Trần Hoàng Blog

►Ông Võ Văn Kiệt và Hà Nội  (Huy Đức, 1-8-2018)

Posted by hoangtran204 trên 02/08/2018

Bộ xây dựng đưa ra ý tưởng (chứ không phải có sẵn kế hoạch mô hình) mở rộng Hà Nội. Thế nhưng Nguyễn Tấn Dũng kiên quyết muốn Hà Nội biến thành đầu tàu về kinh tế.

30/4/2008, ông Võ Văn Kiệt viết một bài báo phản đối.

15-5-2008, Võ Văn Kiệt ra Hà Nội vận động quốc hội. Thăm dò QH cho thấy, tỷ lệ là 50/50, khó có khả năng thông qua.

3 ngày sau khi tới Hà Nội, VVK đang khỏe, đột ngột bị bệnh lạ. Ông lập tức bay về Sài Gòn cấp cứu, rồi sang Singapore, và mất 2 tuần sau đó.

Không còn ai phản đối, kế hoạch mở rộng Hà Nội được 98% đại biểu QH thông qua và được Nguyễn Tấn Dũng ban hành mở màn cho hàng chục ngàn vụ cuộc cướp đoạt đất đai của dân vùng xung quanh Hà Nội.

Điều 62, bộ luật đất đai được đem ra xử dụng khắp cả nước. (Mời các bạn xem link cuối bài).

 

 

Huy Đức
1-8-2018

Ngày 5-5-2008, đúng ngày Quốc hội họp bàn việc mở rộng Thủ Đô, ông Võ Văn Kiệt cho công bố trên báo Tuổi Trẻ một bài viết dưới đây. Ông cho rằng: “Hà Nội không nhất thiết phải lựa chọn mô hình đầu tàu kinh tế, việc mà nhiều địa phương có nhiều thuận lợi và có khả năng làm tốt hơn Hà Nội nhiều…”. Ông đề nghị Quốc hội nghiên cứu: “Một mô hình đô thị không cần nhiều đất đai mà cần nhiều hơn những giá trị đạo đức, nhân văn, nhân tài và chất xám”.


Giữa tháng 5-2008, ông Võ Văn Kiệt ra Hà Nội vừa để phản đối việc bắt giữ 2 nhà báo (Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến) vừa để vận động QH. Quan điểm của ông cũng là suy nghĩ của nhiều người lúc bấy giờ. Kết quả thăm dò trong Quốc hội cho thấy: chỉ có 226 đại biểu đồng ý, ngang với số không đồng ý, 226 đại biểu.
Ngày 18-5-2008, khi đang ở HN, ông Võ Văn Kiệt đột ngột bị bệnh, phải cắt ngắn chuyến đi.
Ngày 24-5-2008 ông nhập Viện để rồi mất chỉ hơn hai tuần sau đó.

Do số đại biểu Quốc hội muốn mở rộng Hà Nội chỉ chiếm tỉ lệ 45% (trên tổng số đại biểu) nên Quốc hội đã phải hoãn lịch bỏ phiếu thông qua nghị quyết đã được xếp vào ngày 23-5-2008. Nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hết sức kiên quyết để dự án sáp nhập thủ đô thành hiện thực.Sau khi “quán triệt” nhiều lần ở Đảng – Đoàn Quốc hội, ngày 29-5-2008, Thủ tướng lên Hội trường tha thiết đề nghị: “Nếu việc mở rộng địa giới hành chính Hà Nội để chậm lại thì các dự án này hoặc sẽ phải chờ đợi tiếp, hoặc nếu cho phép tiếp tục triển khai theo thẩm quyền của địa phương thì có thể sẽ không phù hợp với định hướng quy hoạch phát triển Thủ đô trong tương lai, sau này phải điều chỉnh lại sẽ gây lãng phí lớn cho xã hội”.

Ngay trong chiều hôm ấy, tỉ lệ biểu quyết mở rộng Hà Nội lên tới 458/475, chỉ có bốn đại biểu Quốc hội bỏ phiếu chống.

Đầu cơ đất đai diễn ra sôi động phía sau những quyết định này: Các dự án mua đất ở vùng Hà Tây cũ không dừng lại ở mức 300 như ông Dũng nói trước Quốc hội.

Từ khi Quốc hội biểu quyết cho đến ngày 1-8-2008, ngày Quyết định mở rộng Hà Nội có hiệu lực, con số dự án được duyệt lên tới 772 với diện tích đất được duyệt là 75.695ha; trong khi tổng diện tích đất của toàn Hà Nội mở rộng cũng chỉ có 145.770ha, bao gồm cả Hà Nội và các thành phố cũ.

_____________

Trên báo VNExpress
Thứ hai, 5/5/2008, 11:32 (GMT+7)

Ông Võ Văn Kiệt:

‘Không được phép đưa thủ đô làm nơi thí nghiệm’ 

“Thay vì chứng minh bằng đồ án, Bộ Xây dựng chỉ mới trình bày với Thủ tướng một ý tưởng. Một ý tưởng đưa ra ở mức độ cảm tính”, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã có bài viết bày tỏ quan điểm về đề án mở rộng thủ đô Hà Nội. 

Theo tôi biết, mở rộng Hà Nội từ 921 km2 lên 3.324 km2 chỉ là một ý tưởng vừa mới nảy sinh trong quá trình thực hiện đồ án “Quy hoạch vùng thủ đô”. Ý tưởng đó, nếu được ủng hộ, cũng chỉ có giá trị làm tiền đề cho một công trình khoa học

Thế nhưng, Bộ Xây dựng đã trình lên Thủ tướng phương án như là đã được nghiên cứu thấu đáo rồi.

Lẽ ra trước một việc cực kỳ hệ trọng như vậy, Bộ Xây dựng phải giải trình, dựa trên những cơ sở dữ liệu, cho thấy sự cần thiết phải mở rộng thủ đô: trong quá trình phát triển, Hà Nội đang ách tắc ở khâu nào? Hà Nội thiếu đất? Thiếu bao nhiêu? Cho cái gì? Trong hơn 921 km2 Hà Nội đang quản lý, đất đai đã sử dụng hết bao nhiêu? Vào những việc gì? Còn lại bao nhiêu, cần thêm bao nhiêu để làm gì? Tại sao? Lợi? Hại? Lộ trình? Ngay cả thời gian lượng định cho dự báo: 20 năm, 30 năm hay 50 năm? Căn cứ vào đâu? Chuẩn mực nào? Tiêu chí nào? Tất cả những câu hỏi phải được giải trình bằng một đồ án quy hoạch nghiêm túc với nhiều công phu, có chất lượng.

Thay vì chứng minh bằng đồ án, Bộ Xây dựng chỉ mới trình bày với Thủ tướng một ý tưởng. Một ý tưởng đưa ra ở mức độ cảm tính, giống như trước đây bộ đề xuất phá bỏ hội trường Ba Đình.

Quy hoạch đô thị là một lĩnh vực đa ngành, tiếp cận và xử lý nhiều phạm trù tri thức, tác động nhiều chiều đến nhiều mặt của cuộc sống và ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình phát triển chung của đất nước. Vì vậy, mở rộng đến đâu, mở rộng như thế nào, mở rộng để làm gì, rất cần được nghiên cứu với sự phối hợp của nhiều ngành, tham khảo và sử dụng một cách nghiêm túc những kết quả nghiên cứu lâu nay của các ngành khoa học khác, thì mới mong có được một dự báo đủ căn cứ, đáng tin cậy, có tầm nhìn lâu dài. Thế nhưng việc đó cho đến nay đã không được tiến hành đầy đủ.

Thực tế xây dựng và phát triển đô thị ở nước ta trong thời gian qua cho thấy lĩnh vực “quy hoạch đô thị” đã vượt khỏi tầm của Bộ Xây dựng. Mở rộng thủ đô là một việc lớn, trọng đại, của toàn Đảng, toàn dân, một bước đi lịch sử có quan hệ nhiều mặt trong quá trình phát triển đất nước.

Thủ đô mở rộng ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống không chỉ riêng Hà Nội, mà còn tác động mạnh, nhiều mặt, đến nhiều địa phương liên quan và đến cả nước. Cách thức mở rộng thủ đô sẽ là một mẫu mực, một điển hình về cách nghĩ, cách làm về tiến trình đô thị hóa ở nước ta. Mở rộng thủ đô phải là kết quả của một công trình khoa học được khảo sát nhiều mặt, nhiều chiều, được tính toán kỹ, có phương án so sánh để có thể chọn ra một phương án khả thi.

Do đó, việc công khai trước công luận để thu thập ý kiến rộng rãi là một cách nên làm trong tiến trình dân chủ (nên chăng, cần có một website riêng, trước cho chủ trương, sau cho đồ án để các chuyên gia, kể cả người dân – đối tượng tham gia thực hiện – có diễn đàn trao đổi, qua đó chắc chắn có nhiều ý kiến thông minh giúp các nhà chuyên môn tìm ra giải pháp đúng đắn).

Kể từ khi Đảng chủ trương đổi mới, đất nước đã vượt qua khủng hoảng, nhiều lĩnh vực đã đạt được tốc độ phát triển tốt. Nhưng về xây dựng lại chưa tạo ra được cho đất nước một bức tranh đẹp.

Có thể nước ta có nhiều đặc điểm không giống các nước khi khởi đầu tiến trình đô thị hóa. Thực tế việc sao chép những mô hình đô thị hiện đại của các nước tiên tiến đang bộc lộ những độ vênh nhất định. Đặc biệt, thực tiễn phát triển đô thị khá “nóng” ở nước ta thời gian qua đang bộc lộ những khiếm khuyết, báo trước khả năng có thể xảy ra “khủng hoảng đô thị”.

Bộ Xây dựng, cơ quan chuyên ngành được giao trách nhiệm, đã tỏ ra “đuối sức” trước nhiều vấn đề thực tiễn cuộc sống đặt ra trong cơn lốc xây dựng và phát triển đô thị hiện thời.

Ai cũng biết đô thị hóa là quá trình tất yếu của công nghiệp hóa. Ở những quốc gia khác nhau, trình độ kinh tế – xã hội khác nhau, tiến trình đô thị hóa cũng khác nhau. Lựa chọn loại hình đô thị thích hợp cần xuất phát từ thực tế đời sống của các cộng đồng dân tộc Việt Nam, trình độ kinh tế – văn hóa, căn cứ vào điều kiện tự nhiên, lịch sử và xã hội Việt Nam.

Theo tôi, Thăng Long – Hà Nội với nghìn năm lịch sử phong phú, hào hùng, với văn hóa được tích lũy nhiều đời, không phải thủ đô nào trên thế giới cũng có được. Hà Nội không nhất thiết phải lựa chọn mô hình đầu tàu kinh tế, việc mà nhiều địa phương có nhiều thuận lợi và có khả năng làm tốt hơn Hà Nội nhiều.

Mặt khác, mô hình đô thị cực lớn với động lực công nghiệp là một mô hình đô thị đã cũ, nhiều sai lầm mà phương Tây đang phải từ bỏ. Chính những thành phố có hàm lượng văn hóa cao, có đời sống đô thị giàu tính nhân văn, có thiên nhiên trong lành, có nhịp sống hợp lý, làm giàu bằng kinh tế tri thức mới là mô hình mà các nước đi trước chúng ta đang tìm kiếm.

Thủ đô Thăng Long – Hà Nội có đủ những yếu tố đủ để xây dựng cho mình một thành phố như thế. Thay vì chọn một mô hình đô thị khổng lồ với vô vàn vấn nạn, từ tắc nghẽn giao thông đến ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội, thị trường đất đai rối loạn cản trở phát triển kinh tế như nhiều đô thị lớn trên thế giới đang gặp, Hà Nội nên chọn cho mình mô hình một thành phố lịch sử, văn hóa, đầu tàu về khoa học – kỹ thuật tiên tiến, có quy mô vừa phải, hợp lý, có môi trường đô thị trong lành, văn minh, công bằng, dân chủ, đủ năng lực khai thác, ứng dụng những thành tựu khoa học tiên tiến của thời đại trong xây dựng, quản lý vận hành, ngõ hầu tạo dựng một môi trường sống lý tưởng.

Một mô hình đô thị không cần nhiều đất đai mà cần nhiều hơn những giá trị đạo đức, nhân văn, nhân tài và chất xám. Đấy mới chính là “hướng nhìn – tầm nhìn” của nghìn năm Thăng Long và của thời đại.

Lối thoát cho những bế tắc của thủ đô hiện nay, theo tôi, không phải và không chỉ nằm ở yếu tố diện tích. Dù nhỏ hơn nhiều lần, nhưng có được sự đồng thuận của toàn dân nhờ những lợi ích cụ thể mà người dân có thể đong đếm được, một số thành phố – thị xã như: Hội An (Quảng Nam), Tuy Hòa (Phú Yên), thành phố Ninh Bình… đang phát triển tốt với những bước khá vững chắc. Lẽ ra Hà Nội phải là nơi làm gương cho cả nước trong việc quy hoạch và xây dựng một thành phố nhân ái, văn minh mà vẫn giàu có, năng động; sẵn sàng thích ứng với mọi đổi thay của thời cuộc và tạo ra cho chính mình bản sắc của thủ đô Việt Nam.

Muốn làm được như vậy, Chính phủ cần thành lập một “Ủy ban nghiên cứu phát triển Hà Nội” với đầy đủ thành phần, tập trung chuyên gia ưu tú từ các ngành hữu quan, khảo sát đánh giá thực trạng để có đủ cơ sở khoa học giải đáp tất cả các câu hỏi.

Thủ đô của cả nước, của cả dân tộc và cả của lịch sử. Không nên và không được phép đưa thủ đô làm nơi thí nghiệm cho bất cứ mục đích gì.

Quốc hội sẽ họp vào tháng này và sẽ bàn “Mở rộng thủ đô”. Xin xem đây là một ý kiến đóng góp từ trách nhiệm và từ dư luận.

TP HCM 30/4/2008
Võ Văn Kiệt

______

Nguyễn Tấn Dũng với gần 20 năm làm Phó TT và Thủ Tướng.  1997-2016

Trần Hoàng

● Nhiều nguồn tin nói rằng Thủ tướng VV Kiệt đã nâng đỡ  Ng.Tấn Dũng suốt 30 năm cho đến lúc Dũng nắm lấy quyền lực 2006.

Hàng trăm ngàn vụ cướp đất đai của nông dân, rồi giao cho doanh nghiệp được công an hỗ trợ đều xảy ra dưới thời Ng. Tấn Dũng làm thủ tướng (2006-2016)

Trong thời gian học việc làm phó thủ tướng 1997-2006, Nguyễn Tấn Dũng đã được những giới quyền lực nhất bao che và được báo chí đánh bóng tên tuổi như một nhà cải cách dù Dũng chỉ học lớp 3 bậc tiểu học.

Trong thời gian làm thủ tướng 2006-2016, vì quá yếu kém mọi mặt, Ng. Tấn Dũng có đến 9 phó thủ tướng giúp việc.

Mặc dầu, Dũng vẫn được đánh bóng là nhân vật cấp tiến, thân phương tây. Nhưng thực chất, trên 90% các hợp đồng xây dựng các công trình trọng điểm đều do doanh nghiệp TQ trúng thầu.

Trong số 20 dự án xây nhà máy nhiệt điện than được thông qua và xây dựng dưới thời Ng. Tấn Dũng, thì có đến 16 nhà máy do TQ xây dựng và mua máy nhiệt điện than do TQ sản xuất.

Các vụ ô nhiễm môi trường trầm trọng nhất hiện nay đều xuất phát từ thời Ng T. Dũng. Vụ Formosa, nhiệt điện than,  các nhà máy chế biến thép, nhà máy giấy Hậu Giang…

Sau khi về hưu 2016, Nguyễn Tấn Dũng hiện vẫn ở Sài Gòn chứ không về Kiên Giang như mọi người vẫn tưởng.

 

■ “Tôi tìm hiểu luật đất đai”, Đỗ Thúy Hường (2008)

Bài viết rất hay: phân tích luật đất đai đối chiếu với thực tế của một nữ sinh viên luật khoa 20 tuổi Hà Nội…

_________

 

2008, Nguyễn Tấn Dũng kiên quyết muốn Hà Nội biến thành đầu tàu về kinh tế mà thực chất là làm bình phong để che dấu cho một cuộc cướp đất đai chia nhau hưởng. Cũng may, Hà Nội chưa phải là đầu tàu kinh tế mà không khí đã bị ô nhiễm đứng hàng thứ #2 của Á Châu.

Nan giải bài toán ô nhiễm không khí ở Hà Nội

rfi

Thu Hằng

Hà Nội chỉ được hưởng 38 ngày không khí trong lành trong năm 2017 và có 10 ngày không khí sạch vào quý II năm 2018, cao hơn so với cùng kỳ năm 2016 và 2017. Theo thông tin của Trung tâm Phát triển và Sáng tạo Xanh (Green Innovation and Development Centre, GreenID), được Reuters trích dẫn, gần 8 triệu dân của thủ đô Việt Nam, trong năm 2017, phải chịu mức ô nhiễm cao gấp 4 lần so với giới hạn cho phép của Tổ chức Y tế Thế giới.

Hà Nội bị xếp hạng thứ hai về mức độ ô nhiễm không khí trong số 23 đô thị được khảo sát ở một số quốc gia Đông Nam Á (bao gồm Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện và Indonesia), chỉ đứng sau thành phố công nghiệp Saraburi của Thái Lan, còn thành phố Hồ Chí Minh đứng hàng thứ tư.

Trả lời RFI tiếng Việt, bà Karine Léger, giám đốc Đối tác và Truyền thông của hội Airparif, tham gia dự án hỗ trợ thành phố Hà Nội cải thiện chất lượng không khí do Cơ quan Phát triển Pháp (Agence Française de Développement, AFD) và sứ quán Pháp tại Việt Nam tài trợ, giải thích về một số nguyên nhân gây ô nhiễm không khí :

“Tất cả các thành phố lớn đều có vấn đề về ô nhiễm không khí, chứ không riêng ở thành phố Hà Nội. Tôi không nói là ở Hà Nội có nghiêm trọng hơn những thành phố khác hay không. Nhưng cũng như các thành phố Paris, Lyon, Marseille của Pháp hay Berlin, Luân Đôn… tất cả đều gặp vấn đề về ô nhiễm không khí, chủ yếu do mật độ dân số cao và tình trạng giao thông.

Ngoài ra, còn phải kể đến một số nguyên nhân khác, có thể không phải ở Hà Nội, như do lò sưởi, hoặc các ngành công nghiệp… Nhưng phải nói là tất cả các thành phố lớn đều bị ô nhiễm không khí và tùy thuộc vào điều kiện thời tiết, dân số, kích thước thành phố và các biện pháp được triển khai để giảm ô nhiễm”.

Khoảng 7 triệu người chết hàng năm vì ô nhiễm không khí

Hàng năm, ô nhiễm không khí khiến khoảng 7 triệu người chết và gây ra 3,2 triệu ca tiểu đường trên thế giới. Khoảng 95% dân số toàn cầu đang phải tiếp xúc với không khí bị ô nhiễm vượt quá giới hạn cho phép.

Liên quan đến Việt Nam, Ngân hàng Thế giới cảnh báo : “Các thành phố lớn ở đồng bằng sông Hồng đặc biệt là Hà Nội, có nồng độ bụi PM2.5 lên đến mức độ nguy hiểm, tác nhân gây ra bệnh đường hô hấp, mắt, da… là ẩn họa đối với người dân đô thị”.

Tùy vào nồng độ và thành phần của hạt bụi mà sức khỏe của con người chịu các hậu quả nghiêm trọng khác nhau, theo giải thích của bà Karine Léger :

“Tình trạng ô nhiễm không khí chủ yếu liên quan đến các vấn đề về tim mạch và hô hấp do có các phân tử gây ô nhiễm. Tùy theo kích thước của chúng, các phân tử này có những tác động khác nhau đến cơ thể. Ví dụ PM10 là các phân tử rất rất nhỏ, chỉ lớn hơn bụi PM2.5 một chút, ảnh hưởng chủ yếu đến phổi. Các phân tử này càng nhỏ thì càng vào sâu được trong cơ thể. Hạt bụi PM2.5, vô cùng nhỏ, có thể đi vào máu và gây ra các vấn đề về nhịp tim và tim mạch. Hiện chúng tôi chú ý hơn đến những phân tử còn nhỏ hơn thế, vẫn được gọi là “hạt bụi siêu nhỏ”, có thể tác động đến cả ADN.

Các hạt bụi siêu nhỏ này có thể lọt qua lỗ mũi, xuyên sâu vào hệ thống hô hấp, tim mạch. Tùy thuộc vào cấu tạo mà chúng gây ra các bệnh khác nhau, ví dụ như bụi siêu nhỏ diesel thì gây ung thư. Vì vậy, thách thức không chỉ nằm ở chỗ kích thước mà còn ở thành phần cấu tạo của phân tử.

Ngoài các hạt bụi nhỏ mịn, còn phải kể đến một số loại khí gây ung thư, một số khác thì gây ngứa ngáy và rát như khí ôzôn. Ý tôi muốn nói là ô nhiễm không khí gây rất nhiều hệ quả khác nhau đến sức khỏe con người. Ô nhiễm không khí cũng có thể gây ra các loại dị ứng. Việc phấn hoa bị ô nhiễm còn gây dị ứng nghiêm trọng hơn, thậm chí gây các cơn hen suyễn nhiều hơn, không phải do mỗi phấn hoa mà còn do ô nhiễm”.

Lắp thiết bị quan trắc chất lượng không khí để có giải pháp thích ứng

Theo cảnh báo năm 2017 của Tổ chức Y tế Thế giới, Hà Nội đang đứng trước nguy cơ lọt vào nhóm các thành phố ô nhiễm không khí nhất thế giới nếu không có các biện pháp ngăn ngừa thích hợp.

Thực ra, vào tháng 04/2016, thành phố Hà Nội đã ký “Thỏa thuận Đối tác nhằm cải thiện chất lượng không khí ở Hà Nội” với Sứ quán Pháp tại Việt Nam. Trong khuôn khổ thỏa thuận này, Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) đã huy động nguồn tài trợ từ Quỹ Nghiên cứu và Tăng cường Năng lực (Fonds d’Etudes et de Renforcement des Capacités, FERC) và giao cho Hiệp hội Airparif, chuyên theo dõi và cung cấp thông tin về chất lượng không khí ở vùng Ile-de-France (gồm cả thủ đô Paris), việc thẩm định về quy mô và tính tối ưu của hệ thống quan trắc và giám sát chất lượng không khí ở Hà Nội. Bà Karine Léger giải thích :

“Thỏa thuận này hướng đến việc hỗ trợ cho phát triển các hệ thống theo dõi chất lượng không khí ở Hà Nội. Thỏa thuận song phương được cả chủ tịch thành phố Hà Nội, Sứ quán Pháp tại Việt Nam và Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) ủng hộ.

Kết luận đầu tiên nêu rõ cách tối ưu đối với Hà Nội là lắp đặt khoảng 40 trạm đo mức độ ô nhiễm không khí. Hệ thống này cho phép theo dõi tình trạng ô nhiễm từng giờ và trong suốt cả năm đối với các chất gây ô nhiễm, không nhất thiết là chỉ mỗi hạt bụi mịn, mà còn có cả khí, như khí điôxít nitơ do các phương tiện giao thông thải ra.

Phương pháp này giúp thông tin cho người dân, đồng thời kiểm tra các quy định có được tuân thủ hay không và theo dõi diễn tiến của tình trạng ô nhiễm không khí để thành phố có thể kịp thời hành động, phê chuẩn các biện pháp hoặc đánh giá tác động của các hoạt động đó đối với việc giảm bớt tình trạng ô nhiễm”.

Dự án đã kết thúc vào cuối năm 2017 và kết quả được thông báo trong một hội thảo do thành phố Hà Nội và Sứ quán Pháp tại Việt Nam tổ chức ngày 19/10/2017. Theo bà Karine Léger, dự án lập trạm quan trắc chất lượng không khí là hoàn toàn khả thi ở Hà Nội, theo kinh nghiệm của thủ đô Paris :

“Dự án này mang tính khả thi rất lớn. Ở Paris có 70 trạm quan trắc mức độ ô nhiễm. Thực ra, việc giám sát chất lượng không khí cần kết hợp nhiều công cụ khác nhau tùy theo thách thức, như mật độ giao thông, điều kiện khí hậu. Có nghĩa là chúng tôi cùng lúc có các trạm quan trắc đúng quy chế, chúng tôi cũng có các dụng cụ cho phép lập biểu đồ, bản đồ dự báo chất lượng không khí, đo lường hiệu quả của các biện pháp đối với việc giảm ô nhiễm.

Chúng tôi cũng có các biện pháp đo lường giúp bao quát được cả một khu vực đang gặp một vấn đề đặc biệt, có thể là một khu vực đặc biệt ô nhiễm, hoặc khu vực có những chất gây ô nhiễm đặc thù do hoạt động công nghiệp gây ra. Nhờ đó, chúng tôi có thể lập được những bản đồ rất chi tiết.

Quá trình hỗ trợ của chúng tôi với thành phố Hà Nội là đưa ra các đề xuất để có được một hệ thống tối ưu về giám sát và thông tin cho Hà Nội. Đó là công việc rất cụ thể, thực tiễn và không mang tính nghiên cứu”.

Chương trình “Chất lượng sống/Chất lượng thành phố Hà Nội” (2018-2020)

Sau trạm quan trắc của Sứ quán Mỹ, của tổng cục Môi trường, trong nửa đầu năm 2018, Hà Nội đã lắp thêm 10 trạm quan trắc không khí, gồm hai trạm cố định và 8 trạm cảm biến. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, số lượng trên vẫn chưa đủ, chưa phản ánh đầy đủ hiện trạng ô nhiễm không khí của thành phố. Vì vậy, Hà Nội dự tính lắp thêm 70 trạm mới trong thời gian tới nhưng tiến độ thực hiện dự án hiện đang chậm do cần huy động nguồn vốn lớn.

Ngoài ra, Hà Nội cũng đặt ra mục tiêu từ nay đến năm 2020 loại bỏ bếp than tổ ong, không đốt rơm rạ trên cánh đồng… Song song đó là nâng cao năng lực nhận thức về ô nhiễm không khí và sức khỏe môi trường, hỗ trợ các sáng kiến và giải pháp của thanh thiếu niên, trường học và cộng đồng về việc cải thiện môi trường sống.

Kinh nghiệm, giải pháp, công nghệ và hỗ trợ của Pháp một lần nữa được đoàn cán bộ thành phố Hà Nội tham khảo tại buổi tọa đàm về chủ đề “Hà Nội – phát triển đô thị bền vững” được tổ chức tại Paris ngày 26/06/2018. Bà Karine Léger cho biết thêm :

“Có một dự án mới đang thành hình trong khuôn khổ thỏa thuận hợp tác giữa thành phố Hà Nội và vùng Ile-de-France vì vùng Ile-de-France là một đối tác hợp tác phi tập trung với Hà Nội từ nhiều năm nay.

Những thách thức ưu tiên đã được chủ tịch thành phố Hà Nội và chủ tịch vùng Ile-de-France, bà Valérie Pécresse, nêu lên : đó là những thách thức về ô nhiễm không khí, thách thức về rác thải, di sản lịch sử… Quá trình hợp tác mới này sẽ đưa ra một dự án mới về chất lượng sống và chất lượng của thành phố. Trong đó có một khía cạnh liên quan đến không gian xanh, một về xử lý rác thải và một về tình trạng ô nhiễm không khí”.

Theo thông cáo báo chí của vùng Ile-de-France, chương trình “Chất lượng sống / Chất lượng thành phố Hà Nội”nhằm cải thiện môi trường đô thị được triển khai từ 2018 đến 2020. Trong thời gian này, kinh nghiệm, chuyên môn của Viện Quy hoạnh và Đô thị vùng Ile-de-France (IAU), hội Airparif, cùng với nhiều công ty sáng tạo vùng Ile-de-France sẽ được huy động để giúp Hà Nội lập dự án quy hoạch đô thị bền vững. Chi phí dành cho dự án là 1 triệu euro, do vùng Ile-de-France và Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội tài trợ, cùng với hỗ trợ của Cơ quan Phát triển Pháp.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: