Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 13th, 2016

►”Formosa đã đóng góp được gì?” Mà được giảm thuế hơn 13.000 tỷ đồng trong năm 2014 và 2015?

Posted by hoangtran204 trên 13/08/2016

 “Lúc đầu, Formosa được miễn và hoàn thuế hơn 13.000 tỷ đồng. Sau đó Tổng cục Thuế đã trừ đi những cái Formosa bị phạt và còn hơn 10. 000 tỷ đồng hoàn thuế VAT. Hơn 10.000 tỷ đồng nếu tính vào thời giá cuối năm 2014, đầu năm 2015 thì nó tương đương với 500 triệu USD. Có nghĩa là chúng ta đã cho họ 500 triệu USD từ trước.
Ngày 30-6-2016, Formosa tuyên bố bồi thường vì gây ra ô nhiễm môi trường ở Hà Tỉnh 500 triệu USD.( ở đây và ở đây)
Câu chuyện giống như đùa, “bánh ít trao đi, bánh qui trao lại.”, giữa hai bên không ai mắc nợ ai!?

 

Chuyên gia Phạm Chi Lan:  “Formosa đã đóng góp được gì?”

Đất Việt

Thứ Bảy, 13/08/2016 08:12

“Rốt cuộc Formosa đã đóng góp được gì cho Việt Nam mà được hưởng ưu đãi và hoàn thuế số tiền lớn đến mức như vậy”. 

 
Đó là câu hỏi được chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan đặt ra với Đất Việt khi nói về việc Cục thuế Hà Tĩnh giải quyết hoàn thuế VAT cho Formosa Hà Tĩnh số tiền lên tới 13.483,4 tỷ đồng.
 

PV: Trong  báo cáo vừa trình Bộ Tài chính, Tổng cục Thuế cho biết, từ năm 2014 đến tháng 5/2016, Cục Thuế tỉnh Hà Tĩnh đã giải quyết hoàn thuế GTGT cho Formosa Hà Tĩnh 13.483,4 tỷ đồng (trong đó có 1.459,4 tỷ đồng ghi thu ngân sách, ghi chi hoàn thuế).
Đáng chú ý, trong các giải pháp hỗ trợ về thuế GTGT đối với các doanh nghiệp bị thiệt hại trong sự kiện trên, riêng Formosa được hoàn thuế GTGT nhập khẩu theo hình thức ghi thu-ghi chi trong thời hạn 3 ngày kể từ ngày cơ quan hải quan xác nhận thông quan và xác định số thuế GTGT nhập khẩu phải nộp phát sinh.
Bà có bất ngờ trước việc Formosa Hà Tĩnh được hoàn thuế một số tiền lớn như vậy không? Theo bà, đây có phải là minh chứng cho việc các doanh nghiệp FDI đang được hưởng quá nhiều ưu đãi? 
Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: Tôi thật sự rất ngạc nhiên khi biết thông tin này. Lúc đầu, Formosa được miễn và hoàn thuế hơn 13.000 tỷ đồng. Sau đó Tổng cục Thuế đã trừ đi những cái Formosa bị phạt và còn hơn 10. 000 tỷ đồng hoàn thuế VAT. 
Hơn 10.000 tỷ đồng nếu tính vào thời giá cuối năm 2014, đầu năm 2015 thì nó tương đương với 500 triệu USD. Có nghĩa là chúng ta đã cho họ 500 triệu USD từ trước.
Người ta không thể không so sánh, việc vi phạm của Formosa, cả một tội tày đình như thế, cam kết bồi thường 500 triệu USD nhưng đến nay họ mới chỉ bồi thường có 1 nửa số tiền. Thế mà tiền miễn hoàn thuế nhà nước trả cho Formosa lại đúng bằng số tiền doanh nghiệp này phải bồi thường cho ngư dân 4 tỉnh miền Trung sau sự cố môi trường.
________

Cận cảnh biệt thự khủng của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự – Báo điện tử VnMedia … Jul 26, 2016 – Căn biệt thựkhủngcủa ông Võ Kim Cự, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Chủ tịch HĐND tỉnh Hà Tĩnh.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Mùa “đóng góp” hãi hùng ở Thanh Hoá: Công an, cán bộ làng xã xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền

Posted by hoangtran204 trên 13/08/2016

Sống với cộng sản quá khổ. Dân đã nghèo mà còn bị ép buộc phải đóng tiền nuôi bọn cán bộ, công an. Chính quyền xã và công an vô liêm sĩ đến độ ép buộc gia đình phụ nữ góa chồng phải nộp tiền quỷ và phí 2 triệu mỗi năm để trả lương nuôi bọn chúng, dù người mẹ này phải đi bán nón và làm 2 sào ruộng để nuôi con. Dân quê phải đóng tiền hàng năm để trả lương cho bọn nay Nghệ An thừa gần 200 phó chủ tịch xã

Mùa “đóng góp” hãi hùng ở Thanh Hoá: Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền

 

Soha

Đào Tuy- Tuấn Nam

13-8-2016

H1Chiếc giường của mẹ con chị Toàn từng bị cán bộ làng, xã cưỡng chế khuân đi.

Ở làng Thành Liên nhà chị Toàn nghèo rớt mùng tơi. Túng bấn, không xoay nổi tiền đóng góp, gia đình chị Toàn đã bị cán bộ làng, xã tịch thu mất chiếc giường.

Phản xạ của những người… bé họng

Dù nỗi lo cơm ăn, áo mặc vẫn hiển hiện ngay cả trong giấc ngủ chập chờn nhưng cứ đến mùa đóng góp, nhiều gia đình ở những địa phương chúng tôi thực tế vẫn cố xoay để đủ để đóng quỹ, phí cho thôn, xã.

Họ bảo, đến giờ, việc đóng góp như một phản xạ tự nhiên, như một trách nhiệm không thể nào rũ bỏ.

Đương nhiên, để những người dân thấp cổ bé họng có được “thói quen” này, chính quyền sở tại đã dùng đủ mọi chiêu thức để ép dân đóng cho kỳ được. Ban đầu là vận động, sau thì dọa nạt, bắt chẹt, thậm chí còn… tịch thu cả tài sản.

Ở làng Thành Liên (xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa), chính quyền làng, xã cũng áp dụng chiêu thức chỉ thấy trong thời phong kiến này.

Và, đến giờ, hình ảnh cả đám công bộc túm vào tháo dỡ rồi mang đi chiếc giường cũ kỹ, tài sản đáng giá duy nhất của một hộ nghèo vẫn còn ám ảnh những người dân trong làng.

Chính vì nỗi sợ hãi ấy mà làng xã muốn thu khoản đóng góp gì, bao nhiêu tiền, người dân đều răm rắp… vâng lời.

H1Làm ruộng chỉ đủ tiền đóng góp cho làng, xã, chị Toàn phải làm thêm nghề phụ để có tiền trang trảng cuộc sống.

Nhà chị Nguyễn Thị Toàn nằm ở giữa làng Thành Liên, cách nhà trưởng làng Nguyễn Sỹ Thành không xa. Khi chúng tôi đến, dù đã quá trưa nhưng chị Toàn cùng hai con mới bắt đầu dùng bữa.

Sai con gái cất vội mâm cơm chỉ có bát canh và con cá bé xíu, chị Toàn bảo, nhà chị ngày nào cũng ăn bữa trưa khi trời đã về chiều. “Tôi phải xuống mãi Tĩnh Gia bán nón nên ngày nào cũng về muộn”, chị Toàn thật thà.

Chị Toàn có nghề làm nón lá. Khi nông nhàn, làm được đến đâu là chị tự tay đi bán. “Mình tự bán thì còn kiếm được đồng vào đồng ra chứ giao cho người ta thì chẳng được bao nhiêu”, chị Toàn chia sẻ.

Như nhiều gia đình ở làng, nhà chị Toàn cũng chẳng có mấy vật dụng đáng giá. Nhà có một chiếc quạt cây lọc cọc, khách đến đông nên chẳng biết xoay chiều nào để đuổi đi cái nóng.

“Chồng tôi mất được hơn 3 năm rồi, mình tôi nuôi hai đứa nhỏ ăn học cũng cực lắm các anh ạ!”, chị Toàn tâm sự.

Tuy đổ mồ hôi sôi nước mắt để lo cái ăn cái mặc cho các con nhưng vài năm nay nhưng các khoản đóng góp cho làng, xã chị Toàn đều cố gắng xoay cho đủ và nếu cạn sức khất lại thì cũng chỉ là phần nhỏ trên tổng các khoản thu.

Sở dĩ chỉ Toàn luôn tự giác hoàn thành trách nhiệm đóng góp của gia đình là bởi chỉ cách đây vài mùa đóng góp, gia đình chị đã phải trải qua một sự việc mà nói ra người ở nơi khác chẳng bao giờ tin là có thật.

Chuyện chỉ thấy ở thời… phong kiến

“Cả đời này tôi cũng chẳng thể nào quên được cái buổi chiều kinh hoàng ấy“, chị Toàn chia sẻ.

“Ấy là buổi chiều giữa tháng 10 năm 2010, làng, xã tiến hành thu đợt đóng góp thứ hai trong năm”, chị Toàn nhớ lại.

H1Nét mặt thất thần, chị Toàn kể lại chuyện kinh hãi mà gia đình mình từng hứng chịu.

Vụ ấy, gia đình chị phải đóng tất cả các khoản là 800 nghìn đồng. Chừng ấy tiền với gia đình chị khi đó quá lớn. Thêm nữa, đứa con gái đầu cũng vừa vào năm học mới, dành dụm được bao nhiêu thì chị cũng đã dồn hết cho việc đèn sách của con.

Nhà sạch bách tiền, chị Toàn tính bán nốt chỗ thóc còn lại để đóng cho làng nhưng chồng chị, anh Đậu Văn Tám không nghe. Anh bảo, bán hết thóc thì hai vợ chồng và các con không còn gì để bỏ vào mồm.

“Bao nhiêu vụ mình đều hoàn thành rồi, vụ này chậm một tí chắc họ cũng cảm thông thôi”, anh Tám đã nói với vợ mình như vậy.

Nghe chồng nói vậy nhưng chị Toàn vẫn thấy chưa yên. Ở làng chị biết, cái gì người ta có thể sẻ chia chứ tiền đóng góp thì… hơi bị khó!

Chính bởi nỗi hoang mang ấy mà đã có lần nhân lúc chồng vắng nhà, chị Toàn đã chực xúc thóc đem bán để lấy tiền đóng góp. Tuy nhiên, thóc chưa kịp qua cửa thì anh Tám về. Hai vợ chồng giằng co, đánh nhau chí chóe.

Theo chính lời của trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành, lần ấy, giận vợ, anh Tám đã hất cả thúng thóc xuống giếng.

Không thể vay mượn được ở đâu, chồng lại không cho vét nốt chỗ thóc trong nhà đem bán, chị Toàn đành buông xuôi. “Tôi không biết làm sao cả, chỉ mong các bác ấy thương cho”, chị Toàn nhớ lại.

Và rồi, niềm hi vọng nhỏ nhoi của người đàn bà có khuôn mặt khắc khổ ấy đã vỡ tan như bong bóng xà phòng. Hết hạn đóng góp mà chưa thấy vợ chồng chị Toàn đem tiền ra nộp, cán bộ xã, làng đã kéo nhau tìm đến tận nhà.

“Họ đến đông lắm, cả trưởng làng, phó làng cùng các cán bộ ở làng. Có cả các anh công an xã nữa”, chị Toàn kể lại.

Thấy đoàn cán bộ ai nấy mặt lạnh như băng bất ngờ xuất hiện ở nhà mình, chị Toàn run như cầy sấy.

“Hai vợ chồng tôi đã khóc lóc van xin mong họ thư thư cho ít bữa nhưng không được”, chị Toàn kể lại với ánh mắt thất thần như thể mọi việc vừa diễn ra mới ngày hôm qua.

Ngày ấy, nhà chị Toàn chẳng có gì. Ngôi nhà cấp bốn xây đã lâu nhưng vẫn để gạch thô, chưa có tiền vào cát.“Đến đôi cánh cửa vợ chồng tôi cũng còn chả có tiền lắp nữa là”, chị Toàn sụt sùi nói.

Hết động viên rồi dọa nạt mà vẫn thấy đôi vợ chồng “cứng đầu” chẳng chịu… xùy tiền, đoàn công tác đã quyết định “xuống tay”.

Mấy người chạy bổ vào nhà xục xạo, tuy nhiên, chẳng có vật dụng gì đáng tịch thu.

“Không tìm được cái gì đáng giá, mấy người ấy chực quay ra thì ông trưởng thôn lại lao vào. Ông ấy tháo chiếc giường mà vợ chồng cùng hai con của tôi đang nằm“, chị Toàn nói giọng như chực khóc.

Chiếc giường ấy, theo lời chị Toàn là tài sản duy nhất mà vợ chồng chị sắm khi nên duyên chồng vợ.

“Thấy trưởng làng vào tháo giường, mấy anh đội mạnh (công an viên- PV)cũng lao vào. Tất cả xúm vào tháo tung chiếc giường nhà tôi ra rồi bó lại khiêng ra nhà văn hóa của làng.

Khi ấy tôi chỉ biết khóc nhưng van xin thế nào họ cũng chẳng động lòng”, chị Toàn nhớ lại.

Cuối năm, trời trở lạnh. Không còn giường nằm, đêm ấy, vợ chồng con cái chị Toàn ôm nhau co quắp nằm dưới đất.

H1Sau một thời gian “lưu lạc” ở nhà văn hóa của làng, chiếc giường lại trở về với mẹ con chị Toàn.

Nhà chưa có cửa, gió lùa đến tím thịt tím da. Thương nhất là đứa con thứ hai, khi ấy cháu mới vừa 5 tuổi. Trời lạnh, cháu cứ ngu ngơ hỏi, giường nhà mình đâu, sao không nằm trên giường mà lại nằm dưới đất.

Anh Tám, chồng chị Toàn hay rượu. Từ bữa bị “phi đội mạnh” tịch thu mất chiếc giường, phẫn chí, anh uống nhiều hơn. Cứ say là anh buông lời chửi đổng.

Thương các con nằm đất rét mướt, giận cán bộ làng, xã vô tình, hơn tháng sau, nhờ mấy người mách nước, chị Toàn lên huyện để phản ánh chuyện khó tin nhưng có thật xảy đến với gia đình mình.

Một tuần sau ngày chị lên huyện, trưởng làng đã đến thông báo với gia đình chị là lên xã để nhận lại chiếc giường. Tuy nhiên lúc này được thể anh Tám đã làm căng.

“Giường nhà tôi có chân nhưng nó không biết đi. Các ông bê đi thì các ông phải bê về trả”, anh Tám quả quyết.

Thấy thái độ của anh Tám vậy, biết là có thuyết phục cũng chẳng ăn thua, trưởng làng đành lủi thủi ra về.

Ít ngày sau, khi tết đã cận kề, trưởng làng lại đến vận động gia đình chị Toàn ra nhận lại chiếc giường. Lần này trưởng làng bảo, vợ chồng chị cứ ra, đích thân trưởng làng sẽ phụ giúp chuyển về.

Nghĩ nếu cứ để người ta vứt lay lắt ở nhà văn hóa thì chiếc giường hỏng mất, lại thêm việc năm hết tết đến không thể để nhà trống hoác trống huơ, chị Toàn đã động viên chồng nghe lời trưởng làng đi nhận lại.

Chiếc giường ấy bây giờ chị Toàn vẫn kê ở góc nhà và được sơn lại màu cánh gián bóng bẩy. Chiếc giường ấy vẫn là tài sản đáng kể nhất trong nhà.

Cán bộ tịch thu giường là do dân… tự nguyện!

Sau mấy chục ngày “lưu lạc”, chiếc giường cưới của vợ chồng chị Toàn lại tìm về với chủ. Tuy nhiên, hạnh phúc của chị thì đã không còn vẹn nguyên bởi vợ chồng âm dương cách biệt.

Sau chuyện kinh hãi trên, bởi thấy ở quê không ngóc đầu lên được, năm 2012, anh Tám quyết tâm vào Nam làm thuê những mong kiếm chút tiền để vợ con được mở mày mở mặt.

Anh Tám muốn vào Bình Dương để làm thuê cho người ta. Thế nhưng, đến Bình Định thì hành trình tìm kiếm vận may của anh vụt tắt. Bỏ lại vợ con, anh Tám lìa đời sau cơn đau lạ.

Mất chồng, gánh nặng gia đình buộc lên vai chị Toàn. Biết mình phận mẹ góa con côi, chị Toàn chỉ biết cun cút làm ăn, chăm lo cho hai đứa nhỏ và đến vụ thì gắng sức hoàn thành bổn phận đóng góp của mình.

“Vụ vừa rồi, ba mẹ con tôi phải đóng hơn 2 triệu đồng. Làng, xã thu là tôi bán lúa đóng ngay, không chậm đâu”, chị Toàn nói.

Chị Toàn bảo, nhà chị có 2 sào ruộng. Mỗi vụ thu về chừng 5 tạ lúa. Nếu tính theo thời giá bây giờ (thóc 6000 đồng/kg) thì có bán sạch sẽ thóc cũng chỉ được 3 triệu đồng.

“Đóng cho làng xã hơn 2 triệu rồi, số còn lại mua giống má, phân gio còn chẳng đủ”, nhẩm tính xong chị Toàn ngồi thừ mặt chán nản.

H1Trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành bảo, cán bộ đến thu chiếc giường là do chị Toàn… tự nguyện!

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Sỹ Thành có chuyện cán bộ làng, xã đến cưỡng chế chiếc giường của gia đình chị Toàn nhằm gây sức ép để gia đình chị Toàn nộp tiền đóng góp.

Tuy nhiên, ông Thành bảo, việc cưỡng chế chiếc giường ấy là do chị Toàn… tự nguyện! Theo ông Thành, vụ ấy bởi muốn đóng nhưng anh Tám không cho nên chị Toàn đã đề xuất với cán bộ làng thu chiếc giường trên để… răn đe chồng!

(Còn nữa)

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Ninh Hoà (Khánh Hoà): Công an đàn áp đánh người dân bảo vệ môi trường

Posted by hoangtran204 trên 13/08/2016

Công an đàn áp, đánh dân kinh hoàng tại Khánh Hoà

 

12-8-2016

Bạn đọc Danlambao – Nhiều người dân tại thôn Ninh Ích (xã Ninh An, thị xã Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà) đã bị CA đàn áp, đánh đập tàn bạo vào sáng ngày 12/8/2016 khi biểu tình phản đối hành vi xả chất thải độc hại của của công ty Cổ phần Môi trường Khánh Hoà.
Video phổ biến trên mạng xã hội cho thấy cảnh đàn áp kinh hoàng khi công an dùng dùi cui và bình xịt hơi cay trấn áp một người đàn ông địa phương. Nhiều phụ nữ cũng bị đánh đập gây thương tích và phải nhập viện. Thậm chí, cả trẻ em cũng bị xịt hơi cay…
Thông tin chi tiết về vụ việc đãin được cập nhật trên Dân Làm Báo tại link:
________

Ninh Hoà (Khánh Hoà): Công an đàn áp người dân bảo vệ môi trường
 
 

CTV Danlambao – Sáng 12/8/2016, tại thôn Ninh Ích, xã Ninh An, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa, lực lượng công an, cảnh sát cơ động, các cơ quan chức năng đã đàn áp người dân địa phương nhằm chấm dứt cuộc biểu tình yêu cầu trả lại môi trường trong lành.Trong suốt 1 năm qua, Nhà máy xử lý chất thải nguy hại của Công ty cổ phần Môi trường Khánh Hòa là chủ đầu tư được xây dựng gần khu dân cư gây ô nhiễm khiến người đân địa phương hết sức bức xúc.

Ngày 1/3/2016, người dân thôn Ninh Ích đã chặn chiếc xe ben biển số 79C 067.97 chở rác vào Nhà máy xử lý chất thải nguy hại (CTNH) của Công ty CP Môi trường Khánh Hòa để xử lý thử nghiệm rồi “giam lỏng”. Hằng ngày, người dân cử người “canh gác” không cho công ty đưa xe đi, đồng thời yêu cầu nhà máy cam kết đóng cửa dời đi nơi khác thì mới chịu thả xe cho Công ty.

Sau 5 tháng bị giam lỏng, sáng 12/8/2016, đại diện chính quyền địa phương và doanh nghiệp đến “giải cứu” xe rác này thì hàng trăm người dân đã đổ ra quốc lộ 1 ngăn cản, Người dân còn treo băng rôn, yêu cầu doanh nghiệp, UBND thị xã phải viết “giấy cam kết” không để xe chở rác chạy vào thôn, buộc nhà máy xử lý chất thải công nghiệp, chất thải nguy hại (đóng tại thôn Ninh Ích) ngưng hoạt động.

Tuy nhiên, đòi hỏi này không được đáp ứng. Ngay sau đó, hàng chục cảnh sát cơ động, trật tự, CSGT Công an thị xã Ninh Hòa đã được điều động đến để đánh đập phụ nữ, trẻ em và thanh niên. Quang cảnh rất hỗn loạn.

Chị Chế Thị Mỹ Hiền bị đánh thâm tín mắt.
Một bé gái cũng bị xịt trúng hơi cay. Video Chút Nguyễn

Một người dân có mặt tại hiện trường cho CTV Dân Làm Báo biết, hiện tại Sức khoẻ của chị Chế Thị Mỹ Hiền đang dần ổn tuy nhiên vẫn còn rất đau, chị chưa hết bàng hoàng trước sự đàn áp đánh đập những người dân vô tội của chính quyền. Hiện chị đang nằm ở Bệnh Viện đa khoa Ninh Diêm thị xã Ninh Hoà.

Nhà máy xử lý chất thải nguy hại được xây dựng chỉ cách khu vực dân cư đang sinh sống hơn 1km, với tổng vốn đầu tư gần 137 tỉ đồng. Đây là nhà máy có công suất xử lý 100 tấn rác thải rắn/ngày đang trong giai đoạn chạy thử nghiệm để Tổng cục Môi trường (Bộ Tài nguyên – môi trường) kiểm tra, đánh giá các thông số về khí thải, nước thải.

Theo phản ánh của người dân địa phương: Mỗi lần nhà máy đốt rác là khói, bụi trắng bám đầy mái tôn, nền nhà người dân. Không chỉ vậy, khi hít phải khói, bụi từ nhà máy thải ra người dân thấy khó chịu, nhấc đầu, gân mẩn ngứa. Xe chở rác qua khu dân cư thì bốc mùi hôi thôi không chịu nổi.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »