Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 31st, 2016

►Một trường hợp điển hình: Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

“Một trường hợp điển hình của một đảng viên cộng sản cúc cung tận tụy phục vụ đảng”

Một trường hợp điển hình: Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện

Tác giả:

29-1-2016

B.S Nguyễn Khắc Viện. Ảnh baodanang

B.S Nguyễn Khắc Viện. Ảnh baodanang

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, trong dư luận cộng sản ở Việt nam và cả hải ngoại, được tiếng là một người tài ba từ lúc còn học Trung học. Ở Đại học, ông còn nêu cao một tấm gương người anh hùng.

Ông đậu Tú Tài Pháp, vừa Ban Toán, vừa Triết . Với mention Bien ( hạng Bình) . Nhờ học giỏi, ông được qua Pháp du học . Lúc bấy giờ, dân Miền Trung ( xứ An Nam của nhà Vua ) đi Pháp khó khăn hơn dân Nam kỳ thuộc địa Pháp .

Khi học Y khoa, Nguyễn Khắc Viện vẫn đưọc tiếng là sinh viện học giỏi . Và ông theo học ngành « Bịnh phổi » để sau này về giúp nước vì bịnh phổi lúc bấy giờ khá phổ biến ở Việt Nam . Đến lúc nhà trường cần một người chịu hi sinh lá phổi của mình để làm đề tài cho một trường hợp thí nghiệm, Nguyễn Khắc Viện đứng ra xung phong tự nguyện để giúp cho việc học . Từ đó, ông sống chỉ với một lá phổi, chẳng những khỏe mạnh mà còn làm việc đa tài, cống hiến hết mình cho cách mạng Việt Nam.

Nhưng thực tế, Nguyễn Khắc Viện có đúng như những lời tuyên truyền của Hà Nội về ông như vậy không? Hay Hà Nội lại muốn biến Nguyễn Khắc Viện thành một thứ anh hùng Lê văn Tám, Bế văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Trần Can, … ?

Trước sau gì Nguyễn Khắc Viện vẫn đáng tiêu biểu cho trường hợp điển hình của một đảng viên cộng sản cúc cung tận tụy phục vụ đảng.

Nguyễn Khắc Viện, bác sĩ và bịnh nhân

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tốt nghiệp Y khoa ở Sài Gòn, còn là nhà văn và người tu tập Thiền, quen biết Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện khá nhiều vì cùng làm việc chung trong Ban Nhi khoa của Bịnh viện ở Sài Gòn . Ông có viết một bài về Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện được phổ biến rất rộng rãi cả trong và ngoài nước để nói về phương pháp dưởng sinh của Nguyễn Khắc Viện đã giúp ông ấy sống mạnh khỏe, như người bình thường, chỉ với 2/3 của lá phổi bên trái duy nhứt còn lại .
Theo Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Khắc Viện sanh năm 1913 tại Hà Tĩnh, bắt đầu học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941.

Năm 1942, ông bị lao phổi nặng, điều trị ở bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. Thời đó bệnh lao phổi chưa có thuốc chữa trị như ngày nay. Từ năm 1943 đến năm 1948 ông phải chịu mổ 7 lần, cắt bỏ 8 cái xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái .

Các bác sĩ Pháp ở nhà thương nơi ông điều trị bảo là ông không thể sống hơn hai năm . Trong thời gian nghỉ dưỡng bịnh ở Pháp, ông « tự tìm ra » một phương pháp thở để tự chữa bệnh cho mình . Và kết quả là ông đã sống đến tuổi 85 mới chết (1997), nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa, còn họat động tích cực, năng nổ, dẻo dai, bền bỉ trong nhiều lãnh vực : giảng dạy y khoa, tâm lý học, cả về đạo học, … . Chuyện khó tin nhưng có thật !

Thật ra, phương pháp thở mà bác sĩ Nguyễn Khắc Viện « tự tìm ra » được không phải là điều gì mới mẻ. Nó chỉ là một sự lược giản môn khí công, thiền, yoga, tài chí, dưỡng sinh… của Đông phương đã có từ ngàn xưa, nay được nhìn theo sinh lý học hô hấp của một người thầy thuốc Tây y .

Phương pháp dưỡng sinh của Nguyễn Khắc Viện được tóm gọn bằng bài vè 12 câu cho dễ nhớ :

« Thót bụng thở ra
Phình bụng thở vào
Hai vai bất động
Chân tay thả lỏng
Êm chậm sâu đều
Tập trung theo dõi
Luồng ra luồng vào
Bình thường qua mũi
Khi gấp qua mồm
Đứng ngồi hay nằm
Ở đâu cũng được »        

(các bạn chú ý sử dụng cách này hàng ngày- Trần Hoàng)

Bs Nguyễn Khắc Viện, đảng viên cộng sản chí cốt

Nguyễn Khắc Viện là đảng viên đảng cộng sản Pháp . Sau này, về Hà Nội, ông gia nhập đảng cộng sản Việt Nam .
Ở Pháp, ông làm Chủ tịch Hội Liên Hìệp Việt kiều ở Paris và làm tờ báo Nam Việt viết tay, tức do ông viết tay cả tờ báo, chớ không in vì tránh chi phí .

Lúc ông bị bịnh ung bứu, sau khi mổ, về nhà dưỡng bịnh, phải nhờ bạn săn sóc vì không tiền trả y tá . Chính Bà Đinh văn Hoàng (Ông Đinh văn Hoàng làm chủ tịch Liên Hiệp Việt kiều ở Marseille vì ông học ở đây, năm 1960, được Giáo sư Lê văn Thới mời về Sài gòn dạy Hóa học ỏ Đại Học Khoa Học Sài gòn, sau làm Phó Khoa trưởng môn Sinh lý Sinh hóa .

Đầu những năm 80, ông qua Pháp định cư ở Le Blanc-Mesnil 93, mất 2010 ở Antony) đã tận tình săn sóc ông cho tới khi lành bịnh . Vậy mà, sau 1975, vào Sài gòn, gặp lại Ông Bà Đinh văn Hoàng, ông không chào, làm ngơ như chưa bao giờ có quen biết . Ông giử thái độ đạo đức của người cộng sản tinh ròng . Ông không nhìn Ông Bà Đinh văn Hoàng vì năm 1960 ông bà về Sài gòn làm việc cho Chánh quyền Sài gòn thay vì về Hà nội . Mà Ông Bà Đinh văn Hoàng hoạt động Liên Hiệp Việt Kiều chỉ vì xu hướng theo phong trào chống thực dân pháp, đòi Độc lập cho Việt Nam mà không phải đảng vìên cộng sản .

Mà cũng vì Liên Hiệp Việt kiều, lúc làm việc ở Đại học Khoa học Sài gòn, ông bị nhìn là người gốc cộng sản . Đến sau 30/04/75, những người bạn đồng nghiệp trước kia nhìn ông là cộng sản, nay phê bình ông là người nặng đầu ốc ngụy . Không biết khi chết, ông chọn đi theo ngã nào?

Tấm gương cộng sản kiên cường Nguyễn Khắc Vìện

Cũng Ông Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện này, những năm Đức chiếm Pháp nơi ông học và chữa lành bịnh phổi trong gần mười năm dài, ông vận động một nhóm bạn qua Berlin xin Cơ quan Ostasia Institute trợ cấp tiền bạc, hoạt động cho Đức Quốc Xã (AOM, Indochine, Nouveau Fond, Hộp Hồ sơ 145, Hồ sơ số 1305 – MẬT) . Ông còn dẫn 300 lính thợ qua Berlin đầu quân với Hitler . Trên tờ báo viết tay Nam Việt do ông chủ trương và thực hiện, số 44, ra ngày 06 tháng 08 năm 1944 tại Paris, ông viết một bài Quan điểm « Vì Đâu » không tiếc lời ca ngợi chế độ độc tài của Hitler : « độc tài là chế độ tổ chức quyền lực từ trên xuống do một ngưòi tài ba lãnh đạo, không cần ý kiến của Quốc hội chỉ là thứ thọc gậy bánh xe … » .

Những năm Cải Cách Rộng Đất ở Bắc, phụ thân của ông, Cụ Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm, người làm quan đi khắp nơi đều được dân thương, bị Đội Cải Cách đấu tố đến chết thảm vì tội địa chủ, phong kiến mà tuyệt nhiên ông Viện chẳng những không hề lên tiếng bênh vực cha mà còn tiếp tục theo cộng sản phục vụ tận tụy đường lối của Hồ Chí Minh. Sau này, Ông Đặng văn Âu điện thoại nhắc lại chuyện thân phụ của ông bị đấu tố như vậy mà tại sao ông vẫn theo được Hồ Chí Minh, ông trả lời « Vì muôn có Độc lập » (Âu Đặng, Thơ gởi Chị Hoàng Ngọc An v/v Bs Trần văn Tích và đảng Việt Tân –internet) . Phải chăng vì lúc đó, một phần lớn trí thức Việt Nam ở Pháp đều gia nhập Hội Văn hóa Liên hiệp tại Pháp, ngã theo cộng sản vì họ tin « Chỉ có kháng chiến và chánh phủ kháng chiến do Hồ chí Minh lãnh đạo mới có thể bảo đảm một nền độc lập và dân chủ thật sự ở Việt Nam ? » ( Báo Cứu Quốc, số 1343, ngày 10/09/1949) .

Bs Viện làm chủ nhiệm nhà xuất bản ngoại ngữ ở Hà nội, ông dịch một ít tác phẩm văn học pháp, thỉnh thoảng viết cho báo pháp những bài tuyên truyền cộng sản . Năm 1992 (Chánh phủ xã hội Mitterrand), ông được Hàn Lâm Viện Pháp trao tặng giải thưởng Francophonie vì có công đóng góp và phổ biến tìếng pháp . Dư luận pháp công kích, nhắc lại ông đã từng chạy theo Hitler . Tuần báo Le Canard Enchainé, số ra ngày 9 tháng 12 năm 1992, chăm biếm Hàn Lâm Viện cấp cho ông giải thưởng « Pháp thoại-Cà chớn » (Franco-Connerie) . Phải chăng vì trước phản ứng bất lợi của dư luận Pháp mà Ông Viện chỉ nhận tiền thưởng đem đóng góp đảng cộng sản, mà phải giữ im lặng, không dám trả lời báo Le Canard Enchainé ? Người cộng sản luôn luôn « lợi cho đảng là làm, chết bỏ » nhưng không bao giờ biết lẽ phải là gì . Mục tiêu trên hết!

Ngày 21 tháng 06 năm 1981, đến gần cuối đời, Bs Nguyễn Khắc Viện mới cảm thấy đau lòng trước tình hình bi đác của Việt Nam sắp lao xuống vực thẩm, ông bèn viết một bức thư dài gởi Quốc Hội, đưa ra một số nhận xét và đề nghị thay đổi « Tình hình này không thể kéo dài và đói hỏi có những sự thay đổi quan trọng về nhiếu mặt… Nhứt là đi sâu vào những sai lầm, tìm gốc rễ, nên đặt vấn đề tư tưởng : tư tưởng Mao xâm lấn vào Việt nam đến mức nào ? Nay phải gột rửa như thế nào ? Không nên quên rằng năm 1951 đã ghi vào Điều lệ đảng tư tưởng Mao chỉ đường cho chúng ta, không quên rằng tất cả những cách làm ăn, chính huấn, tổ chức, cải cách ruộng đất, v.v… đã do cố vấn Trung quốc sang giúp …. » .

Tố Hữu, cấp trên của Viện, đã phê bình một cách mỉa may thư góp ý của ông là « sớ cải lương », và nói rõ đối với đảng, Nguyễn Khắc Viện chỉ là một « việt kiều » mà thôi . Sau đó, Vìện bị cách ly và về hưu sớm .

Trước đó, Nguyễn Khắc Viện cũng có gởi cho Lê Duẩn một bản đề cương dâng kế chống xu hướng tư bản hóa ở Miền Nam nhưng không được chiếu cố .

Đến lúc Gorbachev đưa ra chánh sách cải cách ở Nga, Viện kiến nghị đảng cộng sản Việt Nam nên tiến hành đổi mới nhịp nhàng theo đàn anh .

Nhìn lại, Bs Nguyễn Khắc Viện lần lượt chạy theo Hitler, Staline, Mao, Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Gorbachev rồi Nguyễn văn Linh, mà chỉ có mỏi cẳng, thở dốc mà thôi .

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện nêu một tấm gương sáng suốt đời làm người cộng sản chuyên chính, cúc cung phục vụ Hồ chí Minh và đảng cộng sản mà trước sau vẫn bị đảng xem «chỉ là một Việt kiều» tuy có đảng tịch lưỡng đảng: cộng sản Pháp và Việt Nam ! Vậy những việt kiều ngày nay hay một số người Việt Nam ở hải ngoại mon men về Việt Nam, bày tỏ thiện chí, lòng yêu nước để mong đóng góp khả năng, tiền bạc cho cộng sản xây dựng đất nước, tưởng nên xét mình có tận tụy bằng Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện không?

Vào những ngày cuối đời, Bs Nguyễn Khắc Viện bày tỏ ước mong tâm huyết sau cùng «sau khi chết, bài vè 12 câu về sức khỏe là di sản của ông mà thôi» . Ông muốn phủ nhận công  phục vụ cộng sản?

Và ông đã phải bộc lộ tâm sự thầm kín của người trí thức cộng sản « Vô sản không đáng sợ bằng vô học »!
Nhưng «có học» mà suốt đời theo cộng sản thì không đáng sợ hơn sao ?

© Nguyễn thị Cỏ May © Đàn Chim Việt

Tác giả:

Comment 

Dung leanh says: 30/01/2016 at 03:51

(Ông Cao-v-Luận nói với Nguyện-khăc-Viện): “Các anh cũng đã thấy rõ những kinh nghiệm lịch sử. Với Mỹ, chế độ thực dân kiểu cũ đã cáo chung. Mỹ đã thắng Nhật, rồi lại giúp Nhất phục hưng kinh tế mạnh mẽ. Mỹ đã vào Âu Châu, rồi cũng lại giúp Âu Châu. Áp lực của Mỹ, nếu có theo chân ông Diệm dồn vào Việt Nam, cũng chỉ là một thứ áp lực kinh tế. Còn bên các anh, con đường nguy hiểm hơn nhiều vì sau lưng các anh là Trung cộng. Vì quyền lợi , Mao Trạch Đông sẽ phải thôn tính biẻn Đông ”
(trích Bên giòng Lịch sử, Cao Văn Luận, 1940-1965)

THƯỢNG NGÀN29/01/2016 TRÍ THỨC VÀ CỘNG SẢN-

Trí thức là người có học và có hiểu biết, ở đâu cũng vậy và thời nào cũng thế thôi. Các Mác, Lênin đều là những người trí thức. Bởi nếu không làm sao viết lách, làm sao hô hào người khác được. Đặc biệt nhất, Mác còn là một tiến sĩ triết học vào thời của ông. Mà triết học lại mang ý nghĩa trí thức chọn lọc nhất và tiêu biểu nhất. Thế nhưng thực chất Mác lại coi thường trí thức, vì ông chỉ coi giai cấp vô sản nghèo khó ít học mới là giai cấp lãnh đạo lịch sử, có sứ mạng lịch sử để làm cuộc cách mạng thế giới. Mác bất chấp yếu tố tri thức và yếu tố tư duy khoa học. Ông chỉ căn cứ vào biện chứng luận của Hegel một cách lệch lạc và mù quáng để coi quy luật phủ định của phủ định là nguyên lý cơ bản của lịch sử xã hội. Có nghĩa vô sản là phủ định của tư sản, của tư bản chủ nghĩa. Vậy giai cấp vô sản tất nhiên là động lực tối hậu của lịch sử cần gì có trí thức nữa. Chuyện này ngay từ đầu nhiều nhà trí thức chân chính là thấy bá lấp huống gì ở thời đại công nghệ tin học ngày nay.

Thế nhưng Trần Đức Thảo và Nguyễn Khắc Viện là hai nhà trí thức tiêu biểu nhất thời của các ông ấy để mê tít và tận lực phục vụ hết lòng cho chủ thuyết Mác. Cả hai thật sự là động cơ yêu nước, muốn chống Pháp giải phóng đất nước hay chỉ là động cơ cộng sản ? Điều này về mặt lịch sử từ trước ra sau đều phải nghiêm túc nhận định. Cuộc chiến tranh chống Pháp do ông Hồ Chí Minh trực tiếp phát động cái cốt lõi nhất của nó vẫn chỉ là thực hiện cương lĩnh của chủ nghĩa cộng sản mác xít, bởi theo Mác không thể có chủ nghĩa dân tộc mà chỉ có chủ nghĩa quốc tế vô sản. Mác đã từng tuyên bố chỉ có đạo đức cộng sản mác xít mới là đạo đức duy nhất, đạo đức trước Mác chỉ là đạo đức của tư sản, trong đó bao gồm cả chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa yêu nước.

Kết quả sau cùng ngày nay chủ nghĩa Mác thực chất đã hoàn toàn tan rã và xoay chiều ngược lại. Như vậy suốt cả quá trình nhận thức, quá trình hoạt động trong suốt cuộc đời mình của Trần Đức Thảo, Nguyễn Khắc Viện thực chất chỉ là công cốc, bởi kết quả sau cùng của họ đều không đạt được. Từ đó có thể nói người trí thức mà nhận định không đúng sự thật khách quan, theo đuổi không đúng giá trị khách quan thì đó có còn phải là người trí thức nữa không ? Trần Đức Thảo là một tiến sĩ triết học, Nguyễn Khắc Viện là một bác sĩ y khoa, thế nhưng nhận thức còn thua nhiều người ít học trong giới bình dân vào thời các ông đó. Từ đó cũng kết luận được, trí thức không nhất thiết chỉ là bằng cấp hay nguồn gốc đào tạo, trái lại trí thức chỉ là năng lực sáng suốt của nhận thức và năng lực hiểu biết thật sự mang lại được các giá trị khách quan đích thực được cho đời thế thôi.

Nhưng còn điều đặc biết nhất của người trí thức là trước hết phải là người trung thực, không xu mị, không tính toán lợi ích cho riêng mình. Rất tiếc điều này không hề được bất kỳ người cộng sản mác xít nào đề cao hay đánh giá tốt cả. 

 

Posted in Nhan Vat | Leave a Comment »

►Ý dân: không thể chấp nhận thái độ quỵ luỵ hèn yếu trước Trung Quốc.

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

 

Kỳ đại hội đảng lần này chứa đựng khá nhiều bất ngờ, nhất là trong việc bầu bán chiếc ghế tổng bí thư. Thoạt đầu Bộ Chính trị đề nghị một mình Nguyễn Phú Trọng ở lại, tiếp tục lãnh đạo đảng. Sau, đại hội đề cử Nguyễn Tấn Dũng và một số người khác cùng ở lại. Theo quy định, mọi người đều tự xin rút.
Đại hội sẽ bỏ phiếu chấp nhận hay phản đối lời đề nghị xin rút ấy. Giới quan sát Việt Nam và quốc tế hy vọng đa số đại biểu sẽ bác bỏ lời xin rút của Nguyễn Tấn Dũng để ông có thể tranh giành chức tổng bí thư với Nguyễn Phú Trọng. Nhưng cuối cùng, đại hội lại đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng rút.

Con đường hoạn lộ của Nguyễn Tấn Dũng, như thế, hoàn toàn chấm dứt.

Qua việc bỏ phiếu đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng rút, chúng ta thấy ngay có sự khác biệt sâu sắc giữa Ban Chấp hành Trung ương và dân chúng.

Theo cuộc thăm dò ý kiến của dân chúng trên trang web cũng như mạng xã hội của Ban Việt ngữ đài VOA, 65% trong tổng số 2500 người trả lời cho biết họ hy vọng chức tổng bí thư sẽ lọt vào tay Nguyễn Tấn Dũng trong khi đó chỉ có 25% chọn Nguyễn Phú Trọng. Trong một cuộc thăm dò khác trên facebook của đài VOA, số người ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng lên đến 74%.

Mức độ ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng cũng có thể được thấy ở một khía cạnh khác: Theo sự xếp hạng của Alexa, trang website Nguyễn Tấn Dũng hiện đứng hàng thứ 19 với hàng ngàn lượt người truy cập cùng lúc, trong khi trang website Nguyễn Phú Trọng chỉ đứng hàng 8.538 chỉ với hàng chục người truy cập trong cùng một thời điểm. Nói cách khác, số người quan tâm đến Nguyễn Tấn Dũng nhiều hơn hẳn Nguyễn Phú Trọng.

Điều đó cũng có thể thấy rõ trên facebook: hầu hết những người quan tâm đến chính trị Việt Nam đều mong ước Nguyễn Tấn Dũng sẽ được đề cử và giành chức tổng bí thư. Tại sao? Người ta thường khen Nguyễn Tấn Dũng ở bốn điểm chính:

Thứ nhất, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là bảo thủ và giáo điều, Nguyễn Tấn Dũng được cho là thực tế, thực dụng và cấp tiến, do đó, hứa hẹn là sẽ đi xa hơn trên con đường đổi mới không những trong lãnh vực kinh tế mà còn cả trong lãnh vực văn hoá, xã hội và chính trị.

Thứ hai, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là mềm yếu trước những hành động xâm lấn và gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng được cho là có tinh thần dân tộc cao hơn và có thái độ chống đối Trung Quốc quyết liệt hơn.

Thứ ba, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là thân Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng được xem là thân Mỹ hơn, do đó, có hy vọng, một lúc nào đó, thay đổi một số chính sách để dân chủ hoá đất nước.

Thứ tư, như là hệ luận của những điểm vừa nêu, người ta xem Nguyễn Phú Trọng thuộc về quá khứ trong khi Nguyễn Tấn Dũng thuộc về tương lai. Nguyễn Phú Trọng đã làm tổng bí thư năm năm; trong năm năm ấy, ông hoàn toàn không có chính sách nào mới mẻ. Nguyễn Tấn Dũng, với kinh nghiệm quản trị đất nước trong vai trò thủ tướng, mang lại nhiều hy vọng thay đổi hơn.

Ở đây, có hai điều cần nói ngay:

Thứ nhất, những sự phân tích ở trên không có gì bảo đảm chính xác cả. Những lời chê bai Nguyễn Phú Trọng thì đúng vì người ta có bằng chứng rõ ràng qua năm năm làm tổng bí thư của ông. Nhưng với Nguyễn Tấn Dũng, những lời khen ngợi chưa được thực tế chứng minh. Không có gì chắc ông cởi mở hơn, cấp tiến hơn và dân chủ hơn. Hơn nữa, ngay cả khi ông có ít nhiều những đặc điểm ấy, trong hệ thống cấu trúc quyền lực dựa trên tập thể như ở Việt Nam, chưa chắc ông đã làm được những gì ông muốn.

Thứ hai, xin lưu ý là những lời khen ngợi Nguyễn Tấn Dũng hiện nay hoàn toàn ngược lại với những lời chê trách ông cách đây hơn một năm. Nhớ, khi Nguyễn Phú Trọng liên kết với Trương Tấn Sang đề nghị Ban Chấp hành Trung ương đảng kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng vì những sai phạm trong việc quản lý kinh tế, đặc biệt với các tập đoàn quốc doanh như Vinashin và Vinelines, mọi người đổ xô vào tấn công Nguyễn Tấn Dũng tơi tả. Chữ “đồng chí X” với hàm ý miệt thị xuất hiện ê hề trên các trang mạng xã hội. Lúc ấy người ta xem Nguyễn Tấn Dũng còn tệ hại hơn cả Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang.

Thật ra, trước đó nữa, Nguyễn Tấn Dũng đã từng bị rất nhiều người tố cáo ít nhất là ba chuyện: Một là tham nhũng hoặc bao che cho con cái, anh chị em bên mình cũng như vợ mình tham nhũng để họ giàu có nhanh chóng một cách bất thường. Hai là ông sử dụng quyền lực và quan hệ của mình dàn xếp cho con trai Nguyễn Thanh Nghị (sinh năm 1976) vào Trung ương đảng (dự khuyết), sau đó lên làm Thứ trưởng Bộ Xây dựng và mới đây, bí thư tỉnh uỷ Kiên Giang; sau đó, ông còn đưa con trai út Nguyễn Minh Triết (sinh năm 1988) vào Tỉnh uỷ tỉnh Bình Định. Ba là ông gắn liền với nhiều nhóm lợi ích để khuynh loát nền kinh tế quốc gia khiến nợ công càng ngày càng chồng chất.

Một câu hỏi không thể không đặt ra: Tại sao thái độ của dân chúng lại thay đổi nhanh đến như vậy? Tại sao, trước, họ lên án gay gắt Nguyễn Tấn Dũng, bây giờ, họ lại mong Nguyễn Tấn Dũng lên làm tổng bí thư?

Theo tôi, có ba lý do:

Thứ nhất, đó là tâm lý bó đũa chọn cột cờ. Người ta có thể không ngưỡng mộ Nguyễn Tấn Dũng, có thể biết Nguyễn Tấn Dũng có nhiều khuyết điểm, nhưng so với toàn bộ những người trong Bộ Chính trị hiện nay, nhất là so với đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, dù sao thì Nguyễn Tấn Dũng cũng thuộc loại khá nhất, hoặc có khi chính xác hơn, đỡ tệ hại nhất.

Thứ hai, người ta bị mê hoặc vì một số lời tuyên bố chống Trung Quốc của Nguyễn Tấn Dũng, nhất là lời phát biểu tại Philippines vào giữa năm 2014, khi Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 vào thềm lục địa Việt Nam: “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Xin lưu ý là suốt thời gian ấy, Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn im lặng. Ông không hề có một lời phản đối Trung Quốc.

Thứ ba, qua việc ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng dù dân chúng thừa biết ông tham nhũng và có tham vọng cá nhân, chúng ta thấy rõ một điều: Với dân chúng Việt Nam hiện nay, yếu tố quan trọng nhất ở một người lãnh đạo là quyết tâm chống lại Trung Quốc. Người ta coi đó là ưu tiên số một. Tham nhũng: người ta tạm chấp nhận được. Lợi dụng quyền bính để mang lợi lộc lại cho gia đình: người ta tạm chấp nhận được. Chỉ có một điều duy nhất người ta không thể chấp nhận: đó là thái độ quỵ luỵ hèn yếu trước Trung Quốc.

Ở đây, chúng ta chỉ ghi nhận tâm lý và cách nhìn của quần chúng. Điều đó đúng hay không lại là một chuyện khác.

***

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC BLOG TRÊN VOA

***

 

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Dân bỏ tiền làm đường, chính quyền ngồi ‘rung đùi’ lập hồ sơ khống rút tiền ngân sách

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

Một Thế Giới

 

30-1-2016

Một con đường bằng bê-tông với chiều dài hơn 1km do chính người dân tự huy động nhân công và đóng góp tiền để mua vật tư xây dựng. Thế nhưng sau khi hoàn thành, chính quyền địa phương lại cấu kết với nhà thầu lập khống hồ sơ thi công để rút tiền ngân sách của tỉnh và huyện hàng trăm triệu đồng để chia nhau.

Dân bỏ tiền làm đường, chính quyền ngồi 'rung đùi' lập hồ sơ khống rút tiền ngân sách

Ấp Phú Ngọc

Có thể bạn quan tâm

Bức xúc khi bao nhiêu tiền của và công sức của người dân bị người khác lợi dụng, hàng trăm hộ dân tại ấp Phú Ngọc (xã Phú Trung, huyện Tân Phú, Đồng Nai) đã gửi đơn đến cơ quan chức năng để yêu cầu làm rõ về nguồn tiền ngân sách mà tỉnh đã chi để làm con đường Đá Trắng nối từ QL20 vào địa bàn ấp.

Theo một số người dân tại ấp Phú Ngọc, vào khoảng thời gian từ năm 2005, con đường nhỏ vào ấp nằm thoai thoải trên triền dốc đất đỏ, nắng bụi mưa lầy khiến người dân đi lại hết sức khó khăn.

Sau nhiều lần họp bàn, ấp đã quyết định quyên góp tiền để mua vật tư, đồng thời huy động nguồn nhân công tại chỗ để xây dựng con đường bằng bê-tông với tổng chiều dài khoảng 1.200m.

Ban đầu nguồn kinh phí hạn hẹp nên người dân chỉ làm khoảng 200m đoạn tiếp giáp QL20, với thảm bê-tông dày 15cm, rộng 3m.

Tiếp tục huy động nguồn đóng góp năm 2008, đường Đá Trắng được làm một nửa với chiều rộng 1,5m kéo dài đến cuối ấp.

Đến cuối năm 2009 – đầu năm 2010, nửa còn lại cũng được thi công hoàn thiện.

Tất cả kinh phí đều từ người dân tự nguyện đóng góp và huy động nguồn nhân lực tại chỗ thi công.

Con đường hoàn thiện đã cải tạo bộ mặt nông thôn mới của vùng đất đồi núi xa xôi, giúp người dân đi lại thuận tiện. Thế nhưng có một nghịch lý là trong khi người dân ấp Phú Ngọc tự bỏ công sức và tiền của ra làm đường, thì chính quyền địa phương xã Phú Trung sau đó lại lập hồ sơ thi công để được thanh toán tiền từ nguồn ngân sách Nhà nước.

Cụ thể vào ngày 30.9.2010, UBND xã Phú Trung ra quyết định thành lập Ban quản lý công trình đường Đá Trắng, do ông Bùi Ngọc Sơn – Chủ tịch xã làm Trưởng ban.

Theo đó, Ban quản lý gồm 7 thành viên, có nhiệm vụ “Làm chủ đầu tư dự án, sử dụng nguồn huy động vốn góp của nhân dân để đầu tư cơ sở hạ tầng”; “Tổ chức theo dõi thi công đảm bảo đúng thiết kế, tiến độ và dự toán được duyệt”; “Quản lý vật tư, tài sản, tiền vốn đầu tư cho công trình, đôn đốc giải phóng mặt bằng”… Mặc dù thực tế tại thời điểm này đường Đá Trắng đã hoàn thành và đưa vào sử dụng được gần một năm.

Cùng với việc bổ sung một số thủ tục khác, chính quyền xã Phú Trung sau đó đã làm hồ sơ quyết toán xây dựng đường Đá Trắng và được thanh toán số tiền hơn 300 triệu đồng từ nguồn ngân sách xây dựng nông thôn mới của huyện Tân Phú và tỉnh Đồng Nai.

Sau khi vụ việc vỡ lỡ, cơ quan thanh tra huyện Tân Phú đã vào cuộc và phát hiện toàn bộ hồ sơ quyết toán công trình này đều được chính quyền xã lập khống.

Theo kết luận thanh tra ngày 6.1.2016, trước đó UBND xã này cũng đã lập các hồ sơ thủ tục và ký hợp đồng lập báo cáo KTKT với Công ty TNHH tư vấn giao thông, Hợp đồng thi công với xây dựng với Cty TNHH Thành Hưng Phúc, Hợp đồng giám sát thi công với Cty TNHH tư vấn xây dựng Hưng Lộc, nhưng thực tế không khảo sát, không thi công vì công trình đã được nhân dân đóng góp làm xong từ đầu năm 2010.

Giải thích về vấn đề này, ông Bùi Ngọc Sơn, nguyên Chủ tịch xã Phú Trung, nay là Bí thư xã Phú Trung đã thừa nhận việc lập hồ sơ quyết toán công trình nêu trên để rút tiền ngân sách.

Tuy nhiên, ông Sơn cho rằng đó chỉ là sai quy trình và khẳng định cán bộ xã không hề tư túi trong việc thanh quyết toán này.

Cũng theo ông Sơn, sau khi rút được số tiền trên, xã đã thanh toán một phần tiền vật tư còn nợ của đường Đá Trắng, phần còn lại gần 200 triệu đồng thanh toán cho Cty TNHH Thành Hưng Phúc là đơn vị thi công 2 con đường khác trên địa bàn xã là đường liên ấp Phú Yên – Phú Thắng và đường ấp Phú Yên.

Mặc dù ông Bùi Ngọc Sơn luôn khẳng định cán bộ xã không tư túi, song người dân ấp Phú Ngọc vẫn rất bức xúc vì sự không minh bạch của chính quyền địa phương xã. Không thể lấy một con đường do dân tự bỏ tiền bạc và công sức ra thi công rồi lập hồ sơ thanh toán để rút tiền ngân sách cho UBND xã lấy tiền chi cho mục đích riêng.

Posted in Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Lưu manh đỏ, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Quyền hạn mới của CSGT: Trưng dụng phương tiện liên lạc, dân làm sao giám sát?

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

Quyền hạn mới của CSGT: Trưng dụng phương tiện liên lạc, dân làm sao giám sát?

Pháp Luật

Nếu người tham gia giao thông bị trưng dụng điện thoại di động thì làm sao họ có thể gọi đường dây nóng phản ánh hành vi nhũng nhiễu, thái độ không tôn trọng của CSGT nào đó khi đang làm nhiệm vụ?

Bộ Công an vừa ban hành thông tư 01/2016 Quy định nhiệm vụ, quyền hạn, hình thức, nội dung tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ của CSGT có hiệu lực từ ngày 15-2.

Đáng lưu ý của thông tư này là CSGT có quyền được trưng dụng các loại phương tiện giao thông; phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển.

Đồng thời, lực lượng này có quyền sử dụng phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật.

Nghĩa là CSGT có quyền trưng dụng điện thoại, máy chụp hình, quay phim, ghi âm, camera hành trình… và xe của người tham gia giao thông?

Nhưng nếu như vậy thì ai và phương tiện kỹ thuật nào giám sát được nhiệm vụ của lực lượng CSGT – vốn được xem là “điểm nóng” và nhạy cảm trong lực lượng công an?

Nếu điểm này không được làm rõ, e rằng thông tư 01 trên đã tạo điều kiện cho lực lượng CSGT “lạm quyền” khi làm nhiệm vụ và phòng tránh “rủi ro” cho họ.

Vừa qua, trên mạng xã hội xuất hiện một số clip về hành vi không chuẩn mực của lực lượng CSGT khi làm nhiệm vụ, gây bức xúc cho người dân.

Tại sao không minh bạch hóa, công khai công tác tuần tra, kiểm soát và xử lý vi phạm các phương tiện tham giao giao thông của CSGT?

Nếu như CSGT làm đúng luật, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm luật giao thông thì có nhất thiết phải “ngại ngùng” trước các phương tiện thông tin liên lạc, thiết bị kỹ thuật của người dân không?

Nếu người tham gia giao thông bị trưng dụng điện thoại di động thì làm sao họ có thể gọi đường dây nóng phản ánh hành vi nhũng nhiễu, thái độ không tôn trọng của CSGT nào đó khi đang làm nhiệm vụ?

Làm sao người dân ghi âm, chụp hình, quay phim những hình ảnh, lời nói “không đẹp” hoặc nhũng nhiễu của CSGT khi làm nhiệm vụ để có chứng cứ phản ánh?

Ngoài ra, quy định này còn gây khó dễ cho người tham gia giao thông như bị gỡ camera hành trình, trưng dụng điện thoại khiến người dân không thể liên lạc được khi bị giữ xe như gọi taxi, gọi người nhà mang giấy tờ xe…

Không có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim chụp ảnh các lực lượng chức năng, công chức đang làm việc. Ảnh minh họa.

Không có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim chụp ảnh các lực lượng chức năng, công chức đang làm việc. Ảnh minh họa.

Trước đó, giữa năm 2013, người dân xôn xao khi Cục cảnh sát giao thông đường bộ – đường sắt ban hành công văn 1042 về việc bất kỳ người nào quay phim, chụp hình CSGT thì buộc phải có sự đồng ý của họ.

Công văn này sau đó bị Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (Bộ Tư Pháp) “tuýt còi” vì có nhiều dấu hiệu sai phạm, vượt quá thẩm quyền.

Theo Cục kiểm tra văn bản, Công văn 1042 quy định CSGT có quyền yêu cầu xuất trình giấy tờ để xác định “đúng là nhà báo hay giả danh nhà báo” là không phù hợp với quy định hiện hành về quyền của nhà báo (hoặc người dân) khi quay phim, chụp ảnh.

Bởi pháp luật hiện hành chỉ quy định các khu vực an ninh, quốc phòng cần giữ bí mật nhà nước mới có quy định cấm hoặc hạn chế quay phim chụp ảnh,

Theo Cục Kiểm tra văn bản, qua rà soát chưa thấy có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim, chụp ảnh cán bộ, công chức và chiến sĩ công an đang thi hành công vụ.

Đồng thời, việc quay phim, chụp ảnh CSGT khi đang làm nhiệm vụ không phải là ghi hình ảnh riêng tư của một vài cá nhân cụ thể mà là ghi hình ảnh công vụ của cơ quan, cá nhân đại diện cho Nhà nước tại nơi công cộng là bình thường.

Như vậy, rõ ràng pháp luật không cấm người dân sử dụng các phương tiện thông tin liên lạc, phương tiện kỹ thuật để giám sát lực lượng CSGT.

Nếu hiểu quy định trên là trưng dụng phương tiện liên lạc, thiết bị kỹ thuật của người dân… trong những trường hợp bất khả kháng nhằm phục vụ cho công tác đảm bảo an ninh và an toàn giao thông nói chung, thì phải nêu rõ các điều kiện đi kèm.

Đặc biệt, quy định này phải hết sức minh bạch để không bị hiểu (hiểu nhầm hoặc hiểu đúng là CSGT có quyền “tước” điện thoại, thiết bị hành trình nhằm “trói tay” họ.

————————

Truong Huy San

 Đức Bảo Phạm

Thông tư này của Bộ Công an là vi Hiến. Nếu cần thì Bộ Công an phải kiến nghị Quốc hội quy định trong luật chứ không thể tuỳ tiện đưa ra một Thông tư.

Đức Bảo Phạm

Thôngtư Số: 01/2016/TT-BCA do Bộ trưởng Trần Đại Quang ký ngày 04-1-2016 và có hiệu lực ngày 15-2-2016 quy định CSGT có quyền trưng dụng trong điểm 6 của “Điều 5: Quyền hạn” như sau:

“6. Được trưng dụng các loại phương tiện giao thông; phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển, sử dụng các phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật”.

Luật trưng mua và trưng dụng tài sản (2008) quy định:
“Trưng dụng tài sản là việc Nhà nước sử dụng có thời hạn tài sản của tổ chức, cá nhân, khộ gia đình, cộng đồng dân cư thông qua quyết định hành chính trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia.”

Thẩm quyền trưng dụng được Luật này quy định:

“Điều 24. Thẩm quyền quyết định trưng dụng tài sản
1. Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Bộ Công an, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ trưởng Bộ Y tế, Bộ trưởng Bộ Công thương, Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình quyết định trưng dụng tài sản quy định tại Điều 23 của Luật này.
2. Người có thẩm quyền quy định tại khoản 1 Điều này không được phân cấp thẩm quyền quyết định trưng dụng tài sản.”

Như vậy, ông Bộ trưởng Trần Đại Quang có quyền quyết định trưng dụng, song ông không được quyền phân cấp cho bất kể thứ trưởng nào chứ đừng nói đến cho cảnh sát giao thông.

Kết luận: Điểm 6, điều 5 của Thông tư này đã trái ngược với điểm 2 điều 24 Luật Trưng mua và Trưng dụng Tài sản.

Edited · Like73More · Yesterday at 7:30pm

Lê Trung Kiên

Thông tư đầu tiên trong năm mới 2016 của Bộ Công an đã có dấu hiệu cần Bộ Tư pháp ra tay rồi !
Theo quy định tại Điều 24. Luật trưng mua, trưng dụng tài sản (số 15/2008/QH12) thì chỉ có Bộ trưởng một số Bộ và Chủ tịch UBND cấp tỉnh mới có thẩm quyền trưng dụng tài sản của người dân. Thủ trưởng các cơ quan ngang bộ và UBND cấp tỉnh cũng không có thẩm quyền, đương nhiên các cán bộ cấp dưới như vụ, cục, phòng… huyện, xã càng không có thẩm quyền, kể cả tướng tá công an lẫn quân đội. Đó là luật pháp !
Vậy mà khoản 6, Điều 5 Thông tư 01/2016/TT-BCA lại cho phép cán bộ thực hiện nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ được quyền “trưng dụng các loại phương tiện giao thông, phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển, sử dụng các phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật”… thì cái đuôi “theo quy định của pháp luật” là pháp luật nào ?
Bộ trưởng BCA là người ký Thông tư này sắp lên Chủ tịch nước, không biết Thông tư của BCA sẽ sửa theo Luật hay Luật của Quốc Hội phải sửa theo thông tư đây ?
————-

Từ 15/2, CSGT chỉ được dừng xe trong 5 trường hợp sau

Từ 15/2, CSGT chỉ được dừng xe trong 5 trường hợp sau
Ngày 15/2, Thông tư 01/2016 Quy định nhiệm vụ, quyền hạn, hình thức, nội dung tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ của cảnh sát giao thông có hiệu lực, thay thế Thông tư 65 ban hành ngày…

Posted in Công An, Luật Pháp | Leave a Comment »