Trần Hoàng Blog

►Bà Ngân, bà đã làm được gì cho chúng tôi, cho đất nước VN?

Posted by hoangtran204 trên 27/07/2016

 

____

FB Vân Hồng Vương

26-7-2016

Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân. Nguồn: internet

Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân. Nguồn: internet

Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình” – Chủ tịch Quốc hội nói.

Sáng 31/3/2016, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, đã nhậm chức, với lời tuyên thệ: “Trước cờ đỏ sao vàng thiêng liêng của Tổ quốc, trước Quốc hội, trước đồng bào cử tri cả nước, tôi xin tuyên thệ: Tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân, với Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Tôi nguyện nỗ lực rèn luyện, phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và Nhân dân giao phó“.

Câu nói “đã làm được gì cho đất nước?”, tôi nghĩ chỉ có bọn dư luận viên bò đỏ 3 củ mới hay dùng. Ai dè chủ tịch quốc hội cũng nói câu này. Lời thề của bà cách đây mấy tháng hùng hồn thế, mà giờ đây bà đã quên rồi sao? Bà phủi công ơn của chúng tôi nhanh quá khi kết luận bạc bẽo: chúng tôi “chưa làm gì cả”.

Để chúng tôi kể bà nghe chúng tôi làm gì cho đất nước nhé. Chúng tôi lao động lương thiện đóng thuế nuôi bà và xây dựng đất nước. Thuế ở tiền điện nước, xăng xe hàng ngày chúng tôi dùng, ở bát phở sáng nay chúng tôi ăn, ở quần áo chúng tôi mặc, tất cả đều có thuế. Cơm bà ăn, áo bà mặc, xe bà đi là từ thuế của chúng tôi, tiền sạch đấy, không tham ô, tham nhũng, trộm cắp lừa đảo đâu.

Nhưng bà đã làm được gì cho chúng tôi, cho đất nước?

Biển đảo vẫn mất dần, ngư dân vẫn chết, tàu lạ vẫn oanh tạc trên chủ quyền của tổ quốc, tham nhũng vẫn tràn lan, nợ công vẫn cao, tài nguyên, kinh tế vẫn kiệt quệ, môi trường ô nhiễm, an sinh xã hội vẫn thấp kém,… Bà và những người đầy tớ như bà không làm tròn trách nhiệm của chúng tôi giao phó, thì chúng tôi phải kêu lên. Tiền thuế của chúng tôi bỏ ra, chúng tôi xót, chúng phải lên tiếng. Các ông các bà cứ làm tốt nhiệm vụ của mình, cứ làm đúng lời thề khi nhậm chức, xứng đáng với đồng thuế của chúng tôi, thì việc gì chúng tôi nhọc công kêu gọi, hô hào?

Biển đảo, đất nước, quê hương này là của chúng tôi, chúng tôi có quyền lên tiếng khi thấy bờ cõi bị xâm lăng vì chúng tôi là chủ nhân của đất nước này, đấy là quyền và trách nhiệm của chúng tôi.

À, bà học lại lịch sử, ngày xưa cũng có người “hô hào thật to, kích động thế này thế khác”, thậm chí còn bịa đặt, vu khống, khủng bố các kiểu để “giải phóng” hay “cướp chính quyền” gì gì đấy, nếu lên án những người “hô hào” thì lên án một thể, đừng nhất bên trọng nhất bên khinh thế.

Cuối cùng, thay vì hỏi chúng tôi đã làm gì. Bà hãy tự kiểm điểm, với những đồng thuế chúng tôi đóng để nuôi bà, bà đã làm được gì cho chúng tôi và cho đất nước này?

______

Đừng hỏi rằng người dân đã làm gì được gì cho đất nước

Luân Lê

NHÂN DÂN

Đừng bao giờ hỏi rằng người dân đã làm gì được cho đất nước. Tôi tin rằng, bất cứ một nghị sỹ nào, nếu ở đất nước văn minh do dân bầu chon trực tiếp, chắc chắn họ không bao giờ dám mở miệng ra để đặt câu hỏi tu từ kiểu đó trong phòng họp “nghị trường.

Nhân dân, tạo nên lịch sử, nhân dân làm nên của cải, nhân dân xây dựng lên nhà nước, nhân dân bảo vệ tổ quốc. Và mọi quyền lực đều thuộc về nhân dân, điều đó đã được minh định trong Hiến pháp, tất cả mọi hoạt động của chính quyền phải chịu sự giám sát, kiểm tra và kể cả phủ quyết (trưng cầu dân ý) của nhân dân. Và người dân cũng là chủ thể nộp thuế để nuối sống bộ máy công quyền chỉ biết ăn bám vào tiền thuế của dân chứ không có chức năng gì khác ngoài thực hiện những nhiệm vụ mà nhân dân giao phó.

Không một chính thể nào dám đặt ra câu hỏi: người dân đã làm được gì cho đất nước! Vì như thế là phủ nhận toàn bộ quyền lực của nhân dân, phủ nhận toàn bộ sự đóng góp của cải nuôi sống nhà nước của nhân dân. Không có nhân dân, sẽ không có nhà nước, nhưng hoàn toàn không có mệnh đề ngược lại.

Cũng chỉ bởi Điều 4 Hiến pháp đã biến Đảng cộng sản trở thành một thực thể chính trị vô song, khi lãnh đạo toàn diện nhà nước mà lại hoạt động không theo bất cứ một đạo luật nào được tạo nên làm cơ sở thiết lập cũng như kiểm soát tổ chức ấy. Bởi thế, nên người ta nghĩ quyền lực nhà nước thực chất đã nằm hoàn toàn trong tay Đảng, còn nhân dân chỉ là thứ đứng sau.

Bà chủ tịch quốc hội vừa giơ tay lên thề sẽ trung thành với tổ quốc và nhân dân, nhưng thực đáng buồn là chỉ một ngày sau bà ấy lại phủ nhận “một phần nhân dân” trong lời thề ấy.

Ông Hồ chủ tịch, mà trước đó là cụ Nguyễn Trãi đã nói, lái thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân. Nên nhân dân mới là thực thể và lực lượng tối cao của một quốc gia, chứ không phải chính thể được uỷ thác bởi nhân dân bảo vệ tổ quốc và nhân dân trong lòng đất nước ấy.

Việc một loạt các quan chức đến nay người ta mới “phát hiện” ra những khối tài sản lên tới hàng trăm, hàng ngàn tỷ được xây cất lừng lững trên những mảnh đất nghèo nàn, khắc nghiệt, chỉ nói lên rằng sự thờ ơ, hoặc kể cả là bao bọc, bởi một thế lực công quyền khiến người ta không dám động vào hoặc có nhìn thấy cũng phải coi như không. Đến giờ người ta mới dám “khui ra và xới lên” những góc khuất, những ung nhọt mà nó tồn tại từ lâu như một sự thách thức đầy ngang nhiên trong chốn công quyền.

Gác lại một bên, người ta có bao giờ tự hỏi, hàng vạn, triệu ngư dân và những người kinh doanh nhờ biển miền Trung hiện giờ ra sao hay không? Hay lại chạy theo những sự kiện mà nó đã trở nên quá đỗi bình thường trong cuộc sống mà vốn dĩ người ta coi những thứ bất thường là những thứ quá đỗi bình thường và hiển nhiên trong cuộc sống?

Từ một sự thật nhỏ nhất, là chuyện những tên quan bé nhất ở cấp thôn, xã thản nhiên lợi dụng sự kiện cá chết mà ăn bớt phần tiền, gạo được trợ giúp của ngư dân, ắt hẳn người ta nghĩ đến một câu hỏi và mệnh đề lớn hơn gấp vạn lần như thế, rằng, những tên quan to hơn sẽ ăn cướp bao nhiêu và từ những khoản nào của người dân khốn khổ trên mảnh đất này?

Câu hỏi, không phải lời thề, và càng không phải để bỏ qua như một hòn đá ném vào giữa ao bèo. Mà là để tìm ra giải pháp thực sự, đó là không thể tham nhũng và cũng không kẻ nào dám tham nhũng.

Đó là, ngôi nhà cần có hơn một đảng chính trị tham gia vào công cuộc trị vì đất nước. Chỉ khi đó người ta mới biết mình không thể và không dám lạm dụng quyền lực mà tư lợi cá nhân hay hoành hành nhân dân bằng những chính sách, luật tục điên rồ như đã thấy.

Lùi Luật biểu tình, cũng như việc đình chỉ thi hành những Bộ luật lớn và quan trọng của một đất nước, đó chính là sự thụt lùi về việc áp dụng những giá trị văn minh của nhân loại cho một xã hội mà nó đang khao khát những giá trị phổ quát ấy, từng ngày.

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: