Trần Hoàng Blog

►Tòa tuyên án tử hình vụ tranh chấp đất đai ở Đak Nông (4-1-2018)

Posted by hoangtran204 trên 06/01/2018

 

 

Phát súng thức tỉnh sự vô cảm, quan liêu

Lương Duy Cường | 04/01/2018 11:28
Phát súng thức tỉnh sự vô cảm, quan liêu
 
Hiếm có vụ án nào ngay sau khi tòa tuyên tử hình một bị cáo phạm tội “Giết người” mà dư luận lại “dậy sóng” như với trường hợp của bị cáo Đặng Văn Hiến ở Đắk Nông.

Đây là vụ án giết người, che giấu tội phạm và hủy hoại tài sản xảy ra tại tiểu khu 1535 (xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông) vào tháng 10-2016, từng gây chấn động dư luận, vừa được đưa ra xét xử sơ thẩm.

Đặng Văn Hiến (1976) cùng các bị can khác đã xả súng săn vào những người của Công ty TNHH Đầu tư – Thương Mại Long Sơn (gọi tắt là Công ty Long Sơn) làm 3 người chết và 13 người khác bị thương.

Hiến và các bị can đã gây ra tội ác nên phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Đấy là sự nghiêm khắc và công bằng. Điều lạ là ở chỗ thay vì lên án, hô hào trừng phạt nghiêm khắc hơn, thậm chí phải sớm loại bỏ ngay kẻ thủ ác ra khỏi đời sống như vẫn thường thấy ở nhiều vụ án hình sự thì Hiến và các bị cáo lại đang nhận được nhiều sự chia sẻ của dư luận.

Thực ra không lạ, bởi trước khi trở thành tội phạm thì Hiến và các bị cáo đều là nạn nhân của một hệ quả về tranh chấp đất đai dẫn họ đến chỗ không kiềm chế nổi và mất kiểm soát hành vi.

Hiến và các bị cáo không tranh chấp đất với ai cả mà chính là Công ty Long Sơn (doanh nghiệp, ở tỉnh Bình Phước được tỉnh Đắk Nông cho thuê hơn 1.000 ha đất lâm nghiệp tại xã Quảng Trực để thực hiện dự án trồng cây hằng năm) muốn sử dụng đất được cho thuê nhưng không muốn sòng phẳng với những người dân đã bỏ công khai hoang phục hóa trên diện tích đất này. Những người dân này chỉ đơn giản là bảo vệ miếng cơm manh áo của họ.

Theo lời của một lãnh đạo UBND tỉnh Đắk Nông được báo chí ghi tại hiện trường khi xảy ra vụ án thì trên vùng đất này trước đó đã có nhiều hộ dân vào khai hoang, canh tác. Trong quá trình thỏa thuận đền bù, hỗ trợ đã xảy ra nhiều vụ ẩu đả giữa người dân địa phương với nhân viên Công ty Long Sơn. Đến thời điểm xảy ra vụ án, Công ty Long Sơn chỉ mới đền bù cho người dân được hơn 400 ha đất. Đền bù chưa xong mà đã định “cướp” miếng cơm manh áo, mồ hôi nước mắt của người ta thì đến ai chịu cho thấu, chưa kể những người dân này sống trong núi sâu rừng thẳm nên hẳn là hiểu biết về pháp luật còn nhiều hạn chế.

Nhưng Công ty Long Sơn hay bất kỳ doanh nghiệp nào cũng sẽ không dám manh động để sử dụng hàng chục người lẫn phương tiện đến vườn tược của người dân để hiện việc cưỡng chế, kể cả khi người dân có chiếm đất trái phép. Vì hoạt động cưỡng chế là của nhà nước. Doanh nghiệp nếu được cho thuê đất mà chỉ được giao trên giấy chứ không có trên thực địa thì có quyền gọi “chủ đất” mà hỏi. Những người dân ở đây nếu chiếm dụng đất trái phép thì chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng phải có trách nhiệm xử lý để bảo vệ quyền lợi của doanh nghiệp. Nếu quan chức trong bộ máy chính quyền các cấp từ xã Quảng Trực đến huyện Tuy Đức và tỉnh Đắk Nông không “vô cảm” với doanh nghiệp và người dân, xử lý rốt ráo từ đầu thì đã không có chuyện những người của Công ty Long Sơn cùng những người như Hiến hành động như ở chốn vô pháp.

 
Chính HĐXX khi tuyên án cũng nhận định đối với cơ quan chức năng huyện của Tuy Đức và tỉnh Đắk Nông, trong công tác quản lý, nắm địa bàn, xử lý đối với người dân xâm canh, phá rừng trái phép không kịp thời dẫn đến tình trạng mua bán, chuyển nhượng đất rừng trái phép diễn ra phức tạp, người dân sau khi khai phá đất rừng hoặc mua bán trái phép đã ổn định sinh sống. Tranh chấp kéo dài giải quyết không dứt điểm để các bên tự giải quyết tranh chấp trái pháp luật gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

Nguyên nhân dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng của vụ án này, vì thế phải được khẳng định chính là từ sự vô cảm của những quan chức trong bộ máy chính quyền các cấp từ xã Quảng Trực đến huyện Tuy Đức và tỉnh Đắk Nông lúc bấy giờ.

Cho nên, nếu muốn không còn những “án tử Đặng Văn Hiến” thì không còn cách nào khác là bộ máy chính quyền của tỉnh Đắk Nông, và cả các địa phương khác, phải thanh lọc ngay những công chức hưởng lương đều đều nhưng chỉ “tọa sơn quan hổ đấu”, vô cảm đến mức mặc doanh nghiệp và dân chúng tự hành xử như đã xảy ra ở vụ án này.

 
TIN LIÊN QUAN
  • Vụ xả súng kinh hoàng ở Đắk Nông: Tuyên án tử hình Đặng Văn Hiến

    Vụ xả súng kinh hoàng ở Đắk Nông: Tuyên án tử hình Đặng Văn Hiến

  • Vụ xả súng ở Đắk Nông: Chống trả do bị dồn ép

    Vụ xả súng ở Đắk Nông: Chống trả do bị dồn ép

Trước mắt, điều cần làm ngay cho công chúng thấy, chính là truy cứu và xử lý nghiêm khắc các công chức và quan chức đã vô trách nhiệm trong vụ này.

______________

MẠNG NGƯỜI NÀO KHÔNG QUÝ?

4-1-2018

Tòa sơ thẩm tuyên Đặng Văn Hiến án tử vì Hiến bắn chết 3 bảo vệ công ty Long Sơn. Trước khi 3 bảo vệ này chết, đã có người chết vì bị công ty Long Sơn cướp đất, đánh người. Có những người may mắn không chết nhưng thương tật suốt đời.

Với tôi, mạng người nào cũng quý, miễn là họ không vi phạm pháp luật đến mức phải chết!

Tôi dĩ nhiên không chấp nhận hành vi tước đoạt 3 mạng người của Hiến dù đưa Hiến ra đầu thú. Nhưng tôi cũng không thể chấp nhận việc xâm hại tài sản, sức khỏe và tính mạng người khác mà các bảo vệ công ty Long Sơn do Nghiêm Xuân Thiên Sửu cầm đầu gây ra.

Càng không chấp nhận được cách chính quyền địa phương tại huyện Tuy Đức, Đak Nông vô cảm: giao đất sai quy định (theo bản đồ, chưa đo đạc thực tế), được gọi điện báo tin “có đánh nhau to” trước đó nhưng không can thiệp kịp thời, thậm chí có cán bộ biến chất đã đánh dân khi dân lên tố cáo tội phạm,.v.v..

Đơn thư lên xã, lên huyện, lên tỉnh đều rơi vào im lặng.

Ngay cả Phó Thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình xuống tận nơi thị sát và ra chỉ đạo ngừng cưỡng chế mà sự việc đau lòng vẫn xảy ra.

Nghĩa là địa phương có những cán bộ không coi quốc pháp ra gì!

Sự vô pháp ấy bị chỉ thẳng mặt trong cuộc họp an dân với đầy đủ ban bệ của Ủy ban, Mặt trận, công an, quân đội,… Dân đã hỏi: “Nếu vợ ông mang thai và bị bảo vệ công ty Long Sơn đánh tới chết thì ông có để yên không?”. Vị phó chủ tịch UBND huyện cúi đầu… Và đó chỉ là 1 trong rất nhiều vụ đã diễn ra trước ngày nổ súng.

Gặp nhiều người, nghe nhiều câu chuyện uất ức, nhìn từng vết sẹo lồi lên hay cái đầu bị “vạt” gần phân nửa vì rựa bén đã khiến tôi ám ảnh. Ngoài ám ảnh về nỗi đau của họ, tôi còn ám ảnh với câu hỏi của dân: “Nếu nhà báo rơi vào tình cảnh chúng tôi thì sao?”

“Nếu là mình, thì sao?”- tôi tự hỏi.

Nếu chính tôi bị vây bởi 30 người ném đá vào nhà để tôi không thể xông ra cứu tài sản gia đình mình đổ mồ hôi tạo dựng và mất đi thì tương lai vợ con mịt mờ… Thì tôi có chống lại đám cướp ấy không?

Nếu ông già 94 tuổi bị 2 bảo vệ to khỏe lôi vào gốc cây để trở gậy đập vào ngực phun máu, giờ vẫn ho dốc vì đòn đau ấy là ông nội tôi…. Thì tôi sẽ phản ứng ra sao?

Nếu người đàn bà mang thai 7 tháng đã “chết vì cưỡng chế của công ty” kia là vợ mình và những cú đạp thẳng vào bụng ấy diễn ra trước mặt mình… Thì tôi còn đủ giữ bình tĩnh không?

Nếu một thời gian dài bị đánh đập và chứng kiến người thân bị đánh đập. Nếu một thời gian dài bị cướp bóc và chứng kiến người thân bị cướp bóc. Có súng trong tay và bắn giỏi, tôi sẽ làm gì?

Hôm qua có rất nhiều comment kiểu “Ra đầu thú chi để giờ bị tuyên tử hình. Thà cầm súng bắn được thằng nào hay thằng ấy.”- một lối suy nghĩ tàn nhẫn và ngu muội. Hãy đặt mình vào người thân của những người bị tước đi sinh mạng hay sức khỏe. Họ đâu có tội tình gì!

Trong phiên tòa sơ thẩm, có gia đình nạn nhân đã xin giảm án cho Đặng Văn Hiến. Nhà họ rất nghèo và cũng đau đớn vì mất con nhưng họ đã cư xử nhân văn hơn rất nhiều người kêu gọi công lý bằng máu người khác.

Khoa học chứng minh con người nào có suy nghĩ cũng từng nghĩ đến việc mình chết như thế nào và có ý định giết chết người khác ra sao ít nhất 1 lần trong đời. Nhưng rõ ràng những hung thủ giết người vẫn luôn là số rất rất ít.

Khi nảy sinh ý định tước đoạt mạng sống một ai đó, xin nhớ cho, mạng người nào cũng quý!

Kể cả là tước đoạt mạng sống bằng một phán quyết của tòa…

Chú thích: 3 hung thủ, 3 mức án khác nhau nhưng họ đều nắm chặt tay nhau… (Nguồn ảnh Zing)

 

_______________

 

Viết tiếp về ” phận doanh nhân”!

Jan 2, 2018
Cả chiều nay, tôi cứ bị ám ảnh bởi hình ảnh của một doanh nhân, mà nay đã thành người thiên cổ – đó là Tăng Minh Phụng.
Khi vụ án Epco-MInh Phụng xảy ra, tôi đã được gặp Tăng Minh Phụng, ngay trong khu Trại giam Chí Hòa. Và sau nửa ngày nói chuyện, tôi mới cay đắng nhận ra rằng, hóa ra ông Trời không có mắt. Một người tốt như Tăng Minh Phụng, hiền lành, sống cực kỳ nhân hậu, và đặc biệt là thương người nghèo… vậy mà Trời không cho yên ổn. 
Từ một người giàu có, thành đạt, chỉ vì giá bất động sản xuống, khiến đất đai, tài sản bị đóng băng, bán không được, nợ nần lãi mẹ đẻ lãi con… Thế là ” túng quá hóa liều”, dẫn đến từ sai nhỏ thành sai lớn, và cuối cùng là ra pháp trường, tài sản mất gần sạch…
Ngày ấy, giá mà cho Minh Phụng khoanh lại nợ, giá mà đừng hình sự hóa một cách quá mức, giá mà cứ từ từ, để anh ấy ” kéo cày trả nợ”, thì có khi bây giờ, chúng ta có một đại gia tầm cỡ thế giới.
Cũng vào năm tháng ấy, có một đại gia cũng xuýt bị bắt vì nợ ngân hàng… Số ông còn may, là có một vị tướng công an đã nói với Thủ tướng Phan Văn Khải và kiến nghị Thủ tướng, hãy để cho ông có cơ hội trả nợ, và đừng hình sự hóa quan hệ kinh tế. Thế là ông thoát. Mấy năm sau, giá bất động sản tăng, ông trả hết hết nợ, và rồi trở thành một doanh nhân tiếng tăm lừng lẫy, được phong tặng Anh hùng Lao động…
Lại có một doanh nhân, cũng vào hàng siêu giàu ở VIỆT NAM. Bốn năm vừa rồi, ông bị một gã Chủ tịch tỉnh ( tôi đã phải gọi Chủ tịch tỉnh là “gã” thì đủ biết hắn là thế nào), hành cho ” lên bờ xuống ruộng”, đến nỗi không thế nào làm được cái gì cho ra hồn.
Chán đời, ông bỏ mặc tất và đưa vợ con đi nước ngoài chơi, còn công việc trong nước thì để mọi người làm, không cần lãi, mà chỉ cần đủ rau cháo nuôi nhau. Những lời mời chào đầu tư bất động sản, ông bỏ ngoài tai; những Ngân hàng danh tiếng đến gạ cho vay hàng chục, hàng trăm triệu USD… ông dứt khoát từ chối. Thế là ông thoát… vì giá bất động sản, giá cổ phiếu xuống dốc… Và ông chả phải lo trả nợ đồng nào. Bây giờ thì ông lại rất khá… Và ông đã bày tỏ ” lòng biết ơn” đối với gã Chủ tịch kia, bằng cách sẵn sàng giúp ông ta tiền, để đi chữa bệnh tim…
Làm doanh nghiệp tư nhân thời nay khốn khổ vô cùng. 
Phải hầu hạ hết ông cả, bà lớn; phải biết chăm sóc hết anh lớn, chị bé. Phải biết thưa gửi, lễ phép với đủ mọi ông bà quan chức, dù là cấp bé tí. Phải biết ” cười duyên, nói khẽ”; phải biết ” hiếu kính” đủ mọi loại quan chức. Phải nhớ như nhân viên Tổng đài 108 nhớ số điện thoại các loại ngày sinh, ngày giỗ của thân phụ, thân mẫu; ông bà, cụ kỵ nội ngoại của “bác ấy, cô ấy”; phải nhớ cả ngày sinh nhật cháu đích tôn của ” anh ấy, chị ấy”…
Nói về sự NHẪN NHỤC thì tôi cam đoan rằng, các doanh nhân Việt sẽ là hàng đầu thế giới.
Đành rằng, trong giới doanh nhân, cũng không ít người làm ăn bá đạo; không hiếm người làm giàu bất chính…Không hiếm công ty là sân sau của ” ai đó”; không hiếm dự án sặc mùi ” lợi ích nhóm”… Nhưng đó là ít, rất ít.
Còn những doanh nhân như những người mà tôi nhắc ở bài trước, thì nếu chúng ta chưa tôn vinh họ một cách xứng đáng; chưa trọng dụng họ như những người có tài; chưa dám giao cho họ những vị trí xứng đáng trong chính quyền ( mà có khi mời chưa chắc họ đã nhận) và phải biết ơn họ… thì doanh nhân vẫn chỉ là nhận được những lời đãi bôi của chính quyền mà thôi.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: