Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 6th, 2016

►Đưa vụ Formosa ra Liên Hiệp Quốc

Posted by hoangtran204 trên 06/09/2016

Đưa vụ Formosa ra Liên Hiệp Quốc

Tác giả:

3-9-2016

Formosa nhận lỗi

Formosa nhận lỗi

Sáng ngáy 22.8.2016 tại Quảng Trị, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà và các đơn vị đã tổ chức hội nghị công bố kết quả đánh giá hiện trạng môi trường biển từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế, sau vụ Công ty Gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh xả thải hủy diệt sinh vật biển tại 4 tỉnh miền Trung vào tháng 4/2016.

GS.TS Mai Trọng Nhuận, nguyên Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, đại diện nhóm chuyên gia nghiên cứu, cho biết sau khi phân tích 1.080 mẫu (tháng 5), 331 mẫu (tháng 6) và 68 mẫu kiểm chứng (tháng 8), so sánh đối chiếu với quy chuẩn Việt Nam, nhóm chuyên gia cho biết các thông số lý hóa, dinh dưỡng, kim loại nặng trong giới hạn cho phép, đảm bảo với vùng bãi tắm, thể thao dưới nước, nuôi trồng thủy sản.

Ông Nhuận đưa ra các con số để chứng minh điều ông nói: Các thông số sắt, phenol và xyamua – nguyên nhân chính gây ra sự cố môi trường giảm đáng kể và nằm trong giới hạn cho phép. Cụ thể, quan trắc tháng 5 có 3,8% số mẫu sắt vượt giới hạn ở Hà Tĩnh và Quảng Bình. Một tháng sau, chỉ số này còn 1,8%, chủ yếu ở tầng đáy. Điều này cho thấy, sắt trong nước biển đã giảm đi đáng kể.

Hàm lượng xyanua đạt 0,002-0,1 mg/l (tháng 5) nằm trong ngưỡng giới hạn cho phép. Riêng thông số tổng phenol trong tháng 5 hầu như không phát hiện được hoặc có giá trị thấp (2-10 mg/l), đến tháng 6 có 2,7% số mẫu vượt giới hạn cho phép, chủ yếu là tầng đáy. Đến tháng 8/2016, phenol trong nước biển giảm đến giá trị nhỏ hơn giới hạn cho phép.

Về hệ sinh thái, phân tích hơn 3.000 mẫu thuộc các nhóm sinh vật phù du, động vật đáy, san hô, cá biển…, nhóm nghiên cứu cho biết, tháng 4 và 5, rạn san hô là đối tượng bị ảnh hưởng mạnh nhất trong các hệ sinh thái biển. Nhưng đến tháng 6 và 7 không còn hiện tượng trên, san hô bắt đầu phục hồi tự nhiên, cá kích thước nhỏ có dấu hiệu trở lại với mật độ dày hơn.

Về các thông số ô nhiễm giảm, GS.TS Trần Nghi cho rằng sắp tới biển sẽ sạch trở lại như trước vì đó là quy luật và “sau những quy trình đánh giá khoa học, khách quan cho thấy biển sẽ sạch là hoàn toàn tự nhiên”.

Ông Trần Hồng Hà hy vọng với sự nỗ lực của các bên, biển miền Trung sẽ sớm được phục hồi, “người dân miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn”.

Nhưng hầu như chẳng ai tin những điều các ông ấy nói, vì có nhiều bằng chứng cho thấy có nhiều sự mờ ám trong việc giám định và kết quả công bố hoàn toàn trái với khoa học. Trên báo Người Lao Động số ra ngày 23/8, GS – TS Mai Trọng Nhuận cho rằng chúng ta không thể chờ biển tự làm sạch mà cần có sự can thiệp của khoa học và công nghệ và ông cho biết điều này sẽ rất tốn kém và Việt Nam nên tham khảo của các nước đã áp dụng để làm sạch môi trường biển. Cô Mai Linh Trần ở xã Kỳ Hà, Kỳ Anh cũng cho rằng đó là một kết luận vô trách nhiệm để đánh lừa người dân và dư luận, cô cũng cho rằng Bộ TNMT nói vậy là để bênh vực cho Formosa vì chính quyền đang cố để bảo vệ cho Formosa.

NHỮNG KINH NGHIỆM ĐAU XÓT

Để ước định mức độ tác hại của các độc chất tại Vũng Áng, chúng ta có thể nhìn lại một biến cố tương tự đã xảy ra ỏ vịnh Minamata, Nhật Bản, từ năm 1950 vẫn còn kéo dài cho đến nay.

Vì tài liệu mô tả quá nhiều, chúng tôi chỉ xin ghi lại ở đây một số sự kiện được bốn tờ báo Việt ngữ nhắc lại.

1.- Báo Soha: Nỗi đau 50 năm vì biển bị đầu độc”

Ngày 4.4.2016 xảy ra vụ cá chết tại Vũng Áng thì ngày 23.4.2016, website soha.vn (Soha News của Nga?) ở trong nước cho phổ biến bài “Thảm họa Minamata ở Nhật: Nỗi đau 50 năm vì biển bị đầu độc” của Thanh Hương nói rằng “Về vụ cá chết hàng loại ở ven biển miền Trung, Việt Nam, tuy rằng cơ quan chức năng chưa đưa ra kết luận về nguyên nhân, nhưng có thể khẳng định đây là một nguy cơ rất lớn về môi trường.” GS Nguyễn Huy Nga, nguyên Cục trưởng Cục Y Tế Dự Phòng và Cục Quản lý Môi trường Y tế, Bộ Y tế đã liên tưởng sự kiện này với thảm họa vịnh Minamata ở Nhật. Ông Nga đặt ra giả thiết:

“Nếu lặp lại sự kiện Vịnh Minamata thì là thảm họa. Vịnh Minamata ở Nhật bị công nghiệp xả nước thải có chứa thủy ngân, thủy ngân xâm nhập vào sinh vật thủy sinh rồi vào cá tạo thành hợp chất thủy ngân hữu cơ. Người ăn cá từ vịnh này bị ngộ độc thần kinh với những hậu quả vô cùng thảm khốc.

“Sau hơn 50 năm, Nhật Bản vẫn có nhiều trẻ em sinh ra với dị tật do thủy ngân và hàng ngàn người hiện nay vẫn bị nhiễm độc thần kinh làm tiêu tốn rất nhiều triệu đô la của nhà nước. Đấy là cái giá phải trả cho sự buông lỏng kiểm soát môi trường trong phát triển”.

Shinobu Sakamoto, sinh ra đã bị tổn thương não, hiện cũng đang được chăm sóc và điều trị ở bệnh viện Minamata. Chị gái của bà, lúc 4 tuổi, cũng chết do ngộ độc thủy ngân khi ăn cá. “Chừng nào chúng tôi còn sống, căn bệnh Minamata sẽ không bao giờ kết thúc”, Shinobu Sakamoto khẳng định.

Tomokos hand.gif

The crippled hand of a Minamata disease victim (W. Eugene Smith)
Minamata disease (Japanese: 水俣病 Hepburn: Minamata-byō ?), sometimes referred to as Chisso-Minamata disease (チッソ水俣病 Chisso-Minamata-byō ?), is a neurological syndrome caused by severe mercury poisoning (Minamata là hội chứng bệnh thần kinh do bởi ngộ độc thủy ngân)

2.- Báo Thanh Niên: Ác mộng ‘vịnh thủy ngân’ Minamata

Tiếp theo, nhiều báo khác ở trong nước đã lên tiềng về thảm họa này. Dưới đầu đề “Ác mộng ‘vịnh thủy ngân’ Minamata” đăng trên báo Thanh Niên ngày 25.4.2016, Lan Chi viết:

Hơn 6 thập niên đã trôi qua nhưng hậu quả của thảm họa nhiễm độc thủy ngân do Tập đoàn hóa chất Chisso gây ra vẫn hằn sâu lên thành phố cảng nhỏ bé Minamata, tây nam Nhật Bản.

Tháng 10/2013, lễ tưởng niệm khoảng 2.000 nạn nhân đã tử vong trong vụ nhiễm độc thủy ngân nghiêm trọng nhất lịch sử nhân loại được tổ chức tại Minamata với sự tham dự của đại diện 140 quốc gia. Đó là chưa kể hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn người bị ảnh hưởng sức khỏe ở nhiều cấp độ khác nhau từ vụ bê bối về môi trường này. Đây cũng được xem là trường hợp đầu tiên của hàng loạt vụ ô nhiễm công nghiệp nghiêm trọng trong thế kỷ 20.

Năm 1959, sau khi khám nghiệm những con mèo chết kỳ quái, một nhóm khoa học gia kết luận có sự liên quan giữa “bệnh lạ” ở Minamata với nước thải chứa thủy ngân từ nhà máy của Chisso. Tuy nhiên, nghiên cứu đã bị tập đoàn này cùng chính quyền địa phương bác bỏ, nhóm khoa học gia bị giải tán. Và Chisso vẫn tiếp tục xả thải ra vùng biển quanh thành phố cảng Minamata cho đến năm 1968 mới bị buộc phải ngưng vì Bộ Y tế Nhật Bản xác nhận nguyên nhân gây “bệnh lạ” chính là thủy ngân.

Sau khi được công nhận chính thức, “bệnh lạ” đã có tên là “bệnh Minamata”: bệnh nhân bị nhiễm độc thủy ngân, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ thần kinh (mất xúc giác, thị giác giảm, bị run tay, co giật, bị liệt…), nguy cơ bị ung thư cao. Thai nhi tại Minamata bị nhiễm thủy ngân từ mẹ khi sinh ra có khả năng rất lớn bị thiểu năng trí tuệ và nhiều khuyết tật nặng nề khác.

3.- Báo VOV: Bùi Hùng từ Tokyo

Cũng trong ngày 25.4.2016, báo vov.vn đăng bài “Thảm họa chết người ở vùng biển Minamata (Nhật Bản) do bị đầu độc” của ông Bùi Hùng từ Tokyo. Bài báo cho biết:

Theo nghiên cứu của các chuyên gia Nhật Bản, bệnh Minamata là một căn bệnh vô cùng nguy hiểm được phát tác từ các loại thực vật, động vật bị ô nhiễm thủy ngân do quá trình sinh sống trong lưu vực Vịnh Minamata chịu tác động xả thải của Công ty công nghiệp hóa học Chisso.

Bệnh này được xác nhận vào năm 1956, trở thành căn bệnh đầu tiên của loài người do ảnh hưởng của thực vật, động vật ô nhiễm trong môi trường.

Đây là một trong những căn bệnh nguy hiểm nhất xuất hiện trong thời kỳ Nhật Bản đạt tăng trưởng kinh tế cao nhất, và cũng là căn bệnh làm nhiều ngưởi chết nhất.

Hàng trăm người không có khả năng nhận thức, sống dựa hoàn toàn vào bố mẹ. Nhiều bào thai không thể hình thành, nhiều người con sinh ra chân tay bị co quắp cho đến ngày nay. Ngay cả với những nhà nhiếp ảnh, bệnh Minamata là một kí ức kinh hoàng.

Đó là những hình ảnh người bệnh kêu la vì đau đớn, hình ảnh người co giật, sùi bọt mép, bại liệt cả đời sống trên xe lăn. Hay một số bệnh nhân bị mù, điếc, mất trí và mất thăng bằng.

Do mức độ nguy hiểm của bệnh Minamata, Bộ Môi trường Nhật Bản đã đưa ra một văn bản pháp lý với tên gọi “Tuyên truyền giáo dục về bệnh Minamata và cách phòng chống chất thủy ngân”.

Năm 2009, Chính phủ Nhật Bản cũng đưa ra một văn bản qui định việc cứu tế cho người bị thiệt hại do bệnh Minamata và giải quyết vấn đề bệnh này.

4.- Blog Nhìn Ra Bốn Phương: Một căn bệnh khủng khiếp nhất của mọi thời đại

Dưới đầu đề “Bệnh Minamata tại Nhật”, Blog Nhìn Ra Bốn Phương đã viết:

Vịnh Minamata, xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto (Nhật Bản), nơi xảy ra thảm họa môi trường Minamata -30Km- vào năm 1950; do nhiễm hóa chất từ Công ty Chisso thải ra, chưa bằng 50% so sánh với FORMOSA,- 128Km
Người Nhật tận lực ngay lập tức vét đáy biển làm trong sạch môi trường. Tai sao vét đáy biển?

Vì rằng, mỗi khi có sóng ngầm, lớp trầm tích độc hại đang lắng đọng, nằm yên dưới đáy sẽ trỗi dậy, cuộn lên trên bề mặt mà khi “trời trong, biển lặng”, chúng ta cứ tưởng là biển sạch.

Lúc bấy giờ, với sự lao động miệt mài, chăm chỉ & đầy ý chí, họ đã MẤT 23 NĂM ĐỂ ĐÁNH BẮT, TIÊU HỦY HẾT SỐ CÁ ĐÃ NHIỄM ĐỘC, ĐỒNG THỜI MẤT 14 NĂM RÒNG RÃ ĐỂ NẠO VÉT, XỬ LÝ SỐ BÙN NHIỄM ĐỘC dưới lòng vịnh Minamata với kinh phí lên tới 48,5 tỉ yên. Họ đã dùng tàu hút trầm tích đáy biển, lấy chất độc xyanua & phenol ra khỏi biển.

Thế nhưng, ngày ấy, với sự thận trọng trong cách xử lý chất độc, đất nước Nhật đã không ngăn cản được bệnh Minamata, một căn bệnh khủng khiếp nhất của mọi thời đại. Máu của những người tắm biển, ăn cá & các sinh vật vỏ cứng từ vịnh Minamata đã bị nhiễm xyanua & phenol nhưng họ không hề hay biết. Và một thời gian không lâu, người dân của thành phố Minamata thơ mộng, xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto (Nhật Bản) bỗng phát bệnh, tay, chân bị liệt, run lẩy bẩy, tai điếc, mắt mờ, nói lắp bắp, rú lên đau đớn vì co thắt. Những đứa trẻ sơ sinh bắt đầu bị liệt não, điếc, mù, đầu nhỏ, sống thoi thóp trong què quặt & dị dạng.

Thảm họa biển nhiễm độc tại vịnh Minamata đã đi vào lịch sử như một vết hằn đau đớn & khủng khiếp nhất của nhân loại.

NHỮNG KẺ KHÔNG CÒN LƯƠNG TRI!

Với những nét đại cương chúng tôi trình bày trên, mọi người có thể thấy vụ Công ty Chisso thải chất độc ở vịnh Minamata đã gây ra những tai hoạ khủng khiếp như thế nào. Ai muốn tìm hiểu thêm chỉ cần vào Google đánh chữ Minamata là tài liệu hiện ra từng đống. Nhà cầm quyền CSVN cũng biết rõ như vậy khi họ cho các báo trong nước phổ biến những bài nói về thảm Minamata để so sánh với vụ Vũng Áng lớn hơn gấp nhiều lần. Nhưng nay, có lẽ do sự “thương lượng” của Công ty Formoa, họ đã thay đổi thái độ, BIẾN ĐEN THÀNG TRẮNG: Trong cuộc họp báo hôm 22.8.2016 họ dám muối mặt tuyên bố: “sắp tới biển sẽ sạch trở lại như trước vì đó là quy luật”, “khách quan cho thấy biển sẽ sạch là hoàn toàn tự nhiên”, “san hô bắt đầu phục hồi tự nhiên, cá kích thước nhỏ có dấu hiệu trở lại với mật độ dày hơn” và “biển miền Trung sẽ sớm được phục hồi, “người dân miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn”…

CHỈ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÒN LƯƠNG TRI MỚI DÁM TUYÊN BỐ NHƯ VẬY.

Chính quyền cũng đã chuẩn bị các biện pháp để đối phó khi dân không chấp nhận giải pháp giai xảo mà họ đưa ra. Nhiều giáo gian đã được cài vào các giáo xứ để theo dõi các hoạt động chống đối Formosa, chụp mũ các phong trào chống Formosa là Việt Tân, theo dõi các nguồn tài trợ từ hãi ngoại, dùng bọn “cà chớn chống xâm lăng” hay “trùm mền hô xung phong” ở trong cũng như ngoài nước để gây rối loạn các cuộc đấu tranh…, và nhất là cho điều tra và nắm vững các thành phần có khả năng lãnh đạo hay xách động đấu tranh trong từng khu vực để khi bắt đầu các biện pháp trấn áp là bắt những người này trước, v.v.

Vì sự sống còn của dân chúng trong vùng và tương lai của các thế hệ mai sau, người dân không thể để chính quyền muốn làm gì thì làm.

ĐƯA VỤ FORMOSA RA TRƯỚC LHQ

Sau thảm họa môi trường xảy ra ở Minamata, một Ủy Ban Thương Thuyết Liên Chính Phủ đã được thành lập tại Genève để thảo luận về các biện pháp chống phát thải chất thủy ngân gây nguy hại cho môi trường và sức khỏe của con người. Trong phiên họp lần thứ 5 ngày 13.1.2013, Uỷ Ban đã hoàn thành bản Công ước Minamata về Thủy Ngân (Minamata Convention on Mercury). Bản Công Ước này đã được 140 quốc gia phê chuẩn, trong đó có Việt Nam, tại phiên họp ngày 11.10.2013 ở Kumamoto, Japan.

Công Ước nói rằng Thủy ngân là một chất gây ô nhiễm độc hại có ảnh hưởng thần kinh và môi trường khắc nghiệt khi phát thải vào không khí và nước. Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc (The United Nations Environment Programme – UNEP) có nhiệm vụ kiểm soát việc phát thải thủy ngân dựa theo Công ước Minamata về Thủy ngân. Chương trình này do ông Phó Tổng Thư Ký LHQ làm Giám Đốc Điều Hành.

Công Ước xác định rằng mục tiêu của Công Ước là bảo vệ sức khỏe con người và môi trường chống lại thủy ngân và các hợp chất thủy ngân do con người phát thải và phóng thích ra. Công Ước đòi hỏi mỗi chính phủ cần phải làm mọi cách để giảm lượng phát thải thủy ngân.

Mặc dầu đã phê chuẩn Công ước Minamata về Thủy Ngân, chính phủ Việt Nam đã không thi hành Công Ước này, để cho Công ty Formosa Hà Tĩnh phát thải thủy ngân xuống biển gây ô nhiễm môi trường làm cá và nhiều sinh vật biển chết tại 4 tỉnh miền Trung. Sau đó, chính phủ không chịu mở cuộc giám định với sự tham gia của các chuyên viên quốc tế để xác định những thiệt hại đã thật sự gây ra với những hậu quả của nó, không bắt công ty Formosa phải làm sạch môi trường dưới sự giám sát quốc tế để trả lại sự trong lành cho biển, trái lại chính phủ chỉ làm những cuộc giám định ngụy tạo rồi tuyên bố “biển sẽ sạch hoàn toàn tự nhiên”. Đây là một trò lừa đảo.

Vậy, những người Việt ở hải ngoại có kiến thức về luật pháp và chuyên môn cần phối hợp với các nhà đấu tranh trong nước và các dân biểu Đài Loan, hình thành một bản phúc trình sơ khởi về biến cố môi trường tại Vũng Áng và trình lên Văn Phòng Tổng Thư Ký LHQ xin cho Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc mở cuộc điều tra về biến cố này và yêu cầu chính phủ Việt Nam phải thi hành nghiêm túc Công ước Minamata về Thủy Ngân.

Chỉ với bản nhận tội của Công ty Formosa Hà Tĩnh và bản công bố kết quả giám định của chính phủ ngày 22.8.2016, chúng ta có thể tiến hành thủ tục khiếu kiện được rồi. Chúng ta không thể để cho Vũng Áng trở thành một vụ Minamata thứ hai trong lịch sử nhân loại được.

Ngày 1.9.2016

© Lữ Giang

© Đàn Chim Việt

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Không xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại Moritzburg, Đức.

Posted by hoangtran204 trên 06/09/2016

Tác giả:

2-9-2016

Trong cuộc họp tại thành phố Moritzburg giữa Phái đoàn của Diễn Đàn Việt Nam 21 (DĐVN 21) và giới thẩm quyền của thành phố Moritzburg vào ngày 23.08.2016, các ông Jörg Hänisch, Thị trưởng thành phố, Giáo sư Tiến sĩ Thomas Knittel, chủ tich ban chấp hành (Vorsteher) cơ sở Giáo hội Tin lành Diakonenhaus (DH) và ông Jens Knechtel, Giám đốc hành chánh (Verwaltungsleiter) của DH, đã khẳng định „không xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh“.

Trước đó, hồi tháng 5, nhân dịp kỉ niệm ngày sinh Hồ Chí Minh, chính quyền Việt Nam đã loan tin, sẽ có khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại thành phố này. Tin được loan tải trên một số tờ báo tại Việt Nam. Ngay sau đó một số nhà hoạt động gốc Việt tại Đức đã lên tiếng phản đối ý định trên với chính quyền địa phương.

Tại cuộc họp, Thị trưởng Hänisch cho biết Ủy ban kỹ thuật (Technischer Ausschuss/TA) Moritzburg vào ngày 04.08.2016 đã từ chối đơn xin xây cất (Bauantrag) của phía chủ trương lập khu tưởng niệm.

Nơi chính quyền VN dự tính xây tượng đài

Nơi chính quyền VN dự tính xây tượng đài

 

Ông Jens Knechtel nói thêm, cơ sở Giáo hội Tin Lành cho một người VN thuê một mảnh đất trong khuôn viên nhằm phục hồi lại chứng tích của các học sinh Việt Nam đã lưu trú trong ký túc xá „Käthe-Kollwitz“ vào thập niên 1950, chứ không phải để biến khu lưu niệm học sinh thành khu tưởng nhớ Hồ Chí Minh.

Sau khi có sự bất bình, phản kháng mạnh mẽ của cộng đồng Việt Nam tại Đức ban điều hành Giáo hội Tin lành DH sẽ xét lại những thỏa thuận trong hơp đồng thuê đất (Pachtvertrag), trong đó có phần tấm bảng đồng ghi các học sinh VIệt Nam tiếp đón HCM đến Moritzburg vào năm 1957.

Ở điểm này, TS Dương Hồng Ân đã giải thích rõ về lập trường người Việt Nam không chấp nhận những chứng tích có tiềm năng bị lạm dụng cho ý đồ chính trị. TS Ân cũng thông tin cho giới thẩm quyền Moritzburg biết có hai cựu học sinh VN tại Moritzburg ngỏ ý chỉ nên có một tấm biển đơn sơ ghi nhớ lưu học sinh Việt Nam đã từng ở đây, không nhất thiết phải nhớ tới HCM và nhất là không dựng tượng HCM.

Sau cuộc họp phái đoàn DĐVN21 đã được Ban Giám Đốc Giáo hội Tin lành DH và Thị trưởng hướng dẫn ra thăm mảnh đất được dự tính trùng tu khu lưu niệm học sinh VN tại Morizburg.

Cũng cùng ngày phái đoàn DĐVN 21 đã gặp bà Yvonne Olivier và các ông Patrick Frenkel và Christian Junker, đại diện đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo (CDU) tại thành phố Morizburg.

TS Ân xác định giá trị cao của bản tuyên bố của chi bộ đảng Dân chủ CDU Moritzburg có lập trường rất rõ ràng không chấp nhận việc xây dựng tượng đài cho một cá nhân độc tài Cộng Sản, đồng thời cám ơn Đảng bộ CDU đã hỗ trợ cộng đồng VN tại CHLBĐ trong cuộc đầu tranh chống sùng bái cá nhân, lãnh tụ.

Tiến sĩ Dương Hồng Ân, trưởng phái đoàn DĐVN 21, cho biết các cuộc tiếp xúc tại thành phố Moritzburg đã diễn ra rất cởi mở trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau. Yêu cầu của DĐVN 21 „Không có khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại Morizburg-Đức“ đã được đáp ứng.

Thành quả này là kết quả chung cho mọi tổ chức, đoàn thể, và những cá nhân thiện chí trong cộng đồng Việt Nam tại CHLBĐ đã cùng kiên trì đấu tranh từ lúc giới báo chí truyền thông tiếng Việt của nhà nước CSVN loan tin, phóng đại về ý nghĩa trùng tu khu lưu niệm học sinh thành nơi tưởng niệm HCM gây hoang mang và phẫn nộ trong cộng đồng VN.

Theo DĐVN21

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Việt kiều-Lịch Sử hình thành-Cuộc Sống | Leave a Comment »

►Brexit: Người Anh và công dân Âu châu – Nghĩ về người Việt

Posted by hoangtran204 trên 06/09/2016

Brexit: Người Anh và công dân Âu châu

images (1)

Cho tới nay, Chánh phủ Anh vẫn chưa « nhắc » tới Điều 50 của Hiệp ước Âu châu cho phép chánh thức Anh rút ra khỏi Liên Hiệp Âu châu . Dường như Chánh phủ muốn trì hoản, càng chậm càng tốt . Cho đến nổi có không ít người nghĩ phải chăng việc thi hành Điều 50 có thể sẽ không bao giờ xảy ra .

Khi áp dụng Điều 50, Anh sẽ có 2 năm để thương lượng việc rút ra khỏi Liên Hiệp Âu châu .

Dân chúng Anh phản đối quyết định Brexit khá nhiều. Có người đòi hỏi tổ chức lại trưng cầu dân ý . Cả những người lúc ấy đã biểu quyết Brexit nay cũng thấy hối hận .

Một số dân Anh đang sanh sống ở hải ngoại và cả trong nước đang kéo nhau xin « Quốc tịch Âu châu » nhưng vẫn giữ mình là công dân Anh làm gốc . Làn sóng này ngày càng lớn ra .

Nhớ lại cái đêm 23 rạng 24 tháng 6/2016

Một cái đêm day dứt, dằn dật, đẫm lệ và không ngủ được . Một người Anh ở Paris nay nhớ lại lúc ấy : « Tôi ở đây và tôi xem TV suốt đêm . Lối 6 giờ sáng, khi công bố kết quả kiểm phiếu, tôi đã muốn ngất xỉu . Dĩ nhiên, tôi nghĩ ngay là từ nay tôi sẽ không còn đi chơi hay đi làm thoải mái, nơi nào tôi muốn, trong 27 nước Âu châu được nữa . Các con của tôi cũng vậy » .

Chỉ vài giờ sau, một người Anh khác, cư ngụ một làng nhỏ ở miền Nam Anh quốc, hành động cụ thể ngay. Ông liền điện thoại tới Tòa Đại sứ Đức ở Luân-đôn để xin hồi tịch . Hiến pháp Đức ra đời ít lâu sau Đệ II Thế chiến cho phép con em những người bị chế độ nazi xem là « vô tổ quốc » (apatrides như những người Việt nam tỵ nạn cộng sản sau 30/04/75 hiện đang ở Mỹ và Âu châu) giữa những năm 1933 – 1945 được lấy lại quốc tịch gốc của mình . Ông có ông cố là Do thái sanh sống ở Berlin . Khi Hitler tới, ông già này vội chạy qua Anh xin tỵ nạn . Luật sư đã làm xong hồ sơ xin hồi tịch theo diện này . Tuy ngày nay, ông không có mối liên hệ nào với tiên nhơn . Ông hoàn toàn không nói được tiếng do thái . Và cũng không biết máu của ông còn giữ được bao nhiêu phần trăm máu do thái nữa .

Tuy nhiên khi nhận được quốc tịch Đức, ông vẫn giữ mình là người Anh . Mục tiêu đầu tiên là sự thuận lợi trong đời sống . Người mang quốc tịch Âu châu có thể đi đâu và ở đâu trong Âu châu cũng được dễ dàng . Ngơài ra, còn khía cạnh tình cảm không kém quan trọng . Người Anh, người Đức đều thật sự là người Âu châu .

Đây không phải là trường hợp riêng rẽ nữa . Từ sau khi biểu quyết Brexit, đã có hằng ngàn ngàn người Anh sử dụng những mối liên hệ của mình ở Âu châu để xin cho mình quốc tịch một nước Âu châu . Các Tòa Đại sứ đều bị tràn ngập đơn xin nhập tịch hoặc thư xin hồ sơ : Pháp, Hòa-lan, Thụy-điển, Áo, Ý, Bồ-đào-nha, Ba-lan, …

Người Anh ở Irlande và Pháp

Có người nghĩ xin Thông hành Âu châu để giữ tư cách công dân Âu châu hoặc chờ đợi nhập tịch một quốc gia Âu châu. Hoặc xin thẻ cư trú 10 năm . Nhưng sau cùng chỉ có làm công dân một nước Âu châu và giữ quốc tịch Anh là ổn hơn hết .

Một số người khác bất chợt nhớ lại một điều rất lợi lạt là nếu có ông bà hay cha mẹ gốc Irlande hoặc có quốc tịch Irlande thì mình lập tức sẽ là người Irlande. Và nếu ở Bắc Irlande thì mọi người đương nhiên đều có quyền giữ song tịch . Ngay hôm sau Brexit, hồ sơ bắt đầu tràn ngập các cơ quan chánh quyền Irlande .

Cũng như ở nhiều nơi khác, ở Pháp, người Anh khi nghe tin nước mình rút ra khỏi Liên Hiệp Âu châu đều không khỏi buồn lòng .

Một phụ nữ Anh, năm nay 74 tuổi, ở một ngôi làng nhỏ ở Miền nam nước Pháp, liền tìm hiểu thủ tục xin nhập tịch Pháp . Bà quả quyết không thể quay trở về xứ Anh xa xưa của bà được vì ngày nay, bà nhận thấy bà hoàn toàn là người Âu châu chớ không còn là người Anh nữa . Hơn nữa, hiện bà là hội viên Hội đồng xã nơi bà cu ngụ từ 24 năm nay . Thật ra bà cũng không vội lắm vì còn chờ cho Brexit thật sự có hiệu lực .

Cũng như bà, ở Pháp hiện có hằng trăm người Anh đang nghĩ tới tương lai của mình sẽ sống trên đất Pháp ngày mai này và sẽ trở thành công dân Pháp . Hơn bốn mươi tỉnh trên khắp nước Pháp bắt đầu nhận thư từ hoặc hồ sơ nhập tịch của người Anh, ngày càng nhiều hơn . Tuy nhiên, người ta chưa biết rõ số người Anh sẽ nhập pháp tịch là bao nhiêu vì hiện nay, số xin hồ sơ, cả số đã nộp hồ sơ hãy còn quá ít so với dân số Anh sanh sống trên đất Pháp . Theo Viện Thống kê thì ở Pháp, năm 2013, có 150 000 người thường trú .

Một bà 54 tuổi, ở Pháp từ 15 năm qua, vừa nhận hồ sơ để làm, thấy khá rườm rà . Ngoài những giấy tờ phải điền, còn thêm một tập nhỏ 15 trang phác họa lại lịch sử nước Pháp . Xem qua, bà cảm thấy hơi ngại vì sẽ phải đọc lại cả lịch sử nước Pháp từ thời Cách mạng, đọc bản Tuyên ngôn Nhơn quyền . Rồi còn trắc nghiệm trình độ tiếng Pháp nữa . Rất buồn Brexit không mở ra cho mình một tương lai tốt đẹp hơn .

Đa số người Anh tập trung sanh sống ở Miền Tây-Nam Pháp như Aude, Lot-et-Garonne, …

Mối ưu tư sau Brexit của người Anh là muốn có một quốc tịch Âu châu cho đời sống thực tế được dễ dàng như đi lại và làm việc trong Âu châu . Họ vẫn giữ quốc tịch Anh vì họ vẫn là người Anh .

Còn người Việt nam mình …

Nhìn lại người Việt nam mình lại khá phức tạp . Riêng người Việt nam hải ngoại, chúng ta có người Mỹ, người Canada, người Anh, người Pháp, …gốc Việt . Nhưng cái gốc Việt đó nay còn được bao nhiêu ? Hình dáng nó ra sao ? Nó màu gì ? Mùi gì ? Câu hỏi có hơi khó chịu nhưng phải chăng đó là thực tế của người Viêt nam mình ?

Còn người Việt ở Việt nam, sau thời gian dài sống dưới chế độ cộng sản, nay còn được bao nhiêu chưa bị đánh mất việt tính của mình nhờ sức đề kháng với chánh sách bạo ngược “ trồng người ” của cộng sản ?

“Vì ích lợi 100 năm, trồng người ” hay “ Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội, phải xây dựng con người xã hội chủ nghĩa” là những khẩu hiệu có ý nghĩa thật sự cụ thể khi nhìn vào đất nước Việt nam ngày nay .

Người cộng sản, từ Hồ Chí Minh là gốc, không làm được điều gì tốt đẹp, lợi ích cho đất nước nhưng đem lại bất hạnh, phá tan hoang đất nước, thì họ xuất sắc . Bởi người cộng sản thứ thiệt là phải vô tổ quốc . Hồ Chí Minh đã giác ngộ nguyên lý này từ khi giác ngộ cộng sản .

Năm 1926, trên báo Thanh Niên phát hành ở Quảng Châu, Hồ Chí Minh viết :

“Cái danh từ Tổ quốc là do các chính trị gia đặt ra để đè đấu nhân dân, để buộc những người vô sản phải cầm vũ khí bảo vệ tài sản địa chủ và quyền lợi của giai cấp giai cấp tư sản . Thực ra chẳng có Tổ quốc, cũng chẳng có biên giới ” .

Về nguồn gốc, dòng tộc, người cộng sản chỉ biết có những người lập ra và dựng lên chế độ cộng sản mà thôi. Hồ Chí Minh trên báo Pravda, số ngày 27/01/1924, đã viết về Lê-nin để bày tỏ bản sắc cộng sản của mình :

“ Khi còn sống, Người là Cha, là Thầy, là đồng chí và cố vấn của chúng ta ” .

Tiếp theo Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Tổng Bí Thư đảng Lao động VN, đưa ra lời kêu gọi toàn dân Việt nam hãy quay lại và lùi lại theo Tàu từ chữ viết, nếp sống, văn hóa vì qua “hằng ngàn năm, nước ta đã từng lệ thuộc Tàu, vì Tàu là nước văn minh nhứt hoàn cầu, Tàu là bạn, là Thầy của ta, …

Ta hãy quét sạch lũ “ trí thức” xuất thân từ các trường Âu-Mỹ và thực dân đế quốc.” ….

(Lời Kêu gọi số 284/LĐ, nhựt báo Tiếng Dội, số 462, ngày 24/8/1951, Sài gòn – Lưu giừ tại British Museum, Londres)

Thừa hưởng thứ văn hóa nô dịch này, Lê Duẩn năm 1960, vâng lời Mao Trạch-đông áp dụng chiến dịch biển người thí gần 10 triệu ngưòi Việt nam để xâm chiếm Miền nam ( Bà 7 Vân, vợ 2 Lê Duẩn, trả lời ký giả Xuân Hồng, BBC) . Lê Duẩn huênh hoang tuyên bố “ Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên-xô và Trung quốc ” .

Sanh ra và lớn lên trong cùng cái nôi văn hóa cộng sản, ngày nay ở Việt nam, có những tên cầm quyền như Nguyễn Phú Trọng phải nói một cách tự nhiên từ con tim đen của hắn khi đề cặp tới việc Tàu đem giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt nam :

“ Trung quốc là người bạn láng giềng lớn . Muốn hay không thì cũng phải ăn đời ở kiếp với nhau . Có ai chọn được láng giềng đâu ” .

Còn tên Phùng Quang Thanh, cựu Bộ trưởng Quốc phòng : “ Tôi thấy lo lắng lắm . Không biết tuyên truyền thế nào chớ từ già tới trẻ con đều có xu thế ghét Trung quốc . Tôi cho rằng cái đó là nguy hiểm cho dân tộc”.

Thậm chí tên thầy chùa Thích Chân Quang – thứ công an làm thầy chùa – mang đầy ác nghiệp vì sự u mê : “Với nước Tàu, Việt nam chỉ là em nhỏ trong gia đình, phải kính cẩn đối với người anh China, theo phong tục Á Đông là quyền huynh thế phụ . Không được hỗn láo .

Lý Thường Kiệt đem quân qua đánh Tàu là hỗn láo ” …

Nếu nói nước mắm, phở là biểu tượng cho sản phẩm văn hóa Việt nam, khi người Âu-Mỹ ăn nước mắm, phở, thấy ngon, đều ca ngợi, nhưng họ vẫn là người Âu-Mỹ thưởng thức hương vị việt nam . Họ không quên điều này .
Còn người cộng sản ở Việt nam ăn nước mắm, ăn phở thấy ngon nhưng lại thấy ngon cái hương vị bánh bao, xíu mại .
Xưa nay, một dân tộc tự đánh mất văn hóa, bản sắc thì việc mất nước trọn vào tay giặc chỉ còn là thời gian để giặc tiếp thu mà thôi .

© Nguyễn thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

Bài liên quan đến Lê Duẩn

 

“…theo một tài liệu do đảng cộng sản ấn hành, vào ngày 20/7/1954, Việt Minh đã để lại Miền Nam 60,000 đảng viên (trích trong Tổng Kết Cuộc Kháng Chống Thực Dân Pháp, Thắng Lợi và Bài Học, Hà Nội, 1996): “Cán bộ và đảng viên được đặt dưới quyền lãnh đạo của đồng chí Lê Duẩn, Bí thư Xứ Ủy Nam Bộ. Vào ngày cuối cùng của thời hạn tập kết ở Cà Mau 1954, sau khi chúng ta đánh lừa địch bằng cách giả bộ lên tàu tập kết, đồng chí Lê Duẩn đã tìm cách rời khỏi tàu vào lúc nửa đêm để ở lại”.

(Sau 7/1954, Lê Duẩn tiếp tục ở lại miền Nam cho đến 1957 thì chịu hết nổi đành trở ra Bắc vì bị TT Ngô Đình Diệm dùng ấp chiến lược tiêu diệt hơn 90% số cán bộ cộng sản gài lại ở miền nam.) 

Như vậy, rõ ràng Miền Bắc đã chuẩn bị tấn công Miền Nam ngay khi Hiệp ước Genève 1954 chưa kịp ráo mực, chứ không phải vì Miền Nam không chấp nhận tổng tuyển cử vào năm 1956, hoặc bởi vì có sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ tại Miền Nam mà đảng cộng sản phải “giải phóng miền nam khỏi tay bọn xâm lược Mỹ và ách kềm kẹp của Mỹ-Ngụy” như tuyên truyền mị dân.

Và cũng chính nhờ ở lại nằm vùng mà Lê Duẩn đã tư vấn cho Hồ Chí Minh tiến hành cuộc thảm sát đẫm máu người dân Huế vô tội nhằm thỏa mãn cơn khát quyền lực của cộng sản “ Đồng Chí Lê Duẩn rất hiểu miền nam và nhân dân miền nam, chúng ta nhất trí thông qua phương án của đông chí Lê Duẩn vì nó đồng nhất với gợi ý của đồng chí Hồ Chí Minh “ (Trích Nghị quyết Bộ Chính trị tháng 12-1967 được Ban Chấp hành Trung ương Đảng thông qua tháng 1-1968, thành Nghị quyết Trung ương lần thứ 14. Tài liệu lưu tại Viện Lịch sử quân sự Việt Nam.).” Theo Đặng Chí Bình

______

Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cho cả nhân loại, đánh cho cả bọn xét lại đang đâm vào lưng ta [28][29]

_________

1960

  • Khi Lê Duẩn yêu cầu thành ủy Hà Nội bán chịu bàn ghế, giường tủ cho công nhân viên, thanh toán bằng cách trừ lương hàng tháng nhưng không được thi hành, ông tức giận nói:
Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại là lạm phát mà sợ?[34]

http://www.vinadia.org/den-cu-tran-dinh/den-cu-chuong-15/

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »