Trần Hoàng Blog

►Cây cầy có ma

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

Trần Minh Khôi
Cây cầy có ma
JANUARY 12 · PUBLIC

Bên đường Quốc lộ 55, đoạn đi ngang xã Sơn Mỹ, Hàm Tân, có một cây cầy. Cầy là một loại cây có thân rất cứng. Có lẽ vì thế nên nó được để lại bên đường. Lúc đám trẻ chúng tôi lớn lên (những năm 80), người ta nói cây cầy có ma nên không ai dám cưa ngã nó. Chuyện này thêu dệt lên chuyện kia, và cứ thế, không ai nghi ngờ gì chuyện cây cầy này có ma cả. Ký ức của tôi in đậm cảm giác sợ ma, chân nọ đá chân kia những đêm phải đi bộ về ngang qua cây cầy này. Lần rồi về lại quê, tôi dừng xe rất lâu bên đường nhìn nó. Nó đã rụng hết lá, tiều tụy, gầy gò. Không ai biết rằng nó đã từng là một ám ảnh đầy sợ hãi của đám trẻ con chúng tôi. Tôi mỉm cười về tuổi thơ của mình rồi cho xe chạy đi.

Khi chúng ta tin vào một điều gì đó bằng sự sợ hãi, hay tuyệt vọng, thì chúng ta sẽ không còn khả năng quay trở lại chất vấn sự phi lý của điều đã tin vào. Và điều này không chỉ dừng lại ở đám trẻ con. Tôi chứng kiến điều này rất nhiều lần, và cứ mỗi lần tôi lại tự hỏi: tại sao chúng ta lại ngây thơ như thế?

Trong những ngày này, khi không gian mạng đang lên đồng vì những sự kiện sắp diễn ra trong cuộc giành giật ai chiếu trên ai chiếu dưới, ai ra ngồi bệt trước sân đình, của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, thì những niềm tin ngây thơ này lại đóng vai trò như những điệu chầu văn. Miễn là nó tạo được sự đồng cảm của hiệu ứng lên đồng, không mấy ai quay lại chất vấn sự phí lý của những điều được tin vào nữa.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #1, “thân Tàu, thân Mỹ”
Không hiểu từ đâu, người ta tin rằng trong nội bộ Đảng Cộng sản tồn tại một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau. Không có bằng chứng nào cho điều này cả. Có lẽ nó đã xuất hiện từ đâu đó bằng những suy đoán mông lung để phục vụ một luận điểm nào đó về những lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền. Sự mường tượng này ngay lập tức được chấp nhận có lẽ là vì nó khớp với cái khuôn mẫu tư duy nhị nguyên dễ dãi – trắng/đen, xấu/tốt, đúng/sai, phải/trái, địch/ta, cách mạng/phản động,… – đã rất quen thuộc trong lối tư duy của chúng ta.

Cùng với thời gian, cũng không lâu lắc gì, sự mường tượng về một cấu trúc bè phái có-vẻ-rất-hợp-lý này mặc nhiên trở thành một niềm tin trong công chúng. Nó rất thuận tiện. Hai phe, thân hai cường quốc, kình chống nhau. Người viết thì chỉ cần viết minh họa vu vơ. Người đọc cũng không cần động não gì nhiều.
Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #2, “ông Dũng thân Mỹ, ông Trọng thân Tàu”

Một khi đã dễ dãi tin rằng có một phe “thân Mỹ” và một phe “thân Tàu”, và tin rằng đây là nguyên nhân của lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền, thì chuyện tin rằng mỗi phe có một người cầm đầu là chuyện đương nhiên. Xin cho tôi hỏi: bạn lấy bằng chứng nào để nói rằng thủ tướng của các bạn, ông Nguyễn Tấn Dũng, “thân Mỹ”? Và bằng chứng nào để nói rằng ông Nguyễn Phú Trọng “thân Tàu”? Không có bằng chứng nào cả, ngoài những suy đoán rất hời hợt. Với bất cứ điều nào mà bạn cho là bằng chứng ông Dũng “thân Mỹ”, tôi cam đoan với bạn sẽ có hơn một bằng chứng cho thấy ông ấy “thân Tàu”, và ngược lại. Đối với ông Trọng cũng thế. Tất cả chỉ là sản phẩm của sự dễ dãi và lười biếng của chúng ta.
Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #3, “chống ông Dũng là thân Tàu”

Và cứ thế chúng ta cứ trượt dài trên những vỏ chuối, càng lúc càng bi đát hơn. Đã tin rằng ông thủ tướng “thân Mỹ” thì, bằng lối tư duy nhị nguyên dễ dãi và thuận tiện kia, ai phê phán ông ta thì người đó là “thân Tàu” trở nên một thứ chân lý. Đã chân lý thì không cần lý luận gì thêm, không cần bằng chứng, mà chỉ cần chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu. Chúng ta đang chứng kiến sự chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu này ở cường độ tâm thần.

Có dấu hiệu cho thấy những người cầm quyền đang thao túng niềm tin ngây thơ của chúng ta. Họ có vẻ hiểu rất rõ thói quen tư duy nhị nguyên dễ dãi của chúng ta. Họ cũng bước vào cuộc chơi “nhị nguyên” này. Một bạn nói với tôi, ông Nguyễn Tấn Dũng là một chính khách tài năng, ông đã chơi rất thành công lá bài “chống Tàu” và đã thuyết phục được một tầng lớp rất đông trí thức tin một cách cuồng nhiệt rằng ông là người chống Tàu. Thật ra, nếu so sánh với các chính khách phải sống còn trong những môi trường chính trị dân chủ thì ông Dũng không thể so sánh được trong trò chơi “mị dân” này. Trong một không gian chính trị mà ở đó sự tuyệt vọng của trí thức đã đến mức tột cùng và mỗi câu nói vô thưởng vô phạt của chính khách đều được đón nhận với những tràng pháo tay cuồng nhiệt thì ông Dũng không phải làm gì nhiều. Trên thực tế, ông đã không phải làm gì nhiều để tạo nên những niềm tin ngây thơ của chúng ta. Những chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu ở cường độ tâm thần đối với những người phê phán ông chính là sự thành công trong trò chơi “nhị nguyên” này của ông.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #4, “ông A lên tốt hơn ông B”

Có thể nói, trong tất cả những cả những luận bàn cuồng nhiệt về nhân sự của sự kiện đang diễn ra, không có luận bàn nào đáng thương hơn là luận bàn về chuyện ai đi ai ở trong nội bộ của nhóm cầm quyền. Nếu một người là đảng viên thì sự luận bàn này còn có thể hiểu được vì nó là chuyện của họ. Nhưng nếu một người không phải là đảng viên thì có lý do nào chính đáng để bàn về chuyện ai tổng ai thủ của một hội kín mà hội kín này không hề đếm xỉa gì đến ý kiến của người đó không? Không có lý do nào chính đáng cả. Cứ cho là chúng ta có bằng chứng thuyết phục với một xác suất nào đó về chuyện “ông A lên tốt hơn ông B”, thì đối với những người đang bị một nhóm quyền lực tước đoạt các quyền căn bản, họ chỉ còn một chuyện xứng đáng để nói: đòi lại các quyền đó! Hình ảnh những nạn nhân của sự tước đoạt hóng hớt lăn tăn chuyện ai đi ai ở trong nhóm chủ mưu tước đoạt là một hình ảnh rất đáng thương. Chúng ta sợ hãi và tôn thờ quyền lực đến mức tự nhận thấy mình trong họ.

Nhưng chúng ta lại không hề có bằng chứng nào, với mức thuyết phục nào, về việc “ông A lên tốt hơn ông B”. Sự thoái hóa của hệ thống chính trị hiện nay là sự thoái hóa có tính định chế. Sự tham lam, bạo ngược ở một quốc gia toàn trị là sự tham lam bạo ngược có tính định chế. Và cho đến khi có dấu hiệu thay đổi các định chế thoái hóa, tham lam, và bạo ngược đó thì không thể chứng minh được một “ông A” nào đó sẽ làm tốt hơn một “ông B” nào đó.

Chúng ta đã quá tuyệt vọng. Và như những con thuyền lạc trên biển nhìn những đám mây cuối chân trời mà ngỡ là đất liền, chúng ta trông chờ vào những ảo giác. Tất cả những lập luận xây trên cái nên tảng “ông A lên tốt hơn ông B” là những ảo giác như thế. Những lập luận này nguy hiểm: nó đánh lừa chúng ta.

Vẫn còn một câu hỏi: giải thích như thế nào về sự quan tâm cuồng nhiệt của chúng ta đối với cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra?

Tôi biết chắc bạn sẽ nói: vì chúng ta quan tâm đến đất nước. Tôi nghi ngờ điều này. Quan tâm đến đất nước là một lý do quá cao thượng để chúng ta chấp nhận sự ngây thơ và dễ dãi của chúng ta. Tôi có một giải thích khác.
Đâu đó hơn mười năm trước, tôi có việc đưa vài người bạn lên Connecticut. Ở đó có một sòng bạc rất nổi tiếng. Chúng tôi ghé thăm. Ngay trước cửa sòng bạc có một tấm biển ghi tên sáu người vừa đoạt giải poker cuối tuần rồi. Trong sáu giải này chỉ có một giải nhì là thuộc về một người có cái tên không phải Việt Nam. Năm cái tên còn lại là tên Việt Nam. Tất cả những sòng bạc lớn nhỏ trên nước Mỹ này có một điểm chung: luôn có người Việt Nam ở đó. Người Việt Nam chúng ta rất máu me chuyện thắng thua.
Chúng ta sợ hãi quyền lực cùng lúc thờ phượng nó. Và chúng ta đam mê chuyện thắng thua. Sự kết hợp này tạo nên một cơn lên đồng cuồng nhiệt đối với chuyện thắng thua của quyền lực. Như tôi đã nói, cơn lên đồng đó chỉ còn chờ những niềm tin ngây thơ từ thói quen tư duy quyền lực dễ dãi làm công việc của chúng – những điệu chầu văn.

Một tháng sau giờ này, khi ngôi vị đã dàn xếp xong, câu chuyện ai đi ai ở của chốn cung đình không còn là chuyện thời thượng nữa. Và chúng ta đi tìm những câu chuyện khác. Chúng ta sẽ có cơ hội nhìn lại chính mình những ngày này như tôi đã có cơ hội nhìn lại cây cầy có ma.

Trần Minh Khôi

——–
Ghi chú của Trần Hoàng:
Nhị nguyên: tác giả có giải thích trong bài và xin nói thêm rằng nghĩa của 2 chữ này rất phức tạp, tạm tóm tắt như sau. Thế giới này chia 2 cực, nước nào không thân Mỹ (tư bản), thì thân Tàu (tạm cho là cộng sản)… dân ta cứ tưởng trong nội bộ của BCT có một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau. Không phải vậy. 15 tên trong BCT mong muốn đảng tiếp tục nắm quyền, và lấy chính sách ngoại giao “đu dây” để tồn tại. Khi nào Tàu đe dọa ngoài Biển Đông quá, BCT ở Hà Nội lại vờ vịt thăm viếng Mỹ, giả vờ như BCT muốn ngã về tay Mỹ, thì Tàu sẽ rút lui; đảng csvn biết rõ Mỹ rất muốn thuê Cảng Cam Ranh, trong lúc TQ thì không thích Mỹ có mặt ở cảng ấy.

BCT ở Hà Nội cứ đu dây theo kiểu ấy, điều này cho thấy họ đang bế tắc. TQ đẩy đảng CSVN vào thế chịu nhục nhã vì Hà Nội không dám bênh vực ngư dân, không dám đưa TQ ra tòa, không dám phản đối TQ xâm nhập không phận VN 42 lần trong tháng 1/ 2016…TQ sĩ nhục QĐNDVN và đảng CSVn vì biết rõ Hà Nội sẽ tiếp tục cam tâm chịu nhục (nếu không muốn mất đảng) mà không dám lên tiếng, và không dám chống cự (vì sợ TQ tung ra thêm các tài liệu mật khác gây thiệt hại đảng csvn) nên Tàu đã vào Biển Đông 5/2014 để khai thác dầu, và dùng lối tịnh tiến bồi đắp các đảo ngầm, bầu trời, và chiếm toàn bộ Biển Đông.

Tàu đẻ ra và nuôi nấng đảng csvn cho đến khi trưởng thành và cướp được Miền Bắc 1954 thông qua Hiệp Định Geneve 1954, rồi sau đó tiếp tục cung cấp thức ăn, áo mặc súng đạn, tiền bạc thêm 20 năm nữa…cho đến khi gần chiếm được Miền Nam thì Tàu cúp viện trợ cuối 1974. Do đó, Tàu nắm rõ lịch sử nguồn gốc tất cả các đảng viên cao cấp trong đảng csvn. Tàu có trong tay các chứng cớ, văn bản, hình ảnh…của các đảng viên này và các giao ước mật mà họ ký kết với Tàu từ 1950 đến nay (vụ HS, và TS, vụ biên giới trên bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Móng Cái, Phong Quang, hiệp định Thành Đô 1990)… Nếu Tàu tung hết tài liệu này lên mạng thì đảng csvn chỉ có nước đội quần.

Lâu lâu, Tàu lại tung 1 tài liệu lên mạng để răn đe đảng csvn, thí dụ như Tàu tung lên mạng hình ảnh Hội nghị Thành Đô 3 và 4-9-1990, nhằm mục đích buộc đảng csvn ngồi xuống ký Hiệp Định Biên Giới Trên Bộ 31-12-1999. Muốn đảng csvn không được nhắc đến chữ VN có chủ quyền ở quần đảo Hoàng Sa với quốc tế, Tàu tung lên mạng các tàu chiến TQ bắn 76 hải quân QĐNDVN ở Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa ngày 14/3/1988.

Tàu đưa lên mạng tác giả Hồ Tuấn Hùng viết về nguồn gốc của Hồ Chí Minh… làm đảng csvn tê dại, và chỉ thời gian ngắn sau đó, đứa con hư đi vào nề nếp.

* “Khi máy bay Trung quốc bay vào không phận Việt nam, thậm chí xâm nhập sâu đến tận thành phố Hồ Chí Minh, ra đa phòng không có biết không? Chắc chắn biết. Quân chủng Phòng không không quân có biết không? Chắc chắn biết. Các máy bay Su27, Su30 của ta tại sân bay Biên hoà nếu được lệnh chắc chắn sẽ cất cánh ép phi đội bay Trung quốc phải hạ cánh hoặc trốn chạy. Nhưng Bộ Quốc phòng không làm cái việc lẽ ra phải làm để bảo vệ chủ quyền Quốc gia ngay từ lần xâm nhập đầu tiên chứ không phải để tới 42 lần như vào một vùng đất không ai quản lý.
Trong khi đó tại Hà nội, Bộ Chính trị ra lệnh cho 5.000 công an bộ đội diễn tập chống khủng bố như một trận đánh lớn. Khủng bố là ai? Có phải nhân dân không?”
(Cựu Thiếu tướng Lê Mã Lương phát biểu hôm 9/1/2016)

Một đảng viên gần 60 năm tuổi đảng nói:
“Đám dân đen rỗi hơi bàn tán ông này lên thì sẽ thế này, ông kia lên sẽ thế kia nhưng nhầm to hết, tao ở trong đảng tao biết. Ông nào lên cũng thế thôi vì chế độ ở VN là tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, cá nhân chỉ thực hiện quyết định của tập thể mà thôi, ông nào nhen nhóm hay có tư tưởng khác lạ ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng, sẽ bị triệt, cô lập, sẽ ăn phóng xạ, hoặc gặp tai nạn giao thông thảm khốc ngay. Cái luật bất thành văn đó đủ để không ai dám làm Gorbachev của VN. Còn bảo phe thân Tầu hay thân Mỹ ư, cũng chả phải vậy, đó chỉ là sách lược ngoại giao trong từng giai đoạn, chỉ có 1 phe duy nhất trong đảng, đó là phe tham tiền và đam mê quyền lực. (FB)

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: