Trần Hoàng Blog

►Luật Đặc khu cho thuê đất 99 năm và sự sắp đặt của Trung Cộng

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2018

 

 

 

Lê Ngọc Sơn: LUẬT ĐẶC KHU VÀ SỰ SẮP ĐẶT CỦA TRUNG CỘNG

Lê Ngọc Sơn

99 NĂM VÀ SỰ SẮP ĐẶT CỦA…

2 trong 3 “đặc khu” nằm trên tuyến “một vành đai, một con đường” của Trung Quốc?! Riêng Phú Quốc nằm cạnh “vành đai”.

Tôi post những dòng này khởi phát từ một câu hỏi mang tính tự vấn: – Vì sao phải cho thuê Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc lên đến 99 năm? Vì sao có con số 99 này? (99 năm là một thế kỷ)

Đi tìm câu trả lời cho câu hỏi thú vị này, phát hiện ra điều sau: SriLanka cũng cho Trung Quốc thuê lại cảng Hambantota đến…99 năm, để lấy tiền trừ nợ cho Trung Quốc.

Vì sao Việt Nam và SriLanka cách xa vạn dặm, núi xa núi, sông cách sông, thế mà “đồng ý tương liên” đến vậy? Hay đằng sau chuyện này là ai đó “gợi ý” cho mỗi nước?

Những năm gần đây, Trung Quốc, trong nỗ lực đầy tham vọng hiện thực hoá ý tưởng của Tập Cận Bình: xây dựng con đường tơ lụa kiểu mới có tên “Một Vành đai, Một Con đường” (One Belt, One Road).

Khi tìm hiểu địa chính trị từng “đặc khu”, search bản đồ của chiến lược “One Belt, One Road”, thì mới biết hoá ra cả Vân Đồn và Bắc Vân Phong đều thuộc vùng “chiến lược” này, Phú Quốc nằm xẹt bên cạnh. Ngay cả cảng Hambantota đã bị thâu tóm 99 mùa xuân cũng là một điểm mấu chốt của “One Belt, One Road”.

Rất có thể những dữ liệu trên đều ngẫu nhiên. Nhưng nếu thực sự là ngẫu nhiên, thì quả là sự ngẫu nhiên ngoạn mục, như có bàn tay sắp đặt của “tạo hoá” vậy.

UPDATED/Cập nhật quan trọng:
Tôi vừa phát hiện một tài liệu quan trọng khác, một bài trình bày quan trọng tại Diễn đàn bền vững Việt Nam 2018, tổ chức tháng 2 năm 2018, được tổ chức bởi cái gọi là Hội Khoa học và Chuyên gia VN Toàn cầu, dưới sự bảo trợ của Bộ Kế hoạch Đầu tư, thì thấy họ (ở Trang 7 của bản trình bày) viết thẳng thừng luôn thế này khi nhắc đến vị trí chiến lược của Quảng Ninh và đặc khu Vân Đồn là ” tiếp điểm quan trọng của dự án One Belt, One Road của Trung Quốc” (“an important node on the project One Belt, one road of China”).
Thông tin này có thể tìm thấy ở link sau:   http://www.vsf.a-vse.org/wp-content/uploads/2018/02/W4.2.DoanDinhHong_Slides.pdf
___________
“ĐẶC KHU” VÀ CHUYỆN “MƯỢN ĐƯỜNG DIỆT QUẮC”

8-6-2018

Câu chuyện Đặc Khu không đơn thuần là chuyện kinh tế, nó còn là vấn đề an nguy cho an ninh quốc gia.

ĐẶC KHU VÀ CÁC MẮT XÍCH CHIẾN LƯỢC CỦA “ONE BELT, ONE ROAD”.
Trong các bài trước (1),(2) tôi phân tích vị trí Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc đều (vô tình?) là các “giao điểm quan trọng” trong các “mối điểm” của chiến lược con đường tơ lụa mới của Trung Quốc có tên “Một Vành đai, Một Con đường” (One Belt, One Road). Chiến lược này được kỳ vọng góp phần làm cho giấc mộng Trung Hoa trở thành hiện thực.

Theo phương án cũ của Chiến lược, thì Vân Đồn và Bắc Vân Phong nằm trong vùng chiến lược của “Một Vành đai, một Con đường”.

Theo phương án tiềm năng, khi Trung Quốc đổ tiền và thuyết phục xong Thái Lan xây dựng kênh đào Kra, con đường biển của chiến lược trên của Trung Quốc sẽ được rút ngắn.

Lúc đó, đường đai biển chiến lược của “One Belt, One Road” sẽ như một cây chiến thương chọc qua Kra nối từ Vịnh Thái Lan sang Bắc Ấn Độ Dương: Hambantota (SriLanka); Kra (Thái Lan), Koh Kong (Campuchia, ngay cạnh Phú Quốc của VN); Phú Quốc, Bắc Vân Phong, Vân Đồn (VN) đều nằm trên trục tiềm năng này của chiến lược “Một Vành đai, Một Con đường” của Trung Quốc.

Do đó, vòng đai biển này ôm trọn lãnh thổ lục địa Việt Nam.

Hambantota (SriLanka, ký 2016, trừ nợ 1,3 tỷ USD) và Kohkong (Campuchia, ký năm 2008, 3,8 tỷ USD) đã được cho Trung Quốc thuê 99 năm (3), (4). Trung Quốc không ngại che dấu ý định, khi tuyên bố thẳng những nơi được thuê này là những “giao điểm” chiến lược của kế hoạch “Một Vành đai, Một Con đường”. Theo các thông tin có được, người Tàu mua toàn bộ, xây dựng sân bay và các hoạt động riêng biệt của họ tại những nơi này. Họ sử dụng chủ yếu người của họ trong các đặc khu được thuê này. Thời gian gần đây, các cách làm kiểu này của Trung Quốc được báo giới quốc tế dùng từ “Chiness Colony” (tạm dịch: Thực dân Tàu).

ĐẶC KHU VÀ BINH PHÁP TÔN TỬ
Giả đạo phạt Quắc (mượn đường diệt Quắc, 假道伐虢) là kế thứ 24 (Stractegy 24) của binh pháp Tôn Tử (The Art of War). Chuyện rằng, Tấn Hiến Công nóng lòng muốn thâu tóm nước Quắc, nghe lời Vi Sĩ đợi nước Quắc loạn sẽ đem quân đi đánh chiếm. Đợi mãi chẳng thấy Quắc loạn, bèn nghe lời mưu sĩ Tuân Tức mang đồ vàng ngọc hối lộ nước Ngu với lý do mượn đường nước Ngu để đánh nước Quắc. Sau khi Tấn đánh tan nước Quắc, Ngu chỉ còn trơ trọi một mình, Tấn Hiến Công bèn đem quân quay về diệt nốt nước Ngu. Bài học của kế này là: mượn đường và dùng nguồn lực của lân bang để đạt một mục tiêu trước mắt, sau khi đạt được mục tiêu thì thao túng luôn lâng bang.

Cũng trong Binh pháp này, Kế thứ 30 có tên “Phản khách vi chủ” (反客為主) cũng đáng lưu tâm: “Thừa khích tháp túc, ách kỳ chủ cơ, tiệm chi tiến dã”. Tạm dịch: Xoáy vào vị trí sơ hở của đối phương để đột nhập vào, nắm lấy cơ quan đầu não, sau đó từ từ làm chủ các bộ phận. Từ vai trò ban đầu là khách, dần già thiên biến vạn hoá chuyển thành vai chủ, lấn dần dần đất của địch để đến chỗ đẩy địch ra khỏi chốn nương thân. Điều kiện tiên quyết để áp dụng kế này thành công là nằm ở “Khách”: Phải tìm cách để được “Chủ” mời vào nhà, rồi lợi dụng sự lơ là mà tiếm lấy quyền thành chủ.

Người Trung Quốc vốn là bậc thầy của các chiến thuật bày binh bố trận, do vậy không hề ngẫu nhiên mà chiến lược “Một Vành đai, Một Con đường” ra đời. Sẽ là hợp lý nếu ai đó coi “đai” hay “đường” chỉ là một kiểu Quắc thuở Xuân Thu, và nước Ngu sẽ có thể là bất kỳ nước nào thiếu khôn, nhân nhượng và phụ thuộc sâu vào nanh vuốt của họ. Khách có cơ thành chủ, nếu ta bất giác lơ là. Khi những đường đai vô hình này như cái vòng kim cô thắt lại, bằng cách cách thức và chiến thuật, nền kinh tế và các lĩnh vực khác bị thâu tóm, lúc đó chủ quyền sẽ bị đe doạ.

Nói vậy để thấy việc tính đến các yếu tố địa chính trị và các diễn biến về an ninh quốc gia là cần thiết phải được đặt ra trong thời điểm này. Có như thế, 99 năm sau, ở đâu đó trên thiên đường (hi vọng thế), chúng ta không hổ thẹn với con cháu của mình.

Vì những lẽ trên, tôi không đồng ý việc lập Đặc khu, dù 99 năm hay 1 năm.

(1) http://nguoidothi.net.vn/thu-nghiem-the-che-va-hai-cau-hoi-lon-14009.html

(2) https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10211138003437476&set=a.1397359785545.2050889.1578775709&type=3&theater

(3) https://www.ft.com/content/e150ef0c-de37-11e7-a8a4-0a1e63a52f9c

(4) http://www.atimes.com/article/a-chinese-colony-takes-shape-in-cambodia

________

Thử nghiệm thể chế và hai câu hỏi lớn

Thứ năm, 07/06/2018
Nếu mục tiêu thử nghiệm thể chế và săn tìm tăng trưởng là thành thật, thì cách xây dựng đặc khu đã lạc mốt, lỗi thời…

Trước ngày trở thành đặc khu kinh tế, Phú Quốc được nhiều giới đầu tư quan tâm đổ về giao dịch bất động sản. Ảnh: Zing

Thử nghiệm thể chế?

Bổn phận của một công dân, tôi tự tìm câu trả lời cho mình: Vì sao phải làm “Đặc khu” ở thời điểm này?!

Hiểu về đặc khu cần đặt nó vào bối cảnh hình thành, nhất là khi cố minh hoạ cho nó bằng một ít ví dụ mỹ miều như như Thâm Quyến, trong khi tấm gương thất bại nhãn tiền có thể thấy ở Ấn Độ lại chẳng mấy ai nhắc tên.“Đặc khu” đặc biệt hữu hiệu khi một quốc gia rộng lớn bị kiềm toả bởi các thể chế lạc hậu của chính mình, cộng thêm việc các nước trong vùng hoặc bối cảnh thế giới phải ở một ngữ huống bế tắc nào đó.

Lúc đó, với bối cảnh ít đối thủ cạnh tranh, thì một đặc khu ra đời cộng các các thiết chế hấp dẫn sẽ là ngọn gió mát trong lành, hay mật ngọt thu hút các nhà đầu tư. Có thể đó là lý do khiến “đặc khu” thịnh hành nửa cuối thế kỷ 20.

Tuy nhiên thời điểm đó đã trôi qua vì tình hình thế giới đã khác, và nó càng khác hơn với cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Trong đó, mọi ngành nghề và sản phẩm có vòng đời rất ngắn, ngắn hơn rất nhiều 99 năm mà một quốc gia có thể “chào mời” các nhà đầu tư.

Nếu mở một đặc khu mà chỉ nhấn mạnh đến kinh doanh sòng bài, dịch vụ giải trí, hay các loại hình đầu tư bằng cách gọi vốn FDI nói chung,..sẽ không còn mang lại những phương thức tăng tưởng bền vững và béo bở. Nếu khăng khăng cách làm đó, tư duy chính sách của chúng ta vẫn chỉ ở mức 1.0 giữa cơn bão cách mạng công nghiệp 4.0.

Chúng ta sẽ đặt ra câu hỏi: Nước ta nhất thiết phải có những thử nghiệm về thể chế (khác biệt với những thế chế đại trà trên bình diện quốc gia đang có) để tạo ra những cực tăng trưởng mới, do đó tạo ra các đặc khu là những đổi mới cấp tiến?!

Thực tế, chúng ta không thiếu những thử nghiệm về thể chế đã/đang có: Các khu kinh tế mở, các khu công nghệ cao.v.v… là những thử nghiệm về thể chế. Chúng ta có những bài học cần được rút ra, cả về mặt được lẫn khuyết thiếu trong quá trình vận hành các thể chế mới… Liệu có cần phải “thí nghiệm” thêm một cách đầy rủi ro, khi mà các thí nghiệm đã và đang có vẫn chưa được rút ra bài học một cách nghiêm túc?

Có lẽ, cái chúng ta cần về lâu dài không phải là dòng vốn FDI, mà là những thể chế khuyến khích con người tự do, sáng tạo. Việc tạo ra các ưu đãi quá lớn về đất đai, thuế, và vô vàn các lợi ích khác sẽ ít mang lại các động lực tăng trưởng, nhưng mang lại nhiều rủi ro cho quốc gia. Đã có những chuyên gia kinh tế danh tiếng đặt dấu hỏi lớn vào lợi ích kinh tế của các đại dự án này.

Nếu muốn tìm kiếm các tăng trưởng bền lâu, chi bằng hãy đầu tư vào con người, kiến tạo thực chất và chân thành các giá trị dưỡng trưởng sự sáng tạo. Việc trước hết cần làm là tạo ra các không gian khai phóng, và mạnh dạn cải cách sâu nền giáo dục hiện thời.

Và 2 câu hỏi lớn

Câu hỏi lớn thứ nhất:  Thường nói đến “thử nghiệm”, người ta sẽ làm dè dặt từng cái một, trong dăm mười năm, rồi từ đó mới dám nhân rộng cái tốt thành đại trà.

Nhưng có gì đó bất thường khi một lúc chúng ta cấp tập “thử nghiệm” ở cả 3 nơi trọng yếu, dọc suốt từ điểm đầu phía Bắc vào tới tận cùng phía Nam.

Cả 3 địa điểm này xét về địa chính trị đều là những vị trí hiểm yếu của quốc gia: Nếu tưởng tượng hình chữ S là một cơ thể dân tộc, thì Vân Đồn là phần yết hầu, Bắc Vân Phong là phần bụng, và Phú Quốc là gót chân. Phần nào cũng dễ chuốc lấy các thương tổn khi lâm sự.

Thế nên, đồng loạt “thử nghiệm” trên quy mô lớn, cấp tập, theo kiểu “đặt tất cả trứng vào một giỏ”, nếu sai lầm sẽ làm tổn hại sinh lực quốc gia, thậm chí ảnh hưởng đến sự tồn vong của dân tộc khi đặt trong các mối đe doạ về an ninh quốc gia hiện hữu.

Nếu gật đầu thông qua, lợi ích mơ hồ, còn hoạ tồn vong là hiện hữu.

Câu hỏi lớn thứ hai:  Câu hỏi mang tính tự vấn tiếp theo là: – Vì sao phải cho thuê Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc lên đến 99 năm? Căn cứ vào đâu mà người ta có con số 99 này? 99 năm là chạm một thế kỷ, phải chăng nó chỉ là biện pháp nói giảm nói tránh của giới nhà buôn hay áp dụng: Kiểu như một sản phẩm giá 5 ngàn đồng, sợ gây cảm giác đắt đỏ, người ta ghi trên sản phẩm là 4,99 ngàn thôi. Cảm giác rẻ hơn, và dễ thuyết phục được người ta đồng ý mua hàng.

Đi tìm câu trả lời cho câu hỏi thú vị này, phát hiện ra điều sau: SriLanka cũng cho Trung Quốc thuê lại cảng Hambantota đến… 99 năm, để lấy tiền trừ nợ cho Trung Quốc.

Vì sao Việt Nam và SriLanka cách xa vạn dặm, núi xa núi, sông cách sông, thế mà “đồng ý tương liên” đến vậy? Hay đằng sau chuyện này là ai đó “gợi ý” cho mỗi nước?

Những năm gần đây, Trung Quốc, trong nỗ lực đầy tham vọng hiện thực hoá ý tưởng của Tập Cận Bình, xây dựng con đường tơ lụa kiểu mới có tên “Một Vành đai, Một Con đường” (One Belt, One Road). Trung Quốc gây sức ép và hứa hẹn đổ ra vô số tiền để thuyết phục Thái Lan xây bằng được kênh đào Kra (được coi là ngang ngửa kênh đào Panama) nhằm rút gọn “vành đai”, rút ngắn “con đường”. Lúc đó, Phú Quốc, Kra, và Hambantota gần như nằm trên một trục thẳng. Nếu điều đó xảy ra, vành đai biển ôm trọn phần lục địa Việt Nam nói riêng và phần lớn các quốc gia tiếp giáp lục địa Nam Trung Hoa.

Ảnh: CNN – Đồ họa: H.N 

Khi tìm hiểu địa chính trị từng “đặc khu”, tìm kiếm bản đồ của chiến lược “One Belt, One Road”, thì mới biết hóa ra cảng Hambantota đã bị thâu tóm 99 mùa xuân cũng là một điểm quan trọng của “One Belt, One Road”. Vân Đồn và Bắc Vân Phong đều thuộc vùng “chiến lược” này. Phú Quốc nằm xẹt bên cạnh. Nhưng Phú Quốc cũng nhiều khả năng nằm ngay trên trục đường đi mới của “One Belt, One Road”, nếu Trung Quốc thuyết phục được Thái Lan xây dựng và hoàn thành kênh đào Kra huyền thoại.

Có thể Hambantota, Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc, Kra… sẽ chẳng giúp một số người vẽ được một gạch nối nào trong tư duy, tâm tưởng; và cũng rất có thể những dữ liệu trên đều ngẫu nhiên. Nhưng thực sự nếu là ngẫu nhiên, thì quả là sự ngẫu nhiên ngoạn mục. Như có bàn tay sắp đặt của “tạo hoá” vậy.

Lê Ngọc Sơn

(Chuyên gia Quản trị Rủi ro và Khủng hoảng, Đại học Công nghệ Ilmenau, CHLB Đức;Từng là cố vấn truyền thông cho nguyên Phó Thủ tướng Đoàn Duy Thành. Hiện là cố vấn truyền thông và quản trị khủng hoảng cho chính trị gia gốc Việt – ông Nguyễn Đắc Nghiệp, nghị sỹ, thành viên ban lãnh đạo Đảng CDU của TP. Thale, CHLB Đức)

________

Trần Hoàng

Tác giả bài báo nêu ra 3  điểm chính:

-Mô hình Đặc khu đã lạc mốt và lỗi thời

-Tại sao lại cho thuê 99 năm

-Khi nói đến “thử nghiệm”, thường thường, người ta sẽ làm dè dặt từng cái một, trong dăm mười năm, rồi sau đó, nếu đánh giá lại thấy lợi, và có kết quả tốt đẹp, từ đó mới dám nhân rộng cái tốt ấy thành đại trà.

Đằng này, mới chuẩn bị nhảy vào, chưa biết đầu cua tai nheo ra sao, thì đã muốn ký giấy cho TQ thuê đất 99 năm.

Chủ tịch quốc hội thường là một người kinh nghiệm và từng trải mọi khía cạnh về luật pháp, kinh tế, chính trị, xã hội,… có tầm nhìn xa, biết rõ thực tế, khá bảo thủ trước mọi vấn đề mới mẻ, còn đang giai đoạn thảo luận … chứ tại sao bà Kim Ngân lại phát biểu nông cạn kiểu ép buộc, trên bảo dưới nghe,  nhưng thiếu luận chứng vững chắc. Kiểu cách phát biểu của bà y hệt một người làm nghề Sơn Đông mãi võ, muốn bán cho người đi đường một chai rượu xoa bóp đau nhức lưng rẻ tiền với một giá rất mắc mỏ. Báo Dân Trí đăng bài tựa đề:

Chủ tịch Quốc hội: “Một đồng rót vào đặc khu để hút về hàng chục, hàng trăm đồng”

“…Góp ý nội dung này, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân phân tích, về ngân sách đầu tư, số tiền trên 1 triệu tỷ đồng cần có phải khẳng định phần lớn là từ thu hút vốn đầu tư chứ không phải là từ ngân sách.

“Ngân sách đầu tư phát triển cả nước trong 5 năm chỉ 2 triệu tỷ đồng thì làm sao bỏ vào đây hơn 1 triệu tỷ được. Thành lập 3 đặc khu kinh tế là để thu hút nguồn lực, tạo động lực hình thành 3 đầu tàu, lôi kéo nền kinh tế đất nước chứ không phải để tiêu tiền. Ví dụ, cả cái sân bay quốc tế ở Vân Đồn là do doanh nghiệp, do tư nhân đầu tư chứ không phải dùng vốn ngân sách. Nguyên tắc là một đồng rót vào đây là để hút về mấy chục, mấy trăm đồng chứ không phải làm đặc khu để nhiều năm sau nhìn lại thấy không được gì” – Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh.

Chủ tịch Quốc hội cũng quán triệt quan điểm, chủ trương là ban hành luật này theo nguyên tắc quyết tâm triển khai thực hiện và không thể bàn ra được, vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Chủ tịch Quốc hội yêu cầu, bàn luận sao phải ra được luật, chứ không phải là để rút.”

Chủ tịch Quốc hội: “Một đồng rót vào đặc khu để hút về hàng chục, hàng trăm đồng” Báo Dân Trí, ngày 16/04/2018

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: