Trần Hoàng Blog

►Mai Khôi và quyền tự do bày tỏ thái độ với lá cờ (Trịnh Hữu Long)

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2017

Mai Khôi và quyền tự do bày tỏ thái độ với lá cờ

Trịnh Hữu Long

Ca sĩ Mai Khôi đang trở thành tâm điểm của một cuộc tranh cãi mới về một đề tài rất cũ: lá cờ.

 

Trên Facebook của mình, cô ca sĩ từng là ứng cử viên độc lập chạy đua vào Quốc hội hồi năm ngoái bày tỏ quan điểm không muốn đứng chung với lá cờ vàng – vốn là quốc kỳ của ít nhất hai thể chế từng tồn tại ở nước ta là Việt Nam Cộng hoà và Việt Nam Đế quốc.

Mai Khôi “không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ” và cho biết nếu được chọn sẽ chọn cờ hồng vì đó là “màu của yêu thương”.

Cô nhận được không ít lời khen, nhưng cũng không ít lời chỉ trích, phê phán và cả chửi rủa của nhiều Facebookers bảo vệ lá cờ vàng.


Ca sĩ Mai Khôi – Ảnh: Facebook nhân vật.Vụ việc của Mai Khôi diễn ra sau một sự kiện văn nghệ ở Virginia (Mỹ) ngày 11/1. Cũng tại tiểu bang này cách đây hơn hai năm, một người Việt Nam khác từ trong nước tới cũng gặp phải một tai nạn với lá cờ vàng: cựu tù nhân chính trị Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải). Ông bị một người phụ nữ ép khoác một chiếc khăn cờ vàng trong khi đang giao lưu với cộng đồng người Việt ở đây.

Hầu hết người Việt Nam ở độ tuổi 30 trở lên sinh sống trên đất Mỹ, Canada và Úc có ít nhất hai điểm chung: là người miền Nam và bỏ nước ra đi sau ngày 30/4/1975, khi những người cộng sản giành được chiến thắng quân sự sau cùng và thống nhất đất nước.

Trong suốt hai thập kỷ sau chiến tranh, có ít nhất 800 nghìn người vượt biên ra đi và đến được một nước khác. Tuyệt đại đa số vượt biên bằng đường biển và mãi mãi đi vào lịch sử thế giới với tên gọi “thuyền nhân Việt Nam” (Vietnamese boat people). Hàng trăm nghìn người bỏ xác trên biển và không bao giờ tới được nơi họ muốn tới. Những người may mắn sống sót trở thành người tị nạn và hầu hết sau đó được một nước khác tiếp nhận làm công dân. Lẽ dĩ nhiên, họ coi lá cờ vàng là quốc kỳ, họ luôn mang trong mình mối thù với những người cộng sản và căm ghét lá cờ đỏ.

Chỉ hai tháng trước vụ việc của Mai Khôi, nhiều người Việt ở California đã vẩy nước mắm và đuổi doanh nhân Lê Đình Hùng (Hùng Cửu Long) sau khi anh này tuyên bố sẽ mặc áo cờ đỏ sao vàng đi giữa khu vực cộng đồng.

Ngay sau đó, vào ngày 14/12/2016, Hội đồng thành phố Westminster, nơi được coi là thủ đô của người Việt tị nạn ở Mỹ, đã thông qua nghị quyết tái khẳng định sự công nhận lá cờ vàng và phản đối việc treo cờ đỏ tại các công sản của thành phố này.

Ông Tyler Diệp, Phó Thị trưởng thành phố tuyên bố: “Lá cờ máu là lá cờ của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, tượng trưng cho một thể chế độc tài đảng trị, vi phạm nhân quyền và không hề được người Việt quốc gia chúng ta công nhận. Chúng ta chỉ công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ”.

Đó là chuyện xảy ra ở Mỹ. Tình huống ở Việt Nam thì hoàn toàn ngược lại.

***

Giữa tháng 10/2012, hai sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên lần lượt bị công an bắt ở Long An và TP. Hồ Chí Minh. Cơ quan điều tra cho biết đây là hai “đối tượng” chống phá nhà nước với ba hành vi cụ thể: rải truyền đơn, âm mưu gây nổ, và dán cờ vàng ba sọc đỏ tại các khu dân cư.

Phán quyết của toà sơ thẩm (5/2013) và phúc thẩm (8/2013) đều tuyên bố hành vi dán cờ vàng ba sọc đỏ là tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88, Bộ luật Hình sự. Một trong số các tang vật vụ án được liệt kê trong phán quyết là “01 cờ vàng 03 sọc đỏ”. Toà tối cao tuyên phạt Kha 4 năm tù giam và 3 năm quản chế, tuyên phạt Uyên 3 năm tù treo với 52 tháng thử thách.

Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Việt Nam đăng bài công khai coi việc phất cờ vàng là “trò vè”, “lố bịch”, “kỳ quái” và là một việc làm sai trái.

Ít lâu sau đó, ngày 12/4/2015, vấn đề cờ vàng lại nổi sóng ở Việt Nam khi thanh niên Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) bị công an bắt khi đang tham gia một cuộc biểu tình bảo vệ cây xanh ở Hà Nội. Nhiều người lập tức bày tỏ thái độ bất bình và cho rằng công an đang vi phạm quyền biểu tình của người dân, đặc biệt là trong một phong trào bảo vệ môi trường vốn không liên quan gì đến chính trị.

Khi đó, không ai biết lý do chính xác của vụ bắt bớ này là gì, nhưng giả thuyết được nhiều người quan tâm nhất là Dũng mặc quân phục Việt Nam Cộng hoà có hình lá cờ vàng trên ngực. Những hình ảnh của Dũng trong cuộc biểu tình hôm đó khiến nhiều người tin vào giả thuyết này. Không những thế, hình ảnh Dũng mặc quân phục Việt Nam Cộng hoà chụp với lá cờ vàng ở quê nhà Nghệ An lan truyền trên mạng, khiến không ai còn nghi ngờ gì là Dũng có cảm tình với lá cờ một thời này ở Việt Nam.

Dư luận lập tức phản ứng. Nhiều người dùng lý do này để phản đối biểu tình. Nhiều người công kích và chửi bới những ai ủng hộ Nguyễn Viết Dũng và lá cờ vàng. Nhiều người dù không phản đối Dũng nhưng cũng phát biểu rất dè dặt. Cuộc tranh cãi về việc nên hay không nên bảo vệ Dũng cũng nổ ra giữa những người kêu gọi biểu tình và các nhà hoạt động nhân quyền.

Ngược trở lại đầu những năm 2000, hai ca sĩ Bằng Kiều và Thu Phương cũng liên tục bị báo chí và công chúng trong nước chỉ trích khi quyết định ở lại Mỹ gây dựng sự nghiệp và xuất hiện trong một số sự kiện có lá cờ vàng. Cả hai bị ví như những kẻ “lầm đường lạc lối”, “phản bội Tổ quốc” và bị chính phủ cấm biểu diễn ở Việt Nam trong một thời gian dài.

***

Người Việt Nam từ trong nước đi ra bị kẹt trước lá cờ vàng. Người Việt Nam hải ngoại về nước bị kẹt trước lá cờ đỏ. Những người như Mai Khôi bị kẹt giữa hai lá cờ.

Câu hỏi được nhiều người đặt ra là: một thể chế dân chủ ở Việt Nam sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào? Liệu thể chế đó sẽ chỉ công nhận một lá cờ và cấm tất cả các lá cờ khác? Liệu những người chẳng thích lá cờ nào như Mai Khôi có được quyền bày tỏ chính kiến của mình hay không?

Nước Mỹ có câu trả lời cho riêng họ.

Ngày nay, ai cũng quen thuộc với lá cờ hoa của Mỹ, bởi vậy mà người ta còn gọi nước Mỹ là Hoa Kỳ. Tuy nhiên, cũng giống như Việt Nam, Mỹ đã từng bị chia cắt làm hai miền trong cuộc nội chiến 1861-1865 và kết quả sau cùng đều là chiến thắng của phe miền Bắc.

Trong suốt những năm nội chiến, phe miền Bắc (Union) tiếp tục sử dụng lá cờ hoa của Mỹ vốn đã được sử dụng từ thời lập quốc. Phe miền Nam (Confederate States) thiết kế một lá cờ riêng của mình.

Sau chiến tranh, lá cờ hoa của phe miền Bắc đương nhiên giữ nguyên địa vị là biểu tượng của toàn nước Mỹ, bao gồm cả các bang miền Nam. Nhưng không vì thế mà lá cờ của phe miền Nam biến mất. Lá cờ chính thức lẫn các phiên bản khác nhau của nó vẫn tung bay ở rất nhiều công sở, xí nghiệp, hộ gia đình và các sự kiện ngoài trời ở nhiều bang miền Nam, điển hình là South Carolina.

Lý do đơn giản của việc này là Hiến pháp Mỹ bảo vệ quyền tự do biểu đạt quan điểm của người dân, bao gồm cả quyền giương cao bất kỳ lá cờ nào mà họ muốn.


Lá cờ không chính thức của phe miền Nam thời nội chiến được sử dụng trong một cuộc tuần hành ở South Carolina năm 2000. Ảnh: Wall Street Journal.Đảng Cộng sản Mỹ là một tổ chức chính trị hợp pháp tại Mỹ và họ đương nhiên được treo cờ đỏ búa liềm – biểu tượng của phong trào cộng sản thế giới.

Vào năm 1919, trước nỗi lo ngại về sự trỗi dậy của chủ nghĩa cộng sản, tiểu bang California ban hành một đạo luật cấm sử dụng cờ đỏ ở nơi công cộng trong một số trường hợp cụ thể. Một thanh niên 19 tuổi, đoàn viên của Đoàn Thanh niên Cộng sản vốn có quan hệ với Đảng Cộng sản Mỹ, giương một lá cờ đỏ trong một hội trại cho trẻ em và lập tức bị bắt. Vụ án sau này được kháng cáo lên Tối cao Pháp viện. Toà tuyên đạo luật của California vi hiến trong án lệ nổi tiếng Stromberg v. California.

Mỹ thậm chí còn đi xa hơn: bảo vệ quyền được đốt quốc kỳ.

Năm 1984, thanh niên Gregory Lee “Joey” Johnson, thành viên của một tổ chức cộng sản trẻ, đốt quốc kỳ Mỹ trong một cuộc biểu tình ở Dallas, tiểu bang Texas để phản đối một số chính sách của Tổng thống Ronald Reagan. Hành vi này cấu thành tội xúc phạm các biểu tượng thiêng liêng theo luật tiểu bang. Khi đó, có đến 48/50 bang ở Mỹ có luật tương tự.

Johnson bị bắt, bị toà tiểu bang kết án một năm tù và phải chịu phạt 2.000 USD. Ông kháng cáo lên Tối cao Pháp viện. Phán quyết sau cùng vào năm 1989 tuyên bố hành vi đốt cờ được Hiến pháp bảo vệ như một phần của quyền tự do ngôn luận theo Tu chính án thứ Nhất.

Phán quyết ghi rõ quan điểm của phe đa số của Tối cao Pháp viện như sau: “Chính quyền không được cấm đoán việc bày tỏ quan điểm bằng lời nói hay không bằng lời nói chỉ vì xã hội cảm thấy bị xúc phạm và không thể chấp nhận được quan điểm đó, ngay cả khi việc này liên quan đến lá cờ của chúng ta”.

Dĩ nhiên, rất nhiều người Mỹ phản đối việc đốt cờ cũng như treo cờ miền Nam. Cũng giống như câu chuyện lá cờ của Việt Nam, các cuộc tranh cãi và biểu tình ở Mỹ nổ ra liên miên, chưa khi nào có dấu hiệu chấm dứt.

Điều quan trọng nhất là pháp luật Mỹ tôn trọng và bảo vệ quyền bày tỏ những quan điểm khác nhau. Một nền tảng pháp lý như vậy sẽ bảo vệ tất cả những người yêu mến lá cờ đỏ, những người yêu mến lá cờ vàng, những người yêu mến cả hai lá cờ, những người căm ghét cả hai lá cờ, và rất nhiều những thái độ khác nhau nữa.

Liệu đó có phải là một xã hội mà chúng ta nên hướng đến? Trả lời được câu hỏi này sẽ giúp chúng ta hình dung được rõ ràng hơn rất nhiều về một đất nước Việt Nam mà chúng ta muốn thấy trong tương lai.

________

Mai Khôi

Ca sĩ Mai Khôi.

Hôm qua nay có dư luận xôn xao lùm xùm về Khôi, có nhiều người quan tâm thương mến Khôi đã lo lắng cho Khôi, hỏi thăm Khôi…xin giải thích chuyện này một lần cho rõ ràng, chuyện thế này:

Chị nhà thơ nhà văn Thanh Bình đã vì yêu thích và ủng hộ những việc Khôi đang làm, nên chị đã gọi điện thoại mời tôi sang Virgina hát, do chị tổ chức (chỉ có mình chị tổ chức thôi) vì chị chỉ mời những người bạn thân quen và làm một buổi nhạc thính phòng private, không ra cộng đồng. Thoả thuận ban đầu là thế. Tôi cũng có nói rõ, tôi có 3 điều tôi không muốn dính vào đó là: cờ vàng, Việt Tân, tham gia tổ chức nào đó… Tôi là nghệ sỹ độc lập và hát tiếng hát đòi quyền tự do biểu đạt, tự do nghệ thuật, tự do sáng tạo, tự do đi lại, tự do tụ tập v.v… Vì vậy, ngay từ đầu đã thoả thuận không ra cộng đồng và không chào cờ gì cả. Chỉ là đêm nhạc chia sẻ với các văn nghệ sỹ thân tình của chị Thanh Bình, những người đã sẵn một đầu óc cởi mở, văn minh, với một trình độ thưởng thức cao và hiểu biết rộng.

Thế nhưng, khi tới nơi hát, tôi mới thấy đây là hội trường của nhà văn hoá cộng đồng. Tôi có nói, đây không phải là nơi thích hợp để tôi hát, nhưng vì các vị khách đã vượt đường xa tuyết lạnh, để đến nghe Mai Khôi hát, mà các vị khách toàn là những người cỡ tuổi ông nội bà nội của Khôi, nên Khôi không nỡ lòng nào bỏ về, Khôi đành quay lại vào trong để hát. Ban tổ chức tổ chức rất luộm thuộm, sân khấu không có âm thanh đàng hoàng, lại treo cờ như là buổi họp của Trung Ương Đảng ha..ha… Tôi bảo, tôi không hát dưới cờ pháo nào cả, tôi không đứng chung sân khấu với cờ vàng, nếu ban tổ chức không di chuyển cờ đi chỗ khác thì tôi không hát (điều này đã được thoả thuận ngay từ đầu rồi à nha, không phải tôi eo xèo hay là không biết nhập gia tuỳ tục gì à nha…).

Có vậy thôi, cuối cùng ban tổ chức quyết định không chào cờ, tôi cũng không đứng chung sân khấu với cờ vàng, tôi cũng bảo ban tổ chức không được phép quay video vì nếu quay video thì ảnh hưởng đến hình ảnh của tôi, trong thoả thuận cũng không có phần quay video và phỏng vấn gì hết á… Chỉ là một buổi nghe nhạc miễn phí bình thường thôi à… “Nghệ thuật tự do, yêu thương tự nguyện” mà!!!

Vậy đó, thế là tôi ngồi tránh xa các thể loại cờ ra, không ngồi trên sân khấu, tôi hát cho bà con cộng đồng nghe. Ai cũng cảm nhận và chia sẻ sâu sắc những bài hát của tôi, có nhiều cụ đã rơm rớm nước mắt, thấy thương lắm! Buổi nhạc kết thúc vui vẻ, ai cũng vui vẻ đến ôm hôn chụp ảnh lưu niệm, phát biểu cảm nghĩ, thổ lộ sự ủng hộ yêu quý một cách chân tình.

Vậy mà ngày hôm sau, từ một trang fb của bà bé Bảy và một, hai người nữa (tui không biết có đến buổi nhạc không hay là copy bài từ bà bé Bảy) đã đăng lên những lời chửi rủa ban tổ chức và lôi lại câu chuyện cờ pháo ra tranh cãi ha ha… xã hội nào thì cũng có những thành phần quá khích thích thọc gậy bánh xe. Và Xã hội nào cũng có một đám a dua sủa theo om sòm ha ha…

Tôi nói thiệt luôn vầy:

Tôi không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ, nếu được chọn, tôi thích cờ hồng-màu của yêu thương.

Kệ tui chớ!! Đó là về mặt thẩm mỹ. Còn về mặt lý, tôi không có lý do gì để thích cờ vàng, vì chính quyền của cờ vàng dù được trang bị đầy đủ vũ khí bom mìn tối tân nhất thế giới, vẫn để mất nước, để cho lớp trẻ chúng tôi, những người bị rơi vào cảnh buộc phải ở lại, không thể đi đâu được, phải chịu những hậu quả thiếu tự do, thiếu giáo dục như bây giờ. Mấy người đi được nước ngoài rồi thì sướng rồi, muốn nói gì thì nói.

Tôi cũng không thích cờ đỏ, vì chính quyền phía cờ đỏ đang điều hành đất nước một cách kém cỏi, để đất nước phải chịu những cảnh thảm hoạ, đạo đức suy đồi và nghệ thuật không được tự do.

Tôi không có đấu tranh dành chính quyền, ai thích cai trị ai thì cứ ráng mà dành lấy. Tôi chỉ lên tiếng cho nhân quyền thôi!

Nếu ai thích nghe tôi hát thì cứ đến nghe hát, nếu ai thích chào cờ thì cứ nhìn cờ, chào!… khỏi nghe hát. Tự do-Dân chủ-Nhân quyền vậy thôi à…

_________

* Mai Khôi sinh và lớn lên ở Nha Trang, cha mẹ làm thầy và cô giáo. Mai Khôi sinh hoạt và ca hát ở Sài Gòn trong hơn 10 năm qua, trong khoảng thời gian hơn ấy, Mai Khôi rất thích nổi trội khác người qua cách trang phục, áo quần, tóc tai. Mai Khôi là người có tính khí bất đồng. Mai Khôi trải qua nhiều cuộc tình, hiện nay chồng của Mai Khôi là người Úc.

Sau khi đăng bài, các bạn đọc trong và ngoài nước VN đã bày tỏ ý kiến phản đối. Kết quả, cô MK đã xóa bài này trên trang facebook, và đăng lời xin lỗi.

Đỗ Nguyễn Mai Khôi viết:

Kính thưa các cô chú, các anh chị, các bạn,
Mai Khôi thật sự cảm thấy rất hối hận vì đã làm các cô chú, các anh chị , các bạn phật lòng, Mai Khôi thành tâm xin lỗi đã làm tổn thương nhiều người bằng những lời lẽ thiếu hiểu biết, sai trái của mình. Trên đường đời, ắt hẳn ai cũng có những lúc suy nghĩ không đúng và phạm sai lầm, Mai Khôi thành tâm xin lỗi tất cả mọi người. Xin lỗi các cô chú, các anh chị vì quá quý mến Khôi đã tổ chức buổi nhạc cho Khôi tại Virgina. Xin lỗi đã làm những người thương mến Khôi thất vọng.
Nhân đây, Khôi xin được phép rút lại những lời nói sai của mình trên Facebook bằng cách xoá hết những status làm phiền lòng mọi người.
Rất mong các cô chú, các anh chị, các bạn nguôi giận, tha lỗi và bỏ qua cho Khôi.
Mai Khôi chân thành cảm ơn sự rộng lượng, vị tha của các cô chú, các anh chị và các bạn.

___________

Ý kiến bạn đọc (danluan.org)

tác giả Trịnh Hữu Long viết:

Chỉ hai tháng trước vụ việc của Mai Khôi, nhiều người Việt ở California đã vẩy nước mắm và đuổi doanh nhân Lê Đình Hùng (Hùng Cửu Long) sau khi anh này tuyên bố sẽ mặc áo cờ đỏ sao vàng đi giữa khu vực cộng đồng.

Đoạn trích dẫn trên từ bài chủ không đúng với sự thật.
Có rất nhiều trang mạng đã viết về ông Hùng Cửu Long đã mặc áo dài đỏ sao vàng, bị cảnh sát mời về trạm cảnh sát, rồi “đưa” về VN, có hình ảnh chứng minh.

Gõ google với cụm từ Hùng Cửu Long là ra ngay một số trang nói về ông:

http://www.vietvungvinh.com/2016/11/ten-vem-le-inh-hung-bi-bat-va-cam-tro.html.

http://baocalitoday.com/breaking-news/viet-cong-le-dinh-hung-sang-my-thach-thuc-cong-dong-nguoi-viet-ti-nan.html

Nguyễn Jung

___________

Dương Hoài Linh (12-1-2017)

CHỐI BỎ LÁ CỜ CHÍNH THỐNG CỦA QUỐC GIA CHÍNH LÀ CHỐI BỎ TỔ QUỐC MÌNH.
Mỗi con người trên trái đất này khi sinh ra đều có thể chọn cho mình một hoặc nhiều quốc tịch khác nhau nhưng không chọn được tổ quốc. Tổ quốc (tiếng Anh gọi là Fatherland hay Original Country) là nơi cha mẹ mình sinh ra hay gọi là tổ tiên của mình. Tổ quốc nó định hình như căn cước của một con người bởi nó thể hiện trên đặc điểm cơ thể anh có tính di truyền. Chẳng hạn khi đến Mỹ nhập cư có hàng trăm hàng ngàn sắc dân khác nhau nhưng tất cả đều không thể chối bỏ được nguồn gốc của họ. Vì thế các sắc dân này đều thêm một cái đuôi “land” phía sau để chỉ tổ quốc của mình.Ví dụ Phi gốc Âu như Vaderland,người Na Uy là fedreland…Ông Obama là người Mỹ sinh ra ở Mỹ nhưng không thể chối bỏ được Original country của ông là gốc Phi, Trump cũng thừa nhận ông là gốc Đức.
Do vậy có nhiều người khi đến Mỹ thấy chế độ xã hội Mỹ ưu việt liền chối bỏ ngay tổ quốc của mình. Khi có người hỏi “Where are you from?” liền trả lời ngay: “I am from here”. Đó là người vong bản.
Mỗi tổ quốc đều có một lá cờ làm biểu trưng. Quốc gia có thể bị xâm lược, bị đô hộ hàng nghìn năm nhưng tổ quốc không mất và lá cờ biểu trưng cho tổ quốc đó cũng không mất. Nó cũng giống như con người chỉ có một cha ,một mẹ. Họ có làm sai đến đâu thì họ vẫn là cha mẹ mình.
Làm thế nào để xác định tính chính thống của một lá cờ khi đất nước đó thay đổi ,thật giả lẫn lộn?
Một chính quyền phải có những điều kiện nào để được coi là có tinh chính thống? Có hai loại điều kiện : pháp lý và chính trị. Điều kiện pháp lý là phải hợp pháp tức là phù hợp với pháp luật. Nhưng không phải là bất cứ loại pháp luật nào mà phải là loại pháp luật xuất phát từ ý chí chung của tòan dân (volonté générale). Nếu không như thế thì chính quyền nào cũng đều có tính chính thống, kể cả chính quyền độc tài. Vì vậy lại còn phải thỏa mãn những điều kiện chính trị theo đó chính quyền ấy được toàn dân tự nguyện tuân lệnh, không phải dùng bạo lực khủng bố để ép buộc dân phải theo. Một chính quyền không hội đủ hai loại điều kiện đó thì không được kể như có tính chính thống.Và như vậy lá cờ mà chính quyền ấy tạo nên cũng không có tính chính thống.
Lấy ví dụ về lá cờ Đức :
Cộng hòa Weimar (tiếng Đức: Weimarer Republik) là tên sử gia gọi chính phủ của nước Đức trong khoảng thời gian từ 1918 sau cuộc Cách mạng tháng 11, sau khi Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, đến khi Adolf Hitler được phong làm thủ tướng vào ngày 30 tháng giêng 1933 và đảng Quốc xã lên nắm quyền. Đây là lần đầu tiên nước Đức có một thể chế dân chủ lập hiến, bắt đầu từ ngày 9 tháng 11 năm 1918. Danh từ “Cộng hòa Weimar” không phải là tên gọi chính thức của chính quyền thời đó, vì lúc bấy giờ dân Đức vẫn gọi quốc gia mình là “Đế chế Đức” .
Quốc kỳ Đức gồm ba dải ngang bằng hiển thị các màu quốc gia của Đức: đen, đỏ, vàng. Thiết kế này được thông qua làm quốc kỳ của nước Đức hiện đại vào năm 1919, thời Cộng hòa Weimar.
Cờ tam tài đen-đỏ-vàng xuất hiện lần đầu tiên vào đầu thế kỷ 19, và trở nên nổi bật trong các cuộc cách mạng năm 1848. Quốc hội Frankfurt đoản mệnh đề xuất cờ tam tài làm quốc kỳ cho một quốc gia Đức thống nhất và dân chủ. Khi Cộng hòa Weimar hình thành sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, cờ tam tài được chấp thuận làm quốc kỳ của chính thể này. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, cờ tam tài được chỉ định làm quốc kỳ của cả Tây Đức và Đông Đức vào năm 1949. Quốc kỳ của hai quốc gia đồng nhất cho đến năm 1959, khi mà thiết kế quốc huy Đông Đức được đưa vào trong quốc kỳ Đông Đức. Từ khi Đức tái thống nhất vào năm 1990, cờ tam tài đen-đỏ-vàng trở thành quốc kỳ của nước Đức thống nhất.
Như vậy ta có thể thấy tại sao trải qua thời Đức quốc xã và cả thời cộng sản của Đông Đức thiết kế lá cờ tam tài của Đức vẫn không mất vì nó do một chính thể “quân chủ lập hiến” tạo nên. Nó được một quốc hội lập hiến thông qua.
Cũng tương tự như vậy lá cờ vàng ba sọc cũng do kế thừa từ tính chính thống của dân tộc sau đó cũng được một quốc hội lập hiến thông qua. Việc VNCH tiếp tục sử dụng lá cờ này cũng giống như việc Tây Đức tiếp tục sử dụng lá cờ tam tài khi nước Đức bị chia cách làm hai,trong khi đó Đông Đức đưa thêm quốc huy vào. Chính vì VNCH luôn tuân thủ tính chính thống của dân tộc nên nhiều người lầm tưởng lá cờ vàng ba sọc là của VNCH và từ đó lên tiếng bài xích.
Có thể hình dung như thế này nước Việt nam trải qua 4000 ngàn năm lịch sử đã có nhiều lần bị Bắc thuộc.Khoảng thời gian từ 1945 đến nay cũng là lần Bắc thuộc thứ tư vì chính quyền CSVN thực chất là cánh tay nối dài của Bắc Kinh. Nhưng chế độ CSVN đã dùng tuyên truyền khiến dân tin là mình đã được độc lập và chối luôn lá cờ vàng ba sọc của dân tộc. Thực chất cờ đỏ sao vàng mà họ luôn khoác lên mình khoe khắp thiên hạ là biểu hiện của một sự thiểu năng về trí tuệ. Đó là biểu trưng một phân bộ trong chi bộ của Cộng sản quốc tế mà Bắc Kinh quản lý . Sau này là một khu tự trị của Trung Quốc.
VNCH thất bại không phải vì “có súng đạn đầy đủ” mà vẫn để mất nước như lời cô Mai Khôi nói mà là vì họ là một con tốt thí trên bàn cờ chính trị quốc tế giữa hai khối tự do và cộng sản.Do vậy từ chối lá cờ vàng ba sọc cũng chẳng khác gì từ chối cái “fatherland hay original country” của mình.
Một con người có thể mất nước,lá cờ chính thống của họ vì do chính thể mới tuyên truyền mị dân nên bị che mất nhưng thực chất căn cước của họ vẫn còn đó. Cũng giống như một con người cuối cùng vẫn chỉ có một người cha đích thực mà thôi.
Thật tội nghiệp cho những kẻ do nhận thức lại đi chối bỏ ngay chính biểu trưng hai tiếng “tổ quốc” của mình.
_____
NJ (KHÁCH VIẾNG THĂM)

Mặc dù đồng ý ( gần như hoàn toàn) với bác Dương Hoài Linh về đoạn còm trong topic này, nhưng có một vài chỗ tôi không đồng ý lắm.

Chẳng hạn như: câu mở đầu: “CHỐI BỎ LÁ CỜ CHÍNH THỐNG CỦA QUỐC GIA CHÍNH LÀ CHỐI BỎ TỔ QUỐC MÌNH.”.

Trước hết cần nói rõ, cá nhân tôi rất yêu Cờ Vàng ba sọc đỏ của VNCH và không hề chối bỏ lá cờ đã mang lại 20 năm thịnh vượng, Tự Do, Dân chủ cho (người dân) miền Nam. Đây là một thực tế, một trang của lịch sử VN, dù muốn hay không tất cả mọi người VN đều phải công nhận sự thật này.

Tôi không thích Cờ Đỏ,
a. ) Lá cờ này đã tắm máu người dân miền Bắc, người dân Việt- ở đây tôi không nói đến những thiệt hại nhân mạng trong chiến tranh-
b.) Không chỉ là biểu tượng của VNDCCH, hay CHXHCNVN mà còn thể hiện sự lệ thuộc vào CNCS, đặc biệt lệ thuộc Trung Quốc.
c.) Dù muốn hay không, lá Cờ Đỏ đã, đang là một phần của lịch sử VN, chúng ta phải công nhận sự thật này.

Như

Nguyễn Lân Thắng viết:

đã viết : “Nếu ai đã từng tìm hiểu kỹ lưỡng lịch sử, hoàn cảnh, cũng như sự kết thúc của chế độ Việt Nam Cộng Hoà tại Việt Nam thì sẽ không bao giờ có thể vô tình buông những lời lẽ nhạo báng sự thất bại của chính thể đó. Đất nước ta nhỏ bé, văn hoá của ta chưa đủ mạnh, nên con người chúng ta dù dưới màu cờ nào đều chỉ là con tốt thí của các đế quốc ngoại bang hùng mạnh thâu tóm can thiệp bao lâu nay. Và hơn ai hết, chính người dân chúng ta mới là kẻ lãnh đủ… Thôi thì không yêu mến xin đừng nói lời đắng cay… Xin hãy bao dung, cẩn trọng lời ăn tiếng nói, để một mai này còn có thể có cơ may ôm lấy nhau mà khóc vì sung sướng trên đất mẹ Việt Nam tự do không Cộng Sản.

Cá nhân tôi chưa hề miệt thị, khinh rẻ người dân miền Bắc, cho rằng, chúng ta không nên miệt thị, nhạo báng lẫn nhau.
Nhưng, chúng ta, người dâncó quyền phê bình, luôn cả chống đối những chính sách của nhà nước, nhạo báng những lãnh đạo của nhà nước vì lời ăn tiếng nói, việc làm của những lãnh đạo này.

Chúng ta không có quyền đòi hỏi những người còn sống phải chối bỏ những hy sinh, mất mát của người dân 2 miền, dưới 2 lá Cờ Vàng, Đỏ.

Đã có hơn một triệu người lựa chọn, di cư vào Nam năm 1954. Những người ở lại không được nhà nước VNDCCH hỏi để có thể chọn, họ phải chấp nhận và phải hy sinh dưới lá Cờ Đỏ.

Cờ Vàng đã là quá khứ, với thịnh vượng, đau thương. Cờ Đỏ với nghèo nàn, đau thương của người dân, không chỉ trong chiến tranh mà còn tiếp diễn tới bây giờ.

Vì vậy, tôi đồng ý với bác EFG, chúng ta, người dân Việt hãy xếp 2 lá Cờ đó lại, khi VN có được Tự Dân chủ, chúng ta nên có:

EFG viết:

Chúng ta cần một lá cờ trong sáng, minh bạch và mạnh mẽ…Những mẫu cờ của ý thức Tự cường và Hy vọng, nên được thiết kế và nghiêm túc trưng cầu dân ý !

Khi xếp 2 lá cờ Vàng, Đỏ này lại, không có nghĩa là chúng ta CHỐI BỎ TỔ QUỐC mình.
cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ hoà giải, hoà hợp VÔ ĐIỀU KIỆN với cái gọi là nhà nước CHXHCNVN hiện nay.

Dương Hoài Linh viết:

Tổ quốc (tiếng Anh gọi là Fatherland hay Original Country) là nơi cha mẹ mình sinh ra hay gọi là tổ tiên của mình.

Câu này không đúng hẳn đâu. Bởi Quê Hương, Tổ Quốc, nơi sinh ra, gốc gác của một người có liên hệ chằng chéo nhau, không đơn giản chỉ là nơi Cha Mẹ (mình) được sinh ra.
Con cái của những người được sinh ra ở nước ngoài, chắc rằng sẽ mang Quốc tịch của Qg đó, sẽ phải thi hành những bổn phận công dân đối với Qg đó, nhưng gốc gác của nó là gốc gác của Cha Mẹ nó, ông bà nó. Nhưng nó có coi gốc gác của Cha Mẹ, Ông Bà nó là Tổ Quốc, Quê Hương nó hay không lại là chuyện khác.

Tổ Quốc, Quê Hương đều có thể được lựa chọn, nhưng gốc gác thì không.

Thí dụ, một người được sinh ra tại Mỹ, gốc Phi, không thích sống ở Mỹ nữa, chọn một nước khác để sống, nhập quốc tịch nước đó, thi hành những bổn phận công dân ở nơi đã lựa chọn, tình nguyện chết ở nơi đó, không “cóc chết 3 năm quay đầu về núi”, vậy Tổ Quốc, Quê Hương của người này và con cái là nước nào??

Nguyễn Jung

______

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: