Trần Hoàng Blog

►Ăn rau muống, thải… ra tiền — Không có chuyện lò củi dẹp tham nhũng nào cả, mà chỉ là soán đoạt cướp ngôi

Posted by hoangtran204 trên 16/11/2018

Phe của Trọng mới lên sang đoạt các dịch vụ làm ăn do  phe Nguyễn Tấn Dũng nắm giữ trước đây. 

 

 

Ăn rau muống, thải… ra tiền

Mệnh đề dùng làm tựa bài viết này phi lý, kỳ quái nhưng thú thật là kẻ viết bài này không thể tìm ra mệnh đề nào khác có thể khái quát rõ ràng và chính xác hơn quyết tâm chống tham nhũng của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam!

***

Tòa án tỉnh Thái Nguyên đang xử 92 bị cáo phạm các tội: “Đánh bạc”, Tổ chức đánh bạc”, “Mua bán hóa đơn trái phép”, “Sử dụng Internet chiếm đoạt tài sản”, “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Đại diện Viện Kiểm sát tỉnh Thái Nguyên đã công bố Cáo trạng, theo đó, Nguyễn Văn Dương, Chủ tịch Công ty Đầu tư – Phát triển an ninh công nghệ cao (CNC), khẳng định đã “biếu” ông Phan Văn Vĩnh (Trung tướng, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân) 1.750.000 Mỹ kim, 27 tỉ đồng, một đồng hồ Rolex trị giá 7.000 Mỹ kim, một áo sơ mi, một lọ thuốc bổ gan. Dương còn khẳng định đã “biếu” ông Nguyễn Thanh Hóa (Thiếu tướng, Cục trưởng Cục Cảnh sát chống tội phạm công nghệ cao 22 tỉ đồng và “nhiều món quà giá trị khác”.

Nội dung Kết luận Điều tra của Công an Thái Nguyên, Cáo trạng của Viện Kiểm sát Thái Nguyên xác định, không có sự hỗ trợ, tiếp sức của ông Vĩnh và ông Hóa, Dương và các đồng phạm không thể tổ chức – điều hành mạng lưới đánh bạc trên Internet, chỉ trong vòng chưa đầy ba năm, thu 9.583 tỉ tiền lời.

Tuy nhiên cả Công an Thái Nguyên lẫn Viện Kiểm sát Thái Nguyên cùng gạt bỏ lời khai của Dương, miễn cho Dương trách nhiệm hình sự đối với hành vi “đưa hối lộ” vì ông Vĩnh chỉ thừa nhận đã nhận của Dương một áo sơ mi, một lọ thuốc bổ gan, mua của Dương đồng hồ Rolex và đã trả 1,1 tỉ đồng. Còn ông Hóa phủ nhận đã nhận “quà” của Dương.

Công an Thái Nguyên và Viện Kiểm sát Thái Nguyên giải thích, bởi ông Vĩnh, ông Hóa phủ nhận lời khai của Dương và dù việc Dương tổ chức – điều hành mạng lưới đánh bạc rõ ràng phụ thuộc hoàn toàn vào ông Vĩnh, ông Hóa nhưng vì không đủ chứng cứ, cho nên “khi nào có thể làm rõ sẽ xử lý sau”.

“Khi nào có thể làm rõ sẽ xử lý sau” đồng nghĩa với, thế là đã xong, không làm gì nữa. Ai chẳng biết tìm kiếm, củng cố chứng cứ liên quan đến đưa – nhận hối lộ khó ngang với bắc thang lên hỏi ông Trời, đặc biệt là trong những trường hợp mà toàn bộ sự nghiệp của người đưa hối lộ phụ thuộc hoàn toàn vào người nhận hối lộ như quan hệ Dương – Vĩnh – Hóa.

Đó cũng là lý do ai cũng thấy rõ ràng các viên chức Việt Nam nhận hối lộ nhưng gần như chẳng có viên chức nào bị khởi tố – truy tố – xét xử – lãnh hình phạt vì “nhận hối lộ” (từ 300 triệu trở lên đã đủ để phạt tử hình). Họa hoằn mới có một vài viên chức cấp thấp bị cáo buộc “tham ô”. Nếu có hầu tòa, đa số chỉ bị cáo buộc: “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, “Cố ý làm trái qui định gây hậu quả nghiêm trọng”, Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản”, “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục lợi”.

***

Số phận ông Vĩnh, ông Hóa chắc chắn sẽ khác nếu năm 2009, khi bỏ phiếu phê chuẩn Công ước Phòng – Chống tham nhũng (United Nations Convention against Corruption – UNCAC), Quốc hội Việt Nam đừng đòi thực hiện UNCAC theo Hiến pháp và pháp luật thực định của Việt Nam, đừng khăng khăng từ chối áp dụng trực tiếp các qui định của UNCAC, dứt khoát không chịu thực thi “hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính” vì… chưa phù hợp (2)!

Công an Thái Nguyên, Viện Kiểm sát Thái Nguyên chắc chắn không cần phải phân bua với công chúng “khi nào có thể làm rõ” chuyện ông Vĩnh, ông Hóa nhận hối lộ “sẽ xử lý sau”, nếu năm 2013 – thời điểm Việt Nam đang thu thập ý kiến để sửa Luật Hình sự 2009, từ sự gợi ý của Chương trình phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) và sự tiếp sức của tổ chức này thông qua “Dự án Tăng cường tiếp cận công lý và bảo vệ quyền tại Việt Nam” – hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chấp nhận đề nghị của một số đại biểu Quốc hội, viên chức Bộ Tư pháp, đưa thêm vào Luật Hình sự của Việt Nam tội “làm giàu bất chính” để truy tố những cá nhân giàu có một cách bất thường.

Thề chống tham nhũng nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam điềm nhiên gạt bỏ đề nghị: Xem là phạm tội “làm giàu bất chính” tất cả những viên chức có tài sản lớn khác thường so với thu nhập hợp pháp và không thể giải thích hợp lý về nguồn gốc tài sản (3).

Năm 2015 – khi bỏ phiếu thông qua Luật Hình sự mới, rồi năm 2017 khi sửa Luật Hình sự mới sửa năm 2015, Quốc hội Việt Nam liên tục gạt bỏ đề nghị xác định hành vi “làm giàu bất chính” là tội phạm.

Thậm chí tháng 4 vừa qua, sau một thời gian dài lặp đi, lặp lại chống tham nhũng là lĩnh vực “không có vùng cấm” nhưng khi cho ý kiến về Dự luật sửa Luật Phòng – chống tham nhũng hiện hành, Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam chính thức yêu cầu gạt chuyện xử lý tài sản của những viên chức bị xác định là kê khai gian dối sang một bên.

Các đề nghị giải quyết tài sản của những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc (hoặc định giá rồi buộc nộp thuế theo tỉ lệ 45% tính trên tổng giá trị, hoặc tịch thu sung công, thậm chí hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính) cũng đã được yêu cầu gom lại cho gọn để bỏ vào… thùng rác thêm một lần nữa (4).

Suốt từ 2015 đến nay, Dự luật sửa Luật Phòng – chống tham nhũng đã được nâng lên đặt xuống nhiều lần nhưng vẫn không xong vì không dung hòa được những ý kiến khác biệt về ba điểm mấu chốt: Kê khai tài sản. Kiểm soát tài sản. Xử lý tài sản có dấu hiệu thủ đắc bất minh.

Tháng 9 vừa rồi, bà Lê Thị Nga, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Việt Nam, một trong những nhân vật chịu trách nhiệm giám sát việc soạn thảo Dự luật sửa Luật Phòng – chống tham nhũng, nhấn mạnh sự thất vọng của Ban Soạn thảo dự luật: Sau khi đề nghị buộc những viên chức giàu có bất minh nộp thuế theo tỉ lệ nhất định tính trên tổng giá trị tài sản không thể giải trình về nguồn gốc, hoặc tịch thu sung công, nếu cần, truy cứu trách nhiệm hình sự – như một giải pháp nhưng bị phản đối, Ban này mới đưa ra đề nghị khác – giao cho hệ thống tòa án xử lý tài sản mà những viên chức giàu có bất minh không thể giải trình về nguồn gốc – song đề nghị ấy cũng bị “can gián”!

Bà Nga lưu ý, suốt ba năm ròng rã, Ban Soạn thảo Dự luật sửa Luật Phòng – chống tham nhũng đã đưa ra sáu phương án để xử lý tài sản không thể giải trình về nguồn gốc của những viên chức giàu có bất minh, đến nay, bốn đã bị gạt bỏ, chỉ còn hai và cả hai đều không phải là giải pháp toàn diện, xử lý mỹ mãn “yêu cầu không gây xáo trộn, không tác động tới ai mà vẫn bảo đảm chống được tham nhũng” của giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam (5).

***

Cho dù không “bắt tận tay, day tận trán” ông Vĩnh, ông Hóa nhận hối lộ của ông Dương nhưng nếu hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam đừng sử dụng các “động tác kỹ thuật” khi phê chuẩn UNCAC, đừng từ chối đặt định các hình thức chế tài nghiêm khắc với những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản, đừng từ chối thực thi những hành động vốn có tính phổ quát trên toàn cầu, chấp nhận công bố rộng rãi tờ khai tài sản, tình trạng tài chính của các viên chức cao cấp để ai cũng có thể kiểm tra, giám sát – chắc chắn ông Vĩnh, ông Hóa sẽ đền tội.

Công an Thái Nguyên và Viện Kiểm sát Thái Nguyên đã dễ dàng bác bỏ lời khai của ông Vĩnh: Thu nhập hợp pháp chỉ có 20 triệu đồng/tháng, cho nên bảo rằng đã trả ông Dương 1,1 tỉ đồng để “mua” đồng hồ Rolex là không chấp nhận được – thì chắc chắn chẳng khó khăn gì nếu “làm giàu bất chính” đã được hình sự hóa: Dựa vào những bất động sản với giá trị khổng lồ mà ông Vĩnh, ông Hóa đang làm chủ để truy cứu cả hai tội “làm giàu bất chính”. Tòa án vừa có thể phạt tù, vừa có thể sung công các khối tài sản này.

Chống tham nhũng như thế may ra mới hiệu quả nhưng chống tham nhũng như thế thì còn bao nhiêu viên chức lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam có thể tại vị? Nếu hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam tiếp tục vận hành sự nghiệp chống tham nhũng như trước nay thì càng… quyết liệt, các viên chức ở Việt Nam càng giàu.

Dân chúng Việt Nam chỉ có thể cảm thấy các công bộc rất giàu chứ không thể biết đích xác họ giàu thế nào vì các tờ khai tài sản đã được xác định là “nhạy cảm”, không thể công bố. Tại sao các công bộc giàu? Một số đã lý giải đó là nhờ: Bện chổi, nuôi heo, trúng số, chạy xe ôm, hưởng thừa kế, làm thối móng tay,… tuy nhiên chẳng ai chấp nhận bởi chênh lệch giữa những nguồn lợi vừa kể có thể đem lại, với giá trị thực của khối tài sản mà thiên hạ nhìn thấy vẫn quá lớn.

Chỉ có một cách lý giải: Họ ăn rau muống và… thải ra tiền! Vâng, chỉ như thế thì họ mới giàu có đến thế và cũng chỉ như thế, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam, xem tham nhũng là nội xâm, là quốc nạn, mới không làm gì những viên chức giàu có bất thường!

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/trum-duong-day-danh-bac-khai-hoi-lo-2-cuu-tuong-cong-an-hang-chuc-ti-20181113084036878.htm

(2) http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Viet-nam-tren-duong-doi-moi/Phong-chong-tham-nhung/2013/19726/Thuc-hien-Cong-uoc-cua-Lien-hop-quoc-ve-chong-tham-nhung.aspx

(3) http://dantri.com.vn/phap-luat/giau-bat-thuong-co-the-bi-tich-thu-tai-san-1386181152.htm

(4) http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/tai-san-khong-ro-nguon-goc-khong-the-mac-nhien-tich-thu-3356195/

(5) https://dantri.com.vn/chinh-tri/chu-tich-quoc-hoi-nhieu-can-bo-co-tai-san-rat-lon-ma-khong-the-giai-trinh-20180910105202887.htm

  • 16x9 Image

    Trân Văn

    Trân Văn là bút danh của một nhà báo có 28 năm làm việc ở nhiều vị trí khác nhau (Cộng tác viên, Phóng viên, Biên tập viên, Thư ký Tòa soạn) của một số đài truyền hình, đài phát thanh, nhật báo, tuần báo, báo điện tử tại Việt Nam và Hoa Kỳ

     

___

 

►Một phiên tòa “lạ lùng” xử 2 tướng công an về tội danh đánh bạc (13-11-2018)

Tòa án chấp thuận lời đề nghị của bị cáo Phan Văn Vĩnh: sẽ không công bố bản án của ông cho công chúng biết!

___

 

Trong khi phiên tòa xử 2 tướng công an đang diễn ra, thì Quốc hội đề cử:

 

Phạm nhân có thể chọn tù ở nhà mình hoặc nhà người khác 

Ông Hồ Đức Phớc đề xuất nên có hình phạt tù tại gia(ảnh quochoi.vn).

Trinh Phúc

06:38 14/11/18(GDVN) – Tòa án sẽ xem xét cho phép người bị án phạt tù tại gia có thể chọn tù tại nhà mình hoặc là nhà người khác nếu như người nhà của phạm nhân không đồng ý. 

Ngày 12/11, tại Kỳ họp thứ 6, Quốc hội Khóa 14, các Đại biểu Quốc hội thảo luận tổ về dự án Luật Thi hành án Hình sự.

Trình bày ý kiến về dự thảo luật này, Tổng Kiểm Toán nhà nước – ông Hồ Đức Phớc đề nghị nghiên cứu hình thức tù tại gia để giảm bớt áp lực quá tải trại giam và áp dụng đối với những trường hợp phạm tội nhẹ, ít có khả năng gây nguy hiểm cho xã hội.

Đồng tình với quan điểm này, Chủ nhiệm Uỷ ban Tư pháp Lê Thị Nga cho biết giai đoạn này tiếp tục nghiên cứu tù tại gia cũng là một cách.Hai ý kiến này nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận. Có nhiều ý kiến còn hoài nghi về hình phạt tù này vì chưa hình dung được việc tù tại gia là như thế nào. Thậm chí, có người còn tỏ ra hoang mang về hình phạt tù còn lạ lẫm này ở nước ta.

Để có góc nhìn chuyên sâu về hình phạt tù này, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã trao đổi với Nhà giáo ưu tú Trần Đức Thìn, giảng viên thỉnh giảng Trường Đại học Luật Hà Nội.

Bình luận về đề xuất hình phạt tù tại gia, ông Trần Đức Thìn cho biết, ngay cạnh nước ta là nước Thái Lan họ đã áp dụng hình phạt tù tại gia.

Theo ông Trần Đức Thìn, hình phạt tù tại gia chỉ áp dụng với trường hợp có thời hạn phạt tù ngắn, khoảng 6 tháng.

Khi áp dụng hình phạt này, tòa án sẽ xem xét một số vấn đề cho phép người bị án phạt tù này có thể chọn tù tại nhà mình hoặc là nhà người khác nếu như người nhà của phạm nhân không đồng ý.

Những người bị hình phạt tù tại gia phải chịu một số nghĩa vụ như phải lao động, cải tạo.

Để phân biệt hình thức tù tại gia với các chế tài khác như cải tạo không giam giữ, tù treo, vị chuyên gia này cho biết:

“Chế tài tù tài gia khác với tù treo. Tù treo không phải hình phạt mà là biện pháp miễn hình phạt tù có điều kiện. Còn tù tại gia bản chất là một hình phạt tù”.

Cũng theo ông Thìn, hình thức tù tại gia chỉ dành cho một số đối tượng chứ không phải phạm nhân nào cũng được hưởng.

Những phạm nhân đó phải là những người bị án phạt tù phạm tội ít nghiêm trọng. Mức phạt tù tương đối nhẹ, nhân thân tốt, phạm tội lần đầu, không có nguy cơ tái phạm và ở bên ngoài không nguy hiểm.

Ông Thìn còn cho biết: “Người ta cho phép tù tại gia và nhà nước có biện pháp để giám sát. Hạn chế một số quyền ví dụ như đi lại hạn chế, vẫn phải lao động bình thường”.

Nêu quan điểm về việc áp dụng hình phạt tù này tại Việt Nam, vị chuyên gia này nhấn mạnh: “Nước ta hoàn toàn có thể áp dụng được.

Nên để những người bị phạt tù thời gian ngắn, phạm tội lần đầu, ít nghiêm trọng, bản thân những phạm nhân là người vô ý phạm tôi trong một số tội danh chịu hình phạt này”.

Ngoài ra, nhà giáo ưu tú Trần Đức Thìn còn cho rằng: “Hiện cần nghiên cứu kỹ hơn để áp dụng hình phạt tù này vì trong luật hình sự Việt Nam có hình phạt cải tạo không giam giữ, thực tế hình phạt này gần giống tù tại gia”.

Ông Thìn cho biết, hình phạt cải tạo không giam giữ hiện nay dành cho người bị phạt tù 6 tháng cho đến 3 năm.

Người phạm tội bị phạt ở nhà, chịu sự giám sát chính quyền địa phương, bị khấu trừ một phần thu nhập nộp quỹ nhà nước.

“Do đó, nếu có thêm biện pháp tù tại gia nữa thì cũng có lẽ cần phân biệt rất kỹ với hình phạt cải tạo không giam giữ không khi áp dụng dễ bị nhầm lẫn hai hình phạt này” – ông Trần Đức Thìn nhấn mạnh.

Trinh Phúc

5 nhận xét :

  1. Ông qua to Hồ Đức Phớc đề xuất nên có hình phạt tù tai gia nghe vui tai ghê. Nếu thế thì chắc cán bộ đảng viên của đảng ta dính chàm trong phạm vi quy định cũng được hưởng quy chế này chứ sao. Thế thì còn gì bằng, tiền tham nhũng đã có sẵn, cứ “cơm no bò cỡi” thôi. Tham nhũng xong, ngồi trại giam nghiêm túc còn phè phỡn hưởng đủ tiện nghi đặc biệt huống hồ là giam tại gia. Ông quan Hồ Đức Phóc cũng có lý vì trại giam bây giờ chật quá rồi, tội phạm hình sự nhiều vô số kể phải đặc xá bớt để dành chỗ tù người bất đồng chính kiến, và thêm nữa là để chỗ cho những đầy tớ nhân dân đã dính chàm. Ủng hộ sáng kiến tù tai gia, ông quan Thìn cho biết them, nước Thái Lan đã áp dụng hình phạt tù tại gia. Xin lỗi quan Thìn, nước CHND Trung Hoa hơn tỷ người do anh Tập cầm lái cũng đã áp dụng rồi anh Thìn ạ. Thôi, mình chả dám ý kiến ý cò gì chuyện này nữa. Chờ xem thôi.

    Trả lời

  2. Hổng biết hồ đức phớc thuộc nhóm lợi ích nào???Đầu hắn đang chứa cái gì đây? Những người dân “tự sát” trong đồn ca chưa một lần được tụi bay nhìn đến! Chúng bay là ai? Một lũ khốn nạn!

    Trả lời

  3. Tiếng Việt làm đéo gì có âm “phớc”: Vô nghĩa, không phát âm ra được…

    Trả lời

  4. Ôi! còn cái gì thối của Trung cộng các anh chị bê về nốt đi?

    Trả lời

  5. Hay quá, nếu mình bị phạt “tù tại gia”, mình sẽ đề nghị tòa án cho mình được “ở tù” tại nhà ông Phớc. Khi đó vợ con Phớc sẽ nấu cho mình ăn, dọn giường cho mình ngủ. Kể ra “tù” như thế thì tòa có kêu án 100 năm mình cũng cam lòng.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: