Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 15th, 2016

►TT Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc (Ts Cù Huy Hà Vũ)

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

 “một sĩ quan quân đội nhiều lần tháp tùng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc cho biết: “Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng Trung Quốc rất thạo. Ngoài những buổi họp chính thức ra, Nguyễn Tấn Dũng nói chuyện trực tiếp với người Trung Quốc mà không cần phiên dịch”!

400.000 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn cho thuê 50 năm. dưới thời TT Nguyễn Tấn Dũng…

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc

VOA Tiếng Việt

TS Luật Cù Huy Hà Vũ

15-1-2016

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015. Photo: Reuters.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015. Photo: Reuters.

Trong cuộc chiến giành chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội XII của đảng này nhóm họp chính thức vào ngày 21/1 tới, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thảm bại trên các “mặt trận’”: đạo đức (tham nhũng nghiêm trọng, dùng quyền lực làm giàu cho người trong gia đình, cài đặt con cái vào các vị trí quyền lực theo kiểu “tập quyền”…), kinh tế (các tập đoàn kinh tế Vinashin, Vinalines do Thủ tướng trực tiếp lập ra và điều hành sụp đổ tan tành, tài chính quốc gia cạn kiệt dẫn đến mức chính phủ phải vay quốc tế để đảo nợ…). Vì vậy, Nguyễn Tấn Dũng và phe ông ta chỉ còn bấu víu vào lá bài “chống Trung Quốc, bảo vệ độc lập và chủ quyền lãnh thổ Việt Nam”. Thế nhưng, oái ăm thay, đây lại chính là tử huyệt lớn nhất của Nguyễn Tấn Dũng vì mọi chứng cứ đều cho thấy Nguyễn Tấn Dũng không chỉ nhất thời bán nước cho Trung Quốc mà nghiêm trọng hơn, thực hiện hành vi phản bội Tổ quốc này một cách có chủ ý.

Chống Trung Quốc ảo nhưng bán nước cho Trung Quốc thật

Trong bài trả lời phóng viên quốc tế tại Philippines ngày 21/5/2015, tức gần 3 tuần sau khi Trung Quốc ngang nhiên cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó… Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế.”

Thế là ngay lập tức đã dậy lên một làn sóng tụng ca Nguyễn Tấn Dũng, kể cả trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, nào là “Thủ tướng là khí phách Việt Nam”, nào là “Thủ tướng là anh hùng dân tộc”, “phát biểu của Thủ tướng có giá trị như một lời hô thoát Trung”. Thậm chí có người mơ nghĩ đây là “đèn xanh” cho tự do biểu tình để bày tỏ lòng ái quốc trước thảm họa mất nước….

Thế nhưng phẫn uất thay cho những người Việt Nam yêu nước thơ ngây (nếu quả thực như vậy), việc Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” hoàn toàn là “ảo”.

Điều dễ nhận thấy nhất là cái tên “Trung Quốc” thậm chí “giàn khoan Hải Dương-981” đã không hề xuất hiện trong tuyên bố của Nguyến Tấn Dũng. Không dám vạch mặt, chỉ tên kẻ xông vào cướp nhà mình thì sao có thể là “anh hùng”, là “khí phách”!

Còn nếu “chín bỏ làm mười”, cứ cho là Nguyễn Tấn Dũng nói bóng gió đến Trung Quốc đi thì “nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” không thể là không hành động, không thể không “đấu tranh pháp lý theo luật pháp quốc tế” như Dũng đã tuyên bố.

Thế nhưng như mọi người đã thấy, cho đến nay Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã không hề có lá đơn nào khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế trong khi nước này không ngừng bồi đắp các đảo và bãi đá ngầm chiếm được của Việt Nam ở biển Đông thành các căn cứ quân sự, liên tục cho tàu thuyền đâm chìm các tàu thuyền của ngư dân Việt Nam và mới đây nhất, liên tục xâm phạm không phận của Việt Nam…

Chẳng những thế, Luật Biển Việt Nam khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng SaTrường Sa được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 21/6/2012 nhưng đã 3 năm rưỡi trôi qua mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn kiên quyết không ban hành nghị định hướng dẫn thi hành. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng bằng thủ thuật hành chính đã vô hiệu hóa văn bản pháp lý quan trọng nhất của Nhà nước Việt Nam khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!

Một sự thật hiển nhiên là trong khi Nguyễn Tấn Dũng đã không cho người dân Việt Nam và thế giới một cơ hội nào để được “một thấy” sau khi đã “trăm nghe” về lập trường “chống Trung Quốc” hay “thoát Trung” của ông ta thì Việt Nam đã bị Nguyễn Tấn Dũng trong hai nhiệm kỳ Thủ tướng của mình quẳng thẳng thừng vào miệng con trăn phàm ăn có tên “bành trướng Trung Quốc”.

Về lãnh thổ, hầu hết những khu vực xung yếu về an ninh – quốc phòng của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm cứ dưới vỏ bọc các dự án kinh doanh.

Dọc biển thì từ Quảng Ninh (Nhiệt điện Mông Dương 2 tại Cẩm Phả, khu công nghiệp Texhong Hải Hà tại Móng Cái…), Hải Phòng (Nhiệt điện Thủy Nguyên…),  Hà Tĩnh (khu công nghiệp Fomosa gồm cảng Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương tại Kỳ Anh), Quảng trị (Công ty chăn nuôi tại Cửa Việt) cho đến Khu du lịch mũi Cửa Khẻm ở chân đèo Hải Vân (Thừa Thiên – Huế), các khu Trung Quốc dọc bờ biển Đà Nẵng, Bình Định (Khu kinh tế Nhơn Hội tại Quy Nhơn, Tuy Phước, Phù Cát),  Bình Thuận (Nhiệt điện tại Vĩnh Tân), Ninh Thuận (Nhà máy titan tại Sơn Hải), Trà Vinh (Nhà máy nhiệt điện Duyên Hải) … Trên đất liền thì từ Cao Bằng, Lào Cai, Nghệ An, Hà Tĩnh cho đến Tây Nguyên, địa bàn chiến lược bậc nhất của Việt Nam (Nhà máy khai thác bauxite tại Nhân Cơ, Tân Rai)… Cộng vào đó là khoảng 400.000 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn cho thuê 50 năm.

Nghiêm trọng không kém là cùng với sự chiếm cứ này là thủ đoạn Hán hóa dân cư khi người Trung Quốc lấy vợ Việt, sinh con đẻ cái…. Đích thân Nguyễn Tấn Dũng còn nới rộng biên độ Hán hóa đó khi chỉ đạo chính quyền Hà Tĩnh cho Trung Quốc thuê Vũng Áng 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai!

Về kinh tế, Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc hầu như toàn bộ. Nhập siêu từ Trung Quốc đã tăng gần gấp đôi, từ 15,9% vào 2005 (năm trước khi Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng) với 2,67 tỷ USD lên tới 29,8% vào năm 2015 với 32,3 tỷ USD trong khi 90% các dự án kinh tế trọng điểm quốc gia (công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…) đều nằm trong tay nhà thầu Trung Quốc. Việc đồng Nhân dân tệ hiện khuynh đảo thị trường tài chính Việt Nam chỉ là hệ quả tất yếu của tình trạng này mà thôi.

Về mặt môi trường, Việt Nam bị hủy hoại nghiêm trọng vì các dự án của Trung Quốc sử dụng các công nghệ gây ô nhiễm, đã bị đào thải ở ngay Trung Quốc (khai thác bauxite với công nghệ “thải ướt”, luyện thép lò đứng, nhiệt điện …).

Về văn hóa – xã hội, dân tộc Việt Nam đang đối mặt với cái chết được báo trước với việc Chính phủ Việt Nam rắp tâm xóa bỏ môn lịch sử trong trường học cũng như với đủ loại thực phẩm độc hại được nhập ồ ạt từ Trung Quốc giết dần, giết mòn các thế hệ người Việt Nam cả hiện tại lẫn tương lai.

……

Việc những công dân Việt Nam lên tiếng chống Trung Quốc xâm lược bị chính quyền đàn áp khốc liệt cũng không nằm ngoài cái logic bán nước cho Trung Quốc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra tòa do đã ra quyết định cho Trung Quốc khai thác bauxite tại Tây Nguyên xâm hại môi trường, an ninh quốc gia – quốc phòng và văn hóa bản địa, yêu cầu chính quyền công nhận liệt sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong chiến đấu chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa; blogger Phạm Viết Đào lên án chính quyền quên lãng các liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh biên giới 1979 chống xâm lược Trung Quốc … đã bị bỏ tù; blogger Nguyễn Hữu Vinh chủ trang Ba Sàm với những mục “Bá quyền Trung Quốc”, “Chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa” sắp bị đưa ra xét xử cùng với cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy sau hơn 20 tháng bị giam cầm…

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nhân tưởng niệm cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, cuộc chiến biên giới 1979, cuộc chiến bảo vệ Trường Sa 1988, rồi khi Trung Quốc cắm giàn khoan dầu Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, đâm chìm tàu, thuyền của ngư dân Việt Nam, cắt cáp thăm dò dầu khí của Việt Nam… đều bị chính quyền cấm cản, đã không ít người biểu tình bị đánh đập, bắt giam…

Đến đây, cho dù nhất trí rằng nhà cầm quyền mà tham tàn thì trước sau gì cũng dâng lợi ích, thậm chí chủ quyền, lãnh thổ quốc gia cho ngoại bang, người đọc không thể tự hỏi tại sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại có thể bán nước cho Trung Quốc một cách bài bản đến như vậy? Người viết bài này xin trả lời ngay rằng do có bài bản, tức không phải là hành vi của một kẻ tham tàn tự phát, nên hành vi bán nước của Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể là sản phẩm của một “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc.

Điệp viên hoàn hảo của Trung Quốc

Tiểu sử Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do Thông tấn xã Việt Nam đăng tải cho thấy Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ ra nước ngoài học tập và sinh sống. Thế nhưng vào năm 2009, trước khi bị bắt về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, bản thân tôi đã được một sĩ quan quân đội nhiều lần tháp tùng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc cho biết: “Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng Trung Quốc rất thạo. Ngoài những buổi họp chính thức ra, Nguyễn Tấn Dũng nói chuyện trực tiếp với người Trung Quốc mà không cần phiên dịch”!

Lẽ dĩ nhiên, để một người Việt Nam ở giai đoạn “tiền internet” nói thông thạo tiếng Trung Quốc thì chỉ có hai cách. Một là, sống trong khu phố Tàu như Chợ Lớn. Hai là, học tập hay sinh sống ở Trung Quốc. Ngay cả học tiếng Trung Quốc ở một trường chuyên ngoại ngữ cũng không thể nói thông thạo vì đơn giản là không có môi trường giao tiếp. Do đó, chắc chắn Nguyễn Tấn Dũng đã có một thời gian sống ở Trung Quốc bởi không có bằng chứng nào cho thấy Dũng đã từng sống ở khu phố Tàu. Kết luận này được củng cố với thông tin sau đây trên trang điện tử du học giới thiệu Đại học Bách Khoa Quế Lâm, thành phố Quế Lâm, Quảng Tây, Trung Quốc: “Về quan hệ với Việt Nam Quế Lâm là mốc son chứng nhận cho quan hệ hữu nghị Việt – Trung. Hơn nữa, Quế Lâm từng là nơi sống và làm việc của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên phó thủ tướng Vũ Khoan và hơn 20 vị lãnh đạo cao cấp của chính phủ Việt Nam”.

Thực vậy, chuyện ra nước ngoài nếu chính đáng thì không việc gì phải dấu. Chẳng hạn, trong tiểu sử cựu phó Thủ tướng Vũ Khoan trên Wikipedia có ghi rõ ông này được chính quyền Việt Nam gửi đi học tại “Dục tài học hiệu Nam Ninh” tại Quảng Tây, Trung Quốc. Vì thế việc Nguyễn Tấn Dũng dấu nhẹm bản thân đã từng sống tại Trung Quốc cho thấy quan hệ giữa Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải ở “trên mức bình thường” hay nói thẳng ra, Dũng đã được Trung Quốc tuyển mộ làm “điệp viên chiến lược” có nhiệm vụ “chui sâu, leo cao” trong bộ máy quyền lực của Việt Nam để phục vụ kế hoạch từng bước thôn tính Việt Nam của nước này. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải giữ kín thông tin về việc Dũng đã sống một thời gian tại Trung Quốc để không gây bất lợi cho việc Dũng thực hiện “điệp vụ” này, nhất là trong bối cảnh người Việt Nam luôn cảnh giác với Trung Quốc để không bị Bắc thuộc một lần nữa.

Vấn đề là liệu việc Nguyễn Tấn Dũng quyết xóa bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam để thiết lập độc tài cá nhân như tôi đã cảnh báo trên VOA ngày 11/10 năm ngoái có nằm trong kế hoạch của Trung Quốc không?

Phải khẳng định rằng Mao Trạch Đông và Ban lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ tin vào chủ nghĩa cộng sản đồng nhất với “Thế giới đại đồng – Bốn phương vô sản đều là anh em” cả. Ngược lại, họ chỉ coi chủ nghĩa cộng sản là công cụ giúp họ giành chính quyền ở trong nước và thực hiện bành trướng Đại Hán. Chủ nghĩa thực dụng “đặc sắc Trung Quốc” này được phát huy cao độ với thuyết “bất kể mèo trắng hay mèo đen miễn là bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình. Thành ra, mục tiêu của Trung Quốc là thôn tính Việt Nam, tối đa là sáp nhập, tối thiểu là biến thành thuộc địa và để đạt mục tiêu này Trung Quốc phải dựng lên cho được ở Việt Nam một chế độ tuân phục tuyệt đối Trung Quốc. Với toan tính đó, nhất là trong bối cảnh chủ nghĩa cộng sản đã tan biến cùng với sự sụp đổ của Liên Xô cách đây ¼ thế kỷ, một chế độ độc tài cá nhân ở Việt Nam sẽ giúp Trung Quốc thôn tính Việt Nam nhanh hơn một chế độ độc tài tập thể mà ở đây là chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thực vậy, độc tài cá nhân thì hành vi, kể cả bán nước, không bị kiểm soát, ngăn cản bởi bất cứ ai. Do đó để thực hiện mục tiêu thôn tính Việt Nam, nhất là trong tình hình hiện nay khi biết chiêu lừa “đại cục – xã hội chủ nghĩa” của mình không còn hiệu nghiệm ngay cả đối với những thành phần giáo điều nhất trong ban lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc giật dây Nguyễn Tấn Dũng tiến hành giải tán đảng cộng sản để thiết lập độc tài cá nhân.

Cụ thể là, một khi Nguyễn Tấn Dũng thành công trong “đảo chính Đảng” thì kịch bản “thôn tính Việt Nam” của Trung Quốc sẽ là như sau:

Ngay lập tức, tấn công đánh chiếm nốt phần còn lại của quần đảo Trường Sa của Việt Nam;

Tiếp theo, đưa quân và kèm theo đó là dân ồ ạt vào Việt Nam để thuộc địa hóa Việt Nam rồi tiến tới sáp nhập Việt Nam vào hẳn Trung Quốc. Để thực hiện màn chót Hán hóa này Nguyễn Tấn Dũng hoặc kẻ ”kế vị” Dũng sẽ cho di dân Trung Quốc nhập tịch Việt Nam đủ để đưa Việt Nam thành một bộ phận lãnh thổ Trung Quốc trong khuôn khổ của một cuộc “trưng cầu ý dân”, y hệt cách thức Nga đã tiến hành ở Crimea để sáp nhập lãnh thổ này của Ukraine vào Nga.

Việc Nguyễn Tấn Dũng là “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc còn lộ rõ qua cung cách nước này xây dựng và đánh bóng “uy tín” cho Dũng trong mắt người Việt Nam nói chung, các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nói riêng, nhất là khi Đại hội XII của đảng này đang đến gần.

Trước hết, do nắm được đặc điểm “chống Trung Quốc” của người Việt Nam nên Trung Quốc không ngần ngại dán cho Nguyễn Tấn Dũng cái nhãn “chống Trung Quốc” và qua đó “lập lờ đánh lận con đen”, làm mọi người hiểu rằng các đối thủ của Dũng trong ban lãnh đạo Việt Nam là “Lê Chiêu Thống”, là “bán nước cho giặc”. Lời bình sau đây của tờ Tuần báo Bắc Kinh số ra ngày 9/6/2015 là một ví dụ:Trong khi những người ủng hộ Trung Quốc nhấn mạnh tầm quan trọng của quan hệ hữu nghị Việt – Trung thì một số lãnh đạo cấp cao mà đại diện là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại đặt lợi ích quốc gia lên trên tất cả mọi thứ khác, một quan điểm kích thích chủ nghĩa dân tộc và những người trẻ tuổi”!

Trung Quốc cũng bày cho Dũng kế “nói mà không làm” và Dũng đã thực hiện thành thục khi đưa ra những phát ngôn đượm màu “Sát Thát” như tại Philippines ngày 21/5/2105 mà trên tôi đã đề cập.

Ngoài ra, vận dụng “khổ nhục kế” của tổ tiên, Trung Quốc giúp Dũng lập cả chục “trang điện tử ảo” (không có tên và địa chỉ thực địa của ban biên tập) mang tên “Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (nguyentandung.org) hừng hực “thoát Trung”, thậm chí với avatar “Khởi kiện Trung Quốc” cốt lấy cho Dũng phiếu vào vị trí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ những ủy viên Trung ương Đảng đương nhiệm cũng như của những đại biểu dự Đại hội XII của Đảng có tinh thần dân tộc. Chẳng hạn bài Người đứng dậy thay tiếng nói của hơn 90 triệu dân Việt Namđăng ngày 31/12/2015 có câu: “Chưa có một phát biểu mạnh mẽ nào lên tiếng về vấn đề này ngoại trừ tuyên bố của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ‘không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông!

Không chỉ bằng lời nói, vẫn theo “khổ nhục kế”, Trung Quốc còn phối hợp với Nguyễn Tấn Dũng tạo sự kiện để tối đa hóa ấn tượng về một “Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc” mà ở đây là tổ chức các cuộc đập phá quy mô lớn gọi là nhằm vào các doanh nghiệp Trung Quốc ở Bình Dương và Vũng Áng, Hà Tĩnh, dưới chiêu bài phản đối Trung Quốc cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam. Thực vậy, các cuộc đập phá đã diễn ra với sự tham gia của cả vạn người mà lạ lùng thay, không hề có sự can thiệp của công an vốn luôn thường trực “chống bạo loạn” trong gần suốt thời gian diễn ra các sự kiện đó và cũng chỉ có 2 doanh nghiệp của Trung Quốc bị thiệt hại trong tổng số hơn 460 doanh nghiệp nước ngoài bị đập phá. Nhân đây cũng phải nói rằng việc tạo ra các cuộc “bạo loạn” này là “nhất cử lưỡng tiện”, vừa lấy điểm “ái quốc” cho Nguyễn Tấn Dũng vừa làm các doanh nghiệp nước ngoài không phải Trung Quốc sợ mà rút khỏi Việt Nam và như thế, “bất chiến tự nhiên thành”, các doanh nghiệp Trung Quốc sẽ “một mình một chợ” mà lũng đoạn kinh tế Việt Nam.

Cuối cùng, nhằm tạo “cú hích chiến lược” cho “điệp viên chiến lược” của mình trong cuộc đua nước rút giành vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm Việt Nam đầu tháng 11/2015, ngay trước thềm Đại hội XII của đảng này không kể những cái ôm hôn thắm thiết dành riêng cho Nguyễn Tấn Dũng, đã chỉ mời một mình nhân vật này sang thăm Trung Quốc trong khi Tập sang Việt Nam là theo lời mời của Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Kết luận lại, thảm họa Bắc thuộc mới mang tên “Nguyễn Tấn Dũng” đã hoàn toàn lộ sáng và nếu nó không bị chặn đứng kịp thời, ngay tại Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam diễn ra trong 1 tuần nữa, thì toàn dân Việt Nam sẽ không còn con đường nào khác là vùng lên để tự cứu lấy mình để rồi tiếp đó dựng nên một Việt Nam thực sự Độc lập, Dân chủ, Nhân quyền và Toàn vẹn lãnh thổ.

*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

——–

Trần Hoàng ghi chép

Bài liên quan:

Tướng Đồng Sỹ Nguyên cảnh báo việc cho nước ngoài thuê rừng (27-2-2010) chính phủ VN cho Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan thuê 300.000 hecta rừng đầu nguồn trong 10 tỉnh vùng biên giới. Khoảng 3000 km vuông, tức là 1% diện tích đất đai của cả nước VN!

Căng thẳng việc cho nước ngoài thuê đất trồng rừng (Thanh Niên, 12-6-2010)

Kiên quyết rút giấy phép cho thuê đất rừng trọng yếu

Trong cuộc trao đổi với báo chí hôm qua, bên hành lang QH, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng-An ninh của QH, ông Lê Quang Bình (ảnh) cho biết, số diện tích đất rừng đã cho DN nước ngoài thuê, Bộ trưởng NN-PTNT báo cáo trước QH thấp hơn gần 100.000 ha so với số liệu giám sát của Ủy ban Quốc phòng – An ninh.

Hầu hết đất cho thuê nằm ở khu vực trọng yếu

Phiên chất vấn trở nên căng thẳng khi ông Lê Quang Bình – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của QH cung cấp thông tin: “Ủy ban Quốc phòng – An ninh đã tiến hành đi khảo sát, tuy đi không hết nhưng thông qua đi một số địa phương và thông tin ở Bộ Quốc phòng, Bộ Công an thì hiện nay, toàn quốc có 19 dự án nước ngoài được cấp phép trồng rừng tại 18 tỉnh nhưng Bộ NN-PTNT nói là 10 tỉnh. Với diện tích đất rừng là trên 398.374 ha, Bộ NN-PTNT thông báo là 305.353 ha”.

 Ở một khía cạnh khác, ĐB Trần Việt Hưng (Hòa Bình) bức xúc trước việc cho thuê rừng với giá rẻ như cho không, ví dụ 1m2 đất mà giá cho thuê một năm chỉ với 2,75 đồng. Vì mất đất nên nhiều người dân đã phá rừng nguyên sinh để sản xuất, và vì không có việc làm đã gây nhiều tệ nạn xã hội ở nông thôn miền núi.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chinh Tri Viet Nam, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Nga và Việt Nam bắt đầu thấm nỗi đau khi giá dầu về 30 USD/thùng

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

Ngân sách Nga được hạch toán trên cơ sở giá dầu khoảng 82 USD/thùng, nhưng giá dầu hiện nay khoảng trên dưới 30 USD/thùng. Vào khoảng 50% của ngân sách chính phủ Nga dựa vào xuất khẩu dầu và khí đốt.

Năm 2013, Tập đoàn Dầu Khí VN (PVN) từng hãnh diện tuyên bố rằng 40% của ngân sách nhà nước là do PVN đóng góp. Đây là một trong những lý do vì sao chính phủ VN thâm thủng hơn 10 tỷ  năm 2015 khi dầu xuống. Chú ý lúc ấy, 10/2015, giá dầu khoảng 47 đô 1 thùng, nay chỉ còn dưới 30 đô 1 thùng. Mời các bạn xem ở đây.  http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151023_vietnam_budget

Buồn cười là các đỉnh cao của trí tuệ loài người, tức các lãnh đạo của đảng CSVN, đã tính toán ngân sách năm 2016 dựa trên giá dầu 60 đô la /1 thùng.  Nguồn đây:  Ngân sách 2016 dự tính giá dầu 60 USD một thùng – Kinh … kinhdoanh.vnexpress.net/…/ngan-sach-2016-du-tinh-.. Oct 26, 2015 – Thứ hai, 26/10/2015 | 17:31 GMT+7Giá thực tế năm nay chỉ khoảng 55 USD một thùng, trong khi dự toán ở  trong khi dự toán ở mức 100 USD …  dự toán ngân sách 2016 ước tính giá dầu ở mức 60 USD một thùng...Thực tế tháng 1/ 2016 giá dầu chỉ còn dưới 30 USD một thùng!

(Các bạn gõ “ngân sách của việt nam” vào google, và nhấn Tìm Kiếm sẽ thấy nhiều bài báo cho thấy đảng CSVN và các lãnh đạo nhà nước rất kém cỏi, nếu không muốn nói là quá dốt đến nổi không nhận ra giá dầu xuống thấp mà các báo nước ngoài từng dự đoán hồi 2014 trên tờ Forbes.)

Mỗi khi giá dầu giảm 1 đô la, thì Nga lỗ 2 tỷ. Giá dầu giảm làm Nga lỗ 104 tỷ, tức thất thu hay thâm hụt 104 tỷ. Vì Nga là nước sản suất dầu và khí và 80% nền kinh tế của Nga dựa trên việc xuất khẩu dầu khí.

Tờ Guardian của Anh có tổng kết giá dầu giảm ảnh hưởng tới các quốc gia sản suất dầu ra sao trong link dưới đây:

www.theguardian.com/business/2015/dec/30/oil-iran-saudi-arabia-russia-venezuela-nigeria-libya

Giữa tháng 1/2016, giá dầu xuống thấp còn 27 đô la 1 thùng dầu;

1 thùng dâu thô = 42 gallons = 159 lít; 1 thùng dầu thô lọc ra được 75 lít xăng (19 gallon xăng), 12 lít dầu dành cho phản lực cơ, 48 lít dầu diesel,… coi thêm ở đây.

http://energy.gov/articles/hows-and-whys-replacing-whole-barrel

http://energyalmanac.ca.gov/gasoline/whats_in_barrel_oil.html

Nga bắt đầu thấm nỗi đau khi giá dầu về 30 USD/thùng

15-1-2016

Việc giá dầu phá đáy về 30 USD/thùng đã làm cho nền kinh tế Nga – đang là “nạn nhân” của suy thoái kinh tế – bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhất là các công ty và ngân hàng quốc doanh.

Trang CNBC trích lời Bộ trưởng Kinh tế Nga Alexei Ulyukayev hôm 14/1 rằng: Nga sẽ cân nhắc việc bán các tài sản tại ngân hàng quốc doanh vì giá dầu “tụt dốc” vẫn tiếp tục tác động mạnh đến ngân sách quốc gia của nền kinh tế đang vật lộn với những tác động của suy thoái kinh tế này.

Kinh tế Nga bị tác động mạnh khi giá dầu phá đáy (Ảnh minh họa)
Kinh tế Nga bị tác động mạnh khi giá dầu phá đáy (Ảnh minh họa)

Phát biểu tại diễn đàn kinh tế Gaidar ở Moscow, Bộ trưởng Alexei Ulyukayev cho biết, các nhà lãnh đạo Nga sẽ cân nhắc giải pháp bán cổ phần nhà nước trong 2 ngân hàng lớn nhất của nước này là Sberbank và VTB.

“Chính phủ nên cân nhắc điều này vì nguy cơ giá dầu sẽ tiếp tục giảm sâu trong một thời gian dài, thậm chí trong nhiều thập kỷ” ông Alexei Ulyukayev nói.

Chính phủ Nga có thể xem xét việc bán cổ phần trong một số ngân hàng lớn nhất của quốc gia này – hiện chính phủ Nga đang sở hữu 60,9% cổ phần trong ngân hàng lớn thứ 2 của Nga là VTB, và năm 50% cổ phần và quyền biểu quyết trong ngân hàng lớn nhất nước này là Sberbank.

Kinh tế Nga bắt đầu suy thoái từ đầu năm 2015 do tác động của giá dầu “lao dốc không phanh” – vì Nga là một nước sản xuất dầu lửa lớn, và do những lệnh cấm vận quốc tế đối với quốc gia này sau động thái sáp nhập Creme vào tháng 3/2014 và vai trò của Nga trong phong trào ủng hộ Nga tại Ukraine cùng thời điểm đó.

Chris Weafer, đối tác cao cấp tại Macro-Advisory chia sẻ rằng, nhận định của Bộ trưởng Kinh tế Nga càng khẳng định khả năng cổ phần hóa các ngân hàng quốc doanh trong tương lai gần.

“Có vẻ như Tổng thống Putin ủng hộ phương án này, tuy nhiên những quan chức nắm giữ các vị trí chủ chốt trong các công ty nhà nước lớn lại phản đối mạnh mẽ kế hoạch bán cổ phần nhà nước,” Weafer nói.

“Tuy nhiên, việc huy động vốn cho ngân sách nhà nước ngày càng bức thiết, đặc biệt trong bối cảnh giá dầu phá đáy, do vậy tầm ảnh hưởng đang trông đợi vào những người tuyên bố ‘tôi cần tiền’ để tạo đà tiến tới cổ phần hóa,” Weafer nói thêm.

Cũng phát biểu tại diễn dàn kinh tế ở Gaidar, Bộ trưởng Tài chính Nga Anton Siluanov cảnh báo rằng, giá dầu sẽ duy trì ở mức thấp trong thời gian dài. Ông này cho biết thâm hụt ngân sách của Nga chiếm 2,6% GDP của quốc gia này trong năm 2016 và ông sẽ hạch toán lại ngân sách do tác động của giá dầu “tụt dốc”.

Anton Siluanov cho biết, trước đây ngân sách được hạch toán trên cơ sở giá dầu khoảng 82 USD/thùng, mức rất xa so với giá dầu hiện nay khoảng trên dưới 30 USD/thùng. Cùng với việc hạch toán lại ngân sách, Siluanov cho biết ông sẽ đề xuất cắt giảm chi tiêu ngân sách khoảng 10%.

Siluanov cũng đã từng phát biểu rằng, Chính phủ Nga kỳ vọng huy động được vốn thông qua việc cổ phần hóa các doanh nghiệp quốc doanh.

Hiện, Nga không phải là nước duy nhất đang loay hoay tìm cách tiết giảm tác động của giá dầu thấp đối với ngân sách Chính phủ. 6 quốc gia vùng vịnh chuyên sản xuất dầu lửa gồm Ả rập Xê út, Kuwait, Bahrain, Oman, Qatar và Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất cũng đang lên kế hoạch áp dụng thuế kinh doanh lần đầu tiên do giá dầu giảm.

Thảo Nguyên (Dân Trí)

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Cây cầy có ma

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

Trần Minh Khôi
Cây cầy có ma
JANUARY 12 · PUBLIC

Bên đường Quốc lộ 55, đoạn đi ngang xã Sơn Mỹ, Hàm Tân, có một cây cầy. Cầy là một loại cây có thân rất cứng. Có lẽ vì thế nên nó được để lại bên đường. Lúc đám trẻ chúng tôi lớn lên (những năm 80), người ta nói cây cầy có ma nên không ai dám cưa ngã nó. Chuyện này thêu dệt lên chuyện kia, và cứ thế, không ai nghi ngờ gì chuyện cây cầy này có ma cả. Ký ức của tôi in đậm cảm giác sợ ma, chân nọ đá chân kia những đêm phải đi bộ về ngang qua cây cầy này. Lần rồi về lại quê, tôi dừng xe rất lâu bên đường nhìn nó. Nó đã rụng hết lá, tiều tụy, gầy gò. Không ai biết rằng nó đã từng là một ám ảnh đầy sợ hãi của đám trẻ con chúng tôi. Tôi mỉm cười về tuổi thơ của mình rồi cho xe chạy đi.

Khi chúng ta tin vào một điều gì đó bằng sự sợ hãi, hay tuyệt vọng, thì chúng ta sẽ không còn khả năng quay trở lại chất vấn sự phi lý của điều đã tin vào. Và điều này không chỉ dừng lại ở đám trẻ con. Tôi chứng kiến điều này rất nhiều lần, và cứ mỗi lần tôi lại tự hỏi: tại sao chúng ta lại ngây thơ như thế?

Trong những ngày này, khi không gian mạng đang lên đồng vì những sự kiện sắp diễn ra trong cuộc giành giật ai chiếu trên ai chiếu dưới, ai ra ngồi bệt trước sân đình, của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, thì những niềm tin ngây thơ này lại đóng vai trò như những điệu chầu văn. Miễn là nó tạo được sự đồng cảm của hiệu ứng lên đồng, không mấy ai quay lại chất vấn sự phí lý của những điều được tin vào nữa.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #1, “thân Tàu, thân Mỹ”
Không hiểu từ đâu, người ta tin rằng trong nội bộ Đảng Cộng sản tồn tại một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau. Không có bằng chứng nào cho điều này cả. Có lẽ nó đã xuất hiện từ đâu đó bằng những suy đoán mông lung để phục vụ một luận điểm nào đó về những lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền. Sự mường tượng này ngay lập tức được chấp nhận có lẽ là vì nó khớp với cái khuôn mẫu tư duy nhị nguyên dễ dãi – trắng/đen, xấu/tốt, đúng/sai, phải/trái, địch/ta, cách mạng/phản động,… – đã rất quen thuộc trong lối tư duy của chúng ta.

Cùng với thời gian, cũng không lâu lắc gì, sự mường tượng về một cấu trúc bè phái có-vẻ-rất-hợp-lý này mặc nhiên trở thành một niềm tin trong công chúng. Nó rất thuận tiện. Hai phe, thân hai cường quốc, kình chống nhau. Người viết thì chỉ cần viết minh họa vu vơ. Người đọc cũng không cần động não gì nhiều.
Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #2, “ông Dũng thân Mỹ, ông Trọng thân Tàu”

Một khi đã dễ dãi tin rằng có một phe “thân Mỹ” và một phe “thân Tàu”, và tin rằng đây là nguyên nhân của lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền, thì chuyện tin rằng mỗi phe có một người cầm đầu là chuyện đương nhiên. Xin cho tôi hỏi: bạn lấy bằng chứng nào để nói rằng thủ tướng của các bạn, ông Nguyễn Tấn Dũng, “thân Mỹ”? Và bằng chứng nào để nói rằng ông Nguyễn Phú Trọng “thân Tàu”? Không có bằng chứng nào cả, ngoài những suy đoán rất hời hợt. Với bất cứ điều nào mà bạn cho là bằng chứng ông Dũng “thân Mỹ”, tôi cam đoan với bạn sẽ có hơn một bằng chứng cho thấy ông ấy “thân Tàu”, và ngược lại. Đối với ông Trọng cũng thế. Tất cả chỉ là sản phẩm của sự dễ dãi và lười biếng của chúng ta.
Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #3, “chống ông Dũng là thân Tàu”

Và cứ thế chúng ta cứ trượt dài trên những vỏ chuối, càng lúc càng bi đát hơn. Đã tin rằng ông thủ tướng “thân Mỹ” thì, bằng lối tư duy nhị nguyên dễ dãi và thuận tiện kia, ai phê phán ông ta thì người đó là “thân Tàu” trở nên một thứ chân lý. Đã chân lý thì không cần lý luận gì thêm, không cần bằng chứng, mà chỉ cần chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu. Chúng ta đang chứng kiến sự chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu này ở cường độ tâm thần.

Có dấu hiệu cho thấy những người cầm quyền đang thao túng niềm tin ngây thơ của chúng ta. Họ có vẻ hiểu rất rõ thói quen tư duy nhị nguyên dễ dãi của chúng ta. Họ cũng bước vào cuộc chơi “nhị nguyên” này. Một bạn nói với tôi, ông Nguyễn Tấn Dũng là một chính khách tài năng, ông đã chơi rất thành công lá bài “chống Tàu” và đã thuyết phục được một tầng lớp rất đông trí thức tin một cách cuồng nhiệt rằng ông là người chống Tàu. Thật ra, nếu so sánh với các chính khách phải sống còn trong những môi trường chính trị dân chủ thì ông Dũng không thể so sánh được trong trò chơi “mị dân” này. Trong một không gian chính trị mà ở đó sự tuyệt vọng của trí thức đã đến mức tột cùng và mỗi câu nói vô thưởng vô phạt của chính khách đều được đón nhận với những tràng pháo tay cuồng nhiệt thì ông Dũng không phải làm gì nhiều. Trên thực tế, ông đã không phải làm gì nhiều để tạo nên những niềm tin ngây thơ của chúng ta. Những chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu ở cường độ tâm thần đối với những người phê phán ông chính là sự thành công trong trò chơi “nhị nguyên” này của ông.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #4, “ông A lên tốt hơn ông B”

Có thể nói, trong tất cả những cả những luận bàn cuồng nhiệt về nhân sự của sự kiện đang diễn ra, không có luận bàn nào đáng thương hơn là luận bàn về chuyện ai đi ai ở trong nội bộ của nhóm cầm quyền. Nếu một người là đảng viên thì sự luận bàn này còn có thể hiểu được vì nó là chuyện của họ. Nhưng nếu một người không phải là đảng viên thì có lý do nào chính đáng để bàn về chuyện ai tổng ai thủ của một hội kín mà hội kín này không hề đếm xỉa gì đến ý kiến của người đó không? Không có lý do nào chính đáng cả. Cứ cho là chúng ta có bằng chứng thuyết phục với một xác suất nào đó về chuyện “ông A lên tốt hơn ông B”, thì đối với những người đang bị một nhóm quyền lực tước đoạt các quyền căn bản, họ chỉ còn một chuyện xứng đáng để nói: đòi lại các quyền đó! Hình ảnh những nạn nhân của sự tước đoạt hóng hớt lăn tăn chuyện ai đi ai ở trong nhóm chủ mưu tước đoạt là một hình ảnh rất đáng thương. Chúng ta sợ hãi và tôn thờ quyền lực đến mức tự nhận thấy mình trong họ.

Nhưng chúng ta lại không hề có bằng chứng nào, với mức thuyết phục nào, về việc “ông A lên tốt hơn ông B”. Sự thoái hóa của hệ thống chính trị hiện nay là sự thoái hóa có tính định chế. Sự tham lam, bạo ngược ở một quốc gia toàn trị là sự tham lam bạo ngược có tính định chế. Và cho đến khi có dấu hiệu thay đổi các định chế thoái hóa, tham lam, và bạo ngược đó thì không thể chứng minh được một “ông A” nào đó sẽ làm tốt hơn một “ông B” nào đó.

Chúng ta đã quá tuyệt vọng. Và như những con thuyền lạc trên biển nhìn những đám mây cuối chân trời mà ngỡ là đất liền, chúng ta trông chờ vào những ảo giác. Tất cả những lập luận xây trên cái nên tảng “ông A lên tốt hơn ông B” là những ảo giác như thế. Những lập luận này nguy hiểm: nó đánh lừa chúng ta.

Vẫn còn một câu hỏi: giải thích như thế nào về sự quan tâm cuồng nhiệt của chúng ta đối với cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra?

Tôi biết chắc bạn sẽ nói: vì chúng ta quan tâm đến đất nước. Tôi nghi ngờ điều này. Quan tâm đến đất nước là một lý do quá cao thượng để chúng ta chấp nhận sự ngây thơ và dễ dãi của chúng ta. Tôi có một giải thích khác.
Đâu đó hơn mười năm trước, tôi có việc đưa vài người bạn lên Connecticut. Ở đó có một sòng bạc rất nổi tiếng. Chúng tôi ghé thăm. Ngay trước cửa sòng bạc có một tấm biển ghi tên sáu người vừa đoạt giải poker cuối tuần rồi. Trong sáu giải này chỉ có một giải nhì là thuộc về một người có cái tên không phải Việt Nam. Năm cái tên còn lại là tên Việt Nam. Tất cả những sòng bạc lớn nhỏ trên nước Mỹ này có một điểm chung: luôn có người Việt Nam ở đó. Người Việt Nam chúng ta rất máu me chuyện thắng thua.
Chúng ta sợ hãi quyền lực cùng lúc thờ phượng nó. Và chúng ta đam mê chuyện thắng thua. Sự kết hợp này tạo nên một cơn lên đồng cuồng nhiệt đối với chuyện thắng thua của quyền lực. Như tôi đã nói, cơn lên đồng đó chỉ còn chờ những niềm tin ngây thơ từ thói quen tư duy quyền lực dễ dãi làm công việc của chúng – những điệu chầu văn.

Một tháng sau giờ này, khi ngôi vị đã dàn xếp xong, câu chuyện ai đi ai ở của chốn cung đình không còn là chuyện thời thượng nữa. Và chúng ta đi tìm những câu chuyện khác. Chúng ta sẽ có cơ hội nhìn lại chính mình những ngày này như tôi đã có cơ hội nhìn lại cây cầy có ma.

Trần Minh Khôi

——–
Ghi chú của Trần Hoàng:
Nhị nguyên: tác giả có giải thích trong bài và xin nói thêm rằng nghĩa của 2 chữ này rất phức tạp, tạm tóm tắt như sau. Thế giới này chia 2 cực, nước nào không thân Mỹ (tư bản), thì thân Tàu (tạm cho là cộng sản)… dân ta cứ tưởng trong nội bộ của BCT có một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau. Không phải vậy. 15 tên trong BCT mong muốn đảng tiếp tục nắm quyền, và lấy chính sách ngoại giao “đu dây” để tồn tại. Khi nào Tàu đe dọa ngoài Biển Đông quá, BCT ở Hà Nội lại vờ vịt thăm viếng Mỹ, giả vờ như BCT muốn ngã về tay Mỹ, thì Tàu sẽ rút lui; đảng csvn biết rõ Mỹ rất muốn thuê Cảng Cam Ranh, trong lúc TQ thì không thích Mỹ có mặt ở cảng ấy.

BCT ở Hà Nội cứ đu dây theo kiểu ấy, điều này cho thấy họ đang bế tắc. TQ đẩy đảng CSVN vào thế chịu nhục nhã vì Hà Nội không dám bênh vực ngư dân, không dám đưa TQ ra tòa, không dám phản đối TQ xâm nhập không phận VN 42 lần trong tháng 1/ 2016…TQ sĩ nhục QĐNDVN và đảng CSVn vì biết rõ Hà Nội sẽ tiếp tục cam tâm chịu nhục (nếu không muốn mất đảng) mà không dám lên tiếng, và không dám chống cự (vì sợ TQ tung ra thêm các tài liệu mật khác gây thiệt hại đảng csvn) nên Tàu đã vào Biển Đông 5/2014 để khai thác dầu, và dùng lối tịnh tiến bồi đắp các đảo ngầm, bầu trời, và chiếm toàn bộ Biển Đông.

Tàu đẻ ra và nuôi nấng đảng csvn cho đến khi trưởng thành và cướp được Miền Bắc 1954 thông qua Hiệp Định Geneve 1954, rồi sau đó tiếp tục cung cấp thức ăn, áo mặc súng đạn, tiền bạc thêm 20 năm nữa…cho đến khi gần chiếm được Miền Nam thì Tàu cúp viện trợ cuối 1974. Do đó, Tàu nắm rõ lịch sử nguồn gốc tất cả các đảng viên cao cấp trong đảng csvn. Tàu có trong tay các chứng cớ, văn bản, hình ảnh…của các đảng viên này và các giao ước mật mà họ ký kết với Tàu từ 1950 đến nay (vụ HS, và TS, vụ biên giới trên bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Móng Cái, Phong Quang, hiệp định Thành Đô 1990)… Nếu Tàu tung hết tài liệu này lên mạng thì đảng csvn chỉ có nước đội quần.

Lâu lâu, Tàu lại tung 1 tài liệu lên mạng để răn đe đảng csvn, thí dụ như Tàu tung lên mạng hình ảnh Hội nghị Thành Đô 3 và 4-9-1990, nhằm mục đích buộc đảng csvn ngồi xuống ký Hiệp Định Biên Giới Trên Bộ 31-12-1999. Muốn đảng csvn không được nhắc đến chữ VN có chủ quyền ở quần đảo Hoàng Sa với quốc tế, Tàu tung lên mạng các tàu chiến TQ bắn 76 hải quân QĐNDVN ở Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa ngày 14/3/1988.

Tàu đưa lên mạng tác giả Hồ Tuấn Hùng viết về nguồn gốc của Hồ Chí Minh… làm đảng csvn tê dại, và chỉ thời gian ngắn sau đó, đứa con hư đi vào nề nếp.

* “Khi máy bay Trung quốc bay vào không phận Việt nam, thậm chí xâm nhập sâu đến tận thành phố Hồ Chí Minh, ra đa phòng không có biết không? Chắc chắn biết. Quân chủng Phòng không không quân có biết không? Chắc chắn biết. Các máy bay Su27, Su30 của ta tại sân bay Biên hoà nếu được lệnh chắc chắn sẽ cất cánh ép phi đội bay Trung quốc phải hạ cánh hoặc trốn chạy. Nhưng Bộ Quốc phòng không làm cái việc lẽ ra phải làm để bảo vệ chủ quyền Quốc gia ngay từ lần xâm nhập đầu tiên chứ không phải để tới 42 lần như vào một vùng đất không ai quản lý.
Trong khi đó tại Hà nội, Bộ Chính trị ra lệnh cho 5.000 công an bộ đội diễn tập chống khủng bố như một trận đánh lớn. Khủng bố là ai? Có phải nhân dân không?”
(Cựu Thiếu tướng Lê Mã Lương phát biểu hôm 9/1/2016)

Một đảng viên gần 60 năm tuổi đảng nói:
“Đám dân đen rỗi hơi bàn tán ông này lên thì sẽ thế này, ông kia lên sẽ thế kia nhưng nhầm to hết, tao ở trong đảng tao biết. Ông nào lên cũng thế thôi vì chế độ ở VN là tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, cá nhân chỉ thực hiện quyết định của tập thể mà thôi, ông nào nhen nhóm hay có tư tưởng khác lạ ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng, sẽ bị triệt, cô lập, sẽ ăn phóng xạ, hoặc gặp tai nạn giao thông thảm khốc ngay. Cái luật bất thành văn đó đủ để không ai dám làm Gorbachev của VN. Còn bảo phe thân Tầu hay thân Mỹ ư, cũng chả phải vậy, đó chỉ là sách lược ngoại giao trong từng giai đoạn, chỉ có 1 phe duy nhất trong đảng, đó là phe tham tiền và đam mê quyền lực. (FB)

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »