Trần Hoàng Blog

►Phạm Đoan Trang đang bị bao vây nhà ở sau khi được TẠM “THA” — Công an Hà Nội bao vây chung cư Lê Đức Thọ (26-2-2018)

Posted by hoangtran204 trên 26/02/2018

 

 

 

Phạm Đoan Trang

26-2-2018

Tranh thủ lúc có mạng. Cảm ơn. Xin muôn ngàn lần cảm ơn anh em bạn bè, độc giả, người thân, đã ở bên và quan tâm lo lắng cho tôi lúc này. 

Sự ủng hộ và tấm lòng của các bạn là sự bảo vệ lớn nhất dành cho tôi lúc này, và không bao giờ tôi có thể quên được. Không bao giờ.

 

Pham Doan Trang viết như sau:

“Tôi là Phạm Đoan Trang. Tôi là tác giả của nhiều cuốn sách trong đó có cuốn “Chính Trị Bình Dân” 2017, một sách giáo khoa về chính trị học cơ bản. Đây là tác phẩm thứ 9 hoặc thứ 10 của tôi kể từ 2003.

Tôi sung sướng vui mừng vì sách được độc giả đón nhận. Tôi trân trọng tấm lòng và vô cùng cảm ơn độc giả.

Tôi khinh ghét những kẻ muốn tiêu diệt tôi và cuốn sách này.

Tôi không nghiện ma túy, không uống rượu, không hút thuốc, không cổ vũ bạo lực và không làm gì điều gì hại đến người dân Việt Nam.

Tôi đấu tranh để chống độc tài, và vì nhà nước cộng sản ở Việt Nam hiện nay là nhà nước độc tài, nên tôi đấu tranh cho đến cùng để xoá bỏ nó.”

Bản tiếng Anh có đoạn:

“…I am fighting any kind of dictatorship and because the communist state in Vietnam now is a totalitarian regime, I shall fight till the end”

 

_________

Trần Hoàng

Các bạn ghé qua đây để ủng hộ và đọc lá thư ngày 26-2-2018 của Phạm Đoan Trang .

Đoan Trang đang bị 7-10 công an, an ninh vây lối đi vào chung cư, và quanh nơi ở. Thói quen của công an là vây quanh nhà nạn nhân, trong khi cấp trên của họ đang thảo luận và cân nhắc lợi hại trong việc có nên bắt giam Đoan Trang vào thời điểm này hay không.

(Hiện nay, VN và Âu Châu đang chuẩn bị họp về việc hàng hoá của VN xuất khẩu qua EU chịu thuế như nào…)

________

Nghe tác phẩm của Đoan Trang “Chính Trị Bình Dân” qua giọng đọc diễn cảm và nhạc của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình (mới ra tù 2017 sau khi thọ án 6 năm tù giam cùng với nhạc sĩ Việt Khang 2011-2017).

 

25-2-2018
Chính Trị Bình Dân –
Chương 1
Tác Giả : PHẠM ĐOAN TRANG

 

________

 

24-2-2018

Nghe tiếng gõ cửa, người mẹ của Đoan Trang ra mở, thì bị an ninh lừa và đột nhập vào nhà bắt PĐT lúc 2 giờ chiều 24-2-2018…

 

TIN CẬP NHẬT VỀ CHỊ PHẠM ĐOAN TRANG : TẠM ĐƯỢC “THA” VỀ, CÔNG AN BAO VÂY CHUNG CƯ LÊ ĐỨC THỌ

Trịnh Kim Tiến

24-2-2018

Nhà báo Phạm Đoan Trang vừa về đến nhà riêng khuya 24-2.

Chị gọi điện thoại cho tôi trong bóng tối, điện và Internet trong nhà đều đã bị cắt hết.

Trang nói họ tạm để chị về, sẽ tiếp tục lên làm việc trong những ngày tới. Phía an ninh nói với Trang rằng chị đừng mong ra khỏi nhà dù chỉ một bước chân, hiện người của họ đã bao vây khắp chung cư chị ở.

Trang nói với tôi có lẽ họ chuẩn bị bắt giam chị.

Hôm nay chị bị đưa đến A92, số 3 phố Nguyễn Gia Thiều, trụ sở tiếp dân của cơ quan an ninh Bộ công an. Họ ép chị phải ký nhận những bài phỏng vấn từ năm 2015, những thứ chị không còn chút ấn tượng. An ninh muốn biết chị in sách Chính Trị Bình Dân ở đâu, in ra sao. Một bên ép, một bên không có gì để nói, cứ như vậy từ trưa cho đến bây giờ.

Nhà báo kể lại việc bị đưa đi vào trưa nay, chị nói an ninh lừa mẹ chị họ là người của  Châu Âu (EU) đến thăm. Khi mẹ chị vừa mở cửa thì họ xông vào nhà. Chị nói “nếu mà mẹ chị không mở, có khi hôm nay cả chục người sẵn sàng phá cửa để lôi chị đi. Họ đang rất muốn bắt chị rồi”. “Đây là bao vây, triệu tập liên tục, gây sức ép trước khi muốn bắt người” Trang cho biết.

Chị bảo ngồi trong đó lạnh với đau buốt chân, đầu gối của chị nhức lắm. Vết thương mà họ đánh chị, có lẽ cả đời cũng không thể lành.

Để chị lên nhà, họ không quên đe dọa, muốn lớn chuyện thì sẽ cho lớn chuyện, đừng mong sẽ đi đâu được, ở yên đấy đi và sắp tới ngoan ngoãn mà lên làm việc.

FB Hồng Ly Võ

________

“Chính trị Bình dân”

502 trang, tải về máy đọc dần.

 

https://drive.google.com/file/d/1SBUrDp_xUrjLOM65R5hClm5eeYIVvGXG/view

 

________

Feb 3, 2017
Tôi và những người như tôi ko phải Phản Động
– Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi ko ăn chặn tiền thuế của các bạn 1 đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko cướp đất của dân, đẩy ng dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko ra đường chặn xe bạn vô cớ, ko vu khống bạn vi phạm luật, ko bắt bạn những lỗi vớ vẩn… rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào VN. Chúng tôi ko nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường VN để bạn dùng, vì lợi nhuận hại tất cả mọi con ng VN. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko đến cty, tiệm, cửa hàng của bạn để hạch sách, những nhiễu rồi kiếm cớ vòi tiền bạn. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi ko bao che những người làm sai, ko nâng đỡ con cháu vô năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động
– Chúng tôi ko mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi gái… để mỗi ng dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng là phản động
– Chúng tôi ko ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, ko bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần. Nếu có thế, tất nhiên chúng tôi là phản động
Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm… nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó.
Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có… nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người có thể tốt hơn thay thế.
Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành… và bạn gọi chúng tôi là phản động
Ps: xin like, bình luận và chia sẻ…

________

Ngày 13-2-2018

Tin vui nhỏ cuối năm. Chúc mừng em Trang Doan Pham!

Cảm ơn chị Thanh Mai Nguyen đã thông tin.

“Bề ngoài đẹp đẽ, bên trong Việt nam là một chế độ nhà nước cảnh sát trị phát triển vô độ

Bloger Phạm Đoan Trang, người sẽ được trao giải thưởng nổi tiếng Homo Homini vì các hoạt động của mình, cho biết, cuộc đấu tranh vì quyền con người trong chế độ do đảng cộng sản kìm kẹp đang bị đàn áp nặng nề”

IDnes là một trong các tờ báo có nhiều bạn đọc nhất tại Séc. Chủ báo là một tỉ phú hiện đang là thủ tướng của chính phủ đang từ chức.

Chính tờ báo này cũng đang phải chiến đấu cho tiếng nói độc lập của mình.Bài báo là bài phỏng vấn nhân dịp Đoan Trang được giải thưởng Homo Homini. Đây là giải thưởng hàng năm của tổ chức People in Need dành cho người có đóng góp lớn nhất cho dân chủ và nhân quyền trên thế giới trong năm trước đó. Giải của 2018 được dành cho Đoan Trang.

 

Pham Doan Trang

Pham Doan Trang | foto: Pham Doan Trang

Blogerka: Vietnam má hezký zevnějšek, pod povrchem bují policejní stát

IDnes

  • 13. února 2018
  • 71
Pro cizince je Vietnam oblíbenou turistickou destinací oplývající vstřícnými lidmi a krásnou přírodou. Život tamních občanů však není tak bezstarostný, jak se může na první pohled jevit. Boj za lidská práva je v represivním režimu nastoleném komunistickou stranou tvrdě potlačován, popisuje v rozhovoru pro iDNES.cz blogerka Pham Doan Trang, jež za své aktivity obdrží prestižní ocenění Homo Homini…
___________
Hôm Nay Nghe Trần Bình nói về kỹ năng sống trong tù. Nhớ ngày trong tù coi lại vài kỳ hồi ký trong cuốn hồi ký viết dở chưa xong. Hồi ký viết về lần đi tù thứ 2 trong đó có đoạn bị thằng viện kiểm sát đánh:
Kỳ 6

… Một hôm, vào ngày 18 Tháng Năm 2007 khi tên cán bộ kiểm sát viên điều tra an ninh của Viện Kiểm Sát tỉnh Nghệ An là Hồ Trung Cung trực tiếp hỏi cung dụ dỗ, “Chị đã nhận thấy được mình có lỗi, vi phạm luật pháp của đảng và nhà nước chưa? Nếu nhận rõ sai phạm của mình để viết tường trình nhận tội và ký vào các văn bản để chúng tôi xem xét thả về đoàn tụ với gia đình, chăm sóc con cái!?”

Trước câu hỏi và lời dụ dỗ đó, tôi trả lời thẳng thừng vào mặt tên này, “Tao chẳng có gì sai trái cả, tao nhận thấy chẳng có tội lỗi gì với luật pháp của chúng mày cả. Tao chỉ có cái sai lầm duy nhất, là đã quá tin vào Ðảng CSVN, tin vào pháp luật nhà nước CHXHCN Việt Nam thôi.”

“Chính bộ máy của chúng mày đã nhân danh Ðảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam XHCN đã cướp đoạt tài sản của nhân dân, của gia đình tao biết bao quyền lợi hợp pháp, rồi đẩy gia đình tao và nhân dân vào cảnh khốn cùng lầm than, khổ cực. Bây giờ tao chỉ còn mỗi cái l… này là chúng mày không cướp được nữa là phải chịu thôi!”

Quá tức giận trước thái độ coi thường ấy của tôi, nên tên Hồ Trung Cung đứng lên đi lại trước mặt tôi rồi xông vào quật tôi xuống và đưa hai chân đi giày đinh giẫm, rồi day lên hai bàn chân tôi đau điếng, tôi phản ứng quyết liệt và nói rằng, “Tao phản đối mày đang vi phạm pháp luật, trong trại giam này đây là nơi mọi người phải tuân thủ pháp luật, nên mày không được chơi trò xã hội đen đó ở đây với tao…”

Tôi chưa nói hết câu thì tên Hồ Trung Cung đã giáng thẳng tay đánh tôi hộc máu mồm ngay tại buồng cung, lúc ấy máu đổ ra lai láng khắp phòng hỏi cung. Sau trận tra tấn tàn bạo này, tôi đã ôm mồm miệng đang nhể máu ròng ròng chạy ngay khỏi buồng cung để đến ban giám thị trại giam tố cáo, nhưng bị 2 tên điều tra viên là thiếu tá công an Nguyễn Hồng Tuyến và Văn Bá Thu cùng ngăn cản tôi để cho tên Cung bỏ đi.

Tiếp sau đó nữa, tôi đã làm đơn tố cáo tội ác đánh đập tù nhân của tên cán bộ viện kiểm sát gian ác này lên ban giám thị trại, đồng thời yêu cầu trại giam gửi đơn đến viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An xử lý kỷ luật, nhưng tất cả chúng bao che cho nhau và lờ đi không giải quyết gì cả.

Ngay hôm đó, khi trở về buồng giam, khi được những người bạn tù hỏi cơ sự ra răng mà đến nông nỗi vậy, tôi đã nói rằng, “chó cắn vào mặt tao chứ sao nữa.” Mọi người rất ngạc nhiên tò mò hỏi chuyện, bởi thường ngày gần 1 tháng tôi qua ngày nào tôi cũng bị đi cung nhưng khi hỏi cung mọi người chỉ có nghe tôi chưởi vào mặt chúng mà thôi, chứ điều tra không có dám to tiếng với tôi.

Tôi kể xong cho họ nghe thì ai cũng bật cười. Họ nói rằng, “chẳng qua là thằng này chưa biết Bích Khương thôi, hắn tưởng tù nào cũng như tù nào đó.”

Tôi đã nói ngay, “Bích Khương cũng giống như mọi người thôi mà, nhưng chỉ vì ngày mai là 19 Tháng Năm 2007, sinh nhật của Hồ Chí Minh thì thằng chó Hồ Trung Cung chưa có gì để lập thành tích nên đã đánh Bích Khương để lập thành tích chào mừng cho ngày sinh của Chủ Tịch Hồ Chí Minh của chúng nó đó thôi…”

Trận đánh đập dã man này, máu đổ ra rất nhiều đã vấy thấm đẫm cả chiếc áo đang mặc trên người tôi. Mặc dù trong tù có thời gian rất rét không có đủ áo mặc nhưng tôi cũng để dành không giặt giũ, mang bằng được ra ngoài khi hết án ra tù để làm bằng chứng tố cáo hành vi bạo lực tàn ác của tên Hồ Trung Cung đã gây ra cho tôi và bao nhiêu tù nhân khác.

Tôi biết, những con người khác khi ở trong tù của chế độ CSVN, nếu bị cán bộ cường quyền Cộng Sản hành hạ đánh đập tra tấn dã man nhưng chỉ cúi đầu im lặng cam chịu thôi. Trong trại giam này cũng có nhiều người bị đánh đập họ không dám phản kháng và cũng không dám tố cáo, bởi vì đơn thư sẽ rơi vào yên lặng thậm chí họ có thể bị ngược đãi nặng nề hơn và tiếp tục bị trù dập tàn khốc hơn nữa mà thôi.

Trong tù các phạm nhân không tự cho họ là nhưng con người nữa, mỗi lần cán bộ công an đối xử sai bảo, hay quát tháo, đánh đập phần lớn họ đều im lặng, thậm chí công an bắt họ nằm úp mặt xuống đất để đánh họ cũng nằm. Tôi có hỏi họ tại sao không phản đối, thì họ nói rằng “mình là tù mà, phải chấp nhận thôi!”

Tôi nói với họ rằng, “Dù là tù cũng là con người mà, pháp luật Việt Nam không cho phép đánh người như vậy, và công ước quốc tế về quyền con người thì chính nhà nước Cộng Sản Việt Nam này cũng đã ký cam kết cũng không ai có quyền xâm phạm thân thể tính mạng của người khác…”

Họ tâm sự khuyên giải lại với tôi, “Biết thế chỉ tổ thêm tai hại có ích lợi gì đâu Bích Khương. Với con người như Bích Khương có hiểu luật pháp đến mấy thì suốt đời bị mất mát, thậm chí luôn luôn bị chính quyền hãm hại, công an CS đem bắt vô tù thì còn gì để nói đúng sai luật pháp ở đây nữa. Nếu tính đi tính lại Bích Khương nghĩ mà coi, khi về nhà rồi, giả sử Bích Khương có đi buôn hê rô in (ma túy) để có rất nhiều tiền, rồi bị vô tù còn có tiền để mua thức ăn tiếp tục tồn tại, còn Bích Khương đi kiện bao năm qua, vừa bị hết tiền bạc, vừa hết sức lực, vừa vào tù vô ích quá… Khi vô tù Bích Khương khổ sở hết sức, nên Bích Khương đừng suy nghĩ về đạo đức nhân cách ở thời đại Cộng Sản này làm gì cho mệt…”

Tôi nói lại với họ, “Những lời nói của cậu cũng hay và rất phổ biến trong xã hội hiện tại, nhưng nếu như cậu cứ theo lẽ phải, điều tốt mà làm và thấy sai thì lên án thì những người có chung quan điểm như cậu cũng làm vậy, thì dù quyền lực bao nhiêu cũng không thắng được vì có nhiều người lên án chúng… Chẳng hạn như trong tù mỗi khi nhìn thấy ai bị bọn công an quản giáo đánh đập là tôi lên án ngay, còn người biết lỗi thấy đó để mà sửa chữa phải chấm dứt bạo hành với tù.”

“Như thế có sự đấu tranh lên tiếng thì những tội ác xấu xa này mới chấm hết. Nếu ngược lại, ai cũng lo sợ chỉ cúi đầu khiếp nhược thì sao có được kết quả làm tội ác tạm dừng lại. Nếu chúng không chịu sửa chữa thì phải càng chưởi mạnh vào và chúng sẽ lo sợ thôi… Kể từ đó, chính vì biết tôi không sợ đánh đập nên công an trại tù không dám đánh tôi nữa. Vậy kết quả đấu tranh là như vậy đấy các bạn hiểu ra chưa…”

Tiếng lành, tiếng dữ đồn xa họ kháo nhau chuyện công an bắt một tù nhân khác lạ Hồ Thị Bích Khương kiên gan, khi vô tù dù bị đánh đập tàn bạo đến mấy cũng không sờn lòng, không sợ sệt, hoảng hốt đã đến tai những phạm nhân khác đang bị giam nghặt nghèo trong thời gian thẩm vấn, tra cung. Cho nên tối về họ cũng gọi tên Bích Khương để nói chuyện tiếp những gì đã diễn ra hôm đó và giao lưu ca hát cho khuây khỏa để quên đi bao nỗi cay đắng nhọc nhằn.

Trại giam Nghi Kim đã trở nên ồn ào những người gọi tên Bích Khương ở cùng dãy nhà với tôi thì đều bị gọi ra nhắc nhở, cảnh cáo. Những người ở dãy buồng giam khác thì lần lượt bị gọi ra để quản giáo đánh đập tàn bạo và về sau không nói chuyện được Bích Khương nữa. Có những người tù đã sáng kiến đặt cho tôi tên gọi khác là Hoàng Lan để tiếp tục nói chuyện với tôi…

Kỳ 7:

… Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa họ kháo nhau công an bắt một tù nhân lạ nghe nói hoạt động chính trị chống đảng và nhà nước CSVN có tên là Hồ Thị Bích Khương vô tù. Lúc đầu chỉ những người tù thụ án ở trại được đi ra ngoài lao động biết, sau đó đến tai những phạm nhân đang bị giam giữ ngặt nghèo trong thời gian thẩm vấn tra cung họ cũng biết.

Tối đến họ gọi tên Bích Khương để nói chuyện, để muốn nói lên nhưng tâm sự khốn khổ của họ khi phải đi tù. Phần lớn trong số họ là những người nghiện ma túy, bệnh tật đầy người khó có thể quay trở lại với xã hội để sống một cuộc sống bình thường mặc dù họ rất khát khao được sống trong sáng như ngày thơ bé.

Qua trò chuyện với họ, tôi thấy họ thật đáng thương, người nào có gia đình khá giả một chút hãy còn mong được gặp gỡ và trở về gia đình còn những người gia đình nghèo khó thì khó được gặp lại. Thực sự khi chưa vào tù nghe nói đến tội phạm ma túy thì thật là khủng khiếp, sống với họ thật là thương tâm đau lòng…

Cuộc sống thiếu thốn ở trong tù cả về mặt ăn uống, lẫn thuốc men rút ngắn thời gian sống của họ lại thật nhiều đáng kể. Nhiều lúc tôi hỏi họ tại sao họ không tự nguyện đi cai nghiện mà cứ phải để phạm pháp vô tù, thì phần lớn họ đều nói đi cai nghiện còn khổ hơn cả đi tù.

Bởi vì đã là tự nguyện đi cai thì phải nộp tiền cho công an, chính quyền, mà nhà nghèo thì tiền lấy đâu ra để nộp. Hơn nữa ở trại cai nghiện thì không quản lý chặt chẽ như ở tù được làm sao cai được đây. Họ đọc cho tôi đoạn thơ phổ biến trong trại cai nghiện thật bi đát:

“Khi con đi không người đưa tiễn

Khi con về bảy tám người khiêng

Chiếc xe tang từ từ lăn bánh

Ðưa con vào nghĩa địa bình yên…”

Tôi nghe những điều họ nói ra thì buồn nhiều lắm, nhiều lúc nghe họ nói chuyện thì mình lại cứ khóc dài vì thương số phận khốn khổ cùng cực của họ. Tôi nghĩ tại sao lại khóc, lại tự nhủ mình không được khóc, đôi lúc nước mắt tràn trề, bỗng dưng bật dậy la thật to: Tớ sẽ hát cho các cậu nghe và tôi hát để động viên họ, hát cho vui cho họ quên đi những nỗi buồn thế là mỗi buổi tối tôi cứ phải hát nhiều cho họ nghe.

Ngược lại họ cũng hát cho tôi nghe rất nhiều bài họ thuộc và khi ở tù sáng tác ra. Các buổi tối trở thành những buổi giao lưu ca nhạc khá vui vẻ.

Từ đó cái “Tổng đài của Hồ Thị Bích Khương” thường xuyên nhận được tin nhắn của các “ca sĩ” đăng ký tiết mục giao lưu rất rôm rả. Nhà tù Nghi Kim của tỉnh Nghệ An do công an của nhà nước CSVN cai quản đã trở nên sôi động náo nhiệt lạ thường hơn bất kỳ giai đoạn nào từ khi nó hình thành mấy chục năm qua.

Cũng từ đó các “ca sĩ” bị công an trại giam rất tức giận nên chúng lôi cổ ra đánh đập tàn bạo các tù nhân ca sĩ này. Các cán bộ trại giam này không dám đánh đập tôi vì chúng biết tôi dạng tù bất trị đòn roi chẳng nghĩa lý gì cả thậm chí tôi còn đánh lại chúng nữa.

Thế rồi tôi còn dạy cho họ hát các bài hát chống độc tài tham nhũng được chế từ bài “Giải Phóng Miền Nam”, mà ngày ở ngoài khi đi khiếu kiện tôi thường rủ dân oan đến tận nhà của lãnh đạo nhà nước Cộng Sản để ca vang inh ỏi, nhức đầu bọn lãnh đạo độc tài CSVN làm chúng mất ăn mất ngủ nên càng đàn áp dân oan dữ dội hơn.

Bài ca này cũng được chúng tôi hát vang lên trong những ngày họp Quốc Hội CSVN mà chúng tôi thường tìm đến nơi nghỉ của đại biểu Quốc Hội để hát cho họ nghe. Nội dung bài ấy như thế này:

Diệt cướp trừ gian chúng ta cùng quyết chiến đấu.

Diệt lũ cướp nước phá tan bè lũ bán nước

Nhân dân ta oán hờn, nền độc tài giết người

Không súng không gươm, đạn ác độc

Ðây lũ dân cùng đinh, đây người dân oan

Chung lòng chung sức cùng cùng nhau đi giết thù

Lũ cướp kia chúng bay hết đời

Vùng lên nhân dân Việt Nam anh hùng

Vùng lên xông pha vượt qua bão bùng

Thề cứu lấy chính mình thề đi đi đến cùng

Cùng nhau chung sức xông tới

Diệt hết lũ cướp ngày, diệt quan tham bạo tàn

Toàn dân ta quyết giết tan quân thù

Diệt cướp trừ gian chúng ta cùng quyết chiến đấu

Ôi xương tan máu rơi lòng hận thù suốt đời

Dân chúng bao nhiêu năm căm hờn

Ðây chiến binh diệt quan tham, đây người người dân oan

Chung lòng chung sức cùng nhau đi giết thù

Lũ cướp kia chúng bay hết đời

Vùng lên nhân dân Việt Nam anh hùng

Vùng lên xông qua vượt qua bão bùng

Thề cứu lấy nước nhà thề hy sinh đến cùng

Cùng nhau chung sức xông tới

Diệt hết lũ cướp ngày, diệt lũ quan tham bạo tàn,

Toàn dân ta quyết giết tan quân thù…

Những lần đầu mới nghe, số tù nhân họ hốt hoảng gọi bảo, “Bích Khương ơi!… đừng có hát như vậy nữa. Bích Khương mà cứ tiếp tục hát nữa thì cán bộ hỏi cung không tha mô. Bích Khương đã được nếm thử roi sắt Phù Ðổng chưa?” Tôi nghe thấy vậy nên cười thật to cho cả mấy dãy nghe, tôi cười thật hả hê thoải mái. Sau đó tôi đập cửa sắt sầm sầm hát to hơn, làm mọi người im thin thít.

Công an coi tù nghe thấy tiếng động mạnh nên chạy ập đến quát tháo đe dọa tôi và bắt ngừng hát. Tôi bảo bọn công an, “Chúng tao cứ hát đấy chúng mày làm gì tao thì cứ làm, đánh đập tao không sợ, chung thân tao không sợ, tử hình tao cũng không sợ nhé…”

Chúng quá tức tối nên tôi lại đập cửa ầm ầm hát luôn trước mặt chúng nó. Tức quá chẳng làm gì tôi chúng quay sang bên dãy buồng giam tù nhân nam giới quát tháo rầm rầm. Tôi thấy mọi người im lặng, chúng lại đập cửa buồng phạm nhân nam để đe dọa người đã nói chuyện với tôi.

Chúng quát bảo, “Chúng mày không được nói chuyện với Hồ Thị Bích Khương sao chúng mày còn nói?” Họ thanh minh thì công an càng quát tháo.

Tức quá tôi bèn chưởi, “Tổ sư cụ chúng mày họ làm gì mà chúng mày dọa họ, họ bảo tao đừng hát cơ mà. Chúng mày có nghe họ nói gì không? Tuy rằng họ khuyên tao đừng hát trong lời nói vô tư của họ cũng đủ để chứng minh rằng công an Cộng Sản chúng mày đang làm bẩn những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Roi sắt Phù Ðổng là chiếc roi thiêng trong truyền thuyết đánh tan quân giặc của dân tộc Việt Nam thì bây giờ bi công an Cộng Sản chúng mày lại biến nó thành công cụ để đánh lại chính người Việt Nam. Ðể xâm phạm nhân quyền vi phạm quy ước quốc tế làm nhục đất nước, lũ chó ạ…”

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: