Trần Hoàng Blog

►Sự thật về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu của cụ Trịnh Văn Bô

Posted by hoangtran204 trên 16/11/2017

 

 

 

 

 

Mấy hôm nay, sau khi cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ mất, thọ 104 tuổi, nhiều nhà báo và các bạn viết fb đã có bài về cụ trên báo và trên trang cá nhân bày tỏ sự ngưỡng mộ, tiếc thương và cả sự thông cảm với gia đình cụ xung quanh câu chuyện về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, nơi cụ đã ra đi.
Nhà báo Quốc Phong đã có một bài khá hay trên báo Thanh Niên kể nhiều chuyện về hai cụ Trịnh Văn Bô – Hoàng Thị Minh Hồ, trong đó có chuyện về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, Quận Ba Đình, Hà Nội này. Một số nhà báo và bạn viết khác, trong đó có người tôi biết khá rõ cũng viết về ngôi nhà này nhưng có những chi tiết chưa thật đúng, thậm chí cho đây là câu chuyện “thâm cung bí sử” ít người biết, “khi nào đó tôi sẽ viết ra”!.
Ông Trịnh Văn Bô và vợ là bà Hoàng Thị Minh Hồ
Là một nhà báo có hơn mười năm làm việc tại Văn phòng Chính phủ có điều kiện tiếp cận với các thông tin liên quan đến ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, hôm nay tôi đưa lên fb của tôi một đoạn trong cuốn Hồi ký tôi đang viết dở về cuộc đời làm báo của mình để cung cấp thêm thông tin với bạn đọc về ngôi nhà 34 Hoàng Diệu này:
“Thủ tướng Võ Văn Kiệt rất băn khoăn, trăn trở mỗi khi nghĩ đến những người dân đã hiến tài sản của mình cho cách mạng, kháng chiến mà sau ngày hòa bình, thống nhất đất nước Chính phủ vẫn không có chính sách và một khoản vật chất nào để trả ơn bà con, trong khi nhiều bà con hiện nay cuộc sống rất khó khăn.
Thủ tướng nói nhiều bà con ngư dân đã giao cả chiếc thuyền là tài sản lớn của mình cho bộ đội dùng chở quân vượt sông, có bà con người dân tộc ở Tây nguyên hiến cả con voi quý của mình cho bộ đội chở gạo, chở đạn ra mặt trận…
Thủ tướng trăn trở về chuyện bà Hoàng Thị Minh Hồ vẫn chưa lấy lại được ngôi nhà 34 Hoàng Diệu. Ông bà Trịnh Văn Bô – Hoàng Thị Minh Hồ là nhà tư sản dân tộc lớn ở Hà Nội, người đã hiến 5.147 lạng vàng cho nhà nước trong Tuần lễ vàng năm 1945 và dành ngôi nhà ở 48 Hàng Ngang để đón Bác Hồ từ chiến khu Việt Bắc về Hà Nội.
Chính tại ngôi nhà này Bác Hồ đã viết Bản Tuyên ngôn Độc lập lịch sử, được Người đọc tại Quảng trường Ba Đình ngày 2-9-1945 tuyên bố sự ra đời của Chính phủ Lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam châu Á.
Năm 1954, sau ngày giải phóng Thủ đô, ông bà Trịnh Văn Bô cho Bộ Tổng Tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam mượn ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu trong 2 năm để bố trí chỗ ở và làm việc cho Thiếu tướng Hoàng Văn Thái, Tổng Tham mưu trưởng (sau này ông Hoàng Văn Thái là Đại tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng); đến năm 1956 theo như Hiệp định Giơ-ne-vơ quy định sẽ có Tổng tuyển cử thống nhất đất nước thì sẽ trả lại cho gia đình. Năm 1956 cuộc Tổng tuyển cử đó không diễn ra và năm 1957 miền Bắc tiến hành cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, tất cả các ngôi nhà có diện tich trên 100 m2 nếu đang cho thuê hoặc cho mượn đều nằm trong diện cải tạo và đều do nhà nước quản lý. Ngôi biệt thư số 34 Hoàng Diệu của ông bà Trịnh Văn Bô nằm trong khuôn viên rộng gần 3.000m2, xây dựng trên diện tích 300m2, diện tích sử dụng hàng trăm m2 bị đưa vào diện cải tạo, bị nhà nước quản lý. Sau năm 1975, lúc này ông bà Trịnh Văn Bô đều đã già yếu, con cháu lại đông đúc nên đã làm đơn gửi các cấp xin lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu.
Số nhà 34 Hoàng Diệu
Trong gần 20 năm, qua các thời Tổng Bí thư Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, các thời Thủ tướng Chính phủ Phạm Văn Đồng, Phạm Hùng, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, tất cả các vị lãnh đạo cấp cao nhất của Đảng và Nhà nước đều thấy việc trả lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô là đúng đạo nghĩa, không có gì còn phải bàn cãi. Thế nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy. Việc nhà nước tiến hành cải tạo và quản lý ngôi nhà 34 Hoàng Diệu của ông bà Trịnh Văn Bô cũng giống như nhà nước đã tiến hành cải tạo và quản lý hàng trăm ngôi nhà khác ở Hà Nội, Hải Phòng và một số tỉnh thành khác. Tôi có một người bạn thân học cùng từ những năm cấp 2 ở trường Trưng Vương, sau này lại học cùng trường Phổ thông cấp 3B Hà Nội từ những năm 1950 của Thế kỷ trước, bố mẹ bạn cũng cho Trung ương Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam mượn ngôi nhà ở phố Phạm Đình Hổ, tương tự như ông bà Trịnh Văn Bô cho mượn ngôi nhà 34 Hoàng Diệu mà cũng không đòi lại được nhà, mặc dù bố mẹ bạn tôi có con trai là liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường miền Nam. Bởi vì những trường hợp cho mượn nhà rồi các ngôi nhà này sau đó thuộc diện cải tạo và quản lý của nhà nước đã được Quốc hội bàn sôi nổi trong một kỳ họp và trước sự phức tạp của vấn đề Quốc hội đã ra Nghị quyết là nhà nước không xem xét lại các trường hợp đã tiến hành cải tạo nhà đất trong thời kỳ cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh trước đây, coi đây là một vấn đề thuộc về lịch sử đã qua, không có “hồi tố” ! Và thế là việc trả lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô “dùng dằng” mãi mặc dù đã có ý kiến ở cấp cao nhất mà vẫn không giải quyết được, đến cả khi ông Trịnh Văn Bô qua đời năm 1988.
Trong thời gian làm Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí VPCP, tôi được Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Lê Xuân Trinh cho phép dự các cuộc họp của Chính phủ và Thường trực Chính phủ để nắm thông tin phục vụ Thủ tướng và Bộ trưởng trong lĩnh vực hoạt động báo chí nên biết được nhiều thông tin về hoạt động của Chính phủ và sự điều hành của Thủ tướng. Một hôm, vào khoảng đầu tháng 8-1994, trước khi bước vào phiên họp của Thường trực Chính phủ, Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói với Phó Thủ tướng Phan Văn Khải:
– Anh Đỗ Mười và tôi vừa thống nhất ý kiến giao lại ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho gia đình ông Trịnh Văn Bô. Ngôi nhà này anh Ba (Tổng Bí thư Lê Duẩn), anh Năm (Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Trường Chinh), anh Tô (Thủ tướng Phạm Văn Đồng) trước đây, sau này cả anh Mười Cúc (Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh), anh Bảy (Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng), anh Mười (Tổng Bí thư Đỗ Mười) và tôi đều đồng ý. Anh thay mặt tôi ký Quyết định trao lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô.
Phó Thủ tướng Phan Văn Khải nói:
-Việc này quá phức tạp, đề nghị Thủ tướng ký.
Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhắc lại:
-Anh Mười và tôi đã thống nhất rồi. Anh phụ trách lĩnh vực này anh ký.
Nhắc đến ông Đỗ Mười trong chuyện này tôi không thể không viết thêm về việc khi ông làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và cả sau này khi ông làm Tổng Bí thư ông đã nhiều lần gặp và đích thân dẫn bà Trịnh Văn Bô đi xem nhiều ngôi nhà trong thành phố và cả ở các khu đô thị mới, vận động, thuyết phục bà nhận một trong những ngôi nhà do Chính phủ và Ban Tài chính Quản trị Trung ương quản lý thay cho ngôi nhà 34 Hoàng Diệu nhưng đều bị bà từ chối. Lần này ông thống nhất với ông Võ Văn Kiệt ra quyết định giao nhà 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô.
Các chuyên viên ở VPCP biết rõ việc trao trả lại ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô rất phức tạp.
Như trên đã viết, ngôi nhà này vốn là nhà ông bà Trịnh Văn Bô cho Bộ Tổng Tham mưu mượn từ năm 1954 để bố trí cho Thiếu tướng Hoàng Văn Thái, Tổng Tham mưu trưởng (sau này là Đại tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng) ở và làm việc.
Sau khi Đại tướng Hoàng Văn Thái mất ngôi nhà này tiếp tục do Bộ Quốc phòng quản lý. Hơn nữa, trả lại ngôi nhà này cho gia đình bà Trịnh Văn Bô sẽ đụng tới hàng trăm ngôi nhà khác thuộc diện giống như ngôi nhà này ở Hà Nội, không kể ở các tỉnh thành thuộc diện nhà nước quản lý sau cuộc cải tạo nhà đất trước đây.
Vì thế làm sao cho quyết định của Thủ tướng trả lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô không “đẻ số”, không để chủ các ngôi nhà khác ở vào trường hợp tương tự kiến nghị Chính phủ xem xét để trả lại nhà cho họ như đã trả nhà cho bà Trịnh Văn Bô là cả một vấn đề không đơn giản.
Một “sáng kiến” lóe lên trong đầu các chuyên viên VPCP là dùng chính ngôi nhà của bà Trịnh Văn Bô làm “quà tặng của Chính phủ” để tặng cho bà vì ông bà đã có công lao to lớn với cách mạng và kháng chiến, mới có thể giải quyết được khó khăn này.
Đề xuất trên đây của VPCP được Phó Thủ tướng Phan Văn Khải chấp thuận, và ngày 9-9-1994 Phó Thủ tướng Phan Văn Khải đã ký Quyết định trả lại nhà cho bà Trịnh Văn Bô theo phương án trên.
Sau khi có quyết định này, một số sĩ quan Quân đội còn ở trong ngôi nhà này đã có đơn thư gửi lãnh đạo Đảng, Nhà nước phản đối quyết định của Phó Thủ tướng Phan Văn Khải.
Sau đó tôi được biết, Chủ tịch nước Lê Đức Anh và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà đã đưa việc này ra một cuộc họp của Bộ Chính trị, cho rằng quyết định trả nhà cho bà Trịnh Văn Bô của Thủ tướng Chính phủ là trái với Nghị quyết của Quốc hội. Có vị đặt câu hỏi” Chính phủ đã có quà tặng gì để trả ơn những bà mẹ đã có chồng và 8, 9 người con hy sinh trong kháng chiến? Xương máu quý hay vàng bạc quý mà Chính phủ xử lý như vậy?
Sau đó Bộ Chính trị yêu cầu Thủ tướng ra quyết định ngừng thi hành quyết định trả ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu cho bà Trịnh Văn Bô. Một thời gian sau ngôi nhà 34 Hoàng Diệu được Quân đội bàn giao về cho Ban Tài chính Quản trị Trung ương quản lý.
Chính trong thời điểm “nhập nhoạng” bàn giao, anh Trịnh Cần Chính và mấy người con khác của ông bà Trịnh Văn Bô đã đưa mẹ mình vào ở ngôi nhà này, căng một biểu ngữ rất lớn từ tầng ba thả xuống tầng một nhìn ra đường Hoàng Diệu “cám ơn Đảng và Chính phủ” đã trả lại ngôi nhà này cho gia đình.
Việc bà Trịnh Văn Bô và các con vào ở ngôi nhà này được cho là “bất hợp pháp” vì ngôi nhà vẫn do nhà nước quản lý.
Ông Phan Diễn, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư khi đó cùng nhiều vị lãnh đạo khác cũng đã đến ngôi nhà này vận động và thuyết phục bà Trịnh Văn Bô nhận một ngôi nhà khác, giao lại ngôi nhà này cho nhà nước quản lý. Song bà Trịnh Văn Bô không chấp thuận. Đã có lúc có người đề xuất cắt điện, cắt nước ở ngôi nhà này như một biện pháp buộc bà Hoàng Thị Minh Hồ cùng các con phải rời khỏi ngôi nhà đang ở!
Từ đó đến nay bà Hoàng Thị Minh Hồ cùng các con vẫn ở ngôi nhà này cho đến ngày 5-11- 2017, bà qua đời tại đây, thọ 104 tuổi.
Công lao của ông Trịnh Văn Bô, nhà tư sản dân tộc yêu nước, người đã hiến phần lớn tài sản cho cách mạng từ ngày đầu cách mạng thành công, trong đó có 5.147 lạng vàng và ngôi nhà 48 Hàng Ngang, người từng được Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị lãnh đạo cao nhất của Việt Nam tin cậy và quý trọng, người đã được tặng Huân chương Độc lập Hạng nhất, cùng vợ mình, bà Hoàng Thị Minh Hồ, xứng đáng được mọi người ghi nhận..
Còn ngôi nhà này, cho đến thời điểm hiện nay, nói theo ngôn ngữ bình dân, gia đình ông bà Trịnh Văn Bô vẫn chưa có “Sổ Đỏ”!
____________
Ảnh (copy trên mạng): 
1. Ông bà Trịnh Văn Bô
2. Tổng Bí thư Trường Chinh chia buồn với gia đình ông Trịnh Văn Bô trong Lễ tang ông.
3. Bà Hoàng Thị Minh Hồ.
4. Ngôi nhà 34 Hoàng Diệu.
Các bạn có thể vào đường dẫn sau đây để xem một clip do nhà báo Việt kiều Ect. Nguyễn của tờ Việt Báo (Viet Weekly), nay đã định cư tại Hà Nội quay:
Tễu…Blog
  1. * Biện luận lằng nhằng. Theo lẽ công bình, mượn thì phải trả. Không trả lại đem luật này luật nọ ra bào chữa, rõ là cậy quyền cậy thế làm liều. Đức độ ở đâu??? Gian trá.

     
  2. Ăn thì cười ha hả, trả thì khóc hi hi. Bạc, bất nghĩa…

     
  3. Sao đến bây giờ anh Quảng mới mở miệng? Trong khi Việt Minh chưa cướp được chính quyền, vc Cụ Trịnh Văn Bô đã xuất tiền vàn ủng hộ Việt Minh. Khi giành được chính quyền, ngân sách của chính phủ cạn tới đáy. Cụ Trịnh Văn Bô đã xuất tổng cộng trên 5000 lạng vàng biếu không cho chính phủ. Có khi nếu không có khoản ngân sách đó của Cụ Bô chính phủ lâm thời sẽ tự rã đám. Bạc bẽo, dối trá, vô liêm đến tột cùng!

     
  4. Một người với nghĩa cử cao đẹp với 1 chính phủ quá bầy nhầy! Toàn bần cố nông đớp được, cướp được là không bao giờ nhả ra… 
    Những kẻ nào ở trong nhà đó mà không phải gia đình cụ Bô, thì bị ma ám mới phải!

     
  5. Bạc tình với người đã giúp đỡ đảng và VM lúc khó khăn. Bạc bẽo.

     
  6. Ông Ngoại tôi là Cụ Hoàng Tích Phúc có cho nhà nước (Bác Hồ ký nhận) mượn khu đất để xây dựng trường Quân Chính tọa lạc gần cầu Thăng Long (hiện nay) Ông Ngoại tôi và Cậu tôi mất trong chiến khu Việt Bắc. Và thế là …. mất đất !!! Chuyện thật 100%

     
  7. Khi chưa hoàn toàn giành đc chính quyền thì nói chuyện tình cảm, vận động, giúp đỡ, quyên góp cho cách mạng. Khi đã có chính quyền trong tay, được cầm quyền thì nói chuyện với ân nhân của mình bằng luật, bằng nghị quyết, chứ ko phải là bằng lý lẽ nữa..có vay mượn nhưng ko có trả..thì khác gì là ăn cướp.. à mà quên..đến chính quyền cũng là ” khởi nghĩa “cướp” chính quyền ” mà được thì cướp có mấy cái nhà có đáng gì đâu..

     
  8. Trần Thị Thảo 09:57 9 tháng 11, 2017

    Trong một bài viết với nhan đề : ” Niềm cay đắng của một nữ doanh nhân yêu nước ” Bác Bùi Tín đã trả lời cho câu hỏi này rồi còn gì: Do vợ chồng con trai trưởng Đại tướng Võ Nguyên Giáp và vợ cùng con gái ĐT Hoàng Văn Thái đang ở trong ngôi nhà 34 Hoàng Diệu nên lúc đó không ai dám động vào .

     
  9. Ông Quảng viết thế này, chả rõ ý ông là sao? Tôi thấy rằng, người ta hiến đến mấy cái nhà, hiến hàng tạ vàng cho cách mạng, nuôi giấu, chở che cho cách mạng từ khi trứng nước, mà nay chỉ đòi lại cái nhà của mình cũng không được thì về đạo lý không thể chấp nhận được.

     
  10. Người xưa nói : MIẾNG KHI ĐÓI BẰNG GÓI KHI NO . 
    Người xưa cũng nói ĂN NO RỒI QUẸT MỎ NHƯ GÀ

     
  11. Nợ
    Những người
    Đã ngã
    Không tên
    Ôi
    Thế kỷ
    Muôn quên
    Ngàn nhớ!
    Nợ này
    Đâu dễ trả
    Mà quên!
    Đi!
    Tất cả!
    Dù quen tay vỗ nợ
    Cũng chớ bao giờ
    Vỗ nợ
    NHÂN DÂN! Cụ Trần Dần đã tiên đoán từ lâu rồi

  12. Tôi kinh ngạc, khi đọc bài này. Ông Dương Đức Quảng hình như được tán tụng là nhà thơ nữa kia đấy. Tâm điểm của lao đao chưa biết có gỡ được không của Dân tộc chính là ở chỗ: mượn rồi không trả ! Sau hai năm, cứ trả lại đàng hoàng, sau đó, ra lệnh tịch thu bằng văn bản, được chứ sao !(?) Tóm lại, theo “nhà thơ” DĐQ, đảng và nhà nước không sai gì cả. Cho nên, PSQ mới chỉ bị chuyển chỗ làm quan, khối tài sản khổng lồ y cướp được, chẳng hề hấn gì. Chừng nào đạo lý còn bị áp đảo hay chôn vùi, nhiều PSQ còn xuất hiện. Và đám ăn theo DĐQ còn mọc ra như nấm. Xin nhắc một bạn nào đó rằng bần cố nâng bị lừa đảo và lạm dụng, chứ không phải thủ phạm, ví như trường hợp này…Ôi, “Bao yêu thương cho đủ/Bao sầu não cho vừa/Đến bao giờ bao giờ/Tổ quốc tôi hạnh phúc…?!”..

     
  13. Thời đại ngày nay – khi mà chúa đảo, đại gia, tỷ phú hoành hoành khuynh đảo đất Việt, mà người ta vẫn nhắc tới việc nhà nước quản lý nhà trên 100 m² của tư sản trước đây thì quả thật không còn là hài hước hết cỡ, mà là bêu riếu chế độ, vì sự trái ngược pháp luật, đạo lý quá rõ ràng – và kỳ lạ họ vẫn bám vào nó để kiếm ăn, nếu như các gia đình này bỏ ra 1 khoản nào đó đáng kể thì cũng chắc dễ dàng thừa đủ lí luận để làm sổ đỏ cho các vị!

      
  14.  
  15. Chính người cọng sản tạo ra vấn đề, phức tạp hóa nó, bày trò “tặng nhà” cho chính chủ nhân của nó, chứ cứ “có mượn có trả” như những người lương thiện thì chẳng đơn giản hơn ư ?

     
  16. Xảo ngôn! 

     
  17. Lí luận cúa kẻ cướp.

     
     
  18. Ngôi nhà cho mượn lúc Cụ Hồ còn sống. Tại sao Cụ Hồ không nói 1 lời nào để trả lại cho gia đình người ân đức quốc dân ? May thay, đã không có bà Năm thứ hai trong sử cận đại VN.

     
  19. Ông Bô không sao là do mấy chú tầu quên cố vấn cho nhà nước VN phải diệt hết bọn nhà giàu (có trên 100 m² nhà)như sau này cố vấn cho đám Pol Pot. 

  20. Kính cẩn tiễn biệt cụ HOÀNG THỊ MINH HỒ bà mẹ VN vĩ đại xuyên lịch sử!. Trong bối cảnh ngàn cân treo sợi tóc, vợ chồng cụ Bô – Hồ đã cấp cả ngàn cây vàng để CT Hồ Chí Minh, đồng chí Nguyễn Lương Bằng hối lộ 3 viên tướng Tàu Tưởng để họ cuốn xéo khỏi VN, cứu hàng vạn sinh linh, cứu đảng Cộng sản VN tồn tại và vững bền. Đây là câu chuyện ngàn năm có có một, đỉnh cao của sự tráo trở, lươn lẹo, cay đắng… mà đến khi qua đời, về danh nghĩa, cụ phạm pháp, sống bất hợp pháp tại nhà của mình. Xứng danh “Tân học siêu tinh hoa”. Nên chăng, một ai đó quì lạy trước vong linh xin cụ đại xá, hoá giải bớt một góc vụ này.

     

    __________
►Ngôi nhà 34 Hoàng Diệu chứng nhân của Lịch sử — Gia đình đại tướng Hoàng Văn Thái ở trong biệt thự của cụ Trịnh Văn Bô!

 

 

 

 

________

GIA SẢN TRỊNH CẦN CHÍNH NAY CÒN LẠI GÌ ?

 

Hãy cùng xem trước đây ông Trịnh Cần Chính có gia sản như thế nào và cuối bài ta sẽ thấy nay ông còn lại gì.

Ông Trịnh Văn Bô cùng vợ là bà Hoàng Thị Minh Hồ, bố mẹ ông Trịnh Cần Chính, là doanh nhân nổi tiếng giữa thế kỉ 20, trong 10 năm kinh doanh thành công đã xây dựng được cơ ngơi đồ sộ, đưa tài sản của gia đình là hãng tơ lụa Phúc Lợi tăng lên 100 lần so với ngày đầu thừa kế.

Hàng hóa do Phúc Lợi sản xuất được bán sang Lào, Campuchia, Thái Lan, được các thương nhân Pháp, Anh, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Ấn Độ, Trung Quốc và Nhật Bản tìm kiếm.

Gia đình ông Trịnh Cần Chính theo đó mà sở hữu nhiều tài sản như biệt thự nổi tiếng 48 Hàng Ngang và nhiều dinh thự khác như 34 Hoàng Diệu, 24 Nguyễn Gia Thiều, 56-58 Tràng Tiền.

Khi Pháp tái chiếm Đông Dương, cả gia đình ông Trịnh Văn Bô phải theo chính phú Kháng chiến di tản lên Việt Bắc. Còn vợ ông, bà Hoàng Thị Minh Hồ thì mang theo 5 người con cùng với mẹ chồng lên vùng tự do Phú Thọ. Những năm đó, từ một bậc trâm anh, thế phiệt bà đã phải cuốc đất trồng khoai bà buôn bán để nuôi con.

Năm 1954 từ nơi tản cư trở về, gia đình ông Trịnh Văn Bô đã không còn một căn nhà nào để ở. Ông bà tiếp tục xoay xở và bán dần đồ đạc để nuôi sống gia đình. Toàn bộ biệt thự, cửa hàng đều đã bị các cơ quan nhà nước sử dụng hoặc chia cho cán bộ nhân viên ở. Lúc đầu, Nhà nước “mượn” sau tự làm giấy nói gia đình xin hiến, nhưng cụ bà Trịnh Văn Bô bảo: “Tôi không ký”.

Duy chỉ còn mỗi căn nhà 34 Hoàng Diệu từng được thiếu tướng Hoàng Văn Thái mượn, nay đã được Đảng và chính quyền Hà Nội trao trả lại cho gia đình ông Trịnh Cần Chính sống cho đến tận ngày nay.

 

 

________

TRỊNH CẦN CHÍNH LÀ AI ?

 
Trịnh Cần Chính là con trai của ông Trịnh Văn Bô và bà Hoàng Thị Minh Hồ, là nhà tư sản giàu có theo chủ nghĩa dân tộc, đã từng hiến hơn 5000 lạng vàng cho Cách Mạng, tương đương số tiền gần gấp đôi ngân khố chính phủ bấy giờ. Hiệu buôn tơ lụa Phúc Lợi tại số 48 phố Hàng Ngang quận Hoàn Kiếm Hà Nội, trước Cách mạng tháng Tám, cũng là nhà riêng của ông, là nơi Hồ Chí Minh ở dịp cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 1945, và là nơi ra đời bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Bộ Tài chính có hẳn một cuộc hội thảo để chuẩn bị việc ra cuốn sách Doanh nhân Trịnh Văn Bô và những cống hiến cho nền tài chính cách mạng Việt Nam. Người Pháp từng nói rằng, bà là “Bộ trưởng Tài chính” của Việt Minh.
Vợ chồng ông bà Trịnh Văn Bô
Bộ Tài Chính cũng đề xuất UBND thành phố Hà Nội lấy tên cụ Trịnh Văn Bô đặt cho một con đường tại thủ đô để nhiều thế hệ sau vẫn còn nhớ tới nhà tư sản yêu nước này.
Tên Trịnh Cần Chính là tên được chính bác HỒ đặt tên theo khẩu hiệu “Cần, kiệm, liêm, chính” sau khi biết tin bà Trịnh Văn Bô vừa sinh con trai ngày 5/5/1949 tại Việt Bắc.
Ông Chính từng học dự bị đại học ở Liên Xô, Leningrad, hiện nay ngụ tại 34 Hoàng Diệu, sát vách nhà Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.
Ông Trịnh Cần Chính (bên trái) và bà Trịnh Văn Bô tại chùa Một Cột

 

TRỊNH CẦN CHÍNH LÀ NGƯỜI GIÀU NHẤT VIỆT NAM ?

 

Người ta nói về ông Trịnh Cần Chính như là một người từng giàu nhất Việt Nam, thực hư như thế nào ?

Sự thật thì chính bố mẹ ông Trịnh Cần Chính mới là người giàu nhất nếu chỉ xét thuộc lực lượng Cách Mạng (ông Trịnh Văn Bô và bà Hoàng Thị Minh Hồ) bởi thành tích hiến tặng hơn 5000 lượng vàng cho Việt Minh.

Sau ngày Quốc khánh 2/9/1945, ban ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh làm việc ở phủ, tối vẫn về nhà bố mẹ ông Trịnh Cần Chính (ông Bô và bà Hồ) để ở chung, Bác gần gũi, chân thành như “ông cụ ở quê lên chơi”.

Thời gian này, Bác nhờ ông bà Bô chuẩn bị một bữa tiệc chiêu đãi tướng quân Tưởng Giới Thạch. Đồng thời, để cho chúng rút 20 vạn quân khỏi nước ta, Bác đã nhờ ông bà chuẩn bị tiền lót tay. “Để có 200 vạn cho Tiêu Vân, 300 vạn cho Lư Hán và 500 vạn cho Ứng Khâm, tôi đã phải bán phá giá những xấp vải có trong nhà, vì dân kinh doanh đâu để nhiều tiền trong nhà”, bà Hồ cười nói.

Từ trái sang gồm nhà tư sản Hoà Tường, ông Trịnh Văn Bô, bà Hoàng Thị Minh Hồ, mẹ ông Trịnh Văn Bô, Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nhà điền chủ Nguyễn Hữu Tiệp trước thềm Nhà hát Lớn tại Tuần lễ vàng 1945

Gần như toàn bộ số tiền mà ông bà thu được từ việc kinh doanh vải đều dùng cho hoạt động cách mạng. Từ tháng 3/1945 đến hết tháng 5/1946, mọi chi tiêu, ăn mặc, tiếp khách của nhà nước đều do bà Hồ đài thọ. Những cán bộ ở tỉnh về không có quần áo tốt mặc, bà đã không ngần ngại lấy vải trong nhà, bảo thợ của gia đình may tặng. Chính vì những đóng góp ấy, sau này người Pháp đã ví bà là Bộ trưởng Tài chính của Việt Minh.

Nạn đói năm 1945, người tha hương khắp nơi đổ về Hà Nội. Ông bà Hồ đã xuất kho cứu đói khắp nơi. Khi Bác Hồ phát động “Tuần lễ vàng”, gia đình bà ủng hộ 117 lạng.

Tổng cộng từ khi được giác ngộ, gia đình ông bà đã ủng hộ cách mạng 5.147 lạng vàng. 

Ngoài ra, bà thường xuyên đến các bạn hàng vận động ủng hộ tiền, vàng giúp đất nước. Trong đêm kết thúc “Tuần lễ vàng”, bà Hồ không chút băn khoăn bỏ tiền mua đấu giá bức ảnh Bác Hồ với giá 10 vạn đồng. Sau này bà đã tặng lại UBND thành phố Hà Nội. Tổng số tiền trong đêm đấu giá là 1,58 triệu đồng Đông Dương. Đây là số tiền rất lớn trong điều kiện ngân khố nước ta chỉ 1,2 triệu tiền Đông Dương (toàn giấy 1 đồng, 5 hào, 2 hào, 1 hào), nhưng số thì rách, số thì cũ nát không tiêu được. Ngân khố quốc gia gần như trống rỗng.

Thời kỳ kháng chiến chống Pháp, hai ông bà đã bỏ nhà lên chiến khu, nơi bà hạ sinh ông Trịnh Cần Chính, từ bỏ cuộc sống sang giàu, ăn no mặc đẹp. Bà cho rằng, chỉ có nước nhà độc lập thì mình mới hết nhục. Vì thế những ngày ở rừng rú, ăn cơm vắt với măng rừng, bà vẫn cảm thấy hạnh phúc. Con cái bà sau này không ai nối nghiệp làm kinh doanh, nhưng ai cũng trưởng thành, là những viên chức nhà nước. Nghĩ đến những năm tháng hoạt động cách mạng, bà cười hiền hậu và nói: “Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn dốc toàn bộ tiền bạc cho cách mạng. Tôi không hối hận vì những việc mình làm vì đó là trách nhiệm của một người dân trong thời kỳ đất nước khó khăn”.

_________

Cận cảnh biệt thự 34 Hoàng Diệu rộng 3.000 m2 của nhà tư sản Trịnh Văn Bô

16-11-2017

Căn biệt thự và cả khuôn viên đất của gia đình nhà tư sản Trịnh Văn Bô có tổng diện tích gần 3.000 m2, được xây dựng từ những năm 1930 (thời pháp thuộc).

Nhà tư sản Trịnh Văn Bô đã mua với giá gần 300.000 tiền Đông Dương từ tay của một đôi vợ chồng người Pháp thời bấy giờ.

 

Căn biệt thự 34 Hoàng Diệu của gia đình nhà tư sản Trịnh Văn Bô.

Căn biệt thự 34 Hoàng Diệu của gia đình nhà tư sản Trịnh Văn Bô.

Chiều ngày 15/11, PV Dân trí có mặt tại ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu (Ba Đình, Hà Nội) – nơi sinh sống của gia đình nhà tư sản dân tộc Trịnh Văn Bô – người đã từng hiến tặng hơn 5.000 lượng vàng cho cách mạng vào năm 1945.

Kiến trúc độc đáo và bền vững trong căn biệt thự cổ

Bước vào cổng ngôi nhà, ấn tượng đầu tiên mà chúng tôi cảm nhận được là vẻ đẹp cổ kính mang nét nghệ thuật, những bức tường đã phủ một màu xanh rêu phong của thời gian.

Tiếp đón chúng tôi là ông Trịnh Cần Chính – người con trai thứ 6 của cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ và cụ ông Trịnh Văn Bô. Cụ Minh Hồ có 7 người con nhưng hiện tại chỉ có gia đình ông Trịnh Cần Chính và gia đình người anh trai Trịnh Kiến Quốc cùng sống trong ngôi biệt thự số 34 Hoàng Diệu.

Ông Chính cho biết, vợ chồng ông chuyển về đây từ năm 2003. Suốt 14 năm sống tại đây, ông luôn tâm niệm là mình phải có ý thức giữ gìn và bảo tồn căn nhà khang trang, sạch đẹp.


Không gian sống bên trong căn biệt thự cổ giữa lòng Hà Nội.

Không gian sống bên trong căn biệt thự cổ giữa lòng Hà Nội.

“Cả ngôi nhà cùng khuôn viên đất có tổng diện tích gần 3.000 m2, bố mẹ tôi mua của một đôi vợ chồng người Pháp từ những năm 1930. Ngày đó, theo như lời bố mẹ tôi kể lại thì ngôi nhà được mua với giá gần 300.000 tiền Đông Dương. Khi đó tiền Đông Dương còn có giá hơn cả đồng đô la” – ông Chính kể lại.

Căn biệt thự cổ có kiến trúc khá độc đáo. Với thiết kế 3 tầng, nhưng tầng 1 lại có chiều cao rất khiêm tốn. Theo ông Chính giải thích, tầng 1 thấp vì thường để cho gia nhân ở hoặc chỉ là tầng để chống ẩm thấp. Tầng 2 là tâm điểm của căn nhà, chiếm diện tích lớn nhất, thường được dùng để tiếp đãi khách và là nơi sinh hoạt chính của cả gia đình. Tầng 3 thường cho các con cháu trong gia đình ngủ nghỉ…

Sàn nhà các tầng đều làm bằng gỗ, tay vịn cầu thang và nhiều đồ đạc trong gia đình cũng được làm từ gỗ tốt, càng dùng càng bóng loáng, đẹp mắt.

Nằm giữa trung tâm thủ đô nhưng chỉ cần bước chân vào khuôn viên căn biệt thự là được tận hưởng một không gian tĩnh lặng và trong lành.

Phía sau căn biệt thự cổ là vườn cây xanh ngát, rất nhiều cây cổ thụ lâu năm…

Vì sao cụ Trịnh Văn Bô mua biệt thự 34 Hoàng Diệu?

Theo ông Trịnh Cần Chính, trước đây gia đình ông ở căn nhà số 48 Hàng Ngang, không gian cũng rất rộng rãi, thoải mái. Việc bố mẹ ông chọn mua căn biệt thự 34 Hoàng Diệu là có căn nguyên cụ thể.

“Khi xưa gia đình tôi làm nghề buôn bán, kinh tế cũng thuộc vào loại nhất nhì ở đất Hà Nội này, bố mẹ tôi sau mỗi ngày làm việc căng thẳng về thường muốn tìm nơi nào yên ắng để nghỉ ngơi. Tuy căn nhà số 48 Hàng Ngang cũng rất rộng rãi nhưng nơi đây đông dân cư và khá ồn ào. Khi biết tin có một cặp vợ chồng người Pháp muốn bán căn nhà ở số 34 Hoàng Diệu, bố mẹ tôi đến xem thì thấy rất hài lòng, vì kiến trúc cũng như không gian tĩnh lặng nơi đây rất phù hợp với mong muốn của ông bà, nên đã quyết định mua lại.

Thời đó không đủ tiền để mua lại ngôi nhà này nên bố mẹ tôi đã vay cả tiền của Ngân hàng Đông Dương thời bấy giờ để mua cho kỳ được” – ông Chính cho biết.

Bố mẹ ông đều đã mất, giờ đây nguyện vọng chung của cả gia đình là mong muốn ngôi biệt thự được giữ vững và bảo tồn, vì đây cũng là nơi cất giữ rất nhiều kỷ niệm của bố mẹ ông. Ông Chính cùng gia đình bày tỏ lời cảm ơn tới Đảng và nhà nước đã giúp đỡ gia đình ông tổ chức tang lễ cho cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ trang trọng, chu đáo.

Trần Thanh – Toàn Vũ

_________

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: