Trần Hoàng Blog

►Lãnh đạo Trung Quốc đối đầu với kẻ thù mà họ không  ngờ tới: Những người cộng sản trẻ tuổi rất nhiệt thành– TQ đàn áp các nhóm sinh viên Mác-xít (The New York Times, 28/9/2018)

Posted by hoangtran204 trên 01/10/2018

Thiệt là bi hài: đảng cộng sản TQ do Tập Cận Bình nắm quyền đang đối diện với nhóm sinh viên cộng sản theo chủ nghĩa Marxism và ủng hộ Tập Cận Bình. 

 

 

 

 

Lãnh đạo Trung Quốc đối đầu với kẻ thù mà họ không  ngờ tới: Những người cộng sản trẻ tuổi rất nhiệt thành

The New York Times

28/9/2018

 

Một chuyện nghe có vẻ trớ trêu mới xảy ra ở Trung Quốc: chính quyền trấn áp hàng chục sinh viên và thanh niên thuộc các nhóm theo chủ nghĩa Mác và tư tưởng Mao Trạch Đông.

Những sinh viên và thanh niên này lập ra các nhóm để đọc các tác phẩm của Mác, Lê-nin và Mao Trạch Đông; thảo luận về những khía cạnh tiến bộ của chủ nghĩa xã hội.

Họ treo hình Mao Trạch Đông, hát các bài hát cách mạng và gọi nhau là “đồng chí”. Họ ủng hộ Chủ tịch Tập Cận Bình và còn được truyền cảm hứng từ chiến dịch chống tham nhũng của ông.

Họ cổ xuý cho những lý tưởng cộng sản mà chính quyền ép họ học trong nhiều năm qua. Họ lập ra các nhóm thảo luận trên mạng về những lý tưởng này.

Mọi chuyện xuôi chèo mát mái, cho đến khi họ trực tiếp thực hành lý tưởng đó bằng cách lên tiếng về những vấn đề cốt lõi mà chủ nghĩa cộng sản luôn tỏ ra quan tâm: đói nghèo, quyền của giai cấp công nhân và bình đẳng giới.

Các nhóm sinh viên đã tổ chức điều tra về cách nhà trường đối xử với các thành phần vô sản trong trường, bao gồm cả nhân viên bảo vệ, gác cổng, nhân viên nhà bếp và công nhân xây dựng trong trường.

Zhang Shengye, 21 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh hồi tháng 6 vừa qua, đã cùng với khoảng 60 sinh viên khác lập ra Hội Nghiên cứu Mác-xít và xuất bản một báo cáo về tình trạng vi phạm quyền lao động của các công nhân ở trường mình.

Sau khi tốt nghiệp đại học, nhiều sinh viên tìm cách tổ chức công đoàn gần các nhà máy và biểu tình đòi cải thiện chế độ làm việc cho công nhân. Chuyện này mới xảy ra ở thành phố Huệ Châu, thuộc tỉnh Quảng Đông hồi tháng 8 vừa qua.

Số là nhiều công nhân ở đây bị một nhà máy ngăn cản thành lập công đoàn độc lập và họ đã phàn nàn về việc bị đối xử tồi tệ cũng như chỉ nhận được đồng lương rất thấp. Công nhân liền tổ chức ký kiến nghị và bị cảnh sát can thiệp, một số người bị bắt giữ.

Các nhóm sinh viên Mác-xít biết được việc này qua Internet và quyết định phải hành động.

Yue Xin, một sinh viên vừa tốt nghiệp từ Đại học Bắc Kinh, ngành ngoại ngữ, nói “Tôi không thể ngồi yên được. Tôi không thể chỉ thuần tuý chém gió trên mạng. Tôi phải đứng lên”.

Họ quyết định lên đường vào Quảng Đông.

Nhóm sinh viên Mao-ít (những người theo chủ nghĩa Mao) trong căn phòng trọ của họ ở Quảng Đông. Ảnh: Sue-Lin Wong/Reuters.

Họ mặc áo có khẩu hiệu “Đoàn kết là sức mạnh” và biểu tình bên cạnh các nhóm công nhân. Họ hô khẩu hiệu “Các bạn là xương sống của giai cấp công nhân” và giương cao biểu ngữ “Thành lập công đoàn không phải là tội”.

“Chúng tôi chia sẻ với nhau niềm cảm thông dành cho công nhân và khát khao về một tương lai tốt đẹp hơn của chủ nghĩa cộng sản”, Zhang Shengye nói.

Ngày 9/8/2018, 5 người bạn mới đã tham gia Nhóm Công đoàn Đoàn kết của JASIC, họ ủng hộ các quyền của người công nhân. Theo họ, nhiều thất bại của phong trào xã hội Trung Quốc gần đây là do sự tách rời với công nhân; chứng kiến sức mạnh lịch sử thay đổi của người lao động, họ đứng vững trong tình đoàn kết.

Dù theo chủ nghĩa cộng sản, các nhóm sinh viên này rất quyết đoán trong việc khước từ các phương pháp đấu tranh bạo động.

Chen Kexin, sinh viên năm cuối của Đại học Renmin ở Bắc Kinh, một trong những người tham dự cuộc biểu tình nói trên, cho biết: “Những gì chúng tôi đang làm là hoàn toàn hợp pháp và hợp lý. Chúng tôi là những người Mác-xít. Chúng tôi ngợi ca chủ nghĩa xã hội. Chúng tôi bênh vực công nhân. Chính quyền không thể nhắm vào chúng tôi được”.

Nhưng họ đã lầm.

Sáng ngày 24/8, cảnh sát bố ráp căn phòng trọ của họ ở Quảng Đông, bắt đi 50 người. Khi bị bắt, họ đồng thanh hát vang bài “Quốc tế ca”, bài hát truyền thống của những người theo chủ nghĩa cộng sản trên thế giới.

Cho đến nay, cảnh sát vẫn còn giam giữ 14 người và cáo buộc họ làm việc cho các tổ chức phi chính phủ nước ngoài.

Trước khi bị bắt, cô Yue, một người biểu tình, viết một bức thư ngỏ cho Chủ tịch Tập Cận Bình, nói rằng cô được truyền cảm hứng từ chiến dịch chống tham nhũng của ông và thời gian ông lao động ở nông thôn trong thời kỳ Cách mạng Văn hoá. Cô cũng nói rằng chiến dịch biểu tình ở Quảng Đông không bắt nguồn từ tư tưởng nước ngoài, mà từ Phong trào ngày 4 tháng 5, năm 1919, vốn là một phong trào nổi dậy của sinh viên Trung Quốc mà Đảng Cộng sản vẫn coi là đêm trước của cuộc cách mạng vô sản.

Cũng trong tuần này, khoảng 5 trường đại học đã phải tìm cách ngăn cản các nhóm sinh viên Mác-xít tụ tập. Còn năm ngoái, cảnh sát Quảng Đông đã bắt giữ Zhang Yunfan, lãnh đạo của một nhóm đọc sách Mao Trạch Đông và cáo buộc anh về tội “tập trung đông người gây mất trật tự công cộng”.

Khi năm học mới bắt đầu, nhiều nhà hoạt động sinh viên thề sẽ thúc đẩy chiến dịch của họ. Zhang và bạn bè đã biểu tình ở thành phố Thiều Sơn, tỉnh Hồ Nam, quê của Mao Trạch Đông, và kêu gọi chính quyền trả tự do cho bạn bè của anh.

Thanh niên Trung Quốc thường bị cho là thờ ơ, ích kỷ và bị ám ảnh về tiền bạc. Nhưng Eric Fish, một nhà báo đã từng nghiên cứu về thế hệ trẻ Trung Quốc, cho rằng, thế hệ sinh sau cuộc thảm sát Thiên An Môn không có nỗi sợ hãi (mang tính bản năng) với chính quyền như các thế hệ trước đó.

“Họ dám liều mạng xông ra đường hơn. Họ không dễ dàng bỏ qua những gì sai trái như trước”, ông nói.


Lược dịch từ: China’s Leaders Confront an Unlikely Foe: Ardent Young Communists, The New York Times

 

______

 

Trần Hoàng nhận định.

Họ là các sinh viên đại học, có tuổi đời 20-28, lập phong trào đấu tranh cho quyền lợi của người công nhân. Họ cổ võ phong trào nổi dậy của sinh viên 4/5/1919: chống lại chính quyền yếu kém.

Đặc điểm khác biệt về hành động của nhóm sinh viên này với đảng cộng sản TQ đang cầm quyền là: họ lấy phương châm bất bạo động để đấu tranh, thành lập các nghiệp đoàn công nhân độc lập để đòi hỏi quyền lợi cho người công nhân hiện nay. Họ phản đối sự bất bình đẳng sinh ra do tiền bạc kiếm được chênh lệch, họ viết lách tố cáo tham nhũng trong chính quyền.

Trong khi đảng CSTQ theo phương thức hành động của Lê Nin, đó là chủ trương phải dùng bạo lực để nắm lấy chính quyền, dùng bạo lực để cai trị xã hội, dựa vào phương pháp tổ chức để đạt được các mục đích trên. Và đặc biệt, đảng CSTQ đã từng sử dụng tuyên truyền hứa hẹn và láo khoét để lôi cuốn nhiều người nghèo trong giới công nhân và nông dân tham gia cầm súng nổi dậy cướp đoạt chính quyền.

Điều quan trọng nhất là họ tham gia hoạt động chính trị, thành lập các nghiệp đoàn độc lập không lệ thuộc công đoàn do đảng CSTQ chỉ huy, họ nhận định được các thiếu thốn của người công nhân, sự tham nhũng trong giới cầm quyền, sự bất bình đẳng của cuộc sống do người có quá nhiều tiền và người công nhân làm việc trong hãng xưởng, tất cả những sự bất bình đẳng này đều do nhà cầm quyền TQ tạo nên.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: