Trần Hoàng Blog

►Tạp chí Đối Ngoại của Mỹ: Đám côn đồ gớm ghiếc cầm quyền ở Việt Nam không thực nghiệm dân chủ đâu

Posted by hoangtran204 trên 02/02/2016

Tạp chí Foreign Affairs, số tháng 1 và 2 năm 2016, đã có bài viết với tựa đề rất nặng nề và coi khinh đảng CSVN đang cầm quyền ở VN. Đây tạp chí xuất bản 6 số một năm, rất có uy tín và các chính trị gia toàn thế giới đều đọc; các thư viện, các học viện chính trị và kinh tế toàn cầu đều mua tạp chí này. Tác giả là nhà báo chuyên điều tra, và đang day tại  đại học tại NY. Ông chuyên về chính trị tại VN trong hơn mấy chục năm qua, đã xuất bản hai cuốn sách về VN, bài báo này cho thấy ông rất hiểu biết lịch sử và cách cầm quyền của đảng CSVN và nắm vững các biến cố xã hội, văn hóa, các phong trào nhân quyền, hoạt động của các blogger tại VN. Các bạn vào google.com và viết chữ Thomas A. Bass, Foreign Policy, và nhấn vào search để đọc nguyên bản tiếng Anh bài báo này.   

Đám côn đồ gớm ghiếc cầm quyền ở Việt Nam không thực nghiệm dân chủ đâu

Trà Mi dịch (Trần Hoàng có sửa lại nhiều đoạn trong bản dịch của Trà Mi)

January 24, 2016 by Editor 

DCV Online

* Nó có thể trông giống như một vùng đất còn hoang sơ của tư bản, nhưng thực chất Việt Nam là một nhà nước công an trị.

Việt Nam là một mô hình lưỡng tính. Nheo mắt bên phải thì đó là một một xã hội đầy khát vọng tương lai. Nheo mắt bên trái, người ta lại thấy một tên cai ngục lạc hậu bỏ tù bất cứ ai từ chối theo đảng. (Để mời gọi du khách đến du lịch và các công ty ngoại quốc đầu tư vào Việt Nam) Nhóm vận động của chính phủ tập trung vào những bãi biển đáng yêu, thực phẩm, và sức hấp dẫn của Việt Nam như một điểm đến du lịch. Ký giả vì nhân quyền lại quan tâm vào những sự đàn áp của chính quyền.

Đúng, Việt Nam mở cửa đón Phương Tây và đang phát triển nhanh chóng. Và –dù có tất cả những nét quyến rũ xinh tươi đó– Việt Nam là một nền văn hóa đổ nát. Kiểm duyệt đã bịt miệng hoặc lưu đầy những nhà văn hay nhất. Những tiểu thuyết gia và nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam không còn viết nữa, trừ một số đang công bố các tác phẩm của họ bằng cách xuất bản lậu sách bị cấm. Báo chí là một xí nghiệp tham nhũng do chính phủ kiểm soát. Những nhà xuất bản cũng thế. Lịch sử là một môn quá nguy hiểm để nghiên cứu. Tự do tôn giáo, tư tưởng, và ngôn luận – đã bị Bộ trưởng Thông Tin và Truyền Thông ngăn chặn tất cả.

 

Từ ngày 20 đến 28 tháng 1, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đang tổ chức kỳ họp mỗi năm năm lần thứ 12 của nó được gọi là Đại hội toàn quốc. Khoảng 1.500 đảng viên sẽ tập trung tại Hà Nội để thông qua kế hoạch kinh tế năm năm và phê duyệt một liên danh ứng cử viên vào Ban Chấp hành Trung ương, 16 thành viên Bộ Chính trị, và Tổng Bí thư của đảng. Tham nhũng từ trên xuống dưới, cồng kềnh vì sự bảo trợ và dành đặc lợi cho đám thủ hạ, ĐCSVN bẻ quặt tay chính phủ, quân đội, phương tiện truyền thông của Việt Nam, và 93 triệu người Việt Nam. Người tị nạn và tác giả Nga Vladimir Nabokov nói,

“Chủ nghĩa Mác-xít cần một nhà độc tài, và một nhà độc tài cần đám công an chìm, và đó là ngày tận thế.”

Quan sát viên quốc tế theo dõi đại hội Đảng CSVN đang tìm các dấu hiệu xem phe này hay nhóm khác đang lộ diện. Trong vài tuần tới, người ta sẽ đọc những bài viết về phe có cảm tình với Phương Tây chế ngự phe theo Trung Quốc, hoặc ngược lại. Tự quá chú ý đến những khác biệt nhỏ làm người ta lệch nhãn quan. Khoảng 4,5 triệu đảng viên ĐCSVN đều muốn có phần của họ. Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về các cuộc họp kín bầu lãnh tụ đảng Cộng sản Việt Nam,

 “Nó giống như xem bọn họ đấu đá dưới tấm thảm.

Đúng, ĐCSVN đã phát triển kể từ khi thống nhất đất nước sau chiến tranh Việt Nam từ năm 1975. Đối đầu với nạn đói ở nông thôn, Đại hội Đảng lần thứ sáu, năm 1986, đã từ bỏ nền kinh tế chỉ huy theo kiểu Liên Xô để chọn đi theo nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. ĐCSVN cho phép thị trường tự do phát triển mạnh ở dưới đáy xã hội và khuyến khích “tư bản đỏ” trổi lên ở khúc giữa, trong khi họ giành lấy phía trên cùng của xã hội: những ngành công nghiệp đóng tàu, ngân hàng, khai thác mỏ, và các doanh nghiệp nhà nước khác. 

Cùng với những cải cách kinh tế, đã có một giai đoạn ngắn có cải cách văn hóa. Mạng lưới theo dõi của nhà nước đã được tạm cất đi trong một khoảng thời gian đủ lâu để cho bốn tác giả lớn sau chiến tranh xuất bản những tác phẩm nổi tiếng nhất của họ: nhà văn viết truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp (“Tướng về hưu”), tiểu thuyết gia Bảo Ninh (“Nỗi buồn chiến tranh”), Dương Thu Hương (“Tiểu thuyết vô đề”), và Phạm Thị Hoài (Thiên sứ”). Nhưng mạng lưới xám đó đã được đưa vào lại vị trí cũ trong năm 1991, khi công an văn hóa ập vào khám xét nhà Nguyễn Huy Thiệp và phá hủy những bản thảo của ông. Kể từ đó, Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh đã sống đời lưu đầy ngay trong nước, xuất bản những câu chuyện đã bị kiểm duyệt do nhóm bồi bút viết lại. Dương Thu Hương, sau tám tháng tù giam năm 1991,  hiện đang sống ở Paris, và Phạm Thị Hoài đang sống lưu vong ở Berlin.

Những điều chỉnh khác của ĐCSVN xảy ra sau khi đã khôi phục quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ vào năm 1995 và sự kiện Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào năm 2007. Sau 2007 vòi nước của đầu tư nước ngoài đã mở, nhưng cũng đã nhanh chóng bốc hơi ngay năm sau đó vì cuộc Đại Khủng hoảng (tài chánh 2008). Làm như không biết chuyện gì đang xẩy ra, ĐCSVN tiếp tục bơm tiền vào các doanh nghiệp nhà nước. Điều này khiến lạm phát tăng vọt lên tới 60 %/năm, bong bóng địa ốc đã vỡ một cách nhanh chóng, và sự phá sản của các doanh nghiệp nhà nước khác, gồm cả hãng đóng tàu quốc doanh, công ty Vinashin, mắc nợ lên đến 4,5 tỷ USD.

Xì căng đan này gần như đủ lớn để lật đổ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Dũng đã được tay chân trong Bộ Chính trị cứu thoát và bắt đầu vận động dành ghế Tổng Bí thư ĐCSVN, nhưng dường như Dũng đã thất bại. Trong thực tế, Việt Nam vào lúc này dường như được trải qua một cuộc đảo chính chiếu chậm trong đó Nguyễn Phú Trọng, 71 tuổi, người đang đứng đầu ĐCSVN –dù đã quá tuổi về hưu– đang chạy đua để duy trì quyền lực, ít nhất là thêm một vài năm nữa.

Bên cạnh ĐCSVN, hằng số khác ở Việt Nam là ảnh hưởng của Trung Quốc. Trong năm 2008, Tổng công ty Nhôm giàu xụ của Trung Quốc mua quyền khai thác mỏ bauxite của Việt Nam ở Tây Nguyên. Năm sau, Bắc Kinh cho hồi sinh chủ nghĩa bá quyền trên hầu hết vùng biển Đông. Đến năm 2014, Bắc Kinh đã đưa một giàn khoan dầu khổng lồ vào vùng biển ngoài khơi Việt Nam và xây dựng phi đạo cho phản lực cơ trên các đảo nhân tạo được tạo ra quanh vùng đá san hô. (Hà Nội vừa cáo buộc Bắc Kinh đã đưa giàn khoan dầu trở lại vào vùng biển Việt Nam vài ngày trước khi bắt đầu Đại hội XII.) Lực lượng công an không còn có thể kiềm chế được phong trào chống Trung Quốc đã bùng phát. Hồi tháng 5, 2014, hàng trăm nhà máy được cho là của Trung Quốc đều bị cướp hoặc bị đốt, và 21 người đã chết. Và chẳng có gì ngạc nhiên phe thân Trung Quốc ở Việt Nam đã phải đi núp.

Tuy nhiên, phong trào chống Trung Quốc chưa làm ảnh hưởng của Trung Quốc giảm đi ở Việt Nam. Trung Quốc tiếp tục xây dựng đảo ở Trường Sa, Biển Đông, khai thác mỏ ở cao nguyên, và làm bất cứ điều gì khác cần thiết để giữ chú em Việt Nam nằm yên trong quỹ đạo của đại ca Trung Quốc. Vì vậy, liên minh này chặt chẽ đến nỗi một số lượng lớn đáng ngạc nhiên người Việt – luôn dẫn chứng bằng cái gọi là Hiệp định Thành Đô – để cho rằng đất nước của họ đã thực sự thuộc về Trung Quốc (Ở một cuộc họp bí mật năm 1990 tại Thành Đô, Trung Quốc, ĐCSVN đã đổi dầu khí ngoài biển, mỏ bauxite, và những khoáng sản khác của đất nước lấy món tiền hối lộ khổng lồ của Trung Quốc, v.v. và cứ thế người ta tin và tiếp tục phổ biến đi.)

Hà Nội giỏi hơn trong việc nhào nặn mối quan hệ với Hoa Kỳ hơn là uốn nắn mối quan hệ với người láng giềng khổng lồ ở phía bắc. ĐCSVN sẽ có khả năng sẽ thi hành thỏa thuận Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Hiệp định thương mại mà 12 nước đã ký tắt hồi tháng Mười, 2015. TPP là thiết kế của Washington dùng làm một bức tường thương mại xanh để ngăn chặn làn sóng đỏ của Trung Quốc, hiệp định này đem một vận may bất ngờ đến cho Việt Nam. Thỏa thuận này có một số quy định khó chịu về quyền lao động, nhưng Hà Nội có thể sẽ ngoảnh mặt làm ngơ – như các giao thức quốc tế khác mà họ đã ký kết và coi không ra gì. Việt Nam đứng gần cuối bảng ở tất cả những chỉ số về quyền con người. Việt Nam có số tù nhân chính trị bình quân đầu người cao nhất trong bất kỳ quốc gia nào ở khu vực Đông Nam Á, nhưng họ vẫn nghênh ngang như một con công ngồi vào ghế ở Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Ai sẽ quan tâm đến một vài người tổ chức nghiệp  đoàn độc lập (với công đoàn của nhà nước)  đang bị cầm tù cùng với khoảng 300 tù nhân chính trị khác của Việt Nam?

Sau khi thực hiện TPP, Việt Nam sẽ muốn Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu hủy bỏ vị trí một nền kinh tế “phi thị trường” của mình. (Một “nền kinh tế thị trường” được bảo vệ tốt hơn để chống lại các vụ kiện chống bán phá giá). Đây là một vấn đề lớn đối với Việt Nam, hy vọng rằng TPP sẽ mở ra thị trường Mỹ cho các sản phẩm của Việt Nam, trong đó có một sản phẩm mà hai nước đã tranh tụng trong vài năm qua – cá ba sa. Hồi tháng Bẩy, 2015, để bôi trơn cho hiệp định thương mại thông qua, Tổng thống Barack Obama đã mời Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng tới Nhà Trắng và sau này được gọi là một “cuộc họp lịch sử”. Và tại sao chuyến thăm đầu tiên tới Nhà Trắng của người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam lại là “lịch sử”? Bởi vì [cuộc viếng thăm này được đảng csvn hiểu như thế là] “Tòa Bạch Ốc đã thừa nhận cấu trúc chính trị và sự lãnh đạo của đảng CS tại Việt Nam” – do đó đã hợp pháp hóa, theo Nguyễn Phú Trọng, sự cầm quyền của Đảng CSVN!

Nhưng hãy coi lại, sự cầm quyền này giống như: Ban tuyên giáo trung ương có vòi xuyên qua Bộ Thông tin và Truyền thông, tới “cục an ninh” Phòng PA 25 – và từ đó vào mỗi tổ của ĐCSVN điều khiển tất cả các phương tiện truyền thông ở Việt Nam. Ở vị trí đứng đầu ban kiểm duyệt của Việt Nam, Trọng chịu trách nhiệm điều hành cái mà tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF), trong một báo cáo tháng 9 năm 2013, gọi là một “nhà nước xã hội đen”, có đầy đủ những “làn sóng bắt bớ, xử án, các cuộc tấn công đánh đập và sách nhiễu.” Theo một bản tin tháng 7 năm 2015 của RSF, “Chỉ riêng năm 2012,” tay sai của tư pháp của Trọng “truy tố không ít hơn 48 blogger và những người bảo vệ nhân quyền, kết án họ tổng cộng 166 năm tù giam và 63 năm quản chế.”

Nhóm vận động chính trị cho nhà nước VN nói, chuyện như thế này là gieo hoang mang. Thật vậy, nó có vẻ lỗi thời, giống như một cái gì đó thuộc thời của những năm 1950. Nhưng những tin tức từ Việt Nam thực sự đáng báo động. Đáng báo động đối với Việt Nam, một quốc gia phải đối phó với một đống văn hóa đổ nát, và nó cũng đáng báo động cho tất cả chúng ta, những người cũng đang phải đương đầu với những áp lực của kiểm duyệt, sự gia tăng của các giám sát quần chúng, và sự thống trị của các lợi ích thương mại để loại trừ tất cả các giá trị khác trong xã hội của chúng ta. Từ quan điểm này, Việt Nam không phải là một hình ảnh của thời gian của quá khứ, nhưng là một cửa sổ nhìn về tương lai của chúng ta. Có thể nào khung sườn quái đản này trở thành sự bình thường mới hay chăng?

Một điều chúng ta biết về đại hội đảng lần thứ 12 của đảng Cộng sản Việt Nam là nó sẽ không chấm dứt sự thô bạo của công an. Hồi đầu tháng 12, công an mặc thường phục đã hành hung đánh đập nhà vận động nhân quyền, Luật sư Nguyễn Văn Đài bằng một thanh sắt. Mười ngày sau đó, Ls. Đài bị bắt trên đường đi gặp đoàn đại biểu Liên minh châu Âu đang đến thăm Hà Nội trong cuộc đối thoại nhân quyền Âu Châu (EU)–Việt Nam lần thứ năm. Blogger nổi tiếng nhất là nhà báo Nguyễn Hữu Vinh (aka Anh Ba Sam) hiện đang ở trong tù, với tội danh “lợi dụng tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước.” Phiên tòa xử Vinh, trước đây dự định sẽ khai mạc vào ngày 20 tháng 1 – cùng ngày với Đại hội XII – nên đã bị đình hoãn lại vô thời hạn.

Một nền văn hóa đổ nát trong một nhà nước công an hành hung đánh đập những người ủng hộ dân chủ bằng những thanh sắt, Việt Nam vẫn thoát được tiếng xấu trên trường quốc tế vì nhiều người muốn kinh doanh với người dân tháo vát ở đất nước này, hay tận hưởng những thú vui ở Việt Nam. Không có vấn đề gì hết, Việt Nam sẽ tiếp tục đón khách du lịch và mặc cả về tài chính toàn cầu và chủ nghĩa tư bản xuyên quốc gia. Nhưng nếu bạn muốn đến dự tiệc này, bạn hãy quên đi. (Vì những buổi tiệc này) Chỉ dành riêng cho đảng viên.

© 2016 DCVOnline

Nguồn: Thomas A. Bass, The Ugly Thugs Running Vietnam Aren’t Experimenting With Democracy . Foreign Policy, January 22, 2016.

(Trần Hoàng đã sửa lại nhiều đoạn trong bản dịch của Trà Mi)

———-

Vi Anh, VB
28-1-2016
Cuộc bầu cử Tổng bí Thư đảng CSVN trong đại hội 12 này là một phép thử xem Đảng CSVN gọi tắt là Việt Cộng trở thành Đảng CS Trung Quốc hay gọi tắt là Trung Cộng hay Tàu Cộng hay chưa. Đã có kết quả VC thành TC rồi.

Phe giáo điều, bảo thủ, thân thiết, thần phục TC do Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng cầm đầu đã thắng trong cuộc bầu cử độc diễn, y bám lại được chức tổng bí thư với khẩu hiệu “Con đường đi lên Chủ nghĩa Xã hội của nước ta là phù hợp với thực tiễn của Việt Nam và xu thế phát triển của lịch sử” và với mưu ma chước quỉ truất quyền ưng cử của đối thủ là Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng, để độc diễn. Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng là người cầm đầu phe đổi mới kinh tế, phục hồi vai trò chính thông của Nhà Nước, muốn xích lại gần với Tây Phương, nhứt là để cứu biển đảo bị TC xâm lấn. Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng là người đã từng dưa ra khẩu hiệu “Việt Nam nhất định không chấp nhận đánh đổi độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” đươc dân chúng VN ủng hộ, nhưng bi thua trong dại hội Đảng.Trừ ra có cuộc đảo chánh từ phía quân đội hay cách mạng từ phí nhân dân VN lật đổ chế dộ CS dộc tài đảng tri toàn diện, chớ ít nhứt trong 2 năm rưởi nữa nhiệm kỳ mà Tổng Trong hứa ở lại để  thừa kế và doàn kết đang hay một nhiệm kỳ 5 năm y cố lì ở lại, tinh thần, tác phong, thái độ và hành động thần phục TC của VC có tăng chớ khó có giảm. Tức là VC trở thành TC nhiều hơn chớ không bớt. Nói cách khác tương quan giữa Hà Nội và Washington sẽ lỏng lẻo hơn, con đường phát triễn dối tác chiến lược của VNCS vói Hoa kỷ sẽ trắc trở hơn vì phải qua Bắc Kinh chơ không suông thẳng qua Mỹ như thời kỳ trước đại hội đảng lần thư 12.

Qua đại hội Đảng CSVN lần thứ 12, khi mà Nhà Nước CSVN còn gần gũi với Mỹ, TC còn coi thường Đảng CSVN không tưởng tượng nổi, như gia nô của họ vậy. Ngay trong thời kỳ Đảng CSVN, đảng cầm quyền, chuẩn bị bầu bán người cầm cán đảng nhà nước, TC còn khinh thường nhiệm vụ tối cao của đảng cầm quyền một nước là vệ chủ quyền quốc thế mà TC chẳng coi Đảng CSVN không ra gì cả.

Nào TC cho máy bay bay xuống đảo của VN, qua vùng biển VN, xâm phạm vùng báo bay FIR Saigon do quốc tế uỷ nhiêm kiểm soát không lưu của VN. Nào TC đưa giàn khoan 981 ngoài khơi Vinh Bắc Bộ, vào vùng chồng lấn giữa Việt Nam – Trung Quốc, cách đường tuyến giả định 28 hải lý. TC bắn rượt tàu cá của ngư dân VN.

TC làm thế dể áp lực phe có lập trường cứng rắn với TC và để vô nước cho gà nhà, ủng hộ phe VC thần phục TC.

TC áp lực phe TT Nguyễn tấn Dũng được lòng dân, được các siêu cường Tây Phuong nhứt là Mỹ có thiện cảm, là người đi đầu trong việc tham gia hiệp ước Thương Thế giới WTO và hiệp ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP rõ ràng là thân Hoa Kỳ, thân phương Tây hơn ông Trọng.

Trong thời gian xẩy ra va chạm với TC hồi năm 2014, khi giàn khoan dầu của Trung Quốc được kéo vào và đặt tại vùng biển mà Việt Nam khẳng định thuộc chủ quyền của mình, ông Dũng là vị lãnh đạo nói thẳng vấn đề này ra, ông có lập trường cứng rắn phù hợp với những người dân đã xuống đường biểu tình phản đối chống Trung Quốc.

Ông Dũng cầm đầu chánh phú, khét tiếng tham nhũng, nhưng đã thành công trong việc liên minh với một số nước trong vùng Á châu Thái binh dương như Nhựt, Phi, Mã, Mỷ, Úc để hoá giải bớt đà xâm lấn của TC. Ông Dũng nhỏ tuổi hơn Tổng Trọng nhưng bị Trọng loại vì tuổi tác.

Còn Tổng Trọng 71 tuổi già nua, bảo thủ, giáo điều, thần phục TC lại dùng xảo thuật lấy thế phe củ ra đi đề cử phe mới và hạn ngạch tuổi tác để không cho TT Dũng ra ứng cử. Nhờ dòn tráo bài ba lá đó Ông Trọng Tổng bí Thư duy nhứt được miển trừ tuổi để độc diễn bám chức Tổng bí Thư.

Trong tình hình mưu ma chước quỉ bầu cử của Đại Hội 12 do Tông Trọng bày ra, 1 lá phiếu triệt đường ứng cử của TT Dũng, lót đương cho Tổng Trọng tiếp tục làm Tổng Bí Thư Đảng CSVN, là biến Đảng CSVN thành Đảng Tàu Cộng gốc Việt và biến đảng viên CSVN thành đảng viên TC gốc Việt.

Bỏ thăm cho Trọng thân Tàu Cộng trong khi Tàu Cộng dùng nào tàu, nào máy bay, nào giàn khoan áp lực VN, dương oai diệu võ với đại hội Đảng CSVN, là tiếp tay cho cho áp lực của TC, là hoan nghinh sự  chi viện của Tàu Công cho nhưng gia nô, những tên Tàu Công gốc Việt nối giáo cho Tàu Công hán hoá, thôn tính đảng CSVN- không hơn không kém.

Bỏ thăm cho Trọng là đấp mô con đường phát triễn kinh tế mà Nhà Nước đã ký với các nước qua Tổ chức WTO, TPP và con đường phát triễn dối tác chiến lược với Mỹ, Ấn, Úc, Nhựt, Phi, Mã trong việc ngăn chận đà TC xâm lăng biển dảo của VN.

Đó là hành động cổng rắn cắn gà nhà, rước voi về giày mả tổ khi mà kinh tế VNCS quá lệ thuộc TC, chánh trị VNCS qua cuộc bầu cử này cho thấy quá lệ thuộc Tàu Cộng.

Trong suốt cả hai ba chục năm nay, càng ngày TC càng kiếm chuyện đánh chiếm, lấn chiếm biên giới, đất liền, biền đảo của VN, mà đại hội Đảng 12 để Tổng Trọng một người CSVN bảo thủ, giáo điều lại phò Tàu Cộng, tự tung tư tác, dùng xảo thuật cũ rích của CS là bô chánh trị cử ai cũng phải bầu như kiểu gạc dân Đảng cử Dân bầu trong xã hội VN thì Đảng CSVN đã hoàn toàn mất tính đấu tranh, mất tinh thần độc lập, tụ chủ Việt Nam rồi. Làm thế Đảng CSVN đã phản bội bao xương máu của những đảng viên CS bỏ mình trong hai thời ký kháng chiến mà Đảng kêu gọi là chống Pháp và chông Mỹ giành độc lập cho đất nước.

Một số đảng viên CSVN còn một phần lương tâm và tinh thần VN sẽ hoặc là  bằng mặt không bằng lòng” hoặc tim cách chống ngầm hay chánh thức chống phe thân TC. Đảng CSVN sẽ nứt bể.

Hành động của Nguyễn phú Trong và phe nhóm làm cho người dân Việt thấy Đảng CSVN chỉ hành động vì quyền lợi của Đảng CS do một vài kẻ giỏi gian ác nắm trong tay mà thôi.

Đại hội lần thứ 12 của Đảng CSVN là một băng cớ cho thấy rõ Việt Công thành Tàu Cộng. Nó mở đưòng cho TC hán hoá VN, biến Tổng bí Thư CSVN thành thái thú cho TC, mà TC không cần nổ một tiếng súng, rút một cây gươm. Làm cho người dân Việt ở Bắc, ơ Nam, ở Trung và ở hải ngoai thấy rõ nhân dân VN có hai kẻ thù: TC là ngoại xâm; VC là nội thù.

Dân tộc VN dưới thời CSVN hoàn toàn bị tước quyền bầu cử. Cả Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng đều là các lựa chọn ngoài ý toàn dân.

Dũng làm cho ngân sách VN thâm thủng 7% trong năm 2015, vì nợ ngập đầu (theo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn ngày Thứ Hai, 25/1/2016, bản tin “VEPR: Thâm hụt ngân sách có thể tới 7% GDP”…

Chính Dũng là kẻ làm cho VN mang nợ quốc tế ngập đầu, tới nổi Victoria Kwakwa, Giám đốc World Bank khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, lo ngại VN cạn tiền phát triển.

Chính Dũng đã gài kinh tế VN lệ thuộc vào TQ: bản tin Vietnamnet/Tiếp Thị Thế Giới ngày 10/01/2016 cho biết:

“Những năm gần đây, kinh tế Việt Nam đã bị lệ thuộc ngày càng nhiều hơn vào kinh tế Trung Quốc (TQ), thể hiện rõ nhất ở chỗ hơn 90% tổng thầu các công trình lớn rơi vào tay nhà thầu TQ, mức nhập siêu từ TQ liên tục tăng cao và ngày càng nặng nề.”

Lựa chọn Dũng hay Trọng đều nằm ngoài ý của dân tộc VN.

Có gì bi thảm hơn chăng?

 

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: