Trần Hoàng Blog

►Người Buôn Gió phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh ( 2017)

Posted by hoangtran204 trên 10/02/2017

Người Buôn Gió: Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh [1]

4-2-2017

Thanh bóc điếu xì gà châm, hỏi tôi:

– Đi mệt không, cậu việc gì phải mất công thế. Xong rồi thì thôi chứ?

 

 

Tôi đặt đồ bên cạnh ghế nói:

– Em nói anh rồi, với anh là xong. Nhưng với em thì em không thể để ngừng câu chuyện mà không có kết thúc. Còn bao nhiêu câu hỏi của mọi người bạn đọc.

Thanh phất tay:

– Ừ thì anh chiều chú, chú hỏi gì anh trả lời tất!

Trước đó một quãng thời gian, tôi không gặp người của Thanh. Mới rồi người của Thanh nói anh ta đã ổn định, có giấy tờ hợp pháp và đã bắt đầu vào cuộc sống mới. Tôi đề nghị họ cho tôi được phỏng vấn Thanh một cách chính thức, không phải là những câu chuyện vụn vặt đã kể trong các phần Dê Tế Thần hay Đường Xa Vạn Dặm. Lúc đầu họ có vẻ thoái thác, nhưng tôi nói rằng họ không đồng ý cũng không sao. Vì chả có gì ràng buộc, nhưng nếu thế tôi sẽ mang tiếng với độc giả của mình để câu chuyện ở một màn sương khói ai hiểu ra sao thì hiểu.

Ý tôi muốn nói, các anh chơi thế không đẹp. Xong của phần các anh, các anh đứng dậy đi. Để tôi ở lại chịu hoài nghi của dư luận.

Tất nhiên những người như họ hiểu tôi trách gì, lập tức họ đồng ý:

– Nếu Hiếu cần thiết phải thế, bọn tôi sẽ làm theo ý Hiếu. Chúng tôi nghĩ không cần, nhưng Hiếu cần thấy phải thế thì không có gì cả. Anh em có duyên mới chiến cùng, Hiếu đừng lo, chúng tôi sẽ bố trí sớm.

Tôi lấy máy tính trên bàn, xin nước nóng pha trà mạn, trà tôi mang theo. Khó mà biết được nơi đến có thứ đồ uống mình thích hay không. Nên tôi đi đâu xa vẫn thường mang trà theo như vậy.

Thanh đứng dậy, anh ta đi lấy một xấp hồ sơ trở lại bàn và ngồi ngay ngắn sẵn sàng trả lời.

Tôi vào việc ngay, vì không biết sẽ mất bao thời gian. Tôi cần quay về sớm, hoàn cảnh gia đình tôi hiện nay đang rất nhiều việc phải lo, tôi đi vắng vài ngày lúc này mà tâm trạng lo ngay ngáy việc gia đình.

Phần câu hỏi đáp, tôi sẽ ghi nguyên dưới đây cho các bạn tiện theo dõi. Có lẽ do bị ảnh hưởng của nhiều bị công an hỏi cung, nên những câu hỏi của tôi khô khan không mang âm điệu dân dã bình thường.

CHAC

Người Buôn Gió (NBG) phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh

NBG: Xin ông giới thiệu ngắn gọn về bản thân?

Trịnh Xuân Thanh: Tôi là Trịnh Xuân Thanh, sinh ngày 13 tháng Hai năm 1966, đã tốt nghiệp Đại học kiến trúc Hà Nội. Bố tôi là Trịnh Xuân Giới, sinh năm 1938, nguyên Phó ban dân vận trung ương đảng. Mẹ tôi là bác sỹ Đàm Thị Ngọc Kha, sinh năm 1942. Cả bố mẹ tôi đều đã nghỉ hưu. Tôi có vợ và bốn con.

NBG: Báo chí nhà nước đặt nghi vấn về việc bằng cấp của ông, chẳng hạn như tờ Dân Việt ngày 28 tháng 9 năm 2016 đặt vấn đề này, ông có ý kiến gì.?

Trịnh Xuân Thanh: Tôi có bằng từ năm 2002 và đã đưa bằng tốt nghiệp đại học vào hồ sơ lý lịch cán bộ. Đến nay sau 14 năm, báo chí khơi ra việc này, thử hỏi trách nhiệm của báo chí và các cơ quan khác ở đâu trong 14 năm đó nếu như tôi bằng cấp của tôi có vấn đề. Phải để đến khi ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng săm soi tôi báo chí mới để ý, như thế nếu tôi có sai mà không có chỉ đạo của tổng bí thư đảng thì báo chí cũng làm ngơ sao?

NBG: Tại sao đến năm 2002 ông mới có bằng, lúc đó ông đã 36 tuổi?

Trịnh Xuân Thanh: Năm 1990 tôi đã bảo vệ tốt nghiệp, khoá 85D (lớp trưởng lúc đó là Bảo hiện đang làm ở dầu khí, lớp phó Thiện hiện đang làm phó ban dự án xây dựng của Tổng cục thuế, bí thư đoàn tên Hào cũng làm ở dầu khí). Sau đó tôi có cơ hội đi sang Đức làm việc, tôi không kịp ở lại nhận bằng. Ở hoàn cảnh xã hội và hoàn cảnh tôi lúc đó thì chẳng ai nghĩ chuyện nhận bằng để mà bỏ lỡ cơ hội đi nước ngoài làm cả. Nhiều năm sau tôi thấy cần đến bằng mới vào trường xin cấp lại, đó là năm 2002.

NBG: Ông cho biết đã trải qua chức vụ nào ở Tổng công ty xây lắp Dầu Khí (PVC)?

Trịnh Xuân Thanh: Tháng 8 năm 2007 tôi đang làm Tổng giám đốc Công ty xây dựng Sông Hồng thuộc Bộ Xây Dựng thì có văn bản của Tập đoàn Dầu Khí do chủ tịch Tập đoàn là Đinh La Thăng ký xin tôi về làm Tổng giám đốc Công ty cổ phần xây lắp và thiết kế dầu khí (PVECC) và được sự đồng ý của Bộ Xây Dựng.

NBG: Khi ông đến PVECC thì tình hình ở đó thế nào?

Trịnh Xuân Thanh: Khi đó vốn điều lệ của Công ty là 150 tỷ, nhưng thực tế đã mất vốn và đang trên dự định giải tán. Chủ tịch Tập đoàn Dầu Khí đã chỉ đạo tôi lập phương án thành lập Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khi Việt Nam (PVC) trên cơ sở 6 xí nghiệp của công ty PVECC thành 6 công ty TNHH một thành viên vốn nhà nước. Đó là các công ty: công ty TNHH xây dựng công nghiệp và dân dụng, công ty TNHH kết cấu kim loại, công ty TNHH xây lắp đường ống và bồn bể, công ty TNHH xây lắp dầu khí miền Trung, công ty TNHH xây lắp dầu khí miền Nam, công ty TNNH xây lắp dầu khí Hà Hội. Tôi trở thành tổng giám đốc PVC, thuộc Tập đoàn dầu khí Việt Nam, vào ngày 21 tháng 11 năm 2007.

NBG: Ông đã trải qua những chức vụ nào trong công ty PVC?

Trịnh Xuân Thanh: Như đã nói, từ 11.2007 đến 02.2009 tôi làm Tổng giám đốc PVC. Sau đó, từ 02.2009 đến 08.2013 tôi làm Chủ tịch Hội đồng quản trị PVC.

NBG: Vậy tình hình của PVC khi thành lập thế nào?

Trịnh Xuân Thanh: PVC được thành lập dựa trên khung chuyển đổi của các xí nghiệp, lúc đầu không có vốn vì bản thân PVECC không còn vốn. Tình trạng kinh doanh bê bết vì thừa kế lại từ PVECC. Đến năm 2008 thì tăng vốn hoá lên 1500 tỷ.

NBG: Tại sao có 1500 tỷ này?

Trịnh Xuân Thanh: Tại vì PVC là công ty cổ phần nên cần định giá vốn. Do vậy, những tài sản của PVC như máy móc, nhà cửa, thiết bị, trụ sở… đã được định giá và kết quả là con số 1500 tỷ.

NBG: Định giá này được dựa trên cơ sở nào?

Trịnh Xuân Thanh: Trên cơ sở chúng tôi định giá đưa lên Bộ Tài Chính và kiểm toán nhà nước.

NBG: Việc định giá những cơ sở, thiết bị của PVC có theo giá thực tế thị trường không?

Trịnh Xuân Thanh: Không! Có những thứ giá thị trường cao chúng tôi đánh giá theo giá thị trường. Những thứ giá thị trường không cao tại thời điểm đó, chúng tôi đánh giá bằng giá lúc mua vào. Ví dụ như những máy móc đã qua sử dụng nhiều năm, nhưng vẫn được đánh giá theo hợp đồng lúc mua mới. Còn về đất đai lúc đó đang cao giá, chúng tôi đánh giá theo thị trường.

NBG: Tại sao PVC lại không đánh giá vốn của mình thực tế theo đúng giá trị thị trường?

Trịnh Xuân Thanh: Thứ nhất vì ảnh hưởng của thành tích, thứ hai là để chuẩn bị cho việc đưa PVC lên sàn chứng khoán. Việc định giá vốn cao hơn thực tế như vậy sẽ có lợi cho nhà nước khi thực hiện vốn hoá trên thị trường chứng khoán.

NBG: Ông có thể cho biết giá trị thực sự của PVC lúc đó khoảng là bao nhiêu.?

Trịnh Xuân Thanh: Giá trị thực sự khoảng 807 tỷ.

NBG: Tại sao các cấp chủ quản và có trách nhiệm lại dễ dàng đồng ý với con số 1500 tỷ, trong khi thực tế không đến như vậy. Không lẽ họ yếu kém tới mức không biết giá trị thực là 807 tỷ?

Trịnh Xuân Thanh: Giá trị thương hiệu của tổng công ty được lý giải cho số vốn còn lại.

NBG: Một tổng công ty đã mất sạch vốn, được tái cơ cấu lại trên nền tảng đổ nát ấy thành một cái tên mới. Vậy thì giá trị thương hiệu của nó nằm ở đâu?

Trịnh Xuân Thanh: Nằm ở cái tên mới, như một tổng công ty mới ra đời đầy sức sống. Trong thời điểm sốt chứng khoán những năm đó thì nhiều nơi cũng đều định giá thương hiệu như vậy. Lúc này PVC đã thành công ty cổ phần, để cho đúng nghĩa nên đã cho một số tư nhân chủ nợ của các công ty con trước đó nắm 13%.

NBG: Trong quãng thời gian ông làm ở PVC, tổng số những lần tăng vốn là bao nhiêu?

Trịnh Xuân Thanh: Năm 2010 tăng vốn lên 2500 tỷ.

NBG: So với số vốn được coi là 1500 tỷ vào năm 2008 thì con số 2500 tỷ này cao hơn 1000 tỷ. Số vốn vượt này do đâu mà có?

Trịnh Xuân Thanh: Từ các công ty mà Tập đoàn Dầu Khí góp vốn, gồm công ty PETROLAND, PVPOWER, PVFCLAND, IDCO Long Sơn và khách sạn Thái Bình Dầu Khí, toà nhà Dầu khí ở Bạc Liêu.

NBG: Tại sao lại có việc tăng vốn như vậy?

Trịnh Xuân Thanh: Đó là do quyết định của Tập đoàn dầu khí tái cơ cấu ngành dầu khí theo quyết định của Bộ Chính Trị và Thủ tướng chính phủ.

NBG: Vậy trị giá 1000 tỷ của các công ty này được xác định ra sao?

Trịnh Xuân Thanh: Tính trên vốn Tập đoàn Dầu Khí góp vào các công ty cổ phần này. Trên thực tế, các công ty cổ phần này đã mất hết vốn chung của các cổ đông, cộng với tiền còn nợ ngân hàng thì các công ty này lúc đó đang cõng nợ âm.

* * *
Chúng tôi dừng lại nghỉ và ăn cơm, người lái xe đón tôi trong lúc chúng tôi làm việc đã nấu cơm và vài món ăn. Không ai uống rượu cả, chúng tôi ăn xong sẽ vào việc tiếp.

Theo Blog Người Buôn Gió

______

Người Buôn Gió – Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh [2]

Tiếp theo phần I

 

TXT. Ảnh báo Tuổi Trẻ

TXT. Ảnh báo Tuổi Trẻ

Lúc ăn cơm tôi nói.

– Anh à, ban nãy em hỏi. Anh trả lời nhiều từ chuyên môn, và cả trong những văn bản anh đưa em xem những báo cáo, quyết định này nọ từ ngữ không phù hợp với bình dân lắm, như những cái gọi là vốn hoá, lỗ dự phòng…nên tí nữa khi anh trả lời. Anh em mình cố diễn giải sao cho đại đa số người đọc dễ hiểu.

Thanh.

– Ok, đấy là việc của chú giỏi mà. Anh khoái chú ở chỗ là chú dùng từ hay câu đơn giản.

Tôi nói thêm.

– Còn những con số, văn bản mình chỉ dẫn ý chính thôi. Không phải đọc cả cái văn bản ra đâu, chép lại dài lắm. Nó có đấy rồi, nếu người nào họ cần mà mình thấy đúng là họ cần, họ thắc mắc thì mình chụp hay sao văn bản, quyết định đấy gửi cho họ. Còn những con số thì 17 phẩy mấy tỷ, cứ gọi tròn là 17 thôi. Tuy thế nhiều thằng nó sẽ thắc mắc là tại sao 17, 34 tỷ bây giờ lại là 17 thì để em block bọn đấy. Thực ra người hiểu thì họ cần tình tiết chứ sai ngày, sai số không quan trọng. Nhưng bọn dư luận viên thường nó sẽ soi thế để la làng lên mình viết sai, từ đó kêu mình sai tất.

Thanh cười khà.

– Chú nhiều mưu đéo chịu được.

Tôi.

– Mưu gì đâu anh, mấy cái lặt vặt trên mạng này, em ngồi mãi lên rành thôi.

 

Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh – Phần 2.

NBG: Ông cho biết đợt tăng vốn tiếp theo?

TXT: Vào cuối 2011 và đầu năm 2012 tăng tiếp vốn điều lệ lên 4000 tỷ. Trong đó có 1000 tỷ tiền mặt tập đoàn dầu khí rót vào, đây là lần đầu tiên chúng tôi tiếp nhận tiền mặt. Mục đích là để xây dựng nhà máy nhiệt điện Thái Bình và 500 tỷ do các cổ đông nhỏ lẻ góp vào. Đây là đợt tăng vốn cuối cùng.

NBG: Như thế tổng số vốn mà PVC được tăng bằng nhập trên sổ sách, định giá và chuyển tiền mặt là 3500 tỷ do tiền nhà nước và 500 tỷ từ các cổ đông ở lần cuối. Nhưng 1500 tỷ lần thứ nhất là do định giá ảo trong khi giá trị thật chỉ 807 tỷ, trong đó còn có 13 % nắm giữ của các chủ nợ cũ. Còn 1000 tỷ thứ hai hoàn toàn không có. Thực chất tập đoàn PVC nắm 1807 tỷ. Vậy có những lần nào PVC rút vốn về cho nhà nước không ?

TXT: Đợt 1 tháng 12 năm 2009 bán cổ phần từ 87% xuống 51 %, thu về cho nhà nước 1316 tỷ đồng tiền mặt.

– Đợt 2 tháng 7 năm 2010 bán tiếp 10 % còn 41%, thu về cho nhà nước 625 tỷ đồng.
– Qua hai đợt rút vốn này PVC đã mang về cho nhà nước 1941 tỷ đồng, so với thực chất tài sản vốn liếng thì hai đợt này đã thu về nhiều hơn số vốn đã bỏ ra. Chưa kể số tiền cổ tức thu về đến năm 2010 là 235 tỷ đồng và nộp ngân sách 4207 tỷ đến năm 2012. Ngoài ra, PVC cũng đã tích cực đóng góp cho xã hội như xây trường học, nhà tình nghĩa,… với số tiền là 166 tỷ.

Nếu như bán hết cổ phần PVC tại thời điểm 2010, tức hết 41% còn lại sẽ thu về 2562 tỷ. Tổng thu sẽ là 4503 tỷ đồng. Nhưng lãnh đạo cấp trên thấy những thắng lợi to lớn của PVC, từ những công ty be bét, đổ vỡ đã đạt được thành công như vậy nên đã không thoái vốn hoàn toàn mà còn tăng vốn thêm 1000 tỷ vào năm 2012, tức tăng số cổ phần nhà nước ở đây thành 54%, nhưng với điều kiện oái ăm là chỉ đạo dùng số vốn này để thực hiện xây nhà máy nhiệt điện Thái Bình .

Những thắng lợi đạt được này chủ yếu do cơn sốt đất và sốt tài chính tại thời điểm 2010 và 2011 đem lại.

NBG: Theo báo cáo của Bộ Công Thương tháng 10 năm 2014, Tổng công ty PVC đã bị thua lỗ 3262 tỷ vào năm 2012, 2013. Ông giải thích sao về việc này?

TXT: Về việc này, vào ngày 8 tháng 5 năm 2014 PVN đã chỉ đaọ PVC tổ chức kiểm điểm. Sau khi xem xét kỹ, PVN đã có công văn gửi Bộ Công Thương và thủ tướng chính phủ trong đó có kết luận như sau: ” Tập đoàn dầu khí Việt Nam thấy rằng, PVC đã thực hiện nghiêm túc việc kiểm điểm trách nhiệm tập thể, cá nhân liên quan đến kinh doanh thua lỗ của PVC. Các cá nhân liên quan đến kinh doanh thua lỗ của PVC. Các cá nhân vi phạm đã được xử lý nghiêm túc theo quy định của pháp luật, tập thể lãnh đạo PVN, PVC đều đã sâu sắc kiểm điểm, nhận trách nhiệm về người quản lý và người đứng đầu đơn vị đối với kết quản sản xuất kinh doanh của PVC giai đoạn 2012-2013. Riêng đối với cá nhân đồng chí Trịnh Xuân Thanh không có sai phạm gì về cá nhân trong thời gian làm việc tại đơn vị”.

NBG: Nếu không có trách nhiệm cá nhân của ông, cơ quan chủ quản giải thích ra sao về việc này?

TXT: Ngày 13 tháng 10 năm 2014 Bộ Công Thương đã có công văn số 643 gửi thủ tướng chính phủ, trong đó có phần giải thích lý do thua lỗ ở PVC như sau:

” Sản xuất kinh doanh sụt giảm, thị trường chứng khoán sụt giảm, nợ khó đòi, vốn không có thực của các công ty chuyển về như công ty PETROLAND, PVPOWER, PVFCLAND, IDCO Long Sơn ..”

Riêng lỗ đầu tư ở thị trường chứng khoán đã làm mất 1389 tỷ đồng. Đáng kể thêm là khoản nợ 959 tỷ đồng là do khoản tiền ứng thi công, khoản tiền ứng này đã được thủ tướng đồng ý cho ứng. Sau đã được chủ đầu tư thanh toán, nhưng vẫn được cộng vào khoản lỗ báo cáo. Hai khoản lỗ này đã đến 2348 tỷ đồng- một đã được thanh toán, một do thị trường chứng khoán rớt giá. Số còn lại phần lớn là lỗ trích lập dự phòng.

NBG: Ông cho biết lỗ trích lập dự phòng là thế nào?

TXT: Có thể hiểu về lỗ dự phòng như sau: ví dụ ta mua một miếng đất giá 100 tỷ, sau đó giá miếng đất đó còn 50 tỷ do thị trường xuống giá. Mà ta vay 100 tỷ để mua miếng đất này, vậy ta phải bỏ sẵn tiền của mình ra 50 tỷ để dự phòng khi bán miếng đất kia đi chỉ được 50 tỷ, ta bỏ 50 tỷ của mình vào để bù. Lỗ trích lập dự phòng là khi đánh giá miếng đất thời điểm ấy được 50 tỷ. Nhưng nếu thời gian sau miếng đất này trở lại giá 100 tỷ, thì số 50 tỷ ta dự phòng bỏ ra đó không được tính nữa, gọi là hoàn dự phòng.

NBG: Trên cương vị lãnh đạo tổng công ty PVC ông có ký quyết định mua bất động sản nào vào hoàn cảnh đó không?

TXT: Trong thời gian tôi lãnh đạo PVC, tôi không mua bất động sản nào cả. Những khoản lỗ dự phòng kia là do những công ty con đã mua trước khi họ sát nhập về PVC. Nhưng những bất động sản của công ty con này đến thời điểm tôi quản lý vẫn chưa bán nên chỗ lỗ dự phòng kia chỉ là lỗ ảo trên sổ sách. Trường hợp bán đi rồi , lúc đó giá thị trường ra sao mới phân định được là lỗ hay lời bao nhiêu. Trong trường hợp bán đi có lỗ thì đó là trách nhiệm trước đó của các công ty con này, tôi không liên quan đến.

NBG: Khi các công ty con này sát nhập về PVC, ông có kiểm tra đánh giá tình trạng của họ không?

TXT: Tôi đã kiểm tra và báo cáo cấp trên trong các cuộc họp là các công ty này trong tình trạng xấu, nhưng cấp trên ( PVN ) chỉ đạo cứ sát nhập số vốn của PVN trong các công ty này về trên sổ sách ban đầu mà PVN đã góp, mặc dù giá trị thực tế là rất kém. Ông Vũ Huy Hoàng Bộ trưởng Bộ công thương, cơ quan chủ quản đã có văn bản xác nhận điều này. Thực tế là tôi đã phải chấp nhận sự sát nhập các công ty thua lỗ trên do sức ép chính trị.

NBG: Từ khi các công ty này sát nhập về PVC thì tình hình của họ có cải thiện được hơn không?

TXT: Đến nay họ vẫn hoạt động bình thường, nhưng họ là những công ty bất động sản, mà tình hình bất động sản từ nhiều năm qua vẫn đóng băng cho nên họ không những không phát triển được mà còn phải gánh lãi từ những khoản vay đầu tư ở ngân hàng.

NBG: Ông cho biết những cơ quan chức năng nào đã kiểm tra, thanh tra, kiểm toán tổng công ty PVC?

TXT: Trong thời gian năm 2011 và 2013 có 3 cơ quan thực hiện công tác thanh tra PVC. Đó là đoàn thanh tra chính phủ theo quyết định 725 của Thủ tướng chính phủ vào ngày 5 tháng 4 năm 2011 về quản lý sử dụng vốn, đoàn thanh tra chính phủ theo quyết định số 1116 của Thủ tướng chinh phủ ngày 17 tháng 5 năm 2013 về phòng chống tham nhũng, đoàn kiểm toán nhà nước theo quyết định 508 của Kiểm toán nhà nước ngày 30 tháng 3 năm 2012 kiểm toán về tài chính.

(Blog Người Buôn Gió)

_______

Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh[3]

 

TXT. Ảnh báo Tuổi Trẻ

TXT. Ảnh báo Tuổi Trẻ

Phần 3 dự định bắt đầu sau khi đã ăn tối xong. Tôi không ngờ rằng công việc lại có thể kéo dài đến vậy. Lúc dầu tôi dự định chỉ hỏi 10 câu. Nhưng quả thực khi bắt đầu vào hỏi thì từ câu này, lại thấy cần làm rõ thêm phải hỏi thêm câu khác. Với trình độ của tôi để hiểu được câu chuyện này cả là một vấn đề. Đôi lúc đầu tôi mụ đi và không còn biết cần phải hỏi câu gì tiếp theo nữa.

Lúc ăn cơm tôi, tôi nói chuyện với Thanh.

– Thế này hơi vô lý, như anh nói thì mấy ngàn tỷ lỗ đó là lỗ ảo hết sao? Ví dụ như khoản tiền tạm ứng 900 tỷ gì đó ứng ra để thi công. Đoàn kiểm tra lúc đó xác định số tiền đó là lỗ. Nhưng sau khoản tiền đó được trên đồng ý trả, vậy thì không có khoản lỗ ấy. Sao người ta vẫn tính là lỗ được?

Thanh đáp.

– Thì cách làm việc thế, cấp trên đời nào nó nhận đâu. Ví dụ nó bảo mình mày cứ ứng ra làm cái kia đi, rồi tao duyệt sau. Thì mình ứng ra, sau đó thì được duyệt thì là không lỗ. Đáng nhẽ khoản đó không tính thì bọn nó cứ tính vào vì đã được hoàn lại rồi. Nhưng bọn nó cứ để nguyên đấy.

Tôi thắc mắc.

– Nếu nhìn sơ qua, thì có số lỗ do anh khai khống tăng vọt vốn lên. Rồi người ta cứ áp giá đấy, đến lúc không phải như thế thì họ bảo anh làm lỗ à.?

Thanh chửi thề.

– Thế mới điên.

Tôi cười.

– Chung quy cũng lỗi do anh, cái này người ta bảo là tự tay bóp dái. Anh nhận một đống đổ nát về, sửa cái tên rồi anh định giá cao vống lên. Anh được thành tích, được cấp trên hài lòng, được khen thưởng này nọ. Thì đến lúc định giá lại không phải như thế thì anh toi. Nhẽ ra cái lúc người ta dồn các công ty về, anh phải kiểm tra chắc chắn. Đáng lẽ trị giá nó còn có 500 tỷ, thì anh bảo là chỉ còn 300 tỷ thôi. Đằng này anh cứ ok, nó bảo 1000 tỷ anh nhận. Chả lẽ anh không biết cãi sao.?

Thanh.

– Cãi thế nào được cấp trên ở chế độ này, thằng nào vào thế đấy mà chả phải nhận. Cãi vậy ngang đi tố cấp trên là ông đầu tư vào công ty kia 1000 tỷ, giờ sát nhập về tôi, tôi thấy giá trị chỉ có 300 tỷ thôi. Thế là tố cấp trên làm lỗ 700 tỷ à? Trong khi nó sáp nhập thế là để mình ỉm đi khoản lỗ đấy, coi như gọi là cất hộ nó chỗ lỗ ấy. Bên trong chế độ không như chú nghĩ, anh bảo cái bao thuốc lá này anh đưa chú là giá 10 đồng, chú sẽ phản ứng ngay ngoài kia có 5 đồng sao ông nói tôi 10 đồng. Nhưng chế độ này trên nó bảo thế nào, dưới phải nghe thế, có thằng nào cãi đâu.

Tôi.

– Đm thế cái chế độ đấy nó làm con người ta hèn đi à.?

Thanh cười méo xệch, không trả lời.

Tôi đùa tiếp để đỡ mệt nhọc đầu óc.

– À, mà sao lúc nó thanh tra. Anh không thú nhận là, cái PVC đấy ban đầu thực ra chỉ giá 870 tỷ thôi. Tôi khai láo lên thành 1500 tỷ đấy. Các ông trừ cho tôi đi chỗ tôi khai láo. Mẹ chỗ đó cũng được hơn 600 tỷ , cộng với hơn 900 tỷ tạm ứng đã được hoàn lại. Thế là đã bớt được 1600 tỷ, một nửa rồi còn gì. Cộng thêm bọn lâu nhâu đổ về sau này trị giá 1 nghìn tỷ mà thực chất là mấy trăm thôi. Đã có hơn 2 nghìn tỷ lỗ do khách quan không phải do anh. Rồi thêm giá chứng khoán rớt này nọ nữa thì số lỗ đấy gần như đủ, chẳng phải do anh. Mà có khi còn là anh làm lời ra cái vụ thoái vốn được hơn 1600 tỷ chứ.

Thanh chửi thề.

– Đm, nó đéo nghe đâu. Nó cứ tính theo giá trị định giá rồi nó làm thôi. Ngay như khoản 900 tỷ được bù lại kia, khoản lỗ hơn ngàn tỷ do chứng khoán rớt giá nó còn chả nghe. Bọn kiểm tra trung ương đảng biết cái gì. Toàn một lũ ngu dốt chỉ nghe lão Trọng bắt là phải quy lỗ 3200 tỷ thì cứ thế nó làm. Nó đến Hậu Giang làm việc cả đoàn, đưa hồ sơ, sổ sách ra đối chiếu làm việc, giải trình có chứng cứ hết. Chúng nó đuối lý không ra được kết luận nào quy trách nhiệm lỗ. Mỗi thằng về khách sạn cầm theo một chai Macallan uống say ngủ. Rồi mai lại hỏi, hỏi không ra được lỗi thì về. Ròng rã mấy tháng trời đi lại như thế.

Cơm xong chúng tôi bắt dầu tiếp tục cuộc phỏng vấn chính thức. trong căn phòng nhỏ kế bên. Nơi hút được thuốc lá. Người đàn ông phục vụ cũng ngồi cùng. Cả ba chúng tôi đều đốt thuốc, khói đặc như màn sương. Chẳng khi nào thuốc tắt cả, cứ ba người hút như thế thì luôn có ít nhất một điếu đang cháy. Tôi bỗng nhớ những phòng hỏi cung ở Công an bộ và công an các thành phố mà tôi từng bị bắt như Vinh, Hà Nội, Đà Nẵng, Lạng Sơn, TP HCM. Nơi nào cũng giống nhau là chỉ có cái bàn và hai hoặc ba cái ghế. thuốc là và trà mạn hay cà phê không lúc nào ngừng. Người hỏi cung đốt thuốc liên tục, người bị hỏi cung cũng vậy. Nghĩ đến đoạn ấy, tôi bỗng nảy ra câu hỏi lúc ngồi vào bàn.

– Anh Thanh này, nếu chuyển sang ngạch hàm bên công an, thì cấp phó chủ tịch tỉnh có khi hàm đại tá ý nhở.?

Thanh gật đầu.

– Đại tá đương nhiên, có khi còn là thiếu tướng ý.

Tôi cười khùng khục, hai người kia chắc không biết rằng tôi cười vì tôi nghĩ cảnh trớ trêu. Bây giờ thì tôi đang như hỏi cung một viên thiếu tướng công an cộng sản. Bên cạnh là một ông chắc hàm trung tướng nữa ngồi làm chứng cũng nên.

Cuộc phỏng vấn chính thức tiếp tục.

Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh – phần 3
NBG: Ông có tóm tắt được kết quả kiểm tra, kiểm toán này không?
TXT: Kết quả của các cơ quan thanh tra, kiểm tra, kiểm toán này đã đưa đến những kết luận, báo cáo của PVN, của Bộ công thương gửi chính phủ. Tôi đã trích dẫn những phần quan trọng ở các câu trả lời trên đây. Tôi nói thêm là đoàn 725 có biên bản đánh giá các hoạt động công ty và không đưa kiến nghị nào về PVC. Còn biên bản của đoàn thanh tra chính phủ 1116 về phòng chống tham nhũng có đánh giá về tiền lương của lãnh đạo tập đoàn cao hơn mặt bằng xã hội, nhưng trong thực tế, lương của cán bộ , nhân viên chung của ngành dầu khí lúc đó đều cao hơn nhiều ngành nghề khác.
NBG: Báo chí Việt Nam đưa tin rất nhiều về một ngôi biệt thự ở Tam Đảo được cho rằng của ông. Ông có ý kiến gì về việc này?
TXT: Toà nhà này trước của PVC Kinh Bắc, một công ty liên kết bằng thương hiệu với PVC. Sau đó gia đình tôi cùng với mấy người bạn góp tiền mua chung; chúng tôi có đầu tư sửa sang thêm và đã sang nhượng toàn bộ tòa nhà này cho người khác, chúng tôi không còn là chủ sở hữu ngôi nhà này nữa. Một số tờ báo không tìm hiểu kỹ, đã vội vã cho rằng tôi là chủ sở hữu ngôi nhà này ở thời điểm báo đưa là không đúng. Có thể mục đích của họ là hùa theo đặt điều để phục vụ cho ý đồ của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

NBG: Theo báo chí thì dưới thời ông lãnh đạo PVC, những công ty con của PVC đã chi tiêu những khoản vô tội vạ. Trong đó có công ty thanh toán những khoản tiếp khách, chi phí cho quà sinh nhật của người thân của ông đến hàng trăm triệu đồng. Ông ý kiến gì về việc này?
TXT: Công ty PVC-ME đã bị khởi tố và ra toà xét xử. Trong công ty này phần vốn của PVC chỉ có 36%, nên PVC chỉ là một cổ đông trong công ty này. Chịu trách nhiệm là hội đồng quản trị công ty, tổng giám đốc công ty đã bảo thủ quỹ ứng 500 triệu ghi lý do để đi mừng sinh nhật bố tôi. Báo chí đã chủ quan chỉ dựa theo lời khai một phía của thủ quỹ PVC- ME. Nhưng cơ quan công an điều tra đã hoàn toàn không xác nhận được bố tôi nhận bất cứ đồng nào từ khoản này.

NBG: Một số công ty con nêu trên đã bị khởi tố và xét xử, ông có ý kiến gì?

TXT: Đó là công ty PVC-ME. Ở đây tôi nói thêm, nhiều người đã nhầm khi nghĩ những công ty con kia sát nhập về PVC là do PVC làm chủ. Thực chất chỉ có việc sát nhập phần vốn mà PVN đã đầu tư vào các công ty này là 36%. Tôi làm lãnh đạo PVC là đại diện phần vốn của PVN ở các công ty này. Theo luật doanh nghiệp thì phải quá 51% mới có quyền chỉ đạo. Việc lãnh đạo PVC-ME phải chịu trách nhiệm, phải hai lần bị đưa ra xét xử, không có gì liên quan đến tôi.

NBG: Qua trả lời của ông, người ta có thể cho rằng quá trình hoạt động của PVC đã được thanh tra, kiểm tra, và các bộ ngành, chính phủ đã có đánh giá và kết luận. Những nguyên nhân dẫn đến lỗ và thực chất số lỗ đó có thể được coi là đã được làm rõ vào năm 2014. Vậy tại sao đến năm 2016, ông Nguyễn Phú Trọng Tổng bí thư đảng CSVN lại chỉ đạo các bộ, ngành điều tra lật lại câu chuyện lỗ hơn ba nghìn tỷ này?

TXT: Đây cũng là vấn đề mà dư luận thấy khó hiểu. Tuy nhiên, nếu đối chiếu với kết quả Đại hội đảng 12 thì có thể thấy, những biến động trong nhân sự lãnh đạo cao cấp có liên quan đến câu chuyện này. Trong hội nghị trung ương 6 của đảng CSVN khoá 11, ông Trọng đã đưa ra trung ương để xem xét kỷ luật thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đây là sự khởi đầu cho một cuộc thanh toán ý thực hệ trong đảng giữa hai phe có quan điểm khác nhau. Cuộc chiến này kéo dài đến đại hội 12 thì ông Trọng thắng thế còn ông Dũng phải về hưu. Ông Trọng muốn thanh toán nốt những người còn lại trước kia đã ủng hộ quan điểm của ông Dũng. Đó là những người cấp trên của tôi như ông Đinh La Thăng, ông Vũ Huy Hoàng và có thể là một vài người khác. Để mở đầu cuộc tấn công vào ông Thăng, ông Hoàng, ông Trọng đã chọn tôi làm vật hiến tế…
NBG: Xin lỗi, cho tôi hỏi cắt ngang một câu. Tại sao ông Trọng không chọn nhiều cấp dưới khác của như ông Thăng, mà lại chọn ông?
TXT: Do tính chất phân công của tổ chức, tôi phải làm việc ở Dầu Khí với ông Đinh La Thăng, tại bộ công thương với ông Vũ Huy Hoàng, tại Hậu Giang với ông Huỳnh Minh Chắc bí thư tỉnh uỷ. Các ông này đều là những người gần gũi vói ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Câu chuyện tranh giành giữa ông Trọng và ông Dũng xảy ra từ nhiều năm nay ai cũng thấy điều đó., xuất phát từ chính sách đối nội, đối ngoại của hai nhân vật này khác nhau. Đây là cuộc trả thù phe ông Dũng, tôi thành một thí điểm.

NBG: Như ông trả lời phía trên, vụ việc bắt đầu từ sự triệt hạ nội bộ đảng cộng sản về ý thức hệ, về quan điểm và đường lối. Nhưng ông Trọng đã nắm toàn quyền, ông Dũng đã về hưu, quyền lực bây giờ đang trong tay ông Trọng. Vậy ông Trọng cần gì phải tấn công những quan chức cấp dưới vốn thân ông Dũng trước kia nữa?

TXT: Việc triệt hạ về ý thức hệ là cuộc tương tàn thảm khốc không khoan nhượng trong nội bộ cộng sản. Đây là đặc tính tiêu biểu của chế độ cộng sản kế thừa từ chế độ phong kiến. Hơn nữa, ông Trọng vì mưu đồ muốn dựa hẳn vào Trung Quốc, nên ông ta cần dẹp sạch những tư tưởng khác với mưu đồ của ông ta, để không bị phản đối trong nội bộ, dù chỉ là ý kiến nhỏ hay tiếng xì xào. Ngoài chuyện mâu thuẫn về ý thức hệ , cuộc chiến tranh giành về quyền lực này, đằng sau nó còn là những doanh nghiệp, những nhóm lợi ích sân sau của hai bên. Cho nên đủ mọi yếu tố thúc đầy cho cuộc chiến này không từ thủ đoạn nào. Mặt khác sau mấy chục năm ở bộ chính trị mờ nhạt và không để lại dấu ấn, đây là cơ hội để ông Trọng thể hiện cho người ta thấy được ông. Và cách ông ta chọn là thanh trừng những người thuộc phe đối thủ với ông. Bởi sự trả thù lấy tiếng này bám hết tâm trí của ông, khiến ông ta trở nền mù quáng một cách điên cuồng để thoả mãn. Chúng ta thử nhìn vụ ông ta chỉ đạo cách chức bí thư ban cán sự đảng bộ công thương của ông Vũ Huy Hoàng , thì thấy sự lố bịch do thù hận bám tâm trí ông Trọng quá cao. Thử hỏi xem nếu cách chức này thì còn chức nguyên uỷ viên trung đảng của ông Hoàng vẫn còn nguyên đó, vậy việc ông Trọng làm có khác gì trò cười.

NBG: Ngoài những uẩn khúc chính trị đã được đề cập, ông có nhận xét gì về mặt pháp lý của lời buộc tội “Cố ý làm trái các quy định của nhà nước trong quản lý kinh tế…” đối với ông?

TXT: Do Bộ luật hình sự Việt Nam đã được sửa đổi vào năm 2015, nên tôi đang ủy quyền cho các luật gia kiểm tra xem việc Bộ công an- dưới sự chỉ đạo của ông Trọng, áp dụng điều 165 Bộ luật hình sự 1999 để truy nã tôi là có hợp pháp hay không. Ngoài ra, việc cáo buộc tôi “cố ý làm trái các quy định…” là hoàn toàn sai, hoàn toàn không có căn cứ. Trong thời gian ở cương vị cao nhất, tức là Chủ tịch Hội đồng quản trị của PVC, tôi luôn chỉ đạo công ty theo đúng tinh thần các nghị quyết của Hội đồng quản trị. Tất cả các nghị quyết này đều phù hợp với chỉ đạo từ trên và được thông qua các cuộc họp của Hội đồng quản trị. Không hề có chuyện tôi đã cố ý làm trái nghị quyết của Hội đồng quản trị hay là đã cố ý đưa ra các quyết định trái với chỉ đạo của cấp trên hay ngược với quy định của nhà nước.

Theo blog Người Buôn Gió

____________

Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh[Phần kết]

Ảnh báo Đất Việt

Ảnh báo Đất Việt

Cuộc phỏng vấn cuối cùng được diễn ra vào ngày hôm sau, đến chiều tôi phải trở về nhà, quãng đường rất xa. Chỉ một số người thân mới hiểu được hoàn cảnh của tôi lúc này rất khó khăn về công việc trong gia đình. Đi khỏi nhà hai ngày lúc này là một điều quá cố gắng với tôi.

Cuộc phỏng vấn bắt đầu lúc 10 giờ sáng.

Phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh phần kết.
NBG: Ngoài những uẩn khúc chính trị đã được đề cập, ông có nhận xét gì về mặt pháp lý của lời buộc tội “Cố ý làm trái các quy định của nhà nước trong quản lý kinh tế…” đối với ông?

TXT: Do Bộ luật hình sự Việt Nam đã được sửa đổi vào năm 2015, nên tôi đang ủy quyền cho các luật gia kiểm tra xem việc Bộ công an- dưới sự chỉ đạo của ông Trọng, áp dụng điều 165 Bộ luật hình sự 1999 để truy nã tôi là có hợp pháp hay không. Ngoài ra, việc cáo buộc tôi “cố ý làm trái các quy định…” là hoàn toàn sai, hoàn toàn không có căn cứ. Trong thời gian ở cương vị cao nhất, tức là Chủ tịch Hội đồng quản trị của PVC, tôi luôn chỉ đạo công ty theo đúng tinh thần các nghị quyết của Hội đồng quản trị. Tất cả các nghị quyết này đều phù hợp với chỉ đạo từ trên và được thông qua các cuộc họp của Hội đồng quản trị. Không hề có chuyện tôi đã cố ý làm trái nghị quyết của Hội đồng quản trị hay là đã cố ý đưa ra các quyết định trái với chỉ đạo của cấp trên hay ngược với quy định của nhà nước.

NBG: Có một điều này tôi nghĩ là cần thiết: Từ khi ông rời bỏ Việt Nam đến nay và với lệnh truy nã quốc tế phía Việt Nam đã phát đi, ông chưa có lần nào xuất hiện chính thức, ngoài vài tấm hình . Điều đó khiến dư luận hoài nghi rằng ông đang phải ấn trốn trong sợ hãi, hoặc ông chưa rời khỏi Việt Nam, mọi thứ chỉ là đánh lạc hướng cuộc truy nã. Vậy ông có thể sẵn sàng xuất hiện trước công chúng trên một cuộc phỏng vấn trực tuyến. Ông có thể trả lời bạn đọc trực tiếp qua mạng viễn thông được không?

TXT: Bạn đọc thì có muôn vạn kiểu người, tôi không muốn trả lời những người hỏi những câu không đáng hỏi. Ví dụ có người đồn trên mạng rằng tôi có mấy vợ, tôi có người này người kia đưa ra khỏi Việt Nam vân vân và vân, tôi không thể trả lời hết những câu hỏi vô căn cứ như vậy.

NBG: Cám ơn câu trả lời thẳng thắng của ông. Tôi sẽ chọn những câu hỏi của bạn đọc trong blog, facebook của tôi. Đó là những người như nhà báo Nguyễn Thông, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nhà văn Phạm Thành, các cơ quan truyền thông như tờ thoibao.de, danluan.org , đài truyền hìnhVIETV network. Có thể họ có những câu hỏi muốn rõ ràng hơn về câu chuyện thua lỗ và thuyên chuyển công tác của ông, ông đồng ý chứ ?

TXT: Tôi nhận lời, chúng ta có thể tính thời gian để có một cuộc phỏng vấn như vậy.

NBG: Tôi tạm thời kết thúc các câu hỏi ở đây. Về phía mình, ông có muốn nói thêm điều gì không?

TXT: Tôi chỉ muốn nhắc lại rằng trong cơ chế hiện nay ở Việt Nam, con số lỗ hay lãi ở các doanh nghiệp nhà nước là hết sức mờ ảo. Điều dễ thấy là rất nhiều doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ, và tất nhiên, các quan chức phụ trách các doanh nghiệp này phải chịu trách nhiệm, ngoài ra, chuyện tham nhũng của đa số quan chức, kể cả quan chức chính trị lẫn quan chức kinh tế, hầu như là chuyện hiển nhiên. Nhưng theo tôi, nguyên nhân chính yếu không nằm ở các quan chức này, mà nằm ở hệ thống, ở cơ chế. Tôi cũng đã từng là một cái “đinh ốc” trong hệ thống này, do đó, nếu trong thời gian tôi làm lãnh đạo, nếu PVC đã làm ăn thua lỗ thì tôi phải có phần trách nhiệm. Nhưng thực tế là trong thời gian đó, tôi không hề hà lạm của công, và dứt khoát tôi không hề phạm tội “Cố ý làm sai các quy định của nhà nước…” như lời cáo buộc của ông Trọng. Cuộc truy nã tôi do ông Trọng khởi xướng hoàn toàn nằm trong mưu đồ chính trị muốn củng cố thế lực của ông Trọng.

NBG:  Xin cảm ơn ông Trịnh Xuân Thanh về cuộc phỏng vấn, và hẹn gặp ông vào những dịp sau. Tôi cũng xin nói rằng để những cuộc phỏng vấn này có tính chính thức. Chúng sẽ được in ra và ông ký xác nhận giúp tôi. Khi cần tôi có thể gửi bản hỏi đáp này đến một số tờ báo, hãng thông tấn. Nó cũng là một cách phòng ngừa, lỡ chẳng may gia đình ông hoặc ai đó tố cáo tôi đã dựng nên cuộc phỏng vấn này. Lúc đó tôi còn có bằng chứng rằng chính ông đã trực tiếp trả lời và xác nhận.

TXT: Tôi sẵn sàng.

——————————————

Lúc chờ Trịnh Xuân Thanh xem lại hết các câu hỏi và câu trả lời, tôi xếp hành lý lại. Xong xuôi pha ấm trà mới đợi giờ đi. Tôi nói.

– Có một câu hỏi này, em không muốn hỏi vì nếu có thì anh phải ký xác nhận luôn. Nhưng thế nào khi ra phỏng vấn trước công luận, truyền thông , sẽ có người hỏi. Đó là anh không có dấu hiệu tham nhũng như trong bản truy nã, cũng giải trình được không tham nhũng trong các câu trả lời. Vậy tiền đâu anh mua nhà, xe với đồng lương của cán bộ bình thường. Em không muốn hỏi vì không muốn nghe những câu trả lời như tôi lao động thối móng tay, tôi nuôi lợn, tiền của cô em nuôi bà bác họ những những quan chức khác đã trả lời. Vì nếu để nghe những câu trả lời như thế, em đã khước từ luôn các anh ở những ngày đầu tiên. Anh đã đọc những bài em viết về các vụ việc khác không phải vụ của anh. Là người làm đến chức phó chủ tỉnh tịch, đọc những bài chắc anh cũng hiểu rằng em có thể tham khảo tin từ những nguồn khác nhau.

Thanh cười.

– Chú buồn cười, trong các tố cáo anh có tố cáo nào tham nhũng đâu.

Tôi.

– Những câu hỏi mà em đặt ra và anh trảl lời cùng xác nhận kia, như một biên bản. Nó dựa trên những tố cáo có như làm thua lỗ, làm sai quy định. Tất nhiên vì ở hình thức biên bản chính thức thì không đưa những chuyện ngoài lề vào, nên câu hỏi này ở ngoài lề thôi, vì nó cũng là dấu hỏi lớn của dư luận.

Thanh vẫn cười.

– Chú nghĩ xem, đầy những đại gia có phải quan chức đâu, có tham nhũng đâu mà vẫn có hơn anh hàng nghìn lần. Dưới cái chế độ này, chỉ cần một thông tin về con đường sắp khởi công, một dự án ở đâu sắp triển khai là đủ cho một mụ bán xi măng, vôi cát trong thời gian ngắn trở thành đại gia và vẫn minh bạch đàng hoàng.

Tôi đứng dậy, người đàn ông kia đã đánh xe đến trước cửa. Tôi khoác balo lên vai và bắt tay chào Thanh, chợt nhớ ra chuyện bổ nhiệm, luân chuyển Thanh. Tôi hỏi.

– Nếu cần thiết phải làm một cuộc phỏng vấn bổ nhiệm được không anh. Báo chí cũng để cập nhiều đến chuyện này, trong kết luận của Bộ chính trị, ban bí thư cũng nói đến chuyện này.

Thanh cười xuê xoa.

– Ôi cái này cứ để đấy, lúc nào rảnh em mình tính sau.

Tôi ngồi vào xe, đóng cửa và hạ kính xuống nói khi thấy người đàn ông đã đánh tay lái.

– Theo em được biết thì việc bổ nhiệm anh có liên quan đến ông Tô Huy Rứa và vợ ông ta.

Thanh đứng nhìn theo, vẫn cười nhưng không nói gì.

Theo Blog Người Buôn Gió

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: