Trần Hoàng Blog

►Nợ, trả nợ, và khủng hoảng-Nợ Chính Phủ và nợ doanh nghiệp: 431 tỷ USD hay 210% GDP

Posted by hoangtran204 trên 03/03/2017

Cả 2 loại nợ cộng lại 431 tỷ USD, hơn 200% GDP 2016:

-nợ chính phủ năm 2016 lên tới ít nhất 131 tỉ đô la Mỹ, bằng 63,9% GDP. Nợ chính phủ tăng quá nhanh, ở mức gần 35% năm 2015.

-năm 2016, nợ của DNNN là 324 tỉ đô la Mỹ, bằng 158% GDP.

Nợ, trả nợ và khủng hoảng

09/02/2017 | 11:33

Vũ Quang Việt*

TBKTSG) – LTS: Bộ Tài chính đang lấy ý kiến đóng góp cho dự thảo Luật Quản lý nợ công. Trên cơ sở đó, TBKTSG xin giới thiệu bài viết của TS. Vũ Quang Việt như một góp ý cho dự thảo này.

Nợ công của Việt Nam là vấn đề tranh cãi từ lâu. Nợ của Chính phủ và của doanh nghiệp nhà nước (DNNN) chủ yếu dựa vào tín dụng ngân hàng và phát hành trái phiếu. Cả hai loại nợ này có lẽ cho đến nay ít dựa vào đánh giá khả năng trả nợ mà dựa vào kế hoạch chỉ tiêu (hay lệnh) của cơ quan chủ quản. Nợ chính phủ đòi hỏi tăng thuế để trả nợ. Nợ doanh nghiệp đòi hỏi doanh nghiệp phải giảm đầu tư vì áp lực trả nợ. Cả hai đều kìm hãm tăng trưởng trong nền kinh tế.

Một minh chứng điển hình là vấn đề nợ của Nhật Bản trong vài chục năm qua đã làm kinh tế Nhật tiếp tục trì trệ. Nếu không thế, phát hành tiền và tăng tín dụng để tài trợ sẽ gây lạm phát.

Sau một thời gian kìm hãm, nợ công ở Việt Nam có vẻ tăng mạnh, nhất là trong năm 2015 (xem bảng 3, dựa vào số liệu chính thức).

Thông tin trình bày ở dưới bao gồm nợ của Chính phủ (bao gồm cả nợ doanh nghiệp do Chính phủ bảo lãnh) – mà Bộ Tài chính gọi là nợ công và nợ của DNNN. Số liệu tới năm 2015 dựa vào các nguồn chính thức. Số liệu năm 2016 chủ yếu dựa vào ước tính của tác giả.

Khu vực công (public sector) theo định nghĩa của Hệ thống Tài khoản quốc gia của Liên hiệp quốc 2008 bao gồm cả Chính phủ và DNNN nên có thể coi nợ công là tổng của nợ chính phủ và nợ của DNNN. Thông tin này là cần thiết, dù Việt Nam vẫn chỉ chú ý đến nợ chính phủ (được gọi là nợ công), nhưng nếu DNNN nào phá sản thì việc trả nợ là do Chính phủ chịu trách nhiệm, dù Chính phủ tuyên bố không có trách nhiệm và nếu giả thiết cho phá sản, đất và tài sản công sẽ bị tịch biên và thuộc về chủ nợ. Vì thế khi phân tích về nợ công, không thể bỏ qua nợ của DNNN. Dù không đồng ý về định nghĩa, cách tốt nhất là Bộ Tài chính nên công bố cả nợ của DNNN vào Bản tin nợ công để các nhà phân tích tùy nghi sử dụng.

Số liệu tin cậy được cho thấy nợ chính phủ năm 2015 là 115 tỉ đô la Mỹ, bằng 59,5% GDP và ước tính nợ chính phủ năm 2016 lên tới ít nhất 131 tỉ đô la Mỹ, bằng 63,9% GDP. Nợ chính phủ tăng quá nhanh, ở mức gần 35% năm 2015.

Nợ của DNNN ở đây cho thấy toàn cảnh khoảng 3.200 doanh nghiệp với số nợ theo điều tra của TCTK năm 2014 là 4,9 triệu tỉ đồng (231 tỉ đô la Mỹ), gấp nhiều lần con số 1,5 triệu tỉ đồng mà Bộ Tài chính đưa ra chỉ cho một số tập đoàn và công ty lớn. Ước tính thêm cho thấy năm 2016, nợ của DNNN là 324 tỉ đô la Mỹ, bằng 158% GDP.

Như vậy, cộng cả nợ chính phủ và nợ DNNN sau khi trừ đi phần Chính phủ bảo lãnh trùng lặp, tổng số nợ năm 2016 là 431 tỉ đô la Mỹ, bằng 210% GDP.

Với tỷ lệ nợ lớn như trên, khó lòng nền kinh tế phát triển mạnh. Không những thế thời gian qua, do tăng tín dụng, tăng nợ, lạm phát cuối năm 2016 đã lên đến 4,7% và có khả năng tăng cao hơn trong năm 2017 (xem bảng 4). Điều dễ hiểu là tín dụng tăng mạnh. Lạm phát tăng như trên sẽ đẩy lãi suất lên, có thể tới ít nhất 8%/ năm vào năm 2017, trái ngược với tình hình lạm phát và lãi suất giảm cho đến cuối năm 2015 và những tháng đầu năm 2016. Nợ cao, lãi suất cao, khả năng trả nợ sẽ giảm. Kinh tế khó lòng mà phát triển mạnh, nếu không nói là có thể bị rơi vào khủng hoảng.

Vấn đề nợ, đặc biệt là nợ chính phủ ngày càng tăng là do chi ngân sách ngày càng tăng, đưa đến thiếu hụt ngân sách lớn, khoảng 5-6% GDP một năm. Thông tin trong quá khứ cho thấy thường tỷ lệ chi ngân sách vượt nghị quyết của Quốc hội 30-40% (xem bài trên TBKTSG số ra ngày 29-10-2015), mà tới hai năm sau mới biết. Như thế, khả năng kiểm soát chi gần như không có. Cách tốt nhất để kiềm chế trong một vài năm tới là đóng băng chi, và đóng băng tăng biên chế (dài lâu hay tạm thời), chỉ cho phép thay thế người về hưu ở vị trí cần thiết. Nếu làm được thế, thu ngân sách tăng, ít nhất theo tốc độ tăng trưởng kinh tế (6%), thiếu hụt ngân sách sẽ bị xóa bỏ nhanh chóng.

Chỉ có thể kiểm soát chi tiêu nếu thống kê ngân sách cụ thể, cập nhật và theo đúng chuẩn quốc tế.

 

http://www.thesaigontimes.vn/156693/No-tra-no-va-khung-hoang.html

 

Nhà máy xơ sợi Đình Vũ đã ngừng hoạt động từ giữa năm 2015, bị âm vốn chủ sở hữu 528 tỉ đồng (tại thời điểm cuối năm 2015), chưa kể nợ phải trả gần 7.000 tỉ đồng.

_____________

*Vũ Quang Việt là Vụ trưởng Vụ Thống Kê của Liên Hiệp Quốc. Những số liệu mà ông đưa ra là căn cứ vào tài liệu của Liên Hiệp Quốc và các tổ chức tín dụng cho VN vay tiền.

* https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1935531860008180&id=100006541548683

______________

Bình Định: Heo chết như ngả rạ, đem chôn không xuể

02/03/17 09:15
Heo rớt giá thảm hại, thương lái ngừng thu mua, một số bệnh dịch thừa cơ bùng phát gây ra tình trạng heo chết như ngả rạ, người dân đem chôn không xuể đành vứt thẳng ra đường.
 

Heo chết như ngả rạ

Lâu nay, Bình Định vẫn được xem là “thủ phủ heo” tại khu vực miền Trung – Tây Nguyên với số lượng nuôi rất lớn. Riêng tại huyện Hoài Ân, số lượng heo nuôi luôn ổn định trong khoảng 300.000 con, hộ ít thì vài ba chục con, hộ nuôi nhiều lên đến cả ngàn con.

Thế nhưng, 5 đợt lũ liên tiếp giáng xuống cuối năm ngoái đã cuốn phăng 14.000 con heo theo dòng lũ dữ khiến người chăn nuôi điêu đứng. Đến đầu năm 2017, giá thịt heo rớt thảm hại, thương lái thì o ép, hạn chế thu mua, cộng thêm tình trạng heo chết bệnh la liệt khiến người dân càng bị đẩy vào cảnh khốn cùng.

Theo ghi nhận của PV tại xã Ân Nghĩa (huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định), hàng chục hộ chăn nuôi heo đang ngồi trên đống lửa khi tình trạng heo chết nhiều một cách bất thường. Chị Nguyễn Thị Mùi (41 tuổi, trú thôn Phú Ninh, xã Ân Nghĩa) cho biết: “Mới chiều hôm trước, heo cho ăn vẫn bình thường nhưng đến rạng sáng hôm sau thì heo giãy đành đạch rồi lăn ra chết. Có con lơ ăn, bỏ bữa tầm vài ba hôm thì chết. Heo con chết, heo mẹ cũng chết, heo thịt cũng lần lượt “ra đi”. Dù đã mua thuốc về chích nhưng heo vẫn cứ chết, không thể cứu vãn nổi…”.

Binh Dinh: Heo chet nhu nga ra, dem chon khong xue - Anh 1

Xác heo chết vứt đầy đường gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.

Người nuôi heo tại xã Ân Đức (huyện Hoài Ân, Bình Định) cũng đang chịu chung số phận. Anh Trần Văn Vân (53 tuổi, trú thôn Gia Trị, xã Ân Đức) buồn bã chia sẻ: “Đàn heo bắt đầu bị bệnh chết dần từ đầu tháng Chạp năm trước. Đa số chúng bị ỉa chảy, xù lông rồi chết. Hết heo con chết đến heo mẹ chết, tính đến thời điểm hiện tại đàn heo của tôi đã chết mất 230 con”.

Heo chết, nhiều người dân đột ngột trắng tay. Nhiều gia đình chăn nuôi heo tại tỉnh Bình Định đang rơi vào cảnh lao đao, nợ nần chồng chất.

Xác heo đầy đường, ngập sông

Thời điểm cuối năm 2016 đến nay, giá heo xuống thấp kỷ lục đã khiến nhiều người chăn nuôi heo ở huyện Hoài Ân lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Số tiền bán heo không đủ bù vào chi phí giống, thức ăn và công chăm sóc, khiến người chăn nuôi bỏ lơ đàn heo, cộng thêm dịch bệnh khiến heo chết như ngả rạ. Heo chết không đem chôn, xác bốc mùi hôi thối vứt rải rác khắp nơi.

Theo ghi nhận của PV, đoạn đường ĐT 630 từ thị trấn Tăng Bạt Hổ lên đến xã Ân Nghĩa (huyện Hoài Ân), suốt chặng đường là bầu không khí sặc mùi heo chết. Xác heo chết nằm la liệt khắp nơi, nhất là ở những đoạn đường trống và những cánh đồng vắng vẻ, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng khiến người dân quanh vùng sống dở, chết dở.

Ông Lê Văn Cang (52 tuổi, Hội cựu chiến binh xã Ân Tường Tây, huyện Hoài Ân) chia sẻ: “Thời gian gần đây, heo chết nhiều, người dân thiếu ý thức không đem chôn mà vứt thẳng ra đường, ra ruộng. Thêm vào đó, nhiều người buôn heo từ nơi khác mang xác heo chết vứt dọc đường gây ô nhiễm môi trường, khiến người dân không ai chịu nổi. Do vậy cứ vài ba hôm, chúng tôi lại đi thu gom xác heo đem đốt”.

Binh Dinh: Heo chet nhu nga ra, dem chon khong xue - Anh 2

Người dân đốt xác heo để hạn chế ô nhiễm.

Hình ảnh một cựu chiến binh già chạy xe máy “tằng tằng” cứ thấy xác heo chết vứt dọc đường lại lặng lẽ dừng lại, chất rác phủ lên đốt khiến người dân huyện Hoài Ân rất xúc động. Thế nhưng, phần thì xót của, phần thì mệt mỏi vì phải đem chôn heo chết, họ đành nhắm mắt đánh liều, vứt thẳng xác heo ra đường.

Theo nhiều người dân địa phương, trước đây, heo chết còn có người mua với giá 100.000-200.000 đồng/con, nay thì không ai mua nên họ đành phải vứt đi. “Lúc đầu, heo chết cũng đem đi chôn, nhưng một con, hai con thì còn chôn được chứ chết cả vài trăm con thì chôn chi cho hết…”, chị Trần Thị Mai (45 tuổi, trú xã Ân Đức, huyện Hoài Ân) than thở.

Không chỉ người dân huyện Hoài Ân mới được “nếm trải” mùi heo chết, đến người dân sống dưới hạ nguồn sông Lại Giang thuộc thôn Định Bình, xã Hoài Đức (huyện Hoài Nhơn) cũng chịu chung số phận.

Người dân địa phương cho biết, bắt đầu từ 28 tết, nước sông Lại Giang dâng cao, dòng nước đưa xác heo chết từ thượng nguồn trôi xuống tấp vào bờ sông thuộc địa bàn xã. Đỉnh điểm là vào đầu tháng 2/2017, xác heo chết tấp về đây nhiều hơn, đến vài trăm con. Có con được bỏ trong bao, có con trôi trần. Mùi xú uế càng nồng nặc, không ai thở nổi…

Trao đổi với PV, ông Nguyễn Chí Công, Phó chủ tịch UBND huyện Hoài Nhơn (tỉnh Bình Định) cho biết: “Từ ngày 2/2, dọc bờ sông Lại Giang tại xã Hoài Đức xuất hiện xác súc vật chết và nội tạng giết mổ gia súc, gia cầm trôi nổi từ hướng sông Kim Sơn (huyện Hoài Ân) trôi dạt xuống. Xác các súc vật này đang trong quá trình phân hủy nên bốc mùi hôi thối, gây ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân. Đến nay, cơ quan chức năng đã thu gom và xử lý cơ bản xong trên 30 tấn xác súc vật chết”.

Trang Chi.

____________

Vì sao Việt Nam bị đề nghị ‘tái hòa nhập’ CPC?

 
 
Hòa Thượng Thích Không Tánh đứng trước chùa Liên Trị bị nhà cầm quyền dở bỏ.
 
Cuối cùng, chuyện gì phải đến đã đến. Sau hàng loạt báo cáo lên án chính quyền CSVN vi phạm nhân quyền ngày càng trầm trọng của các tổ chức Ân xá quốc tế, tổ chức Theo dõi Nhân quyền quốc tế, Ủy ban Bảo vệ ký giả không biên giới, tổ chức Phóng viên không biên giới…, Uỷ ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF) vừa công bố bản báo cáo mang tựa đề “Tự do Tôn giáo tại Việt Nam : Đánh giá việc đưa vào danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm (CPC) 10 năm sau khi rút tên”.
 
Bằng chứng mới nhất về vi phạm nhân quyền vừa lộ ra vào tháng 2/2017, khi một phái đoàn của Tiểu Ban Phụ Trách Về Nhân Quyền của Nghị Viện Châu Âu đã bị chính quyền và Bộ Công an từ chối thẳng thừng việc cho phép thăm hỏi Hòa thượng Thích Quảng Độ (đang bị một hình thức giam lỏng ở Sài Gòn), và một số tù nhân lương tâm. Sự hài hước đến quá mỉa mai là phái đoàn của Liên minh châu Âu chỉ được thăm… các cơ quan chính quyền Việt Nam.
 
Sau chuyến thị sát về nhân quyền ở Việt Nam, nhiều thành viên của phái đoàn Nghị viện châu Âu đã lộ rõ thái độ hoàn toàn không hài lòng, thậm chí giận dữ trước cách hành xử ngày càng bất chấp của chính quyền Việt Nam. Cách hành xử ấy lại càng trở nên cực đoan, trong bối cảnh mà Việt Nam chỉ còn biết trông chờ Hiệp định tự do thương mại với EU, sau khi Hiệp định TPP đã gần như tan vỡ.
 
Nhưng khác với tâm thế có vẻ khá bàng quan vào những năm trước, lần này giới nghị sĩ EU đặc biệt quan tâm đến nhân quyền, và nói thẳng với giới quan chức Việt Nam là sẽ rất khó để Nghị viện châu Âu thông qua Hiệp định tự do thương mại với Việt Nam, nếu Việt Nam không hề cải thiện về quyền con người.
 
Không phải ngẫu nhiên mà vào giữa năm ngoái, Nghị viện EU đã đưa ra một bản văn nghị quyết lên án chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền với lời lẽ nặng nề chưa từng có.
 
Cho tới nay, không chỉ giới chức Hoa Kỳ, mà rõ ràng cả nhiều nước Tây Âu, và cả Đông Âu, đã đánh giá tình hình nhân quyền ở Việt Nam ngày càng tồi tệ, số người bị bắt bớ, đánh đập và sách nhiễu ngày càng tăng. Riêng tự do tôn giáo ở Việt Nam vẫn bị đàn áp nặng nề. Công an thẳng tay đánh đập không chỉ tín đồ mà cả giới tu sĩ của các tôn giáo ly khai như Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Công giáo Dòng chúa Cứu thế và Công giáo ở Hà Tĩnh, Nghệ An, Tin Lành…
 
Trong năm 2016, chính quyền Việt Nam đã cưỡng chế giải tỏa trắng chùa Liên Trì – một trong số hiếm hoi cơ sở tôn giáo còn lại của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Đến đầu năm 2017, chính quyền lại đang âm mưu giải tỏa nhà thờ và dòng tu của Dòng mến Thánh giá Thủ Thiêm ở Sài Gòn, bất chấp lời can ngăn của một số đại sứ quốc tế như Canada, Hoa Kỳ…
 
Tất cả đều cho thấy chính sách dỡ bỏ CPC (Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo) của Hoa Kỳ đối với Việt Nam vào năm 2006 là… sai lầm.
 
Được hưởng lợi đáng kể từ việc thoát khỏi CPC, sau đó Việt Nam còn được chấp thuận trở thành thành viên của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới vào năm 2007. Trong vài ba năm sau đó, nền kinh tế Việt Nam đã “chung vui” cùng chế độ bằng những chiến dịch đầu cơ kinh hoàng, mang lại vô số tiền bạc cho lớp đại gia đầu cơ và giới quan chức tham nhũng chính sách. Nhưng đồng thời từ năm 2008 đến nay, chính quyền CSVN lại gia tăng bắt bớ người bất đồng chính kiến. Chỉ riêng hai năm 2011 và 2012 là “cao điểm”, số người bất đồng bị bắt hàng năm đã lên tới gần năm chục.

…..

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: