Trần Hoàng Blog

►Sự phản bội và giọt nước mắt muộn màng — Năm Bổn Mạng (17-2-2018)

Posted by hoangtran204 trên 18/02/2018

 

 

 

Sự phản bội và giọt nước mắt muộn màng

 FB Đặng Chí Hùng

17-2-2017

Người lính khóc cho đồng đội tại nghĩa trang Vị Xuyên. Ảnh: internet

 

 

 

K.

Khi những người bộ đội CSVN ngã xuống, họ đã nghĩ rằng họ chiến đấu để bảo vệ tổ quốc. Nhưng họ đâu có ngờ được rằng, họ chỉ là thứ công cụ của đảng CSVN để đảng ăn cướp Miền Nam.

Khi những người bộ đội lao mình lên tuyến đầu ngăn xe tăng Tàu cộng, họ nghĩ rằng các lãnh đạo của họ cũng như họ chiến đấu vì đất nước. Nhưng họ đã sai lầm vì những tên lãnh đạo CSVN lại là những tên điếm thối đẩy chính những người lính của mình đi vào chỗ chết.

Khi những người thủy binh  hải quân CSVN bị tước đoạt vũ khí và không có quyền nổ súng để chống lại bạo quyền Bắc Kinh (tại đảo Gạc Ma, 14/3/1988) là lúc họ cho thấy họ chỉ là nạn nhân của một nhà cầm quyền khốn nạn bậc nhất trong lịch sử Việt Nam.

Tôi chẳng ca ngợi họ, nhưng tôi thấy xót xa cho họ bởi vì họ đã lầm đường và lạc lối bởi chính thứ tình yêu quê hương nhưng không phân biệt được đúng sai của họ. Chỉ có những tên chỉ huy, những đảng viên cỡ lớn thì hưởng giàu sang phú quý. Thân phận là lính, những người bộ đội chỉ biết chiến đấu, chết và chết…cho bọn điếm đàng ăn sung mặc sướng, đưa con cháu ra nước ngoài.

Lịch sử thật phũ phàng nhưng đã đến lúc cần nhìn lại thật công tâm và cảm khái. Hôm nay, giữa những giây phút đau thương của 39 năm trước đây, những người lính cũ ấy xin hãy khóc đi và khóc đi cho thỏa tấm lòng day dứt.

Dẫu biết rằng đám mây mù lịch sử dối trá tạo ra bởi CSVN vẫn còn khiến nhiều người bộ đội CS chưa thoát khỏi u mê. Nhưng hôm nay, 39 năm sau dấu mốc đau thương của dân tộc, họ đáng được tha thứ vì những sai lầm đi theo đảng CSVN, họ đáng nghe một khúc hát nồng ấm tình người lính mà vốn dĩ nó không thuộc về họ:

“Sao Không hát cho những người còn mải mê
Lá rừng che kín đường về phồn hoa
Sao không hát cho những bà mẹ hằng đêm nhớ con xa
Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua.”

Hôm nay, bức ảnh này đã nói lên một sự thật phũ phàng: Đảng CSVN chính là những kẻ phản bội chính cả những người lính mà chúng gọi là “Đồng chí”. Một sự khốn nạn đến tột cùng.

Hôm nay, 39 năm sau ngày Tàu cộng đánh sang đất Việt, đảng CSVN đã đẩy dấu tích lịch sử chống Tàu đi vào quên lãng bằng sự xóa bỏ toàn bộ lịch sử trong sách giáo khoa hay báo chí. Hôm nay, nhìn lại tấm hình của nhạc sĩ Trương Quý Hải mới thấy một điều: “ Sự phản bội của đảng CSVN đã ở mức thượng thừa mà không ai có thể vượt mặt”.

Hôm nay, những người lính CS nên nhận ra rằng chính họ và cả dân tộc Việt Nam đã và đang, sẽ bị lừa nếu tiếp tục còn đảng CSVN cai trị. Nhưng hôm nay, những người lính ấy cứ khóc đi, khóc cho đồng đội của mình đã nằm xuống trong quên lãng đớn đau và khóc cho cả chính thân phận bèo bọt bị lợi dụng của chính mình. Dù cho đó là những giọt nước mắt của muộn màng hay của đau đớn…

_______________

 

Năm bổn mạng

18-2-2018

Sáng mùng một Tết tôi xuất hành đi chúc Tết mẹ già và bà con họ hàng theo thông lệ hàng năm của gia đình, thì đã thấy một anh chàng áo carô xanh nhạt lấp ló, nhảy ra nhảy vào.Trên đường đi, anh chàng ấy cứ bám theo sau lưng, thỉnh thoảng giả vờ chạy vượt lên phía trước như bao người vô tình chạy cùng tuyến, lúc nhanh lúc chậm.

Anh chàng này mới theo dõi tôi lần đầu nên còn phải giả vờ như thế, chứ các anh chàng trước đây thì đã quen nhau quá, nên cứ công khai đi theo sau mà chẳng cần vờ vĩnh.

Mùng một là ngày Tết cổ truyền của dân tộc, ai nấy đều muốn quây quần bên người thân, mà các anh lại khổ nhọc theo dõi tôi từ sáng sớm, nên mới nói nghề an ninh rõ ràng khó nhọc hơn so với các nghề kiếm cơm khác. Mậu Tuất quả thật là năm bổn mạng của nghề này vậy!

Tôi tự hỏi vì sao mùng một Tết mà mình lại bị theo dõi sát sao như thế, thì sực nhớ hôm nay là ngày 16 tháng 2. Hóa ra họ sợ tôi xuống đường tưởng niệm 39 năm ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam, 17/2/1979.

Nghĩ thấy buồn, trong khi kẻ thù long trọng kỷ niệm ngày họ “dạy cho Việt Nam một bài học” mà chẳng cần đếm xỉa đến phép tắc ngoại giao, cũng như 16 chữ vàng, thì đảng và nhà cầm quyền Việt Nam lại cứ mải mê đội 16 chữ vàng lên đầu, nên sợ mất lòng kẻ thù phương Bắc đến mức vào ngày Tết vẫn tung lực lượng an ninh theo dõi, lùng sục và chặn giữ công dân nào muốn tưởng niệm ngày đau buồn đó của tổ quốc.

16 chữ vàng thật chẳng khác gì một khúc xương mà thằng Chệt bán thịt ở chợ quăng cho con chó trung thành của mình, khiến nó cứ vồ vập, mân mê, liếm láp, mà lòng vừa rưng rưng biết ơn, vừa ớn ớn sợ ông chủ lấy mất khỏi tay mình bất cứ lúc nào.

Mậu Tuất quả nhiên cũng là năm bổn mạng của đảng cầm quyền và nhà cầm quyền này vậy. Cho nên chắc rồi sẽ có nhiều lễ hội diễn ra năm nay, để rồi xem!

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: