Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 24th, 2016

►Chúng tôi có bị sỉ nhục không?

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2016

FB Ngô Nhật Đăng

23-9-2016

Hôm rồi café Sài Gòn. Bạn bảo: Công nhận các anh ngoài đó chống cộng thật nhiệt huyết, nhưng dù sao vẫn cứ gợn gợn trong lòng. Các anh vẫn có nguồn gốc cộng sản nòi, hoặc sống chung nhiều năm với cộng sản.

Chạnh lòng nhớ tới những người quen biết, như Cù Huy Hà Vũ hay anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (người bị xử án hôm qua)… Những tráng sỹ đang đứng giữa hai làn đạn, sự cố gắng của các anh phải gấp đôi bình thường cũng như phải chịu một áp lực gấp đôi. Mà thôi, cắt nghĩa chuyện này phải tốn rất nhiều giấy mực, chỉ thấy thì ra cái nọc độc tư tưởng (cs) ấy ghê gớm thật. Hỏi bạn vì sao lại có cảm giác ấy, bạn nói rất nghiêm trang:

– Các anh không hiểu được cái cảm giác bị nhục mạ như chúng tôi phải chịu từ sau 75.

Ra vậy, người ta có thể chịu đựng được đau đớn, nghèo đói, bệnh tật v.v… Nhưng cảm giác bị hạ nhục, phải cúi đầu nuốt cái nhục để thấy mình hèn nhát, nó thật khó chịu đựng. Khó mà quên trong suốt cuộc đời. Nhớ một lần xuống miệt vườn chơi, anh Năm tay cầm ly rượu, nước mắt giàn rụa:

– Em Đăng. Anh Năm có bằng tú tài từ trước 75. “Giải phóng” về, tay trung úy công an đập bàn trước mặt anh: “Thứ mày thì tú tài gì, không bằng lớp 2 của tụi tao”. Anh nhớ mãi.

Nhưng chúng tôi có bị hạ nhục không?

Tôi ra đời khi bà nội đã mất nhiều năm (trong cải cách ruộng đất) nên tôi không biết bà nghĩ gì khi tự sát vì bị đấu tố. Có lẽ vì bà quá thất vọng khi hôm qua những người mà bà phải cưu mang, cho ruộng đất, thậm chí mang về nhà nuôi nấng khi họ bị mồ côi…thì hôm nay họ bỗng đổi khác, xắn váy, quai cồng, mặt đỏ tía tai, miệng xùi bọt, xỉa xói vào mặt bà xưng mày tao, gọi bà là tên hút máu nông dân (Nhà tôi có khu ruộng từ hàng trăm năm trước, hoa lợi chỉ cần đủ dùng cho việc cúng tế hàng năm ở nhà thờ cụ tổ của chi họ, người đã khai phá vùng đất này. Quy định, phải luân phiên có một người con trai về coi sóc, nên ông nội tôi đang ở Pháp phải trở về).

Nhưng tôi hiểu cảm giác của bác tôi khi ông kể: Nghe tin bà, bác vội chạy về (Lúc đó ông đang dạy tiếng Pháp, văn học và triết học cho mấy tay lãnh đạo Việt Minh, kiến thức lộ cộ muốn khoác cho mình cái vẻ học thức. Bác tôi tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm thời Pháp, từng là học sinh giỏi nhất xứ Trung, Bắc kỳ), đến đầu làng du kích chặn lại: “Anh là cán bộ không được phép gặp con mụ địa chủ”. Ông nói thêm: “Chúng nó gọi mình bằng anh và gọi mẹ mình là con mụ”.

Tôi hiểu cảm giác của ông anh họ, khi đó lên 10. Đội (cán bộ cải cách) hỏi:

– Mày là cậu ấm (bố anh ấy làm quan) có ăn được trái mít non?

– Dạ được.

– Bây giờ phải tập ăn thêm cục cứt bò này. Lũ chúng mày từ nay phải ăn cứt.

Và đêm đó anh trốn đi khỏi làng.

Nhưng tôi không hiểu, tại sao bố tôi không bao giờ nhắc chuyện này, cho đến năm tôi 20 tuổi ông mới nói: “Con phải nhớ, bà nội con bị chết trong CCRĐ”. Và, mãi sau khi ông chết, chú tôi mới kể:

“…Bố mày về, câu đầu tiên: ‘Mẹ đâu?’, chú khóc chỉ lên bàn thờ. Ông ấy đổ vật xuống, nằm lỳ trong nhà 7 ngày không ra khỏi cửa, ngày thứ 8 lôi trong ba lô ra cái áo bông và cái áo len mua về cho mẹ, chặt nhỏ, châm lửa đốt rồi đi thẳng, mấy chục năm không thấy quay trở về”.

Chúng tôi có bị hạ nhục không?

“Anh là cộng sản nòi” – Câu đó đúng là sỉ nhục thật, nhưng tôi không thanh minh. Một ông tướng QĐND, nguồn gốc bần cố nông, có câu nói nổi tiếng:

– Tiểu tư sản 10 năm lên 1 cấp là nhanh. Bần cố nông 1 năm lên một cấp là chậm.

Bố tôi, học xong Lục quân năm 1950 (pháo binh), khi phong quân hàm là trung úy, sau 30 năm quân ngũ đúng là lên được 3 cấp. Vẫn nhanh.

Chúng tôi có bị sỉ nhục không?

Chắc những thế hệ này vẫn còn nhớ, bị ghi lý lịch “con cái ngụy quân, ngụy quyền”, bị gọi là bọn “xỏ nhầm giầy”, đừng mơ học đại học ngoài 2 trường bị coi rẻ là Nông nghiệp và Sư phạm. Một người chị tôi quen, con gái phố Hàng, xinh đẹp, dịu dàng. Chị học Sư phạm, ra trường phải đi miền núi, tay cán bộ phòng giáo dục (bần nông quê Nghệ An) hứa lo cho chị ở lại Hà Nội với điều kiện… lấy hắn. Chị ở nhà đan len, phụ cha, một nhạc sỹ tiền chiến dạy nhạc lý cho chúng tôi mỗi mùa hè khi chúng tôi đến học guitare ở nhà ông.

Chúng tôi có bị sỉ nhục không?

Khi vào lính để “bảo vệ Tổ quốc”, chúng tôi vẫn nằm trong diện “25 đối tượng cần sưu tra”. Số phận chắc chắn sẽ là nằm trên chốt tuyến đầu nơi hòn tên mũi đạn.

… còn nhiều lắm.

Vì thế bạn ơi, khi miền Nam “được giải phóng”, chúng tôi ngoài kia đã biết các bạn sẽ phải chịu đựng những gì. Thông cảm và thương thầm vì biết sẽ khó hơn chúng tôi, các bạn đã được sống qua một thời có nền dân chủ.

Rồi chúng tôi cũng có chút ghen tị, các bạn còn được thế giới biết đến và lên tiếng, các bạn còn có con đường thoát đó là vượt biển với giá đắt, còn được những bàn tay giơ ra giúp đỡ.

Còn chúng tôi, lúc đó chúng tôi biết kêu ai? Và ai nghe thấy? Những người vượt bức màn tre đến được với chúng tôi hóa ra lại là những kẻ như cô minh tinh Mỹ có biệt danh “Jane Hà Nội”. Và chúng tôi biết vượt đi đâu? Một người bạn tôi, mới hơn 2 tuổi, ngồi bên xác mẹ bên bờ sông giới tuyến. Bà ôm con định trốn vào Nam, bị bắn chỉ vì trong người mang nhiều vàng bạc. Sau thời hạn di cư năm 54, vẫn còn nhiều người tìm cách trốn vào Nam nhưng số phận của họ đều như vậy. Đến bây giờ, tóc đã hoa râm, bạn tôi vẫn đau đáu nỗi niềm không biết mẹ của cô hiện nằm ở nơi nào.

….. 

Vì thế chúng tôi chống cộng, không oán thù cá nhân mà căm thù cái nọc độc tư tưởng ấy. Chúng tôi chống một cách tuyệt vọng, đôi lúc cô đơn nhưng không khi nào hết kiên nhẫn. Chúng tôi chống nó chỉ biết bằng cách trục cái nọc độc đó ra khỏi tâm hồn mình, ra khỏi những người thân yêu của mình và hy vọng biết đâu trục nó ra khỏi tâm hồn người khác. Từ bé tôi đã thề: “Không vào đội, vào đoàn, vào đảng, không đi làm cho nhà nước”. Bây giờ, gần hết cuộc đời, kiểm điểm lại tôi tự hào là mình đã làm được và càng tự hào khi con mình cũng đang làm được.

Hôm qua trước phiên tòa anh Vinh Ba Sàm cũng nói: “Tôi tự hào…”

Chắc bạn đã hiểu vì sao, người bạn Sài Gòn.

_________________

Ngoài mặt thì họ hạ nhục, nhưng trong lòng thì họ có mặc cảm thua sút. Những cán bộ, đảng viên, bộ đội, công an,… có mặc cảm thua sút (về học lực, văn hóa, nếp sống, văn minh,) với dân chúng VNCH ngay sau khi vào Sài Gòn 1975. Nên ngay sau 1976, họ đi học bổ túc văn hóa.

Đặc biệt, đầu thập niên 1990, đảng CSVN đã ra nghị quyết, theo đó, các đồng chí nào thuộc diện cơ cấu lên làm lãnh đạo cơ quan, xã, phường, quận, huyện, tỉnh, thành, bộ đội, công an, bệnh viện, trường học, các bộ, cục,… đều phải có bằng cấp đại học. Thế là nở rộ phong trào mua bằng cấp, học bổ túc, tại chức, để có văn bằng đại học, luật sư, thạc sĩ, tiến sĩ, và phải có hàm phó giáo sư, giáo sư… chuyện này ông trung tướng Võ Viết Thanh tiết lộ một đoạn nào đó trong bài  (rất dài)  Tướng Giáp trong “Bên Thắng Cuộc”- Vụ án Năm Châu -Sáu Sứ 1991.

Kết quả của nghị quyết đầu thập niên 1990s này là đẻ ra chuyện “lò ấp tiến sĩ, phó tiến sĩ, giáo sư tiến sĩ, tiến sĩ luật sư, tiến sĩ bác sĩ, luật sư…”… đến nổi giờ đây, nếu cán bộ lãnh đạo quận, huyện, công an, bộ đội, cơ quan, doanh nghiệp, các bộ, cục, bệnh viện… nào mà không có các bằng cấp phẩm hàm này nọ như trên thì thuộc loại quí và hiếm. Đến ngay như thủ tướng ba X cũng biến thành luật sư, Nguyễn Chí Vịnh thành giáo sư tiến sĩ, và Trần Đại Quang, và Tô Lâm cũng không ngoại lệ. Đến ngay chị Kim Ngân cũng không ngoại lệ. Nhưng dẫu bằng cấp cở nào đi nữa, thì văn hóa thể hiện ra ngoài khi xem video chị và Obama cho cá ăn và đọc những lời chị tuyên thệ, thì mới biết thực chất ra sao. 

 

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Miền Bắc trước 30-4-1975- Đời Sống Cư Dân Đô Thị, Miền Nam sau 30-4-1975 | Leave a Comment »

►Chuyện Ông Đinh Thế Huynh & Bà Trần Thị Thả

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2016

RFA

Tưởng Năng Tiến

Phần lớn những vị lãnh đạo của ĐCSVN đều rất quan tâm đến việc trồng trọt và chăn nuôi. Trồng cây gì hay nuôi con gì là hai câu hỏi đầu môi của họ.

Tôi nhớ, vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước, khi tổng bí thư (TBT) Lê Duẩn vô thăm tỉnh Tiền Giang. Ban thường vụ tỉnh ủy lúc đó đứng đầu là bí thư tỉnh ủy Chín Hải (tức Lê Văn Phẩm), và chủ tịch tỉnh Sáu Bình (Nguyễn Công Bình) dẫn TBT Lê Duẩn vô thăm vùng Đồng Tháp Mười thuộc địa phận Tiền Giang (90.000 ha). Đứng trước cánh đồng bao la bát ngát của vùng Đồng Tháp Mười, TBT Lê Duẩn chỉ tay về cánh đồng trước mặt, hỏi:

     – Trồng những cây gì thế kia?

Bí thư tỉnh ủy Chín Hải lễ phép trả lời:

     – Thưa tổng bí thư, đó là rừng tràm ạ. Bỗng mọi người sửng sốt khi nghe TBT quát:

     – Ngu! Ngu! Sao không trồng lúa!!!

Trước cơn giận dữ của TBT vì sao tỉnh lại không trồng lúa ở Đồng Tháp Mười mà lại trồng tràm… thì mọi người chỉ còn biết chết lặng mà thôi. Ai dám cãi lại? Ai dám cả gan giải thích cho đồng chí TBT rằng, đất Đồng Tháp Mười là đất phèn nặng, chỉ trồng tràm là hợp nhất mà thôi. Từ lúc TBT quát tháo như thế, không khí của đoàn trầm lặng. Hầu như không ai nói gì cả. (Lê Phú Khải. Lời Ai Điếu, Westminster, CA: Người Việt, 2016).

Đồng chí TBT đã “quát” như thế thì mọi người đều im thin thít là phải. Im lặng là vàng. Loại vàng này được xử dụng ở mọi cấp, và mọi nơi, từ Nam chí Bắc:

Một chiều, Duẩn phàn nàn rằng ông đã bảo Thành uỷ Hà Nội làm bàn ghế, giường tủ bán chịu cho công nhân viên, trừ lương hàng tháng hay trả dần nhưng họ không nghe. Duẩn nói: Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại là lạm phát mà sợ? (Trần Đĩnh. Đèn Cù I, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Thảo nào mà báo Tuổi Trẻ không tiếc lời ca ngợi rằng “anh Ba là ngọn đèn sáng hai trăm nến … là biểu tượng sáng ngời của sự lãnh đạo tài tình của Đảng.” Quyền lực cùng hào quang của ông Lê Duẩn không chỉ làm cho đất nước “sáng ngời” mà còn là niềm ước ao, và khát khao của rất nhiều đồng chí khác.

Ai vào Đảng mà không mong (thầm) có ngày được trở thành  TBT? Chức vụ cao cả này, tiếc thay, chỉ do một người nắm giữ; do đó, mỗi nhiệm kỳ, trong số vài triệu đảng viên mới có một người được may mắn ở vào vị trí này. Ông Nguyễn Phú Trọng hiện là kẻ … đang may.

Chỉ có điều không may là hào quang quyền lực của chức vụ TBT, hiện nay, không còn được “rực rỡ” như xưa nữa. Miệng người sang hết gang/hết thép, đã đành; chính bản thân “người” vẫn thường bị chúng chửi như tát nước:

Từ ông thôn ông ấy bảo thằng xã nó ăn được thì tại sao tao không ăn được ? Thằng xã bảo thằng huyện nó ăn được thì tại sao tao không ăn được ? Thằng huyện bảo thằng tỉnh nó ăn được thì tại sao tao không ăn được ? Thằng tỉnh bảo Bộ chính trị nó còn ăn, thằng Tổng bí thư nó còn ăn tại sao tao không ăn… cái đó nó trở thành một nỗi nhục nhã, đó là một sự thật nhưng mà khinh bỉ tham nhũng không thì đấy là đánh chuột nhưng đánh vuốt đuôi và là lời nói mị dân.

Ủa, ai mà bảnh dữ vậy cà? Dám gọi đồng chí TBT là “thằng” tỉnh queo vậy sao?

G.S. Tương Lai chớ ai!

Chuyện đâu đuôi như vầy: Ngày 17 tháng 9 năm 2016 vừa rồi, biên tập viên Mặc Lâm – RFA – có bài viết liên quan đến lời phát biểu (“Phải xây dựng văn hoá khinh bỉ”) của ông Đinh Thế Huynh, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Cộng Sản, nguyên Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, nguyên Chủ Tịch Hội Nhà Báo Việt Nam.

Ảnh: RFA

Theo nhận xét của Mặc Lâm thì đây “là câu nói đang nhận được rất nhiều cười cợt từ người dân trên trang mạng xã hội lẫn bên ngoài đời sống.” Để rộng đường dư luận, họ Mặc còn “có cuộc trao đổi ngắn với G.S. Tương Lai – nguyên Viện Trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam, kiêm nhiệm Tổng Biên Tập Tạp Chí Xã Hội Học – về lời phát biểu thượng dẫn.

Xin nghe thêm vài câu hỏi/đáp nữa giữa hai nhân vật này:

Mặc Lâm: “Người dân thì rõ ràng là nạn nhân tuy có ý kiến nói là không đưa thì làm sao có tham nhũng. Thế nhưng nhìn vào những sự việc xảy ra hàng ngày ngay trước mắt mọi người trên đường phố thì hình như đâu đâu cũng thể hiện sự khinh bỉ đến tận cùng ý thức của dân chúng. Chẳng hạn như cảnh sát giao thông thổi phạt thì người dân chỉ biết móc tiền ra là xong mặc dù họ không vi phạm điều gì. Bài học khinh bỉ chắc đâu cần phải học cho thành cái văn hóa mà ông Đinh Thế Huynh phát động phải không thưa Giáo sư ?”

Giáo sư Tương Lai: “Tôi cho đó là câu nói ngu xuẩn, bởi vì sao? Thực ra việc gì mà phải kêu gọi nền văn hóa khinh bỉ. Bản thân người ta đã khinh bỉ lắm rồi. Cái người phải móc tiền ra khi đi trên đường để dúi cho công an thì người ta đã coi cái đối tượng mà mình ném đồng tiền vào mặt hắn hay dúi vào tay hắn với một thái độ cung kính hay sợ sệt chăng nữa nhưng thằng nhận cũng như người ném ra đều biết rằng ‘khinh nhau như mẻ”.

Úy trời, đất, qủi, thần ơi! Cái ông giáo sư này gan còn hơn Nhựt Bổn nữa à nha. Hết kêu đồng chí TBT bằng “thằng,” rồi lại mắng ông Ủy Viên Bộ Chính Trị (Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, nguyên Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương) là …  “ngu xuẩn” nữa.

Nhớ cái đận mà Tố Hữu làm Trưởng Ban Tuyên Huấn Trung Ương coi. “Bọn Nhân Văn” có ai dám mắng ông ta (ngu) đâu mà cả đám đều bị hành cho tới bến.

Thưở đó đúng là thời hoàng kim của Đảng. Thời này, tiếc thay, nay không còn nữa. Giờ thì chả còn “triều đình áo mão” gì ráo. Lỡ mà G.S. Tương Lai có gọi bác Hồ bằng “thằng” thì chắc cũng huề luôn, xá chi mấy chú (lắt nhắt) cỡ như Đinh Thế Huynh hay Nguyễn Phú Trọng!

Mà chả cần tới bằng cấp tiến sĩ hay tước vị giáo sư/viện trưởng mới dậy dỗ được chúng nó đâu, thường dân Trần Thị Thảovẫn có thể lớn tiếng thoá mạ “từ sáng cho tới trưa luôn” mới thôi:

Tiên sư cha chúng mày chứ! Về già rồi thì ở nhà với con với cháu, tìm những việc làm chính đáng, để phục vụ nhân dân, phục vụ tổ quốc, đây chỉ toàn đi bám theo cái lũ bán nước! … Tiên sư cha chúng mày! Ngày hôm nay tao không đi ra được Bờ Hồ biểu tình chống TQ xâm lược, tao chửi chúng mày từ giờ đến trưa luôn!

Là người dân VN phải hiểu và phải biết nhục chứ! Cam tâm làm nô lệ cho Tàu mà không biết nhục? Cả thế giới người ta lên án, cả Tòa án Trọng tài Quốc tế người ta lên án… mà đến bây giờ chỉ có một lũ tay sai VN đi bênh cho Tàu. Không biết nhục! Tiên sư cha chúng này! Bà không sợ đâu.

Lịch sử sẽ lên án chúng mày, cả một chế độ thối nát, từ trên xuống dưới!” 

Bà Trần Thị Thảo. Ảnh: Anhbasàm

Trần Thị Thảo mắng không sót một thằng:từ thằng công an đứng đường kiếm thêm chút cháo đến thằng TBT ngồi nhận quà cáp thay cho tiền hối lộ. Ngày hôm sau, sau hôm chửi (như hát) bà chia sẻ “một chút tâm sự” như sau:

“Như thường lệ, sáng nào tôi cũng ghé qua hàng thịt ở chợ Bách Khoa để mua thức ăn. Đến trước tôi có một cô gái trẻ, cô đang chờ anh hàng thịt tính tiền. Thấy tôi đến, anh hàng thịt cười rất tươi và đon đả: 

– Bà mua thịt gà hay thịt lợn ạ ? …và thế là anh ta bỏ mặc cô khách hàng trẻ đứng chờ .

Thấy vậy , tôi nói ngay: 

Bà đến sau, cháu cứ cân và tính tiền cho cô gái này đi, bà chờ cũng được.

Nghe tiếng tôi nói, cô vợ anh hàng thịt từ quầy bên vội chạy sang cân hàng cho tôi. Vừa làm cô vừa nói :
Bà ơi, bà chửi hay quá (có lẽ cô tránh nói từ cộng sản), hôm nay thịt gà ngon bà ăn nhiều vào cho ngọt giọng rồi chửi tiếp nha...

Mặc dù là một chuyện rất nhỏ, nhưng đã làm tôi vui suốt từ sáng cho đến tận bây giờ các bạn ạ.”

Thái độ của vợ chồng cái anh hàng thịt này lại khiến tôi nhớ đến sự bất nhẫn của G.S Tương Lai: “Thực ra việc gì mà phải kêu gọi nền văn hóa khinh bỉ. Bản thân người ta đã khinh bỉ lắm rồi.”

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Tướng Tô Lâm sẽ ra tay?

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2016

Tướng Tô Lâm sẽ ra tay?

Vu Hai Tran added 3 new photos.

24-9-2016

Ngày 21/9/2016, tướng Tô Lâm, Bộ Trưởng Công An nói trước Uỷ Ban Thưởng Vụ Quốc Hội về tình trạng tội phạm :”Hôm nay, cướp bánh mỳ, ngày mai sẽ cướp cái gì?“. Do đó theo ông cần xử lý nghiêm từ những vi phạm nhỏ.

Trước hôm 21/9/2016 vài tuần, ở Quảng Ninh hai công an trẻ đánh một thiếu tá công an khác phải nằm viện một tuần vì cho rằng đồng nghiệp này (cả ba không mặc quân phục khi xảy ra sự việc) không cho vượt xe.

Còn hôm qua, 23/9/2016, ngay ở thủ đô Hà nội, một số công an mặc thường phục ngang nhiên đánh đá một phóng viên và đập máy ảnh của phóng viên trước đông đảo nhiều người, kể cả nhiều công an mặc quân phục, khi phóng viên này đang tác nghiệp báo chí và nói rõ điều đó.

Hôm nay, ngang nhiên đánh công an hay phóng viên. Ngày mai sẽ ngang nhiên làm gì?

Tôi tin rằng tướng Tô Lâm ý thức việc bảo vệ uy tín cho ngành công an. Do đó, ông sẽ ra tay, nghiêm trị những thuộc cấp có hành vi côn đồ, đánh người nganh nhiên trái pháp luật. Ông sẽ ra lệnh các giám đốc Công an hai địa phương này loại những kẻ đánh người trên ra khỏi ngành công an, tạo niềm tin cho dân chúng?

Tham khảo:

http://danviet.vn/…/bo-truong-bo-cong-an-hom-nay-cuop-banh-…

 

http://soha.vn/phong-vien-tac-nghiep-bi-cong-an-can-tro-tun…

 

http://thanhnien.vn/…/cho-rang-bi-chen-ep-hai-cong-an-danh-…

Vu Hai Tran's photo.
Vu Hai Tran's photo.
Vu Hai Tran's photo.
.
Liệu lời nói của TT Nguyễn Văn Thiệu cũng sẽ đúng khi áp dụng vào trường hợp của Tướng Tô Lâm? 
Chúng ta hãy chờ xem nha. 

Posted in Công An, Nhan Vat | Leave a Comment »

►Trong các phiên tòa Đen: Không có sự hiện diện của công lý

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2016

Mẹ của cộng sự Ba Sàm “hụt hẫng”

BBC | 23.9.2016

Hôm 23/9, trả lời BBC, bà Nguyễn Thị Thuyên, mẹ của bà Thúy, nói: “Tôi cảm thấy hụt hẫng.”

“Hôm qua, tôi cứ nuôi hy vọng rằng con gái mình sẽ được về, nhưng kết cục như vậy là quyền của tòa.”

“Tôi vẫn tin Thúy bị oan, nó đi làm thuê kiếm tiền nuôi con thôi. Bây giờ hai con trai của Thúy còn rất nhỏ [9 tuổi], không được chăm sóc chu đáo trong lúc bố các cháu đã có vợ sau.”

Bà cũng cho hay gia đình không được thăm nuôi cũng như nhận thư từ Thúy từ dịp Tết 2016.

“Mong muốn lớn nhất của tôi bây giờ là Thúy được về nuôi con”, bà nói thêm.

_________

Nguyễn Hà Luân, một trong sáu luật sư tham gia tranh tụng tại phiên phiên phúc thẩm, kể:

“Chiều 21/9, trước khi phiên xử diễn ra, tôi là luật sư cuối cùng vào trại giam B14 Bộ Công An để làm việc với ông Nguyễn Hữu Vinh.”

Khi đề cập đến tin bên ngoài cho rằng Nguyễn Hữu Vinh có thể đi nước ngoài để đánh đổi lấy tự do cho mình, ông cười tươi trả lời:

“Mức án với tôi lúc này không còn quan trọng, khi tôi cũng đã đi đến nửa thời gian rồi. Tôi sẽ không đi đâu cả, dù là Đức hay Mỹ. Tôi vẫn còn nhiều việc để làm ở đây.”, luật sư thuật lại lời ông Vinh.

___________

Lê Thị Minh Hà:

15 giờ chiều ngày 20/9/2016. Một cuộc điên thoại lạ gọi tới xưng danh là người của Tòa án Nhân dân Cấp cao Hà Nộibáo miệng qua điện thoại : Đã xin ý kiến chỉ đạo của chánh toà, của thẩm phán chủ toà phiên toà và các thẩm phán khác, đã đồng ý cho 2 người trong danh sách 7 người đề nghị tham dự phiên toà của chị. Đây là phiên xử công khai, nhưng chị thông cảm vì phòng xử nhỏ và chật , ít ghế nên không thể duyệt hết danh sách đề nghị được .
Hỏi: Sao đề nghị của tôi bằng văn bản sao không trả lời bằng văn bản ? Trả lời : Vì sợ không kịp.
Vậy đúng 10h sáng ngày 21/9/2016 mời chị tới nhận thẻ. Nhờ chị nhắn giúp bà Thuyên mẹ cô Thuý.
Đơn của Bà Nguyễn Thị Thuyên mẹ của Nguyễn Thị Minh Thuý viết tay (Vì không nhờ được ai đánh máy ) và đổi 2 lần xe buýt mới đến được nên từ 8h sáng bà đã có mặt tại toà.
 
Nộp xong hồ sơ tại văn thư và gọi báo cho cậu thư ký phiên toà , cậu bảo phải trình cấp trên, mọi người vào phòng tiếp dân ngồi. Nhưng phải vạ vật ở ngoài vì phòng tiếp dân chỉ tiếp khách nộp hồ sơ Giám đốc thẩm . Dặt dẹo khắp các chân cột sảnh tầng 1 chờ đến 11h45 cậu cán bộ mới mang thẻ xuống thái độ như ” Cho “. Nhà cô Minh THuý cũng được 2 người là mẹ và anh ruột .
Dù sao cũng còn có phản hồi chứ không câm lặng như TANDTPHN.
Không đặt ăn trưa cho các luật sư được vì các quán ăn quanh khu vực các vài trăm mét đều từ chối không nhận đặt ăn trưa vì lý do : Chủ nhận được lệnh ” Chỉ được mở buổi chiều vì ngày mai có phiên toà chính trị rất lớn “.
Đi nhiều lần cùng các luật sư sau khi đã làm đơn yêu cầu được cung cấp bản copy ” kháng cáo ” của 2 bị can .
 
Cho đến 14h30 ngày 21/9/2013 chưa có luật sư nào nhận được . Thư ký phiên toà phúc thẩm tên Đức vẫn nói chánh án và chủ toạ phiên toà đều đi vắng nên chưa được phê duyệt.
 
(Trong trại giam, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã viết bản kháng cáo dài 74 trang để biện hộ, anh đã gởi cho tòa trước cả tháng, nhưng khi các luật sư yêu cầu có bản copy kháng cáo này để đọc, thì thư ký tòa án cứ hẹn tới hẹn lui, khi thì nói chưa nhận được, khi thì đùn đẩy hết cớ này đến cớ khác. Trần Hoàng ghi chú.)
 
Xem chùm ảnh, lời bình xin dành cho bạn đọc:

Chị Lê Thị Minh Hà, anh trai của Minh Thúy, và mẹ của Minh Thúy (áo trắng)

 

 

*Trước phiên tòa đã cư xử với người nhà anh Ba Sàm và chị Minh Thúy một cách nhỏ nhen và ti tiện như thế (các quán ăn trong khu vực không nhận đặt ăn trưa, tòa dùng điện thoại thông báo cho người nhà về việc giới hạn không cho người nhà tham dự phiên tòa,…), không chịu đưa bản copy dài 74 trang do anh Ba Sàm tự viết trong tù để kháng cáo… Bởi vậy, kết quả của phiên tòa phúc thẩm ngày 22/9/2016 là “y án…” cũng không có gì đáng ngạc nhiên. 

Câu trả lời của các chủ quán cho thấy rằng: Chúng đã tự thú nhận đây là phiên tòa chính trị, chứ không phải là phiên tòa hình sự như lâu nay chúng truy tố và gán ghép.

Ls.Trần Vũ Hải ra khỏi phiên tòa như thế nào?

FB Nguyễn Hà Luân

23-9-2016

Phiên toà phúc thẩm xét xử Nguyễn Hữu Vinh đang trong phần tranh luận, đối đáp giữa các luật sư và đại diện Viện Kiểm Sát.

Lúc 18g03′ khi đại diện VKS tuyên bố việc thu thập chứng cứ trong vụ án là hợp pháp, LS Trần Văn Tạo yêu cầu đại diện VKS phải dẫn chiếu các căn cứ pháp lý để chứng minh cho luận điểm của mình,

18g05′. HĐXX ngắt lời LS Tạo, với lý do là kiểm sát viên đã trình bày, không cần trình bày lại.

LS Tạo phản đối HĐXX.

Ở phía bàn đối diện, LS Trần Vũ Hải bật dậy lên tiếng, đề nghị Toà buộc KS viên phải nêu được căn cứ cụ thể, phải dẫn chiếu điều luật, không được phép nêu chung chung để kết tội các bị cáo.

Chủ toạ và LS Hải to tiếng với nhau. Dẫn đến Chủ toạ cảnh báo có thể đưa LS Hải ra khỏi phòng xử. Nhưng LS Hải vẫn không lùi bước và tiếp tục yêu cầu HĐXX phải thực hiện.

Chủ toạ phiên toà lập tức ra lệnh cho các nhân viên công lực đưa LS Hải ra khỏi phòng xử.

Khoảng gần chục Công an viên lao tới bàn LS, sẵn sàng dùng sức mạnh số đông để bức LS Hải ( Hẳn là họ nghĩ ông Hải sẽ chống cự ?????)

LS Trần Đình Triển bật dậy phản đối với một vẻ tức giận chưa từng có. Ông tuyên bố là quyền làm việc của LS đã bị ngăn trở thô bạo và trái pháp luật tại phiên toà này.

Hình ảnh cả chục chiến sỹ công an lao tới vây kín bàn làm việc của luật sư thật khó có ngòi bút nào tả nổi.

Ngồi cạnh Ls Hải, Luật sư Nguyễn Hà Luân quát to: ” Yêu cầu các anh rút ngay lập tức. Đừng cố tạo ra một hình ảnh tệ hại như thế này. Không cần các anh thì LS Hải cũng sẽ tự đi ra. Ông ấy sẽ không ngồi đây làm gì hết..”

Có lẽ, chính các chiến sỹ công an cũng cảm nhận được sự tình nên họ rút hết ra sau cửa ngách.

Trong khi đó, LS Hải bình tĩnh, thong thả sắp xếp lại tài liệu của mình và tự mình ra khỏi ra khỏi phòng xử vào lúc 18g08′.

_____________

Ls Trần Vũ Hải:

Tôi được bị “đuổi” ra khỏi Toà vụ phúc thẩm Anh Ba Sàm. Anh Ba Sàm nói lời cuối cùng, nhưng bị ngắt tiếng khi truyền hình tại chỗ.

Sau khi luật sư Trần Văn Tạo yêu cầu đại diện Viện Kiểm sát (VKS) tranh luận, công bố căn cứ pháp lý cho lập luận của mình, vị chủ toạ nói thay VKS rằng không cần tranh luận nữa.

Tôi đề nghị ông chủ toạ để đại diện VKS đối đáp, nêu căn cứ pháp lý, vì các luật sư đã nêu căn cứ pháp lý cho lập luận của mình. Việc này chỉ bé bằng móng tay, nếu đại diện VKS không nêu, không thể gọi là tranh luận, gây khó cho nghề luật sư chúng tôi, không phải là phiên toà dân chủ. Nếu điều khiển phiên toà không đúng luật, chúng tôi sẽ tố cáo.

Ông chủ toạ “tức khí” liền thông báo đuổi tôi ra khỏi phiên toà.

Tôi xuống phòng báo chí xem truyền hình trực tiếp. Khi Anh Ba Sàm nói lời cuối cùng, thì bị tắt tiếng từ máy truyền hình. Một phiên toà “dân chủ” vậy đó!

Viện Kiểm Sát đề nghị ý án sơ thẩm, các luật sư đã tranh biện quyết liệt và đại diện VKS lúng túng, thường được ông chủ toạ “đỡ”. Các bị cáo rất kiên cường, ABS cũng bị chủ toạ “chặn họng” khi tự bào chữa!”.

(Trần Vũ Hải viết tiếp)

Giờ này hôm qua, bạn tôi Nguyễn Hữu Vinh tức anh Ba Sàm, nói lời cuối cùng trong phiên tòa phúc thẩm. Khi đó, tôi ngồi trong phòng báo chí dành riêng cho phiên tòa, được nối truyền hình trực tiếp, nhưng khi anh Ba Sàm nói, truyền hình mất tiếng, trước ngạc nhiên đông đảo của các phóng viên nước ngoài và quan chức ngoại giao. Có nhiều kẻ hèn hạ sợ tiếng nói của anh.

__________

“Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội.

Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua (1)

Tôi cảm ơn tấm lòng của mọi người, của những độc giả trong nước và quốc tế. Tôi thực sự bất ngờ với những bài báo, cuốn sách đã viết về tôi.

Tôi cảm kích với Minh Thuý vì sự chia sẻ và những gì mà cô ấy đã gánh chịu. Đề nghị Toà án giảm án và hãy trả tự do ngay cho cô ấy.

Tôi cũng cảm ơn các Luật sư của tôi.

Tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay trên đất nước chúng ta đã chứng minh rằng, những việc tôi đã làm, và những người đã làm trước tôi là đúng đắn.

Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận.”

Đó là những gì mà tôi (Nguyễn Hà Luân) đã cố gắng ghi lại lời nói sau cùng của anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh trong phiên toà phúc thẩm vào lúc 18g24′ ngày 22/9/2016 ở TAND cấp cao tại Hà Nội.

(1) – Tức 7 năm làm blog Anh Ba Sàm và 2 năm trong tù.

_____________

Minh Thúy nói lời sau cùng trước khi tòa tuyên án: “Tôi vô tội. Hãy trả tự do cho tôi.”

_____________

Ngày 22/9/2016, ở ngoài tòa là bãi chiến trường săn lùng và diệt địch của công an, an ninh, cảnh sát cơ động,…

http://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/2016/09/23/tuong-thuat-phien-toa-xet-xu-phuc-tham-anh-ba-sam-va-cong-su/

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Luật Pháp, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »