Trần Hoàng Blog

►Khi chính quyền TQ thảm sát người dân của họ – Thiên An Môn 1989-2019 (New York Times)

Posted by hoangtran204 trên 13/06/2019

Nhà cầm quyền cộng sản  TQ đã ra lệnh cho quân đội thảm sát hơn 10.000 thanh niên và sinh viên vào 4 tháng 6, 1989 tại Quãng trường Thiên An Môn. Phần lớn những người chết đều ở trong độ tuổi 18-22.

Một bài viết rất xúc động về tinh thần đấu tranh và tình đồng đội của những người dân thường ít học dành cho các sinh viên và giới trẻ Trung Quốc. Le Kim Dung Đọc bài, tôi liên tưởng đến tầng lớp sinh viên và thanh niên ớ Việt Nam. Thất vọng.

 

 

 

“MƯU CẦU ĐÂU CHỈ CƠM ĂN MÀ CÒN CẢ QUYỀN CỦA MÌNH LÀ MỘT VIỆC RẤT CON NGƯỜI”

Le Nguyen Duy Hau

3-6-2019

(Tờ New York Times vừa đăng một bài trong mục Opinion của tác giả Nicholas Kristof (link cuối bài) nhân kỉ niệm 30 năm “Sự Kiện Thiên An Môn”. Mình thấy bài viết rất xúc động nên dịch lại cho mọi người cùng đọc. Tựa bài do mình tự đặt lại. Bài viết thể hiện quan điểm của Kristof, một phóng viên nước ngoài có mặt tại hiện trường vào thời điểm đó)

***
Ba mươi năm trước vào một ngày mùa xuân năm 1989, khi đất nước đông dân nhất thế giới đang chập chững tại ngưỡng cửa của tự do, tôi bỗng nhận được một cuộc gọi vào buổi đêm khi đang trong căn hộ của mình ở Bắc Kinh: Quân đội Trung Quốc đang tấn công chính thủ đô của nước này.

Sinh viên và công nhân đã phong tỏa các tuyến đường bằng cách dựng rào cản để ngăn chặn bước tiến của quân đội. Do đó, tôi quyết định nhảy lên xe đạp của mình và chạy thật nhanh về hướng có tiếng súng nổ. Tôi đến được Quảng Trường Thiên An Môn chỉ một chốc trước khi quân đội đến, và tôi đã thấy những người lính xả đạn súng trường trực tiếp vào đám đông có tôi đứng trong đó.

Thời điểm đó, tôi đang là trưởng chi nhánh Bắc Kinh của báo The Times. Và tôi đã chạy khắp nơi suốt đêm hôm ấy, với quyển sổ trong tay đã ướt đẫm mồ hôi vì sợ hãi. Tôi cố gắng ghi lại hết sự khủng khiếp của đêm hôm đó, thứ vẫn còn in đậm trong ký ức tôi. Bạn không thể quên được hình ảnh những thanh niên – trong đó có cả những cá nhân sáng láng và xuất sắc nhất, đầy ắp hoài bão và lý tưởng – đã đương đầu với súng máy. Và bỗng chốc, họ ngã xuống, đầy máu và nằm bất động trên mặt đất.

Cho đến tận đêm hôm đó, hàng triệu người Trung Quốc đã có thể tuần hành rất tự do trong suốt bảy tuần tại hơn hàng trăm thành phố trên khắp cả nước. Họ lên án tham nhũng, kêu gọi mở rộng dân chủ. Những nhà điêu khắc thậm chí còn dựng lên bức tượng “Nữ Thần Dân Chủ” khổng lô, một phiên bản Trung Quốc của Nữ Thần Tự Do. Hy vọng đã tràn ngập khắp muôn nơi.

Nhưng binh lính đã đến, nổ súng không chỉ vào đám đông mà còn nhắm đến cả những gia đình đang chứng kiến trong hoảng sợ từ những lan can xung quanh. Quân đội bắn vào cả xe cứu thương đang chở người bị thương. Mùa đông bỗng bao phủ Trung Quốc, và nói như một thuật ngữ chính trị thì mùa đông không bao giờ kết thúc từ dạo đó.

Sự thật không thể chối cãi rằng Trung Quốc đã nhảy vọt thần kỳ về kinh tế, và những nhà bình luận như tôi cần phải cảm thấy khiêm nhường khi chứng kiến tuổi thọ của người Bắc Kinh ngày nay (82 tuổi) còn cao hơn cả cư dân ở Washington DC (77 tuổi). Những học sinh 15 tuổi trong nhóm 10% yếu thế nhất Thượng Hải còn đạt điểm toán cao hơn những bạn đồng trang lứa trong nhóm 10% có đặc quyền nhất toàn nước Mỹ.

Trung Quốc không phải là Liên Bang Soviet già cỗi, chế độ đã đàn áp và làm nghèo túng cả dân tộc. Trái lại, Trung Quốc đã cứu mạng rất nhiều người, xây thêm trường đại học với tốc độ mỗi tuần một trường, và đã giúp cho nhiều người thoát khỏi đói nghèo hơn bất kỳ quốc gia nào trong lịch sử loại người. Nhưng như một người biểu tình đã nói vào năm 1989, mưu cầu đâu chỉ cơm ăn mà còn cả quyền của mình là một việc rất con người (“it is deeply human… to seek not just rice but also rights”)

Ký ức của tôi về cuộc thảm sát tại Bắc Kinh không chỉ xoay quanh sự tàn bạo của chính quyền, mà còn nằm ở lòng can đảm vô song đến từ những công dân khiêm nhường nhất. Tôi sẽ không bao giờ quên những người lái xe kéo, khi bất kỳ khi nào tiếng súng ngừng vang, là họ lại đạp chiếc xe đạp ba bánh có thùng của mình về hướng binh lính để cáng những người bị thương nhanh chóng đến bệnh viện gần nhất.

Tôi đặc biệt nhớ đến một tài xế xe kéo to lớn. Lúc đó anh đang đạp hộc tốc chở hai người đang chảy máu trên chiếc xe kéo của mình, với đôi chân như căng ra. Anh thấy tôi và đánh lái về hướng tôi như thể để tôi chứng kiến được sự tàn bạo của nhà cầm quyền. Khi đang đi lướt ngang qua tôi, anh lên tiếng thỉnh cầu: Hãy báo với thế giới!

Và nước mắt tuôn rơi trên mặt anh.

Có lẽ anh ta chỉ là một nông dân ít học bình thường tại vùng quê nào đó, và có thể anh còn chẳng định nghĩa nổi thế nào là dân chủ – nhưng anh ta đang liều lĩnh mạng sống của mình cho chính dân chủ.

Cũng trong cái đêm hôm đó, ở phía đông thành phố, một tài xế xe bus trung niên đã dùng chiếc xe bus của mình để chặn đường không cho đoàn xe tải chở quân vào tấn công các sinh viên đang biểu tình. Viên sĩ quan quân đội liền rút súng ra và chĩa vào đầu người tài xế và ra lệnh: Dời xe bus mau!

Người tài xế với tay lấy chìa khóa và vứt thật xa vào những bụi cây bên đường.

Ba mươi năm đã trôi qua kể từ cái đêm đẫm máu đó. Bắc Kinh đã trám hết các lỗ đạn dọc Đại Lộ Trường An (1) và sửa chữa lại những hư hỏng do xe tank gây ra tại Quảng Trường Thiên An Môn. Hệ thống tuyên truyền Trung Quốc đã hoàn toàn xóa sạch phong trào dân chủ và vụ thảm sát ra khỏi lịch sử, để cho thế hệ trẻ Trung Quốc không còn biết rằng Đảng Cộng Sản đã từng tàn sát nhân dân.

Chủ tịch Tập Cận Bình có lẽ đang cảm thấy yên lòng. Chủ nghĩa toàn trị đang nở rộ khắp thế giới. Tổng thống Hoa Kỳ thì bào chữa cho lãnh tụ độc tài Nga, tay Hoàng Thân Điên Rồ của Saudi, tên cai trị ở Philippines và cuộc chiến bẩn thỉu của hắn, kẻ toàn quyền ở Hungary và nhiều nhân vật khác nữa.

Nhưng những người đã chứng kiến Mùa Xuân Bắc Kinh như chúng tôi thì lại tin tưởng rằng cuối cùng, bằng một cách không ngờ, làn sóng tự do sẽ lại trỗi dậy. Trớ trêu đó là khi chính Đảng Cộng Sản hiện đang ươm những mầm mống cho sự thoái vị của mình bằng việc nuôi dưỡng sự lớn mạnh của một tầng lớp trung lưu có học thức, khó bị lừa phỉnh, bắt nạt, mua chuộc, quy phục.
Họ Tập có thể nghĩ rằng hắn đã thành công bằng cách chôn vùi lịch sử, bịt miệng Hong Kong, đàn áp tôn giáo, bóp chết internet, bắt bớ luật sư và nhà báo, và xóa sạch sự thật mà tôi đã chứng kiến ba thập niên trước. Nhưng các học giả Trung Quốc thường hay dẫn lại lời của Lỗ Tấn về một cuộc thảm sát khác trước đây (2): “Lời nói dối ghi bằng mực há bao giờ lu mờ sự thật viết bằng máu” (Lies written in ink can never disguise facts written in blood)

Tôi tin rồi sẽ có một ngày, ta sẽ được chứng kiến tự do đến với đất nước đông dân nhất thế giới này. Trong trí tưởng tượng của mình, tôi hình dung một đài tưởng niệm được dựng lên ngay tại Quảng Trường Thiên An Môn để nhớ về những người anh hùng của năm 1989. Có thể, đài tưởng niệm sẽ mang hình ảnh của một anh tài xế xe kéo đang khóc và một sinh viên đang bị thương.

(1) Đại Lộ Trường An có nghĩa là đại lộ của sự bình an bất tận
(2) Ý nói cuộc thảm sát 18 tháng 3 năm 1926 khi chính quyền quân phiệt Bắc Kinh bắn vào sinh viên biểu tình.

Link nguyên văn: https://www.nytimes.com/…/sun…/tiananmen-square-protest.html.  June 1, 2019

When China Massacred Its Own People

People transport a wounded woman during the military crackdown in Tiananmen Square in June 1989. Credit David Turnley/Corbis — VCG, via Getty Images

Image may contain: one or more people, people standing, twilight, sky and outdoor
Mặc dù thất bại, tôi tin rằng, chúng tôi, những người biểu tình, đã tạo ra một sự khác biệt. CNN đã tường thuật trực tiếp về những gì đã xảy ra ở Quảng trường Thiên An Môn, và chính phủ Trung Quốc nhận ra rằng, họ không còn có thể tàn sát công dân của mình khi cả thế giới đang theo dõi. Chúng tôi nâng cao nhận thức của công chúng về dân chủ; nhiều luật sư và các nhà hoạt động nhân quyền đã thách thức tính hợp pháp của Đảng Cộng sản trong nhiều năm, kể từ khi vụ thảm sát, là những người tham gia hoặc ủng hộ phong trào năm 1989. Và ngày nay, phương Tây cuối cùng đã nhận ra sự nguy hiểm của chế độ toàn trị Trung Quốc.
Le Kim Dung Đọc bài, tôi liên tưởng đến tầng lớp sinh viên và thanh niên ớ Việt nam. Thất vọng.
____

Sinh viên khoa báo chí tên Tiếu Phong Ngạo là một trong hàng nghìn người bị giết trong làn mưa đạn bất nhân mà quân đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) rót xuống Quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989. Cha mẹ anh đã tìm được lá thư anh viết cho họ trong những đồ đạc anh để lại ở trường.

Tháng 6 năm 1989

Kính thưa cha mẹ!
Con trai bất hiếu, đã bỏ cha mẹ mà đi.
Những nỗi niềm vất vả, đắng cay cơ cực mà cha mẹ phải nếm trải để nuôi con từ ngày còn là đứa bé ẵm ngửa trên tay thành một chàng trai sức dài vai rộng là điều mà con trai của cha mẹ ghi lòng tạc dạ. Điều con day dứt là cả đời này khó lòng báo đáp công ơn sâu dày của cha mẹ, nhưng con không thể không ôm tiếc nuối, dứt tình đoạn ruột mà đi.

Cha mẹ bao năm nay cần mẫn tích cóp, gia đình nhỏ của chúng ta tuy không giàu có gì nhưng cũng dư giả. Con biết rằng con may mắn được lớn lên trong hoàn cảnh tốt đẹp, vậy nên sau khi tốt nghiệp rồi con sẽ nhanh chóng có công ăn việc làm vừa ý với tương lai tương sáng. Lẽ ra con phải hài lòng mới đúng. Nhưng nhìn quanh, bao điều khiến con buồn phiền. Chứng kiến cảnh đất nước bần cùng lạc hậu, xã hội đầy rẫy bất công, ngẫm lại trong lòng ôm chí lớn, con khó lòng an nhiên tự tại.

Đất nước chúng ta đã đi sai đường, bị sa lầy trong đói nghèo tăm tối. Giới thống trị nắm đặc quyền đặc lợi, xa xỉ hoang phí, vui chơi hoan lạc, con cháu của họ lại càng hung hăng đổi trắng thay đen, lưu manh ngang ngược lộng hành. Cảnh sát cùng thanh tra ô hợp, a dua nịnh hót, đối với nhân dân thì như lang như sói, nhe nanh múa vuốt. Hàng triệu nông dân lâm vào cảnh dốt nát, thường dân thấp cổ bé họng chỉ biết cúi đầu. Xã hội thối nát bất công, kẻ thống trị thì ô trọc, nhân dân ảm đạm thờ ơ. Vậy nên con khó lòng vui vẻ để chuyên tâm lo cho gia đình và phụng dưỡng cha mẹ. Dân chưa an sao dám quẳng gánh lo? Chí lớn chưa đạt sao dám ngoảnh đầu nhìn lại?

Trái tim con vẫn chưa hoàn toàn tê liệt. Nó vẫn thổn thức những niềm đau và sự tan vỡ. Nó khiến con không thể nào bàng quan vô cảm. Trách nhiệm xã hội không cho phép con câm nín thêm nữa, sứ mệnh lịch sử không cho phép con khiếp đảm, chí lớn chưa thành không cho phép con thuận nước xuôi dòng, thông đồng làm bậy! Con muốn hét to để đánh thức những người còn đang mê ngủ, vực dậy những tâm hồn chai sạn: “Tỉnh dậy thôi, hỡi những người Hoa Hạ!”. Nhiệt huyết sục sôi trong lòng con đang cuồn cuộn dâng trào, toàn thân tràn đầy sức sống. Con tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn đất nước này, dân tộc này càng đi càng tiến xa trên con đường u tối. Con muốn thay đổi cái xã hội bệnh hoạn trăm nghìn u nhọt này. Sức cùng lực mỏng, nhưng con vẫn muốn tận lực mà làm. Nhỏ nhoi như hòn sỏi bên đường, con vẫn muốn cư xử như người chính nghĩa.

Con biết sẽ không có kết cục tốt khi đương đầu với chính quyền cộng sản hiện nay – đại biểu cho thế lực cũ hùng mạnh. Các thủ đoạn chuyên chế tàn nhẫn để đàn áp những người bất đồng chính kiến của họ quả là đê tiện nếu so với bất kỳ chính phủ dân chủ tư sản nào, càng không thể so bì với chính quyền Quốc Dân Đảng đã bị đẩy lui đến Đài Loan.

Dù thế, con thề sẽ không bao giờ bỏ cuộc trên con đường dang dở. Bây giờ họ có thể coi con là “phần tử phản cách mạng”. Nhưng lịch sử sẽ phán xét công bằng và kể cho thế giới này biết ai mới là lực lượng bảo thủ phản động cản trở tiến trình lịch sử, ai mới là nhà cách mạng chân chính vì tiền đồ của dân tộc.

Đảng Cộng sản năm đó đã kích động sinh viên hét lên với chính quyền Quốc Dân Đảng đương thời rằng: “Phản đối một đảng độc tài”, gian khổ cách mạng mới là tiến bộ. Nhưng hôm nay mà hô lên “phản đối một đảng độc tài” với chính phủ cộng sản sẽ lập tức bị gán mác phản động! So sánh trước sau sẽ thấy hiện rõ sự giả dối và tự tư của chính quyền này! Tại sao trước kia anh khuyến khích chúng tôi phản đối độc tài độc đảng, mà bây giờ không cho phép chúng tôi phản đối độc tài độc đảng của anh? Tại sao anh chỉ cho một đảng của anh tồn tại mà không cho phép bất kỳ lực lượng nào khác giám sát? Còn gì rõ ràng hơn ngoài sự ích kỷ ngang ngược? Sự trào phúng của lịch sử hỡi ôi sao quá vô tình!

Nếu mấy chục năm sau chế độ ích kỷ này vẫn còn cai trị Trung Quốc thì chúng con vẫn bị người đời xem như “phần tử phản cách mạng”. Nhưng rồi sẽ có một ngày lịch sử công nhận giá trị của chúng con. Lịch sử sẽ chứng minh rằng chúng con xứng đáng với đất nước này, với dân tộc này. Chính là chúng con dùng máu thịt của mình để đóng vai người tiên phong, làm nền tảng cho quá trình dân chủ hóa và hiện đại hóa Trung Quốc!

Trên đời này không điều gì có thể khiến con lo lắng, ngoài sự trăn trở không thể báo đáp công ơn sinh thành giáo dưỡng của cha mẹ. Đã bao lần con nghĩ đến việc hiếu thuận với song thân! Từ xưa đến giờ, hiếu trung khó vẹn cả đôi đường. Con muốn đem lý tưởng để trung thành với đất nước này, dân tộc này.

Đứa con ngỗ nghịch này không để cha mẹ đau lòng thêm nữa, nên chỉ có thể viết đến đây. Cha mẹ hãy mắng con là đứa con bất hiếu, ích kỷ, chỉ quan tâm đến lý tưởng, niềm tin của bản thân mà bỏ rơi cha mẹ.
Con xin được gọi hai tiếng Cha Mẹ thêm lần nữa!
Vĩnh biệt Cha Mẹ!

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.
(Tạm dịch:
Xưa nay thử hỏi ai không chết
Lưu tấm lòng son chiếu sử xanh).

Đứa con bất hiếu: Tiêu Phong Ngạo
(Học danh: Tiếu Ngạo)

Nguồn: https://m.tinhhoa.net/la-thu-tu-biet-cha-me-dam-nuoc-mat-cu…

Image may contain: 2 people, crowd and outdoor
Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: