Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Hai 2018
    C H B T N S B
     123
    45678910
    11121314151617
    18192021222324
    25262728  
  • Bài viết mới

►Nước Mỹ bừng tỉnh cơn mê vì những kỳ vọng vào Trung Quốc sẽ trở thành một nước dân chủ —Mỹ nhận thức được mối đe dọa từ Trung Quốc từ lâu, nhưng phản ứng rất chậm (23-2-2018)

Posted by hoangtran204 trên 28/02/2018

Trung Quốc đã không trở thành một nước dân chủ tự do mà trở thành một nước độc tài, đi xâm lăng các nước nhỏ.

Tất cả những cảnh báo cùng với dự đoán của các trí thức nổi tiếng như Robert Kagan, Aaron Friedberg và John Mearsheimer từ những năm 1990 đều cho rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc chắc chắn gây rắc rối.

Vào đầu năm 2009, TT Obama đã bắt đầu chuyển hướng, nhưng không có phản ứng mạnh mẽ lắm với TQ. Có lẻ vì nước Mỹ đang ở trong cơn khủng hoảng tài chính lớn nhất kể từ 1929-1933.

Chiến lược Xoay Trục về Châu Á của Mỹ từ 2009 là đi theo lời khuyến cáo trong bài Châu Á Đứng Dậy  của Aaron Friedberg 2008,  và các bài viết khác của Robert Kagan, và John Mearsheimer.

 

 

Nước Mỹ bừng tỉnh cơn mê vì những kỳ vọng vào Trung Quốc

HỒNG THỦY 

(GDVN) – Chính sách mới này đã đập tan sự sốt sắng trong cách tiếp cận của Barack Obama với chủ nghĩa độc đoán của Bắc Kinh.

Biên tập viên chính trị đài ABC của Australia (abc.net.au), Andrew Probyn ngày 22/2 có bài phân tích về một chủ đề ông cho là Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull và Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cần phải bàn bạc kỹ khi gặp nhau tuần này: sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc.

Ông Malcolm Turnbull đặt chân đến Washington trong thời điểm có những “dịch chuyển kiến tạo” của người Mỹ về Trung Quốc.

Những tư tưởng mới này không xuất phát từ sự thăng trầm của ông chủ Nhà Trắng Donald Trump, mà là sự tái định vị của Lầu Năm Góc lẫn FBI từ cách đây 3 năm.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull chụp ảnh chung bên lề APEC 2017 Đà Nẵng, ảnh: Daily Telegraph.

.

Trên thực tế, các nhà phân tích Hoa Kỳ đã nói với ABC rằng lập trường của Mỹ đối với Trung Quốc được phản ánh trong Chiến lược An ninh và Chiến lược Quốc phòng gần đây cứ như là bà Hillary Clinton đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ chứ không phải ông Donald Trump.

Đó là một cách tiếp cận không phải là chống lại Bắc Kinh, mà là một hành động quyết đoán, rõ ràng và thẳng thắn (của Washington) về sự cạnh tranh kinh tế, quân sự đang ngày càng gia tăng của Bắc Kinh.

Tháng 12/2017 Mỹ công bố Chiến lược An ninh quốc gia mới, xem Trung Quốc và Nga là 2 “siêu cường xét lại” muốn hất cẳng Mỹ ra khỏi khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, mở rộng mô hình kinh tế nhà nước và sắp xếp lại trật tự khu vực theo lợi ích của họ.

Tháng 1/ 2018 Chiến lược Quốc phòng mới của Mỹ được công bố, trong đó viết:

“Trung Quốc là một đối thủ chiến lược sử dụng đòn bẩy kinh tế ‘ăn cướp’ để hăm dọa các nước láng giềng của họ, trong khi vẫn quân sự hóa các cấu trúc địa lý trên Biển Đông.”

Hai văn bản chính sách mới này đã đập tan sự sốt sắng trong cách tiếp cận của Barack Obama với chủ nghĩa độc đoán của Bắc Kinh, một cách tiếp cận đã hình thành phần lớn cách Mỹ, Australia và các đồng minh phương Tây đã xử lý mối quan hệ với siêu cường mới nổi trong nhiều thập kỷ.

Máy bay quân sự Trung Quốc diễn tập ở Biển Đông, ảnh: Ecns.cn.

Một nhà quan sát các vấn đề Trung Quốc từ Australia bình luận:

“Trong khoảng 40 năm qua, cách tiếp cận tập thể của chúng tôi là cười và vui vẻ với Trung Quốc. Chúng tôi đã tự nói với bản thân rằng, họ muốn được như chúng tôi, trong khi thực tế lại hoàn toàn khác.”

Chiến lược Quốc phòng mới của Mỹ đã chỉ rõ và trực diện bản chất vấn đề ở đây là:

“Trong nhiều thập kỷ, chính sách của Hoa Kỳ (với Trung Quốc) bắt đầu từ niềm tin rằng, sự ủng hộ (của Mỹ) với sự trỗi dậy của Trung Quốc và sự hội nhập vào trật tự quốc tế sau chiến tranh sẽ tự do hóa Trung Quốc.

Nhưng trái với những hy vọng của chúng ta, Trung Quốc mở rộng quyền lực, sức mạnh của họ bằng cách chi phối chủ quyền của nước khác.”

Giống như những đồng nghiệp Hoa Kỳ, các công chức ngành quốc phòng và an ninh Australia đã có những kết luận tương tự.

Những lo ngại bắt đầu nổi lên từ 2015 khi cảng Darwin (của Úc) được bán cho một doanh nghiệp có liên kết với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cuối 2015 Cục Khí tượng Australia phải đối mặt với các cuộc tấn công mạng từ hacker Trung Quốc.

Lính Trung Quốc tập trận trên Biển Đông, ảnh: Tân Hoa Xã.

.

Và không chỉ các lỗ hổng trên mạng, đã có những cuộc tranh luận ở Australia về ảnh hưởng của sinh viên Trung Quốc trong các trường đại học Úc.

Tuần trước, Giám đốc FBI Christopher Wray nói, các sinh viên Trung Quốc trong các trường đại học ở Hoa Kỳ có thể bí mật thu thập tin tức tình báo cho chính phủ của họ ở quê nhà.

Các Bộ trưởng trong nội các Australia thừa nhận, riêng về chiến lược Canberra đang thiếu vắng cách đối phó với ảnh hưởng của Trung Quốc vào các trường đại học, đặc biệt từ khi giáo dục đại học Australia ngày càng phụ thuộc vào nguồn sinh viên nước ngoài.

Đó là vấn đề sức mạnh toàn cầu, dường như đang bắt đầu một cuộc tranh giành quyền lực mới để hình thành trật tự thế giới mới.

Dưới thời Tập Cận Bình, Trung Quốc đã kiên quyết và có phương pháp thiết lập, mở rộng ảnh hưởng của họ trong khu vực. 

Sáng kiến Vành đai và Con Đường của ông được thiết kế để làm nổi bật sự hiện diện của Trung Quốc khắp các con đường, cảng khẩu và cơ sở hạ tầng quan trọng ở khắp châu Á, Thái Bình Dương và châu Phi.

Lính Trung Quốc trên tàu khu trục neo đậu tại căn cứ quân sự đầu tiên ở nước ngoài đặt tại Djibouti (nằm phía đông của Phi Châu, ở giữa Ethiopia và Somalia) Ảnh: Submarine Matters.

Tuy nhiên, một số phương pháp của Trung Quốc đã làm cho phương Tây lo ngại, với nỗi sợ hãi thâu tóm ảnh hưởng ở Nam Á Châu bằng cách ảnh hưởng đến các tiến trình chính trị cũng như đòn bẩy nợ nần.

Tại Maldives, tháng trước cựu Tổng thống Mohamed Nasheed đã cáo buộc Trung Quốc chiếm 17 hòn đảo trên Ấn Độ Dương không khác gì một cuộc xâm chiếm thuộc địa.

Sri Lanka cũng giống như Maldives, đang trở thành con nợ lớn của Trung Quốc, đã cho Bắc Kinh ký hợp đồng thuê một cảng chiến lược trong 99 năm, còn Pakistan giao cảng Gwadar có vị trí trọng yếu cho Trung Quốc trong 40 năm.

Hoa Kỳ và Australia không phải là những quốc gia duy nhất cảnh giác với Trung Quốc. Các nhà lãnh đạo châu Âu cũng nhận ra điều này.

Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel đang thúc giục Liên minh châu Âu tranh luận về chiến lược Vành đai và con đường của Trung Quốc. 

Ông đề xuất tại một hội nghị an ninh cấp cao tại Munich tuần này rằng, EU cần thay thế sáng kiến Vành đai và con đường để truyền bá nguyên tắc của chủ nghĩa tự do phương Tây.

Thương mại và phát triển được coi là chìa khóa chống lại việc Trung Quốc xuất khẩu chủ nghĩa độc đoán, bành trướng của họ.

Nhiều đảng viên Cộng hòa tin rằng Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP là lá chắn tốt chống lại chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc, họ sẵn sàng giúp ông Malcolm Turnbull thuyết phục ông Donald Trump đảo ngược sự phản đối của mình với TPP.

Đồng thời một kế hoạch phát triển chung ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương gồm Australia, Ấn Độ, Nhật Bản và Mỹ cũng đang được xem xét để đối phó với Vành đai và con đường của Trung Quốc.

Vì vậy, bất luận là về quốc phòng, thương mại, an ninh hay các vấn đề khu vực, Trung Quốc đều trở thành tâm điểm của các cuộc thảo luận giữa ông Malcolm Turnbull với ông Donald Trump tại Washington. 

Nguồn:

http://mobile.abc.net.au/news/2018-02-22/analysis-china-to-dominate-turnbull-trump-talks-in-washington/9469700

 

 

___________

Mỹ nhận thức được mối đe dọa từ Trung Quốc từ lâu, nhưng phản ứng đủng đỉnh

HỒNG THỦY 

(GDVN) – Washington nhìn thấy nguy cơ Trung Quốc gây rắc rối từ lâu, nhưng phản ứng chậm chạp càng làm cho lợi thế Trung Quốc tranh vị thế với Hoa Kỳ tăng nhanh hơn.

Hal Brands, một trợ lý giáo sư tại Trường Chính sách công Sanford Đại học Duke ngày 19/2 có bài phân tích trên The National Interest đặt câu hỏi, (thế kỷ 21) có phải là thế kỷ của Trung Quốc?

Ông cho rằng không ai có thể nói Mỹ không nhìn thấy sự trỗi dậy của Trung Quốc.

Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, thậm chí trước đó, rõ ràng Trung Quốc đã là một nước lớn trỗi dậy nhanh chóng và có thể đe dọa vị trí cũng như ảnh hưởng của Mỹ ở Đông Á, và có lẽ cả trên phạm vi toàn cầu.

Kể từ cuộc khủng hoảng eo biển Đài Loan năm 1995-1996 đã có những dấu hiệu tích lũy cho thấy, Bắc Kinh không phải chỉ củng cố vị thế, mà còn quyết tâm thay đổi diện mạo địa chính trị Đông Á.

Những lời cảnh báo

Ngay từ năm 1975, Henry Kissinger đã tiên đoán, nếu Trung Quốc tiếp tục phát triển theo cách của họ, quốc gia này có thể trở nên khá đáng sợ.

8 đời TT Mỹ đã nghe theo lời Henry Kissinger để đầu tư vào TQ với hy vọng TQ sẽ chịu ảnh hưởng của phương tây để trở thành một nước tự do và dân chủ. Và bản thân Henry Kissinger đã là cố vấn cho TQ trong 3 thập niên qua. Kissinger đã ghé thăm TQ trên 60 lần. Trần Hoàng ghi chú.

Những năm 1980, các nhà phân tích của Lầu Năm Góc đã lo ngại về khả năng xung đột giữa Trung Quốc với các đồng minh, đối tác của Hoa Kỳ và thậm chí chính nước Mỹ, là không thể loại trừ.

Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, chính quyền Tổng thống George HW Bush (1989-1993) cho rằng Washington có thể phải kiềm chế hoặc cân bằng Bắc Kinh. 

Giai đoạn 1997-1998 CIA đã công khai báo cáo nhận định, Trung Quốc quyết tâm khẳng định mình như một cường quốc Đông Á, thậm chí là cường quốc toàn cầu vào giữa thế kỷ 21.

Đến đầu những năm 2000, Andrew Marshall người đứng đầu một cơ quan tham mưu đánh giá chiến lược của Lầu Năm Góc đã lập luận, Mỹ phải chuẩn bị cho một cuộc cạnh tranh lâu dài với Trung Quốc về ảnh hưởng, vị trí trên lục địa Á – Âu cũng như Thái BÌnh Dương.

Tất cả những cảnh báo này cùng với dự đoán của các trí thức nổi tiếng như Robert Kagan, Aaron Friedberg và John Mearsheimer từ những năm 1990 đều cho rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc chắc chắn gây rắc rối.

Ngày nay, những lời cảnh báo trên ngày càng được chứng minh, từ chủ nghĩa bành trướng hàng hải, đảo hóa, quân sự hóa bất hợp pháp ở Biển Đông đến nỗ lực “cưỡng bức và đe dọa” các nước láng giềng từ Ấn Độ đến Nhật Bản;

Học giả Ấn Độ phân tích cách Trung Quốc chinh phục, “nô dịch” một đất nước

Từ các dự án về kinh tế địa chính trị đầy tham vọng đã hút các quốc gia lân cận lún sâu hơn vào quỹ đạo của họ cho đến sự tích tục quân sự đa quốc gia được che đậy bởi vẻ ngoài “trong sáng” nhưng “lừa đảo”;

Có rất nhiều bằng chứng cho thấy Bắc Kinh tìm cách chiếm ưu thế ngoại vi, Hal Brands bình luận.

Tháng 10/2017 Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã tuyên bố rằng, Bắc Kinh đã bước vào một “kỷ nguyên mới” và bây giờ có thể tiến lên “sân khấu trung tâm thế giới”.

Mối đe dọa từ Trung Quốc đã diễn tiến từ viễn cảnh xa xôi đến một thực tế cấp bách, nó đang đến rất gần.

Phản ứng đủng đỉnh của Washington

Trong nhiều năm các chiến lược gia Hoa Kỳ đã biết xu thế này đang đến, nhưng Washington luôn phản ứng chậm chạp.

Sự trỗi dậy nhanh chóng của Trung Quốc càng trở nên thuận lợi trước phản ứng đủng đỉnh, thờ ơ của Mỹ.

Hiểu được điều này mới thấy tầm quan trọng của việc đối phó với những thách thức đó trong những năm tới.

Sau Chiến tranh Lạnh, Washington vẫn duy trì một sự hiện diện quân sự mạnh mẽ ở Đông Á với một phần lý do là để kiểm soát một Trung Quốc có khả năng gây hấn.

Kể từ đó Hoa Kỳ đã từng bước hiện đại hóa các liên minh song phương, phát triển quan hệ hợp tác sâu hơn với các đồng minh và đối tác như Singapore và Việt Nam, xây dựng và nâng cao khả năng quân sự mới và tiên tiến cho khu vực, thiết kế các khái niệm sáng tạo.

Từ “chương trình chuyển đổi” của Bush tới Trận chiến không – biển và Chiến lược Offset lần 3, chưa bao giờ mối đe dọa của Trung Quốc chưa bao giờ xa rời các nhà lập kế hoạch của Lầu Năm Góc.

Trên thực tế, từ giữa những năm 2000 Lầu Năm Góc đã chuyển một phần lớn lực lượng không quân – hải quân sang châu Á – Thái Bình Dương như một phần của sự “tái cân bằng yên tĩnh” dưới thời George W. Bush và một phiên bản phô trương hơn dưới thời Barack Obama.

Trong khi đó Hoa Kỳ đã tìm cách ngăn chặn Trung Quốc bắt nạt các nước láng giềng bằng cách điều 2 cụm tàu sân bay tấn công để ngăn chặn những hành động có thể từ Trung Quốc đối với Đài Loan vào năm 1996;

Mỹ cũng đã tăng cường hoạt động và sức mạnh ngoại giao trong khu vực trước những động thái leo thang của Bắc Kinh trên Biển Đông và những nơi khác.

Tuy nhiên, thực tế rõ ràng là những nỗ lực này của Washington đã không theo kịp các thách thức mà Bắc Kinh tạo ra. Cán cân quân sự trong khu vực đã chuyển hướng mạnh mẽ về phía Trung Quốc.

Còn tiếp.

Nguồn:

http://nationalinterest.org/feature/the-chinese-century-24557

_____________

● Mời các bạn đọc loạt 2 bài của Trần Hoàng dịch  20/12/2008 về chiến lược đối phó với TQ.

Đăng trên blog của Trần Hoàng và anhbasam ngày 20/12 và 30/12/2008.

Châu Á Đứng Dậy

(Phần I)

Aaron I. Friedberg

Người dịch: Trần Hoàng

——-
Châu Á Đứng Dậy – Chiến Lược Của Mỹ (Phần II) « Trần Hoàng dịch và đăng ngày 20 thg 12, 2008 · 
Sự xây dựng lực lượng vũ trang của Bắc Kinh …
• Các bạn cũng có thể vào google.com》và gõ chữ: “hoangtran204: Châu Á Đứng dậy” để xem loạt bài về đề tài Mỹ, Trung Quốc, Nga, Việt Nam 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: