Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Mười Một 2016
    C H B T N S B
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930  
  • Bài viết mới

Archive for Tháng Mười Một 17th, 2016

►Nỗi sợ ăn tâm hồn hết nhẵn

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2016

Báo Trẻ Online

Phạm Thị Hoài

16-11-2016

Sợ hãi. Tranh của Edvard Munch, 1894

Sợ Hãi. Tranh của Edvard Munch, 1894

Tổng thống Mỹ nhiệm kì tới, Donald Trump, thì liên quan gì đến một quán ăn Việt Nam ở Berlin?

Chuyện diễn ra hai ngày sau cuộc bầu cử lịch sử ở Mỹ. Một phụ nữ Đức tên Kate đang thưởng thức bữa ăn trong một quán Việt ở quận Mitte, trung tâm Đông Berlin, thì thấy bà Beatrix von Storch bước vào. Bà này là Phó Chủ tịch Đảng Alternative für Deutschland (Giải pháp khác cho Nước Đức, viết tắt là AfD), đảng dân túy cánh hữu với khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa mới ra đời ba năm trước, nay đã vượt qua Đảng Xanh, trở thành lực lượng chính trị chiếm vị trí thứ ba ở Đức, đặc biệt mạnh ở các bang thuộc Đông Đức cũ. Một trong những phát ngôn kinh hoàng nhất của nữ chính khách này là yêu cầu cảnh sát biên phòng nã súng vào người tị nạn, kể cả phụ nữ và trẻ em, nếu họ cứ tràn qua biên giới. AfD cũng là đảng chính trị duy nhất ở Đức vui mừng trước “thắng lợi rực rỡ” của Trump.

Nuốt không trôi món mì chay xào, bà Kate quyết định hành động.

Bà đứng lên, nói lớn: “Các vị ở đây, ai lo ngại về việc Donald Trump thắng cử thì nhìn kìa!”. Bà giải thích, nữ chính khách vừa bước vào là một nhà lãnh đạo của Đảng AfD, một kẻ kì thị chủng tộc và kì thị giới tính.

Rồi bà nói thẳng với bà kia: “Quán ăn này thuộc khu doanh nghiệp nữ quyền, loại khách như bà ở đây là nhầm chỗ.”

Một người đàn ông ở bàn bên cạnh thấy vậy cũng lớn tiếng: “Bà von Storch, đừng nghe làm gì cho rác tai. Chúng ta đang sống trong một nền dân chủ, bà hoàn toàn có quyền đến quán này.”

Bà Kate phẫn nộ đáp rằng nữ chính khách đang ngồi kia đã làm đủ thứ để phá hoại nền dân chủ và nhất là đang ra sức chống nữ quyền.

Nữ chính khách giận run, bảo mọi người đến đây để ăn trưa, không phải để bàn chuyện chính trị.

Bà Kate đáp lại, chẳng có gì trong cuộc đời này không là chính trị.

Đến đây, bà chủ quán Việt bước ra, yêu cầu vị nào muốn to tiếng thì mời ra ngoài mà ầm ĩ. Bà cho biết, nhà lãnh đạo AfD là một khách hàng thân thiện và vì thế được quyền ngồi lại, trong khi bà Kate tường thuật, rằng trừ ông ủng hộ AfD ở bàn bên, bà được gần như tất cả khách trong quán vỗ tay khen ngợi.

Chuyện đến đây thực ra là hết, song vĩ thanh của nó cũng đáng thuật lại. Đăng trên trang Giai cấp chống Giai cấp (Klasse gegen Klasse) của tổ chức Quốc tế Cánh mạng Chi nhánh Trotskist – Đệ tứ Quốc tế và Thanh niên Cộng sản Cách mạng – một website mà trước đây tôi chưa bao giờ biết đến – bình luận của độc giả chủ yếu chia thành bốn nhóm:

1) Những người ủng hộ bà Kate, coi hành động của bà là mẫu mực của ý thức công dân trước hiểm họa cực hữu đang bùng lên ở Đức, và mỉa mai rằng một người Đức kì thị người nước ngoài thì xin mời đến quán Đức ăn chân giò hầm với dưa chua chứ đừng vào quán Việt ăn nem rán;

2) Những người bênh vực bà von Storch, rằng bà chỉ chống bọn tị nạn kinh tế, bọn nước ngoài nhập cư bất hợp pháp, bọn nước ngoài ăn bám trên mồ hôi nước mắt của những người làm ăn tử tế, bọn nước ngoài tội phạm, bọn nước ngoài Hồi giáo cực đoan khủng bố, chứ người Việt lương thiện đã hội nhập tốt thì không ai chống;

3) Những người không ưa bà von Storch nhưng cũng không đồng tình với cách xử sự của bà Kate, trời đánh còn tránh miếng ăn, phát-xít cũng có quyền ngồi ăn trưa yên ổn;

4) Những người lên án hành động của bà Kate, rằng bà mới chính là kẻ hủy hoại nền dân chủ khi nhân danh bảo vệ dân chủ để tấn công người khác chính kiến, rằng bà mới chính là hiểm họa của đa nguyên khi coi mình là độc quyền đạo đức, thứ đạo đức giả của đám cánh tả cứ suốt ngày dựng dậy những hồn ma Quốc xã đã chết ngóm từ thuở nào để có cớ mà giảng bài học chống phát-xít chán ngấy.

Tóm lại, một cuộc đấu gay gắt không thể lấy ra nổi một xu đồng thuận, như đang phổ biến ở một phương Tây chưa bao giờ thịnh vượng như ngày nay và chưa bao giờ co cụm trong sợ hãi đến thế.

Trong số các bình luận, tôi chú ý nhất đến phát biểu của một độc giả xưng tên Nguyen Van Duc, nguyên văn như sau: “Đa số bạn bè tôi người Việt đều không đồng ý với chính sách tị nạn của bà Merkel, phần nào thậm chí còn có cảm tình với Đảng AfD và chắc không coi những kẻ điên như cái bà Kate này ra gì.”

Người Việt ở Đức cảm tình với AfD đòi nã súng vào cả đàn bà và trẻ em Trung Đông tị nạn? Thì người Mỹ gốc Cuba ở Florida bỏ phiếu cho The Donald đòi xây Vạn lý Trường thành ngăn dân Mễ. Nỗi sợ cũng toàn cầu hóa như nghề buôn nỗi sợ.

Mùa thu năm ngoái, khi Thủ tướng Đức tuyên bố giang tay đón người tị nạn, tôi đã sởn gai ốc khi đọc vô số bình luận của người Việt trên Facebook, rằng mụ Merkel này ngu như chó, không đâu bỗng nhiên mở toang cửa cho bọn lợn Hồi giáo ùn vào ỉa bậy, kiểu này thì nước Đức văn hiến tan tành thôi em ơi.

Nỗi sợ từ những người Đức trước khủng hoảng di dân đã dễ dàng bước nhanh vào lòng người Việt và ở lì trong đó. Tôi đoán không ít người trong số họ đến từ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đang trên đà phát triển dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, vì người Việt đến từ Việt Nam Cộng hòa đã sụp đổ không dễ quên bi kịch thuyền nhân của mình, khó cầm lòng trước những số phận tương đồng: phần lớn người tị nạn tại Đức đến từ Syria còn tan nát bởi đạn bom của vô vàn bên tham chiến hơn nước Việt bốn mươi năm trước.

Tôi đoán họ hay cha mẹ họ, trước khi trở thành những ông bà chủ của các nhà hàng sushi và quán ăn Việt-Thái, các quầy hoa và sạp rau quả, các kiosk bán báo và tiệm làm móng, các cửa hàng 99 xu và shop thời trang Trung Quốc, trước khi thành đạt đều đã là những người tị nạn kinh tế chứ không hề dấn thân chính trị chống một chính quyền trước sau vẫn độc tài. Họ đã qua rất nhiều sóng gió; đã không từ một mưu chước nào để kiếm một “bộ giấy tờ” ngon lành; đã sống chui và làm nhủi, đã ăn cắp, buôn lậu và lừa đảo; rồi ngay cả khi đã được khen là hội nhập tốt, con cái chăm học, cha mẹ chăm làm, vẫn chưa hết tâm lí ẵm tiền chùa, “ăn xã hội” và vơ vét không từ một chế độ an sinh nào mà nhà nước phúc lợi này có thể cung cấp.

Theo số liệu năm 2014, trong 84437 người Việt định cư tại Đức, 23442 người sống bằng trợ cấp thất nghiệp. Đó là 27,8%, chưa kể cả chục ngàn người nữa đang nhận trợ cấp xã hội hay tiền xã hội hay phụ cấp hưu trí hay trợ cấp tị nạn. Tỉ lệ này ở người Ấn là 12,8%, người Thái 0,8%, người nước ngoài nói chung 18,6%, người Đức 6,9%.

Mùa thu năm ngoái tôi cũng nhiều lần sợ. Cùng các tình nguyện viên phần lớn đều rất trẻ, tôi cũng hoảng hốt trước đám đông cuồng nộ la hét đủ thứ tiếng mà tôi không hiểu để giành một phiếu chờ phỏng vấn trước một trung tâm tiếp nhận người tị nạn hoàn toàn quá tải. Cốc cà phê nóng và suất bánh mì mà chúng tôi tươi cười ấn vào tay họ không đủ để trấn an. Lần sợ nhất là một buổi đêm, tôi đăng kí ca trực và được phân công chở bốn người đàn ông Ả-rập bằng xe riêng đến nơi tạm trú. Song sau vẻ ngoài lầm lì nhàu nhĩ và đầy tự ái, có lẽ họ còn sợ hơn tôi ở một nơi tuyệt đối xa lạ. Tất cả những gì tôi mất là hai tiếng đồng hồ và chưa đầy một lít xăng.

Những ngày ấy, tôi lại xem bộ phim Angst essen Seele auf của Fassbinder, miêu tả thấm thía và oái oăm bậc nhất về thành kiến chủng tộc, áp lực và cấm kị của một xã hội tự cho mình là khoan dung lên một thiểu số khác mầu da, về sự ích kỷ thường tình của lòng người và thói đời bạc bẽo. Và về nỗi sợ. Nỗi sợ ăn tâm hồn hết nhẵn, như chàng Marocco cô đơn trong phim lý giải về sự thù địch của xung quanh trước mối tình của mình với người phụ nữ Đức lớn tuổi cũng cô đơn. Cách nói sai ngữ pháp ấy của chàng thợ khách ít học hành đã trở thành thành ngữ trong tiếng Đức hiện đại, còn nguyên tính thời sự sau hơn bốn mươi năm.

German Angst, nỗi sợ của người Đức, vàAmerican Paranoia, chứng hoang tưởng của người Mỹ, trong hình hài của AfD và Donald Trump sẽ chẳng cho ai vô can, dù chỉ để ăn trưa trong một quán ở Berlin của người Việt.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Góp ý với nhà thơ Bùi Minh Quốc

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2016

Trần Thảo

16-11-2016

Nhà thơ Bùi Minh Quốc. Ảnh: internet

Nhà thơ Bùi Minh Quốc. Ảnh: internet

Nhà thơ Bùi Minh Quốc là một gương mặt nổi tiếng, vì thi tài của ông, và cũng vì khí phách của ông khi từng lên tiếng dõng dạc về thực trạng đen tối của xã hội Việt Nam trong đêm dài cộng sản, không hề sợ hãi trước những áp bức bất công mà cơ chế CSVN đã dành cho ông và những người cùng chí hướng.

Tôi cũng là người ngưỡng mộ ông. Vì thế bài viết hôm nay, tôi chỉ mong góp ý với ông, chứ không đi về hướng tranh luận, bởi tôi nghĩ tranh luận về đề tài này chả có ích lợi gì.

Tôi muốn góp ý với nhà thơ Bùi Minh Quốc về vụ gì?

Đó là trang Ba Sàm có đăng một bài viết của nhà thơ Bùi Minh Quốc, có tựa đề Người Cộng sản chống Cộng, trong đó ông nêu lên ý chính rằng, đã một thời có những con người cộng sản chân chính, tinh chất, sẵn sàng vì tổ quốc, vì đồng bào mà hy sinh bản thân của mình, không sợ cường quyền, không tham phú quý. Những con người “Cộng sản chân chính” đó trong giai đoạn đấu tranh hiện tại, theo lời nhà thơ BMQ, là một lực lượng đáng kể, họ có thể đảm nhiệm những vai trò mà những người khác không thể làm được. Vì thế mà ông BMQ đã chọn tiêu đề NGƯỜI CỘNG SẢN CHỐNG CỘNG.

Tôi không góp ý với ông BMQ về việc người nào có thể làm gì trong công cuộc đấu tranh hiện tại, vì theo tôi, trong mỗi hoàn cảnh, tùy theo vị trí của mỗi con người trong xã hội, đóng góp nào cũng đáng quý, miễn sao giúp cho mọi người dân có thể nhìn rõ thực tại của đất nước trong chế độ cộng sản, và hiểu rằng sự thờ ơ vô cảm của mình hôm nay sẽ là nhân tố khiến thế hệ con cháu tàn mạt trong tương lai, từ đó mới có thể khai mở ý thức yêu nước, yêu dân tộc trước hiểm họa xâm lược của Tàu Cộng, trước thái độ nô lệ của cơ chế CSVN hiện nay.

Tôi chỉ xin góp với ông BMQ về cái mà ông gọi là “Người Cộng Sản Chân Chính”.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, cá nhân ông đã có những mất mát quá đau thương. Những người thân thiết nhất của ông như Bà Dương Thị Xuân Quý, hiền thê của ông, như Ông Chu Cẩm Phong, người bạn thân, đồng chí của ông, và bao nhiêu người nữa đã hy sinh một cách dũng cảm nơi chiến trường máu lửa, mà có lẽ khi còn chút sinh khí cuối cùng, họ vẫn tâm niệm là mình đã chết cho dân tộc, cho đồng bào, xứng đáng là một người đảng viên cộng sản trung kiên, vì tổ quốc quyết sinh.

Đối với những người đã hy sinh mà ông BMQ nêu lên trong bài viết, thật sự khi tôi đọc được, tôi đã sinh ra lòng kính trọng vô cùng. Nhưng tiếc là niềm kính trọng của tôi không phải dành cho
cái danh xưng “NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH” như ông nói, bởi lý do đơn giản là cái danh xưng đó không hề tồn tại trên cõi đời này.

Tôi không có khả năng lý luận triết học để dài dòng về Chủ Nghĩa Cộng Sản. Tôi chỉ hiểu biết với trình độ ABC là cái quan hệ sản xuất “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” chỉ là cái bánh vẽ mà mấy thằng thiên tài khốn nạn đã đưa ra để lôi kéo người đi theo, để được những thằng cuồng tín thực hiện, dù chả tới đâu, nhưng khi xã hội bát nháo, đảo điên vì những trò hề thì thiếu gì thằng láu cá thừa nước đục thả câu. Nói gọn lại, CNCS là láo khoét, là ảo tưởng (Chính ông cũng nói vậy), thế thì người cộng sản chân chính ở đâu mà có?

Trong thâm tâm tôi nghĩ, nếu thực sự khi nhắm mắt đi vào thế giới bên kia mà chúng ta có thể thông hiểu mọi điều lúc sinh thời chúng ta mãi mù mịt, thì tôi tin rằng hương linh của hiền thê ông, Bà Dương Thị Xuân Quý, và những hương linh khác hẳn cảm thấy hổ thẹn khi ông gọi họ là những người cộng sản chân chính. Bởi vì sao? Bởi vì chẳng khác gì ông nhắc cho họ về một lầm lạc quá lớn mà họ đã vướng phải trong cuộc đời, đó là tin tưởng và nghe theo những lời đường mật của lũ quỷ đội lớp người.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Bà Dương Thị Xuân Quý, Ông Chu Cẩm Phong và hàng hàng lớp lớp thế hệ thanh niên trước đây, họ không phải là người cộng sản gì cả thưa ông, dù là ngay giây phút họ được quỳ trước cờ đỏ sao vàng, tuyên thệ trung thành với đảng, trung thành với ông Hồ, được chính thức chấp nhận là đảng viên cộng sản. Dĩ nhiên có những người cá mè một lứa, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, vào đảng chỉ với động cơ đầu tư chính trị kiếm lợi riêng. Thật là mỉa mai, xin ông thứ lỗi nhé, những đứa đó mới là những thằng cộng sản chân chính, bởi định nghĩa của cộng sản chân chính là gì? Nếu không là xảo quyệt, gian ác, máu lạnh, là tất cả những gì mà ông BMQ gọi là “Nghe đến là muốn ói”.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Hiền thê của ông, Bà Dương Thị Xuân Quý, và bao nhiêu người nữa, trong cuộc chiến vừa qua, chính là những người mà nhà thơ Hoàng Cầm đã diễn tả ngắn gọn trong hai câu thơ:

Người sau kẻ trước lao vào giặc
Giữ vững ngàn thu một giống nòi.

(Trích “Bên Kia Sông Đuống”)

Họ chính là người ôm bầu máu nóng, muốn hiến thân mình để cứu vớt giang sơn, gấm vóc, mà trong cái nhìn hạn hẹp của họ, đang bị dày xéo vì ngoại bang, muốn giải phóng đồng bào, mà trong những tuyên truyền của đảng, đang bị gông xiềng, đang bị máy chém của chế độ Ngô Đình Diệm giết chóc hàng ngày.

Ông BMQ đã từng ở trong chế độ CS, hẳn ông biết cái tác hại ghê gớm của bộ máy tuyên truyền CS. Nó đã khiến bao nhiêu triệu thanh niên miền bắc VN phải bỏ xác Trường Sơn, sinh bắc tử nam, bao nhiêu máu lệ đã đổ ra để thực hiện cho kỳ được cái tham vọng xâm lăng miền nam VN. Hãy nghe lại lời tuyên bố của Lê Duẩn phát biểu: “Tôi gặp ông Mao, tôi nói thẳng rằng Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hy sinh thấp hơn; còn như Trung Quốc không chi viện, thì chúng tôi sẽ phải hy sinh thêm một đến hai triệu người, chúng tôi không sợ, và cuối cùng chúng tôi vẫn thắng”. Đây là những lời nguyên văn của Lê Duẩn khi chủ trương phải “Cứ húc tiếp, húc tiếp thêm nữa” vào giai đoạn từ năm 1968 – 1971, khi lực lượng bắc phương bị tổn thất nghiêm trọng sau những đợt phản công của quân đội Miền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ.

Chúng ta thấy gì từ những lời tuyên bố của Lê Duẩn? Một kẻ khát máu, một con quỷ, coi mạng người như cỏ rác, miễn sao những hy sinh đó thuộc về người khác, không phải của mình.

Trong suy nghĩ của ông Bùi Minh Quốc, người cộng sản hiện thời và người cộng sản thời thập niên 30, 40, 50, 60 … rất khác nhau. Người cộng sản bây giờ, theo ông BMQ, đã bị tha hóa vì quyền lực, thay vì dùng quyền lực được ủy nhiệm bởi người dân để sinh phúc cho dân, làm cho dân giàu nước mạnh, thì lại dùng quyền lực đó để áp bức dân, ăn trên đầu trên cổ dân v.v… còn những người cộng sản thời trước là chân chính, là sẵn sàng hy sinh vì đại nghĩa dân tộc.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Ông đã thực sự không thấy được, hay ông muốn giữ một vòng hoa cho người đã ngã xuống trên mảnh đất chữ S khốn khổ này?

Theo tôi, người cộng sản gọi là chân chính không thay đổi trong bản chất. Dù đó là Hồ Chí Minh, hay Lê Duẩn của những thập niên trước, hay Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng thời nay không khác gì nhau, có khác chăng là do môi trường sống thay đổi, do những phát minh kỹ thuật hiện đại, thế giới quan của họ, nhân sinh quan của họ đã khác lớp người trước, nhưng bản chất khốn nạn, thâm độc, xảo trá, coi dân như cỏ rác cũng như cũ và còn được nâng cấp cao tầng hơn mà thôi.

Còn những người mà ông BMQ gọi là những “Cộng Sản Chân Chính” thực ra là những người yêu nước chân thành, nhưng trong một hoàn cảnh éo le, họ đã bị bưng mắt, bưng tai, không nhìn ra được trong nụ cười của những lãnh đạo mà họ luôn coi là những đồng chí tối cao kia chứa đầy gươm giáo, chứa đầy dục vọng thấp hèn, chỉ muốn lật đổ Vua để được làm Vua. Như tôi đã nói ở phần trên, có lẽ ngay ở phút giã từ chút sinh khí cuối cùng, hiền thê của ông, những đồng chí của ông, vẫn đinh ninh là mình đã hy sinh cho tiền đồ của dân tộc, cho giang sơn gấm vóc này có thể ngẩng mặt cùng thế giới năm châu. Nhưng tiếc là họ đã lầm rồi.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Sinh mệnh của đất nước và dân tộc Việt Nam đang chênh vênh nơi bờ vực, mà một cá nhân ông hay cá nhân tôi, dù có lo lắng thế nào cũng không thay đổi được gì, TRỪ PHI, cả dân tộc này ý thức được cái nguy hại trước mắt và dài lâu cho gia đình họ, con cháu họ nếu chế độ CSVN mãi nắm quyền lực trên đất nước này.

Ngày nào mà người dân ý thức được như thế, để không còn vô cảm, không còn phó mặc, không còn sợ hãi trước bạo quyền, thì lúc đó đất nước này còn có hy vọng. Tôi góp ý với ông về danh xưng “Người Cộng Sản Chân Chính” hoàn toàn không có ý đả kích, tôi chỉ mong ông suy nghĩ lại để kết nên một vòng hoa CHÂN THẬT và Ý NGHĨA cho những con người chân chính yêu nước, nhưng bị giới hạn vì tầm nhìn, bị lợi dụng xương máu cho những dục vọng thấp hèn của một lũ sói.

Vị trí địa lý của đất nước ta nằm ở tâm bão của những tranh chấp ý thức hệ, số phận nhược tiểu nhiều khi lực bất tòng tâm. Ông Ngô Đình Nhu từng nói: “Nếu Miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản Miền Bắc, thì sẽ không thể nào tránh khỏi việc cả nước lệ thuộc vào Trung Cộng”. Ông Nhu nhìn xa như thế, nhưng rồi ông cũng không thể làm gì. Thế nên với những người yêu nước chân chính như hiền thê của ông hay như ông Chu Cẩm Phong, tôi không hề trách móc họ hay đổ thừa chính họ đã góp phần đưa đất nước vào tình trạng ngày nay.

Nói cho cùng, họ cũng là nạn nhân của một thời đại nhiễu nhương, tấm lòng yêu nước của họ đáng được trân trọng và kính phục. Nhưng tôi chân thành khuyên ông, đừng gọi họ là những
“Người Cộng Sản Chân Chính”, đó là một nhắc nhở thật buồn, thưa ông.

Kính,

Trần Thảo

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền | Leave a Comment »