Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 21st, 2016

►Chúng Ta, Chúng Nó và Tiếng Nước Mình

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2016

Blog RFA

Tưởng Năng Tiến

20-7-2016

Có lần, tôi (trộm) nghe giáo sư Đỗ Mạnh Tri nói rằng: “Rồi chế độ toàn trị sẽ chấm dứt tại Việt Nam. Nhưng người Việt Nam không thể xây dựng đất nước bằng cách phủ định thực tại Việt Nam vì trong thực tại ấy, có Mác.”

Thế còn Mao? Học thuyết Marx – Lénine, tư tưởng Mao Trạch Đông và tác phong Hồ Chí Minh mà.

Chính Mao (chứ không phải là Hồ) mới là soạn giả của thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất, và là tác giả của của cuộc chiến chống Mỹ cứu nước, cùng với sản phẩm phụ là vô số những từ ngữ thô bạo phát sinh ngay sau khi ĐCSVN phóng tay phát động quần chúng

“Cán bộ”: Tại sao thằng hào Thức nó lại sướng cao độ thế?’

Chị cốt cán: ‘Nó sướng cao độ thế là vì nhà nó đi bóc lột nhân dân.’

Cán bộ: ‘Thế tại sao chị lại khổ cao độ thế?’

Chị cốt cán:’Em khổ cao độ thế là vì em bị nó bóc lột em trên một cái vấn đề đi ở cho nó mười mấy năm.’ ‘Hôm nay em không đi họp được vì nhà em nó cứ khống chế em.’

Chúng ta không được phóng tay lỏng lẻo, mà phải phóng tay chặt chẽ.

Bần cố nông là con đẻ Cụ Hồ, dân nghèo là con nuôi thôi, nên mới đề ra chiếu cố.

Vì giai cấp địa chủ bóc lột mấy nghìn năm nay nên chị Phước mới bị toét mắt.” (Trần Dần – Ghi chép về Cải cách Ruộng đất ở Bắc Ninh 1955-1956. Phạm Thị Hoài biên soạn).

Ở thời điểm này, có lẽ, vì ngôn ngữ cách mạng chưa kịp đi sâu vào lòng quần chúng nên mẫu đối thoại thượng dẫn (nghe) vẫn còn hơi ngọng nghịu.

Với thời gian, cùng với cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam (chính thức khởi đầu 1959), ngôn từ chiến tranh mới trở nên phổ cập và mỗi lúc một thêm… nhuần nhuyễn:

“Có một lần từ mặt trận đường 9 ghé về thăm nhà, tôi gặp đúng đêm máy bay Mỹ đánh phá Hà Nội. Còi báo động từ Nhà hát Lớn rú vang. Quầng sáng ánh đèn điện phía nội thành bỗng như dụi tắt bớt. Rồi những chùm đạn phòng không đỏ lừ thun thút lao lên vòm trời. Rồi bom nổ phía Yên Viên, Cầu Giát…

Còi báo yên, đàn chó trong làng vẫn sủa râm ran, đường làng ngõ xóm vẫn rậm rịch bước chân người, không một ai ngủ lại cả. Các cô các chị thức thẳng từ lúc đó cho tới lúc quẩy gánh rau húng, rau thơm tới các phiên chợ sớm. Người làng Láng chia sẻ âu lo với người nội thành như thế đấy!

Giữa phút tĩnh lặng, nghiêm trang ấy tôi bỗng nghe có tiếng gì động mạnh như tiếng ai đập chiếu trên mặt ao, tiếng đổ vỡ  loảng xoảng, ngay sau đó là tiếng kêu la của một người đàn bà:

Ối bà con xã viên đội một, đội hai, đội ba, đội bốn ơi! Lão chồng tôi tàn ác, thâm độc như đế quốc thực dân. Nó đánh tôi trường kỳ, gian khổ như thế này làm sao tôi chịu nổi?”

Đêm sau máy bay Mỹ tiếp tục đánh phá Hà Nội. Đúng vào giây phút không ai chợp mắt nổi ấy, bà Hin lại chạy bổ ra đường la hét váng động cả xóm: “Ới bà con xã viên ơi! Chiều nay lão chồng tôi không nấu cơm cho tôi ăn. Nó còn giấu biệt hòm gạo đi. Nó rắp tâm triệt hạ kinh tế tôi đấy mà!” (Tô Hoàng – “Nỗi Buồn Lâu Qua.” Talawas blog).

H1

Chiến lược, cũng như chiến thuật, trong trận chiến giữa bần nông và phú nông Việt Nam được chỉ đạo sát sao từ nước XHCN anh em Trung Quốc. Cuộc chiến Bắc/Nam cũng vậy. Không ít lương thực, vũ khí, đạn dược, cùng vô số những từ ngữ (mới) cũng đều được chi viện từ nước bạn láng giềng: bảo quản, bồi dưỡng, cải thiện, đại trà, đăng ký, đề xuất, đột xuất, động viên, kiểm điểm, kiểm thảo, hộ khẩu, hộ chiếu, hộ lý, khẩn trương, nhất trí, quản lý, sư trưởng, sự cố, tham quan, thiết kế, tranh thủ, trợ lý, xuất khẩu, xử lý …

H1Nguồn ảnh:nhabe.hochiminhcity.gov.vn

Nhà phê bình văn học & văn hoáVương Trí Nhàn cho rằng: “Cái mà ta gọi là giáo dục miền Bắc chỉ là sự kéo dài của lối phát triển giáo dục trong chiến tranh… Giáo dục chiến tranh, do dó, luôn luôn là một nền giáo dục dở dang chắp vá, mà lại vẫn phải khoác cho mình cái chức danh lớn lao của một nền giáo dục mới mẻ, cách mạng…”

Đôi lúc, tôi còn nghĩ thêm là tiếng nói của miền Bắc (trong nhiều thập niên qua) cũng thế, cũng là thứ ngôn từ của thời chiến chinh, cũng “chắp vá, mà lại vẫn phải khoác cho mình cái chức danh lớn lao … cách mạng.”

Chiến cuộc rồi tàn. Bắc/Nam thống nhất. Nam/Bắc hoà lời ca. Nhiều triệu người dân (ở vùng địch tạm chiếm) ca không nổi nên đã liều mạng đâm xầm ra biển, hoặc ù té bỏ chạy thục mạng qua biên giới xứ người.

Họ chết bờ, chết bụi, chết dấm, chết dúi, chết đói, chết khát, chết đâm, chết chém, chết đạn, chết mìn, chết chìm, chết nổi, chết trôi, chết đuối (ôi thôi) nhiều vô số kể! Đám này chết “cũng tốt thôi” vì toàn là những kẻ thuộc thành phần bất hảo, cặn bã của xã hội, ma cô, đĩ điếm, trộm cướp, trây lười lao động, ngại khó ngại khổ, chạy theo bơ thừa sữa cặn… ” theo như nguyên văn lời giải thích của Chính Quyền Cách Mạng với dư luận thế giới bên ngoài, và với lũ cột đèn (còn) kẹt lại.

Không hiểu những người vượt biên đã hành nghề ma cô, đĩ điếm và tổ chức trộm cướp ra sao – nơi đất lạ quê người – nhưng số lượng “bơ thừa sữa cặn” mà họ gửi về cố hương đã (lắm phen) cứu được toàn dân, cũng như toàn Đảng thoát chết … vì đói khát!

Từ đó, Đảng mới “dũng cảm” đổi mới tư duy và – đồng thời – đổi giọng. Những kẻ phản bội tổ quốc (qua đêm) bỗng  trở thành “khúc ruột xa ngàn dặm,” và là “thành phần không thể thiếu trong đại gia đình dân tộc.”  Nghị Quyết số 36-NQ/TƯ – về “Công Tác Ðối Với Người VN Ở Nuớc Ngoài”- đã ra đời (hơi muộn) vào ngày 26 tháng 3 năm 2004, dựa trên cơ sở đó.

H1

N.Q này, tiếc thay, không phát huy được chút hiệu quả nào ráo nạo. Những khúc ruột xa ngàn dặm vẫn nhất định giữ nguyên thái độ xa cách, và coi mọi thứ “ma zê in” Việt Nam (Bộ chính Trị, Chính Phủ, Nhà nước, Quốc Hội… ) đều không khác gì những nùi giẻ rách – kể cả những hạn từ trong tiếng nói hằng ngày mà họ gọi một cách miệt thị là chữ Vẹm hay chữ Việt Cộng:

Chúng ta nói là “phát ngôn viên” thì chúng nói là: “người phát ngôn”

Chúng ta nói là “thăm viếng” thì chúng nói là “tham quan”

Chúng ta nói là “ghi danh” thì chúng nói là “đăng ký”

Chúng ta nói là “đá bóng” thì chúng nói là “bóng đá”

Chúng ta nói là “yếu điểm” thì chúng nói là “điểm yếu”

Chúng ta nói là “trở ngại” thì chúng nói là “sự cố”

Chúng ta nói là “xuất cảng” thì chúng nói là “xuất khẩu”

Chúng ta nói là “liên lạc” thì chúng nói là “liên hệ”

Chúng ta nói là “hiểu rõ” thì chúng nói là quán triệt”.

Chúng ta nói là “viên chức” thì chúng nói là “quan chức”.

Chúng ta nói là “chuyển âm” thi chúng nói là “lồng tiếng”.

Chúng ta nói là“dẫn giải” thì chúng nói là “thuyết minh”.

H1Nguồn ảnh: tếu.blogspot.com

Tôi vốn tính hơi ba phải nên rất sợ chuyện chia phe; đã thế, khi nhìn thấy một đường ranh rạch ròi, phân chia bạn/thù (quyết liệt) giữa “chúng ta/chúng nó” thì không khỏi sinh lòng ái ngại, cùng với đôi chút băn khoăn.

Uả, chớ “chúng” là ai vậy – hả Trời?

Chúng có phải là vài chục triệu đồng bào miền Bắc, những nạn nhân đầu tiên của chế độ hiện hành, những kẻ đã bị tra tấn không ngừng – từ hai phần ba thế kỷ qua – bởi cả một cái hệ thống truyền thông (loa/ đài/ sách/ báo) của ĐCSVN không?

Chúng – không chừng – cũng dám là ông hay bà hàng xóm, những người cùng đi chung chuyến vượt biên với chúng ta (hai ba mươi năm trước) chớ ai? Chúng ta nhờ may nên đến được Bangkok, còn họ vì xui  nên phải vào ngồi (bóc lịch) ở Băng Ki.

Và chúng có phải là những người trẻ cỡ tuổi con cháu của chúng ta, sinh ra và lớn lên “trong lòng cách mạng,” chưa bao giờ có dịp tiếp xúc với một thứ ngôn từ nào khác ngoài tiếng Vẹm (hay tiếng Việt Cộng) không?

Ngôn ngữ có đời sống và tuổi thọ riêng của nó. Sinh mệnh của cái được gọi là tiếng Vẹm; tuy thế, tuỳ thuộc không ít vào sự tồn vong của chế độ hiện hành.

Tiếng Việt Cộng chỉ thôi phổ cập, và dần bị đào thải, sau khi chế độ này không còn có thể tiếp tục hoành hành nữa. Và việc dứt điểm nó sẽ không thể xẩy ra nếu mọi người vẫn cứ giữ khư khư cái lằn ranh phân chia bạn/thù (“chúng ta/chúng nó”) giữa lòng dân tộc.

* Dạo 2006 – 2009, thỉnh thoảng vài ba tuần, anh Ba Sàm đăng lên blog một sáng tác của anh, hoặc trích đăng những bài viết của các nhà văn khác, để châm biếm cách dùng chữ của nền văn học xhcn, hoặc để phản ảnh lại cuộc sống của người dân dưới chế độ xhcn khắc nghiệt như thế nào, hoặc cái thô lỗ của các cán bộ đảng được đảng ban cho chút chức quyền. Ngày nào, chúng tôi cũng gởi cho nhau những tin nhắn, vừa đăng bài, đọc bài, duyệt comment, vừa viết comment, trò chuyện với nhau, bàn bạc với nhau… Mới đó mà 10 năm trôi qua rồi. Các bạn trong friend list như Akari, Hòa, Chí, PN,… giờ này cũng tản mát đâu mất.

Posted in Miền Bắc trước 30-4-1975- Đời Sống Cư Dân Đô Thị, Văn Hóa XHCN | Leave a Comment »

►Tôn Sĩ Nghị – Lê Chiêu Thống; Formosa- Võ Kim Cự

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2016

 

Tác giả: Phạm Đình Trọng

20-7-2016

Tập đoàn Formosa là một tập đoàn công nghiệp Đài Loan nhưng hoạt động sản xuất chỉ biết có  lợi nhuận, không đầu tư vốn khắc phục hậu quả độc hại do dây chuyền sản xuất tạo ra đã gieo chết chóc cho con người và hủy diệt sự sống tự nhiên trong môi trường.

Chính người dân Đài Loan tháng 5.2010 đã công bố bức thư chỉ ra tám tội ác của Formosa:

1. Đặt lợi nhuận cao hơn sự sống của con người.

2. Đẩy sự sống trái đất vào cảnh khốn cùng.

3. Biến dòng sông lớn nhất Đài Loan khô cạn vì đã hút 345.000 tấn nước mỗi ngày.

4. Đầu độc bầu trời và lá phổi của sự sống.

5. Trái đất đang ấm lên còn thải thêm nhiều chất độc làm trái đất càng nóng lên mau lẹ.

6. Di họa ô nhiễm nguồn nước và không khí sẽ kéo dài trong hàng thiên niên kỉ.

7. Di họa rác thải công nghiệp sẽ gây họa đến 10 thiên niên kỉ sau.

8. Formosa là một tập đoàn nói dối, không thực hiện đúng cam kết với người dân.

Năm 2009, tổ chức Vì Môi Trường Ethecon, Đức, đã trao giải Hành Tinh Đen cho ông chủ tập đoàn Formosa FPG, Formosa Plastics Group, với bản hạch tội:

Lịch sử của FPG gắn liền với những tai họa về xã hội và môi trường trên phạm vi toàn cầu:

–  Lợi dụng xu thế quốc tế đang chối bỏ các sản phẩm  PVC  vì thuộc tính nguy hại cố hữu của chất này, FPG càng đẩy mạnh sản xuất PVC và trở thành nhà cung cấp hàng đầu các sản phẩm này, thậm chí coi thường cả việc cấm một số sản phẩm PVC tại Đài Loan.

(Polyvinyl chloride hay PVC: là sản phẩm nhựa cứng, nhựa mềm, thí dụ: bao ny lông, thùng nhựa, ống nhựa, chai nước, đồ chơi trẻ em…, phthalate là plastic, chứa 6 carbon, được trộn vào PVC để gia tăng độ dẻo dai, độ bền, và làm ny lông trong suốt. Chì hay lead cũng được trộn vào PVC để làm tăng độ bền, dai, giữ màu sắc, và độ bóng. Phthalate 6 carbon được sử dụng nhiều hơn phthalate 3 carbon (ít độc). Formosa dùng phthalate 6 carbon. Phthalate gây ung thư, biến đổi DNA trong tế bào, khi tế bào phân chia (sinh sản) vì DNA bị biến dạng, nên gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới di truyền, phụ nữ sinh con bị quái thai, dị dạng nơi trẻ mới sinh. Chì trong ống nước bằng nhựa PVC  hòa tan vào nước, rồi vào máu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe. Các hãng xe hơi Honda, Toyota, Nissan đã loại bỏ PVC (có chứa phthalate) trong nội thất xe kể từ 2007; các nước Âu châu trong khối EU đã cấm sử dụng phthalate hòa trộn vào PVC kể từ 2015 – Trần Hoàng).

–  Năm 1998 FPG bị bắt quả tang khi định xả 3000 tấn rác độc tại vùng cảng biển Sihanoukville của Campuchia.

–  FPG thường xuyên để xảy ra các tai nạn sản xuất gây chết người, nhiều vụ nổ ở mức sát thảm họa buộc phải di tản dân chúng.

–  FPG nằm trong nhóm 10 thủ phạm gây ô nhiễm lớn nhất tại Đài Loan, gây ra 25% trên tổng số khí nhà kính do Đài Loan phát ra.

–  Thái độ coi thường luật pháp, môi sinh và hòa bình, cộng đồng và quyền con người của FPG có thể thấy rõ trong một ví dụ tại Delaware, Hoa Kỳ.

Và tổ chức Vì Môi Trường Ethecon dõng dạc Tuyên án: Các người chống lại nhân loại và môi trường vì tính ích kỷ, lòng tham lam vô độ, bất chấp cả luật pháp và đạo đức. Các người xứng đáng được bêu dương.

Với tội ác chống sự sống, chống loài người như vậy, Formosa đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Là đại họa của sự sống tự nhiên, đại họa của giống nòi dân tộc, Formosa đã bị xua đuổi ở Mỹ, ở Ấn Độ, nhưng một chức sắc đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự đã thậm thụt tiếp xúc với Formosa, thậm thụt chạy thủ tục hành chính để rước đại họa Formosa về Hà Tĩnh với tốc độ của đội quân nhà Thanh được Lê Chiêu Thống dẫn đường từ Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quí Châu rầm rập tiến vào xâm lược nước ta cuối thế kỉ 18.

Từ Hà Tĩnh chạy ngược chạy xuôi ra Hà Nội, sang Đài Bắc, đôn đáo rước đại họa Formosa về đầu độc giống nòi, tàn phá quê hương, hành động của Võ Kim Cự ở đầu thế kỉ 21 hoàn toàn giống như hành động của Lê Chiêu Thống cuối thế kỉ 18 từ Kinh Bắc tất tả chạy sang Bắc Kinh phủ phục trước Càn Long vua nhà Thanh, xin Càn Long đưa quân sang chiếm Đại Việt rồi đích thân Lê Chiêu Thống dẫn Tôn Sĩ Nghị đưa 29 vạn quân Thanh tràn qua biên giới vào chiếm Thăng Long.

Cuối năm 1788 Tôn Sĩ Nghị cùng 29 vạn quân Thanh vào Thăng Long chưa kịp gây tội ác thì đầu năm 1789 đã bị vua Quang Trung của nước Nam đốc thúc quân Đại Việt đánh tan tác, thây lính Thanh chất thành gò thành đống ở kinh kì Thăng Long, từ Ngọc Hồi đến Đống Đa, xác quân Thanh xâm lược trôi nghẽn cả dòng sông Hồng.

Lịch sử Việt Nam mãi mãi khắc tên Lê Chiêu Thống là tên bán nước ô nhục. Còn Võ Kim Cự rước Formosa về đầu độc biển Việt Nam tàn phá đất nước Việt Nam, diệt chủng giống nòi Việt Nam thì được đảng cộng sản Việt Nam đưa vào Quốc hội của đảng!

© Phạm Đình Trọng

© Đàn Chim Việt

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Thực Phẩm và sức khỏe, Y te | Leave a Comment »

► “Nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm của Tổng Bí thư?

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2016

GDVN

Xuân Dương

20-7-2016

Tạo ra một tiền lệ phải chăng là cách mà các “nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm chống tham nhũng của Tổng Bí thư?

Văn phòng Trung ương Đảng gửi Công văn số 1578-CV/VPTW tới các ban, bộ, cơ quan liên quan, truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về các công việc cần làm tiếp sau khi có thông báo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương về ông Trịnh Xuân Thanh.

Tổng Bí thư yêu cầu: “Ủy ban Kiểm tra Trung ương cần chỉ đạo chặt chẽ các đoàn kiểm tra xem xét, kết luận bảo đảm đúng quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước, công tâm, khách quan, trong sáng, không chịu bất kỳ một sức ép nào của bất cứ tổ chức, cá nhân nào”.

Với những sai phạm mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận, dư luận cho rằng ông Trịnh Xuân Thanh không đủ tư cách đảng viên, việc xử lý còn phải chờ kết luận điều tra của Bộ Công an.

Trước đó, nhân vật này đã không còn là Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang và Quốc hội cũng đã quyết định không công nhận tư cách đại biểu của người này.

Có thể thấy rằng Tổng Bí thư đã tiên liệu những khó khăn mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương có thể gặp phải khi thực hiện công việc nên đã yêu cầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương  “không chịu bất kỳ một sức ép nào của bất cứ tổ chức, cá nhân nào”.

Người dân hoàn toàn ủng hộ quyết tâm của Tổng Bí thư truy quét tận gốc những kẻ nhân danh Đảng, nhân danh Nhà nước nhưng lại ngầm phá hoại uy tín của Đảng, phá hoại kinh tế, an ninh quốc gia… chỉ vì “nhóm lợi ích thân hữu” của mình!

H1Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo yêu cầu xử lý nghiêm vụ ông Trịnh Xuân Thanh (Ảnh nguồn: Vietnamnet.vn).

Tuy nhiên người dân cảm thấy lo lắng vì những khó khăn mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương có thể gặp chưa hẳn xuất phát từ một vài cá nhân hay một vài tổ chức bởi tình trạng “trên bảo dưới không nghe” không còn là cá biệt trong mọi hoạt động xã hội.

Trong lĩnh vực kinh tế, sự kiện Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ đặt vấn đề cần phảikhắc phục tình trạng 63 tỉnh, 63 nền kinh tếcho thấy tình trạng “cát cứ” của các địa phương đang là một thực tế không thể phủ nhận.

Tuy ông Vương Đình Huệ chỉ đề cập đến lĩnh vực kinh tế song có thể thấy tình trạng này đã xuất hiện ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều lĩnh vực khác, ví dụ:

Hơn một năm trước, ngày 25 tháng 3 năm 2015, Bộ Nội Vụ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn  ký Thông tư liên tịch số 14/2015/TTLT-BNNPTNT-BNV. Thông tư quy định: “số lượng Phó Giám đốc Sở (NN&PTNT)  không quá 3 người”.

Tại tỉnh Thanh Hóa, hiện nay Sở NN&PTNT có 8 Phó Giám đốc, điều này xảy ra là vì – theo phát biểu của ông Đầu Thanh Tùng, Giám đốc Sở Nội vụ – “có“sự chấp thuận của Ban thường vụ Tỉnh ủy (Thanh Hóa)”.  [1]

Báo Laodong.com.vn bình luận: “Không thể có cách diễn đạt nào khác hơn rằng việc bổ nhiệm 8 Phó Giám đốc sở là một sự thách thức rất ghê gớm với quyết tâm giảm biên chế mà bộ máy của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang hàng ngày hàng giờ đau đáu tìm giải pháp và thực thi”. [2]

Có thể thấy trong trường hợp này hoặc là quyền của “Ban thường vụ Tỉnh ủy” to hơn quyền “Liên tịch” của hai Bộ thuộc Chính phủ hoặc là tỉnh Thanh Hóa được “đặc cách” không cần tuân theo quy định của Liên Bộ?

Cấp tỉnh là như vậy, cấp bé hơn tỉnh cũng không chịu kém.

Vụ Formosa chôn lấp chất thải rắn khắp nơi ở Hà Tình khiến dư luận dậy sóng, khiến lãnh đạo Chính phủ phải lên tiếng, thế nhưng Phó chủ tịch UBND thị xã Kỳ Anh, ông Phan Duy Vĩnh lại công khai lên tiếng: “Báo chí và người dân đều… ‘náo’;  Biển nhiễm chất độc từ cái mồm của các bạn…“. [3]

Chính phủ đã công bố kết quả điều tra,Formosa đã nhận lỗi và xin đền bù 500 triệu USD, thế nhưng ông Phan Duy Vĩnh lại viết trên facebook rằng:  “Biển nhiễm chất độc từ cái mồm của các bạn…” thì đủ thấy người này xem thường kết luận của Chính phủ như thế nào.

Là Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân một thị xã thuộc tỉnh Hà Tĩnh mà ăn nói (ngang tàng) như thế, to hơn chút nữa thì sao?

Mà hình như không ít “phó cán bộ” của Hà Tĩnh đều có năng lực như ông phó Ủy ban Duy Vĩnh.

Chẳng hạn ông Phó thanh tra  Lê Ngọc Huấn từng phát biểu với truyền thông: “Đây là quan điểm áp đặt, máy móc, không thấu tình đạt lý trong kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ và UBND tỉnh không đồng ý nội dung này”.

Nhìn vào cách nói năng của những “cấp phó” như Phó Bệnh viện Nhi Trung ương hay “phó” ở Hà Tĩnh, có thể thấy trên đầu họ không có trời, dưới chân họ không có đất, họ chính là những “ông vua con” mà Tổng Bí thư từng đề cập. Có phải vì thế nên chẳng ai dám làm gì họ? (Chứng tỏ rằng VN có 63 tỉnh thành, mỗi nơi hùng cứ một sứ quân. Sứ quân nào cũng có quyền ngang nhau. Chủ tịch UBND tỉnh nào cũng có thể ký hợp đồng cho doanh nghiệp nước ngoài mướn đất, với thời hạn 50-70 năm, mà không cần phải đợi lệnh của Hà Nội. )

Nếu có ai đó muốn “làm gì” liệu có phải chờ khi vụ Trịnh Xuân Thanh ngã ngũ?

H1Ông Trịnh Xuân Thanh trong danh sách Đại biểu Quốc hội Khóa XIV tại Hậu Giang (Ảnh nguồn: Tuoitre.vn).

Vụ ống nước sông Đà vỡ 18 lần, kết quả điều tra Công an xác định: năm người (Phí Thái Bình, Nguyễn Văn Tuân, Tô Ngọc Thành, Hoàng Hợp Thương và Vũ Đình Chầm) “đã có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 229 bộ luật Hình sự”. 

Sự nghiêm trọng không phải chỉ là Nhà nước phải bỏ ra nhiều chục tỷ đồng sửa chữa ống bị vỡ mà còn là hàng chục vạn người dân, trường học, bệnh viện… thiếu nước sinh hoạt; niềm tin của dân với đội ngũ cán bộ, đảng viên giảm sút đến mức nào thì thực khó định lượng.

Tuy nhiên, “Liên ngành tư pháp Trung ương” thấy không cần thiết phải xử lý hình sự đối với những người này vì họ “có nhân thân tốt, nhiều đóng góp cho ngành xây dựng, vi phạm lần đầu”? [4]

Chợt nhớ mấy cháu thiếu niên Hải Phòng giật cái mũ của bạn gái suýt bị tù mấy năm, hai thanh niên đói giật hai cái bánh mì cũng suýt bị 3-10 năm tù.

Họ đều vi phạm lần đầu, mà trẻ con đang cắp sách đến trường thì không thể nói là nhân thân xấu, nếu không được dư luận “bênh” thì hiện chúng đang ở đâu?

Luật Hình sự là một trong những bộ luật cơ bản của Quốc gia, nếu “Liên ngành tư pháp Trung ương” thấy không cần áp dụng luật này với nhóm người phạm tội Phí Thái Bình (nguyên phó chủ tịch UBND Hà Nội) thì có nghĩa là luật chỉ có giá trị khi “Liên ngành” thấy cần thiết?

Liệu quyết định của “Liên ngành” chỉ là chưa thượng tôn pháp luật hay còn tiềm ẩn nguy cơ luật bị vô hiệu hóa bởi ý chỉ chủ quan của một nhóm người mà dư luận vẫn gọi là “nhóm lợi ích”?

Trở lại ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong Công văn số 1578-CV/VPTW: “kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Ban cán sự đảng Bộ Công Thương nhiệm kỳ 2010-2015 và đồng chí Vũ Huy Hoàng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Công Thương”.

Có thể thấy “Liên ngành tư pháp Trung ương” đang đặt Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào một tình thế khó.

Giả sử sau khi kiểm tra (đây chỉ là giả sử), Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận ông Vũ Huy Hoàng “thực sự vi phạm”, khi đó Ủy ban Kiểm tra Trung ương chỉ có thể đề xuất kỷ luật về Đảng, còn về phía pháp luật thì theo tiền lệ chắc phải cũng do “Liên ngành” xem xét?

Ông Vũ Huy Hoàng đã nghỉ hưu theo Luật bảo hiểm tức là “sức yếu”, ông có nhân thân tốt thì khỏi phải bàn, vi phạm của ông (nếu có) cũng là lần đầu, vì vậy không có lý gì ông Vũ Huy Hoàng không được đối xử “công bằng, minh bạch” như “tiền lệ” đã được áp dụng cho trường hợp ông Phí Thái Bình?

Nếu Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem đề xuất của “Liên ngành” là “hợp tình, hợp lý” thì việc kiểm tra với ông Vũ Huy Hoàng có cần thiết khi ông Hoàng cũng hội đủ các tiêu chuẩn miễn truy cứu như ông Phí Thái Bình? 

H1Nguyên Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng (Ảnh: laodong.com.vn).

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – như lời ông tâm sự – tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng quyết tâm chống giặc nội xâm của ông không hề giảm, nhân dân mong muốn được góp sức cùng ông chiến đấu và chiến thắng trong cuộc chiến này. 

Nói nhân dân mong muốn cùng Tổng Bí thư chiến đấu vì dường như tiếng nói của nhân dân, của truyền thông vẫn chưa được coi trọng đúng mức.

Trong khi Tổng Bí thư, Thủ tướng và các vị lãnh đạo cao cấp tỏ rõ quyết tâm thì ở đâu đó, người ta vẫn công khai làm theo ý riêng mình. 

Khi mà báo điện tử Vietnamnet.vn phải thốt lên “Những vụ án oan ‘thấu trời xanh‘” [5] thì lại vẫn còn đó “những vụ án ‘vui’ đầy trong… túi”, những vụ án không bao giờ được xử theo quyết định của “Liên ngành”. 

Xin nhắc lại một lần nữa đề nghị mà người viết từng nêu với Tổng Bí thư: “hy vọng trong tương lai Tổng Bí thư sẽ quan tâm đến những vấn đề mà báo chí đề cập rất nhiều trong các lĩnh khác như Tư pháp, Hành pháp…”. [6]

Để giải quyết triệt để vụ việc liên quan đến ông Vũ Huy Hoàng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương có cần xem xét lại quyết định của “Liên ngành”, có nên đưa ông Phí Thái Bình và bốn cộng sự vào danh sách truy tố?  

Tạo ra một tiền lệ phải chăng là cách mà các “nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng như chủ trương làm trong sạch Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc?

_____

Tài liệu tham khảo:

[1] http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Thanh-Hoa-noi-viec-bo-nhiem-8-Pho-Giam-doc-So-la-dung-quy-trinh-post169414.gd
[2] http://laodong.com.vn/kho-tin/tin-kho-tin-sau-trinh-xuan-thanh-la-ai-truoc-pham-cong-danh-la-hua-thi-phan-bo-nhiem-8-pho-so-dung-quy-trinh-573837.bld
[3] http://www.nguoiduatin.vn/pho-chu-tich-tx-ky-anh-noi-nha-bao-va-nguoi-dan-deu-nao-a250550.html
[4] http://thanhnien.vn/thoi-su/mien-xu-ly-hinh-su-lanh-dao-vinaconex-vi-vi-pham-lan-dau-723726.html
[5] http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/277261/nhung-vu-an-oan-thau-troi-xanh-nam-2015.html
[6] http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Su-kien-Trinh-Xuan-Thanh-va-nhung-cau-hoi-lon-post169360.gd

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Luật Pháp, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »