Trần Hoàng Blog

Posted by hoangtran204 trên 01/09/2018

 

 

 

Bộ trưởng Công an Tô Lâm: Bắt thành viên Việt Tân là ‘chiến công xuất sắc’

 

 

Bộ trưởng Công an Tô Lâm hôm 31/8 gửi thư khen ngợi công an tỉnh Bình Định và Phú Yên trong vụ bắt một “đối tượng phản động” được cho là thành viên của đảng Việt Tân, và nói rằng đây là “chiến công xuất sắc” của lực lượng công an trong việc ngăn chặn, vô hiệu hóa các hoạt động khủng bố, phá hoại, kích động biểu tình, gây rối trong dịp nghỉ lễ Quốc khánh 2/9.

Trong bức thư được đăng trên trang web Bộ Công an, Thượng tướng Tô Lâm ca ngợi thành tích này và nói rằng nó thể hiện tinh thần kiên quyết đấu tranh, thực hiện theo chỉ đạo của Đảng ủy Công an Trung ương và lãnh đạo Bộ Công an trong dịp lễ 2/9, một thời điểm được xem là “nhạy cảm”, với nhiều lời kêu gọi biểu tình xuất hiện trên mạng xã hội.

Trước đó hôm 30/8, Bộ Công an cho biết đã bắt giữ ông Lê Quốc Bình, sinh năm 1974, cư trú tại thành phố Quy Nhơn, Bình Định, từ Campuchia về Việt Nam, mang theo 2 súng quân dụng, 7 súng hơi và hơn 500 viên đạn, 1 xe mô tô phân khối lớn. Bộ Công an nói “đối tượng phản động” này thành viên của đảng Việt Tân, có trụ sở ở Hoa Kỳ.

.

Từ trái: Đỗ Thành Công, Lê Minh Nguyên, Dick Cheney, George W. Bush, Đỗ Hoàng Điềm, và Nguyễn Quốc Quân
tại phòng Bầu dục Toà Bạch Ốc (29/05/2007)
(Nguồn: danchu2006.com/Ảnh: AP Photo/Evan Vucci)

 

(Anh Đỗ Thành Công đã từng bị bắt giữ tại VN năm 2006, nhưng do sự phản đối của cộng đồng VN rất mạnh mẽ, và sẽ sự can thiệp Mỹ, anh Công đã bị VN trục xuất về Mỹ sau vài tuần bị giam giữ.)

 

Trong thông cáo chính thức công bố cùng ngày, đảng Việt Tân nói đây là một vụ “dàn dựng” và “bịa đặt trắng trợn” nhằm hù dọa người dân tránh xa các tổ chức dân chủ.

Thông cáo cũng nhắc lại vụ bắt giữ hai vợ chồng Việt kiều Mỹ Lê Văn PhanNguyễn Thị Thịnh 11 năm trước và nói rằng hai người này không liên hệ gì đến Việt Tân, “nên khi màn kịch không còn ăn khách, CSVN đã phải âm thầm thả hai người này về lại Hoa Kỳ”, thông cáo nói.

Đảng Việt Tân, tên đầy đủ là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, bị Việt Nam liệt kê là một tổ chức “khủng bố”, trong khi tổ chức có trụ sở tại Hoa Kỳ luôn khẳng định phương pháp đấu tranh của mình là ôn hòa, nhằm cổ vũ cho dân chủ, nhân quyền và công bằng xã hội.

Trong thư, ngoài việc biểu dương thành tích của công an Bình Định, Phú Yên, Bộ trưởng Tô Lâm cũng yêu cầu các cơ quan chức năng phải “khẩn trương điều tra, củng cố chứng cứ”, sớm đưa vụ án ra xét xử nhằm răn đe, phòng ngừa…

Những ngày gần đây, giới hữu trách và truyền thông Việt Nam liên tục nhắc nhở người dân phải “cảnh giác” trước những lời kêu gọi tổng biểu tình vào dịp 2/9.

Tại hội nghị bàn giao công tác hôm 27/8, Chủ tịch UBND TP. Hà Nội đã chỉ đạo lực lượng công an và quân đội phải sẵn sàng ngăn chặn các cuộc tụ tập đông người hoặc biểu tình trong dịp nghỉ lễ.

Trong một diễn biến khác, Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Bình Thuận hôm 30/8 cho biết đã quyết định khởi tố thêm 17 người tham gia vào cuộc biểu tình phản đối Luật Đặc khu hồi tháng 6. Như vậy, cho đến nay đã có 32 người bị khởi tố liên quan đến cuộc biểu tình được xem là rầm rộ nhất tại Việt Nam trong những năm gần đây.

Báo Công an Nhân dân cho rằng những cuộc biểu tình này theo mô hình “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” trên thế giới nhằm “xóa bỏ chế độ XHCN, đưa các nước XHCN đi theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa”.

Hiện Việt Nam vẫn chưa có Luật biểu tình nên nhiều người bị bắt vì tham gia biểu tình thường bị truy tố với tội danh “gây rối”.

 

____

Đỗ Thành Công, Đỗ Hoàng Điềm và Đỗ Nam Hải


“Nhân dân Việt Nam xứng đáng ở tầm nào,
Mỹ sẽ ‘chơi’ ở tầm đó.” 

(Hà Sĩ Phu)

Tác giả câu nói thượng dẫn (vốn) là một sĩ phu, ở đất ngàn năm văn vật. Hà Nội – trong mắt ông – là nơi: “không có nhân cách người ta vẫn sống, thậm chí còn sống béo tốt hơn.”

Béo tốt – giữa lúc nhân tâm ly tán, trăm họ lầm than, và xã hội đã hình thành một giai cấp mới đang tập tành diet – ngó (cũng) khó coi. Đã thế, ở phố thị công an và xe hơi mỗi lúc một thêm đông. Lạng quạng dám bị (cho) xe đụng – mất mạng như không – nên đương sự lật đật bỏ của chạy lấy người, lần lên cao nguyên, tìm đường ở ẩn.

“Người miền núi,” theo như lời của nhạc sĩ Y Vân, “thích ôm khung trời.” Họ ghét sự câu thúc nên cách ăn ở, cũng như ăn nói, đều thường quá độ:

Đ… mẹ cây hồng
Sao không lao động
Mà mày trổ bông?

Hoặc:

Tôi định có một ngày nào thật thảnh thơi
Leo lên trời
Ỉa

Ở đâu quen đó. Gần mực thì đen. Gần đèn thì hút. Sĩ phu họ Hà sống gần những người bạt mạng, kiểu như cha nội đã viết những câu thơ (lựu đạn) vừa ghi, nên ngôn ngữ của ông nghe cũng hơi (hơi) có âm hưởng sơn cước hay… Sơn Núi:

“Nhân dân Việt Nam xứng đáng ở tầm nào,
Mỹ sẽ ‘chơi’ ở tầm đó.”

Câu văn thượng dẫn, nếu được đặt trong văn cảnh (context) của nó, chắc cũng không đến nỗi nào. Thử đọc (nguyên con) mà xem:

“Đối với Việt Nam, Mỹ sẽ là sứ giả của dân chủ, nhân quyền hay chỉ là anh lái buôn, điều đó do nội tình của Việt Nam quyết định. Nhân dân Việt Nam xứng đáng ở tầm nào, Mỹ sẽ ‘chơi’ ở tầm đó. Nếu Việt Nam tự khẳng định mình là một dân tộc có nhân phẩm, đang đấu tranh đòi người cầm quyền nước mình phải hoà nhập vào thế giới văn minh bằng con đường quang minh chính đại, thì Mỹ sẽ đóng trọn vai trò người anh hùng, nghĩa hiệp. Nếu nhân dân Việt Nam tự bộc lộ mình là đàn vịt trong trại thì Mỹ chỉ làm ăn với ông chủ trại thôi…” –

(Chia Tay Ý Thức Hệ. Tuyển Tập Hà Sĩ Phu. Phong Trào Nhân Quyền Cho Việt Nam Năm 2000 và Tạp Chí Thế Kỷ 21 xuất bản năm 96, trang 191).

Mười năm sau, dự đoán này đã có cơ hội được kiểm nghiệm, khi tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush đến thăm Việt Nam – vào tháng 11 năm 2006. Chuyến đi này đã khiến cho nhiều người thất vọng. Thiên hạ nhớ lại nội dung bài diễn văn của ông, đọc trong buổi lễ nhậm chức lần thứ hai, cách đó chưa lâu, với một tiếng thở dài – cố nén:

“Tất cả những ai đang sống trong chế độ độc tài và tuyệt vọng hãy hiểu rằng: Hoa Kỳ sẽ không bỏ quên sự ngược đãi mà quý vị đang phải chịu, hoặc tha thứ cho kẻ áp bức quý vị. Một khi quý vị đứng dậy vì nền Tự Do, chúng tôi sẽ đứng bên cạnh quý vị.”

Những kẻ “đang sống trong chế độ độc tài và tuyệt vọng,” như hàng trăm triệu người dân Việt hiện nay – ít nhiều – đều kỳ vọng là Hoa Kỳ (mà đại diện là ông Bush) “sẽ không bỏ quên sự ngược đãi” mà họ đang phải chịu đựng – như đã hứa. Đương sự đã không hề thực hiện lời hứa đó, trong chuyến đi vừa rồi.

Điều này khiến nhiều người ngộ nhận và … tức giận. Ông Trần Giao Thủy, một bỉnh bút quen thuộc của ĐCV Online, đã bầy tỏ sự phẫn nộ như sau:

“Ngay đến tấm bảng vàng ghi ‘Tiết hạnh khả phong’ treo ở lầu xanh hay ‘Nước vỏ lựu máu mào gà’ của gái đĩ thập thành còn đáng tin hơn lời Bush hứa…” .

Những người “chủ trại vịt” ở Việt Nam cũng hiểu lầm ông Bush, theo cách khác. Họ tin rằng ông ấy đã hành xử như một anh lái buôn, và thái độ dửng dưng của đương sự (trước vấn đề nhân quyền) được diễn giải rằng chính phủ Mỹ đã coi dân Việt “là một đàn vịt trong trại” và “chỉ làm ăn với ông chủ trại thôi” – theo như cách nói ví von của Hà Sĩ Phu, trong bài tiểu luận dẫn thượng.

Với niềm tin (và niềm vui) đó, “Việt Nam Đã Khai Chiến Với Những Người Bất Đồng Chính Kiến” (1) – theo như bài tường thuật của ký giả Kay Johnson, từ Hà Nội: “Vietnam’s War on Dissent Goes Public” (Times, số ngày ra 28 tháng 5 năm 2007).

Đây quả là một sự hiểu lầm tai hại. Trận chiến này tuy “hoàn toàn” thắng lợi nhưng vô cùng bất lợi, cho nhà đương cuộc Việt Nam, sau khi chiến tích bịt mồm bịt miệng người dân của họ (qua phiên toà xử linh mục Nguyễn Văn Lý) được trưng bầy cho toàn thể nhân loại… chiêm ngưỡng. Những người đang nắm quyền hành ở xứ sở này đã không ai biết rằng, trong chuyến du hành vừa qua, ông Bush đã khóc thầm – và khóc bằng tiếng… Mỹ (nên họ không hiểu gì hết trơn hết trọi)!

Về tới nhà, sau khi lau khô nước mắt, tổng thống Hoa Kỳ đã triệu tập nội các của mình và cho mời một số đại diện (tiêu biểu) của bốn tổ chức đấu tranh và/hay vận động cho dân chủ tự do đến họp tại toà Bạch Ốc – vào ngày 29 tháng 5 năm 2007 – để thảo luận về phương cách đối phó với Việt Nam, trong lãnh vực nhân quyền.

Từ trái: Đỗ Thành Công, Lê Minh Nguyên, Dick Cheney, George W. Bush, Đỗ Hoàng Điềm, và Nguyễn Quốc Quân
tại phòng Bầu dục Toà Bạch Ốc (29/05/2007)
(Nguồn: danchu2006.com/Ảnh: AP Photo/Evan Vucci)

 

Bốn người Việt đã có thể đáp lời mời là qúi ông Đỗ Thành Công – thành viên sáng lập của Đảng Dân chủ Nhân dân, ông Đỗ Hoàng Điềm – Chủ tịch Đảng Việt Tân, ông Lê Minh Nguyên – Chủ tịch Mạng lưới Nhân Quyền Việt Nam, và ông Nguyễn Quốc Quân – Tổ chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản.

Riêng ông Đỗ Nam Hải và Nguyễn Chính Kết, hai nhân vật lãnh đạo của Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam, đã không thể có mặt vì một số lý do ngoài ý muốn. Theo tường trình của phóng viên Tâm Việt, gửi đi (cùng ngày) từ Washington D.C:

“đây là một cuộc gặp gỡ mà ông Bush nhắm được trao đổi thực sự với một số tổ chức hay lực lượng chính trị hiện đang hoạt động ở trong nước chứ không phải chỉ là với cộng đồng các nơi hay những tiếng nói cá lẻ trong phong trào dân-chủ đang phát triển mạnh ở VN.”

Kẻ viết những dòng chữ này vô cùng ngưỡng mộ tất cả những tổ chức hay lực luợng chính trị, và những vị đại diện có tên vừa kể, từ lâu. Tuy nhiên, vì giới hạn của một bài viết ngắn, đôi dòng kết luận còn lại xin được chỉ gửi riêng đến ba người họ Đỗ.

Cả ba nhân vật này đều còn ở tuổi bốn mươi. Lứa tuổi lý tưởng để theo đuổi cuộc đấu tranh (còn dài) trước mặt. Trong Thư Ngỏ Gửi Tổng Thống George W. Bush, ông Đỗ Thành Công đã viết như sau:

“…nhiều tổ chức và đảng phái chính trị đã công khai ra đời tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do. Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền được thành lập nhằm hội tụ tất cả các đoàn thể và cá nhân trong cuộc đấu tranh này. Các đảng phái như đảng Thăng Tiến Việt Nam, đảng Dân Chủ 21, đảng Dân Chủ Nhân Dân, và Hiệp Hội Công Nông Việt Nam đều được hình thành tại Việt Nam. Mỗi nhóm có đường lối riêng nhưng đều có cùng một mục đích: đó là thách thức đảng cộng sản Việt Nam chấp nhận các đảng phái đối lập, và cùng nhau bắt tay xây dựng một nước Việt Nam tốt đẹp hơn.”

Dù có thêm bao nhiêu nhóm, và bao nhiên “đường lối riêng” chăng nữa, tiến trình “thách thức đảng cộng sản Việt Nam chấp nhận các đảng phái đối lập, và cùng nhau bắt tay xây dựng một nước Việt Nam tốt đẹp hơn” (nghĩ cho cùng) vẫn chỉ qui tụ vào hai con đường chính: vương đạo hay bá đạo – nếu xét vấn đề theo tinh thần văn hoá Việt Nam.

Bằng vào vương đạo, chắc chắn tổ chức của ba vị sẽ nắm được tay nhau và (chung cuộc) sẽ kết hợp được với tất cả những lực luợng, cũng như mọi cá nhân khác, đang cùng hướng lòng về một lý tuởng chung – giành lại tự do và dân chủ cho đất nước, từ tay những người cộng sản VN.

Kinh nghiệm (không hay) của những thập niên qua cho thấy rằng tinh thần đố kỵ, phân hoá, cùng những tiểu xảo hay thủ đoạn chính trị – theo kiểu bá đạo, như đã từng được một trong những tổ chức của qúi vị sử dụng trong quá khứ – sẽ không bao giờ tạo được cho chúng ta sức mạnh mong muốn và cần thiết, để đối đầu với cường quyền.

Dân tộc Việt sẽ được ngoại nhân đánh giá và đối xử ra sao (phần nào) tùy thuộc vào tư cách của ba vị, chứ không phải là “ba người khác” (ba cái đồ ba láp, cái thứ lăng nhăng, khốn nạn…) đang tác yêu tác quái ở Việt Nam.

“Người dân Việt đừng quá lo nước mình không có Đảng đối lập mà hãy biết sợ rằng đến một lúc Đảng đối lập sẽ ra đời, nhưng chẳng có cái nào của mình” hết trơn hết trọi.

Cũng ông Hà Sĩ Phu, một công dân lão hạng ở VN, đã bầy tỏ sự lo ngại như trên – trong bài tiểu luận thượng dẫn. Là những người lãnh đạo của những đảng phái, và những lực lượng đối lập hiện nay, qúi vị đang có cơ hội để chứng minh cho cả nước – cũng như cho sĩ phu họ Hà – thấy rằng ông (già) đã lo quá xa, và lo… trật lất!

Lời cuối: kẻ viết những dòng chữ này, nói nào ngay, cũng là một người dân miền núi. Sự thiếu tinh tế của một kẻ quen sử dụng thứ ngôn ngữ bỗ bã, nơi miền sơn cước – nếu có, và chắc có – trong những trang sổ tay hôm nay, kính mong được sự bao dung và lượng thứ của cả ba vị, cũng như của tất cả những độc giả đã (lỡ) ghé mắt xem.

K’ Tien

 

____

 

VN công bố lý do bắt Đỗ Thành Công

BBC

19-9-2006

 

Ông Đỗ Thành Công
Ông Đỗ Thành Công bị bắt từ ngày 14/8
Lần đầu tiên, cơ quan chức năng Việt Nam cho biết lý do của việc bắt giữ Việt kiều Đỗ Thành Công.

Trước đó, ngày 7/9, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng đã chỉ xác nhận ông Đỗ Thành Công “đã bị tạm giữ tại thành phố Hồ Chí Minh do vi phạm luật pháp Việt Nam” nhưng không nói rõ vi phạm điều gì.

Nay thông tấn xã Việt Nam trích lời cơ quan an ninh nói ông đã bị bắt ngày 14/8/2006 vì “đã có những hành vi xâm hại đến an ninh quốc gia Việt Nam”.

Bản tin của thông tấn xã Việt Nam cáo buộc ông là thành viên của tổ chức Nguyễn Hữu Chánh, mà Việt Nam liệt vào dạng “khủng bố”.

Hãng này viết ông Công đã lập ra tổ chức “Câu lạc bộ điện thư” hồi tháng Tư với hy vọng “tập hợp một số đối tượng chống đối trong nước và số đối tượng phản động lưu vong người Việt Nam ở nước ngoài nhằm chống chính quyền Việt Nam”.

Cáo buộc khủng bố

Cơ quan an ninh Việt Nam nói họ có tài liệu, chứng cứ rằng ông đã về Việt Nam để “thực hiện âm mưu khủng bố trong đó nghi có ý đồ nhằm vào Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP Hồ Chí Minh” cũng như trả thù cho ông Nguyễn Hữu Chánh đã từng bị chính quyền Hàn Quốc bắt giữ theo yêu cầu của Việt Nam.

Cơ quan này cũng nói ông Công đã “khai nhận hành vi vi phạm pháp luật” và “không giấu giếm các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền Việt Nam”.

Theo Thông tấn xã VN, Cục chống khủng bố của Bộ công an Việt Nam đã làm việc với giới chức an ninh của Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh để trao toàn bộ tài liệu và chứng cứ về hoạt động vi phạm pháp luật Việt Nam của ông này.

Sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội hồi đầu tháng nói với BBC rằng họ chưa nhận được bằng chứng nào cho thấy ông Đỗ Thành Công, mang quốc tịch Hoa Kỳ, liên quan hoạt động bạo lực.

‘Lật đổ chính quyền’

Hôm thứ Tư, phát ngôn nhân của đại sứ quán Mỹ Louis Lantner nói vẫn không có gì thay đổi kể từ lần phỏng vấn trước mà ông dành cho BBC.

“Phía Việt Nam không đưa bất cứ gì. Chúng tôi có cuộc họp để bàn một số chuyện nhưng không nhận được bằng chứng nào cả. Theo các tin tức mà tôi có được thì ông Đỗ Thành Công chưa bị khởi tố. Chúng tôi muốn chính phủ Việt Nam hoặc là khởi tố, hoặc là thả ông ấy ra”.

Một số ý kiến cho rằng, việc ông Đỗ Thành Công ủng hộ ý đồ lật đổ chính quyền là lý do chính ông bị bắt.

Được tin ông là ủy viên trung ương của đảng Dân Chủ Nhân Dân – một tổ chức đòi đa nguyên đa đảng tự nhận đã được thành lập ở Việt Nam từ hai năm qua.

Theo báo điện tử Đối Thoại, từng đăng bài của ông Công với bút danh Trần Nam về vấn đề dân chủ cho Việt Nam, ông bị bắt cùng với hai người nữa.

Gia đình ông Công ở San Jose nói với các hãng tin rằng ông chỉ về Việt Nam để nghỉ hè với vợ và con trai 9 tuổi.

Cộng đồng người Việt tại California đã tổ chức biểu tình đòi trả tự do cho ông.

_______

Bình luận

Minh Trực
Đa nguyên, đa đảng họ tố cáo lẫn nhau tôi không sợ. Tôi chỉ sợ độc đảng , độc tài lo tử thủ quyền bính, dân lành nhúc nhích cục cựa, va chạm đến chính quyền là quy kết “phản quốc”.

Xe tăng, súng lớn vây hãm độc tài, độc tôn, tham quyền cố vị tôi không sợ, tôi chỉ sợ những công an, đặc vụ bất kể đêm ngày xông vào nhà này, ập vào tu viện kia vây bắt, lục soát, gài đặt tang chứng, bắt đi những kẻ tình nghi chống lại độc đảng mà thôi . Tôi không chấp nhận khủng bố, và tôi cho rằng khủng bố tinh thần làm hại nhiều người hơn là bọn khủng bố bom.

Nguyễn Minh
Trong bất cứ hoàn cảnh nào hiện nay đối với ông Đỗ Thành Công, chúng ta nên thuộc nằm lòng câu nói của cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói, hãy nhìn những gì Cộng sản làm.” để hiểu rõ hơn vụ việc.

Phạm, Canada
Trẻ con cũng có thể suy luận được sự việc. Ông Công là người Việt có quốc tịch Mỹ. Nếu ông ta khủng bố toà lảnh sự Mỹ ở VN thành công thì ông ta sẽ đi về đâu? VN? Mỹ? Trong khi ông ta về VN có vợ và con cùng đi, vướng bận như thế mà còn ra tay khủng bố?

CS đã lừa bịp nhân dân VN hơn nữa thế kỷ rồi, đấu tố, cải cách ruộng đất, tư sản, tư bản, giải phóng… và bây giờ thì cũng vậy thôi. Khủng bố, phản động là cái mũ chụp cho những ai công khai phản đối chế độ CS.

Lê Phù Cát
Thế nào thì gọi là ổn định, là bất ổn? VN đã trải qua 20 năm bất ổn để có 30 năm quyền lực một phe nắm gọn thì cho là ổn định chăng? Nhưng thực tế mỉa mai, khi cướp đêm trở thành cướp ngày thì ta có ảo tưởng là đất nước ổn định đó thôi, chứ ngân sách quốc gia bị thao túng, cộng với những món nợ thất thoát mai này nhân dân sẽ phải trả từ đời cha đến đời con đâu thể là ổn định.

Luật đảng thua luật địa phương, dân tình đi đâu, ở đâu, làm đâu, học đâu, chữa bệnh ở đâu, muốn dễ dàng trót lọt cũng phải lót tay, quà cáp cho các quan lớn nhỏ, sao gọi là ổn định.

Chỉ nói đến tự do, van xin dân chủ mà cũng bị gán tội gián điệp thì ổn định chỉ là dành cho độc đảng? Nếu ông Công thực tình muốn về VN làm cách mạng thì tôi xin cám ơn, và xin lỗi là đám mày râu như tôi hèn nhát quá, đã đánh mất lương tri khiến bận tâm đến những người VN đang phải sống lưu vong như ông.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: