Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 23rd, 2016

► Nhà máy giấy Lee-Man Việt Nam: một Formosa Hà Tĩnh mới ở đồng bằng sông Cửu Long?

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2016

Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam: một Formosa Hà Tĩnh mới ở đồng bằng sông Cửu Long?

Lê Anh Hùng

Blog VOA

22-6-2016

Vị trí 3 căn cứ quân sự trá hình của Trung Quốc trên bản đồ. Courtesy Photo

Vị trí 3 căn cứ quân sự trá hình của Trung Quốc trên bản đồ. Courtesy Photo

Trong bối cảnh vụ đại thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra từ đầu tháng Tư đến nay đang khiến hàng triệu ngư dân Miền Trung rơi vào tình cảnh sống dở chết dở, hàng chục triệu người Việt cả trong và ngoài nước cảm thấy bất an, lo lắng thì thông tin nhà máy giấy khổng lồ Lee & Man Việt Nam nằm ngay bên bờ sông Hậu sắp đi vào hoạt động vào tháng Tám tới đây lại khiến công chúng đứng ngồi không yên.

Nhà máy giấy này là của Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam (thuộc Tập đoàn Lee & Man Paper Hongkong – Trung Quốc), với tổng mức đầu tư lên tới 1,2 tỷ USD và nằm trong số 5 nhà máy giấy lớn nhất trên thế giới.

Tổng diện tích của nhà máy là 82,8ha, nằm trong Cụm Công nghiệp Phú Hữu A, thị trấn Mái Dầm, tỉnh Hậu Giang.

Tổng thầu xây dựng nhà máy là Công ty Cổ phần Kỹ thuật Hải Thành đến từ Thượng Hải, Trung Quốc. Thời gian nhà nước cho công ty này thuê đất làm dự án nhà máy giấy là 50 năm.

Mặc dù mới được khởi công tháng 3/2015, nhưng dự án đã được UBND tỉnh Hậu Giang cấp giấy chứng nhận đầu tư từ ngày 27/6/2007 và lễ động thổ nhà máy đã diễn ra vào ngày 6/8/2007.

Ngay từ thời điểm đó, dự án đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của dư luận, đặc biệt là Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thuỷ sản Việt Nam (VASEP), khi mỗi năm nhà máy sẽ xả ra môi trường đến 28.500 tấn xút (NaOH), đe doạ hủy hoại nguồn lợi thủy sản của sông Hậu và vùng biển phía Nam, đồng thời ảnh hưởng nghiêm trọng tới hoạt động nuôi trồng thủy sản tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long, vùng sản xuất thuỷ sản trọng điểm của cả nước.

Mới đây,VASEP lại gửi công văn tới Quốc hội và Chính phủ đề nghị “khẩn cấp chỉ đạo việc kiểm tra, rà soát công nghệ xử lý nước thải của Dự án xây dựng nhà máy giấy của Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam và chỉ đạo, yêu cầu đầy đủ và đồng bộ hoạt động giám sát xả thải của nhà máy Lee & Man bao gồm cả đầu tư thiết bị, cơ chế giám sát và thực thi.”

Điều đáng ngạc nhiên ở đây là trong “Quy hoạch tổng thể phát triển công nghiệp giấy đến năm 2010” đã được Thủ tướng CP phê duyệt lại không quy hoạch xây dựng nhà máy giấy ở Hậu Giang.

Thậm chí, Quy hoạch điều chỉnh phát triển ngành công nghiệp giấy Việt Nam đến năm 2010, tầm nhìn 2020, cũng không quy hoạch vùng nguyên liệu giấy tại khu vực đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL).

Còn trong văn bản số 1311/CV-SDR do Cục trưởng Cục Lâm nghiệp Nguyễn Ngọc Bình ký ngày 6/9/2007 thì nêu rõ “nguồn nguyên liệu gỗ rừng trồng trong khu vực chắc chắn chỉ đáp ứng được dưới 20% công suất nhà máy.”

Trước thực tế đó, bản thân đại diện chủ đầu tư cũng cho biết là 80% nguyên liệu của nhà máy là giấy phế liệu nhập từ nước ngoài; 20% nguyên liệu là từ gỗ rừng trồng trong nước.

Hậu Giang nói riêng và khu vực ĐBSCL nói chung không phải là thị trường tiêu thụ chính của một nhà máy giấy với quy mô nằm trong top 5 của thế giới.

Địa điểm đặt dự án cũng không phải là vùng nguyên liệu lớn, khi vùng này chỉ có thể cung cấp chưa đầy 20% công suất cho nhà máy; hơn 80% nguyên liệu là phế liệu phải nhập từ nước ngoài, nghĩa là cũng rất bấp bênh.

Chắc chắn, hiệu quả kinh tế mà dự án đem lại cho chủ đầu tư sẽ thấp hơn rất nhiều so với khi đặt nó trong một vùng nguyên liệu dồi dào hoặc trong thị trường tiêu thụ chính.

Chưa hết, nhà máy lại nằm trong một khu vực đặc biệt nhạy cảm về môi trường, khi mà hoạt động bình thường của nó có nguy cơ rất cao là huỷ diệt môi sinh, đe doạ sinh kế của hàng triệu người.

Về phía chủ đầu tư, nếu muốn đảm bảo các yêu cầu nghiêm ngặt về môi trường, họ sẽ phải đầu tư rất lớn, điều mà người ta khó lòng chờ đợi ở các ông chủ đến từ Trung Quốc. Đối với người dân và chính quyền địa phương, nếu để xẩy ra thảm hoạ môi trường thì cái giá phải trả là không thể đong đếm.

Kinh tế và môi trường là hai tiêu chí quan trọng nhất khi đánh giá lợi ích của một dự án, vậy mà ở đây cả hai tiêu chí này đều bị người ta xem “nhẹ tựa lông hồng”. Lý do là vì sao? Câu trả lời nằm ở phần dưới đây.

Trong bài “Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc” đăng trên VOA ngày 31/3/2016 và bài “Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu?” trên VOA ngày 11/4/2016, chúng tôi đã cảnh báo dư luận về việc người Trung Quốc đang núp bóng các công ty nước ngoài để âm mưu biến hai trung tâm nhiệt điện nằm ở những vị trí cực kỳ nhạy cảm về an ninh quốc phòng này thành những căn cứ quân sự lợi hại.

Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải nằm ở xã Dân Thành, huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh, ngay bên bờ Biển Đông, còn Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu thì lại nằm ở thị trấn Mái Dầm, tỉnh Hậu Giang, tức chỉ cách Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam một vài km. Lee & Man Việt Nam cũng xây dựng một cảng quốc tế chuyên dụng ngay bên bờ sông Hậu.

Rõ ràng, Trung Quốc đang âm mưu biến Trung tâm NĐ Duyên Hải, Trung tâm NĐ Sông Hậu và Nhà máy Lee & Man Việt Nam thành 3 căn cứ quân sự liên hoàn, để từ đó vừa kiểm soát vùng biển phía nam Việt Nam vừa kiểm soát sông Hậu, tuyến giao thông đường thuỷ huyết mạch nối liền Biển Đông đến biên giới Việt Nam – Campuchia.

Một khi chiến sự giữa Việt Nam và Trung Quốc diễn ra, lực lượng tại chỗ trong 3 căn cứ này sẽ phối hợp với lực lượng đổ bộ từ biển vào và lực lượng từ bên kia biên giới – đội quân nằm vùng của Trung Quốc hoặc quân đội của một Campuchia đang mưu toan đòi lại Nam Bộ – đánh sang để hình thành nên một gọng kìm đe doạ chia cắt và khống chế hoàn toàn khu vực đồng bằng sông Cửu Long.

Không còn nghi ngờ gì, giống như Formosa Hà Tĩnh ở Miền Trung, Nhà máy Lee & Man Việt Nam thực sự là một hiểm hoạ quân sự – kinh tế – môi trường “made in China” vô cùng tai hại khác ở Miền Tây Nam Bộ.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Hội nghị Thành Đô 3-9-1990 | Leave a Comment »

► Ls.Trần Quốc Thuận: “Nếu rà soát, tôi tin sẽ còn nhiều trường hợp Vũ Quang Hải khác – Bộ trưởng cha bổ nhiệm con làm Vụ phó

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2016

LS. Trần Quốc Thuận:
“Nếu rà soát, tôi tin sẽ còn nhiều trường hợp
Vũ Quang Hải khác”

Báo Giáo dục
Mai Anh

22/06/16

(GDVN) – Theo ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội nếu rà soát, kiểm tra nghiêm túc sẽ còn nhiều trường hợp bổ nhiệm sai, không đúng như ông Hải

Mới đây nhất, liên quan đến công tác nhân sự tại Bộ Công Thương, trong văn bản gửi đến Bộ Công thương, Ủy ban Chứng khóan nhà nước, Phó Thủ tướng, Văn phòng Chính phủ, Thanh tra Chính phủ, Ủy ban Kiểm tra Trung ương… Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) đề nghị làm rõ việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải (con trai nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng) tại Tổng Công ty Bia rượu, nước giải khát Sài Gòn (Sabeco), qua đó làm rõ chức danh Hàm Phó Vụ trưởng của ông Hải.

VAFI tiếp tục đề nghị làm rõ chức danh hàm Phó Vụ trưởng của ông Vũ Quang Hải (con trai nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng). 
.

VAFI cho rằng, chính với chức danh Hàm Phó Vụ trưởng, ông Vũ Quang Hải được Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa ký quyết định điều động cán bộ công chức về tăng cường hàng ngũ lãnh đạo cho Sabeco.

Tuy nhiên, việc ông Hải giữ hàm Phó Vụ trưởng lại không minh bạch. 

 

Theo VAFI, trong thời gian làm Phó giám đốc Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, ông Hải được bổ nhiệm chức danh Kiểm soát viên Tổng Công ty thuốc lá Việt Nam (Vinataba). 

“Việc bổ nhiệm này hoàn toàn phi lý, sai Luật và cũng mang tính vụ lợi bởi Luật Công chức nhà nước qui định điều kiện để làm thành viên Ban kiểm soát tại doanh nghiệp nhà nước phải là công chức nhà nước. 

Mặt khác, việc bổ nhiệm phải tuân thủ qui định tại Điều 122 Luật Doanh nghiệp 2005 và các qui định khác của pháp luật.

Điểm 1b Điều 122 Luật Doanh nghiệp 2005 qui định: “Thành viên Ban kiểm soát không phải là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con, con nuôi, anh,chị, em ruột của thành viên hội đồng quản trị, giám đốc hoặc tổng giám đốc và người quản lý khác”

Thời điểm đó, ông Vũ Huy Hoàng là Bộ trưởng và là người đại diện quản lý vốn cao nhất có quyền bổ nhiệm các thành viên hội đồng quản trị thì rõ ràng việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải  là không đúng Luật. 

Từ  phân tích trên để khẳng định rằng Vũ Quang Hải không đủ tư cách làm Kiểm soát viên tại Vinataba và không thể có chức Phó Vụ trưởng”, VAFI phân tích. 

Ngoài ra VAFI bày tỏ, trả lời báo chí ông Vũ Quang Hải nói về làm việc tại Sabeco là làm thuê doanh nghiệp. Như vậy ông Hải đáng ra phải xin nghỉ tại Cục Xúc tiến thương mại sau đó chuyển về Sabeco. Nhưng trong quyết định của Bộ Công Thương lại là điều động ông Hải về làm việc tại Sabeco với Hàm Vụ phó. 

VAFI cho rằng quyết định này của Bộ Công Thương trái quy định của luật.

Trước phân tích của VAFI, trên cơ sở quy định của pháp luật, trao đổi với phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Luật sư Trần Quốc Thuận -nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cho biết: Đầu tiên phải trả lời câu hỏi ông Vũ Quang Hải có phải cán bộ của Bộ Công Thương hay không?

“Nếu con trai nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là cán bộ của Bộ Công Thương thì việc thi tuyển trở thành công chức của Bộ Công Thương diễn ra khi nào, ông Hải có thi tuyển hay không và trúng tuyển với số điểm bao nhiêu?”, LS Trần Quốc Thuận nêu quan điểm. 

Theo LS Thuận, thi vào công chức trở thành chuyên viên nhưng nâng bậc chuyên viên chính phải mất 6 năm trở lên (đối với diện quy hoạch thì từ 3 trở lên). Tính từ khoảng thời gian ông Hải về làm việc tại Cục Xúc tiến thương mại đến khi chuyển về Sabeco chỉ khoảng 3 năm, thông thường ông Hải chỉ là chuyên viên chính.

Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

“Vì thế phải làm rõ tại sao ông Hải có được chức Hàm Vụ phó – một chức danh đòi hỏi kinh nghiệm tổ chức, quản lý. Mặt khác, nếu ông Hải không phải cán bộ của Bộ Công Thương thì không thể giữ vị trí kiểm soát viên tại Công ty thuốc lá Vinataba”, Luật sư Thuận cho biết.

Theo ông Thuận, hiện nay trong các văn bản quy định của Đảng và Nhà nước về bổ nhiệm cán bộ không có quy định nào về “Hàm”, tuy nhiên thực tế tại nhiều cơ quan trung ương có nhiều vận dụng cho hưởng chế độ chức danh “Hàm” đối với cán bộ công chức, viên chức. 
“Chức danh Hàm Vụ phó đòi hỏi kinh nghiệm làm việc, kinh nghiệm tổ chức của cán bộ được bổ nhiệm chứ không phải chỉ đưa ra cho oai”, ông Thuận nói.

Theo ông Trần Quốc Thuận, những vấn đề VAFI nêu ra trong việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải chỉ là điển hình cho cách tổ chức bố trí nhân sự theo kiểu: Thứ nhất hậu duệ; thứ hai quan hệ; thứ ba tiền tệ; thứ tư mới là trí tuệ. Cách thức này không công khai nhưng có những mặc định ngầm hiểu phải thế.

Ông Thuận cho rằng, nếu làm nghiêm túc, rà soát lại toàn bộ quy trình tuyển dụng bổ nhiệm, đặc biệt với trường hợp là con cán bộ cao cấp, thì ông tin sẽ có rất nhiều những trường hợp như ông Vũ Quang Hải.

“Mong muốn người dân sau những bất cấp trong việc bổ nhiệm con trai nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là cần phải làm quyết liệt, rà soát lại toàn bộ vấn đề tuyển dụng và bổ nhiệm. 

Cán bộ tham nhũng vì lương thấp, lương thấp do số lượng nhiều nhưng chất lượng kém. Nếu loại bỏ người kém năng lực không hoàn thành công việc, có chỗ ngồi do quan hệ, do chạy chọt thì mới có thể nâng mức lương của những người khác, cuối cùng vừa nâng cao chất lượng con người vừa nâng cao thu nhập”, ông Thuận xâu chuỗi vấn đề.

“Dễ nhất phải minh bạch tất cả quy trình tuyển dụng, tiêu chí duyển dụng, bổ nhiệm phải tổ chức thi tuyển, phản biện trực tiếp chứ không chỉ là bài thi theo đề có sẵn”, ông Thuận nêu giải pháp.

 
Mai Anh
————–

Posted in Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Mỹ và Liên Hiệp Âu Châu cảnh báo TQ không khiêu khích sau phán quyết về Biển Đông ngày 7-7-2016

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2016

Mỹ cảnh báo TQ không khiêu khích sau phán quyết về Biển Đông

Zing

Minh Anh

23-6-2016

PCA tổ chức phiên điều trần kín ở Hà Lan để nghe Philippines giải trình các luận điểm quanh vụ kiện Trung Quốc từ ngày 7 tới 13/7/2015. Ảnh: PCA

PCA tổ chức phiên điều trần kín ở Hà Lan để nghe Philippines giải trình các luận điểm quanh vụ kiện Trung Quốc từ ngày 7 tới 13/7/2015. Ảnh: PCA

Một quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ ngày 22/6 cảnh báo Trung Quốc không nên “hành động khiêu khích thêm” sau khi Tòa án Trọng tài Thường trực ra phán quyết về vụ kiện ở Biển Đông.

Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) dự kiến sẽ ra phán quyết về vụ kiện do Philippines khởi xướng với những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông.

Bà Colin Willet, Phó trợ lý ngoại trưởng Mỹ phụ trách khu vực Đông Á, nói Washington đang làm việc với các đồng minh và đối tác trong khu vực để bảo đảm một lập trường thống nhất.

“Mỹ có rất nhiều kế hoạch để đối phó với bất kỳ động thái nào của Trung Quốc trong khu vực”, bà Willet khẳng định.

(Reuters,15-6-2016, loan tin, hai hàng không mẫu hạm và 16 chiến hạm thuộc Đệ Tam Hạm Đội đã đến vùng biển Philippines để tập trận.)

Tuy không dự đoán kết quả vụ kiện, bà Willet nhấn mạnh “việc Trung Quốc không nên có thêm hành động khiêu khích nào cũng chính là vì lợi ích của nước này”.

Phó trợ lý ngoại trưởng Mỹ nói quan điểm của Washington là phán quyết của PCA ràng buộc đối với tất cả các bên.

Nữ quan chức ngoại giao Mỹ cũng từ chối trả lời về cách đối phó của Mỹ nếu Bắc Kinh kiên quyết không tuân thủ phán quyết. “Tôi nghĩ rằng đây là giai đoạn vô cùng quan trọng không chỉ với Mỹ, mà với cả khu vực. Mỹ hy vọng Trung Quốc sẽ xem phán quyết là cơ hội để tái khởi động những cuộc thảo luận nghiêm túc với các nước láng giềng”.

Trước việc Trung Quốc tuyên bố hơn 40 quốc gia đã ủng hộ lập trường của Bắc Kinh về vụ kiện, bà Willet nói “có nhiều điều đáng nghi ngờ về nhóm này”. Đến nay, Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS, Mỹ) cho biết chỉ 8 nước đã công khai ủng hộ quan điểm của Bắc Kinh, trong đó có Niger, Afghanistan và Niger…

Trước đó, ngày 20/6, Kyodo dẫn các nguồn tin ngoại giao cho biết một quan chức Trung Quốc lớn tiếng với các nhà ngoại giao ASEAN rằng, họ không loại trừ việc rút khỏi Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển (UNCLOS) năm 1982 nếu phán quyết của PCA “trái với nền tảng vị thế” của Bắc Kinh.

Nhiều chuyên gia tin rằng phán quyết của PCA sẽ tạo bất lợi cho phía Trung Quốc. Bắc Kinh luôn khăng khăng sẽ không chấp nhận và không tôn trọng phán quyết của PCA dù Trung Quốc là một thành viên của UNCLOS từ năm 1996.

Ngày 22/1/2013, Philippines đệ đơn lên PCA, kiện cách Trung Quốc giải thích và áp dụng UNCLOS năm 1982. Tòa quốc tế sẽ ra phán quyết cuối cùng ngày 7/7, trong đó nêu rõ cách giải thích của Trung Quốc về “đường lưỡi bò” có hay không phù hợp UNCLOS.

Trong diễn biến liên quan, Ủy ban Châu Âu (EC) ngày 22/6 giới thiệu một dự thảo về chính sách của Liên minh châu Âu với Trung Quốc trong 5 năm tới.

Tuy không lên án trực tiếp đối tác thương mại quan trọng này, EU nêu rõ sẽ phản đối “các hành động đơn phương làm thay đổi hiện trường và gia tăng căng thẳng”. Dự thảo nhấn mạnh, EU mong muốn duy trì tự do hàng hải và hàng không tại Biển Đông và biển Hoa Đông. Các thành viên EU sẽ phải thông qua dự thảo này.

____

 

Tuổi Trẻ

EU cảnh báo Trung Quốc về vấn đề Biển Đông

D. Kim Thoa

23-6-2016

TTO – Trong động thái nhắc nhở ngoại giao đầu tiên của Liên minh châu Âu (EU) với Trung Quốc, EU cho rằng tất cả các nước phải được quyền tự do đi lại trên Biển Đông.

Theo Reuters, quan điểm này được Ủy ban Châu Âu (EC) nêu ra ngày 22-6 trong một dự thảo văn bản mới về chính sách của EU với Trung Quốc trong 5 năm tới. Nhắc nhở đưa ra sau khi các máy bay chiến đấu Trung Quốc ngăn chặn một máy bay quân sự Mỹ tại Biển Đông tháng trước.

Ủy ban châu Âu tránh lên án trực tiếp Trung Quốc, một đối tác thương mại lớn của họ, nhưng cảnh báo rằng liên minh này sẽ phản đối “các hành động đơn phương có thể làm thay đổi hiện trạng và gây gia tăng căng thẳng”.

Điều này rõ ràng đề cập tới mối quan ngại của EU về hoạt động xây dựng và quân sự hóa các đảo của Trung Quốc tại Biển Đông.

Dự thảo chính sách của EU với Trung Quốc trong 5 năm tới viết: “EU muốn hoạt động tự do hàng hải và tự do trên không được duy trì tại Biển Đông và biển Hoa Đông”. Các quốc gia thành viên EU sẽ phải thông qua dự thảo này.

Trước nay EU thường nói họ giữ quan điểm trung lập với các tranh chấp tại Biển Đông giữa Trung Quốc và các nước châu Á khác.

Tuy nhiên, Ủy ban châu Âu cho rằng: “Việc có một số lượng lớn hàng hóa thương mại đường biển quốc tế đi qua khu vực đó cho thấy, tự do hàng hải và tự do đường không là điều quan trọng hàng đầu với EU”.

Theo đó “EU sẽ vận động Trung Quốc đóng góp tích cực vào sự ổn định của khu vực… và ủng hộ một trật tự quốc tế dựa trên pháp luật”.

Bất kể cách dùng câu chữ rất cẩn trọng trong văn bản này của Ủy ban châu Âu, những căng thẳng giữa khối này và Trung Quốc vẫn không ngừng tăng thời gian qua. Tháng này ngoại trưởng Pháp Jean-Yves Le Drian đã đề nghị EU cần phải tiến hành các cuộc tuần tra “thường xuyên và rõ ràng” tại Biển Đông.

Trong một động thái khác cho thấy tình hình Biển Đông đang nóng hơn khi hôm nay, 23-6, tổng thống Indonesia sẽ đích thân tới quần đảo Natuna kiểm tra chiếc tàu cá Trung Quốc bị Indonesia bắt giữ vì đánh cá trái phép.

Ông Widodo muốn biểu thị tinh thần kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh hải của Indonesia sau khi Bắc Kinh nói họ có “chủ quyền chồng lấn” với Indonesia tại một số vùng biển.

anhbasam.wordpress.com

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chiến Lược doi pho Trung Quoc | Leave a Comment »

►Venezuela và điểm cuối của con đường xã hội chủ nghĩa: Người dân, giờ phải bới rác kiếm thức ăn, đã hiểu rõ “ý nghĩa thực tiễn” của mô hình chính trị phi lý này

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2016

Mạnh Kim

Đoạn video được New York Times đưa lên trang Facebook của họ ngày 9-6-2016, cho thấy cảnh người dân Cumaná (thủ phủ bang Sucre) tràn vào các siêu thị để cướp thực phẩm, trông thật kinh khủng.

Khắp Venezuela, nạn đói dữ dội đang tràn lan, biến thành những cuộc bạo động không thể kiểm soát. Khi đói và đói khủng khiếp, người ta không còn biết sợ là gì.

Báo New York Times cho biết, các xe tải thực phẩm giờ phải được hộ tống bằng bảo vệ vũ trang. Trước các lò bánh mì, bây giờ được gác bởi quân độmởi!

Một bé gái 4 tuổi mới đây đã bị bắn chết khi cảnh sát nổ đạn cao su vào toán người tràn xuống đường gây bạo loạn khi kiếm thức ăn.

Ngày 20-6-2016, một người ôm súng xông vào Ngân hàng Trung ương và bắn bị thương hai bảo vệ, trước khi bị bắn chết.

Trước đó không lâu, ngày 9-6, vụ bạo động cướp của dữ dội đã nổ ra tại Petare, phía Đông Caracas. Trong các siêu thị bị cướp ở nhiều thành phố Venezuela, người ta đập cổng tràn vào cướp sạch mọi thứ. Chỉ trong hai tuần gần đây nhất, có hơn 50 vụ bạo động dữ dội nổ khắp Venezuela. Ít nhất 5 người bị chết.

Có đến 87% người Venezuela cho biết họ không còn tiền để mua thực phẩm, theo khảo sát của Đại học Simón Bolívar.

Phải dùng 72% lương tháng để mua thức ăn – kết quả một khảo sát khác của Trung tâm phân tích xã hội thuộc Liên đoàn giáo chức Venezuela. Cách đây hơn thập niên, người ta ném trứng để mua vui trong các kỳ lễ hội. Bây giờ, trứng quý như vàng.

Theo IMF, tỷ lệ tăng trưởng Venezuela hiện bi đát nhất thế giới: -8%. Tỷ lệ lạm phát cũng đứng đầu thế giới với 482%. Tỷ lệ thất nghiệp hiện 17% nhưng có thể leo lên 30% trong vài năm tới.

Chính phủ Nicolás Maduro phản ứng với lỗ hổng ngân sách bằng cách in tiền, khiến lạm phát càng tăng nhanh.

Giá các loại nhu yếu phẩm cơ bản giúp một gia đình sống trong một tuần đã tăng hơn 25% từ tháng 3 đến tháng 4-2016, gấp 22 lần mức lương tối thiểu.

Điều khiến người dân phẫn nộ không chỉ là cái bụng lép mà còn là tình trạng tham nhũng.

Theo tổ chức Minh bạch Quốc tế, Venezuela hiện là quốc gia tham nhũng thứ chín thế giới. Trong một nước theo CNXH, mô hình chính trị được xem là không để xảy ra bất công xã hội, nhưng thành viên gia đình Tổng thống Nicolás Maduro được xem là nhóm người giàu nhất Venezuela. Và “danh hiệu” cá nhân giàu nhất nước này thuộc về Maria Gabriela Chávez, cô con gái của cố Tổng thống Hugo Chávez, với tài sản ước tính 4,2 tỷ USD – theo tờ Diario Las Americas.

Cho đến nay, theo Fox News, Maria Gabriela Chávez và cô chị của mình, Rosa Virginia, vẫn sống nhung lụa xa xỉ trong La Casona (Dinh Tổng thống). Chồng của Rosa không ai khác hơn là đương kim Phó Tổng thống Jorge Arreaza.

Trung tuần tháng 6-2016, Nicolás Maduro yêu cầu Tối cao pháp viện phủ quyết đề nghị của phe đối lập tổ chức trưng cầu dân ý nhằm truất phế mình. Không có cuộc trưng cầu nào cả, từ giờ đến sang năm, Maduro tuyên bố.

Nếu cuộc trưng cầu tổ chức vào ngày hạn định 10-1-2017 và Maduro thua, một cuộc bầu cử sẽ phải thực hiện.

Nếu cuộc trưng cầu tổ chức sau ngày 10-1-2017 (vì phe đối lập chưa kiếm đủ phiếu) và Maduro vẫn không thắng, ghế tổng thống sẽ nhường lại cho Phó Tổng thống Jorge Arreaza và ông này, thuộc cánh hẩu Maduro, sẽ tại vị cho đến hết nhiệm kỳ vào tháng 1-2019 (theo luật, để cuộc trưng cầu truất phế Maduro thành công, phe đối lập phải kiếm được nhiều hơn số phiếu mà Maduro giành được trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2013, tức hơn 7.587.532 phiếu, theo Financial Times).

Tiến trình kiếm phiếu của phe đối lập vẫn đang ráo riết trong khi Maduro vẫn cố thủ bảo vệ chiếc ghế quyền lực. Sự lì lợm tham quyền cố vị của Maduro chỉ khiến lòng dân thêm phẫn uất.

Tờ tiền mệnh giá lớn nhất, 100 bolivar, giờ chỉ giá trị 7 xu. Sự mất giá của tiền tệ tỉ lệ thuận với sự mất giá của chính quyền Maduro lẫn “giá trị” XHCN mà Maduro thừa hưởng từ Hugo Chávez.

Người dân, giờ phải bới rác kiếm thức ăn, đã hiểu rõ “ý nghĩa thực tiễn” của mô hình chính trị phi lý này.

Cuối thập niên 1980, chính từ những vụ bạo động kinh khủng bởi nạn đói và chính trị bất an, cuộc “cách mạng XHCN” của Hugo Chávez đã thành công.

Bây giờ, nạn đói và chính trị bất an đang nhấn chìm chính con tàu XHCN ấy.

Khi người dân bị vét cạn niềm tin bởi một chế độ tham nhũng tư túi tồi tệ cùng sự yếu kém trong điều hành quản lý quốc gia; và khi nhà cầm quyền cương quyết đối đầu với người dân bằng bạo lực, kết cục sẽ luôn không thay đổi: chiến thắng không bao giờ thuộc về chính quyền. Bài học cuộc cách mạng 1989 của lịch sử Venezuela vẫn còn sờ sờ.

(Ảnh của Daily Mail)

Posted in Dầu Hỏa và Khí đốt, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Thời Sự, Trung Quoc Venezuela VietNam | Leave a Comment »

►Đứa con của biển và đứa con của chế độ

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2016

Blog RFA

VietTuSaiGon

21-6-2016

Trong vòng chưa đầy ba năm, có gần 4,500 tàu cá của ngư dân Việt Nam bị bắn phá, đâm chìm và bắt bớ trên biển Đông. Cũng trong vòng chưa đầy ba năm, có hơn 2000 ngư dân bị bắt bớ, đánh đập và bắn giết. Đây là một con số quá khủng khiếp cho nghề đi biển!

Và cái chết, sự mất mát của những người chịu nắng, chịu gió, chịu mọi khổ đau của chính trị nhược tiểu để bám biển, để thực thi chủ quyền lãnh hải chỉ có Mẹ Biển chứng kiến, ôm lấy thân thể họ cùng tiếng ai điếu của trùng khơi. Họ là những người con của biển cả, của danh dự trong âm thầm và anh hùng trong bóng tối. Họ là đứa con của biển Việt Nam.

H1Đứa con của biển (trái) và đứa con của chế độ (phải). Ảnh: internet

Điều này khác xa với những anh hùng của chế độ, đương nhiên, cái chết và sự mất mát của những phi công đã tập dượt, tìm kiếm cứu nạn và cuối cùng mất tích trên Biển Đông là một sự mất mát lớn của chế độ, cũng là sự mất mát của dân tộc. Bởi suy cho cùng, dân tộc, nhân dân đã cưu mang, che chở và nuôi sống chế độ. Từ chiếc áo cho đến chén cơm, chiếc máy bay, xăng để bay và mọi thứ trang bị cho người phi công đều do nhân dân đóng thuế mà có. Những phi công đã mất tích và tử nạn trên biển Đông cũng là những đứa con của nhân dân, con của biển cả!

Nhưng, sự khác nhau rất rõ rệt giữa những ngư dân và các phi công nằm ở chỗ, ngư dân vừa đóng vai trò nhân dân để nuôi chế độ, vừa đóng vai trò người lính giữ vững tiền tiêu và bảo vệ chủ quyền lãnh hải lại vừa đóng vai trò đứa con của biển khơi khi cái chết ghé đến, sự im lặng, không tên tuổi mang cái chết của họ đi như bọt sóng trong một ngày gió lớn. Cái chết đầy bi hùng của người vạn chài chìm trong im lặng và hình như quốc gia đã không hay biết để đưa tang cho họ.

Ngược lại, cái chết của những đứa con chế độ thì khác, cái chết của họ vô hình trung làm khuấy động bầu không khí vốn đóng băng suốt nhiều năm nay trong lòng chế độ. Sự đóng băng của tính tham lam, ích kỉ và vô cảm. Sự đóng băng của những đố kị, kèn cựa địa vị, thủ đoạn hất nhau tranh quyền lực đã được hâm nóng bởi một vở kịch mà ở đó, cả báo chí nhà nước lẫn giới quan chức cấp cao trong quân đội, không ai nói ai, tất cả tự biến mình thành một kịch sĩ của nước mắt và bi ai.

Cái chết của những đứa con chế độ được bi kịch hóa đến đỉnh điểm, ở đó, người ta khóc mếu máo… Từ tướng lĩnh cho đến trí thức nhà nước, quan chức và những người lính… Tất cả họ chìm trong một trận bi ai thảm sầu của một kịch bản soạn sẵn, những ai chứng kiến đều phải rơi nước mắt.

Có thể nước mắt của nhiều binh sĩ, sĩ quan quân đội Cộng sản là nước mắt thật chảy ra từ đáy lòng. Bởi hơn ai hết, họ thấu hiểu nỗi đau của đồng nghiệp, đồng chí, và họ cũng thấu hiểu nỗi khốn khó của một người lính phải sống, học tập và chiến đấu trong một thứ cơ chế mà ở đó hiện hữu tất cả sự gian trá và đau khổ dành cho họ. Thậm chí, có thể họ hiểu cả nguyên nhân của cái chết, một nguyên nhân không phải bởi sự sơ xuất của người lính hay viên đạn, hòn tên của kẻ thù mà chính ở sự mất nhuệ khí, sự bạc nhược của chế độ mà họ đang phục vụ.

Và, có một vấn đề then chốt để thấy rằng cái chết của những người con biển cả khác xa cái chết của những người con chế độ. Bởi cái chết của những người con biển cả âm thầm và lặng lẽ, thậm chí thiếu cả những tiếng kèn trống ai điếu. Nhưng bên trong cái chết không tên tuổi ấy là sức mạnh của của một dân tộc là niềm tin vào lẽ phải và sự quyết liệt của con dân Việt Nam trong ý chí bảo vệ biển đảo, bảo vệ lãnh hải.

Những cái chết không tên tuổi, không tiếng vang của các ngư dân đã để lại trong lòng biển Đông những con sóng, những làn sóng yêu nước và quyết tâm giữ lấy biển đảo quê hương. Không ai nói ai, tự trong lòng mỗi người nhận ra sự tàn khốc của kẻ thù và chuẩn bị cho mình một tư thế để chiến đấu với quân xâm lược. Những cái chết tưởng chừng nhỏ nhoi ấy lại thắp lên ngọn lửa yêu nước và niềm hy vọng chống quân bành trướng, xua kẻ thù ra khỏi lãnh địa, lãnh hải quốc gia mạnh hơn bao giờ hết.

Ngược lại, những cái chết của đứa con chế độ, tuy kèn trống rình rang, lời bi ai tràn ngập trên các mặt báo và có vẻ người ta còn có khuynh hướng biến những cái chết ấy thành một bản anh hùng ca của thời đại. Nhưng rất tiếc, những cái chết ấy lại gieo một nỗi tuyệt vọng cho dân tộc, cho nhân dân hơn bao giờ hết.

Bởi khác xa với những ngư dân bám biển tay không tất sắt, không viên đạn phải đối đầu với sóng gió, tàu sắt và súng đạn của Trung Quốc, những người con chế độ được trang bị đầy đủ, từ chiến đấu cơ hiện đại cho đến cơ số đạn dược và các loại công cụ hỗ trợ tối tân nhất. Bên cạnh đó, họ là những con người mà mỗi kĩ năng họ có được có thể đánh đổi bằng tài sản của một gia đình ngư dân. Họ là những người mà nhân dân tin rằng một khi họ xuất kích thì câu chuyện an ninh và chủ quyền quốc gia được đảm bảo bất khả xâm phạm.

Thế nhưng (xin lỗi anh Khải và các sĩ quan, binh sĩ trên CASA 212!), cái chết quá ư đơn giản và có chút gì đó chưa sạch nước cản trên đường bay của các anh đã làm sụp đổ hoàn toàn niềm hi vọng của nhân dân vào chủ quyền quốc gia. Cái chết của các anh chỉ cho thấy sự yếu ớt và mất khả năng đề kháng của quân đội Việt Nam.

Báo chí trong nước từng ca ngợi đội bay của không quân Việt Nam là biệt đội ưu tú nhất, sẵn sàng chiến đấu với mọi kẻ thù và là biệt đội thần thánh. Thế nhưng cái gọi là biệt đội thần thánh của các anh lại là mới bay tập dượt đã lâm nạn và những người đi tìm kiếm cứu nạn bằng phương tiện hiện đại như CASA 212 mà người lái là một con chim đầu đàn trong đội bay, có kinh nghiệm lão luyện , trong điều kiện thời tiết bình thường cũng không thoát khỏi tử thần, cùng tám đồng đội oan uổng.

Thử nghĩ, suốt nhiều năm nay, dù muốn hay không thì nhân dân vẫn kì vọng vào quân đội, bởi chức năng lớn nhất của quân đội là bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải quốc gia.

Nhân dân đã góp từng đồng thuế để nuôi quân, góp từng đứa con để tạo nên quân đội.

Thay vào đó, quân đội lại cho nhân dân nỗi tuyệt vọng khôn tả! Đến nổi, các blogger trên mạng có câu: “ngư dân bám biển, hải quân bám bờ”. Ý nói hải quân của VN thay vì ra khơi bảo vệ ngư dân VN thoát khỏi sự bức hiếp của quân Tàu đang đêm ngày rượt đuổi, bắn chìm tàu, bắt giữ ngư dân VN đòi tiền chuộc, thì họ chỉ núp trong bờ sống cuộc đời cầu an… Quân đội còn tiếp tay đàn áp người dân qua việc tham gia giúp chính quyền cướp đất của dân. (TH)

Và lẽ ra, trong tình thế hiện tại, cái chết của những phi công tử nạn trên đường tập dượt cũng như tìm kiếm cứu nạn phải được biến thành lời thề máu của quân đội, thành quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ những gì còn lại và lấy lại những gì đã mất của quốc gia, dân tộc. Thì đằng này, cái chết của các anh được biến thành vở kịch mếu máo, khóc sướt mướt và đánh động bi tâm, đánh động lòng thương xót của nhân dân.

Đúng, nhân dân sẽ thương xót những người đã ngã xuống. Nhưng chắc chắn một điều, nhân dân thương xót các anh một thì nhân dân thương xót cho vận mệnh đất nước đến mười. Nhân dân sẽ thương xót cho những người thân các anh bị mất con, mất chồng, mất cha. Nhưng nhân dân còn thương xót gấp triệu lần nữa vì dân tộc đã mất đi nhuệ khí, nhân dân đã mất đi chỗ dựa là sức mạnh quân đội và niềm tin chiến thắng quân ngoại xâm hoàn toàn mất đi.

Trong lúc này, ông Nguyễn Chí Vịnh, một chỉ huy cấp cao của quân đội Cộng sản Việt Nam đã im lặng, từ chối sự giúp đỡ của Mỹ để tìm kiếm cứu nạn những nạn nhân trên chiếc CASA 212, trong khi đó ông ta lại tiếp tục khẳng định mối quan hệ răng môi với Trung Quốc và kêu gọi Trung Quốc mang 4 tàu hải quân, 2 tàu tuần cảnh và 2 tàu cứu hộ, cứu nạn cùng 2 máy bay tiến thẳng vào biển Việt Nam.

Và đáng sợ nhất là ông Vịnh đã bắn tiếng xin Trung Quốc hỗ trợ, cho phép tàu thuyền Việt Nam tìm kiếm, cứu hộ người Việt Nam ngay trên biển Việt Nam! Vô hình trung, cái chết của những người con chế độ làm lộ rõ gương mặt thật đớn hèn và bạc nhược của cả quân đội và chế độ Cộng sản.

Và đám tang của Đại tá Khải cũng song hành với đám tang của dân tộc Việt Nam đưa tiễn những tháng ngày bi hùng về nơi chín suối. Những gì còn sót lại chỉ là sự đớn hèn!

Biết đâu, trong buổi hội ngộ nơi suối vàng, linh hồn anh Khải lại gặp linh hồn của những ngư dân bám biển, và họ sẽ cùng ngồi với nhau để nhìn lại nước non ngàn dặm héo mòn!

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Ngư dân | Leave a Comment »