Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 24th, 2016

► Làm gì để xử lý các quan tham VN tẩu tán tài sản ra nước ngoài?

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2016

23-7-2016

Bà Nguyệt Hương

Bà Nguyệt Hương

Chúng ta chưa quên nguyên Quyền trưởng phòng kinh doanh Vinashinlines Giang Kim Đạt đã bán 3 con tàu, ôm số tiền 19 triệu USD (400 tỷ đồng) tẩu tán ra nước ngoài, mua bất động sản và giao cho bố đẻ đứng tên. Và nay, dư luận đang vô cùng phẫn nộ trước việc bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường mặc dù là ĐBQH – đại diện cho quyền lợi của dân, nhưng lại nhẫn tâm chiếm đoạt hơn 2.000 hecta đất nông nghiệp làm các khu công nghiệp, ép doanh nghiệp đầu độc môi trường, làm giàu trên sinh mạng của người dân, cùng chồng là ông Trần Anh Tuấn, Chủ tịch HĐQT ngân Hàng Hải Việt Nam (Maritime Bank) gom tiền của dân rồi âm thầm nhập thêm quốc tịch nước khác và thề trung thành với nhân dân Malta để chuẩn bị lên đường chạy trốn.

Vấn đề rất lớn đặt ra, nếu Giang Kim Đạt trong Đại án tham nhũng Vinashinlines có quốc tịch Malta như bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường thì hậu quả sẽ khôn lường ra sao? Việc thu hồi và xử lý tham quan này sẽ gặp trở ngại thế nào khi đối tượng mang hai quốc tịch? Ngược lại, một người cơ hội, tham lam, làm giàu trên sinh mạng dân nghèo như bà Nguyệt Hường khi đã có quốc tịch nước khác mà tẩu tán khối tài sản khổng lồ ra nước ngoài thì sẽ xử lý thế nào ?

Ông Trần Anh Tuấn - chồng bà Hường

Ông Trần Anh Tuấn – chồng bà Hường

Dư luận từng rúng động trước thông tin “siêu lừa” Huyền Như sau khi chiếm đoạt gần 4.000 tỉ đồng tiền gửi của dân, đã chuẩn bị sẵn các thủ tục (chuyển nhượng tài sản, mang thai, làm thẻ xanh đi Mỹ) để “cao chạy xa bay” ra nước ngoài.

Hay, nguyên Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh Nguyễn Công Ngọ có số tài sản khủng vừa bị phanh phui. Có ai dám chắc rằng ông ta không chuẩn bị sẵn đường chuyển tiền ra nước ngoài?

Theo hồ sơ Panama bị rò rỉ, Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước ngoài. Phải chăng phần lớn là những đồng tiền mồ hôi nước mắt của dân ?

Trong khi đó, cơ sở pháp lý của Việt Nam, công cụ phòng chống tham nhũng và nhất là thu hồi tài sản tham nhũng tẩu tán lại chưa có biện pháp chế tài. Tại khoản 2, Điều 44, Luật Luật phòng, chống tham nhũng quy định về nghĩa vụ kê khai tài sản: “Người có nghĩa vụ kê khai tài sản phải kê khai tài sản, mọi biến động về tài sản thuộc sở hữu của mình và tài sản thuộc sở hữu của vợ hoặc chồng và con chưa thành niên”, nhưng thực tế việc thực hiện kê khai tài sản chỉ là hình thức, khai cho có.

Thông tư 35 của Ngân hàng Nhà nước cụ thể hóa Điều 23 Luật phòng chống rửa tiền, quy định, chuyển ngoại tệ ra nước ngoài có trị giá từ 1.000 USD trở lên, phải báo cáo Cục Phòng, chống rửa tiền (NHNN). Nhưng việc chuyển tiền, tài sản ra nước ngoài rất dễ thực hiện thông qua các giao dịch điện tử ngầm hoặc đội lốt hợp tác đầu tư thông qua các công ty bình phong ở nước ngoài.

Những lỗ hổng pháp luật trên đã bị Giang Kim Đạt, Huyền Như và hàng loạt các quan tham khác (kể cả những quan chức chưa bị lộ) lợi dụng tẩu tán tài sản, tháo chạy ra nước ngoài. Giờ đây, phải chăng vợ chồng Trần Anh Tuấn – Nguyễn Thị Nguyệt Hường nhập quốc tịch Malta (không ngoại trừ khả năng thành lập các công ty bình phong để thực hiện các hoạt động đội lốt đầu tư – thủ đoạn mà giới siêu giàu quốc tế thường thực hiện ở các “thiên đường trốn thuế”) là để ôm khối tài sản kếch xù chạy ra nước ngoài hưởng thụ?

Nhìn sang các nước, cựu Thủ tướng Thái Lan Thaksin đã chất lên máy bay 58 va li và hòm lớn (chưa kể số tài sản của gia đình khoảng 1 tỉ USD, mua cả CLB bóng đá Manchester City) tẩu tán ra nước ngoài, đi lại bất cứ đâu với tấm hộ chiếu Montenegro trong tay. Tại Trung Quốc: Gia đình Bạc Hy Lai – Cốc Khai Lai bị phanh phui đã chuyển 6 tỷ USD ra nước ngoài; Cựu tỉnh trưởng Vân Nam Lý Gia Đình bị phát hiện có tới 5 hộ chiếu của 5 quốc gia; Đặng Gia Quý, anh rể của Tập Cận Bình đã biển thủ lượng lớn tiền và đầu tư vào hai công ty ở quần đảo Virgin của Anh, một thiên đường trốn thuế,.. khiến dư luận phẫn nộ về mức độ tham nhũng và cách tẩu tán tiền của các quan tham Trung Quốc.

Làm thế nào để Việt Nam phát hiện tham nhũng, kiểm soát tài sản đối với người có chức vụ, quyền hạn? Cơ chế thu hồi tài sản tham nhũng ra sao khi có dấu hiệu tẩu tán tài sản ra nước ngoài? Làm sao để quản lý, thu hồi tài sản được chuyển nhượng cho người thân đứng quyền sở hữu?

Biện pháp và khung hình phạt nào đối với quan chức lén nhập quốc tịch vào “thiên đường trốn thuế” ?

Số phận của những người dân và doanh nghiệp đang gửi tiền ở ngân hàng Hàng Hải Việt Nam (Maritime Bank) sẽ ra sao nếu ông chủ ngân hàng này là ông Trần Anh Tuấn cùng vợ là bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường gom tiền tẩu tán ra nước ngoài?

Theo facebook Tuyen Nguyen Chung

 danchimviet.info 

_____

 

Nguyễn Thị Nguyệt Hường: Đại biểu quốc hội, mua quan chức, cấu kết Trung Quốc, bóp cổ doanh nghiệp, chiếm đất của dân, hút máu ngân hàng!

24-7-2016

“Trong kinh doanh, cũng như ở nghị trường, bạn không thể cứ chờ cơ hội đến, mà phải tự tìm kiếm hoặc tạo ra nó”, đây là câu nói của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường được một số tờ báo PR lên 9 tầng mây. Vâng bà Hường là người thông minh và nói rất hay, thậm chí hành động của bà còn “tuyệt vời” hơn thế! Bà không chỉ tạo ra cơ hội mà còn tận dụng nó đến mức tàn nhẫn!

 

Nhằm mở rộng mối quan hệ làm ăn, bà Hường đã tìm cách mua ghế đại biểu Hội đồng Nhân dân TP Hà Nội, rồi Đại biểu Quốc hội. Theo một số người dân phản ánh, bà Nghị này lần nào về quận Tây Hồ tiếp xúc cử tri cũng được cờ rong trống mở. “Cử tri” thì được chọn trước, khi về ai cũng hoan hỉ vì túi đã có phong bì dày. Có ông cử tri cựu binh tuổi U70 thuộc dạng “hạnh kiểm tốt”, lần nào về cũng khen chị Hường nức nở, gọi chị xưng em rối rít.

Có sự hậu thuẫn từ người chồng (Tuấn “Chợ”), với lượng vốn được huy động từ các phi vụ ngầm thông qua nhiều mối quan hệ, công ty của bà Hường ngày càng phát triển. Với “tầm nhìn xa trông rộng”, bà Hường nhận thấy sản xuất không thể kiếm lời nhanh, chỉ có đầu cơ hạ tầng cho các doanh nghiệp khác thuê mới “kiếm lời” cao hơn.

Hai vợ chồng bà Nguyệt Hường - Anh Tuấn "kẻ tung người hứng", dùng mọi cách để thâu tóm các khu công nghiệp, ngân hàng, chèn ép doanh nghiệp và đẩy người dân vào đường cùng.

Năm 2006, bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường thành lập Tập đoàn Đầu tư Phát triển Việt Nam (VID Group). Nhận thấy Hưng Yên gần Hà Nội và đang cần phát triển khu công nghiệp, lập tức vợ chồng bà Hường săn tìm các lô đất ở Phố Nối, Hưng Yên là địa điểm đầu tiên.

Tại đây bà Hường đã cấu kết với Tập đoàn Lifan của Trung Quốc, mua chuộc giới chức địa phương tỉnh Hưng Yên, thâu tóm 25 hecta đất nông nghiệp của người dân với giá đền bù rẻ mạt, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh “ly nông”. Sau đó cho các doanh nghiệp sản xuất thuê lại với giá cắt cổ. Khi thu được số tiền khổng lồ từ Cụm Công nghiệp Lifan (Hưng Yên), trong cơn say máu làm giàu, bất chấp thủ đoạn, bà Hường tiếp tục cấu kết với quan chức các địa phương, vung tiền thâu tóm đất nông nghiệp để lập tiếp 2 khu công nghiệp tại Hải Dương (Nam Sách, Phúc Điền), rồi Quang Minh (Vĩnh Phúc), Đài Tư (Hà Nội); Thạch Thất – Quốc Oai (Hà Nội); Đồng Văn II (Hà Nam)… Chỉ trong thời gian ngắn, bà Hường đã thâu tóm hơn 2.000ha đất nông nghiệp. Không biết bà Hường đã bỏ ra bao nhiêu tiền để “đi đêm” với các quan chức địa phương, người ta chỉ biết KCN Quang Minh của bà được TP.Hà Nội đã mở ngay tuyến xe buýt 53 từ trung tâm TP đến KCN Quang Minh của bà để làm bệ phóng.

Ép người dân nhượng đất cho các khu công nghiệp

Sau khi bị mất đất sản xuất vào tay bà Hường, nhưng phần lớn người dân vẫn quyết tâm bám trụ quê hương, cố chịu đấm ăn xôi, quyết “ly nông, không ly hương” và sử dụng đồng vốn ít ỏi từ việc đền bù giải phóng mặt bằng đầu tư chuyển đổi ngành nghề.

Cay đắng thay, mong muốn chuyển đổi ngành nghề dường như “quá sức” đối với một số người dân vốn quen với ruộng đồng. Khoảng 2/3 số lao động của các hộ gia đình bị bà Hường “cướp đất” cho dự án công nghiệp không đáp ứng được tiêu chí tuyển dụng của các nhà máy công nghiệp vì quá tuổi, trình độ văn hoá thấp, không có tay nghề chuyên môn,… Hệ quả tất yếu là số người thất nghiệp, ăn không ngồi rồi ngày càng nhiều.

Điển hình như ở xã Trưng Trắc (Văn Lâm), nhiều hộ dân sau khi nhận tiền, không có việc làm, đã mua sắm xe máy, ăn chơi tiêu xài dẫn đến đổ đốn, trở thành kẻ gieo rắc “cái chết trắng” cho người thân, xóm làng. Nhìn căn nhà trống hơ trống hoác của mình, bà H. (xã Trưng Trắc, Văn Lâm) ngậm ngùi kể: “Những tưởng có ít vốn từ việc nhượng lại đất cho các dự án công nghiệp, nào ngờ hai thằng con và ông chồng đều dính vào ma tuý. Không còn tiền hút chích, thằng lớn đổ bệnh rồi sớm đi theo ông bà”. Bà H nghẹn ngào: “Ông chồng tôi và thằng bé… được Nhà nước “nuôi” rồi.” Với bà, hình ảnh một gia đình êm ấm xưa kia chỉ còn là ảo ảnh.

Cũng hoàn cảnh tương tự, sau gần 1 năm “ngồi chơi xơi nước”, cầm trong tay mấy chục triệu đồng sau khi giao hết đất nông nghiệp cho bà Hường làm dự án sản xuất xe máy Lifan với Trung Quốc, bà Trần Thị Hải (xã Nghĩa Hiệp, Yên Mỹ, Hưng Yên) tính chuyện gửi tiền vào ngân hàng. Số lãi hàng tháng không đủ chi tiêu cho cả nhà, cả 4 người con trong độ tuổi lao động của gia đình bà đều không tìm được việc làm. Hơn 2 sào ruộng khoán còn lại cũng đành nhượng lại cho người khác, gia đình lâm vào cảnh không còn đất canh tác.

Hút máu doanh nghiệp

Khi phóng viên đặt câu hỏi: “Bí quyết nào VID Group thuyết phục được các đối tác đến đầu tư tại các khu công nghiệp của mình?”, bà Hường đã trả lời: “Đơn giản đó là nói đúng sự thực, trung thực, không được bưng bít thông tin hoặc khoa trương hình thức”. Vâng, bà nói rất hay! Để hiểu thêm về độ trung thực, đạo đức kinh doanh của bà Hường chúng ta hãy xem bà đã làm gì ở các khu công nghiệp ấy.

Điển hình như ở KCN Quang Minh (Mê Linh, Hà Nội), một khu công nghiệp lớn nhất của bà Hường. Toàn bộ nước thải của khu công nghiệp này đều xả trực tiếp ra môi trường. Theo Sở Tài nguyên Môi trường Hà Nội, nước thải do khu công nghiệp Quang Minh xả ra môi trường có hàm lượng độc tố cynaua (giống chất mà Formosa xả ra biển) vượt 8 lần tiêu chuẩn cho phép, BOD5 vượt 13,5 lần, COD vượt 14,7 lần, sunfua vượt hơn 4 lần, colifom vượt hơn 13 lần… Do quá bức xúc với tình trạng ô nhiễm kéo dài do toàn bộ nước thải của khu công nghiệp Quang Minh đều xả trực tiếp ra môi trường, người dân quanh đây nhiều lần viết đơn kiện, tập trung phản đối và thậm chí lấp cống xả thải để ngăn chặn dòng nước đen ngòm, thối hoắc này.

13707780_272455129796000_1110253948172127824_n

13754103_272455126462667_5439181921599053532_n

13726739_272454916462688_3057656551486555011_n

Khu công nghiệp Thạch Thất – Quốc Oai của bà Hường cũng xả nước thải làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn nước và môi trường, người dân xã Phùng Xá (huyện Thạch Thất) rất bức xúc về tình trạng nước thải của KCN này xả trực tiếp ra môi trường, gây ô nhiễm nặng.

13754450_272454879796025_3406497800816797602_n

13731466_272454919796021_7119805572828044172_n

Theo phản ánh của các doanh nghiệp trong KCN, thì chính Công ty Nam Đức (một công ty của Bà Hường) đã ép các doanh nghiệp trong KCN chấp nhận mức phí hạ tầng cắt cổ. Nhiều doanh nghiệp bị Công ty Nam Đức khủng bố bịt cổng, bịt cống thoát nước, thậm chí khi các doanh nghiệp xin các thủ tục hành chính tại nhiều cơ quan quản lý nhà nước cũng bị từ chối với lý do chưa nộp phí hạ tầng… nên đành phải chấp nhận ký hợp đồng và thanh toán tiền hạ tầng rất bất lợi, một số doanh nghiệp phản ứng quyết liệt thì bị đưa ra Tòa, nhận bản án bất công. Xung đột giữa chủ đầu tư KCN Quang Minh và các doanh nghiệp “nóng” tới mức đơn thư gửi đi kêu cứu đã “rải đều” khắp các ban, ngành từ Trung ương tới địa phương, có doanh nghiệp “uất ức” còn cùng công nhân giăng biểu ngữ phản đối.

Trong KCN Đồng Văn II của bà Hường, thì khu nhà ở phục vụ KCN vẫn dở dang và chủ đầu tư có biểu hiện “trở mặt” với các nhà đầu tư góp vốn, mua đất ở dự án này. Theo quyết định của UBND tỉnh Hà Nam phê duyệt thì dự án phải hoàn thành vào năm 2010. Dù đã quá 6 năm, dự án vẫn hoang sơ, cỏ mọc um tùm. Phải chăng đây chỉ là thủ đoạn chiếm đất để đầu cơ?

Bà Hường chỉ quan tâm đến việc kiếm lời từ các khu công nghiệp, không quan tâm đến phát triển bền vững cho các doanh nghiệp, an sinh cho những người dân vùng dự án. Đấy, sự trung thực và đạo đức kinh doanh của bà Hường là như thế!

Hình ảnh thường thấy tại KCN Quang Minh mỗi khi trời mưa: nước ngập lênh láng, chảy vào các doanh nghiệp làm hư máy móc, thiết bị, chập mạch điện. Đầu tư cơ sở hạ tầng yếu kém là vậy, nhưng bà Hường lại ép các doanh nghiệp đóng phí hạ tầng rất cao. Nếu doanh nghiệp phản kháng, bà cho đàn em là "xã hội đen" đến đập phá DN

Thâu tóm ngân hàng

Không chỉ thâu tóm đất nông nghiệp của nông dân, bà Hường còn thâu tóm ngân hàng để hút vốn nền kinh tế. Từ năm 2005, vợ chồng bà Hường bắt đầu âm thầm thâu tóm Ngân hàng Hàng Hải (Maritime Bank) và lún sâu vào hoạt động cho vay kiếm lời phi pháp có liên quan đến “siêu lừa” Huyền Như với giá trị lên đến hàng ngàn tỷ đồng thông qua 3 công ty sân sau. Vậy mà không hiểu vì sao, “siêu lừa” Huyền Như và các đồng phạm bị lôi ra xét xử, còn bà Hường vẫn bình an vô sự tiếp tục vung tiền mua chuộc giới công thương thủ đô để được giới thiệu ứng cử đại biểu Quốc hội.

Bà Hường đã từng ngẫu hứng chia sẻ kiểu dạy đời: “Khi làm kinh doanh, bạn không thể cứ chờ cơ hội đến với mình mà phải tự tìm kiếm hoặc tạo ra nó. Trong công tác dân cử ở Hội đồng nhân dân thành phố và Quốc hội cũng vậy”. Quả thật là như vậy, với tư cách là Đại biểu Quốc hội, bà rất tích cực tham gia vào việc điều chỉnh các chính sách về kinh tế như đất đai, tài chính, ngân hàng sao cho có lợi cho hoạt động kinh doanh của bà, còn miếng cơm manh áo của người nông dân bị mất đất, quyền lợi của doanh nghiệp trong các KCN thì bà mặc kệ!

Có dính dáng đến siêu lừa Huyền Như, tại sao Huyền Như bị xét xử, còn bà Hường vẫn ung dung tiếp tục làm giàu bất chính?

Bà Nghị Nguyệt Hường còn tâm sự: “Tiếp xúc cử tri là để lắng nghe ý kiến từ thực tế cuộc sống của người dân”. Vâng, bà có nghe tiếng khóc của biết bao hộ dân bị buộc rời khỏi quê nhà để “nhường” lại mảnh đất đẹp cho bà là dự án? Bà có nghe nỗi bức xúc của biết bao hộ dân sống trong cảnh ô nhiễm mà các KCN của bà gây ra? Bà có nghe sự chịu đựng của các doanh nghiệp đang thuê mặt bằng trong các KCN của bà?

Bà Hường cũng chia sẻ, “Ngày nay, một công ty cần phải đem lại lợi ích cho cộng đồng nơi mình đang hoạt động với những chương trình, mục tiêu cụ thể. Trong số đó, hoạt động từ thiện, xã hội là một ví dụ và mình nên chủ động làm điều đó một cách vô điều kiện”. Vâng, những lời nói của bà rất hay! Hay đây chính là màn kịch mà bà dùng để xoa dịu và che đậy những hoạt động kinh doanh ”hút máu” tàn nhẫn gây bức xúc trong dân?

Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung

 

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

► Vụ cá chết ảnh hưởng gì đến cuộc bầu cử quốc hội 22-5-2016?

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2016

Hà Hiển

23-7-2016

TBT Nguyễn Phú Trọng và Ông Võ Kim Cự. Ảnh: Internet

TBT Nguyễn Phú Trọng và ông Võ Kim Cự. Ảnh: internet

Trong một hội nghị vừa qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu đại ý vụ cá chết đã gây khó khăn cho công tác bầu cử nhưng cuối cùng nhờ sự lãnh đạo của đảng, sức mạnh của hệ thống chính trị v.v…, cuộc bầu cử cũng đã thành công tốt đẹp.

Tôi thì cho rằng vụ cá chết chẳng gây khó khăn gì cho cuộc bầu cử quốc hội.

Minh chứng rõ ràng nhất cho điều này là đồng chí Võ Kim Cự, dù là một trong những nhân vật chính liên quan đến vụ cá chết [*] này vẫn được hệ thống chính trị giới thiệu ra ứng cử đại biểu quốc hội và sau đó trúng cử với tỉ lệ 75% phiếu bầu.

Nếu vụ cá chết này mà gây khó khăn cho việc bầu cử quốc hội thì trước hết phải gây khó khăn cho chính đồng chí Cự chứ! Đằng này đồng chí Cự vẫn được bầu vào quốc hội với số phiếu bầu khá cao đấy thôi! Và ai dám nói sự thành công này của đồng chí Cự (và có thể còn có nhiều người như đồng chí) là không góp phần quan trọng vào sự thành công tốt đẹp của cuộc bầu cử đại biểu quốc hội vừa qua!

Vì thế, với tiêu chí trên, tôi đồng ý với ý kiến của đồng chí Tổng Bí thư rằng cuộc bầu cử quốc hội vừa qua đã thành công tốt đẹp.

Nhưng tôi không đồng ý rằng vụ cá chết đã gây khó khăn gì cho sự thành công tốt đẹp ấy!

_____

[*] Xem thêm: Ông Võ Kim Cự có trách nhiệm gì trong vụ cho Formosa thuê đất? (TT).

_____

Mời xem thêm: Vụ cho Formosa thuê đất 70 năm: Ông Võ Kim Cự luôn né tránh báo chí (DT). – Chủ tịch QH: Ông Võ Kim Cự có trách nhiệm trả lời về Formosa (NLĐ). – Ông Võ Kim Cự nên thông tin cho báo chí thay vì mập mờ, tránh né (VietQ). – Ông Võ Kim Cự sẽ không thể tiếp tục từ chối báo chí (VietMedia).

VOA

19-7-2016

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bỏ phiếu bầu đại biểu Quốc hội khóa 14 và Hội đồng nhân dân tại một trạm bỏ phiếu ở Hà Nội, 22/5/2016. Ảnh: Reuters

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bỏ phiếu bầu đại biểu Quốc hội khóa 14 và Hội đồng nhân dân tại một trạm bỏ phiếu ở Hà Nội, 22/5/2016. Ảnh: Reuters

Sau nhiều tháng không đề cập tới cá chết ở miền Trung, Tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng hôm 18/7 nhắc tới “thảm họa môi trường” này.

Phát biểu tại hội nghị do Hội đồng bầu cử Quốc gia tổ chức, ông Trọng khẳng định cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa 14 và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 – 2021 mới đây đã “thành công tốt đẹp”.

Tuy nhiên, người đứng đầu đảng cầm quyền ở Việt Nam nói thêm rằng một số yếu tố như “sự cố hải sản chết bất thường ở một số tỉnh ven biển miền Trung, sự chống phá của các thế lực thù địch…, đã gây không ít khó khăn cho công tác bầu cử”.

Về tuyên bố này, nhà hoạt động xã hội Nguyễn Anh Tuấn, người từng giúp ngư dân bị ảnh hưởng bởi thảm họa cá chết ở miền Trung, nói với VOA Việt Ngữ:

“Người dân ở Vũng Áng tỏ ra rất là thất vọng, khi mà ông Nguyễn Phú Trọng trong thảm cảnh cá chết như thế mà không có bất kỳ tiếp xúc, gặp gỡ gì với người dân, động viên tinh thần của họ. Trong suốt khoảng thời gian 3 tháng vừa qua, gần như ông Nguyễn Phú Trọng không có nói bất kỳ điều gì về vụ cá chết. Thế mà bây giờ, khi nói về vụ cá chết, ông chỉ quan tâm duy nhất tới một khía cạnh, đó là vụ cá chết gây ảnh hưởng tới công tác bầu cử, công tác giúp thể chế hóa vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam mà ông là người đứng đầu”.

Hồi cuối tháng Tư, trong khi vụ cá chết ở miền Trung gây nhiều phản ứng trong xã hội, ông Trọng tới Hà Tĩnh để “kiểm tra mô hình sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, khu dân cư mẫu nông thôn mới và tiến độ dự án Formosa”.

Khi ấy, báo chí nhà nước Việt Nam không đưa tin về bất kỳ phát biểu nào của ông Trọng liên quan tới vụ cá chết, khiến truyền thông “lề trái” ngay lập tức chỉ trích.

Cuối tháng trước, chính phủ Việt Nam xác định Formosa đã gây ra thảm họa cá chết ở 4 tỉnh miền Trung, và cho biết rằng công ty của Đài Loan này đã “nhận trách nhiệm” và đồng ý bồi thường 500 triệu đôla.

Mới đây, ông Trương Trọng Nghĩa, người vừa trúng cử đại biểu quốc hội khóa mới, lên tiếng kêu gọi đưa vấn đề biển Đông và Formosa vào nghị trình thảo luận của cơ quan lập pháp của Việt Nam.

Tuy nhiên, nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn cho biết ông “không kỳ vọng nhiều vì trong ba tháng vừa qua đâu có ai thấy bất kỳ đại biểu quốc hội nào lên tiếng đâu”.

_____

FB Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Formosa & sự im lặng khó hiểu của các cơ quan chức năng

19-7-2016

H1

Người dân xuống đường phản đối Formosa. Ảnh: FB

Tính đến nay gần trọn một tuần người dân và báo chí vào cuộc phát hiện các địa điểm chôn lấp chất thải đưa về từ nhà máy Formosa tại Hà Tĩnh. Các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Đưa Tin, Vietnamnet… tập trung đưa tin hàng ngày, riêng báo Tài Nguyên Môi Trường – cơ quan ngôn luận của Bộ TNMT im lặng sau khi trích dẫn vài phát biểu an toàn của Phó thủ tướng và Bộ trưởng đầu ngành.

Sáng 18/7/2016, báo Thanh Niên đưa tin “Phát hiện thêm 10 điểm chôn trộm chất thải của Formosa” (1). Trả lời vấn đề này, ông Dương Tất Thắng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh cho rằng: sự cố chôn lấp chất thải của Formosa là một bài học rất lớn đối với Hà Tĩnh và để giải quyết vấn đề này phải cần một quá trình lâu dài. “Chúng tôi đã phải trả một cái giá không tính toán được liên quan đến vấn đề môi trường môi sinh, dư chấn tâm lý của người dân, thiệt hại cả tinh thần, vật chất”

Thật ra, các lãnh đạo và các quan chức không ai phải trả giá gì cho sự quan liêu, thiếu trách nhiệm và tính tham lam vô độ của các cá nhân, tổ chức đã tiếp tay cho Formosa đầu độc môi trường.
Người phải trả giá bằng sức khoẻ, bằng những mối lo ngại sẽ bị ảnh hưởng trong tương lai là nhân dân – những người đang sống chung với thảm hoạ. Tháng 4, cá chết biển chết, người lay lắt vì mất nghề, vì bỏ biển. Chưa có một động thái xử lý rõ ràng và hướng khắc phục hậu quả nặng nề đã xảy ra thì các sai phạm lần lượt bị báo chí phơi bày.

Theo công bố của ông Trần Hồng Hà – Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường thì nhà máy thép Formosa đã mắc phải 53 vi phạm trong quá trình cho chạy thử nghiệm. Không có thêm thông tin cụ thể gì về các điểm vi phạm này.

Quá trình xử lý Formosa vẫn đang được chia thì tương lai, nghĩa là “sẽ xử lý theo quy định của pháp luật”. Tuy nhiên ở đây, với thoả thuận đền bù 500 triệu đô la, đại diện chính phủ Việt Nam đã đứng ra kêu gọi nhân dân “khoan hồng” cho kẻ huỷ diệt.
Đến nay, sau hàng loạt tình tiết mới, chưa thấy đại diện của cơ quan chức năng nào đứng ra phát biểu.

Tại sao các cơ quan chức năng im lặng?
Câu hỏi này có lẽ không quá khó để trả lời.

Xin mượn lời Người Quan Sát trong bài viết “Formosa nhận lỗi, đảng nhận tiền – nhân dân nhận thảm hoạ” để nhắc chúng ta nhớ và biết mình phải làm gì:
“Formosa nhận lỗi nhưng chưa nhận tội. Cũng không cho biết trong những lỗi đó đã thải xuống biển những chất độc gì và hàm lượng bao nhiêu. Đảng nhận tiền nhưng không biết những thiệt hại đối với môi trường đến kinh tế, sức khoẻ và đời sống của người dân nghiêm trọng ra sao. Đảng cũng cương quyết không nhận lỗi lẫn nhận tội khi đã biết rõ nguyên nhân cá chết cả tháng trước, nhưng vẫn phớt lờ để ngư dân ra biển, vẫn không một cảnh báo chính thức về hiểm họa tiêu thụ thức ăn hải sản có nguy cơ nhiễm độc. Chỉ có người dân là đóng vai trò nạn nhân lẫn khán giả và nhận thảm hoạ trong bi kịch Cá Chết Formosa.” (2)

Đừng im lặng, hãy lên tiếng yêu cầu khởi tố các cá nhân liên quan đến thảm hoạ môi trường mang tên Formosa.

____

Link tham khảo:

(1) Phát hiện 10 điểm nghi chôn trộm chất thải của Formosa (TN).

(2) Formosa nhận lỗi, đảng nhận tiền, nhân dân nhận thảm họa (DLB).

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Khi ngư dân chuyển nghề: đi làm thuê ở Trung Quốc, Lào

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2016

RFA

Nhóm phóng viên tường trình từ VN

23-7-2016

Thuyền của ngư dân Đồng Hới. Ảnh: RFA

Thuyền của ngư dân Đồng Hới. Ảnh: RFA

Biển chết, nhiều ngư dân đánh bắt gần bờ chuyển nghề. Đi một đêm trên đất Đồng Hới, Quảng Bình, có thể bắt gặp rất nhiều người đi hát rong để bán kẹo kéo, những người mẹ bồng con đi ăn xin, những em bé bán kẹo cao su, vé số, những ông chạy xe ôm, những người nhanh chân hơn một chút thì trốn sang Trung Quốc làm thuê… Mỗi người mỗi việc, và công việc nào cũng nghe nằng nặng nỗi buồn và có chút gì đó trống trải, quạnh quẽ, buồn khó tả.

Tìm đường đi làm thuê

Một người tên Thủy, sống ở Nhơn Trạch, Quảng Bình, vừa trở về Việt Nam sau hơn một tháng trốn sang Trung Quốc làm thuê theo sự hướng dẫn của một người quen, chia sẻ: “Giờ cá chết, như chồng tôi đây cũng không có công ăn việc làm nên phải ở nhà. Giờ nhà nước cũng có chương trình đưa sang các nước nhưng mà thường thì người ta đi chui sang Trung Quốc vì không có tiền để đóng (thế thân). Nói chung là làm nhiều việc lắm, trong đó có làm bánh kẹo, làm phụ việc, giúp việc hoặc làm hải sản. Làm rành nghề thì cũng được một tháng sáu đến bảy triệu…”

Nhưng không phải ai cũng đủ may mắn để trốn sang Trung Quốc mà không bị vướng bẫy buôn người. Chị Thủy cho biết là hầu hết ngư dân khi không còn ra khơi được đều bị bế tắc, đàn ông không ra khơi được thì đi làm phu bốc vác, vào Nam đi đánh cá thuê cho các chủ tàu miền Nam hoặc trốn sang Trung Quốc, sang Lào để làm thuê. Thời gian gần đây, người ta trốn sang Trung Quốc nhiều hơn là Lào. Bởi trên đất Lào đã thừa người lao động Việt Nam, có nhiều người sang đó cả tháng, tốn kém nhiều thứ mà vẫn thất nghiệp, làm thuê quờ quạng đắp đổi qua ngày, trở về quê trắng tay.

Chính vì vậy, lựa chọn trốn sang Trung Quốc để đàn ông thì đi đánh cá thuê, phụ nữ thì làm các công việc phụ trong ngành hải sản, đàn ông kiếm được từ tám triệu đồng đến mười triệu đồng, phụ nữ kiếm được từ bốn triệu đồng đến bảy triệu đồng đang là giải pháp cấp thời của nhiều gia đình ngư dân Quảng Bình sau vụ cá chết.

Cũng theo Thủy, hiện nay, nhà nước đã có chính sách đào tạo ngư dân trong độ tuổi lao động theo tiêu chuẩn nước ngoài yêu cầu, nghĩa là độ tuổi từ 18 đến 35, để đưa sang Nhật Bản, Thái Lan, Hàn Quốc để làm thuê. Nhưng muốn đi sang các nước này, phải tốn kém một khoản chi phí khá lớn cho dù có nhà nước hỗ trợ. Chính vì vậy, những người trong độ tuổi này không phải ai cũng có đủ điều kiện kinh tế để đi. Chính vì vậy, đi làm thuê ở Lào và Trung Quốc theo đường tiểu ngạch, còn gọi là lao động chui vẫn là lựa chọn của nhiều ngư dân Quảng Bình.

Thuyền của ngư dân Hà Tĩnh rơi vào cảnh thất nghiệp. Courtesy Zing.

Thuyền của ngư dân Hà Tĩnh rơi vào cảnh thất nghiệp. Courtesy Zing.

Một thanh niên tên Hải, vốn là lao động chính, là ngư dân câu mực ngoài khơi, nhưng do ảnh hưởng gián tiếp của việc chất độc Formosa thải ra biển, hầu hết hải sản đều không thể tiêu thụ, trong đó, nhu cầu tiêu thụ mực hầu như đứng ở mức zero, cuối cùng, anh phải bỏ nghề câu mực để lái taxi thuê, Hải chia sẻ: “Khách hàng trước đây còn đi xa, như mua cua, mực thì mình còn chở đi xa được, chứ giờ khách không đi đâu cả, ở khách sạn là chủ yếu. Đời sống thì giờ chỉ có đồ rừng, không có đồ biển. Ảnh hưởng đến hải sản, biển không có nên mình không chở xa được, chỉ chở đi gần, nên chỉ có 4,900 hoặc 5 ngàn tiền taxi cũng có nhiều…!”

Hiện tại, công việc lái taxi tại thành phố Đồng Hới, Quảng Bình có thể được xem là công việc của người lượm ba rơi theo như lời nhân xét của Hải. Bởi năm 2016 là năm du lịch Quảng Bình, thế mạnh ngành du lịch của tỉnh này phụ thuộc rất lớn vào bờ biển và quần thể các động Phong Nha, Thiên Đường cũng như ,một số động mới phát hiện. Tuy nhiên du lịch biển vẫn có sức hấp dẫn mạnh nhất đối với du khách.

Một tương lai mờ mịt

Khi bờ biển bị nhiễm độc, lượng khách du lịch đến thành phố Đồng Hới giảm hẳn, kéo theo các dịch vụ du lịch cũng tổn thất nặng nề. Chỉ riêng vấn đề thu nhập của người lái taxi, Hải cho biết là chưa bao giờ anh phải nhận tiền cước phí 4,900 đồng cho nửa cây số đầu tiên nhiều như bây giờ. Nghĩa là khách đi taxi ra biển để chơi, ra được một đoạn thấy quán xá đìu hiu, lại quay xe trở vào đường chính và xuống xe, trả cho anh 5000 đồng vì anh không có 100 đồng để thối cho khách. Chuyện này hầu như người lái taxi nào cũng có thể gặp trong ngày. Và 4,900 đồng thì chỉ có thể mua được một ổ bánh mì hoặc một gói mì ăn liền chứ không mua được gì khác.

Theo thông tin của ngành du lịch tỉnh Quảng Bình, mới đây nhất, sở văn hóa, thể thao và du lịch Quảng Bình đã ra thông báo giảm 30% phí vé tham quan tại động Phong Nha, động Tiên Sơn và động Thiên Đường cho du khách có lưu trú tại Quảng Bình; các cơ sở lưu trú trên địa bàn tỉnh đồng loạt đăng ký giảm giá từ 20 – 40% so với giá niêm yết. Du lịch Quảng Bình cũng đưa vào khai thác mới các tuyến điểm du lịch hấp dẫn như tuyến du lịch Khám phá hang Va – hang Nước Nứt, những trải nghiệm khác biệt; điểm du lịch Chùa Hoằng Phúc; tuyến du lịch khám phá động Thiên Đường 7,000m.

Trong tháng 7 này, Quảng Bình đã tổ chức nhiều hoạt động phục vụ khách du lịch như Festival Bia quốc tế Quảng Bình; Giải đua bơi Quốc tế với sự tham gia của Lào và Thái Lan; diễu hành thuyền buồm trên sông Nhật Lệ và biển Nhật Lệ. Sở này cũng vừa thực hiện một buổi giới thiệu quảng bá và xúc tiến du lịch Quảng Bình tại thành phố Đà Nẵng vào tháng 6 vừa rồi với hy vọng lượng khách du lịch đến tỉnh này có thể tăng lên.

Chị Lan, bán hàng rong trong khu vực nhà ga xe lửa Đồng Hới, chia sẻ: “Nói chung thì không có việc gì để làm, chứ ở nhà lấy gì mà ăn. Họ vào đến tận miền Nam, Vũng Tàu để làm ăn, vào biển Ninh Chữ để làm thuê, có gì làm thuê được thì làm. Nói chung đói hơn kì trước, từ hồi cá chết chừ thì đàn bà không có gì để làm. Nhờ đàn ông đi làm, đàn bà phụ gì được thì phụ. Họ hỗ trợ ít gạo, cho được ba trăm ngàn đồng, nhưng cho có thôi chứ làm sao đủ, đời sống thiếu lắm!”

Chị Lan cho biết thêm là hầu hết người làm nghề đánh bắt gần bờ đều phải bỏ nhà đi làm thuê, bởi ở lại quê nhà, khó có thể làm gì để kiếm được 3 triệu đồng mỗi tháng.

Như chị, đi bán hàng rong suốt hai tháng nay chẳng dư được đồng nào, hầu hết là đắp đổi qua ngày. Dường như với người đánh bắt, một khi được gắn với biển cũng giống như con cá được sống với nước sạch. Ngược lại, khi bỏ lưới lên bờ, chẳng khác nào con cá phải sống trong môi trường nước đầy độc tố, đụng đâu cũng thấy ngột ngạt và chẳng biết đâu mà lần.

Nói cho cùng, với những ngư dân Quảng Bình nói riêng và miền Trung nói chung, một khi biển chết, dường như một tương lai chết dần chết mòn cũng đang đến với họ. Và sự chết này đang lan dần sang nhiều nhóm ngành nghề khác.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

_____

@ Nếu tình trạng đi làm thuê kéo dài, gia đình của của các ngư dân này sẽ bị tan vỡ.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Ngư dân | Leave a Comment »

►Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân vào cuộc sau khi biết tin..Nỗi khổ của người săn tin hay là cách ông Võ Kim Cự né tránh báo chí!

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2016

Nỗi khổ của người săn tin hay là cách ông Võ Kim Cự né tránh báo chí?!

FB Bùi Lan Anh

Ối may quá, Chủ Tịch Quốc Hội Kim Ngân vừa tuyên thệ đã giả nhời báo Thanh Niên rằng chị ấy sẽ gặp ông Võ Kim Cự để “nhắc nhở là Đại biểu Quốc hội phải tiếp xúc báo chí, thông tin cho báo chí, nhất là sự kiện xảy ra khi mình đang làm lãnh đạo tỉnh nhà, hơn ai hết mình phải chủ động cung cấp thông tin cho báo chí thì sẽ rất tốt. Những thông tin được cung cấp kịp thời đúng đắn sẽ giúp báo chí có cái nhìn đẩy đủ, đưa thông tin kịpthời còn hơn mập mờ, tránh né”…

Nhân đây em mới kể nỗi lòng của một người vì tin mà cố tìm ông bạn của Formosa khổ sở đến thế nào.

Trong suốt cả đợt làm chuyên đề về Formosa, tìm hiểu thông tin và đưa tin về đại dự án này, em được biết mối liên quan chặt chẽ giữa đại dự án này, tốc độ có mặt đầu tư nhanh chóng và tàn phá cũng nhanh chóng môi trường của Hà Tĩnh với ông Võ Kim Cự – người từng là trưởng ban quản lý dự án, Phó chủ tịch, Chủ tịch, Bí thư tỉnh Hà Tĩnh.

Em vô cùng mong muốn có được 1 câu trả lời cho câu hỏi tại sao lại chọn Formosa (làm dự án thép) ở thời điểm đó? tại sao lại là cho thuê đất 70 năm (

Tại sao dành quá nhiều ưu đãi về thuế cho Formosa như vậy?…

Thế nhưng, sau hàng chục cuộc điện thoại, cả máy bàn, máy cá nhân, anh Cự vẫn một mực không lên tiếng?!? Nổi thắc mắc của em lớn dần.

Ngày 15/7/2016, theo một nguồn tin riêng, em được biết, anh Cự đang có mặt ở Liên minh Hợp tác xã Việt Nam để họp Đảng Đoàn. Liều mình, em lên đó. Chầu chực hàng vài tiếng đồng hồ ngoài cửa phòng họp, cuối cùng em cũng gặp được anh í!

Thế nhưng, thay vì cho em một câu trả lời chính xác, anh hứa hẹn sau Đại hội liên minh hợp tác xã anh mới có câu trả lời…

Sự lạnh lùng của anh khiến tim em tan nát các mẹ ạ! Nhưng em tin, anh hứa, là anh sẽ trả lời! Vì anh là người có quyền, có chức, anh là dân biểu, anh là Chủ tịch liên minh, anh đại diện cho hơn 30 triệu xã viên, chắc chắn anh sẽ giữ uy tín lời hứa của mình, phải không các mẹ?

Thế nhưng, Đại hội đã qua mấy ngày, anh Cự cũng đã chính thức trở thành Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã VN với số phiếu bầu tuyệt đối? Anh Cự cũng đã trở thành Đại biểu quốc hội? Và trong phiên họp đầu tiên, rất nhiều câu hỏi về Formosa, anh vẫn tiếp tục im lặng…

Em vẫn ngồi đây các mẹ ạ, và em vẫn đang chờ anh thực hiện lời hứa…

_______

Ông Võ Văn Cự, bí thư, chủ tịch UBND tỉnh Hà Tỉnh ký hợp đồng cho Formosa thuê 3300 hecta đất và hải cảng nước sâu, giá tổng cộng 96 tỷ, khoảng 4,6 triệu đô la. Thấy quá lợi, Formosa đã trả đủ tiền thuê một lần. Chủ quyền đất đai là tài sản của quốc gia VN, của cả nước, của nhân dân, nhưng đảng CSVN đã dám cả gan bán rẻ cho một công ty nước ngoài làm chủ miếng đất ấy trong 70 năm với giá 96 tỷ đồng, tức 4,6 triệu đô la. (Trần Hoàng)

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »