở những vùng khắc nghiệt nhất, cho đến tiếng xua đuổi tại vườn rau Lộc Hưng, hay, hay tiếng máy xúc ở chùa Liên Trì. Trong câu chuyệ kể về vụ cướp đất của dân tại Thủ Thiêm, những người có nụ cười ấy cũng đã hỏi người dân rằng “muốn đất hay muốn mất mạng?”.

Sẽ rất vô nghĩa khi chúng ta bàn về luật pháp, nói về tòa án… hay nói về tương lai của một dân tộc, khi cái ác hợp pháp đang là điều hiển nhiên được hậu thuẫn từ nhà cầm quyền. Câu chuyện Hồng Kông là một ví dụ rõ – những lời kêu gọi yêu thương, chia sẻ và góp sức cho chính quyền xây dựng đất nước… sẽ luôn chỉ là phần biếm họa của sách giáo khoa lịch sử, về triều đại hợp pháp của cái ác.

 

____

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: