Trần Hoàng Blog

►Chủ nghĩa Mác và sự thử nghiệm: thất bại khắp 5 châu

Posted by hoangtran204 trên 28/11/2017

Nhớ đọc bài này nha các bạn. Thân

►’Vua Lốp’ Nguyễn Văn Chẩn: manh nha trở thành nhà tư sản bị chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc tận diệt như thế nào!…1958-1983

Sau này, trong lúc “trà dư tửu hậu”, tôi nói thẳng với ông: “Nếu ông chịu trích một phần trong số tiền mà ông đòi ra để “đút” cho người ta thì chắc đã không mất tới gần ba chục năm mới đòi lại được chưa đầy một tỷ đồng?”. Ông quắc mắt: “Tôi thà không có xu nào chứ nhất định không bao giờ cho “thằng” nào làm giàu bằng mồ hôi nước mắt của tôi”.

 

 

6-11-2017

Nhân kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười Nga (7/11/1917 – 7/11/2017), chúng tôi đăng lại bài “Chủ nghĩa Mác và sự thử nghiệm”. Tác giả viết từ năm 2013.

(dồn 2 kỳ vào 1)

============

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

 

1. Tôi không phủ nhận toàn bộ học thuyết Mác, nhất là mảng ông thừa hưởng và nâng cao lý thuyết của Hêghen, Phơbách. Tôi cũng không có điều kiện nghiên cứu nhiều về học thuyết Mác để phân tích toàn diện nó hay, dở như thế nào. Chỉ biết rằng, khi những người cộng sản áp dụng chủ nghĩa Mác-Lênin vào thực tiễn thì học thuyết Mác đã bộc lộ ra những sai lầm chết người. Nước nào đã thoát ra khỏi cái bóng của nó thì họ không có gì phải nuối tiếc nếu không nói là vẫn còn kinh hoàng.

2. Hệ thống chủ nghĩa xã hội đã từng được xây dựng ở gần 30 quốc gia, nếu tính cả sự tồn tại trong một thời gian ngắn thì còn nhiều hơn. Nếu tính những nước áp dụng chủ nghĩa Mác-Lênin một cách triệt để nhất, có sự liên minh chặt chẽ nhất, hăng hái đương đầu với Hoa Kỳ và Phương Tây nhất thì con số ấy là 13 mà Cu Ba là nước sau cùng. Thế nhưng tới cuối thập niên 1980s sang đầu thập niên 1990s, cả hệ thống xã hội chủ nghĩa đồng loạt sụp đổ như một ngôi nhà mà tất cả các cột đã mọt ruỗng, và lượng đổi dẫn đến chất đổi ở Liên Xô và các nước Đông Âu gần như cùng một lúc. Bây giờ, chỉ còn trơ lại 5 cái cột mà người ta đang cố gắng gia cố bằng đủ mọi thứ vật liệu vớ được, không biết nó đổ hoàn toàn lúc nào.

Sự sụp đổ của Liên Xô và các nước Đông Âu nhanh đến mức, chính họ và các nước cộng sản còn lại cũng bàng hoàng. Hoa Kỳ và các nước Tây Âu, nói chung cả thế giới cũng kinh ngạc. Tổng thống George H. W. Bush (nhiệm kỳ 1989–1993) cho rằng, chủ nghĩa xã hội là sai lầm tạm thời của nhân loại. Ông đã từng dè dặt mong muốn, trong thập niên 1990s: tách được Hungari và Ba Lan ra khỏi hệ thống XHCN. Mục tiêu ấy với Hoa Kỳ cũng đã là đủ. Vì vậy, thực tế đã diễn ra đối với George H. W. Bush là quá ngoạn mục.

Khi chủ nghĩa tư bản bộc lộ những khiếm khuyết của nó, thì lý thuyết cộng sản ra đời như một món thần dược hy vọng giải phóng người cùng khổ, người lao động và giai cấp công nhân. Thế giới đón nhận nó như một liều thuốc chữa bệnh cho họ. Ngay lúc đó, Đức Giáo Hoàng Lêô XII đã cảnh báo: “Hãy cảnh giác, coi chừng liều thuốc chữa bệnh lại còn nguy hiểm hơn căn bệnh mà bệnh nhân đang mang“. Thực tế đã chứng minh câu dự đoán này chính xác.

3. Mục tiêu của các đảng cộng sản là xây dựng một xã hội không có giai cấp với những đặc điểm mà ai cũng phải thừa nhận là ưu việt. Tuy nhiên, chẳng có đảng chính trị nào lại nói, chúng tôi sẽ đưa đất nước suy thoái về kinh tế, băng hoại về đạo đức, tụt hậu về toàn diện. Hiển nhiên, mục tiêu họ đưa ra bao giờ cũng tốt đẹp. Vấn đề ở chỗ, để đạt được mục tiêu tốt đẹp đó phải có những bước đi, bằng biện pháp thế nào và liệu có khả thi. Điều này xem ra ở Việt Nam hiện nay còn rất mơ hồ.

Vì thế, người ta mới cần xem đến việc làm và nhất là những việc làm đã có kết quả (thành quả, hậu quả) để trông cậy hay nghi ngờ.

Điều dễ nhận ra là nền kinh tế các nước XHCN chậm phát triển so với các nước tư bản. Trả lời câu hỏi tại sao, người ta giải thích là do xuất phát điểm khi “tiến lên” (không biết tiến lên hay chui xuống) CNXH còn lạc hậu. Thế nhưng xét riêng trong một quốc gia bị chia cắt, rõ ràng trước đó, nền kinh tế và mọi lĩnh vực khác là như nhau, thế nhưng nửa nào theo XHCN thì khốn khó, ì ạch, còn nửa kia phát triển với tốc độ rất nhanh. Điều này ta có thể thấy rõ khi so sánh giữa Bắc với Nam Việt Nam, CHDC Đức với CHLB Đức trước đây và Triều Tiên với Hàn Quốc, Trung Hoa lục địa với Đài Loan cho đến lúc này. Tuy nhiên, phần đất phát triển tư bản chủ nghĩa thường bị phần bên kia đe dọa về quân sự.

Ở các lĩnh vực khác cũng đều có những điều bất ổn. Sự kém cỏi của CNXH không chỉ riêng lĩnh vực kinh tế.

Với Việt Nam, sự tụt hậu tới mức thảm hại. Theo Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của Ngân hàng Thế giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Inđônêxia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.

Việt Nam từng tự hào với Sài Gòn, Hòn ngọc Viễn Đông. Thế nhưng khi tiến lên CHXH thì Sài Gòn khiêm tốn xếp sau bao nhiêu thành phố trong khu vực?

 

Phương thức sản xuất XHCN đã triệt tiêu động lực sản xuất và các động lực khác cho sự phát triển xã hội,  đem lại bức tranh đen tối cho các nước XHCN trước đây và hiện nay.

4. Giải thích về sự sụp đổ của hệ thống XHCN, người ta đưa ra nhiều nguyên nhân như quan liêu, duy ý chí, sự tha hóa về đạo đức, về phẩm chất chính trị, xa rời nhân dân của “một bộ phận” lãnh đạo cao cấp, không theo kịp sự phát triển của cách mạng khoa học – kỹ thuật hiện đại và cuối cũng không quên đổ cho “thế lực thù địch” chống phá.

Những nguyên nhân từ nội tại đưa ra đều đúng nhưng đó chỉ là nguyên nhân trực tiếp. Còn nguyên nhân sâu xa là do áp dụng chủ nghĩa Mác-Lênin thì người ta lại không dám chỉ ra.

Cứ theo cách lý giải nguyên nhân như chủ quan, duy ý chí, không theo kịp sự phát triển chung, lãnh đạo suy thoái thì cũng là do con người. Nhưng cái gì đã đẻ ra những con người như vậy? Nói chủ nghĩa Mác hay, nhưng đến khi áp dụng không thành công thì lại đổ cho con người vận dụng nó. Vậy thì cái gì có thể vận dụng nó để tiến tới chủ nghĩa cộng sản? Chắc chắn không thể là người ngoài hành tinh.

Mỗi khi có sai lầm, những người cộng sản thường đổ cho khách quan, cho một “bộ phận không nhỏ” chứ không chịu tìm ra nguyên nhân gốc rễ mà ông Nguyễn Văn An, cựu chủ tịch quốc hội gọi là “lỗi hệ thống”.

Vậy học thuyết của Mác chi phối những người cộng sản khi vận dụng nó vào xây dựng CHXH như thế nào. Dưới đây chỉ nêu lên hai luận thuyết mà sự ảnh hưởng của nó rõ nét nhất đối với các quốc gia đi theo con đường xây dựng CNXH

5. Về luận điểm “đấu tranh giai cấp là động lực thúc đẩy sự vận động và phát triển của xã hội”: Luận điểm này cùng với thuyết chuyên chính vô sản mang nặng tính trấn áp của Lênin đã gây ra bao nhiêu tai ương cho loài người. Nó đã gây ra các cuộc thanh trừng, bắn giết ở Liên Xô, cách mạng văn hóa, sự kiện Thiên An Môn ở Trung Quốc, giết đi 1/3 dân số Cămpuchia dưới thời Khơme đỏ. Ở các nước khác, cũng có những cuộc bắn giết với qui mô nhỏ hơn. Có tài liệu ước tính, nạn nhân của những cuộc tàn sát đẫm máu ở riêng 3 quốc gia: Liên Xô, Trung Quốc, Cămpuchia lên tới 70 triệu người. Lời hô hào phải tiến hành cách mạng xã hội để giành chính quyền đã kích động bạo lực, gây nên các cuộc nội chiến ở nhiều quốc gia.

Ngoài ra, một số quốc gia cộng sản còn đem quân đi trấn áp các nước khác như Liên Xô xâm chiếm Ba Lan, gây ra vụ thảm sát rừng Katyn giết 22 nghìn người, đem quân trấn áp quân nổi dậy ở Hunggari năm 1956, và ở Tiệp Khắc năm 1968. Bắc Triều Tiên tấn công Nam Triều Tiên làm bùng nổ cuộc nội chiến xuất phát từ ý thức hệ năm 1950 – 1953 cướp đi sinh mạng của hàng triệu binh lính và dân thường. Ở Việt Nam, sau Hiệp nghị Giơnevơ, chiến tranh còn tiếp diễn 20 năm sau đó, cướp đi khoảng 5 triệu sinh mạng *…

Kết quả là, đấu tranh giai cấp thúc đẩy sự phát triển đâu không thấy, chỉ thấy các nước XHCN, nếu không chiến tranh liên miên thì xã hội cũng phát triển ì ạch và bộc lộ ra rất nhiều điều bất ổn trong tất cả các mặt của đời sống xã hội. Tất nhiên, nguy cơ tiềm ẩn của chiến tranh không chừa một khu vực nào của thế giới.

6. Nhưng sức tàn phá ghê gớm nhất và là nguyên nhân chính khiến cho phe XHCH sụp đổ xuất phát từ học thuyết về giá trị thặng dư của Mác.

Theo thuyết này thì khi nhà tư bản bỏ vốn ra mua thiết bị, nguyên vật liệu, thuê nhân công, sau khi bán sản phẩm thì thu được một giá trị lớn hơn. Điều đó là đương nhiên. Vấn đề cần nói là cái giá trị lớn hơn đó, Mác gọi là giá trị thặng dư và cho đó là phần mà nhà tư bản bóc lột công nhân.

Khi thừa nhận máy móc, nguyên vật liệu … nhà tư bản đã trả đúng giá cả của nó và nhất là thừa nhận đã trả đúng giá cả sức lao động thì sao gọi là bóc lột? Sự mua bán trong quá trình sản xuất diễn ra một cách tự nguyện trên tinh thần thỏa thuận. Trong luận thuyết này, Mác đã không tính đến lao động của nhà tư bản. Phần gọi là giá trị thặng dư, thực chất là lao động (trí óc) của nhà tư bản. Nếu nhà tư bản bỏ tiền ra mà không nhằm thu lại cái gì, chắn chắn người ta bảo họ bị điên. Giá trị tăng thêm trong quá trình sản xuất không phải ở trên trời rơi xuống. Không có họ, làm gì có cái mà Mác gọi là giá trị thặng dư? Chỉ khi nhà tư bản bỏ vốn ra và hành động thì mới sinh ra giá trị tăng thêm đó. Như vậy giá trị tăng lên trong mỗi chu kỳ sản xuất là nhờ nhà tư bản nên phải thuộc nhà tư bản.

Nếu cho phần giá trị tăng lên ấy là nhà tư bản bóc lột lao động làm thuê thì tại sao, người công nhân vẫn cứ muốn bị bóc lột? Tiếc rằng chưa có con số thống kê nào đưa ra có bao nhiêu trăm triệu lao động ở các nước XHCH thất nghiệp, lâm vào cảnh bần hàn, muốn được bóc lột mà không có nhà tư bản nào bóc lột cho.

Học thuyết về giá trị thặng dư được các nhà lý luận cộng sản cho là đó là cống hiến vĩ đại nhất của Mác. Thực ra, Mác đã lập lờ, đánh tráo khái niệm khi đưa ra thuyết giá trị thặng dư.

Cho đấy là một phát hiện thiên tài của Mác, các nhà nước cộng sản chủ trương tiêu diệt kinh tế tư bản, đánh đổ giai cấp địa chủ, giai cấp tư sản. Kinh tế tư nhân chỉ được thoi thóp tồn tại với qui mô nhỏ, bị chèn ép và cũng chỉ được phép trong từng giai đoạn. Cùng với việc xóa bỏ kinh tế tư bản, tư nhân là sự hình thành một nền kinh tế tập trung dựa trên chế độ công hữu về tư liệu sản xuất, đưa đất đai vào sở hữu nhà nước.

Ở Việt Nam, có thể kể ra cuộc cải cách ruộng đất 1953 – 1956, cải tạo tư bản tư doanh và hợp tác hóa ở miền Bắc sau 1954, cải tạo tư sản ở miền Nam sau năm 1975. Những việc làm này dẫn tới nền kinh tế kiệt quệ, tới năm 1985-1986 cả nước lâm vào thế đứng bên bờ vực thẳm.

Việc thiết lập nền kinh tế tập trung nhằm mục đích kế hoạch hóa được nền kinh tế, xóa bỏ bóc lột giá trị thặng dư. Và rồi, với kiểu làm ăn chung chạ, cha chung không ai khóc, trình độ quản lý non kém đã khiến cho năng suất lao động ngày càng thấp. Người ta không hiểu rằng, tư hữu là một thuộc tính của con người. Giá trị thặng dư không được sinh ra vì thua lỗ kéo dài và nếu có thì lại chui vào túi nhà tư bản đỏ dưới các dạng tham nhũng.

Động lực sản xuất không còn, giai cấp vô sản quen làm thuê không quen quản lý nên không biết làm gì với đống tài sản tịch thu được sau khi đã chia chác chưa hết, dẫn đến nền kinh tế ngày càng tiêu điều.

Cùng với những luận điểm khác của chủ nghĩa Mác, thông qua sự áp dụng của những người cộng sản đã kéo lùi tiến trình phát triển của nhân loại nhiều trăm năm, nếu kể cả những hậu quả dai dẳng của nó.

7. Lênin còn phát triển chủ nghĩa Mác khi khẳng định cách mạng vô sản nổ ra không chỉ trong lòng xã hội tư bản phát triển cao mà với sự giúp đỡ của giai cấp vô sản ở các nước phát triển, cách mạng vô sản có thể nổ ra ở các nước còn kém phát triển. Với luận điểm này, một loạt nước XHCN  hình thành ở châu Á, Phi và Mỹ latinh, mà phần lớn, thử nghiệm được một thời gian rồi phải xóa bỏ.

Mác đưa ra được một nguyên lý đúng “quan hệ sản xuất phải phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất“. Luận điểm xuất khẩu cách mạng sang các nước còn lạc hậu của Lênin đã trái với nguyên lý này, vì thế, sự thất bại là không tránh khỏi.

8. Đảng cộng sản Việt nam cũng đã từng phát triển, nâng cao chủ nghĩa Mác-Lênin với tư tưởng làm chủ tập thể. Theo họ, khái niệm làm chủ tập thể còn cao hơn khái niệm dân chủ: dân chủ là phạm trù lịch sử còn làm chủ tập thể là phạm trù vĩnh viễn. Khái niệm dân chủ đương nhiên mất đi khi xây dựng thành công chủ nghĩa cộng sản, còn khi đó, làm chủ tập thể sẽ được phát huy trên tất cả mọi mặt của đời sống xã hội. Tư tưởng làm chủ tập thể được ghi vào văn kiện đại hội Đảng lần thứ 4 khiến cho các nhà lý luận, những người viết giáo trình đau đầu, diễn giải loanh quanh, đọc xong mà không hiểu nó là cái gì. Cũng may, một thời gian ngắn sau đó, người ta không nhắc tới nữa.

9. Chủ nghĩa Mác với mục tiêu xây dựng một thế giới đại đồng, trên cơ sở chế độ cộng sản chủ nghĩa là một thứ hoang tưởng. Mong muốn xây dựng một chế độ không có giai cấp, chủ nghĩa Mác muốn xóa đi cái riêng của mỗi con người, biến con người ai cũng như nhau. Điều này là không thể vì mỗi cá thể có tính cách, phẩm chất khác nhau và như trên đã nói, tư hữu là thuộc tính của con người. Vấn đề là phải phát huy được tối đa khả năng của họ trong việc xây dựng một xã hội văn minh chứ không phải là xóa đi cái tôi của họ, biến họ thành những rô bốt. Giờ đây, kể cả những người vẫn cổ súy cho chủ nghĩa Mác khó mà nói họ vẫn tin vào nó. Việc hô hào ấy, chẳng qua họ muốn dùng chủ nghĩa Mác như một bình phong để đạt được mục đích cá nhân mà thôi.

Khi chủ nghĩa Mác đã bộc lộ hết những bất cập của nó, kể cả trong lý luận lẫn thực tiễn và trước sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu, nhà nước cộng sản Trung Quốc sau đó là Việt Nam buộc phải có những bước điều chỉnh.

Một trong những điều chỉnh mang tính phá vỡ nguyên tắc là thừa nhận nền kinh tế thị trường, thừa nhận kinh tế tư bản, tư nhân. Từ chỗ cấm đảng viên thuê lao động (để bóc lột giá trị thặng dư) đến chỗ cho phép họ kinh doanh. Rõ ràng, những điều này đã phạm những nguyên lý cơ bản nhất của chủ nghĩa Mác. Về thực chất, Việt Nam và Trung Quốc đã và đang xóa bỏ chủ nghĩa Mác. Trên hành tinh này, Triều Tiên là nước duy nhất còn trung thành với chủ nghĩa Mác mà thôi. Chính sự trung thành ấy đã biến Triều Tiên thành một đất nước quái đản mà ai cũng kinh hãi.

[Nói thêm về công cuộc đổi mới của Việt Nam. Việc đổi mới kinh tế được manh nha từ đầu thập niên 80 của thế ký trước khi khủng hoảng kinh tế – xã hội nổ ra, lạm phát tăng với tốc độ phi mã, tới 900%. Công cuộc đổi mới chính thức được phát động từ Đại hội Đảng CSVN lần thứ 6 (năm 1986), đã đem lại cho nền kinh tế Việt Nam một diện mạo mới. Ông Đỗ Mười, nguyên tổng bí thư Đảng CSVN tự hào nói rằng “không có Đảng thì không có đổi mới”. Câu nói này của ông đã bị phê phán, chế giễu. Người ta cho rằng, cái gọi là đổi mới chẳng qua là sửa sai mà thôi, từ chỗ cấm đến chỗ không cấm, từ trói đến nới lỏng. Tuy nhiên, xét cho cùng, ông Đỗ Mười nói vẫn đúng theo lôgic: không có Đảng thì không có cấm, không có cấm thì không có bỏ cấm (đổi mới), tuy đó không phải là ý của ông Mười. Nó chẳng khác gì một tên đầy tớ nhốt ông chủ trong phòng, đến khi không thấy lợi lộc gì thì thả ông ra rồi bắt ông phải cám ơn vì cái sự thả ấy.

Chỉ tiếc rằng, sự đổi mới về kinh tế không được tiến hành song song với đổi mới chính trị nên Việt Nam lại lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội hiện nay]

Thế nhưng không hiểu sao, trong dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992, Đảng CSVN vẫn đưa chủ nghĩa Mác vào để làm “nền tảng tư tưởng“, vẫn “dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin” trong khi trên thực tế, họ đang vứt bỏ nó. Khó mà tin rằng, Đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn tin và trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin.

Chỉ khi nào, bóng ma chủ nghĩa Mác không còn lởn vởn trong đời sống xã hội của nước ta thì mới có thể tính đến chuyện chấn hưng đất nước.

25/3/2013

NTT

____________

 

 

Việt Nam: Hành trình bất định đến CNXH

BBC tiếng Việt

 

TBT Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri

Người ta vẫn còn chờ xem liệu các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam có hay không có một kế hoạch dài hạn cho đất nước. Tuy nhiên, nếu năm 2013 sắp qua có khơi gợi lên điều gì thì đấy chính là con đường phía trước xem ra vẫn còn đầy bất trắc.

“… Xây dựng Chủ nghĩa Xã hội (CNXH) còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa” – đó là tâm trạng đầy “trăn trở” của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN, trong một phiên họp tổ tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII mới đây.

Câu nói đó phơi bày một sự thật là các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam chẳng có lấy một kế hoạch nào cho đất nước này cả. Thay vì thế, người ta hy vọng là đến một lúc nào đó, rốt cuộc, Việt Nam cũng có thể đạt được mục tiêu mà họ mong muốn.

Nhân dân Việt Nam, đặc biệt là lớp trẻ, không bàng quan trước những thất bại của chính phủ. Tuy nhiên, những tiếng nói phản đối đảng cộng sản và/hoặc nỗ lực tập hợp lực lượng chính trị đa nguyên đối lập với Đảng Cộng sản đều nhanh chóng bị bóp nghẹt, mầm mống của bất đồng chính kiến nhanh chóng bị vùi dập trước khi kịp nên hình hài.

Hệ quả là người dân tiếp tục mòn mỏi chịu đựng những bất cập của hệ thống chính trị, khi tình thế chưa đạt tới điểm đỉnh để người dân bị dồn đến chỗ phải ra tay hành động.

Dĩ nhiên, điều này không phải là muốn nói rằng chính phủ Việt Nam đã hoàn toàn không may mắn. Những cải cách kinh tế cuối thập niên 1980 đã cứu Việt Nam khỏi đói kém và sụp đổ.

Cuộc cải cách này không chỉ là một biện pháp cần thiết trong bối cảnh Việt Nam phải đối mặt với một thảm hoạ quốc gia tiềm tàng, mà còn có thể được ghi nhận một cách chính đáng như là nguồn gốc của tăng trưởng và thịnh vượng ở Việt Nam cho đến cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu gần đây (2008) – một diễn biến giúp phơi bày năng lực quản lý kinh tế rất yếu kém của chính phủ.

Thay đổi dường như là phương sách duy nhất mà Việt Nam lựa chọn mỗi khi quốc gia này rơi vào khủng hoảng. Khi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vạch ra một đường hướng mới, ĐCSVN đã hành xử như vậy, nếu muốn duy trì ảo tưởng về tính chính danh của họ với người dân.

Còn nếu không thì thông thường nhà cầm quyền bằng lòng với hiện trạng, khi mà quyền lực nằm trong tay Đảng và người dân thì cần mãi mãi biết ơn.

Sự cần thiết phải cải cách là điều hiển nhiên, nhưng ngay cả một sự quá độ hợp lý từ chủ nghĩa cộng sản (hay bất kỳ phương diện nào của chủ nghĩa cộng sản vẫn còn tồn tại) sang chủ nghĩa xã hội cũng sẽ không đủ – không đủ một khi cấu trúc chính trị vẫn y nguyên. Thay đổi phải diễn ra ở gốc chứ không phải ở ngọn.

Bầu cử Quốc hội
Người dân hy vọng được thực thi dân chủ

Ở Hoa Kỳ, “rào cản vô hình” (glass ceiling) là khái niệm được mô tả như một rào cản không nhìn thấy và không thể phá vỡ đối với phụ nữ và các nhóm thiểu số khi họ muốn leo lên những nấc thang cao hơn trong các tập đoàn công ty. Ở Việt Nam, rào cản vô hình này đã ngăn cản người dân khỏi nỗ lực thúc đẩy dân chủ và nhân quyền trên đất nước của mình.

Tuy nhiên, vấn đề với việc phá vỡ rào cản là người ta phải đối phó với những mảnh vỡ bắn vào mình. Thách thức chính quyền đồng nghĩa với việc chấp nhận rủi ro bị tù đày và/hoặc bị phạt tiền.

Một đất nước trẻ trung hơn

Cấu trúc chính trị ở Việt Nam phải thay đổi nếu đất nước này muốn tiến về phía trước. Đây không phải là lời kêu gọi cho một cuộc cách mạng vũ trang mà là một cuộc cách mạng chính trị. Trên 60% trong số hơn 90 triệu dân Việt Nam ra đời sau ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam.

Nói cách khác, hơn 60% người dân Việt Nam (ít nhất là hai thế hệ) đã phải nếm trải những gian truân của cuộc thử nghiệm thất bại về chủ nghĩa cộng sản, chứng kiến nền thịnh vượng mới le lói vào thời điểm chuyển giao thiên niên kỷ, rồi lại phải gánh chịu hậu quả của một chính phủ quản lý kinh tế yếu kém.

Đa phần người dân Việt Nam không sống qua hay vẫn còn hoài niệm về chiến tranh. Đây là một thế hệ người Việt Nam mới, và họ muốn thứ gì đó khác, thứ gì đó mà họ bị khước từ bởi một đảng vốn ra đời trong một không gian và thời gian khác.

Các nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam chắc chắn đều ý thức được những nguy hiểm của một cuộc chuyển giao quyền lực không êm ả (như ở Lybia hay Ai Cập chẳng hạn). Sự chuyển tiếp từ nhà nước độc đảng sang một chính thể đa đảng phải diễn ra một cách ôn hoà và minh bạch.

Vì thế, người ta chỉ có thể hy vọng rằng các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam sẽ thuận theo công luận và thực thi những bước cải cách dân chủ vốn đã trở nên rất cần thiết, bắt đầu với bản Hiến pháp của đất nước.

Thật không may, ngay cả một sự sửa đổi Hiến pháp khiêm tốn nhất thể hiện mong muốn của nhân dân cũng đã là quá nhiều để cho người ta hy vọng. Bất chấp việc cho phép công chúng tham gia vào quá trình sửa đổi, nhà cầm quyền cho thấy là họ ít quan tâm đến chuyện lắng nghe những quan ngại của người dân.

Thay vì để Việt Nam tiếp nhận chủ nghĩa đa nguyên chính trị, Quốc hội lại củng cố Điều 4 Hiến pháp, vốn khẳng định đảng cộng sản nắm độc quyền chính trị ở Việt Nam.

Với việc chủ nghĩa đa nguyên chính trị không tìm thấy chỗ đứng và đòi hỏi của công chúng về những cải cách cơ bản bị bóp nghẹt, cũng như tình trạng thiếu một tầm nhìn dài hạn cho Việt Nam, tương lai của đất nước này vẫn bất định.

Rõ ràng là người dân Việt Nam phải tiếp tục gây áp lực lên nhà cầm quyền để có thay đổi. Tuy nhiên, gánh nặng cải cách không phải chỉ dồn lên vai họ.

Cộng đồng quốc tế không thể tiếp tục phản ứng trước những vi phạm của Việt Nam với một cái nhún vai bàng quan, bởi như thế là họ đã làm xói mòn bất kỳ nỗ lực cải cách nào diễn ra trên đất nước này.

Bài phản ánh quan điểm và cách hành văn của tác giả, một luật sư sống tại Canada.

______________

Trong dịp sửa đổi hiến pháp 2013:

“…từ 1960 tại Đại hội 3 chúng ta đã tuyên bố đưa miền Bắc đi lên CNXH chứ đâu phải chỉ tới công cuộc đổi mới (năm 1986) mới xây dựng CNXH.”

▪ “Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” Nguyễn Phú Trọng, 23-10-2013.

 

Nhớ đọc bài này nha các bạn. Thân

►’Vua Lốp’ Nguyễn Văn Chẩn: manh nha trở thành nhà tư sản bị chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc tận diệt như thế nào!…1958-1983

Sau này, trong lúc “trà dư tửu hậu”, tôi nói thẳng với ông: “Nếu ông chịu trích một phần trong số tiền mà ông đòi ra để “đút” cho người ta thì chắc đã không mất tới gần ba chục năm mới đòi lại được chưa đầy một tỷ đồng?”. Ông quắc mắt: “Tôi thà không có xu nào chứ nhất định không bao giờ cho “thằng” nào làm giàu bằng mồ hôi nước mắt của tôi”….

►Lê Hiếu Đằng : Những điều nói rõ thêm…và Suy Nghĩ trong những ngày nằm Bịnh (bản có sửa chữa)…19/08/2013

Loạt bài rất hay. Trung tướng Võ Viết Thanh, vụ án Năm Châu Sáu Sứ- vụ đột kích đại tướng Võ Nguyên Giáp… bài viết của Gs. Nguyễn Huệ Chi, tiến sĩ Mai Thanh Truyết,…

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: