Trần Hoàng Blog

►“Phao” tuyệt mật (Ba Sàm, Thông Tấn Xã Vĩa Hè, 2009)

Posted by hoangtran204 trên 29/03/2017

Để nhớ về anh Ba Sàm của Thông Tấn Xã Vĩa Hè và cộng sự viên Nguyễn Thị Minh Thúy của chúng tôi còn đang ở trong tù, Trần Hoàng post lại bài cũ mà TH từng đăng cuối tháng 3/2009.

BTV Đinh Ngọc Thu của TTX Vĩa Hè vẫn cố gắng duy trì trang Ba Sàm.

Bài dịch “Châu Phi Một Lục Địa Mất Phương Hướng” của Paul Krugman, Nobel Kinh Tế 2008, (bài dịch dưới đây, thứ tư) hoàn tất khi Trần Hoàng đang tác nghiệp trên Minh Biện 2009. Nay, trang ấy không còn nữa, các bạn blogger trên trang ấy đã tan hàng. Năm ngoái, có tin Dr.Tran đã qua đời ở Virginia; Bác sĩ Hồ Hải đã bị bắt 2016, đang bị nhốt trong trại giam Bộ Công an B34, đang bị điều tra về các bài viết của ông, chờ ngày ra tòa. 

Phao” tuyệt mật

Posted by News on 25th March 2009

“Phao” tuyt mt

Bữa nay Út Măng lái xe đưa anh Phó Bí đi thi để thăng “Ông Trạng”. Hắn lo dữ mà sao ảnh cười nói rổn rảng, lại còn góp ý cho hắn là cần nâng cấp con Cờ-Rao để làm sao có hệ thống ka-ra-ô-kê trong xe. Ảnh bảo là mới “cọp” được cái ý tưởng này trên mục “Mỗi ngày một ý tưởng” của vê-tê-vê. Rồi ảnh ngân nga “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay … la lá la là … là là la la …” mà hổng có nhạc đệm thành thử nghe ẹ quá.

… Không lo sao được khi cũng ngày này năm ngoái, anh Phó Bí bị hỏng thi vì dính cái dzụ “đổi đen thay trắng” từ mớ giấy nháp … Mà thôi, hắn không dám nghĩ tới nữa, vì đó là chuyện “tuyệt mật”.

… Kia rồi ! Anh Phó bước ra khỏi phòng thi. Mà sao sớm dzậy ta, hay lại như năm ngoái ? Nhưng không phải, dáng ảnh hiên ngang, miệng hát “chưa có bao giờ …”

– Sao rồi sếp ?

– Tuyệt vời !

– Sếp xài chiêu gì mà độc dzậy ?

– Xuỵt, tuyệt mật ! … (Anh Phó Bí cười sảng khoái) … Mà đúng là tuyệt mật thật. Nhưng thôi thì chuyện cũng xong rồi, tớ kể cho mà nghe để mà học hỏi nhá … Đọc đề chưa xong mà tớ đã lấy “phao” ra … “quay” luôn …

– Trời, bạo liệt dzậy …

– Trật tự nào ! … Được một lát thì giám thị tới. Tớ “vô tư” đặt ngay tờ công văn lên trên …

Út Măng há hốc mồm miệng muốn hỏi.

– … Hượm đã. Tay giám thị tưởng quả này “ăn gỏi” ngay mình như năm ngoái rồi, ai ngờ vừa thấy chữ “tuyệt mật” ngay trên công văn, lại có cả tên nơi gửi to như mả bố thằng ăn mày nữa, nó mới hãi chứ … Thế là phải “lảng chân giò” ngay.

– Trờ … ời …

– … Nộp bài xong, tớ hùng dũng bước ra, cả tốp giám thị, thanh tra đứng như “chào cờ” hết.

– Dzậy là sếp bọc “phao” bằng cái công văn tuyệt mật mới nhận chiều qua ?

– Chứ sao nữa … đây này … Ối ! Thôi chết … nó đâu rồi nhỉ ? … Hay là mình nộp béng nó cùng mớ giấy nháp rồi ? … Làm sao giờ … ối … giời … ơi là … giờ … ời … ời …

– Trời … cũng … “bó tay” !!!

Ba Sàm

(Tạp chí Tia sáng – số 16/2006)

(Tạp chí Thế giới Văn hóa – số 1/2007)

* Nhân ngày thành lập cái tổ chức Đoàn “quốc doanh”, hầu bà con tiểu phẩm lấy cảm hứng từ vụ tai tiếng quay cóp khi đi thi lên ông nghè ông trạng từ mấy năm trước của một “thủ lãnh” thanh niên thời nay.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

_______

Năm 2017

Trưởng Ban Pháp chế mang tài liệu vào phòng thi cao học luật

Chiều 29-3, Sở Nội vụ tỉnh Bình Thuận đã công bố thông tin vụ việc bà Huỳnh Thị Hoa, trưởng Ban Pháp chế HĐND tỉnh, và bà Thân Thị Kim Liên, công chức cơ quan Thanh tra tỉnh, mang tài liệu vào phòng thi cao học.

Trong thời gian qua, trên một số trang báo điện tử thông tin có 2 cán bộ, công chức của tỉnh Bình Thuận do Sở Nội vụ cử tham dự kỳ thi tuyển sinh đầu vào lớp cao học Luật tại Trường ĐH Luật TP.HCM quay cóp tài liệu bị đình chỉ thi.

Trưởng Ban Pháp chế mang tài liệu vào phòng thi cao học luật
Thông báo của Sở Nội vụ tỉnh Bình Thuận

 

Sở Nội vụ tỉnh Bình Thuận cho biết đã trao đổi với Trường ĐH Luật TP.HCM về các thí sinh của Bình Thuận vi phạm quy chế thi trong kỳ thi tuyển sinh Cao học Luật tổ chức ngày 25 và 26-3.

Tổng cộng có 4 thí sinh vi phạm quy chế thi, trong đó có 2 thí sinh là cán bộ, công chức của tỉnh Bình Thuận mang tài liệu không được phép vào phòng thi.

Sở Nội vụ đã báo cáo Thường trực HĐND tỉnh về vi phạm của bà Huỳnh Thị Hoa và đề nghị Thanh tra tỉnh yêu cầu bà Thân Thị Kim Liên giải trình và xem xét xử lý theo quy định.

Công Lý (t/h)

________

 

Làm Thế Nào mà Trung Quốc đã và đang Tạo Ra một Đế Chế Nô Lệ Mới ở Châu Phi

Posted by Admin on 31st March 2009

Daily Mail

Làm Thế Nào mà Trung Quốc đã và  đang Tạo Ra một Đế ChếNô Lệ Mới ở Châu Phi

By PETER HITCHENS

Last updated at 12:00 PM on 28th September 2008

Narrow escape: Peter Hitchens

Tôi nghĩ rằng chắc có lẻ tôi sẽ chết trong ít phút nữa thôi. Một đám đông vào khoảng 50 người đàn ông bị lừa dối và bị khích động mạnh đang vây quanh chiếc xe của tôi, một số người đang cố lật ngược chiếc xe, những người khác đang đập vào xe bằng những viên đá lớn, tất cả đang la hét gào lên những lời lăng mạ và nguyền rủa chúng tôi.

Họ đã bắt đầu đánh bể những cửa xe. Tôi đang nghĩ bước kế đó là họ sẽ kéo chúng tôi ra và, nhưng thôi…, chúng ta hãy đừng nghĩ về chuyện ấy nữa…

Tôi cố gắng không nhìn vào mắt của họ, nhưng họ đang trợn trừng mắt vào tôi và các bạn đồng hành của tôi với sự cuồng nộ và ghét bỏ mà trước đó tôi chưa từng nhìn thấy ở bất cứ gương mặt của người nào như thế. Những người bạn đồng hành của tôi, cô Barbara Jones và anh chàng Richard van Ryneveld đang ngồi ở các băng ghế phía sau xe thì cũng giống như tôi chẳng giúp được gì hết.

Nếu chúng tôi bước ra, chắc chắn chúng tôi sẽ bị đánh tới chết. Nếu chúng tôi ngồi yên trong xe, chắc chắn chúng tôi cũng bị đánh tới chết.

Hai người bạn đồng hành người Phi Châu của chúng tôi – một cách rất điên khùng theo quan điểm của chúng tôi – đã bước ra khỏi xe để cố giải thích với đám đông.

Đối với chúng tôi, rõ ràng rằng hai anh bạn người Phi Châu đang giảng đạo về sự không dùng sự bạo động trước (mặt một đám người đang lên cơn tức giận như) một cơn gió lốc hung bạo đang tàn phá mọi vật trên đường mà nó di chuyển.[1]

Cuối cùng, sau khi những chuyện đập phá xe kéo dài vào khoảng chừng 40 giây, nhưng tôi có cảm tưởng như là 30 phút, một trong hai anh bạn Phi Châu của tôi nghĩ ra một chuyện hợp lý, anh ta chuồi ngược vào trong xe và liều mạng lùi xe lại rất nhanh xuống con đường đá đầy bụi – để lại người bạn của anh ta đàng sau với đám đông.

Nhờ ơn chúa, chúng tôi đã không bị trượt vào một con kênh dẫn nước, mà cũng không bị lật xe, hay không nổ lốp xe. Xuyên qua đám bụi mà chúng tôi đã làm ra vì quá vội vã khi chúng tôi tẩu thoát, chúng tôi đã có thể nhìn thấy những kẻ muốn sát hại chúng tôi đang chạy đuổi theo với tốc độ nhanh kinh hoàng để theo kịp chiếc xe. Nhưng chúng tôi đã vừa vặn có đủ thời gian để làm một cú quẹo rất nhanh trở về hướng xuất phát, cú quẹo nầy cho phép chúng tôi đi về phía trước và vượt đám đông một khoảng rất xa.

Thế là chúng tôi đã gần như bỏ lại một người hướng dẫn đường cho chúng tôi mà không biết vận mạng của anh ta ra sao (Điều đó là dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên để tự bào chữa cho tôi vào lúc ấy) khi ấy, đột nhiên chúng tôi nhìn thấy anh bạn người Phi Châu kia tách rời khỏi đám đông và đang chạy với sự nhanh nhẹn như ở Olympic, chạy trước những người đuổi theo bị che khuất bởi đám bụi mù.

Chúng tôi vội vã đẩy cho cánh cửa sau xe mở ra để cho anh chàng nầy có thể nhảy vào cho nhanh, động cơ nghiến ken két, và chúng tôi đã đột ngột chuyển hướng, xe nhồi lên rồi thụt xuống đau ê ẩm người trên con đường mòn đầy đá.

Chúng tôi đã lo sợ rằng sẽ có một nút chặn đường khác để ngăn chặn cuộc trốn thoát của chúng tôi, và tất cả mọi chuyện sẽ bắt đầu lại lần nữa. Nhưng đã không có (ai chận đường nữa), và sau cùng chúng tôi đã nhận ra rằng chúng tôi đã thoát, ngay cả anh chàng người Phi Châu mà sự ngu ngốc của anh ta gần như làm cho chúng tôi bị giết (cũng đã thoát).

Anh chàng nầy nói với chúng tôi rằng cái đám đông người Phi Châu chận đường ấy muốn giêt chúng tôi chứ không muốn giết anh ta, vì nếu không thì anh ta sẽ chẳng bao giờ trốn thoát được. Chúng tôi cần phải bị giết chết. Chúng tôi không chết. Đó là một cảm giác thú vị, không phải là không vui sướng một cách hoàn toàn.

Tại sao những người Phi Châu ấy đã muốn giết chúng tôi? Lý do gì đã làm nên sự tức giận của họ? Họ đã nghĩ rằng nếu tôi tường thuật cách sống và làm việc của họ, họ có thể mất công ăn việc làm để sinh sống.

Vậy mà gọi là sinh sống ư? Đang chết dần chết mòn thì đúng hơn.

Hình các mỏ đồng và cobalttrong hang sâu thẳm

Những người nghèo, người mất hết niềm hy vọng, những người giận dữ (với chúng tôi như đã viết ở trên) sống bằng cách đào những mãnh quặng cobalt và quặng đồng trong đất bẩn bị ô nhiễm và bụi của các mỏ đồng bị bỏ hoang ở Congo, rữa những thứ mà họ tìm thấy trong các giòng nước nhiễm bệnh dịch tả chứa đầy cứt người, sau đó đẩy lên đồi những túi đồ to lớn nặng chừng 100 kg trên những chiếc xe đạp cũ kỷ để tới một thị trấn Lakasi gần đó, nơi mà những người trung gian mua lại các món ấy để bán cho những nhà doanh nghiệp mà chủ yếu là bán cho những doanh nghiệp người Trung Quốc đang cần những thứ kim loại quan trọng nầy.

đào quặng đồng và cobalt

Thấy họ đi chậm chạp một cách đáng thương làm tôi nhớ lại các hình ảnh của các người thợ mỏ thất nghiệp ở Anh trong những năm 1930s, đang đi chệnh choạng về nhà dưới trời mưa lất phất với những túi xách chứa những mảnh than vụn gom lại từ những đống chiến lợi phẩm đánh cắp.

Ngoại trừ rằng ở đây cái nóng quá mức làm cho việc lao động 5 lần khó khăn hơn, và điều kiện làm việc và cuộc sống ở đây thì cực kỳ gian khổ hơn bất cứ thời gian nào từng được biết ở Anh kể từ thế kỷ thứ 18 (1601-1799).

Nhiều người chết vì những mỏ có từ lâu đời sụp đổ xuống trên bọn họ, hay bị thương một cách đáng sợ mà không có hy vọng được điều trị thuốc men.

Nhiều người nhỏ bé còn hơn những trẻ em. Vào một ngày gặp hên, họ có thể kiếm được 3 đô,  chỉ đủ hổ trợ cho sự hiện hữu mong manh trong những khu vực nghèo nàn sốt rét và bệnh tật.

Chúng tôi đã từng có mặt trước đây ở vùng mỏ bị đào xuống sâu trông rất xấu xí nầy, vùng nầy giống như là nơi ở của một đám tội nhân bị bắt từ một nước khác đem về đây và sống trong một đế chế nô lệ thời cổ.

Những con người bị bại trận, gục đầu xuống làm việc không bao giờ dứt trong mấy chục hố đất đào sâu xuống bằng tay. Gương mặt của họ, khi nhìn thấy, thì trống không và chẳng còn niềm hy vọng.

Tại một mỏ do người TQ làm chủ, người thợ mỏ ở Zambia, với cặp mắt lạc thần và trống rỗng đang chống cuốc nghĩ mệt…

Trước đó chúng tôi đã từng bị đuổi đi khỏi đây bởi một cảnh sát viên mập mạp ăn hối lộ, ông ta giả vờ nói rằng giấy tờ của chúng tôi là không hợp pháp, nhưng ông ta thật sự nhận những lời chỉ thị từ một tên anh chị có cặp mắt của người chết và hắn chỉ còn có một tai, tên này ngồi sát bên viên cảnh sát.

Khi chúng tôi quay trở lại với nhiều giấy phép của chính quyền, tay anh chị nầy đã chuẩn bị xong cuộc phục kich (bằng cách cho nhiều người Phi Châu chận đường chúng tôi như đã viết ở trên).

Những người đào mỏ khoáng sản đã lo sợ – và những ông chủ xấu xa gây tội ác của họ nắm ngay được nổi sợ ấy – rằng nếu những người giống như tôi (nhà báo) nói ra công khai cuộc sống bị ô nhiễm của họ thì rồi sau đó cái mỏ khoáng sản nầy có thể bị đóng cửa và công việc với đồng lương một ngày 3 đô la có thể bị tước mất hết. (giống VN quá, ta hãy nhìn nhớ lại xem một số những người ngoài miền Bắc họ có thái độ bảo vệ y hệt vậy…)

Tôi không thể nào đưa ra cho bạn một lời cắt nghĩa nào rõ ràng hơn về mức độ thu nhỏ lại của những gì độc ác, đồi bại và tội lỗi nhất mà tôi tin là hiện đang xẩy ra ở Phi Châu.

Quá tuyệt vọng, vì thế hầu hết các nước ở Châu Phi đang tự bán mình vào trong một kỷ nguyên mới của tham nhũng và tình cảnh nô lệ thực sự khi Trung Quốc tìm kiếm để mua hết tất cả các kim loại, các mỏ khoáng sản và mỏ dầu mà Trung Quốc có thể chạm tay vào: mua đồng dành để chế dây điện và dây điện thoại, kim loại cobalt dành cho việc chế tạo điện thoại di động và các động cơ phản lực – đấy là những vật liệu ròng của đời sống thời hiện đại.

(còn tiếp)

Người dịch: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

 

PETER HITCHENS: How China has created a new slave empire in Africa

By PETER HITCHENS
Last updated at 12:00 PM on 28th September 2008

I think I am probably going to die any minute now. An inflamed, deceived mob of about 50 desperate men are crowding round the car, some trying to turn it over, others beating at it with large rocks, all yelling insults and curses.

They have just started to smash the windows. Next, they will pull us out and, well, let’s not think about that …

I am trying not to meet their eyes, but they are staring at me and my companions with rage and hatred such as I haven’t seen in a human face before. Those companions, Barbara Jones and Richard van Ryneveld, are – like me – quite helpless in the back seats.

If we get out, we will certainly be beaten to death. If we stay where we are, we will probably be beaten to death.

Our two African companions have – crazily in our view – got out of the car to try to reason with the crowd. It is clear to us that you might as well preach non-violence to a tornado.

At last, after what must have been about 40 seconds but that felt like half an hour, one of the pair saw sense, leapt back into the car and reversed wildly down the rocky, dusty path – leaving his friend behind.

By the grace of God we did not slither into the ditch, roll over or burst a tyre. Through the dust we churned up as we fled, we could see our would-be killers running with appalling speed to catch up. There was just time to make a crazy two-point turn which allowed us to go forwards and so out-distance them.

We had pretty much abandoned our other guide to whatever his fate might be (this was surprisingly easy to justify to myself at the time) when we saw that he had broken free and was running with Olympic swiftness, just ahead of pursuers half hidden by the dust.

We flung open a rear door so he could scramble in and, engine grinding, we veered off, bouncing painfully over the ruts and rocks.

We feared there would be another barricade to stop our escape, and it would all begin again. But there wasn’t, and we eventually realised we had got away, even the man whose idiocy nearly got us killed.

He told us it was us they wanted, not him, or he would never have escaped. We ought to be dead. We are not. It is an interesting feeling, not wholly unpleasant.

Why did they want to kill us? What was the reason for their fury? They thought that if I reported on their way of life they might lose their livings.

Livings? Dyings, more likely.

Peking power: A Chinese supervisor cajoles local workers as they dig a trench in Kabwe, Zambia

These poor, hopeless, angry people exist by grubbing for scraps of cobalt and copper ore in the filth and dust of abandoned copper mines in Congo, sinking perilous 80ft shafts by hand, washing their finds in cholera-infected streams full of human filth, then pushing enormous two-hundredweight loads uphill on ancient bicycles to the nearby town of Likasi where middlemen buy them to sell on, mainly to Chinese businessmen hungry for these vital metals.

To see them, as they plod miserably past, is to be reminded of pictures of unemployed miners in Thirties Britain, stumbling home in the drizzle with sacks of coal scraps gleaned from spoil heaps.

Except that here the unsparing heat makes the labour five times as hard, and the conditions of work and life are worse by far than any known in England since the 18th Century.

Many perish as their primitive mines collapse on them, or are horribly injured without hope of medical treatment. Many are little more than children. On a good day they may earn $3, which just supports a meagre existence in diseased, malarial slums.

We had been earlier to this awful pit, which looked like a penal colony in an ancient slave empire.

Defeated, bowed figures toiled endlessly in dozens of hand-dug pits. Their faces, when visible, were blank and without hope.

We had been turned away by a fat, corrupt policeman who pretended our papers weren’t in order, but who was really taking instructions from a dead-eyed, one-eared gangmaster who sat next to him.

By the time we returned with more official permits, the gangmasters had readied the ambush.

The diggers feared – and their evil, sinister bosses had worked hard on that fear – that if people like me publicised their filthy way of life, then the mine might be closed and the $3 a day might be taken away.

I can give you no better explanation in miniature of the wicked thing that I believe is now happening in Africa.

Out of desperation, much of the continent is selling itself into a new era of corruption and virtual slavery as China seeks to buy up all the metals, minerals and oil she can lay her hands on: copper for electric and telephone cables, cobalt for mobile phones and jet engines – the basic raw materials of modern life.

(to be continued)

Posted in Trung Quốc | Comments Off on Làm Thế Nào mà Trung Quốc đã và đang Tạo Ra một Đế Chế Nô Lệ Mới ở Châu Phi

Báo Cáo Đặc Biệt: Trung Quốc ở Châu Phi

Posted by Admin on 30th March 2009

Những gì đã xảy ra tại Phi Châu từ 2003-2008, thì hiện nay cũng đã và đang diễn ra ở Việt Nam…

Báo Cáo Đặc Biệt: Trung Quốc ở Châu Phi

Richard Behar

Fast Company Magazine

June 1 – 2008

Người dịch: Trần Hoàng

Phía Nam của sa mạc Sahara hiện nay là quang cảnh của một trong những cuộc chiếm đoạt tài nguyên bóc lột tới tận xương mà thế giới đã và đang chứng kiến.

Trong khi Mỹ đang bận rộn với cuộc chiến ở Iraq (tốn kém 500 tỉ đô la và vẫn còn đang gia tăng), và trong lúc các nhà kinh tế học hàng đầu đang tiếp tục viết ra những bài nghiên cứu tranh luận: liệu các nguồn tài nguyên quan trọng dành cho sự sống đang cạn dần hết rồi hay không, thì các nhà lãnh đạo Trung Quốc không bỏ mất bất cứ cơ hội nào. Trong vòng một vài ba năm, Trung Quốc đã và đang trở thành một quốc gia đầu tư hung hản nhất ở Phi Châu.

Không cần phải hỏi, cuộc xâm lăng trong lĩnh vực thương mại nầy là một trong những biến cố quan trọng nhất ở vùng phía nam của sa mạc Sahara kể từ khi chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh (1945-1991) – một nồ lực to lớn quan trọng nhất và đầy ấn tượng đang tái vẽ lại bản đồ kinh tế toàn cầu. Một cựu thứ trưởng bộ ngoại giao của Mỹ đã gọi nó là một cơn sóng thần. Một số những người khác gọi miền nầy là Châu-Phi-của-Trung-Quốc.

Hiện đang có nhiều người Trung Quốc sống ở Nigeria (Phi Châu) còn hơn số lượng những người Anh từng sống ở đây suốt khoảng thời gian thịnh vượng nhất của Vương Quốc Anh. Từ những tập đoàn do nhà nước làm chủ, đến những tập đoàn liên doanh với nhà nước và cho tới những người chủ các doanh nghiệp nhỏ, những người Trung Quốc đang phá hủy khắp đại lục Châu Phi.

Hơn một triệu công dân người Trung Quốc đang di chuyển lòng vòng từ chỗ nầy đến chỗ khác ở Phi Châu. Mỗi một dự án khổng lồ được thông báo bởi chính quyền Trung Quốc lại sinh ra những nền kinh tế phụ thuộc đi kèm theo đó và những cao ốc đông đúc người trú ngụ, tựa như là những làn sóng nhỏ của một viên đá (được ném ra và) lan tỏa trên khắp mặt hồ.

Bắc Kinh đã tuyên bố năm 2006  “là Năm của Phi Châu,”    và các nhà lãnh đạo Trung Quốc hết người nầy lại đến người khác đã và đang thực hiện những cuộc viếng thăm Phi Châu.  Không một cường quốc nào khác đã tỏ ra có sự quan tâm tương tự, hay có công sức tương tự, hay có khả năng thuần nhất để gây thiện cảm với các nhà lãnh đạo Phi Châu. Và cũng không giống như nổ lực không có tính chất đều đặn của Mỹ ở Iraq, người Trung Quốc không tuyên truyền nền dân chủ, thưa các bạn. Người Trung Quốc có mặt ở đó để lấy những cái gì mà họ cần để cung cấp cho nền công nghiệp của họ. Hiện tượng nầy có tên ở miền phía nam của sa mạc Sahara là: Các Món ăn đem về nhà của người Đại Hán.

Ý kiến bởi James Forrest

Chúng tôi đang toan tính để tài trợ tiền bạc cho việc xây dựng một đường rầy xe lửa ở miền Copperbelt. Người Trung Quốc đã mua một mỏ đồng và mang vào 2000 người công nhân Trung Quốc để họ không phải thuê mướn những  người ZambiaĐây không phải là những gì mà những người dân Zambia đã từng mong đợi khi mà chính quyền Zambia đã ban đặc quyền cho công ty  khoáng sản Trung Quốc Chambishi Mining.

Những vali tiền bạc của người Trung Quốc và những món tiền cho mượn mà không lấy tiền lờithì không phải là chuyện giỡn. Những nhà lãnh đạo nước Zambia đang đùa với lửa.

Một bài báo từ nhật báo Zambia Times Popular viết rằng: lòng tức giận hướng tới người Trung Quốc đang ngày càng gia tăng. “Người Trung Quốc không được ưa thích (ở Zambia). Người ta không cần họ có mặt ở đây”

*******************************

Những Người Phi Châu Đang Bị Đánh Đập Tàn Bạo tại những Xí Nghiệp của người Trung Quốc,

Robyn Dixon, phóng viên của báo Times,

ngày 6-10-2006

Maamba, Zambia –

Sâu hun hút trong một đường hầm của vùng mỏ Collum, bụi than bay thành vòng dày đặt, và bụi làm nghẹt thở những công nhân tựa như Chengo Nguni. Anh ta mô tả công việc trả lương 2 đô la mỗi ngày bằng một tiếng thở dài: Người giám thị của anh ta la hét không dứt bằng thứ tiếng Trung Quốc. Đôi giày bằng cao su của Chengo bị hở lổ. Những cái nút để kiếm soát dòng quặng đồng rời khỏi mỏ thường thường gây ra một cú điện giựt mỗi khi chạm vào.

Nhưng điều khốn nạn nhất về đời sống trong những mỏ do người Trung Quốc làm chủ ở miền Nam của Zambia là làm việc mà không có được một ngày nghĩ hàng tuần.  Ấy là điều chưa từng có bao giờ.

Quyền lực Bắc Kinh: Một giám thị người TQ đang nhắc nhở công nhân địa phương khi những cộng nhân nầy đang đào một cái mương ở Kabwe, Zambia

Peking power: A Chinese supervisor cajoles local workers as they dig a trench in Kabwe, Zambia

Khi viên bộ trưởng của chính quyền Zambia chú ý tới miền nầy, bà Alice Simango, đã nhìn thấy những điều kiện làm việc tại vùng mỏ Collum, bà đã gạt lệ khóc trên hệ thống truyền hình quốc gia và cáo buộc giới quản lý Trung Quốc đang đối xử với các công nhân người Zambia như những súc vật, buộc lòng chính quyền Zambia đóng mỏ Collum trong 3 ngày vào tháng 7-2006.

Sự đói khát của Trung Quốc về nguồn vật liệu ròng và năng lượng đang lèo lái cuộc đầu tư mới khắp đại lục Phi Châu, với thương mại giữa Trung Quốc và đại lục nầy tăng cao hơn 3 lần kể từ năm 2000 tới hơn 40 tỉ đô la mỗi năm.(Ở Việt Nam, thì thương mại của TQ xuất khẩu qua VN là 19 tỉ, còn VN xuất khẩu qua TQ là gần 1 tỉ, báo cáo năm 2008.)

Trung Quốc là thị trường chính cho dầu hỏa của nước Sudan.

Trung Quốc cũng đang đầu tư vào dầu hỏa của nước Nigeria,

Trung Quốc cung cấp cho nước Angola giàu nguồn dầu hỏa mượn tiền 2 tỉ đô la với các điều kiện rất dễ dàngvà cải thiện các mối liên hệ vói Tổng thống Robert Mugane của chế độ độc tài Zambia, hành động của TQ đã bị chỉ trích bới các nhà kinh tế và các nhà hoạt động nhân quyền. Những người chỉ trích nói rằng các tiêu chuẩn lao động và môi trường của người Trung Quốc thường là rất thấp.

Ở Ghanna, các nhà môi trường đã và đang cáo buộc công ty dầu hỏa Sinopec của Trung Quốc về việc đã làm ô nhiễm một công viên quốc gia.

Ở Zambia, đang có một biểu tình có bạo động về chuyện các mức lương bổng thấp và các điều kiện nghèo nan trong các xí nghiệp của người Trung Quốc.

Tại một mỏ đồng của nước NFC Phi Châu, một mỏ do người Trung Quốc làm chủ ở miền đông bắc của Zambia, hàng trăm công nhân người Zambia đã biểu tình bạo động vào cuối tháng 7, vì các báo cáo cho rằng giới quản lý người Trung Quốc đã từ chối tăng lương. 4 người công nhân Zambia đã bị bắn và bị thương bởi các công nhân người Trung Quốc của công ty nầy.  Một người công nhân khác đã bị bắn bởi cảnh sát.

Cũng giống như những người công nhân tại mỏ Collum, những công nhân NFC đã làm reo chống lại các điều kiện làm việc nghèo nàn, lương thấp, và  các tiêu chuần an toàn lỏng lẻo. Năm ngoái, một vụ nổ tại một xí nghiệp chất nổ thuộc công ty con của NFC ở Chambishi đã giết chết toàn bộ các công nhân người Zambia đang làm việc ở đây – hơn 50 người chết. NFC là một xí nghiệp của tập đoàn Kim-Loại -không-phải- thuộc-nhóm-Sắt do nhà nước Trung Quốc làm chủ.

Những người xứ Công Gô liều tính mạng của họ để đào qua những núi quặng thải để tìm kiếm những mãnh quặng kim loại.

The Congolese risk their lives digging through mountains of mining waste looking for scraps of metal ore

Sự tức giận ngày càng gia tăng đã châm ngòi một cuộc tranh luận trong các cuộc bầu cử tổng thống ở Zambia hồi gần đây, với việc đại sứ Trung quốc tại Zambia đưa ra lời bình luận đề nghị rằng Bắc Kinh có thể cắt đứt mối quan hệ với Zambia, và các nhà đầu tư Trung Quốc có thể rút ra khỏi nước nầy nếu như ứng cử viên đối lập hàng đầu Michael Sata thắng cuộc tuyển cử ngày 28 tháng 9 nầy.

Michael Sata đã từng hăm dọa đuổi cổ những nhà thương mại Trung Quốc ra khỏi nước nếu ông ta thắng cử trở thành tổng thống. Tuy vậy Sata đã thua trong cuộc tuyển cử ấy, và ông ta đã cáo buộc có gian lận bầu cử khắp nơi.

Đánh trả: Phóng viên Peter Hitchens với Michael Sata, nhà chính trị đối lập có biệt danh là Vua Rắn hổ mang

Fighting back: Peter Hitchens with Michael Sata, the opposition politician nicknamed ‘King Cobra’

Trong cao điểm của chiến dịch vận động tranh cử, đảng Tiền Phong Yêu nước của ông Michael Sata đã cho rằng sự sử dụng các computer của Trung Quốc để đếm phiếu có thể làm thiên lệch kết quả nghiên về phía có lợi cho chính quyền đương nhiệm, các nhân viên tòa đại sứ Trung Quốc đã mạnh mẻ chối bỏ lời cáo buộc nầy.

***********************************************

Comment:

Những gì đã xảy ra tại Phi Châu từ 2003-2008, thì hiện nay cũng đã và đang diễn ra ở Việt Nam…

Trước khi di chuyển 1 triệu người dân Trung Quốc đến Phi Châu, thì vào các năm 2003-2006, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã viếng thăm riêng các nhà lãnh đạo các nước Phi Châu và dùng chiến thuật biếu xén tiền bạc và quà cáp. Về mặt chính thức,  TQ cho chính phủ các nước nầy vay các khoảng tiền từ 2- 5 tỉ đô la với tiền lời rất thấp để giải quyết các vấn nạn trong nước. TQ còn viện trợ không hoàn lại hoặc cho vay với lãi suất thấp để thực hiện việc xây dựng đường sá, cầu cống, hải cảng, và viện trợ vũ khí cho chính quyền của 16 nước Phi Châu.

Sau khi lấy lòng được các chính phủ ấy, TQ mời tất cả các nhà lãnh đạo Phi Châu đến viếng thăm Trung Quốc hàng năm để chiêu đãi và thực hiện các kế hoạch mua chuộc và đánh bẩy khác. Kế đó là giai đoạn đầu tư các hãng xưởng quốc doanh của TQ vào Phi Châu.

Khi đầu tư mở các xí nghiệp tại 16 nước Phi Châu, các hãng quốc doanh của Trung Quốc đã biếu xén chia tiền lời hàng tháng cho các nhà lãnh đạo của các nước nầy để làm cho họ ủng hộ và chấp thuận tất cả các dự án lớn của TQ và đồng thời đàn áp các lực lượng đối lập nào lên tiếng phản đối. (Báo chí địa phương ở các nước Phi Châu viết rất nhiều về các vụ biếu xén hối lộ cho các nhân viên cao cấp của các chính quyền và kèm theo với hình ảnh và bằng chứng).

Kết quả TQ mua hết các mỏ khoáng sản, nhiên liệu và trúng thầu hầu hết tất cả các dự án công nghiệp về xây dựng đường sá, cầu cống, nhà máy hóa chất, nhà máy điện của hầu như tất cả các nước phi Châu.

Hiện nay, những gì Trung Quốc đã làm ở Phi Châu thì cũng đang làm giống như vậy ở VN. Nếu đọc các bài báo viết về Châu Phi, người ta có thể liên kết với các bài điểm báo của báo chí Việt  Nam trong thời gian mấy tháng qua, và có thể đoán biết là TQ đã bí mật cho nhà nước VN mượn những số tiền khổng lồ để chống chọi với sự khủng hoảng tài chánh và kinh tế, và TQ cũng biếu xén các món tiền khác … Đổi lại, nhà nước VN phải ủng hộ để cho TQ lấy hết tất cả các hợp đồng khai mỏ bô xít, điện, xi măng, hóa chất…trong thời gian gần đây.

Các mặt hàng dệt, áo quần xuất khẩu 12 tỉ mỗi năm của VN trong 20 năm vừa qua thực chất là của nước ngoài, vì đa số các xí nghiệp nầy là do người TQ, Nam Hàn và Đài Loan làm chủ, số xí nghiệp do người VN làm chủ hoặc do quốc doanh thì rất ít, phần lớn các xí nghiệp VN chỉ là các xí nghiệp may gia công, và người VN chỉ làm công trong các hãng may vì lương của công nhân Việt Nam rất rẽ, chỉ bằng 1/3 lương của công nhân TQ.

Fast Company: Special Report: China In Africa

Richard Behar

The sub-Sahara is now the scene of one of the most bare-knuckled resource grabs the world has ever seen.

While America is preoccupied with the war in Iraq (cost: half a trillion dollars and counting), and while think-tank economists continue to spit out papers debating whether vital resources are running out at all, China’s leadership isn’t taking any chances. In just a few years, the People’s Republic of China (PRC) has become the most aggressive investor-nation in Africa.

This commercial invasion is without question the most important development in the sub-Sahara since the end of the Cold War — an epic, almost primal propulsion that is redrawing the global economic map. One former U.S. assistant secretary of state has called it a “tsunami.” Some are even calling the region “ChinAfrica.”

There are already more Chinese living in Nigeria than there were Britons during the height of the empire. From state-owned and state-linked corporations to small entrepreneurs, the Chinese are cutting a swath across the continent.As many as 1 million Chinese citizens are circulating here. Each megaproject announced by China’s government creates collateral economies and population monuments, like the ripples of a stone skimmed across a lake.

Beijing declared 2006 the “Year of Africa,” and China’s leaders have made one Bono-like tour after another. No other major power has shown the same interest or muscle, or the sheer ability to cozy up to African leaders. And unlike America’s faltering effort in Iraq, the Chinese ain’t spreading democracy, folks. They’re there to get what they need to feed the machine. The phenomenon even has a name on the ground in the sub-Sahara: the Great Chinese Takeout. …….

COMMENT BY JAMES FORREST

We are attempting to finance the construction of a railroad in the Copperbelt region. The Chinese bought a mine and brought in 2,000 Chinese workers so they would not have to hire Zambians.

This is not what the Zambians expected when the Zambian Government granted the concession to Chambishi Mining Plc. The Chinese briefcases and zero interest loans are no joke. They play rough. Here is an article from the Zambian Times Popular resentment toward the Chinese is growing. “They’re not liked. They’re not wanted here.”

Africans Lash Out at Chinese Employers

by Robyn Dixon,

Times Staff Writer

October 6, 2006 MAAMBA, Zambia

Deep in the tunnel of the Collum mine, coal dust swirls thickly, and it’s stifling for workers such as Chengo Nguni. He describes his $2-a-day job with a sigh: His supervisor yells incomprehensibly in Chinese. His rubber boots leak. The buttons to control the flow of ore out of the mine often deliver an electric shock. But the worst thing about life in the Chinese-owned mine in southern Zambia is that there is no such thing as a day off. Ever.

When the government minister concerned with the region, Alice Simango, saw the conditions at the Collum mine, she wept on national television and accused the management of treating workers like animals, prompting the government to close the mine for three days in July. China’s hunger for raw materials and energy is driving new investment across Africa, with trade between China and the continent up more than 300% since 2000 to more than $40 billion a year.

China is the main market for Sudan’s oil. It has invested in Nigerian oil, provided oil-rich Angola with a $2-billion loan with easy terms and improved relations with Robert Mugabe’s Zimbabwean regime, which is criticized by economists and human rights activists.

Critics say Chinese environmental and labor standards are often poor. In Ghana, environmentalists have accused Chinese oil company Sinopec of desecrating a national park. In Zambia, there is a growing backlash over low wages and poor conditions in Chinese operations.

At the NFC Africa copper mine in Chambishi, a Chinese-owned operation in northeastern Zambia, hundreds of workers rioted in late July over reports that the management was reneging on a pay increase. Four were shot and wounded by Chinese employees of the company. Another was shot by police. Like their counterparts at the Collum mine, the NFC workers rail against poor working conditions, low pay and lax safety standards. Last year, a blast at an NFC subsidiary explosives factory in Chambishi killed every worker on the site — more than 50 people. NFC is a subsidiary of China’s government-owned Chinese Non-Ferrous Metals Corp.

The growing resentment sparked an acrimonious debate in Zambia’s recent presidential elections, with Chinese Ambassador Li Baodong making comments suggesting that Beijing might sever ties and investors might pull out if leading opposition candidate Michael Sata won the Sept. 28 vote. Sata, who at one point threatened to expel Chinese traders if he became president, lost the election, and he alleged massive vote fraud. In the heat of the campaign, his Patriotic Front claimed that the use of Chinese computers to tally the count could skew results in the government’s favor, an accusation strongly denied by Chinese Embassy officials.

http://www.fastcompany.com/magazine/126/special-report-china-in-africa.html

http://www.dailymail.co.uk/news/worldnews/article-1063198/PETER-HITCHENS-How-China-created-new-slave-empire-Africa.html#comments

Posted in Trung Quốc | Comments Off on Báo Cáo Đặc Biệt: Trung Quốc ở Châu Phi

________________

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

Posted by Admin on 29th March 2009

The New York Times

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

ngày 3/16/2009
người dịch: Trần Hoàng
 

Paul Krugman

(Fred R. Conrad/The New York Times)

Paul Krugman sinh năm 1953, là giáo sư về kinh tế học và các sự vụ về quốc tế tại trường đại học Princeton, tiểu bang New Jersey. Ông đang phụ trách một cột báo thường kỳ  cho nhật báo The News York Times.

Paul Krugman đã thắng giải thưởng Nobel về kinh tế năm 2008, với luận thuyết thương mại mới: Phân tích về các mô hình thương mại và vị trí của hoạt động kinh tế.

******************************

Tôi đang lo ngại cho Âu Châu. Thật ra, tôi lo ngại cho toàn thế giới – Hiện nay không có nơi trú ẩn an toàn nào cho cơn bão kinh tế toàn cầu. Nhưng tình hình tại Âu Châu hiện nay làm tôi e ngại còn hơn tình hình tại Hoa kỳ.

Nói rõ ra, tôi sẽ không lập lại các lời than phiền cố hữu nào mà Hoa kỳ thường ca thán về thuế ở Âu Châu quá cao hoặc các phúc lợi xã hội quá hào phóng. Các quốc gia có phúc lợi xã hội cao không phải là nguyên do của cuộc khủng hoảng tại Âu Châu hiện nay. Thực tế, như tôi giải thích dưới đây, các phúc lợi xã hội này thật sự là các yếu tố làm giảm nhẹ cuộc khủng hoảng.

Điều nguy hiểm rõ ràng và hiện nay tại Âu Châu đến từ một phương hướng khác — sự thất bại của lục địa nầy trong việc đối phó một cách có hiệu quả dành cho cuộc khủng hoảng tài chánh nầy.

Âu Châu đã thiếu hiệu quả trong cả hai chính sách tài khóa và tiền tệ: lục địa nầy đang phải đối mặt với một sự suy thoái cũng tệ hại ít lắm thì cũng bằng với Hoa kỳ, nhưng Âu Châu lại đang làm quá ít (so với Hoa Kỳ) để chống lại sự suy thoái này.

Về chính sách tài chánh, sự so sánh nầy đối với Hoa kỳ là đáng chú ý. Nhiều kinh tế gia, trong đó có tôi, từng lý luận rằng kế hoạch kích thích kinh tế của chính quyền Obama là quá nhỏ so với chiều sâu cuộc khủng hoảng. Nhưng bất cứ điều gì người Âu Châu đang thực hiện thì lại quá quá nhỏ hơn so với những hành động của Mỹ.

Sự khác biệt về chính sách tiền tệ (giữa Hoa Kỳ và Âu Châu) thì cũng đáng chú ý không kém. Ngân hàng Trung ương Âu Châu (ECB) kém năng động hẳn so với Quỹ Dự trữ Liên bang Hoa kỳ (FED); nó đã quá chậm trong việc giảm lãi suất (thật ra ngân hàng nầy đã tăng lãi suất vào tháng 7 năm ngoái), và tránh né bất cứ những biện pháp mạnh mẽ nào nhằm giải ngân các thị trường tín dụng.

Điều duy nhất có hiệu quả và tốt lành cực độ (cho việc đối phó với khủng hoảng) ở châu Âu lại chính là điều mà lục địa nầy đang bị chỉ trích nhiều nhất – đó là qui mô và sự hào phóng của các hệ thống trợ cấp xã hội, những hệ thống  nầy đang giảm nhẹ đi tác động của sự suy thoái  kinh tế

Trợ cấp an sinh xã hội không phải là chuyện nhỏ. Vấn đề này không tầm thường chút nào. Bảo hiểm sức khỏe toàn quốc và trợ cấp thất nghiệp rộng rãi đã bảo đảm rằng, ít ra cho đến hiện nay, dân Âu châu chịu đau khổ ít hơn dân Hoa kỳ. Và các chương trình này cũng sẽ giúp chịu đựng chống đỡ được sự tiêu xài trong nền kinh tế đang bị suy thoái.

Nhưng các yếu tố “ổn định tự động” ấy không thể thay thế cho các hành động tích cực.

Tại sao Âu châu lại thua kém? Lãnh đạo kém cỏi là một phần trong của câu chuyện nầy. Các viên chức ngân hàng Âu châu, những người đã hoàn toàn tính sai độ sâu của cuộc khủng hoảng, họ dường như vẫn còn tự mãn một cách lạ lùng. Và để nghe bất cứ điều gì tại Hoa kỳ, có thể được đem ra so sánh tương tự với những chỉ trích thiếu hiểu biết của vị Bộ trưởng tài chánh Đức, thì quí vị phải nghe từ chính …các nhân vật thuộc đảng Cộng Hòa (của Mỹ).

Nhưng có một vấn nạn sâu xa hơn: Sự hòa nhập kinh tế và tiền tệ tại Âu châu đã đi quá xa so với các thể chế chính trị. Kinh tế của nhiều quốc gia Âu châu đã được liên kết chặt chẽ gần giống như sự liên kết về kinh tế của nhiều tiểu bang của Hoa kỳ – và phần lớn (16 nước) Âu châu cùng chia sẻ với nhau một đơn vị tiền tệ chung. Nhưng khác với Hoa kỳ, Âu châu không có một loại- định-chế-trên- toàn-lục-địa cần thiết để đối phó với một cuộc khủng hoảng khắp lục địa nầy.

Đây là một lý do chính trong việc thiếu sót một hành động tài chính: Hiện nay không có một chính phủ nào ở vào địa vị gánh lấy trách nhiệm cho toàn nền kinh tế Âu châu. Điều Âu châu có được, thay vào đó, là các chính phủ quốc gia, và quốc gia nào cũng đều ngần ngại mượn một số nợ lớn để tài trợ cho một kế hoạch kích thích kinh tế, mà kế hoạch ấy sẽ cung cấp phần nhiều, nếu không muốn nói là phần lớn, lợi ích cho các cử tri thuộc các quốc gia khác.

Có thể quý vị trông đợi rằng các chính sách tiền tệ sẽ mạnh mẽ hơn. Sau cùng, cho dù không có một chính phủ toàn Âu châu, vẫn còn có một Ngân hàng Trung ương Âu châu (ECB). Nhưng ECB thì không giống như Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang FED (của Hoa Kỳ). FED có thể làm cuộc mạo hiểm vì FED được ủng hộ bởi một chính phủ quốc gia thống nhất – một chính phủ đã hành động để chia sẻ các nguy cơ từ các hành động táo bạo của FED, và chắc chắn sẽ chi trả cho những thua lỗ của FED nếu các nỗ lực của FED nhằm giải ngân các thị trường tài chánh bị thất bại. Ngân hàng Trung ương Âu châu E.C.B., do phải làm thỏa mãn và đáp ứng tới 16 quốc gia thường tranh cãi nhau, nên ngân hàng nầy không thể trông đợi vào một mức độ ủng hộ tương đương (như FED được tin cậy và ủng hộ của chính phủ Mỹ )

Nói theo cách khác, Âu châu hóa ra có cấu trúc rất yếu trong thời kỳ khủng hoảng.

Câu hỏi lớn nhất là điều gì sẽ xảy ra cho các nền kinh tế Âu châu đã từng phát triển mạnh mẽ trong thời kỳ tiền tệ còn dồi dào vài năm trước, chẳng hạn như Tây Ban Nha

Trong phần lớn thập niên vừa qua, Tây Ban Nha là một Florida của Âu châu, nền kinh tế quốc gia này được nâng bổng bởi một cuộc tăng trưởng đầu cơ khổng lồ trong bất động sản. Cũng như tại Florida, phát triển ngành bất động sản rất mạnh mẽ nay đã trở thành phá sản. Hiện nay, Tây Ban Nha đang cần phải tìm các nguồn thu nhập mới và việc làm khác để thay thế những việc làm bị mất trong công nghiệp xây dựng.

Trong quá khứ, Tây Ban Nha đã có thể cải thiện tính cạnh tranh bằng cách hạ giá đơn vị tiền tệ. Nhưng nay quốc gia này đang sử dụng Euro – và đường lối mở ra phía trước chỉ có thể là một quy trình khó khăn của việc giảm lương bổng. Tiến trình này đã rất khó khăn trong thời kỳ kinh tế còn tốt đẹp nhất, và sẽ khó khăn không thể tưởng tượng nổi nếu, vì tất cả mọi chuyện hiện giờ dường như  chắc chắn thế, nền kinh tế toàn Âu châu đang bị suy giảm và đang có khuynh hướng tiến tới sự thiểu-phát (deflation) trong nhiều năm sắp tới.

Có phải tất cả điều nầy có ý nghĩa rằng Âu châu đã sai lầm để tự liên kết (thành liên hiệp châu Âu) quá chặt chẽ hay không? Có nghĩa là, nói một cách đặc biệt, việc khai sinh đồng tiền Euro đã là một sai lầm? Có thể là như vậy.

Nhưng Âu  châu vẫn có thể chứng minh rằng  những người hoài nghi chuyện nầy đã bị sai lầm, nếu như các chính trị gia tại lục địa này bắt đầu chứng tỏ tài năng lãnh đạo nhiều hơn nữa. Họ sẽ làm được như vậy hay không?

*********************

*http://en.wikipedia.org/?title=Paul_Krugman#Nobel_Prize*
*http://en.wikipedia.org/wiki/Welfare_state
 

nguồn: http://www.nytimes.com/2009/03/16/opinion/16krugman.html?scp=3&sq=krugman&st=cse

Posted in Khủng hoảng kinh tế châu Âu, Kinh tế thế giới |Comments Off on Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

Chính sách khôn dân

Posted by News on 28th March 2009

Chính sách khôn dân

Nhớ hồi còn đi học, hay được nghe về “chính sách ngu dân” của đế quốc, làm dân ta u tối để dễ bề cai trị.

Độc lập rồi, phải có chính sách xoá cái “ngu dân” đó, mạo muội gọi là “chính sách khôn dân”. Nhưng có cái khôn nảy nở mạnh từ chính sách mà lại rất đáng lo. Đó là:

1- Trộm vặt: Do chính sách lương phi lý cả nửa thế kỷ rồi. Cán bộ công chức phải kiếm sống đủ kiểu. Trộm nhẹ là giờ hành chính, nặng là tài sản công. Không chức trộm ít. Chức lớn trộm nhiều, nhiều đến độ không còn gọi là “vặt” nữa.

2- Lách luật: Do luật lơ mơ, chồng chéo, phi lý. Quan lợi dụng để hành dân. Dân phải có cách “lách” luật mà kiếm sống. Ngay cán bộ công chức tử tế cũng phải lách để tránh bị kỷ luật, đi tù (đúng kiểu “khôn sống, mống chết“).

3- Chộp giật: Cũng do luật, “dưới luật”, “ngoài luật” … cứ thay xoành xoạch. Mục đích là để quan được “đục nước béo cò”, khiến dân tốn tiền “mãi lộ”, làm ăn thì muốn thu vốn cho nhanh, không dám đầu tư lớn … Cán bộ công chức cũng vội “chộp giật” tiền dân để bù chi phí “chạy” việc.

4- Lật lọng: Cũng từ những chính sách không có cái “thủy chung” (với tư sản, địa chủ, trí thức có công chẳng hạn), làm dân a-dua theo, không biết giữ chữ tín, chỉ nhăm nhe lừa nhau kiếm tiền lãi.

5- Đòn bẩn: “Gắp lửa bỏ tay người“, cạnh tranh không lành mạnh. Dân xấu liên kết với quan tham để giăng bẫy vu oan giá họa, triệt đối thủ làm ăn. Cán bộ công chức thì triệt nhau để giữ “niêu cơm”, giành “ghế”. Tất cả cũng do “chính sách cán bộ” nhiều phi lý.

Vậy, chính sách không phải chỉ làm “khôn dân”, mà cả “khôn quan” nữa đấy chứ. Quan ra chính sách cốt lợi mình (cấp dưới và dân vật vã hại nhau, quan dễ trị). Nhưng điều đáng lo ở chỗ , cái “khôn” lại là “khôn vặt” (khôn lỏi), kiểu khôn mà không ngoan, suy cho cùng cũng lại là … dại thêm. Các cụ dạy nhiều rồi: “Ác giả ác báo“, “đi đêm có ngày gặp ma“, “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” …

Đến là lo !

 

Nguyễn Hữu Vinh

(Tạp chí Thành Đạt – tháng 11-2006)

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Tags: , , , ,
Posted in Bài của Ba Sàm, Đảng/Nhà nước | Comments Off on Chính sách khôn dân

Người Việt Nam phản công chống lại công an tham nhũng

Posted by Admin on 27th March 2009

TIME

Tấm bưu thiếp gửi từ Hà Nội

Người Việt Nam phản công chống lại công an tham nhũng

A police officer directs rush-hour traffic in Saigon, Vietnam (Zoriah / Zuma)

Martha Ann Overland / Hà Nội

Thứ Tư, ngày 25-3-2009

 

Khi anh Trần Công Tiến kể lại chuyện đó (anh nói rằng) anh đã tức giận điên lên và đã không còn nhịn nhục được nữa. Cách đây vài tuần, anh bị ra lệnh tấp vào lề đường bởi một công an giao thông vì anh lái xe chạy ngược chiều trên con đường một chiều, anh kể là anh đã cố gắng tỏ ra biết điều. Tiến cho rằng khoản tiền đút lót 6 đô la [100 nghìn đồng] đã được anh đưa ra là cao hơn mức bình thường; thế nhưng viên công an muốn có nhiều hơn để bỏ qua lỗi vi phạm luật lệ giao thông này. Lời qua tiếng lại giữa hai bên đã gia tăng. Những lời xỉ nhục đã tuôn ra. Và thế rồi Tiến đã hành động rất nhanh. “Tôi đã chộp cổ hắn ta và đẩy thật mạnh,” anh kể. Trước đây tôi chưa bao giờ dám thách thức công an. Tôi đã chán ngấy với trò tham nhũng rồi và vào thời điểm đó tôi đã quá thất vọng!” Cuối cùng, Tiến đã được cho đi khi một viên công an khác tới và xoa dịu tình thế đó.

Nhưng Tiến không phải là người duy nhất sống trong sự cuồng nộ. Ở tỉnh Kiên Giang thuộc miền nam, vào tháng 12 -2008, những nông dân giận dữ đã ném những hộp xăng đang cháy vào công an đang trưng thu nhà đất của họ và đã cầm giữ trong một thời gian ngắn ba trong số những công an đó làm con tin, bắt một công an phải lột hết cả áo quần.

Năm ngoái 2008, những nông dân ở tỉnh Hưng Yên đã đánh nhau với các giới chức chính quyền khi những người này đang cố tịch thu ruộng đấtcủa nông dân rồi bán lại cho những nhà kinh doanh. “Đàn ông, đàn bà và trẻ con đã đánh trả bằng tay không, ném bùn đất, và đánh bằng bất cứ thứ gì họ túm được,” theo lời ông Nguyễn Đình Liên, ông ta đang làm việc ngoài ruộng khi công an đến. “Trước nay tôi  chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng kiểu như thế.”

Nạn tham nhũng ở Việt Nam là không có gì mới mẻ. Năm ngoái, tổ chức Minh bạch Quốc tế đã xếp hạng Việt Nam đứng thứ 121 trong tổng số 180 quốc gia trong Chỉ số Đánh giá Tham nhũng. Thế nhưng có lẽ thật là dễ dàng để bỏ qua những hành động tống tiền thường ngày vẫn xảy ra của các cán bộ nhà nước khi mà nền kinh tế của Việt Nam lúc trước đang phát triển thuận lợi và mức thu nhập đã từng tăng lên gấp hai lần mỗi vài ba năm.

Trường hợp đó hiện nay không còn nữa. Người dân đang bị bóp chặt bởi sự suy thoái kinh tế, họ đang ngày càng thất vọng bởi tệ nạn tham nhũng dai dẳng tại quốc gia này, theo lời ông Trịnh Hòa Bình, viện trưởng về môi trường và sức khỏe ở Viện Nghiên cứu Xã hội thuộc nhà nước tại Hà Nội.

Các cán bộ nhà nước đang nắm giữ các đặc quyền đặc lợi dành riêng cho họ trong khi tình trạng kinh tế của những người Việt Nam bình thường đang trở nên không ổn định hơn. Dân chúng tức giận, ông nói, các cán bộ tham nhũng đó hiếm khi bị trừng phạt vì nhận tiền hối lộ.

Phản ứng bạo lực mạnh mẽ chống lại công an đang diễn ra khắp đất nước là bất bình thường, khi xét rằng Việt Nam là một quốc gia áp dụng chế độc tài tương đối có hiệu quả, nơi những người bất đồng chính kiến hiếm khi được khoan dung. Trong hai vụ xô xát xảy ra gần đây, những người đi xe gắn máy bị cảnh sát kéo vào lề đường đã đốt cháy xe máy của họ hơn là để xe bị công an giam giữ.

Tháng 2-2009, một chiếc xe hơi đã kéo một viên công an ở Hà Nội đi xa 15 foot trước khi bỏ chạy luôn.

Tại tỉnh Đồng Nai ở miền nam, một đám đông giận dữ chứng kiến việc một viên công an đánh một người lái xe, họ đã dùng gạch đá đập vỡ chiếc xe mô tô của viên công an này.

Những vụ xô xát đó chỉ gom góp được chút ít mối quan tâm của báo chí do nhà nước quản lý, hệ thống truyền thông bỏ qua hầu hết mọi chuyện khi đề cập tới tội phạm hay lưu manh côn đồ. Thế nhưng nhân chứng, những người đưa lên mạng trực tuyến các đoạn phim từ máy quay video hay điện thoại di động có camera quay cảnh những chiếc xe máy bị đốt cháy và nông dân đánh nhau với công an , đã nói lên rằng sự bùng phát bạo lực là một dấu hiệu cho thấy công chúng cuối cùng đã sử dụng chính thứ bạo lực này để chống lại tham nhũng.

Chính quyền đã không xác nhận rằng liệu những vụ tấn công cảnh sát có phải đang gia tăng hay không, nhưng mối quan ngại đã đủ để Bộ Công An phải tổ chức một hội nghị vào cuối năm trước để bàn về vấn đề này. Đại tá Huỳnh Thế Kỷ, giám đốc công an tỉnh Ninh Thuận ở phía nam, người tham gia trong hội nghị này, đã quy cho tình trạng gia tăng bạo lực là do “số thanh thiếu niên thiếu sự giáo dục thích hợp và bị hư hỏng.”

Ông Kỷ nói là ông muốn thấy công an được trang bị hơn nữa những công cụ tinh vi hiện đại hơn để tự bảo vệ họ, song ông nói thêm rằng “thái độ của một số công an đôi khi chưa thích hợp. Công an phải làm việc với tinh thần phục vụ nhân dân. Họ phải có hành vi đúng đắn hơn.”

Những tầng lớp lao động chân tay ở Việt Nam đã nổi lên chống lại các nhà chức trách từ trước đây — với những thắng lợi. Cuộc nổi dậy nổi tiếng nhất của nông dân đã nổ ra tại tỉnh Thái Bình ở miền bắc vào năm 1997. Bị đè nặng quá sức bởi thuế má và các lệ phí bất hợp pháp, hàng ngàn nông dân đã thách thức các viên chức địa phương qua một diễn biến kéo dài vài tháng. Khi những yêu cầu của họ cần được lắng nghe nhưng lại bị phớt lờ, họ đã ném đá vào các cán bộ cốt cán của Đảng Cộng sản, tấn công các trụ sở làm việc và nhà ở của những cán bộ này, và cầm giữ một số cán bộ làm con tin trong nhiều ngày. Sau cùng, chính phủ trung ương đã nắm lấy quyền điều hành, kỷ luật xử phạt các viên quan chức địa phương và tống một số viên chức nầy vào tù cùng một số nông dân nữa.

Vào năm sau 1998, một bản quy định trên toàn quốc được biết đến như là Nghị định 29 đã được thông qua, cho phép sự tham dự nhiều hơn vào việc đưa ra quyết định ở địa phương và ban cho các công dân nhiều cơ hội hơn nhằm để xả cơn giận của họ trước những viên chức cấp xã.

Thập niên tăng trưởng kinh tế đáng ngạc nhiên vừa qua ở Việt Nam đã giúp làm dịu những tâm trạng thất vọng này. Thế nhưng 10 năm trôi qua, với những cải thiện chỉ ở bên lề về tính minh bạch và với tình trạng tham nhũng vẫn tiếp tục lan tràn, lòng nhẫn nại đang mòn dần để trở nên mong manh nguy hiểm – một thực tế mà ban lãnh đạo của Việt Nam đang nhận ra. “có tình trạng tham nhũng và lạm dụng chức quyền tại các địa phương,” theo thừa nhận của ông Nguyễn Minh Thuyết, một đại biểu lâu năm trong Quốc hội Việt Nam.

Mặc dầu vậy, ông Thuyết đã không tha thứ những vụ tấn công gần đây vào tài sản (xe, cơ quan) của chính quyền, ông Thuyết nói là ông hiểu về nỗi tức giận và đồng ý rằng chính phủ phải làm nhiều hơn nữa để cải thiện tính minh bạch.

Trong lúc công ăn việc làm tiếp tục biến đi mất và nạn lạm phát ngốn vào đồng lương, sẽ không dễ dàng gì để xoa dịu những con người đang bị giáng những cú đòn mạnh mẽ nhất này khi mà công an vẫn đang toan tính chỉa tiền của người dân để lấy những khoản rất nhỏ nhoi. “Công an hiện nay thậm chí còn tham nhũng hơn trước đây,” một tài xế taxi ở Hà Nội tên là Nguyễn Văn Cường đã nói một cách cay đắng.

“Ngày nào tôi cũng bị công an chặn lại vài lần.” Và khi mà ít năm trước chỉ chi có 100.000 đồng, tức là khoảng 6 đô la là đủ, thì bây giờ không thể ít hơn 200.000. “Điều ấy có nghĩa là có một số ngày tôi làm việc mà chẳng có tiền công, vì công an lấy đi hết tất cả những gì tôi làm ra,” anh Cường bảo. “Làm sao mà quí vị có thể không tức giận được cơ chứ?”

Hiệu đính: Trần Hoàng

 

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

 

TIME

Postcard from Hanoi

Vietnamese Fight Back Against Cop Corruption

By Martha Ann Overland / Hanoi

Wednesday, Mar. 25, 2009

As Tran Cong Tien tells it, he was mad as hell and he wasn’t going to take it anymore. Pulled over by a Hanoi traffic cop a few weeks ago for driving in the wrong direction down a one-way street, he says he tried to be reasonable. Tien claims the $6 bribe offered was more than fair, but the officer wanted more to ignore the traffic violation. Words between the two escalated. Insults flew. And then Tien snapped. “I grabbed his neck and pushed hard,” he says. “I have never dared challenge the police. I’m fed up with corruption and at that moment I was just so frustrated!” Tien was eventually let go when another officer came along and defused the situation. But he is not alone in his rage. In southern Kien Giang province in December, angry villagers threw flaming gasoline canisters at police commandeering their property and briefly held three of them hostage, forcing one to disrobe. Last year, farmers in Hung Yen province battled authorities trying to seize their land and resell it to developers. “Men, women and children fought back with their bare hands, with mud, with anything they could grab,” said Nguyen Dinh Liem, who was working in his rice paddy when police arrived. “I had never seen that kind of thing before.” (See pictures of the Vietnam-China border war.)

Corruption in Vietnam is nothing new. Last year, Transparency International ranked Vietnam 121st out of 180 on its Corruption Perception Index. But it was perhaps easier to overlook occasional shakedowns from officials when Vietnam’s economy was doing well and incomes were doubling every few years. That’s no longer the case. People being squeezed by the economic downturn are increasingly frustrated by the nation’s enduring corruption, says Trinh Hoa Binh, head of environment and health at the government-run Institute of Sociology in Hanoi. Officials are maintaining their special privileges while the economic position of ordinary Vietnamese is becoming more precarious. They are incensed, he says, that corrupt officials are rarely punished for taking bribes.

The anti-police backlash playing out around the country is unusual considering that Vietnam is a relatively efficient authoritarian state where dissent is rarely tolerated. In two recent incidents, motorcycle riders pulled over by police set their own bikes alight rather than let them be impounded. Last month, a car dragged a Hanoi policeman 15 feet before racing off. An angry crowd seeing a cop roughing up a driver in the southern province of Dong Nai used bricks to smash the officer�s motorcycle.

The incidents have garnered only limited attention in state-run media, which dismiss most as the work of criminal minds or hooligans. But witnesses, who have posted videos and camera-phone shots online of burning motorcycles and farmers battling police, say the spurt of violence is a sign that the public has finally had it with corruption.

The government won’t confirm whether attacks on police are on the rise, but it is concerned enough that the Ministry of Public Security held a conference late last year to address the issue. Colonel Huynh The Ky, the director of security in southern Ninh Thuan province who attended the conference, attributed the increase to “teenagers who lack proper education and are corrupted.” Ky said he would like to see police provided with more sophisticated equipment in order to protect themselves, but he added that the “attitude of some police officials sometimes is not appropriate. Police have to work in the spirit of serving the people. They must have proper behavior.”

Vietnam’s working classes have risen up against authorities before — with results. The most famous farmers’ revolt took place in the northern province of Thai Binh in 1997. Burdened by excessive taxation and illegal fees, thousands of villagers challenged local officials over the course of several months. When their demands to be heard were ignored, they stoned Communist Party cadres, attacked their offices and homes, and held officials hostage for days. The national government eventually took charge, disciplining local officials and sending some to jail, along with some of the farmers. The following year, a national law known as Decree 29 was passed, allowing for more participation in local decision-making and giving citizens more opportunities to vent their grievances to commune-level officials.

The past decade of stunning economic growth in Vietnam helped to ease these frustrations. But 10 years on, with only marginal improvements in transparency and with corruption still rampant, patience is wearing dangerously thin again — a fact that Vietnam’s leadership recognizes. “There is corruption and abuse of power in local areas,” concedes Nguyen Minh Thuyet, a senior member of Vietnam’s National Assembly. Though he does not condone the recent attacks on government property, Thuyet says he understands the anger and agrees that the government must do more to improve transparency.

As jobs continue to vanish and inflation eats away at wages, it is not going to be as easy to placate those who are being hit the hardest when police attempt to extort them for petty cash. “The police are even more corrupt than they were before,” Hanoi taxi driver Nguyen Van Cuong says bitterly. “In one day, I can be stopped several times.” And where 100,000 dong, or about $6, might have been enough a few years ago, now nothing less than 200,000 will do. “It means some days I work for nothing, as they take everything I make,” Cuong says. “How can you not get angry?”

Posted in Pháp luật, Tham nhũng |Comments Off on Người Việt Nam phản công chống lại công an tham nhũng

Hàng trăm Bức ảnh Để đời

Posted by News on 26th March 2009

Hàng trăm Bức ảnh Để đời

(Xin giới thiệu một phần, bà con muốn có cả hai bộ ảnh thì mời bấm vô đây, và đây nữa)

Những tấm hình của Bác Sĩ Hocquard

hay là hình ảnh của Việt-Nam vào những năm 1884-1885

Năm 1884, Ông Charles-Edouard Hocquard theo đoàn lính viễn chinh Pháp tới xâm chiếm Việt Nam với tính cách là bác sĩ quân y, nhưng ông cũng là một nhà nhiếp ảnh viên đại tài.

Những tấm hình nầy có một giá trị lịch sử rất lớn. Ðây là lúc mà Pháp sắp sửa chiếm hết Việt Nam và đây cũng là những hình ảnh duy nhất còn sót lại mà chúng ta thấy được những thành trì khi xưa.

Sau khi chiếm thành Hà-Nội lần thứ hai vào năm 1882 (Tổng Ðốc Hoàng Diệu tự tử với thành), quân Pháp tiến về biên gìới phía Bắc vì lúc bấy giờ triều đình Huế đã âm thầm yêu cầu Giặc Cờ Ðen (và sau đó là quân đội Trung Quốc) giúp Việt Nam đánh Pháp. Lúc bấy gìờ Trung Quốc vẫn coi Việt Nam như là “thuộc quốc” của mình nên được dịp họ tràn qua chiếm nhiều tỉnh phía Bắc vùng biên giới.

Ðể phản công, Pháp tung hải quân đánh chiếm được những đảo Pescadores và Formose (Taiwan) của Trung Quốc nhưng Pháp không đủ quân để đánh với một nước 400 triệu dân nên tìm cách giảng hoà trong hiệp ước ký tại Thiên Tân ngày 9 tháng 6 năm 1885 trong đó Trung Quốc chấp nhận là không còn coi Việt Nam là “thuộc quốc” của mình nữa và hứa là sẽ tôn trọng lãnh thổ Việt Nam mà các đường biên giới sẽ được 2 nước (Pháp & Trung quốc) xác định sau. Lúc đó coi như Pháp đã hoàn toàn thôn tính nước ta.

Ngày 5 tháng 7 năm 1885, Vua Hàm Nghi kêu gọi toàn dân nổi dậy chống Pháp, phong trào Cần Vương ra đời.

Lúc nầy thì Ông Bác Sĩ Hocquard trở về Pháp để nhường chổ cho… ông Bác Sĩ Neis, đại diện cho bộ ngoại giao Pháp tới Việt Nam để tham dự trong phái đoàn vẽ đường biên giới với Trung Quốc. Ông Bác Sĩ Neis cũng có viết hồi ký kể lại chuyến công tác nầy mà các bạn có thể đọc ở một cái site bằng tiếng Pháp mà tôi để địa chỉ ở trong trang web liên mạng. Ðây cũng là một biến cố quan trọng cho lịch sử Việt Nam vì đây là lần đầu tiên mà Việt Nam (do Pháp đại diện) đã ký kết với Trung Quốc trên giấy trắng mực đen về những đường ranh giới (trước đó chỉ là sự thỏa thuận ngầm).

Những tấm hình của Ông Bác Sĩ Hocquard được xuất bản bởi Trung Tâm Tồn Trữ Dữ Liệu Thuộc Ðịa ở Aix-en-Provence.

1- Thành Bắc-Ninh (1884):

1

Bắc-Ninh ngày hôm sau, sau khi thất thủ (13-03-1884)

2

– Cửa thành Bắc-Ninh mà quân đội Pháp đã tràn vào

3

– Kho gạo và chòi canh của thành Bắc-Ninh

 

2- Thành Sơn-Tây (1884):

4

Cửa Ðông của thành Sơn-Tây

5

– Chùa Phu-Ni gần Sơn-Tây

6

Một chùa nhỏ gần Sơn-Tây

 

3- Thành Nam-Ðịnh (1884):

7

Cổng thành Nam-Ðịnh

8

Ðền thờ chánh của thành Nam-Ðịnh

9

Một nhà thờ Thiên Chúa Giáo ở Nam-Ðịnh

 

4- Quân đội Pháp (1884-1885):

10

– Tàu chiến Le Yatagan trên sông Hồng

11

– Toàn bộ tổng tham mưu của tướng Brière de Lisle

12

– Lính Tập ở miền Bắc

 

5- Hà Nội (1884-1885):

13

– Ðiện Kính-Thiên bị lính Pháp biến thành đồn trấn thủ

14

– Trại lính tập bên bờ hồ Hoàn Kiếm

15

– Chùa Báo ân

16

– Một nhà dòng Thiên Chúa Giáo ở Hà Nội

 

6- Con người (1884-1885):

17

– Con gái Hà Nội

18

– Người đàn bà trẻ Sàigòn

19

– Một viên quan

20

– Lính tập miền Bắc (Linh thú)

21

– Trí thức và thông dịch viên làm việc cho quan Khâm sứ Hà Nội

22

– Quan Tổng-Ðốc Hà Nội và đoàn tùy tùng

 

7- Cuộc sống hằng ngày (1884-1885):

23

– Thợ đúc bạc

24

– Thợ rèn

25

– Dệt tầm

26

– Kéo sợi

27

– Vũ công

28

– Dân khuân vác

 

8- Dân tộc thiểu số:

29

– Phụ nữ người Thượng

30

– Gần Sàigon, người Thượng đón chờ một tướng người Pháp

31

– Đà-Lạt, một ngày lễ hội

32

– ChaPa, một gia đình người Mèo Trắng

33

– Cao-Bằng, phụ nữ Nongs

 

9- Lễ đăng quang của vua Bảo Ðại: 

34

– Bá quan phủ phục

35

– Vua Bảo Ðại và đoàn hộ giá

36

– Chánh quyền bảo hộ Pháp ra về

 

10- Lễ táng của vua Khải Ðịnh:

37

– Toàn quyền Pháp đến dự lễ

38

– Lễ động quan với sự hiện diện của những nhân vật quan trọng

39

– Vua Bảo-Ðại mặc tang phục đứng kế bên quan tài

40

– Ðàn voi đi mở đường

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

______________

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: