Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Tư 2019
    C H B T N S B
    « Th3   Th5 »
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    282930  
  • Bài viết mới

►TAI SAO CHÙA BA VÀNG BỊ ĐÁNH VÀO LÚC NÀY?

Posted by hoangtran204 trên 02/04/2019

Phật giáo của Thiếu tướng Thích Thanh Quyết và Đại tá Thích Trúc Thái Minh là thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Quốc Doanh mới được đảng CSVN thành lập 1981. 99% chùa chiền ở VN hiện nay đều do Phật giáo Quốc doanh nắm giữ.

Thầy Thanh Quyết chủ trương CÚNG SAO để lấy tiền của phật tử hàng năm.
Thầy Thái Minh chủ trương CÚNG VONG để giải nghiêp…

Thầy Quyết ganh ghét thầy Minh và muốn quản lý chùa Ba Vàng.

 

 

Huynhngocchenh.blogspot.com

Ngàn Hương   2-4-2019

Những ai theo dõi nguồn tin trên báo chí lề đảng trong thời gian gần đây, đều phát hiện ra một điều rất bất thường. Đó là một chiến dịch hết sức rầm rộ trong làng báo, đồng loạt đánh chùa Ba Vàng, tọa lạc tại TP.Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh, do Đại Đức Thích Trúc Thái Minh trụ trì.

Hàng trăm tờ báo đồng loạt đăng bài về những hoạt động được cho là mê tín dị đoan, thu tiền bất chính  như “cúng oan gia trái chủ”, “gọi vong”, “trục vong”…đang phát triển rầm rộ tại chùa Ba Vàng, một trong những  ngôi chùa được ca ngợi là lớn nhất, đẹp nhất và nổi tiếng nhất Việt Nam.

Trong đó báo chí còn kết tội những hoạt động này là “buôn thần bán thánh”, là mê tín dị đoan, là đi ngược lại với giáo lý nhà Phật.v.v.

Báo Lao Động ngày 20/3/2019 nổ quả bom đầu tiên bằng mội video clip của nhóm phóng viên 7 người ròng rã trong 3 tháng trời, phải vượt qua rất nhiều khó khăn qua các vòng kiểm tra nghiêm ngặt của nhân viên nhà chùa, gặp gỡ rất nhiều nhân chứng, mới có thể thu thập được chứng cứ để “lật mặt” tổ chức bịp bợm,lừa đảo và tuyên truyền mê tín dị đoan, trắng trợn cướp đoạt tiền của dân thông qua hình thức “thỉnh vong, trục vong” tại chùa Ba Vàng(1).

Và chỉ trong vòng 6 ngày, từ 20/3 đến 25/3/2019, chỉ riêng Báo Lao Động đã có hơn ba chục bài viết về chủ đề này. Các báo khác cũng đồng loạt “nổ súng” để “hợp đồng tác chiến”.

Bài báo có sức công phá mạnh nhất của Báo Lao Động là bài: “Gọi vong ở chùa Ba Vàng: Những cuộc ngã giá trong “căn phòng cuối”.

Theo đó: “Vong” lên nhập vào người của nhà chùa, mặt đỏ phừng phừng, chửi bới ầm ĩ, rồi nhảy lên tát túi bụi. Người thỉnh sợ quá khóc, “vong” dịu đi bảo đóng tiền giải oán sẽ tha cho… Người ít thì vài triệu, nhiều thì vài “chục”.

Thậm chí có người bị “vong” đòi 2 tỉ, và “vong” cũng biết “cò kè bớt một thêm hai”(2).

Chúng ta đều biết, trên miền Bắc XHCN từ năm 1954 về sau, trên 90% chùa chiền bị đập phá hoặc sử dụng làm kho Hợp tác xã, làm nơi để cụng cụ sản xuất hoặc nơi hội họp. Tượng trong các chùa đều được gom lại một nơi, nhân dân gọi đùa là ngày nay Phật vào Hợp tác xã. Để rồi đêm đến người ta ném các tượng ấy xuống sông. Vì đa số các bức tượng đều đều được làm bằng gỗ nhẹ nên các tượng ấy không chìm, mà cứ nổi lềnh bềnh trôi theo dòng sông ra biển.

Đồng thời các ngày lễ lớn trong Phật giáo như Phật Đản, Rằm Tháng Bảy, Rằm Tháng Giêng.v.v.không được tổ chức.

Đạo Phật chỉ được hồi sinh tại miền Bắc sau thời kỳ đổi mới (1986). Không phải nhà nước CSVN thấy không thể bức tử được một tôn giáo đã có hàng ngàn năm lịch sử trong dân tộc nên giờ cho phục hồi, mà người ta tính đến những mục tiêu khác.

Một là trong một xã hội ngày càng suy đồi đạo đức. Nạn trộm cướp, giết người và các tệ nạn khác như ma túy, mại dâm ngày càng phát trển mà nhà nước không muốn hoặc không thể kiềm chế được. Thì giải pháp đưa ra là cho xây dựng chùa chiền trong phạm vi nhà nước kiểm soát được để hướng con người vào đó, nhằm tìm đến nơi tĩnh lặng an bình để vơi bớt nỗi buồn và giảm bớt sự bất mãn trong dân.

Hai là số người được nhà nước đào tạo về nghành ”An ninh văn hóa” của Bộ Công an sau nhiều năm nhiều khóa cũng tạm đủ để phục vụ “nhu cầu tâm linh” của nhân dân tại các địa phương theo ý đảng. Những ngươi này một khi đã ngồi vào ghế trụ trì của các chùa, ngoài việc theo dõi, nắm bắt và kiểm soát nhất cử nhất động trong dân, con làm công tác tuyên giáo, tuyên truyền các chủ trương chính sách của đảng.

Đồng thời việc xây dựng thêm nhiều chùa cũng nhằm khoe khoang với thế giới rằng tại Việt Nam không có đàn áp hoặc hạn chế tôn giáo, bằng chứng là chùa chiền ngày càng nhiều, ngày càng to đẹp, mọc lên khắp nơi.

Ba là, không nghề gì đưa về nguồn lợi nhuận khổng lồ cho nhà nước cho bằng nghề “buôn thần bán thánh”, kinh doanh về lĩnh vực tâm linh dựa trên sự nhẹ dạ cả tin của một số người. Đây là “mỏ vàng” bất tận cho nhà cầm quyền khai thác.

Vì thế mà hàng loạt chùa chiền mọc lên khắp nơi, từ thành thị đến nông thôn. Kể cả nơi vùng sâu vùng xa cũng được nhà nước hỗ trợ và tạo mọi điều kiện thuận lợi cho việc xây chùa mới.

Tại Việt Nam,các nhóm lợi ích sau những phi vụ kiếm được hàng tỷ USD từ những vụ cướp đất của dân dưới chiêu bài “chủ trương lớn của đảng”, rồi bán lại cho Tàu, như Bô xít Tây Nguyên, như Formosa Hà Tĩnh….

Từ những vụ cắt đất bán cho Tàu cộng được nấp bóng dưới những cái gọi là “Hiệp ước”, “Hiệp định” như bán đất rừng đầu nguồn, bán đất tại những vị trí chiến lược xung yếu như Đà Nẵng, Nha Trang, Vân Đồn, Phú Quốc… Hoặc từ những dự án chúng vẽ ra để cướp đất trắng trợn, đẩy hàng vạn người dân đến trắng tay như vụ Thủ Thiêm, Quận 9.v.v.

Bọn chúng thường đưa những đồng tiền bẩn ấy sau khi mua nhà tại các nước tư bản, cho con cái đi du học tại các nước này nhằm “lót ổ” sẵn cho những toan tính về  sau, số tiền dư thừa còn lại chúng đem đi rửa bằng cách đầu tư vào hai lĩnh vực:

Một là đâu tư vào BOT bằng cách “tráng men” một đoạn đường độc đạo nào đó, và lắp đặt trạm BOT chặn họng kiểu đơm đó để thu tiền. Lĩnh vực này thường bị dân chửi vì hút máu dân một cách trắng trợn, gây bức xúc dư luận. Ngoài ra khi bị dân tố gian lận thì chúng còn có thể bị thanh kiểm tra. Khi dân tập hợp nhau chống đối tập thể thì chúng phải nhờ vả lực lượng công an an thiệp, vừa phiền phức vừa tốn kém. Ngoài ra chúng còn phải trích một phần đóng thế rồi mới chia nhau.

Hai là chúng đầu tư xây dựng chùa. Đầu tư vào lĩnh vực này là yên bình nhất. Cứ nhằm những nơi chùa cũ xuống cấp nhưng đông dân là ok. Đồng tiền thu được không phải đóng thuế, không lo đoàn này đoàn nọ kiểm tra nguồn thu chi, vì đấy là lĩnh vực “nhạy cảm”, lại được dân khen ngợi là làm việc thiện, phát triển tôn giáo đáp ứng nhu cầu tâm linh của nhân dân.

Vì thế chùa Bái Đính được UBND tỉnh Ninh Bình cấp 1500ha đất để xây chùa lớn nhất Đông Nam Á.

Tỉnh Hà Nam đã cấp 5000ha đất để xây chùa Tam Chúc lớn nhất thế giới.

Chùa Ba Vàng chiếm hàng chục ngàn mét vuông đất rừng quốc gia mà không bị xử lý. – Hình ảnh từ vệ tinh năm 2006 cho thấy chùa Ba Vàng chỉ là một chấm xanh khiêm nhường giữa núi rừng bạt ngàn của TP Uông Bí(Quảng Ninh). Nhưng đến năm 2016, nơi đây đã biến thành một ngôi chùa nguy nga, chiếm dụng hàng chục ngàn mét vuông đất rừng.

Theo thống kê của Giáo hội Phật giáo quốc doanh Việt Nam, từ năm 1997, đến năm 2007, cơ sở thờ tự Phật giáo chỉ tăng từ 14.048 ngôi, lên 14.777 ngôi( tăng 729 chùa). Nhưng gian từ 2007 đến 2017, đã có đến 18.466 ngôi, tăng 3629 ngôi.

Con số tăng trưởng này nói lên điều gì? Nó nói lên lợi nhận thu được từ các chùa là rất lớn, là nơi kinh doanh ổn định và thu hồi vốn nhanh nhất. Và qua việc tập hợp đám đông tại các chùa chiền vào dịp lễ dịp tết, còn có tác dụng dẫn dụ đám đông quên đi hiện thực điêu tàn của đất nước,làm tê liệt sức phản kháng và răm rắp đi theo hướng dẫn của các vị trụ trì.

Nên nhớ chỉ những chùa nằm trong hệ thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam(GHPGVN) do nhà nước quản lý được xây dựng dễ dàng mà thôi. Còn các tổ chức phật giáo khác không nằm trong hệ thống nhà nước quản lý, như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, hay Phật Giáo Hòa Hảo, thì chẳng những không phát triển, mà ngày càng teo tóp, chùa chiền bị đập phá, như chùa Lên Trì tại TP.HCM là ví dụ điển hình.

Tại miền Bắc hiện nay, 90% sư trụ trì là công an, trong đó đa số là đảng viên.

Tại miền Nam thì khoảng 50% sư trụ trì các chùa là công an. Số còn lại đều nằm trong sự kiểm soát của Ban Tôn giáo địa phương. Việc bổ nhiêm sư trụ trì các chùa do nhà nước quyết đinh, thông qua cái gọi là “Hội đồng trị sự GHPGVN” các tỉnh, là thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Chùa càng lớn thì cấp bậc của sư trụ trì càng cao. Như Thích Thanh Quyết mới được thăng lên Thiếu tướng, Thích Trúc Thái Minh là Đại tá.v.v.

Tại các chùa thuộc GHPGVN, trong các ngày lễ lớn không thể thiếu tấm băng rôn rất lớn được treo nơi trang trọng nhất với nội dung: “ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC VÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”. Vì vậy dân gian gọi những ngôi chùa đó là “chùa quốc doanh”, và những vị sư đó là “sư quốc doanh”.

Và người ta cũng công khai việc các vị lãnh đạo cao cấp trong GHPGVN là đảng viên ĐCSVN. Báo Giác Ngộ Online ra ngày 14/3/2018,trích nguồn từ Báo Bắc Ninh, đã đăng tiểu sử cùa Hòa thượng Thích Thanh Sam(1929-2018). Sau khi nêu chức vụ là Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh GHPGVN; Chứng minh BanTrị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Bắc Ninh,và những công lao và huân huy chương của ông, trong đó nhấn mạnh: “Năm 1962, Hòa thượng được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam”.Và trong “Cáo phó” không quên ghi “ Huy hiệu 50 năm tuổi đảng”(3).

Một nhiệm vụ rất quan trọng của các chùa quốc doanh, là làm cơ quan kinh-tài cho nhà nước các tỉnh, thành. Vì vậy đằng sau mỗi ngôi chùa lớn đều là “sân sau” của các nhóm lợi ích. Như chùa Bái Đính (Ninh Bình) là “sân sau” cho phe nhóm Trần Đại Quang, chùa Ba Vàng là “sân sau” của phe nhóm Phạm Minh Chính.v.v.

Có tài liệu nói chùa Ba Vàng có tổng vốn đầu tư lên đến 400 tỷ đồng. Trong đó ông Phạm Minh Chính đầu tư 100 tỷ. Còn lại là của Vũ Đức Đam,Lê Hồng Anh, Trần Đức Lương.v.v. (4).

Ý kiến này cũng nổi lên rất sôi động trong dư luận nhân dân. Tai cuộc họp báo vào sáng ngày 26/3/2019 của Sở TT-TT tỉnh Quảng Ninh và UBND TP.Uông Bí để thông báo một số vấn đề nóng về chùa Ba Vàng. Trả lời câu hỏi của phóng viên về việc dư luận cho rằng có nhiều quan chức đầu tư tiền tỉ vào việc xây dựng chùa Ba Vàng, Chủ tịch TP.Uông Bí, ông Lê Mạnh Hà đã chối bai bải và phủ nhận thông tin này, cho rằng thông tin này là không chính xác. Nhưng ngạn ngữ Việt Nam có câu: “Không có lửa làm sao có khói”(5).

Và trong tổng số thu nhập tại các chùa hàng năm, thì đến 70% tổng thu nhập phải nộp về cấp trên. Nhà chùa chỉ được phép giữ số còn lại cho mọi hoạt động của chùa.

Câu hỏi đặt ra là việc buôn thần bán thánh như thu tiền “Dâng sao giải hạn”tại chùa Phúc Khánh (quận Đống Đa, Hà Nội),do Thượng tọa Thích Thanh Quyết trụ trì, trong dịp tết vừa qua, mỗi ngày mấy ngàn người kéo tới đông nghịt ngồi chật cứng trong sân chùa, và tràn ra đường làm ách tắc giao thông hàng cây số thì tại khu vực sát chân cầu vượt Ngã Tư Sở, sao nhà chức trách làm ngơ?

Việc chùa Ba Vàng hành nghề mê tín dị đoan, thu lợi bất chính từ hình thức “cúng oan gia trái chủ”, “trục vong” này đã có từ hàng chục năm nay. Những lúc cao điểm mỗi ngày có hàng mấy ngàn người đến “tác nghiệp”. Thế nhưng cán bộ an ninh văn hóa chìm nổi đầy rẫy khắp nơi tại sao không biết? Chưa nói đến cán bộ phụ trách tôn giáo xã, Phòng Tôn giáo- Dân tộc huyện và Ban Tôn giáo tỉnh là những cơ quan có trách nhiểm thường xuyên theo dõi và nắm bắt mọi hoạt động của các tôn giáo trên địa bàn mình. Lẽ nào họ đột nhiên mắc bệnh mù tập thể cùng lúc?

Một điều cần khẳng định là khả năng làm truyền thông của chùa Ba Vàng rất tuyệt vời. Nhiều buổi thuyết pháp của chùa này được phát sóng trực tiếp (Live Stream), đã thu hút hàng ngàn người theo dõi, nên có sức loan tỏa ghê gớm.Đến nỗi không chỉ là thường dân, mà rất nhiều những kẻ có học như sinh viên, giáo viên, kỹ sư, bác sỹ, thậm chí là Giáo sư-Tiến sỹ cũng đến ngửa cổ ngồi chăm chăm mà nghe “thầy” hoặc “cô” thuyết giảng. Một khi đã được quảng bá rầm rộ thì đương nhiên tiền vào như nước, mỗi năm thu hàng trăm tỷ là điều bình thường.

Đến như ông Nguyễn Thanh Sơn, cựu Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ tịch Ủy ban Quốc gia UNESCO Việt Nam, có bằng Tiến sỹ hẳn hoi, cũng đã bị chùa này “thôi miên” làm cho u mê lú lẫn.

Khi biết Báo Lao Động đăng clip vạch trần trò lừa đảo của chùa Ba Vàng, ông ta đã làm một clip để bênh vực cho chùa này, coi việc “cúng oan gia trái chủ”, “trục vong” là đúng và có trong giáo lý Phật giáo?(6).

Kết quả bước đầu xử lý vụ buôn thần bán thánh và hành nghề mê tín dị đoan này là sư trụ trì Thích Trúc Thái Minh chịu hình thức kỷ luật “Sám hối đại tăng”, và Hòa thượng Thích Thanh Quyết “làm Thầy giáo giới cho Thích Trúc Thái Minh”, nghĩa là “thằng đui dắt thằng mù”? Còn Phạm Thị Yến bị phạt hành chính 5 triệu đồng.

Nhưng tại sao chùa Ba Vàng lại bị đánh vào lúc này?

Để chuẩn bị nhân sự cho Đại hội ĐCSVN khóa 13,nhiệm kỳ 2021-2026 sắp tới, ngay từ Hội nghị TƯ 9 khóa 12 tổ chức vào cuối tháng 12 năm 2018 vừa qua, ĐCSVN đã đề ra mục đích là để “Hội nghị cho ý kiến bước đầu về quy hoạch BCH Trung ương khoá XIII, lấy phiếu tín nhiệm các Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư”. Nghĩa là cuộc đấu đá nội bộ để tranh giành quyền lực trong ĐCSVN đã chính thức bắt đầu.

Để đạt mục tiêu này, người ta dùng mọi mánh khóe, thủ đoạn, chạy chức chạy quyền, liên minh liên kết, “bắt tay dưới gầm bàn” giữa các nhóm lợi ích để đạt thỏa thuận chia chác quyền lực và quyền lợi, và không từ việc dùng đòn “đánh dưới thắt lưng” để hạ đối thủ.v.v. để được cơ cấu vào Ban chấp hành TƯ, cao hơn là vào Bộ Chính tri, và nhắm tới cái ghế quyền lực nhất là nằm trong Tam trụ hoặc Tứ trụ, trong đó chiếc ghế quyền lực nhất là chức Tổng Bí thư.

Các nhân sự được cho là ứng viên cho chức Tổng BT tại ĐH 13 gồm đương kim Tổng BT-Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng, và Trưởng ban Tổ chức TƯ Phạm Minh Chính.

Ông Nguyễn Phú Trọng sau khi loại được đối thủ nặng ký nhất là Trần Đại Quang để gom “Hai trong Một”, và tuy rất được lòng quan thầy Trung Nam Hải nhờ một lòng một dạ tôn thờ Thiên triều, nhưng điểm yếu nhất của ông Trọng là vấn đề tuổi tác.

Tại Đại hội 12, ông đã dùng đủ mọi mánh khóe để được tái cử, trong đó có lời hứa chỉ ngồi nửa nhiệm kỳ. Nay chắc chắn ông sẽ ngồi kết nhiệm kỳ này. Mặc dù ông đang rất muốn và đang tìm mọi cách để ngồi tiếp một nhiệm kỳ tới, nhưng tuổi tác là “gót chân Achilles” để các đối thủ nhắm bắn vào ông.

Phạm Minh Chính tuy rất được Tàu ủng hộ, vì đã có công lớn trong việc lập dự án về ba Đặc khu kinh tế từ khi còn làm Bí thư tỉnh Quảng Ninh để rước Tàu vào Việt Nam, nhưng với các vụ mua quan bán chức diễn ra thường xuyên từ trung ương đến địa phương, thì người ta rất nghi ngờ về sự trong sạch của ông này. Nay thêm vụ làm “sân sau” và bảo kê cho chùa Ba Vàng, đã để cho Thích Trúc Thái Minh và Phạm Thị Yến, người có quan hệ họ hàng với ông, lộng hành buôn thần bán thánh và truyền bá mê tín dị đoan để thu trăm tỷ hàng năm trên người bệnh và dân nghèo, làm chấn động dư luận thế giới và trong nước, thì đây là cơ hội cho các đối thủ tha hồ khai thác, nhằm hạ uy tín của ông, qua đó không những bào mòn tham vọng tranh chức TBT, mà ngay đến cái việc giữ chiếc ghế đang ngồi cũng khó.

Đó là lý do tại sao các báo được phép đồng loạt “nổ súng” vào chùa Ba Vàng những ngày vừa qua. Nếu Phạm Minh Chính không giữ được ghế Trưởng ban Tổ chức TƯ nhiệm kỳ tới, thì cũng là niềm hy vọng cho một số kẻ khác chen vào.

Nguyễn Phú Trọng cũng muốn hạ Phạm Minh Chính để loại bớt đối thủ tiềm năng ỷ thế thân Tàu tranh chức TBT và đã nhiều phen qua mặt ông Trọng.

Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh và Vương Đình Huệ cũng muốn đánh gục Phạm Minh Chính để nếu rồi đây loại được ông Trọng thì có thể Nguyễn Xuân Phúc làm Tổng BT, Phạm Bình Minh làm Chủ tịch nước và Vương Đình Huệ làm Thủ tướng.

Trần Quốc Vượng thì muốn đánh Phạm Minh Chính hơn ai hết vì nếu loại trừ được ông Trọng thì chức TBT có thể 90% về tay Trần Quốc Vượng.

Bộ Chính trị ĐCSVN giờ nát bét như nồi cám lợn. Tuy bề ngoài các đồng chí vẫn tươi cười bắt tay nhau, nhưng trong bụng thì chứa đầy dao găm, chỉ chực chờ tìm cách hạ đồng chí mình. Nhất là thời kỳ “quy hoạch BCH Trung ương khoá XIII, lấy phiếu tín nhiệm các Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư” như nội dung Hội nghị TƯ 9 khóa 2 vừa qua.

Rồi đây vụ chùa Ba Vàng sẽ được giải quyết nhanh gọn với hình thức “xử lý nội bộ. Sẽ không có việc xử lý hình sự với cặp đôi “Minh-Yến”, vì người ta không muốn để dư luận xoáy sâu vào và tìm hiểu thêm về những hoạt động của chùa này, vì người ta rất sợ “lòi đuôi” những kẻ bảo kê, sự chia chác lợi nhuận và những bí mật khác diễn ra sau cánh cửa chùa.

Điều có thể nhìn thấy ngay lúc này, là cái gọi là “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” quốc doanh này đang đẩy dân tộc và đất nước vào con đường như điên như dại, đang đầu độc một thứ tín ngưỡng nguy hiểm là tin vào những điều mê tín dị đoan mà ngay giáo lý Phật giáo cũng không dạy Phật tử tin vào những điều như vậy.

Đúng là thời mạt Pháp đang lên ngôi.

Chú thích:

(1).(http://kenh14.vn/toan-canh-vu-thinh-vong-bao-oan-tai-chua-ba-vang-gay-rung-dong-2019032909503023.chn)

(2). (https://laodong.vn/xa-hoi/goi-vong-o-chua-ba-vang-nhung-cuoc-nga-gia-trong-can-phong-cuoi-663994.ldo)

(3). (https://giacngo.vn/lichsu/nhanvat/2018/03/14/56F2D2/)

(4). (https://www.youtube.com/watch?v=dzqAiGWDhhA)

(5). (https://dantri.com.vn/xa-hoi/chu-tich-uong-bi-phu-nhan-thong-tin-nhieu-quan-chuc-dau-tu-chua-ba-vang-20190326100557574.htm.)

(6). (https://www.youtube.com/watch?v=em2AX3TQQRA)

Huynhngocchenh.blogspot.com

 

_____

 

Image may contain: 6 people, including Lý Quang Sơn, people standing

 

29-3-2019

Các chân tu đã bị cộng sản tiêu diệt hay giam cầm hết rồi, thì là lúc ma tăng xuất hiện. Vụ việc lừa đảo ở chùa Ba Vàng là những gì phải đến sau những gì mà cộng sản đã làm hại Phật giáo chính thống ở VN

Năm 1994, Hoà thượng Thích Quảng Độ bị bắt khi dẫn phái đoàn Viện Hoá Đạo đi cứu trợ nạn bão lụt ở đồng bằng sông Cửu Long, bị kết án 5 năm tù. Chỉ vì thầy không tu theo kiểu cộng sản muốn, không muốn giáo hội Phật giáo là cánh tay nối dài của tổ chức Mặt trận Tổ quốc. Việc cứu trợ của thầy không thông qua 3 tổ chức dưới quyền đảng trong đó có MTTQ theo như luật của cộng sản đặt ra làm họ rất khó chịu. Cộng sản còn lo sợ việc cứu tế của thầy sẽ thu phục được nhân tâm của dân chúng, khiến dân chúng đứng về phía thầy phản đối lại cộng sản đòi Tự Do Tôn Giáo, nên phải bắt bỏ tù thầy ngay lập tức bằng cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết và lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước”. Trong ảnh ngoài cùng bên trái là hòa thượng Thích Quảng Độ. Một chư tăng đi cứu trợ giúp dân chân chính như vậy mà bị bắt giam, còn kẻ lừa đảo có tổ chức quy mô lớn ở Ba Vàng lại nhởn nhơ, hỏi sao không mạt pháp

Đó chỉ là 1 trong nhiều vụ án mà đảng cộng sản đã tiến hành thực hiện trong toàn bộ công cuộc phá nát Phật giáo miền nam sau 1975, để tạo dựng nên 1 hệ thống Phật giáo mới nằm dưới quyền kiểm soát của đảng, mà ngày nay còn bị gọi là Phật giáo quốc doanh
Kể từ tháng 9 năm 75, cuộc đàn áp Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bắt đầu theo Chỉ thị số 20 của Đảng do ông Lê Duẩn ký năm 1960, phát động cho quần chúng và bộ đội, côn an đập phá các tượng Phật lộ thiên. Cuối tháng 9 năm 75, Hoà thượng Thích Huyền Quang nhân danh Viện Hoá Đạo đã có văn thư phản đối Chủ tịch Cách Mạng Lâm thời về việc này

Nhiều hiện tượng khác, như bắt treo hình Hồ Chí Minh trên bàn thờ tổ tiên, áp lực chư Tăng hoàn tục, hoặc đưa sang chiến trường Kampuchia, cấm treo cờ Phật giáo trong các chùa viện, cưỡng chiếm các cơ sở văn hoá, giáo dục, từ thiện Phật giáo, như Cô nhi viện Quách Thị Trang, Viện Đại học Vạn Hạnh, v.v…, hàng chục nghìn Tăng Ni, Phật tử bị đưa vào trại Cải tạo.
Trong lịch sử Việt Nam, chưa có thời đại nào mà số lượng Tăng Ni, Phật tử bị cầm tù đông đảo như dưới triều đại Hồ Chí Minh.

Tình trạng đàn áp bức thiết khiến 12 Tăng Ni tự thiêu tập thể ngày 2-11 năm 75 tại Thiền viện Dược Sư, tỉnh Cần Thơ, dưới hàng biểu ngữ “Chết vinh hơn sống nhục“. Đáng buồn, lúc đó toàn đất nước đã nằm trong tay cộng sản, mà cộng sản nắm quyền toàn bộ thì làm gì có sự xuất hiện của những phóng viên tự do để đăng tải những sự thật khủng khiếp này. Tất cả những việc tàn ác như vậy được các chư tăng bị trục xuất hay trốn ra nước ngoài sau này kể lại.

*Chú thích: Phật giáo miền nam trước 1975 có danh xưng là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ra đời năm 1964 tại Sài Gòn. Khác với Phật giáo quốc doanh ngày nay là cánh tay nối dài của Mặt trận Tổ quốc, có danh xưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) ra đời năm 1981 tại chùa Quán Sứ – Hà Nội
Chùa Liên Trì ở Thủ Thiêm bị giải tỏa cách đây mấy năm chính là chùa cuối cùng thuộc GHPGVNTN tính riêng khu vực Sài Gòn – Gia Định cũ

Bạn đọc có thể kiểm chứng qua lời thu âm lại của thượng tọa Thích Thiện Minh từng bị giam 26 năm trong nhà tù cộng sản https://www.youtube.com/watch?v=I1nS26iNlvk

hay nghe từ phút thứ 6 đệ tam tăng thống Thích Đôn Hậu từng theo đảng lên chiến khu, tố cáo https://www.youtube.com/watch?v=on79hKXGYjE

và tìm đọc “Hồ sơ Thống nhất Phật giáo” của Đỗ Trung Hiếu – cán bộ tôn giáo vận, góp tay thực hiện thống nhất Phật giáo dưới sự kiểm soát của Mặt trận Tổ quốc, sau này hối hận ông tiết lộ tất cả sự thật
http://phatgiaokhongcongsan.blogspot.com/2011/05/ho-so-thong-nhat-phat-giao-o-trung-hieu.html

 

____

 

Thầy Tuệ Sĩ là một trong những người hiếm hoi của thời đại đủ tư cách, về sở học Phật giáo lẫn vị trí nhân chứng sống nhìn thấy mọi thăng trầm Phật giáo từ năm 1963 đến sau 1975 cũng như bây giờ, để viết về Phật giáo. Những gì ông viết không chỉ là chứng cứ. Nó là nỗi lòng của một bậc tu học. Đọc bài viết này của ông sẽ giúp hiểu rõ Phật giáo sau 1975 đã bị phá một cách có hệ thống như thế nào, dẫn đến tình trạng ngày càng sa lầy bát nháo vô phương cứu vãn!

Hãy nghe lại câu “dằn mặt” của Mai Chí Thọ, lúc đó là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, với Hòa thượng Thích Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo, rằng: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó”! Trích…

(Nhà báo Mạnh Kim)


Nhật ký yêu nước

“ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC-CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”, BIẾN THÁI CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM HIỆN TẠI

Lời Dẫn: Bài tham luận này được viết đã lâu. Nguyên đề là “Văn minh tiểu phẩm,” chỉ là bài tham luận có tính chuyên đề. Bỗng nhiên nó mang tính thời sự. Ban đầu người viết không có ý định phổ biến rộng rãi, mà chỉ giới hạn trong một số thức giả đọc để suy ngẩm về quá khứ và tương lai.

Tuy nhiên, nay nó được cho phổ biến, vì trong mấy tuần vừa qua, Nhà Nước đã vận dụng bộ máy tuyên truyền khổng lồ và độc quyền, từ diễn đàn Quốc hội, cho đến các cuộc họp một số phường quận; từ Hội đồng chứng minh, Giáo hội trung ương, cho đến các ban Đại diện Phật giáo quận; bằng các phương tiện phát thanh, truyền hình, báo chí; mục đích là xác định lại lập trường “trước sau như một” của Đảng CSVN đối với Phật giáo, và cũng xác định sự hiện hữu duy nhất của Phật giáo qua đại diện hợp pháp là Giáo hội Phật giáo Việt Nam, mà thực chất là một tổ chức chính trị của Đảng, thực hiện đúng sách lược tôn giáo theo chỉ thị của Lenin: “Đảng phải thông qua tôn giáo để tập hợp quần chúng.” Chính điều đó xác định rõ nhiệm vụ lịch sử của Giáo hội Phật giáo Việt Nam như là công cụ bảo vệ Đảng, đúng như lời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh trước đây đã tuyên bố: Phật giáo Việt Nam là chỗ dựa cho người Cộng sản Việt Nam làm cách mạng (…)

Trước khi giới thiệu bản văn, nhân tiện tôi ghi thêm một vài sự kiện có tính lịch sử gần nhất, để người đọc có thêm cảm hứng suy luận. Tôi nói sự kiện lich sử gần nhất, là muốn nói ngay đến sự xuất hiện của Pháp sư Thích Trí Độ lần đầu tiên tại miền Nam sau ngày Cộng sản chiến thắng. Trên lễ đài chiến thắng, gồm các lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, hàng cao nhất. Pháp sư thay mặt Phật giáo miền Bắc, mà trên cương vị người chiến thắng, là chính thức đại diện toàn thể Phật giáo Việt Nam. Đó là vị Pháp sư, mà miền Nam gọi là Đại lão Hòa thượng. Ngài bận chiếc áo sơ-mi cụt tay như các cán bộ cao cấp khác của Đảng và Nhà Nước. Sự thực như vậy rất rõ: Phật giáo không tồn tại nữa ở Miền Bắc, mà chỉ tồn tại như một bộ phận của Đảng và lãnh đạo Phật giáo chỉ là cán bộ của Đảng và Nhà Nước.

Ở miền Nam, theo báo cáo của Trần Tư, tài liệu của Bộ Nội vụ phổ biến năm 1996, bấy giờ chỉ có “khoảng 2,5 triệu tín đồ.” Nhưng do nhu cầu lịch sử, nói theo lý luận của Đảng, nghĩa là chưa xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội nên tôn giáo như thuốc phiện ru ngủ vẫn còn có nhiệm vụ lịch sử của nó; do nhu cầu lịch sử nên Đảng thừa nhận tồn tại tín ngưỡng Phật giáo. Tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Bởi vì, tin và thờ bình vôi, cây đa, ông Táo, ông Địa, là tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Đảng tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhưng chỉ cho phép tin một số hiện tượng. Ngoài ra là mê tín, hoặc duy tâm mang tính phản động thì triệt để bài trừ.

Năm 1980, tôi được anh Võ Đình Cương mời họp thảo luận về văn hóa Phật giáo tại tòa soạn Giác Ngộ, tại đó, đại diện Mặt trận Thành phố HCM đến dự, và đề nghị (thực chất là ra lệnh): Nhiệm vụ văn hóa Phật giáo là bài trừ mê tín; do đó phải xét lại trong Phật giáo những gì không thuần túy thì phải dẹp bỏ. Thí dụ, Quan Âm, Địa Tạng có thuần túy Phật giáo hay không? Tôi phản ứng: đó là đức tin tồn tại ít nhất hơn 2.000 năm, trên một phạm vi châu Á rộng lớn; do đó không ai có quyền xét để dẹp bỏ. Tin hay không, đó là quyền tự do cá nhân. Nhưng dẹp bỏ thì không ai có quyền.

Ngay sau 1975, nhiều tượng Phật lộ thiên bị giựt sập. Gây chấn động lớn nhất là giựt tượng Quan Âm tại Pleiku. Viện Hóa Đạo đã có những phản ứng quyết liệt, và đích thân Hòa thượng Đôn Hậu mang tài liệu phản đối ấy ra báo cáo Thủ Tướng Phạm Văn Đồng. Hòa thượng kể lại cho tôi nghe, sau khi chuyển hồ sơ vi phạm chính sách tôn giáo lên Thủ tướng; hôm sau Hòa thượng được một Đại tá bên Bộ Nội vụ gọi sang làm việc. Sau khi nghe Đại tá lên lớp chính trị, Hòa thượng nói: “Bởi vì Thủ tướng có nhờ tôi sau khi vào Nam trở ra Bắc, báo cáo Thủ tướng biết tình hình Phật giáo trong đó. Vì vậy tôi báo cáo những vi phạm để Chính phủ có thể kịp thời sửa chữa, ngăn chận cán bộ cấp dưới không để vi phạm. Nếu Thủ tướng không muốn nghe thì thôi. Còn việc lên lớp chính trị như thế này, đối với tôi (Hòa thượng) thì xưa quá rồi.” Dù sao, phản ứng ấy cũng làm chùn tay những đảng viên cuồng tín Mác xít, và tự kiêu về chiến thắng với khẩu hiệu nhan nhản các đường phố lúc bấy giờ: “Chủ nghĩa Mác Lê-nin bách chiến bách thắng muôn năm!” Nghĩa là, không thể tự do hoành hành như trong những năm sau 1954 trên đất Bắc.

Ở đây, chúng ta phải đặt câu hỏi: sau 1975, nếu không có Phật giáo miền Nam, cùng với thái độ cương quyết của các vị lãnh đạo Giáo hội Thống nhất, Phật giáo Việt nam sẽ thoi thóp đến lúc nào rồi đứt hơi luôn, với đà tự kiêu chiến thắng 1975 và với ảo tưởng về thành trì xã hội chủ nghĩa bách chiến bách thắng của Liên Xô?

Năm 1982 là cột mốc lớn cho Phật giáo Việt Nam, với lời tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Đảng không dại gì mà dựa lưng vào chỗ mình chưa nắm chắc. Do đó, bằng mọi giá phải cải tạo Phật giáo miền Nam, giống như cải tạo xã hội chủ nghĩa theo phương thức tịch thu tư liệu sản xuất và đưa các chủ tư bản đi lao động cải tạo. Đảng biết chắc, tuy gặp phải chống đối quyết liệt của lãnh đạo Phật giáo, nhưng với bạo lực chuyên chính trong tay, sẽ phải cải tạo thành công. Trước hết, sự bức tử đối với Thượng tọa Tâm Hoàn, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Bình Định, năm 1975, gây kinh sợ không ít cho những ai cưỡng lại ý chí của Đảng. Kinh hoàng nhất là cái chết của Thượng Tọa Thiện Minh năm 1978, trong trại giam K4, Bộ Nội vụ. Đó là thời gian tôi được giam cùng trại với Hòa thượng Thiện Minh, nhưng hoàn toàn cách ly. Chỉ biết rõ, khi nghe tiếng Hòa thượng trả lời thẩm vấn ở phòng hỏi cung kế cận. Tất cả điều đó củng cố cho tuyên bố của ông Mai Chí Thọ, bấy giờ là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, nói thẳng với Hòa thượng Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó.” Hòa thượng trả lời: Không theo cũng không chống. Nhưng, đối với Đảng, không có con đường thứ ba.

Ý chí của đảng là một chuyện. Nhưng những người Phật giáo cũng nên tự đặt câu hỏi: Ban Liên lạc Công giáo Yêu nước cũng hoạt động rất tích cực, nhưng không đưa được Hội đồng Giám mục vào trong Mặt trận Tổ quốc. Trong khi, rất nhanh chóng, Phật giáo trở thành một bộ phận của đảng Cộng sản Việt Nam. Tại sao?

Từ ngày thành lập đến nay, Giáo hội thành viên Mặt trận đó đã làm những gì? Làm nhiều lắm, vì chùa chiền đồ sộ thêm lên. Như lời Hòa thượng Thanh Tứ phát biểu mới đây trong buổi lễ khai giảng của trường Phật học Trung cấp tỉnh Bình Định. Hòa thượng nói: “Phật giáo thời Lý rất thạnh. Nhưng không bằng nay. Vì nay cơ sở của ta to lớn hơn.” Ấy là, theo như lời Hòa thượng nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong bài phát biểu: nhờ chính sách của Đảng. Đó là sự thực không thể chối cãi. Nhưng cần nói cho rõ thêm, Việt Nam chúng ta bây giờ tiến bộ hơn thời Hồng Bàng gấp vạn lần. Thời Lý, nước Việt Nam chỉ từ Thanh Hóa trở ra Bắc, chỉ hơn 1/3 lãnh thổ hiện nay. Như vậy thì cơ sở hiện nay nhất định phải to lên rồi.

Nhưng cái to hơn ấy của lịch sử bốn nghìn năm văn hiến lại chưa bằng một phần nhỏ của Thái Lan chỉ hơn 8 thế kỷ định cư. Và cũng nhờ chính sách của Đảng, nếu chính sách đó trước sau như một, nghĩa là như Phật giáo miền Bắc trước 1975, thì không biết ngày nay các Hòa thượng khi xuất hiện trước công chúng sẽ khoác tăng bào, hay cũng chỉ bận áo sơ mi cán bộ như Pháp sư Trí Độ trước đây? Trên toàn miền Bắc, cho đến 1975, có trên dưới 300 “ông sư, bà vãi.” Đến 1996, theo báo cáo Bộ Nội vụ của Trần Tư, “Hiện nay Phật giáo ở miền Bắc có khoảng 3.000 tăng ni, tín đồ phần đông là ông già (bà già là chủ yếu–nguyên văn). Số cao tăng tiêu biểu hầu hết đã già yếu không còn khả năng hoạt động. Số tăng ni trẻ trình độ văn hoá cũng như lý luận về Phật giáo thấp, không đủ sức làm nhiệm vụ tranh thủ Phật giáo miền Nam và hoạt động quốc tế.” Giáo hội Phật giáo Việt Nam phục vụ cho cái gì, theo báo cáo đó đã quá rõ.

Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào trên trường quốc tế? Ngoài tờ Giác Ngộ ra, với ba cơ sở giáo dục cao cấp, tương đương đại học, nhưng đã có công trình gì đáng kể?

Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào?

Bề ngoài, cũng còn có mặt đáng nói khác, đó là giáo dục. Trước hết, bao nhiêu cơ sở Trung học Bồ đề, và các Viện Đại học: một Vạn Hạnh, và một Phương Nam, của Phật giáo miền Nam, nay biến đi đâu mất? Nói là biến, vì hầu hết các tăng ni sinh, kể cả những vị đang học tại các trường cao cấp Phật học, không biết các cơ sở giáo dục này là cái gì, dạy những gì trong đó. Chính vì vậy mà họ chỉ biết Phật giáo Việt Nam tiến bộ vì chùa to Phật lớn.

Các tăng ni sinh này được đào tạo để làm gì? Không thấy họ được đưa về các địa phương để giảng pháp cho Phật tử. Cũng không có cơ sở văn hóa nào để họ phục vụ. Hầu hết, học xong, trở về chùa, làm nghề thầy cúng hoặc thầy bói. Tất nhiên cũng có nhiều thầy cô vẫn tìm cách mở các khóa học Phật pháp, nhưng cũng chỉ giới hạn trong một số tỉnh thành lớn, nhất là Thành phố HCM. Ngay như Huế, được xem là kinh đô của Phật giáo miền Nam, hầu như các thầy chỉ đi cúng và đăng đàn chẩn tế, hoặc lập đàn chay phá cửa địa ngục cho cô hồn đi chơi, chẳng có buổi giảng kinh nào đáng kể. Còn cái trường gọi là cao cấp Phật học, hay Học viện Phật giáo Hồng Đức, sau khi Hòa thượng Thiện Siêu tịch rồi, không còn thầy cô nào đủ sức dịch cho xuôi một trang luận Câu-xá, thì lấy chữ đâu mà giảng dạy kinh luận cho tăng ni sinh trình độ cao đẳng, đại học?

Nhìn chung, Phật giáo chỉ đang phục vụ nhiều nhất cho người giàu. Còn quần chúng tại các vùng sâu xa, vì họ thiếu phước, kiếp trước ít tu, nên nay chẳng mấy khi được nghe các thầy cô thuyết pháp. Còn lập đàn chẩn tế và phá cửa địa ngục cho ông bà cha mẹ siêu thăng, đốt vàng mã thật nhiều cho ông bà có tiền tiêu và có xe hơi nhà lầu, dưới âm phủ, thì họ không đủ tiền.

Tóm lại, nếu nói Phật giáo Việt Nam hiện tại chẳng có tiến bộ gì thì không đúng. Vì cơ sở chúng ta hiện nay đồ sộ hơn trước, kể cả miền Nam trước 1975 chứ không cần so sánh xa xôi lùi cho đến đời Lý như Hòa thượng Thích Thanh Tứ. Ngoài việc xây dựng chùa to Phật lớn, Phật giáo hiện tại đã đóng góp gì cho gia tài văn hóa, tư tưởng của dân tộc, ngoài sứ mệnh được giao phó là rao truyền chính sách sáng suốt của Đảng quang vinh? Còn chuyện tìm một vị trí của Phật giáo Việt Nam, dù chỉ khiêm tốn thôi, trong thế giới hiện đại, là điều mộng tưởng xa vời.

Gần đây, các trường Phật học tại Sài Gòn sợ tăng ni sinh nghe thêm những nguồn thông tin không phù hợp với sự tuyên truyền một chiều vừa độc quyền vừa độc đoán của Nhà nước, nên vừa cảnh cáo, vừa khuyên răn: hãy quên đi quá khứ mà lo chăm học cho hiện tại. Quên đi quá khứ hận thù, để sống trong tình cảm dân tộc bao dung, đó là điều cần phải học. Nhưng quên đi những thành tựu quá khứ gần nhất, chỉ cách đây chưa đầy 30 năm, để rồi so sánh sự tiến bộ của ta ngày nay với thời đại Hồng Bàng, hay với thời Lý như Hòa thượng Thanh Tứ, thế thì bản chất của nền giáo dục Phật học ấy là gì? Có phải các thầy muốn dạy tăng ni sinh quên đi những hy sinh gian khổ của Thầy Tổ đã tạo ra di sản ngày nay, do vậy họ sẽ nhận thức dễ dàng rằng những gì chúng ta đang thừa hưởng ngày nay là nhờ công ơn Đảng và Nhà nước?

Lời hăm của các thầy có giá trị “hàn mặc di luân” của những nhà giáo dục. Chính vì thế tôi cho phổ biến bài tham luận này, mà trước đó tôi cho là ý kiến cá nhân nên giới hạn người đọc. Bây giờ tôi vẫn xem đây chỉ là quan điểm cá nhân. Nhưng tôi cho phổ biến để các thầy có cơ sở kiểm chứng những thành tựu mà Nhà nước đã giúp Phật giáo Việt Nam. Tất nhiên, tôi nhận mọi trách nhiệm trước pháp luật, và trên hết, trước lương tâm của một con người còn tin tưởng giá trị làm người.

Già Lam 10-11- 2003,
…..
Nguồn: “Tuệ Sĩ Đạo sư – Thơ và phương trời mộng”, tập 2, Nguyên Siêu; Ban Tu Thư Phật Học Hải Đức Nha Trang, in lần thứ nhất; California – Hoa Kỳ 2006

[K]

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: