Trần Hoàng Blog

►Thành tích đi lên của ủy viên BCT Nguyễn Văn Bình: Từ nợ xấu bất động sản đến ổn định tỷ giá làm lợi cho Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2016

Tân ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Bình: Từ nợ xấu bất động đến ‘tỷ giá Trung Quốc’

Blog VOA 

Phạm Chí Dũng

4-2-2016

Hiện tượng đáng lưu tâm về tử huyệt ngân hàng là cùng thời gian Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình bất ngờ trở thành tân ủy viên Bộ Chính trị tại Đại hội XII của đảng cầm quyền, trên mạng xã hội xuất hiện một tác giả ẩn danh mới: “Góc khuất ĐH 12”. Tác giả này đưa bài “Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ”, trong đó khẳng định: “Trong 2 năm 2014 – 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng”.

“Góc khuất ĐH 12” cũng là tác giả đã đưa tin khá chính xác (hoặc chính xác) về vụ hai thành viên của Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư phát triển (BIDV) là ông Huỳnh Nam Dũng và ông Nguyễn Phước Hòa bị khởi tố bởi Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an, từ ngày 16/1/2016. Tin tức nóng hổi này được đưa trên trang tin hội tụ hai luồng quan điểm đối nghịch – được cho là từ trong lòng đảng Cộng sản – ngay vào thời gian diễn ra Đại hội 12. Một ngày sau khi đại hội này kết thúc, Bộ Công an đã thông báo xác nhận vụ khởi tố điều tra trên, cho dù vẫn chưa đề cập đến từ “bắt”.  

Từ lâu nay BIDV lại được coi là ngân hàng ruột rà với Ngân hàng nhà nước.

Từ nợ xấu đến ‘tỷ giá nhập siêu’

Vào cuối năm 2014, Thống đốc Nguyễn Văn Bình lần đầu tiên phải thừa nhận trước Quốc hội về con số nợ xấu 500.000 tỷ đồng. Con số này đã bị Ngân hàng nhà nước giấu biệt từ những năm trước, mà chỉ tiết lộ khi tình thế đã quá khó khăn. Cũng cho tới nay, toàn bộ 500 hồ sơ chào bán nợ xấu mà VAMC (Công ty Quản lý Tài sản Việt Nam) gửi cho các tổ chức tài chính nước ngoài từ năm 2014 vẫn chưa nhận được hồi âm chính thức nào.

Đến đầu năm 2015, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công du Úc và đã lần đầu tiên nhiệt thành ngỏ lời “Việt Nam muốn bán nợ xấu”. Thế nhưng trong khi hoàn toàn phớt lờ về đề nghị này, Thủ tướng Úc lại thông báo “sẽ cắt giảm viện trợ cho Việt Nam”.

Thành tích “giảm nợ xấu về dưới 3%” của Ngân hàng nhà nước và Chính phủ, cũng bởi thế, cho tới nay vẫn chỉ là con số hoàn toàn vô nghĩa.

Chiếm đến 70% trong nợ xấu, nợ bất động sản trở nên đáng sợ nhất. Cho tới nay, rất nhiều ngân hàng đã phải “ôm” tài sản thế chấp nhà đất nhưng không thể bán lại được.

Mà như vậy, gần như toàn bộ khối nợ xấu vẫn như một quả bom tấn được hẹn giờ, vẫn đang âm ỉ chờ lúc phát nổ trong lòng các ngân hàng thương mại. Gần đây nhất vào tháng 9/2015, một tổ chức tín dụng độc lập là FT Confidential Research đã công bố: Tỉ lệ nợ xấu ngân hàng Việt Nam vào khoảng 15% trong năm 2014, thực tế cao hơn nhiều so với con số chính thức.

Sau nợ xấu, dư luận xã hội cũng đang hướng mối nghi ngờ vào động cơ “ổn định tỷ giá” của Ngân hàng nhà nước. Trong hai năm 2014-2015, cơ quan này đã chỉ phá giá đồng Việt Nam khoảng 5%, quá thấp so với độ mất giá chung của đồng tiền các quốc gia trong khu vực, và do vậy đã khiến sức cạnh tranh quốc tế về hàng xuất khẩu của doanh nghiệp Việt sụt giảm đáng kể. Nhưng ngược lại, cơ chế duy trì tỷ giá thấp luôn được coi là một cách nhằm làm lợi lớn ccho ác nhà nhập khẩu, trong đó chủ yếu là các món hàng nhập khẩu quá nhiều “màu” từ Trung Quốc.

Năm 2015 kết thúc với không chỉ tình hình kinh tế bi đát và số doanh nghiệp phá sản tăng vọt ở Việt Nam, mà con số nhập siêu từ Trung Quốc càng kinh hoàng hơn: 32,3 tỉ USD, tăng tới 12,5% so với năm 2014 và được coi là cao nhất từ trước đến nay. Năm 2013 và 2014, số nhập siêu từ Trung Quốc “chỉ” là 23,7 tỷ USD và 28,9 tỷ USD. Báo chí trong nước kêu rên: “Mua của Trung Quốc từ củ hành đến ôtô!”.

Trong lịch sử buôn bán hai chiều với các quốc gia trên thế giới, Việt Nam lại bị phụ thuộc vào Trung Quốc nhiều nhất. Từ nhiều năm qua, Trung Quốc đã trở thành thị trường nhập khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam, chiếm tỉ trọng khoảng 20% tổng kim ngạch xuất nhập khẩu. Nếu tính cả con số 20 tỷ USD nhập lậu mà “không ai biết” được tuồn vào theo con đường nào và bị biến hóa ra sao, tổng giá trị nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc năm 2015 phải lên đến gần 52 tỷ USD. Con số này gấp gần 300 lần so với mức nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc vào năm 2002!

Vào giữa năm 2014 khi nổ ra vụ giàn khoan Hải Dương 981 đe dọa Biển Đông, một số doanh nghiệp sản xuất dệt may đã phải thốt lên: nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam dẫn đến nguồn nhập khẩu nguyên phụ liệu dệt may từ “bạn vàng” bị ách lại, doanh nghiệp của họ chỉ có thể cầm cự tối đa được 2 đến 3 tháng!

Khó có thể nói khác hơn rằng cơ chế tỷ giá quá thấp hiện thời cần được đặc tả bằng khái niệm “tỷ giá Trung Quốc”.

Vì sao Thống đốc Bình lọt vào Bộ Chính trị?

Nếu Đại hội XII của đảng cầm quyền tại Việt Nam kết thúc với “Tôi bất ngờ” như một lời than của tổng bí thư tái nhiệm Nguyễn Phú Trọng, trường hợp Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình – nhân vật có nốt ruồi rất vận số trên sống mũi – vừa lọt vào Bộ Chính trị và có khả năng vươn tới chức vụ phó thủ tướng phụ trách về tài chính cũng bất ngờ không kém.

Từ tháng 8/2011 khi chính phủ mới được hình thành, Nguyễn Văn Bình được bổ nhiệm làm thống đốc Ngân hàng nhà nước và mau chóng được coi là “cánh tay mặt” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng cũng vào cuối năm 2011, trong khi một trang báo điện tử của nhà nước là Vnexpress vinh danh Nguyễn Văn Bình là “Nhân vật của năm 2011”, thì một tạp chí có uy tín quốc tế là Global Finance đã xếp “Nguyễn Văn Bình là một trong 20 thống đốc kém nhất thế giới”.

Từ 2011 đến 2015, ông Nguyễn Văn Bình đã trở nên nổi tiếng với các chiến dịch “lấy mỡ nó rán nó” liên quan đến vàng, “nhảy múa” các tỷ lệ nợ xấu, cấp phát tín dụng và bị đồn đoán về lợi ích dày cộm liên quan đến chuyện sáp nhập các ngân hàng thương mại.

Tuy nhiên, vị thế của ông vẫn yên ấm với sự bảo đảm của Thủ tướng Dũng.

Nhưng từ giữa năm 2015, cùng với chiến dịch “luân chuyển cán bộ” do Ban Tổ chức Trung ương thực hiện đã khiến phe ông Nguyễn Tấn Dũng lâm vào tình cảnh khốn đốn vì mất quá nhiều nhân sự, đã xuất hiện khá nhiều tin ngoài lề về việc Thống đốc Bình bị điều tra liên quan đến vài ngân hàng thương mại, trong đó có Ngân hàng Phương Nam và một đại gia là ông Trầm Bê.

Cũng trong thời gian từ giữa đến gần hết năm 2015, người ta gần như không thấy Nguyễn Văn Bình xuất hiện trên mặt công luận như thói quen thường thấy trước đó. Thay vào đó là một số cấp phó của cơ quan Ngân hàng nhà nước. Chính vào lúc này, hai Hội nghị Trung ương 13 và 14 đã diễn ra với phần thất lợi nghiêng dần và rồi nghiêng hẳn về Thủ tướng Dũng.

Tuy vậy sau Hội nghị 14 và gần Đại hội XII, Thống đốc Bình bất chợt tái xuất hiện. Cùng lúc, nghe nói về một danh sách đề cử ủy viên mới cho Bộ Chính trị, trong đó có tên ông Bình.

Tại Đại hội XII, cùng với sự kiện Thủ tướng Dũng bất ngờ chịu thất bại cay đắng là việc Nguyễn Văn Bình trở thành tân ủy viên Bộ Chính trị.

Ngay lập tức đã xuất hiện một số dư luận cho rằng ông Bình đã tìm cách rời bỏ chủ cũ là Thủ tướng Dũng để “nhảy” sang chủ mới là những người bên đảng.

Cần nhắc lại, trước Đại hội XII, có nguồn tin không chính thức nhận định rằng sau đại hội này, ông Nguyễn Văn Bình, với nhiều “thành tích” về những khuất tất tài chính và điều hành, có thể phải đối mặt với công lý.

Nhưng thực tế là không những không phải chịu một án kỷ luật hoặc pháp luật nào, ông Bình còn được “nâng lên một tầm cao mới”, trong khi chủ cũ của ông là Thủ tướng Dũng phải ngậm ngùi ra đi và chưa biết tương lai sẽ mờ mịt đến mức nào.

Câu hỏi vẫn đọng lại là vì sao Thống đốc Bình lại thoát hiểm một cách ngoạn mục trong thế cờ đổi trắng thay đen như thế?

Ngay sau khi Thủ tướng Dũng rút lui, trên mạng đã xuất hiện thông tin về một bản “cáo trạng” dày đến 313 trang của bên đảng cáo buộc ông Dũng về nhiều vấn đề, trong đó có những khuất tất về tài chính và “gót chân Asin” về ngân hàng.

anhbasam.wordpress.com

Việt Dũng – Vì sao ông Nguyễn Tấn Dũng chấp nhận không tái cử?

16-1-2016

Việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã rời bỏ chính trường vì không được tái cử trở lại, khiến nhiều người thất vọng, vì họ đã hy vọng rất nhiều rằng ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ trở lại “lật ngược thế cờ” để giành chức vụ Tổng Bí thư khóa 12. Song nên biết rằng, điều đó cũng chỉ được nhen nhóm lại trước đó một ngày, khi đã có 38/65 đoàn tại đại hội đã đề cử tên ông Nguyễn Tấn Dũng là ứng viên trong BCHTW khóa 12. Tuy vậy, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ đạt được 270 phiếu đề cử và cũng chỉ có 41% tổng số phiếu ủng hộ cho việc ở lại từ đại hội.
Trước đó, ông Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định không tái cử, tại các hội nghị Bộ Chính trị thậm chí ông Dũng đã tự nguyện xin rút, điều này được thấy rõ tại bức thư gửi TBT Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Khóa 11. Kể cả việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã ủng hộ việc đề cử ông Nguyễn Phú Trọng giữ chức Tổng Bí thư khóa 12. Vì thế, việc nên ông Nguyễn Tấn Dũng không có tên trong danh sách Ban Chấp hành Trung ương khóa 12, là một điều có vẻ hết sức bình thường.
Tuy vậy, việc ông Nguyễn Tấn Dũng có thực tâm xin rút, không tái cử hay vẫn có tham vọng ở lại chính trường là câu hỏi quan trọng. Nói về lý, thì cho đến giờ phút cuối ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn cương quyết xin rút, song nếu đánh giá về tham vọng chính trị của ông ta thì có lẽ sẽ không đúng. Điều này sẽ thấy rõ khi chúng ta xem hình ảnh ông Dũng trong lúc bỏ phiếu bầu cử BCHTW khóa 12, sẽ thấy ông đang ở trong trạng thái không vui vẻ. Điều này đúng với đánh giá của giới phân tích và bình luận chính trị Việt nam trước đây không lâu, đều khẳng định rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã nắm trong tay tới 70 % các Ủy viên trung ương và khả năng rất cao là sẽ nắm chức vụ Tổng Bí thư Đảng CSVN khóa 12 và người ta tin rằng phe của ông Dũng sẽ đảo ngược được quyết định 244/QĐ-TƯ tại các HNTW để giành thế chủ động.
Chưa kể đến việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã lăn lộn trên chính trường Việt nam đến nay là 30 năm, là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương từ năm 1986 và đến năm 1996, ông Dũng được bầu làm Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Ban Chấp hành Trung ương, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị. Khi đó, ông Nguyễn Phú Trọng mới chỉ là Phó bí thư Thành uỷ Hà Nội, phụ trách công tác tuyên giáo của Thành ủy. Nhắc lại điều này để thấy, ông Nguyễn Phú Trọng không thể so sánh với ông Nguyễn Tấn Dũng về kinh nghiệm chính trường. Mặt khác, nếu như tỷ lệ các Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng trước đây ở mức 70 % theo đánh giá, nghĩa là tương đương với khoảng 120/170 người, vì thế khi so tỷ lệ 41% ủng hộ trên tổng số 1510 đại biểu dự đại hội, thì khó có thể nói rằng, đã có một số Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương vốn trung thành với ông Dũng đã lật kèo ông ta vào phút cuối.

 

                                   Tấm hình này nói lên tất cả về kết quả Nhân sự Đại hội 12


Do vậy việc ông Nguyễn Tấn Dũng buông xuôi, chấp nhận rút lui chắc chắn sẽ phải chịu tác động từ những áp lực từ bên ngoài, vì tham vọng của ông Dũng không lớn hơn được ý chí của Bắc kinh, khi mà nhà cầm quyền Trung quốc không bao giờ muốn ông Dũng nắm chức vụ cao nhất ở Việt nam.
Việc có bàn tay của Trung Quốc đạo diễn vấn đề nhân sự tại Đại hội 12 có lẽ là có thật và việc ông Nguyễn Tấn Dũng rút là đúng kịch bản do phía Trung quốc đưa ra cũng vậy. Tiến trình này được thông qua trung gian là ông Nguyễn Sinh Hùng sau chuyến thăm Trung quốc bất thường (từ 23-27 tháng 12/2016) sau HNTW13, khi vấn đề nhân sự đã bị bế tắc với thế yếu nghiêng về phe ông Trọng.
Ông Nguyễn Sinh Hùng đã vội vã sang Trung quốc theo yêu cầu của ông Nguyễn Phú Trọng, với sứ mệnh đề nghị phía Trung quốc cần có tác động cụ thể đề giải quyết vấn đề nhân sự lãnh đạo tại Đại hội Đảng 12. Ngay sau đó, phía Trung quốc ngoài việc gia tăng áp lực quân sự trên Biển Đông, thì việc Quốc hội Trung Quốc đã thông qua dự luật chống khủng bố, theo đó thì quân đội Trung Quốc có thể thực hiện các sứ mệnh chống khủng bố ở nước ngoài nếu được thỏa thuậnvới những nước hữu quan.
Đáng chú ý, trong phương án phía Trung quốc đưa ra, thì họ đã yêu cầu đích danh ông ông Đinh Thế Huynh là người sẽ giữ chức vụ TBT khóa 12. Tuy vậy, do uy tín của ông Đinh Thế Huynh quá thấp nên cả ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng đã không chấp nhận. Và chính vì việc này mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã nổi xung và yêu cầu phải “Ngăn chặn âm mưu can thiệp vào công việc nội bộ của đất nước” nhằm tố cáo đã có việc nước ngoài can thiệp vào công việc nội bộ lãnh đạo VN tại cuộc họp Chỉnh phủ ngay sau đó.
Trước sức ép từ phía Trung quốc, cũng như phe của ông Nguyễn Phú Trọng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã buộc phải chấp nhận sự thoả hiệp, với mục đích nhằm đoàn kết thống nhất trong đảng, để giữ vững thành quả cách mạng XHCN, và lý tưởng cộng sản. Theo nguồn tin khả tín cho biết, cuối cùng cả hai đã đi đến thống nhất, phe ông Nguyễn Phú Trọng cũng đã châp nhận và không muốn ép ông Nguyễn Tấn Dũng quá, sợ ông Dũng “điên máu” sẽ làm liều. Như vậy là sau nhiều ngày tháng đấu đá, cuối cùng con đường chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng đã chính thức bị cắt đứt vào thời điểm trước khi bước vào HNTW 14.
Phía ông Nguyễn Tấn Dũng chấp nhận sẽ rút lui và rời khỏi chính trường sẽ với 3 điều kiện:
1. Bộ Chính trị sẽ hủy bỏ cáo trạng dài 313 trang dành cho ông Nguyễn Tấn Dũng về khả năng điều hành kinh tế, làm xấu quan hệ ngoại giao, bản chất và tham vọng chính trị, hay chuyện con cái giàu có bất chính v.v… Những sai phạm này của ông Dũng phải được giấu kín, và đám thuộc hạ cũng phải được đảm bảo sự an toàn tuyệt đối về mặt chính quyền cũng như kinh tế.
2. Ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai ông Dũng phải được cơ cấu vào BCHTƯ khóa 12, tiếp đó sẽ giữ chức Bộ trưởng Bộ Xây dựng và tiếp sau đó là Phó Thủ tướng. Còn ông Nguyễn Minh Triết con trai út, sẽ là UVTW dự khuyết, sau 3 năm được điều chuyển lên giữ trọng trách ở Trung ương Đoàn.
3. Ngược lại, về phần ông Nguyễn Phú Trọng, sẽ nắm quyền không quá 2 năm và phải trao quyền lại cho ông Trần Đại Quang hoặc Ngô Xuân Lịch.
Việc truyền thông nhà nước đột nhiên đưa các tin “Thủ tướng xin rút, giới thiệu Tổng bí thư tái cử” hay “Duy nhất đồng chí Nguyễn Phú Trọng ứng cử cho chức danh Tổng Bí thư” vào thời điểm bầu cử tại Đại hội 12… chính là tín hiệu chuyển đến, nhằm nhắc phe ông Nguyễn Tấn Dũng là chớ dại mà “lật kèo” điều đã cam kết.
Không phải vô tình mà các hãng thông tấn quốc tế đã biết chắc sự thỏa thuận này từ trước. Theo RFI ngày 21/01/2016 cho biết, nhiều nguồn tin ẩn danh từ nội bộ Đảng đã tiết lộ với AFP rằng ông Dũng sẽ không nằm trong danh sách đề cử vào các chức vụ then chốt trong Đại hội 12. Thậm chí, một quan chức cao cấp trong đảng đã nói thẳng thừng rằng sự nghiệp chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng có thể được tuyên bố là đã “chết lâm sàng “.
Sau khi Đại hội 12 đã công bố danh sách 200 Ủy viên Ban Chấp hành TƯ Đảng và Bộ Chính trị, nếu như xem các danh sách thì sẽ thấy lực lượng của phe ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn giữ mức quân bình không có mấy thay đổi như dự kiến ban đầu. Mà trường hợp Nguyễn Văn Bình Thống đốc NHNN là một mục tiêu điển hình của phe ông Nguyễn Phú Trọng vẫn ung dung vào Bộ Chính trị, hay việc con trai ông Dũng là Nguyễn Thanh Nghị được bầu vào Ban Chấp Hành TƯ khóa XII. Đây là những bằng chứng bước đầu chứng tỏ đồn đoán nói trên là có cơ sở.
Phe của ông Nguyễn Phú Trọng trước đây luôn cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng và các nhóm lợi ích đã tham nhũng khủng khiếp. Giờ đây, khi ông Nguyễn Tấn Dũng đã về vườn thì sẽ là lúc việc điều tra khám phá tham nhũng sẽ phải được tiến hành. Nếu trong một thời gian ngắn, ông Nguyễn Phú Trọng vẫn bỏ qua, không điều tra hay phát động một chiến dịch “đả Hổ, diệt Ruồi” để xử lý các vụ án tham nhũng xảy ra trong thời gian ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng thì có thể khẳng định rằng thỏa thuận trên là chắc chắn có.
Sau Đại hội 12, xu thế tay chân của ông Nguyễn Tấn Dũng trong Đảng CSVN sẽ yếu thế, ngược lại phe thân Trung quốc về cơ bản sẽ kiểm soát chính trường Việt nam. Không phải ngẫu nhiên, mà ngay sau khi có kết quả bầu bán ở Đại hội 12, các nhà quan sát ở Trung quốc đều thống nhất cho rằng hàng ngũ lãnh đạo mới được chọn ra ở Hà Nội có thể có ích cho việc cải thiện quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc. Việc ông Tống Đào, Trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ thăm Lào và Việt Nam, trong thời gian từ 26 đến 30/01/2016 dưới danh nghĩa đặc phái viên của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình đã cho thấy điều đó. Và có thông tin cho rằng, người sẽ kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng trong chức vụ TBT tới đây sẽ không ai khác, ngoài ông Đinh Thế Huynh.
Từ trước đến nay, sự sống còn của Đảng CSVN là điều quan trọng nhất, do vậy việc họ sẽ gắn chặt với Trung quốc là điều bất di bất dịch và không thể thay đổi. Tuy vậy, cũng tiếc cho đông đảo những người đã ủng hộ hết mình cho ông Nguyễn Tấn Dũng, vì họ không biết rằng, ông Dũng hay ông nào trong Đảng cũng chỉ vì quyền lợi cá nhân và phe nhóm mà thôi. Đó là lý do khiến ông Nguyễn Tấn Dũng đã phản bội những mong muốn của số đông người dân.
Ngày 28/01/2016
© Việt Dũng
Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: