*Xem toàn bộ tuyến bài “Sưu thuế hãi hùng ở Thanh Hóa” TẠI ĐÂY

LTS: Thu vô tội vạ, cùng kiệt sức đóng góp của người dân, đó là thực tế đã và đang diễn ra ở một số làng thuộc xã Trường Sơn.

Đau xót hơn và phẫn uất hơn, để người dân phải răm rắp hoàn thành các chỉ tiêu đóng góp dưới “cái mũ” là tự nguyện, chính quyền địa phương đã thực hiện những chiêu thức cưỡng ép chỉ thấy ở thời… phong kiến.

Không đủ tiền đóng góp, gia đình liệt sĩ bị bạc đãi bằng việc cắt tiêu chuẩn hộ nghèo, thậm chí có gia đình còn bị tịch thu cả chiếc giường cũ kỹ, tài sản duy nhất trong nhà…

Nỗi niềm của người đàn ông có cha là liệt sĩ

Giữa trưa, làng Thành Liên (xã Trường Sơn) vắng ngắt. Trời như đổ lửa nên chẳng mấy ai muốn ló mặt ra khỏi nhà. Tuy nhiên, giữa cánh đồng làng vẫn có một người đàn ông lụi cụi lùa đàn vịt dưới kênh.

Người đàn ông đó chính là nhân vật mà chúng tôi tìm kiếm, anh Phạm Hữu Hùng, con trai liệt sĩ Phạm Hữu Đường, người đã hi sinh ở chiến trường Quảng Trị năm 1972.

Anh Hùng cất tiếng khóc chào đời trước ngày bố anh nằm xuống đúng một tháng.

“Tôi chỉ nghe mọi người trong làng kể, tả lại về cha mình thôi. Ngày còn bé, hỏi về cha, mẹ tôi cũng cứ ú ớ, chẳng nhớ được gì. Nhận được tin cha tôi không còn nữa, sốc nặng bà ấy đã như người điên dại”, nhắc về người cha liệt sĩ của mình, anh Hùng chia sẻ.

Gia đình liệt sĩ bị cắt hộ nghèo vì không còn tiền… đóng quỹ - Ảnh 1.

Chí thú làm ăn nhưng vợ chồng anh Hùng vẫn sống trong nghèo khó.

Nhà anh Hùng ở đầu xóm. Ngôi nhà giản đơn như nhiều nhà ở vùng nông thôn. Trong nhà, ngoài chiếc ti vi cổ lỗ và mấy cái ghế nhựa thì không thấy thứ gì đáng gọi là tài sản. 

Thấy nhà có khách lạ, bà Ngô Thị Dậu, người từng chết điếng bởi tin chồng ngã xuống ngoài chiến trường năm nào lật đật tới kéo ghế ngồi cạnh con mình. Bà cứ ngồi thế chăm chú nhìn chúng tôi trò chuyện.

“Mẹ tôi năm nay hơn 70 tuổi rồi, bà vẫn lúc tỉnh lúc mê. Tôi chỉ mong mẹ tôi khỏe, không ốm đau gì nữa để con cháu được yên tâm làm ăn thôi”, anh Hùng thật thà.

Trong nhà không có nhiều đồ vật đáng giá nhưng trên tường lại dán chi chít giấy khen. “Tôi có 3 cháu, các cháu đều học được. Mình không có tiền bạc thì cũng cố gắng cho con cái chữ. Chỉ mong cháu học tốt để sau này thoát ly…”, anh Hùng lấp lửng.

“Đấy, cũng vì sức ăn sức học của ba đứa con mà nhà tôi phải nợ một phần tiền quỹ thôn đấy. Tôi cũng muốn đóng hết cho xong nhưng mà nghèo quá!”, chị Nguyễn Thị Vân, vợ anh Hùng góp chuyện.

Chị Vân bảo, ở đây, không chỉ xã, thôn mà trường học cũng thu nhiều khoản đóng góp. Những ngày chuẩn bị cho năm học mới này vợ chồng chị lại nát óc nghĩ cách xoay tiền để 3 đứa con được đến trường.

“Mỗi đứa đóng đến 4-5 triệu đồng chứ chả ít đâu, trước còn hộ nghèo thì còn đỡ, chứ giờ mất hộ nghèo rồi xoay tiền mệt lắm!”, chị Vân rầu rĩ.

Nhắc đến chuyện hộ nghèo, anh Hùng bỗng dưng bức xúc: “Đấy, các anh xem, chẳng đâu như ở đây! Nhà tôi nghèo, không có tiền đóng góp cho thôn thì họ lại cắt luôn cái hộ nghèo của tôi…”.

Đau đầu với “trát đòi tiền”

Theo như lời anh Hùng, bởi đông con, bởi phải nuôi mẹ già ngẩn ngơ bệnh tật, nên dù đầu tắt mặt tối quanh năm, nghèo khó vẫn cứ bám riết lấy gia đình anh.

Từ năm 2011, gia đình anh được chính quyền địa phương bình xét là hộ nghèo của thôn, được hưởng các chế độ ưu đãi của nhà nước.

Mấy năm sau (từ 2013 đến 2015) kinh tế gia đình anh đã khá hơn, tuy nhiên vẫn nằm ở nhóm cận nghèo. Năm nay, bởi chị Vân vợ anh đau ốm, thuốc thang tốn kém, gia đình anh lại tái nghèo.

“Theo những tiêu chí mà nhà nước đưa ra thì gia đình tôi thừa tiêu chuẩn là hộ nghèo đấy. Xã cũng đã bình xét, chấp thuận rồi nhưng chỉ vì chưa đóng hết tiền quỹ cho thôn nên họ đẩy gia đình tôi ra.

Nói thật, để mọi người công nhận là mình nghèo thì cũng xấu hổ lắm nhưng khó khăn quá nên tôi chẳng biết tính sao!“, anh Hùng thểu não.