Trần Hoàng Blog

►Chuyện LÃO ĐẠI (11-9-2018)

Posted by hoangtran204 trên 11/09/2018

 

 

 

11-9-2018

LẠI CHUYỆN VỀ ÔNG HỒ NGỌC ĐẠI.

Sáng nay tui ngồi cà phê với một anh bạn cùng lớp thời Đại học Sư Phạm. Anh bạn tui vốn là quan chức của ngành giáo dục, phụ trách tiểu học. Và câu chuyện đề cập đến chuyện lao xao trên hệ thống truyền thông và trên mạng xã hội về việc dạy Tiếng Việt cho học sinh lớp một. Anh bạn tui ca ngợi phương pháp của ông Hồ Ngọc Đại hết lời. Tui thì không nói về chuyên môn vì tui không tìm hiểu sâu về nó. Và theo tui nó cũng chẳng có gì là quan trọng. Chẳng qua họ đang biến một chuyện rất bình thường thành chuyện phi thường để tự nâng cao mình thôi. Thật ra tui nghĩ chuyện đánh vần đối với một đứa trẻ đi học chỉ là một thời gian ngắn, chẳng có chi to tát đến độ mạt sát nhau, chửi rủa nhau ẩm ĩ đến thế. Qua năm ba tháng, một năm, đứa trẻ sẽ đọc chữ và lúc ấy chuyện đánh vần không còn gì là cần thiết nữa. Cũng như tui đã từng thú nhận là tui không biết đánh vần. Cũng có sao đâu.

Và bởi không nói đến tận cùng của âm học, âm tiết, âm vị, âm…gì đó nữa… Nên tui chỉ đề cập đến một số bài tập đọc trong sách đó thôi. Ví dụ như chuyện Quả bứa, chuyện Bé xách đỡ mẹ… Thật ra chuyện Quả Bứa đã từng có mặt trong sách Quốc Văn Giáo Khoa thư gần thế kỷ nay rồi. Nhưng trong QVGKT thì hai đứa trẻ thấy quả bứa ở giữa đường, còn trong sách mới là thấy khi đi qua vườn quả. Thấy ngoài đường thì lượm, chẳng cần xin phép ai. Nhưng ở trong vườn thì phải mua, phải xin phép chủ vườn, nếu không là hái trộm. Ở đây hai đứa bé đã cư xử sai. Và diễn tiến câu chuyện cũng cho thấy sự ranh ma, lém lỉnh khi giải quyết vấn đề. Ngay trong cách xưng hô cũng phản giáo dục rồi. Ở QVGKT là anh, tôi. Qua sách ông Đại là mày, tao.
Bài Bé xách đỡ mẹ cũng vậy, có thể có người cho rằng đó là sự thông minh, đáng yêu của trẻ con. Thế nhưng theo tui không nên dạy trẻ con như thế. Trẻ con như tờ giấy trắng, đọc như thế chúng sẽ cho đó là đúng và sẽ hành động theo sách. Anh bạn tui thì cho rằng các bài tập đọc chỉ mục đích cho trẻ biết đọc chữ, không cần dạy ý nghĩa và cũng chẳng cần cho chúng biết nghĩa. Thế là sao? Tiếng Việt thường nói Chữ Nghĩa. Tức là chữ luôn song hành với nghĩa, bây giờ dạy chữ mà không cần nghĩa thì giáo dục chúng điều gì trong chữ ấy. Nói giỡn chơi vui thôi ví dụ đem dâm thư chuyện Cô Giáo Thảo đọc cho chúng nghe cũng được sao bởi theo ý của ông Đại thì cho hs đọc để biết chữ chớ không cần nghĩa. Thế thì tào lao quá! Thế thì cần gì chọn sách chọn bài cho trẻ đọc, cứ cho đọc gì cũng được miễn là đọc được chữ thôi hay sao? Bởi vậy trong sách của ông có vẽ hình con dơi nhưng ông ghi là con rơi. Thắc mắc thì ông bảo con rơi hay con dơi cũng chả sao miễn sao trẻ học thêm một chữ là tốt. Thua luôn!

Tui không công kích cũng chưa biểu lộ sự đồng tình kiểu dạy học của ông Đại. Cứ cho đó là một công trình khoa học. Mà đã là cái mới, cái tiên phong thì phải có đúng sai, phải có phản biện. Chuyện bàn cãi phê phán chuyên sâu là dành cho các nhà chuyên môn. Thế nhưng quần chúng phản ứng, phụ huynh phản đối cũng có cái lý của họ. Vì không được hiểu rõ ràng nên họ chống đối. Từ rất lâu họ được dạy như thế, được học như thế, bây giờ họ đem sách học của con ra xem, họ không hiểu chi cả, họ khó chịu chứ.

Thế rồi ông Đại bảo họ không được dạy con cháu, chuyện đó là chuyện của Thầy Cô. Kiểu giáo dục đó lại đi ngược kiểu truyền thống trong gia đình người Việt. Trong gia đình Việt Nam, ông bà, cha mẹ kiểm tra việc học của con cháu, cùng học và hướng dẫn con cháu học là chuyện hàng ngày. Bây giờ ông bảo cần gì đến cha mẹ, cha mẹ biết gì mà dạy. Lối nói ngạo mạn của ông, lối kiêu căng của ông, lối xem thường mọi người của ông khiến cho mọi người càng ghét ông hơn. Đó là lối kiêu ngạo cộng sản, lối kiêu ngạo của một người cho mình có quyền lực quyết định, là lối ngạo mạn của phò mã, vị trí một thời đã qua của ông.

Tui không phản đối cách dạy của ông, bởi tui không cho đó là quan trọng. Nhưng qua phát biểu của ông, tui xem thường nhân cách của ông, tui thấy ông không có đức tính của một nhà khoa học và tính khiêm tốn của một trí thức. Ông lại lấy bài của sách khác đem vào sách của mình mà không ghi nguồn, đó cũng không phải là cách hành xử đúng đắn của người có học thức. 

Anh bạn tui bảo vệ ông nên cho rằng ông là một người trực tính, nhưng tui thì cho rằng ông thuộc dạng người mà ngày xưa người ta cho là loại hạ mục vô nhân. Người trực tính là người nói thẳng chứ không phải là người coi thường hạ nhục kẻ khác, cho mình là đỉnh. Ông kể rằng hồi đó có thể ông làm bộ trưởng hay thứ trưởng Giáo Dục, nhưng bộ trưởng hay thứ trưởng thì có thể nhiều người làm được, nhưng dạy học thì không ai có thể giỏi bằng ông. Nói thế thì đề cao mình quá!!!! Trước đây trong một hội nghị tập huấn tại Quy Nhơn, ông cũng đã từng phát biểu: Bọn Sư phạm ngu dốt biết gì mà dạy. Cũng lạy ông cả nón với nhận xét này.

Làm khoa học là chấp nhận chịu sự phê phán. Ông cho rằng, với cách dạy của ông, đứa trẻ sẽ có độc lập trong tư duy, có sáng tạo của riêng mình ngay từ nhỏ để tạo được tính cách khi trưởng thành. Tui không hiểu ông lý tưởng hoá hay ông đang giả vờ. Ông chắc cũng biết rõ rằng trong chế độ này không có chuyện tư duy độc lập, không thể có những cách mạng sáng tạo ngoài khuôn khổ triết học và đường lối mà đảng đang theo đuổi và thực hiện. Ông đang ước mơ làm loạn à? 

Tui thì tui quan niệm rằng dạy cách nào cũng được, miễn sao trẻ biết đọc biết viết, biết phân biệt đúng sai, phải trái, sống có nhân tính, có đạo lý, biết yêu quý mọi người, khi lớn biết ý thức để bảo vệ giang sơn bờ cõi khi tổ quốc bị giặc cướp, cảm thấy nhục khi người dân mình bị khinh miệt. Những điều đó lại thấy vắng bóng trong sách của ông, bởi ông quan niệm không cần trẻ biết nghĩa của bài, tức là ông bỏ mất chức năng giáo dục khi dạy cho con trẻ. Tui phản ứng với ông ở điều này. Thế thôi!
11.9.2018
DODUYNGOC

____

 

KHI TRÍ THỨC CHƠI TRÒ XỎ LÁ

Ngẫm cho cùng, tôi không chấp những người thiếu hiểu biết chuyên môn nhảy vào tranh luận vụ sách Công nghệ giáo dục của Hồ Ngọc Đại. Một cách cảm tính, những người này chỉ cần nhìn vào bảng hướng dẫn đánh vần mà đồng hóa cách đọc theo âm vị học với gọi tên chữ cái, trong khi sách vẫn để nguyên dạng chữ cái mà không có ý nào yêu cầu đồng nhất chữ cái với âm khi đọc âm tiết. Xem ra họ chửi Bùi Hiền, nhưng họ không cao hơn Bùi Hiền.
Nhưng tôi thật sự ngạc nhiên khi nhiều trí thức mang danh khoa học với hàm giáo sư tiến sĩ hàng đầu, kể cả đang là chuyên gia ngôn ngữ học (trong số đó có những bạn của tôi), đã không giữ im lặng để giấu đuôi thì thôi lại lên tiếng rất xỏ lá!

.
Bắt đầu từ chuyện ông Nguyễn Văn Hiệp, đương kim Viện trưởng Viện Ngôn ngữ share lại bài trả lời về vụ cải cách chữ viết Bùi Hiền, sự vụ đã cũ rích, nhiều giáo sư tiến sĩ nhân cơ hội đồng loạt share lại bài này, coi như tuyên bố chính thức mới nhất của Viện Ngôn ngữ về vụ… sách Công nghệ giáo dục của Hồ Ngọc Đại.

.
Ông Nguyễn Văn Hiệp, dù là đương kim Viện trưởng cũng không thể có tư cách gọi là “đại diện cho tiếng nói của Viện Ngôn ngữ”.

.
Trong khi những giáo sư tiến sĩ ấy thừa biết ý đồ cải cách chữ viết của Bùi Hiền và sách Công nghệ giáo dục Hồ Ngọc Đại chẳng liên quan gì với nhau. Một bên đồng nhất âm và chữ để đòi sửa chữ theo âm và một bên tách biệt làm hai để nhận diện mà đến kẻ chỉ cần một chút hiểu biết cũng nhận ra.

.
Lại nhân Bùi Hiền trực tiếp lên tiếng bênh vực cho cách đánh vần của sách Công nghệ giáo dục, những ông bà giáo sư tiến sĩ kia cũng share luôn để chơi trò lập lờ đánh lận con đen!
Xỏ lá đến thế là cùng!

.
Tại sao có trò xỏ lá này? Là bởi những giáo sư tiến sĩ hàng đầu này cũng dính phần vào những phi vụ làm sách giáo khoa để phục vụ cho mưu đồ thay sách và bán sách để kiếm lời. Họ bất luận chuyện đúng sai trong khoa học, cứ cái gì có lợi cho mình, dù chỉ 5 ngàn đồng mưa móc, họ sẵn sàng đổi trắng thay đen.

.
Theo tôi biết, ông Nguyễn Minh Thuyết từng tham gia biên soạn và tập huấn sách Công nghệ giáo dục, sau đó lại tham gia sách của Chương trình 2000, bây giờ lại Tổng chủ biên sách cải cách mới của ông Nhạ. Mỗi lần tham gia như thế, đúng sai thế nào, cần kế thừa cái gì và khắc phục nhược điểm gì, tại sao cho đến lúc này ông Thuyết vẫn không lên tiếng chính thức?

.
Cứ chơi trò xổ toẹt trong những lần cải cách như thế, kể cả tự xổ toẹt chính mình một cách mất tự trọng, tôi đã từng nói, cải cách như vậy 3000 năm nữa vẫn không xong. Càng cải cách càng rối loạn!

.
Xin thưa Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, không tìm thấy trí thức chân chính thì đừng cải cách nữa. Khi sự xỏ lá để kiếm ăn cao hơn tinh thần học thuật khách quan, trung thực thì những chủ trương cải cách chỉ có thể vẽ đường cho các nhóm lợi ích kiếm ăn trên xương máu của nhân dân!

.
Và cũng thưa thẳng điều này với dân mạng. Khi chưa biết đúng sai thế nào mà cứ nhắm mắt bắn nhau loạn xạ bất phân bốn chân hay hai chân thì còn lâu mới mong có trí thức tâm huyết và tài năng dám đứng ra làm thay đổi đất nước và thúc đẩy tiến bộ, văn minh thật sự. Hậu quả, không heo thì cũng bò luẩn quẩn thay nhau làm cách mạng Animal Farm!

_____
Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: