Trần Hoàng Blog

►Exxon Mobil ký thỏa thuận khí đốt với Việt Nam – Cá Voi Xanh (lot 118)- Quãng Ngãi

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2017

(Trần Hoàng) Đây là cách Mỹ trở lại Việt Nam. Khả năng Mỹ thuê Cảng Cam Ranh sẽ được công bố.

Hợp tác khai thác khí đốt trị giá 20 tỷ USD, sẽ đặt xong đường ống dẫn khí 2023. Ống dẫn khí nằm dưới biển, cách Quãng Ngãi 77 km, chạy vào bờ biển VN.

 

Tập đoàn ExxonMobil ký thỏa thuận khí đốt với Việt Nam

BBC Tiếng Việt

16-1-2017

Tập đoàn dầu khí Hoa Kỳ ExxonMobil vừa ký thỏa thuận khung phát triển và bán khí đốt từ mỏ Cá Voi Xanh ở Biển Đông với hai đối tác Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam cho biết trên website của mình rằng Thỏa thuận khung Phát triển dự án và Hợp đồng bán khí Cá Voi Xanh (CVX) vừa được ký hôm 13/1 giữa Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN), Tổng Công ty Thăm dò Khai thác Dầu khí (PVEP) và Công ty TNHH Thăm dò Khai thác Dầu khí ExxonMobil Việt Nam (ExxonMobil).

Dự án khai thác và mua bán khí đốt lấy từ mỏ Cá Voi Xanh nằm ngoài khơi Quảng Ngãi là dự án khí lớn nhất Việt Nam cho tới nay, được trông đợi đạt dòng khí đầu tiên vào năm 2023.

Trong giai đoạn đầu, sản lượng khai thác của dự án Cá Voi Xanh sẽ đủ cung cấp khí cho bốn nhà máy điện với tổng công suất 3.000 MW.

Theo Chính phủ Việt Nam, tổng đầu tư chuỗi dự án gồm hai giai đoạn khoảng 10 tỷ USD và sẽ đóng góp vào ngân sách Nhà nước gần 20 tỷ USD.

Dự án lâu dài

Dự án khí ở mỏ Cá Voi Xanh, trong lô 118 nằm cách bờ biển Quảng Ngãi khoảng 100km, đã được ExxonMobil và đối tác Việt Nam khởi động từ trước năm 2007, khi ký Thoả thuận Nghiên cứu chung.

Ba bên này đã ký kết Hợp đồng Chia sản phẩm Dầu khí (“PSC”) đối với các Lô ngoài khơi miền Trung Việt Nam vào ngày 30/6/2009.

Mỏ khí Cá Voi Xanh được phát hiện có khí năm 2011 và được tuyên bố thương mại vào tháng 8/2015.

Một điều đáng chú ý là thỏa thuận khung mới nhất được ký kết nhân chuyến thăm Việt Nam lần cuối của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và trong khi Tổng bí thư Đảng Cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng ở thăm Trung Quốc.

Theo Giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia về Biển Đông, “thỏa thuận mới nhất diễn ra trong hai chuyến thăm của Ngoại trưởng John Kerry và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng một lần nữa cho thấy chiến lược cân bằng giữa các cường quốc của Việt Nam”.

Lô 118 nằm ngoài khơi thềm lục địa Việt Nam, thuộc vùng biển các tỉnh Đà Nẵng, Quảng Ngãi và Quảng Nam, rất gần đường chín đoạn (đường hình lưỡi bò) mà Trung Quốc lập ra để đòi hỏi chủ quyền Biển Đông.

Hiện chưa rõ Trung Quốc sẽ phản ứng thế nào trước thông tin này nhưng trước đây Bắc Kinh từng bóng gió cảnh báo các tập đoàn nước ngoài không nên làm ăn với Việt Nam tại các vùng biển Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.

Bằng nhiều cách, Trung Quốc đã gây áp lực buộc các công ty nước ngoài muốn làm ăn với Việt Nam phải rút lui.

Không sợ Trung Quốc

Rex TillersonBản quyền hình ảnhAFP / GETTY IMAGES
Image captionNgười sẽ làm Ngoại trưởng Mỹ, Rex Tillerson, làm việc và điều hành tập đoàn ExxonMobil trong 40 năm

Hồi tháng 6/2007, dưới áp lực của Trung Quốc, Tập đoàn dầu khí Anh British Petroleum (BP) đã ngừng việc thăm dò khảo sát địa chấn tại Nam Côn Sơn trước khi chính thức rút khỏi dự án thăm dò này vào tháng 3/2009.

Vào tháng 7/2008, Trung Quốc cũng đã gây sức ép buộc ExxonMobil ngừng dự án với Việt Nam tại khu vực mà Bắc Kinh nói là thuộc chủ quyền Trung Quốc.

Dự án bị Trung Quốc phản đối lúc đó nằm trên thềm lục địa phía Nam, gồm các lô 135 và 136, khu vực Tư Chính – Vũng Mây của bồn trũng Nam Côn Sơn. Exxon lúc đó không tuyên bố rút lui, nhưng sau đó cũng không có thêm thông tin gì về tiến độ dự án.

Đại sứ Hoa Kỳ lúc đó là ông Michael Michalak từng nhận xét với BBC rằng các tập đoàn như ExxonMobil có sức mạnh ‘như các quốc gia’ và có chính sách của riêng họ.

Tập đoàn này được Việt Nam cho quyền thăm dò tại ba lô 117, 118 và 119. Gần đó là lô 120, mà Công ty thăm dò – khai thác dầu khí Neon Energy của Úc đã cùng đối tác Việt Nam thăm dò địa chấn hồi tháng Năm năm 2010.

Lúc đó phía Việt Nam đã phải cử tàu hải quân ra hộ tống công việc thăm dò của Neon vì sợ phản ứng của Trung Quốc.

Người được tổng thống Mỹ đắc cử Donald Trump chỉ định làm tân ngoại trưởng, Rex Tillerson, người đã thông báo nghỉ hưu tại tập đoàn ExxonMobil, vừa có tuyên bố mạnh mẽ về Biển Đông.

GS Thayer nói với BBC: “Rex Tillerson chắc chắn có hiểu biết sâu sắc về các nỗ lực của Trung Quốc nhằm cản trở hoạt động của ExxonMobil tại Việt Nam từ các năm 2007-2008. Tillerson sẽ không nao núng trước các phản đối của Trung Quốc”.

Việt

____________

VỀ VIỆC KHOAN THĂM DÒ DẦU KHÍ TẠI LÔ 118 NGOÀI KHƠI THỀM LỤC ĐỊA VIỆT NAM

VMS-North Vietnam

6-4-2012

 

 

Vùng biển
 

: Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi

     Căn cứ văn bản số 2667/DKVN – QLHĐ ngày 06/4/2012 của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam về việc thông báo khoan thăm dò dầu khí tại Lô 118;

     Thừa ủy của Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải; Tổng công ty Bảo đảm an toàn hàng hải miền Bắc thông báo:

     Công ty TNHH Thăm dò và khai thác dầu khí Exxonmobil Việt Nam sẽ tiến hành khoan thăm dò dầu khí tại khu vực Lô 118 thềm lục địa Việt Nam với các nội dung như sau:

1. Vị trí giàn khoan: Phía Đông Nam Đà Nẵng, cách bờ biển 77 hải lý; Tọa độ địa lý: 

             Vĩ độ     : 15°42’06.772” N;                 

              Kinh độ : 109°27’22.576” E;

2. Thời gian: Dự kiến từ ngày 25/4/2012 đến ngày 15/8/2012

3. Đặc điểm nhận dạng của giàn khoan:

         – Tên giàn khoan   : West Aquarius
– Số IMO               : 8768775
– Hô hiệu               : 3EOK7
– Cờ                       : Cộng hòa Panama
         – Kích thước          : 116,5 x 96,6 mét.

 HƯỚNG DẪN HÀNG HẢI

     Các phương tiện thủy hoạt động tại vùng biển trên tăng cường cảnh giới và đi tránh xa khu vực khoan thăm dò dầu khí nói trên tối thiểu 1,5km./.

______________

Đường ‘lưỡi bò’ có hợp pháp không ?

BBC

19-5-2009

Trước ngày 13 tháng 5 là hạn cuối để các nước gửi hồ sơ báo cáo về thềm lục địa mở rộng lên Liên Hợp Quốc, Việt Nam đã gửi Báo cáo về thềm lục địa mở rộng của mình lên Uỷ ban ranh giới thềm lục địa của Liên Hợp Quốc trước hạn định.

Sau đó 24 giờ, Trung Quốc đã chính thức gửi công hàm phản đối Báo cáo về thềm lục địa của Việt Nam, kèm theo đó Trung Quốc gửi một bản đồ thể hiện “đường lưỡi bò” trên Biển Đông và cho rằng trong báo cáo của mình, VN đã “xâm phạm trắng trợn chủ quyền của Trung Quốc”.

Có lẽ, đây là lần đầu tiên Trung Quốc đã yêu sách một cách chính thức về chủ quyền của họ trên biển Đông dựa theo bản đồ vẽ “đường lưỡi bò” của họ.

Lịch sử “đường lưỡi bò”

Tháng 12 năm 1947, một viên chức Trung Hoa Dân quốc tên là Bai Meichu (Bạch My Sơ?), có thể do thiếu kiến thức về luật hàng hải quốc tế cộng với nhu cầu thôi thúc chống lại yêu sách của Pháp đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, đã trình bày về đường này trong một atlas của riêng mình.

Sau đó, thấy có lợi, nên năm 1948, chính quyền Cộng Hoà Trung Hoa đã cho in bản đồ chính thức lần đầu có “đường lưỡi bò” dựa theo bản đồ của Bai Meichu.

Trong bản đồ này, “đường lưỡi bò” là một đường đứt khúc có 11 đoạn, được thể hiện bao trùm xung quanh các nhóm quần đảo, bãi ngầm lớn trên biển Đông, đó là các quần đảo Hoàng Sa (Paracels), Trường Sa (Spratlys) và Pratas (Trung Quốc gọi là Đông Sa), bãi ngầm Macclesfield (Trung quốc gọi là Trung Sa) và bãi cạn Scaborough (Trung Quốc gọi là Hoàng Nham).

Đường này được vẽ tùy tiện và không có tọa độ xác định chính xác.

Năm 1949, nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa ra đời, chính quyền Bắc Kinh cũng nối tiếp chính quyền trước đó trong việc xuất bản bản đồ có “đường lưỡi bò”, nhưng tới năm 1953, bản đồ có “đường lưỡi bò” do Bắc Kinh xuất bản chỉ còn 9 đoạn.

Mặc dù cùng cho xuất bản bản đồ có “đường lưỡi bò” nhưng cả chính quyền Trung Hoa Dân quốc trước đó lẫn Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa sau này đều chưa bao giờ chính thức yêu sách hay giải thích gì về “đường lưỡi bò” này cả.

Tính chất pháp lý

Về mặt pháp lý, yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền đối với vùng biển nằm bên trong “đường lưỡi bò” có những điểm bất hợp lý như sau:

1. Một số học giả Trung Quốc cho rằng “đường lưỡi bò” biểu thị “đường biên giới quốc gia”của “vùng nước lịch sử của Trung Quốc tại biển Đông”. Vùng biển trong “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc yêu sách chiếm gần 80% diện tích biển Đông.

Chưa có một yêu sách nào về một vùng nước lớn như vậy là “vùng nước lịch sử” trong cộng đồng quốc tế. “Đường lưỡi bò” này không thể là “đường biên giới quốc gia” được, vì theo nhiều án lệ quốc tế (cụ thể nhất là vụ phán xử đền Preah Vihear do ICJ năm 1962) cho thấy, đường biên giới phải là “đường ổn định và dứt khoát”, trong một xã hội có trật tự riêng, các đường biên giới là một trong số các thể chế ổn định nhất từ tất cả các thể chế, còn “đường lưỡi bò” là những đường đứt khúc được mô tả một cách tuỳ tiện, thiếu ổn định , trước đây có 11 đoạn, sau phải bỏ đi 2 đoạn trong vịnh Bắc Bộ vì quá vô lý.

Thêm nữa, nó không dứt khoát vì nó chưa bao giờ có toạ độ chính xác để có thể xác định được một cách rõ ràng.

2. Sẽ áp dụng quy chế pháp lý nào cho vùng biển bên trong “đường lưỡi bò”? Trung Quốc vẫn đưa ra yêu sách đối với vùng biển bên trong đường lưỡi bò như là “vùng nước lịch sử” của họ. Theo quy định của luật quốc tế, có thể có các quy chế đối với vùng nước được coi là “vùng nước lịch sử” bao gồm: Nội thuỷ; lãnh hải; vùng nước quần đảo.

Tuy nhiên, áp dụng vào trong trường hợp này, với các hành động đã xảy ra của Trung Quốc trong việc thực thi các yêu sách từ khi xuất hiện bản đồ chính thức lần đầu từ 1948 đến nay, chưa thể đi đến kết luận là vùng nước bên trong “đường lưỡi bò” này có thể áp dụng được quy chế pháp lý nào cho nó.

Hiện nay, các học giả Trung Quốc cũng đang lúng túng và không nhất trí được với nhau về chế độ pháp lý của vùng biển bị bao bọc bởi “đường lưỡi bò” này.

Điều 1 Tuyên bố năm 1958 về lãnh hải của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã nhấn mạnh rằng:

“Chiều rộng lãnh hải nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm lục địa Trung Quốc và các đảo ven bờ của lục địa cũng như các đảo Đài Loan và xung quanh đó, quần đảo Bành Hồ, Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa và tất cả các đảo khác thuộc Trung Quốc bị phân cách với đất liền và các đảo ven bờ biển của nó bởi biển cả.”

Phát ngôn viên Mã Triều Húc

Trung Quốc, qua lời phát ngôn viên Mã Triều Húc đã bác bỏ quan điểm của phía Việt Nam về Biển Đông nhân dịp các nước nộp hồ sơ thềm lục địa lên LHQ

Như vậy, Tuyên bố 1958 của Trung Quốc xác định rõ ràng các đảo bị tách biệt với lục địa bởi biển cả, chứ không phải là “vùng nước lịch sử”.

Trong Pháp lệnh về lãnh hải và vùng tiếp giáp của của Cộng hoà nhân dân Trung Hoa năm 1992, Trung Quốc cũng chỉ nêu đòi hỏi lãnh hải 12 hải lý xung quanh những vùng đất yêu sách chủ quyền và vùng tiếp giáp 12 hải lý dành cho thuế quan và các mục đích tương tự chứ không xác định “vùng nước lịch sử”.

Tuyên bố về đường cơ sở ngày 15/5/1996 của Trung Quốc, áp dụng với cả quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam cho thấy việc Trung Quốc yêu sách một vùng nội thuỷ nằm trong một vùng nước lịch sử có cùng chế độ nội thuỷ là một mâu thuẫn lớn trong lập trường của họ.

Có thể nói rằng những tuyên bố và các đạo luật của chính quyền Trung Quốc, đặc biệt Tuyên bố năm 1958 của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là không phù hợp với yêu sách lịch sử được phân định bởi “đường lưỡi bò” .

3. Từ khi xuất bản bản đồ chính thức vào tháng 2 năm 1948 cho đến trước sự kiện Trung Quốc phản đối báo cáo về thềm lục địa mở rộng của Việt Nam mới đây, cả chính quyền Trung Hoa Dân quốc cũng như Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa đều chưa bao giờ chính thức yêu sách hay giải thích gì về “đường lưỡi bò” cả, cho nên các quốc gia khác trước đây không lên tiếng về vấn đề này là đương nhiên.

Sự im lặng đó không phải là “mặc nhiên thừa nhận”.

Hơn nữa, tại hội nghị San Francisco tháng 9 năm 1951, các quốc gia tham gia đã khước từ đề nghị trao trả cho Trung Quốc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, (chứ)

và thực tế tranh chấp về chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc hay tranh chấp chủ quyền đối với toàn bộ hay một phần quần đảo Trường Sa giữa Việt Nam, Malaysia, Philippines và Trung Quốc cho thấy không thể nói là “đường lưỡi bò” được các quốc gia khác công nhận.

Như vậy, có thể nói là yêu sách này chưa bao giờ có được sự thừa nhận của cộng đồng quốc tế.

Cuối cùng, qua sự phân tích trên, chúng ta có thể thấy rằng: yêu sách về “đường lưỡi bò” của Trung quốc là “không có cơ sở nào trong luật quốc tế cho yêu sách lịch sử đó”.

Yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền lịch sử và quyền đối với hầu hết Biển Đông và/hoặc đối với đáy biển và lòng đất của nó là trái với sự phát triển toàn diện của luật biển quốc tế hiện đại và không thể coi là một vấn đề pháp luật nghiêm chỉnh.

Ông Hoàng Việt là giảng viên Đại học Luật TP HCM và thành viên của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

____________

(Trần Hoàng)

Ông Hoàng Việt đã phát biểu sai lầm và thiếu sót về Hội nghị San Francisco 9/1951.

Một, trong Hội nghị San Francisco 9-1951, cả Trung Quốc đại lục, và Đài Loan đều không có mặt. Nên không có chuyện các nước từ chối như ông Hoàng Việt đã nói như sau: (Trích) – “Hơn nữa, tại hội nghị San Francisco tháng 9 năm 1951, các quốc gia tham gia đã khước từ đề nghị trao trả cho Trung Quốc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa,…”

Hai, Thủ tướng Trần Văn Hữu của Quốc gia Việt Nam, do Vua Bảo Đại làm Quốc trưởng, đã tham dự Hội nghị San Francisco 1951. Hình ảnh của Thủ tướng Trần Văn Hữu trong buổi lễ này có thể xem trên mang internet, trong các sách, báo.

Thủ tướng Trần Văn Hữu đã tuyên bố Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về chủ quyền của Việt Nam, lúc ấy, đã không có một quốc gia nào phản đối. Tài liệu lịch sử ghi nhận Thủ Tướng đã ký tên vào Hội nghị San Francisco đính kèm với thông báo trên.

Nguồn Hội Nghị San Francisco 1951

Tại sao TQ chiếm một vài đảo phía Tây  thuộc quần đảo Hoàng Sa 1956? Rồi sau đó tuyên bố chủ quyền lãnh hải sản và lãnh thổ và rồi được Hồ Chí Minh ra lệnh cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký công hàm 14-9-1958?

Chuyện vầy. Ông Hồ Chí Minh qua cầu viện Mao Trạch Đông 1950, xin Trung Cộng đem quân Tàu và vũ khí qua giúp để đánh chiếm miền Bắc vì đảng CsVN không thể nào chiếm được một mãnh đất nào hết tại VN vào thời điểm 1950; đảng công sản VN còn không thể chiếm đuọc miền Bắc, là nơi được xem là vùng hoạt động mạnh nhất của cộng sản. Mao và Hồ đã cùng ký hiệp định giao kéo bí mật: Mao sẽ giúp Hồ chiếm cả nước VN, và Hồ phải giao cho TQ một số đất đai biên giới cùng Hoàng Sa và Trường Sa.

Ngay sau đó,  Mao cử các tướng Trần Canh, Lã Quí Ba, và quân đội qua giúp HCM cuối 1950. TQ giúp đánh chiếm Điện Biên Phủ 1953-1954. Với Hiệp định Geneve 1954, TQ lại dùng uy tín giúp HCM chiếm được 1/2 nước Việt Nam. TQ lấy công bằng cách chiếm lấy một đảo trong quần đảo Hoàng Sa, rồi tuyên bố chủ quyền 1958, và vài tuần sau,  Phạm Văn Đồng ký công hàm 14-9-1958.

Ông HCM và Lê Duẩn lại mãi quốc cầu vinh, xin TQ vũ khí lương thực để giải phóng miền Nam. 1960-1975, TQ viện trợ hơn 3.000.000 súng AK 47, đạn dược, xe tăng, xăng dầu, lương thực,…cho miền Bắc.   Và khi Mỹ đổ quân vào Miền Nam 1965, thì ông HCM và Lê Duẩn lại cõng rắn cắn gà, xin Mao đem 320.000 quân qua giúp đỡ vì lo sợ Mỹ nhảy dù xuống miền Bắc như đã từng làm ở Triều Tiên 1950-1953 (Mỹ nhảy dù sau lưng quân đội Triều Tiên, và đánh đuổi quân Triều Tiên và Trung Quốc tan tác, phải rút lui tận biên giới TQ Triều Tiên…)

TQ gởi 320.000 quân TQ qua đóng ở 18 tỉnh miền Bắc Việt Nam từ 1966-1970. Báo Trung Quốc lần đầu tiên thừa nhận chuyện này 1989. Hơn 4000 quân TQ đã chết trong chiến tranh VN. Mộ quân TQ chôn trong 18 tỉnh niền Bắc Việt Nam lần đầu tiên được TQ công khai lên tiếng cảm ơn vì nghĩa trang được chăm sốc sạch sẽ.

AMP – Jan 4, 2014 – Posted by hoangtran204  04/01/2014 … 16 tháng 5, 1989 – Lần đầu tiên Trung Quốc thú nhận đã gửi …

_____________

Đại sứ TQ thăm mộ tử sỹ TQ ở Yên Bái

  • 6 tháng 4 2013
Một nghĩa trang tử sỹ Trung Quốc ở Việt Nam
Phía Trung Quốc nói 320.000 binh lính của họ đã tham gia chiến tranh Việt Nam

Tân Hoa Xã cho hay Đại sứ Khổng Huyễn Hựu vừa dẫn đầu một đoàn đại biểu Trung Quốc đi viếng mộ tử sỹ Trung Quốc ở tỉnh Yên Bái hôm thứ Năm 4/4.

Chuyến thăm được cho là nhằm Tiết Thanh Minh Quý Tỵ tuần rồi.

Hãng tin nhà nước Trung Quốc cho hay đoàn đại biểu có thành phần là đại diện sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, các công ty, cơ quan tổ chức, sinh viên và báo chí của Trung Quốc, với một số quan chức Việt Nam tháp tùng.

Đoàn của ông Khổng đã thăm hai nghĩa trang của người Trung Quốc chết trận tại Việt Nam ở Thịnh Hưng và Yên Bình, Yên Bái.

Tin của Tân Hoa Xã bắt đầu bằng trích dẫn bài hát “Tình Hữu Nghị Việt Nam-Trung Hoa” của nhạc sỹ Đỗ Nhuận, viết năm 1966, mà nhóm phóng viên của hãng này nói rằng “sau nhiều thập niên, người dân vẫn cất cao giọng hát”.

Truyền thông Việt Nam, kể cả báo Yên Bái, không hề nhắc tới chuyến đi của đại sứ Khổng Huyễn Hựu, tuy trong hoạt động này có sự hiện diện của bà Ngô Thị Chinh, Phó Chủ tịch UBND tỉnh.

Bà Chinh được dẫn lời nói: “Chúng tôi luôn nhớ ơn các liệt sỹ Trung Quốc”. Bà cũng nói trách nhiệm của người dân địa phương là bảo quản các nghĩa trang và gìn giữ tình hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Về phần mình, Đại sứ Khổng Huyền Hựu phát biểu rằng quan hệ Trung-Việt đang phát triển mạnh và sâu sắc, và như vậy “không uổng máu xương của các liệt sỹ”.

Giúp miền Bắc

Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, theo phía Trung Quốc, nước này ngoài viện trợ kinh tế còn đưa khoảng 320.000 lượt binh lính vào giúp quân đội miền Bắc.

1.446 quân nhân Trung Quốc tử trận trong thời kỳ này được chôn ở 40 nghĩa trang tại 22 tỉnh miền Bắc và Trung Việt Nam.

Một số tỉnh giáp biên giới với Trung quốc như Cao Bằng, Yên Bái, Lạng Sơn, có nghĩa trang dành riêng chôn cất tử sỹ Trung quốc.

Nghĩa trang Thịnh Hưng có 111 mộ tử sỹ Trung Quốc, nghĩa trang Yên Bình có 131 mộ.

Tài liệu lịch sử nước ngoài cho hay binh lính Trung Quốc tham gia cuộc chiến Việt Nam chủ yếu trong các binh chủng công binh và phòng không.

Một bài của tác giả Bob Seals trên trang Military History năm 2008 nói theo tài liệu mật của CIA, ngoài phòng không, Trung Quốc còn cung cấp tên lửa, đạn pháo, hậu cần, đường xe lửa, xe phá mìn và các đơn vị công binh hàn gắn lại cơ sở hạ tầng bị các đợt oanh kích của Hoa Kỳ phá hủy.

Giới nghiên cứu lịch sử chiến tranh Việt Nam cho rằng đây là vai trò rất quan trọng vì từ năm 1965 đến 1972, Hoa Kỳ đã ném hơn một triệu tấn bom xuống miền Bắc Việt Nam.

Đỉnh điểm của sự can dự từ phía Trung Quốc vào cuộc chiến Việt Nam là năm 1967, khi tổng số lực lượng phòng không lên tới 17 sư đoàn, với 150.000 lính.

Bài trên Military History cũng nói phía Trung Quốc cho rằng họ đã bắn hạ 1.707 máy bay Mỹ trên vùng trời Việt Nam.

Tuy nhiên quan hệ hai bên bắt đầu xấu đi từ đầu những năm 1970 vì bất đồng quanh Hòa đàm Paris.

____________

Chủ đề liên quan

 

Tin liên quan

  • Donald Trump đề cử Rex Tillerson làm ngoại trưởng Mỹ
    13 tháng 12 2016
  • Chân dung Rex Tillerson, ứng viên ngoại trưởng Mỹ
    13 tháng 12 2016
  • Báo TQ dọa ‘sẽ có đối đầu lớn’ sau lời Tillerson
    13 tháng 1 2017
  • ‘Mỹ phải ngăn TQ vào các đảo mới xây ở Biển Đông’
    13 tháng 1 2017

Japan Times

_________

Exxon-Vietnam gas deal to test Tillerson’s diplomacy

The multi-billion dollar joint energy project comes amid past Chinese threats and tough Trump administration talk on the South China Sea

JANUARY 23, 2017 11:44 AM (UTC+8)

 

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: