Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 7th, 2016

►Thoát vòng luẩn quẩn để là chính mình và có sức mạnh (Nguyễn Gia Kiểng)

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

suthat04

“Sức mạnh của dân chủ và nhân quyền, nghĩa là của lẽ phải, đang gia tăng và chẳng bao lâu nó sẽ đánh gục những chế độ độc tài còn lại. Người ta nói dân chủ đã thắng vì đã xây dựng được những xã hội tự do và phồn vinh nhưng đó chỉ là lý do ngoài mặt. Lý do sâu là dân chủ có lẽ phải…

Chúng ta bắt đầu một năm mới hứa hẹn rất nhiều biến chuyển. Cùng với những lời chúc nhau sức khỏe và hạnh phúc, đây cũng là dịp để nhận định tình hình đất nước và trả lời câu hỏi tại sao chúng ta vẫn chưa có dân chủ, chẳng hạn như dân tộc Myanma cách đây vài năm còn thua chúng ta về mọi mặt nhưng đang sắp qua mặt chúng ta vì đã có dân chủ?

Không phải vì chế độ cộng sản mạnh

Vừa qua tôi có tham dự một số cuộc thảo luận, trực tiếp cũng như trên mạng. Đa số anh em cho rằng phong trào dân chủ vẫn còn rất yếu và họ vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm toàn trị. Theo họ cuộc vận đông dân chủ vẫn còn đang dậm chân tại chỗ.

Chắc chắn không phải vì đảng và chế độ cộng sản vững mạnh. Tất cả đều nhìn nhận là cả đảng lẫn chế độ đều đang chao đảo.

Đại hội 12 của Đảng Cộng Sản chưa họp nhưng đã thất bại.

Mục tiêu chính của nó, đặt ra ngay từ đại hội 11 là để thực hiện hiến pháp mới -đáng lẽ đã phải ban hành từ năm 2011- rập khuôn theo chế độ cộng sản Trung Quốc, tập trung quyền lực vào tay một tổng bí thư đồng thời cũng là chủ tịch nước như tại Trung Quốc. Nói cách khác là để thể chế hóa sự lệ thuộc Trung Quốc. Nhưng ngay từ bây giờ ta đã có thể thấy là mục tiêu này sẽ không thực hiện được, như nó đã không thực hiện được trong đaị hội 11, vì đấu đá nội bộ quá dữ dội.

Đại hội này phơi bày sự lúng túng của ĐCSVN. Họ đã chỉ hoàn tất và công bố dự thảo cương lĩnh chính trị -gồm báo cáo chính trị và báo cáo kinh tế xã hội- vào cuối tháng 9, trễ nửa năm so với các đại hội trước. Các cấp lãnh đạo đã rất chật vật mới hoàn tất được báo cáo chính trị, và chỉ để công bố một văn kiện rỗng nghĩa, hoàn toàn không đưa ra được một giải pháp nào cho các thử thách ngày càng chồng chất, nghiêm trọng và khẩn cấp cho đất nước và cho chính chế độ. Tất cả mọi cố gắng của Đảng chỉ nhắm giải quyết những tranh giành quyền lực và sắp xếp ban lãnh đạo mới. Nhưng ngay cả mục tiêu tối thiểu này cũng sẽ không đạt được.

Đại hội này cũng đánh dấu một sự ly dị dứt khoát giữa Đảng Cộng Sản và xã hội Việt Nam. Khác với các đại hội đảng trước đây, lần này hầu như không có ai đóng góp ý kiến nào với Đảng Cộng Sản cả. Chỉ có một kiến nghị với 127 nhân sĩ ký tên và được đưa ra trong sự lãnh đạm tuyệt đối của dư luận. Nhân dân Việt Nam, nhất là những người dân chủ, đã dứt khoát nhìn Đảng Cộng Sản như một lực lượng chiếm đóng và không còn gì để nói với nó nữa.

Điều mà cương lĩnh chính trị dài hơn 60.000 chữ này không nói thẳng ra nhưng để lộ, bởi vì không thể che giấu, là Đảng Cộng Sản đã thất bại trong tất cả các mục tiêu đề ra cho giai đoạn 2011 – 2015, là đất nước vẫn tiếp tục tụt hậu dù đã tụt hậu bi đát, là tệ quan liêu, tham nhũng vẫn tiếp tục gia tăng dù đã rất nghiêm trọng, tư tưởng và đạo đức chính trị của cán bộ, đảng viên vẫn tiếp tục suy thoái dù đã rất suy thoái. Cũng vì thế đây là lần đầu tiên một báo cáo chính trị nhìn nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản bị thách thức nghiêm trọng và sự tồn vong của chế độ đang bị đe dọa.

Vũ khí của chúng ta

Vậy tại sao phong trào dân chủ vẫn không mạnh lên được?

Chúng ta đã thảo luận nhiều về đề tài này và hầu như mọi lý do đều đã được đưa ra. Có một lý do có thể xem như là lý do của nhiều lý do khác.

Nhưng trước hết là một nhận xét. Trong nhiều bài viết về chính trị người ta thấy các tác giả ký tên cùng với học vị và chức vị, như “giáo sư tiến sĩ, nguyên vụ trưởng…” v.v.  Tôi đã đọc sách báo của nhiều nước và không thấy như vậy. Đôi khi, với những quan điểm đặc biệt trên một số chủ đề, họ có một khung giới thiệu tác giả để cho thấy quan hệ của ông hay bà ta với chủ đề đang thảo luận, nhưng họ không xưng bằng cấp và chức vụ như là một trọng lượng của bài viết. Đây là một đặc sản Việt Nam. Nó phản ánh một di sản văn hóa coi chính trị như một trò chơi danh vọng để tranh giành quyền lực và địa vị chứ không phải là một hoạt động có đào tạo chuyên nghiệp và có đạo lý riêng của nó. Trong quan điểm này trọng lượng của một phát biểu tùy thuộc nhiều vào địa vị xã hội của người viết hơn là vào những gì được viết ra; giá trị của một lập trường chính trị trước hết tùy thuộc nó là của ai hơn là nó đúng hay sai. Miệng kẻ sang có gang có thép và bằng cấp, địa vị khiến người ta trở thành sang. Quan niệm bệnh hoạn này có thể khiến nhiều người mắc phải những sai lầm lớn về mặt đạo đức, nhưng quan trọng hơn nó khiến họ không thấy cần phải rèn luyện bản lĩnh chính trị và vì thế không biết sức mạnh của hoạt động chính trị ở đâu để vận dụng nó.

Hình như vào lúc này ai cũng đồng ý rằng quốc gia nào cũng phải do trí thức lãnh đạo vì quốc gia nào cũng cần được quản lý một cách thông minh và với sự hiểu biết; cuộc cách mạng nào cũng phải do trí thức lãnh đạo để đừng đi vào ngõ cụt. (Một trong những sai lầm tệ hại của chủ nghĩa Mác-Lênin là tạo ra ảo tưởng rằng những người vô học cũng có thể là những cấp lãnh đạo tốt nếu thuộc giai cấp vô sản hay bần cố nông). Nhưng các trí thức này không phải là trí thức vì có bằng cấp và địa vị. Họ là những trí thức chính trị, nghĩa là những người nhờ học hỏi và được đào tạo đã có kiến thức chính trị, có khả năng suy nghĩ độc lập, dám có lập trường và sẵn sàng chấp nhận hy sinh để tranh đấu cho lập trường của mình. Những người này biết họ phải làm gì và biết sức mạnh của họ ở đâu. Những người này Việt Nam chỉ có rất ít.

Đối đầu với chính quyền cộng sản này sức mạnh của những người dân chủ là gì?

Đảng Cộng Sản có hơn bốn triệu đảng viên, hàng chục tỷ đô-la, cả một bộ máy đàn áp đồ sộ và có luôn cả dã tâm sẵn sàng làm tất cả để giữ chế độ toàn trị. Chúng ta không có gì cả và lại phải tự chế. Tuy vậy chúng ta có một vũ khí vô địch đủ để đánh bại họ. Đó là lẽ phải. Chúng ta đúng và vì thế nhất định sẽ thắng, họ sai và vì thế nhất định phải thua. Đây không phải là một niềm tin lãng mạn mà là một sự thực mà nhiều người vì không có kiến thức chính trị và không được đào tạo về chính trị nên không hiểu nổi. Những người này tưởng mình là khôn ngoan khi làm những điều mà họ cho là “thực tiễn” mà không ý thức được rằng trong cuộc đấu tranh này ngay khi chúng ta rời bỏ sự chân thực chúng ta lập tức trở thành những con số không.

Trong kinh Upanishad –hình thành cách đây gần 3.000 năm- có một câu làm người ta phải thán phục tư tưởng Ấn Độ: “Luật là sự tối thượng của sự tối thượng. Không có gì cao hơn luật. Luật khiến kẻ yếu có thể khuất phục kẻ mạnh. Luật là sự thực”. Kinh Upanishad gọi sự thực là Luật, đó cũng là một quan điểm đúng đắn về luật mà sau đó Socrates và Plato cũng chia sẻ khi họ nói rằng luật không đúng không phải là luật. Sự thực là lẽ phải, là cái đúng và có sức mạnh vô địch. Một nhà bác học mà nói rằng mỗi bàn tay có mười ngón cũng vẫn thua đứa trẻ mới chỉ biết đếm mà nói bàn tay có năm ngón cũng vẫn thắng. Không gì chống được lẽ phải, với điều kiện là dám khẳng định và thể hiện nó.

Lịch sử cũng đã chứng minh

Thời Trung Cổ ở Châu Âu đã là một đêm dài mười thế kỷ của bạo lực và cuồng tín. Khi ánh sáng của trí tuệ ló dạng trong một vài người nó đã bị đàn áp dã man. Các vua chúa và giáo hội cắt lưỡi, chém đầu, đốt sống những người dám có suy tư độc lập. Những nhà tư tưởng tiên phong này rất ít ỏi và hoàn toàn bị cô lập. Họ bị truy lùng bởi cả chính quyền lẫn giáo hội, bị ruồng bỏ bởi cả quần chúng lẫn gia đình. Nhưng rồi hai thế kỷ sau họ đã làm sụp đổ các chế độ quân chủ thần quyền và buộc tôn giáo phải ra khỏi chính trị. Phương Đông đã dậm chân tại chỗ vì không có tư tưởng tiến bộ chứ không phải vì lý trí đã thua bạo lực. 

Khi bản Tuyên Ngôn Nhận Quyền Phổ Cập -cũng là bản tuyên ngôn dân chủ- được biểu quyết năm năm 1948 các chế độ bạo ngược coi nó là trò đùa nhưng chỉ không đầy một nửa thế kỷ sau nó đã làm sụp đổ Liên Xô, các chế độ cộng sản Đông Âu và các chế độ độc tài Châu Mỹ La Tinh. Dù các quân lực hùng hậu của các chế độ độc tài và hàng vạn đầu đạn nguyên tử của Liên Xô vẫn còn nguyên vẹn. Hai mươi năm sau nó làm sụp đổ nhiều chế độ độc tài Bắc Phi và vừa chinh phục được Myanma. Tại Ấn Độ, Nam Phi và Tiệp Khắc các chế độ độc tài phải mời một người từ nhà tù ra để trao quyền. Sức mạnh của dân chủ và nhân quyền, nghĩa là của lẽ phải, đang gia tăng và chẳng bao lâu nó sẽ đánh gục những chế độ độc tài còn lại. Lý do là vì lẽ phải đã được nói ra một cách quả quyết. Người ta nói dân chủ đã thắng vì đã xây dựng được những xã hội tự do và phồn vinh hơn hẳn các chế độ độc tài nhưng đó chỉ là lý do ngoài mặt. Lý do sâu là dân chủ có lẽ phải. Nó là một công thức tổ chức xã hội bảo đảm tự do cho con người và sự thực là mọi con người dù ở điều kiện tinh thần và vật chất nào cũng đều muốn được tự do. Sư thực, lẽ phải, cái đúng, cái thiện, cái tốt, luật, chân lý, chính nghĩa… là những tên gọi khác nhau tùy góc nhìn của cùng một thực thể tối cao và toàn năng mà mọi người đều cảm nhận được. Người nông dân Việt Nam chất phác cũng biết rằng nói phải củ cải cũng nghe. Nó không có tên gọi duy nhất, như Thượng Đế cũng không có tên gọi duy nhất, mỗi tôn giáo gọi một cách. Cái đúng còn cao hơn cả Thượng Đế bởi vì Thượng Đế cũng chỉ đáng tôn kính vì đúng.

vaclav_havel  nelsonmandela02
Vaclav Havel và Nelson Mandela: vũ khí của họ chỉ là lẽ phải

Tới đây ta có thể trả lời câu hỏi tại sao phong trào dân chủ Việt Nam vẫn chưa có sức mạnh. Đó là vì chúng ta chưa tận dụng vũ khí duy nhất mà chúng ta đáng lẽ phải có, đồng thời cũng là vũ khí vô địch. Chúng ta chưa thực. Có những người dân chủ chưa phải, hay chưa thể coi, là những người dân chủ chân chính. Nhưng nếu không có vũ khí của sự thực thì chúng ta không là gì cả, chúng ta lập tức trở thành những con số không.

Một trường hợp cụ thể

Có lẽ chúng ta sẽ nhìn rõ hơn với một thí dụ cụ thể. Sự kiện thời sự đang thu hút nhiều chú ý nhất của người Việt Nam trong lúc này là đại hội 12 của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Trong đại hội này vấn đề nóng nhất là tương lai của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Dũng có thể thắng với những hậu quả lớn và cũng có thể thua với những hậu quả lớn khác. Một số trí thức ít nhiều được coi hoặc tự nhận là dân chủ đã vận động ủng hộ ông.

Trước khi nhận định về thái độ “phò Dũng” này tôi xin minh định một điều. Đó là tôi không ủng hộ và cũng không có cảm tình với một ai trong số những người đang nhắm bốn chức vụ cao nhất của chế độ cả. Đối với tôi họ đều là những sản phẩm điển hình nhất của một bộ máy đảng đặt quyền lực và quyền lợi của mình lên trên đất nước, sử dụng những phương tiện bạo lực và gian trá và lấy cứu cánh để biện minh cho phương tiện. Họ hoàn toàn xa lạ với mẫu người hoạt động chính trị mà tôi hình dung. Hơn nữa họ đều chấp nhận lệ thuộc Trung Quốc để duy trì chế độ toàn trị. Tôi chấp nhận họ như những đồng bào và không mong điều gì xấu xảy ra cho họ, đó là tất cả những gì tôi có thể nhân nhượng chứ tôi không thể ủng hộ ai cả. Vả lại tôi coi là vớ vẩn và vô duyên việc những người ở ngoài guồng máy quyền lực kêu gọi ủng hộ ông này hay ông kia. Những tiếng nói này, cũng như tiếng nói của các đảng viên cộng sản cơ sở, không có tác dụng nào cả trên sự sắp xếp nhân sự lãnh đạo. Đó là quyết định của một thiểu số rất nhỏ trong ĐCSVN và quan thày Bắc Kinh của họ.

Nhưng đã có những người ra mặt ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng. Họ vô tình cho chúng ta một cơ hội để nhìn rõ hơn lý do tại sao phong trào dân chủ Việt Nam chưa mạnh.

Phải nói ngay rằng việc ủng hộ ông Dũng rất vô đạo đức và vô lý. Trong mười năm làm thủ tướng, chưa kể chín năm làm phó thủ tướng thường trực cho ông thủ tướng mờ nhạt Phan Văn Khải, ông Dũng đã tỏ ra rất thiếu khả năng và đã gây thiệt hại lớn cho đất nước. Một cấp lãnh đạo như vậy phải bị chế tài đích đáng và sa thải không thương tiếc. Nhưng bất tài không phải là điều nghiêm trọng nhất của ông Dũng. Điều nghiêm trọng hơn là tham nhũng. Trái với cam kết khi mới lên làm thủ tướng, ông Dũng đã để cho tham nhũng bùng nổ. Hiện nay không có chức vụ nào mà không phải mua, không có công việc gì mà không có hối lộ, lãng phí, ăn chặn. Hậu quả là Việt Nam đang đứng trước nguy cơ vỡ nợ. Có lẽ nhiều người chưa ý thức được một cách đầy đủ những tác hại của tham nhũng. Tham nhũng làm hỏng tất cả, dù là kinh tế, tài chính, khoa học, kỹ thuật, văn hóa, giáo dục, y tế, môi trường, an ninh, quốc phòng, chủ quyền. Tất cả. Một quốc gia bị tham nhũng tàn phá –dù không cần ở mức độ của Việt Nam- sẽ lụn bại và tiêu vong chắc chắn nếu không nhanh chóng đảo ngược được tình thế. Và kinh nghiệm của mọi quốc gia đã chứng tỏ rằng chỉ có một giải pháp để ngăn chặn tham nhũng là thay thế chính quyền tham nhũng bằng một chính quyền khác. Người ta không bao giờ có thể cải tổ một chính quyền tham nhũng để nó bớt tham nhũng. Chấm. Chính quyền cộng sản phải bị thay thế khẩn cấp nếu người Việt Nam còn muốn đất nước có một tương lai. Ông Dũng là người có trách nhiệm lớn nhất về quốc nạn tham nhũng. Làm sao có thể ủng hộ ông ấy được?

Những người ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng hình như không ý thức được rằng họ đang phạm một sai lầm lớn về cả đạo đức lẫn chính trị. Họ nói ông ấy tuy có bất tài và tham nhũng (hình như những yếu tố này không quan trọng đối với họ) nhưng chống lại sự lệ thuộc Trung Quốc và có khuynh hướng cởi mở thân phương Tây.

Họ cố tình lờ đi những sai phạm nghiêm trọng như để cho hàng lậu Trung Quốc thả cửa tràn qua biên giới, cho Trung Quốc thuê dài hạn những khu rừng đầu nguồn, cho Trung Quốc lập những khu gần như tự trị như Vũng Áng, cho Trung Quốc đấu thầu gần hết những công trình xây dựng kết cấu hạ tầng v.v. Những việc này không thể đổ lỗi cho bộ chính trị bởi vì chúng thuộc phạm vi điều hành, thuộc quyền hạn và trách nhiệm của thủ tướng. Ông Dũng cũng là người duy nhất trong số những người lãnh đạo cao nhất lên tiếng quyết liệt bảo vệ dự án bôxit Tây Nguyên hoàn toàn phi kinh tế và rất nguy hiểm cho đất nước, nhưng vừa lòng Trung Quốc.

Lập luận cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng muốn mở cửa về phương Tây lại càng ngược ngạo vì trái hẳn với những gì ông đã nói và làm. Từ ngày ông Dũng làm thủ tướng những bản án dành cho những người bất đồng chính kiến đã nặng hơn hẳn lúc trước. Những bản cáo trạng và những phiên tòa cũng tùy tiện và trắng trợn hơn nhiều. Công an giả làm côn đồ và sử dụng bọn côn đồ để đánh dân oan và những người đối lập ôn hòa. Những vụ đánh chết người trong đồn công an trở thành thường xuyên. Không thể nói đây là những quyết định của bộ chính trị được. Đây là những hành động của chính phủ và công an, chắc chắn đã không thể có nếu ông Dũng không muốn. Ông Dũng cũng đã nói rất nhiều lần, và một cách đanh thép, là sẽ không dung túng một hình thức bất đồng chính kiến nào. Có gì là cởi mở và hướng về phương Tây? Tuy vậy vẫn có những người biện luận loanh quanh để bênh vực ông.

Những lập luận này chẳng thuyết phục được ai bởi vì chúng gượng gạo một cách quá lộ liễu. Chúng chỉ làm mất uy tín và làm yếu đi phong trào dân chủ khi những người sử dụng chúng tự coi hay được coi là những người dân chủ. Sức mạnh duy nhất của những người dân chủ là sự thật, là điều đúng. Khi không lý luận một cách thành thực và đánh mất sự thực họ chỉ còn là những con số không.

Thỏa hiệp, nhưng ai có thể thỏa hiệp?

Những trí thức “phò Dũng” có lẽ đã bị dẫn tới sai lầm này vì một sai lầm khác, của chung những người chủ trương “hợp tác để cải tổ từ bên trong”. Lần này là một sai lầm chính trị. Họ nói rằng phải thực tiễn, phải nhìn nhận một thực tế là không có lực lượng nào đánh bại được Đảng Cộng Sản, như vậy dù muốn hay không cũng phải thỏa hiệp. Nhưng lý luận này cũng sai. Đúng là phải thỏa hiệp nhưng họ không có tư cách và khả năng để thỏa hiệp. Thỏa hiệp hay không với chính quyền này, thỏa hiệp trên cái gì, thỏa hiệp như thế nào và vào lúc nào là chọn lựa của các tổ chức dân chủ chứ không phải là chuyện của các cá nhân. Một tổ chức có thể thỏa hiệp vì về bản chất chính nó cũng đã là một thỏa hiệp của nhiều người để hành động chung. Nhưng đối với một cá nhân thỏa hiệp hoàn toàn vô nghĩa, nó chỉ là sự hợp tác và đánh mất chính mình.  Lech Walesa, lãnh tụ Công Đoàn Đoàn Kết tại Ba Lan trước đây, và Aung San Suu Kyi, lãnh tụ của Liên Minh Dân Chủ của Myanma gần đây, đã thỏa hiệp để đảng cầm quyền được có trước một số ghế quan trọng trong quốc hội. Họ đã được hoan hô như những lãnh tụ sáng suốt vì là đại diện của một tổ chức tranh đấu. Nếu họ chỉ là những cá nhân mà kêu gọi như vậy họ chắc chắn bị lên án -một cách rất đúng- như những tay sai của chế độ. Sai lầm này, hậu quả của sự thiếu hụt kiến thức chính trị và văn hóa tổ chức, có thể là thành thực nhưng trong nhiều trường hợp nó là lý cớ hơn là lý do. Người ta hợp tác với chế độ hay ủng hộ một ai đó trong chế độ vì một lý do khác không tiện nói ra.

lech_walesa01     aungsansuukyi16
Lech Walesa và Aung San Suu Kyi: thỏa hiệp nhân danh tổ chức

Thoát vòng luẩn quẩn

Cái vòng luẩn quẩn là chúng ta không nhìn ra sức mạnh của lẽ phải nên thấy mình yếu, vì thấy mình yếu nên chấp nhận những thỏa hiệp xúc phạm đối với lẽ phải, mất lẽ phải nên không có sức mạnh của lẽ phải, rồi vì thế không nhìn ra sức mạnh của lẽ phải.

Người ta vô lễ với lẽ phải rồi tưởng rằng lẽ phải không có sức mạnh và hành động quờ quạng. Đó là nguyên nhân sâu xa khiến đối lập dân chủ Việt Nam chưa mạnh lên được.

Làm thế nào để bẻ gẫy cái vòng luẩn quẩn này?

Câu trả lời giản dị là hãy tin ở sức mạnh toàn năng và vô địch của lẽ phải và hãy ứng xử một cách thẳng thắn và trách nhiệm. Hãy lạc quan để tự xác nhận mình.

Đảng Cộng Sản hành xử như một lực lượng chiếm đóng chứ không phải như lực lượng dân tộc thì chúng ta không thể làm bất cứ gì có thể gây hiểu lầm là chúng ta tán thành nó, thí dụ như ủng hộ người này người nọ vào vai trò lãnh đạo. Chúng ta càng không thể thèm muốn -trái lại còn phải khinh bỉ- những ân huệ và vinh dự mà nó ban phát.

Hiến pháp của chế độ này sai vì nó vi phạm những quyền tự nhiên và căn bản nhất của nhân dân Việt Nam, nó cũng không chính đáng vì không do những người đại diện chân chính của nhân dân làm ra, do đó nó và các luật xuất phát từ nó không có giá trị luật pháp. Chúng ta phải nói lên điều này bằng lời nói và thái độ, ngay cả nếu phải tạm thời sống trong khuôn khổ luật pháp của chế độ.

Chính quyền này ngược với lẽ phải, nó sẽ bị đào thải vì không gì có thể thách thức lẽ phải. Nó đã gây quá nhiều thiệt hại vật chất cũng như tinh thần và đã khiến đất nước quá tụt hậu, vì thế nó phải chấm dứt càng sớm càng tốt. Chúng ta phải nói lên điều này bằng lời nói và thái độ.

Chúng ta sẽ sử dụng tối đa không gian tự do đã giành được trên mạng Internet cũng như trong sinh hoạt xã hội để phổ biến những ý kiến về tự do dân chủ, để vạch trần sư sai trái của chế độ, để gây áp lực buộc chế độ phải liên tục nhượng bộ hơn nữa và để xây dựng hoặc hỗ trợ cố gắng xây dựng lực lượng dân chủ. Lời nói là hành động mạnh nhất nếu chuyên chở lẽ phải. Hiện nay không gian tự do đã giành được đủ để cho phép chúng ta xây dựng lực lương dân chủ và giành thắng lợi nếu chúng ta thực sự có quyết tâm.

Xác nhận căn cước dân chủ như trên không phải là một thái độ cực đoan. Nó chỉ là một thái độ lương thiện cần thiết để cảnh cáo những người cầm quyền mù quáng và khuyến khích những người có thiện chí trong Đảng Cộng Sản mạnh dạn hơn.

Tự xác nhận mình để ra khỏi vòng luẩn quẩn và có sức mạnh là điều mà chúng ta có thể chúc nhau trên thềm năm mới này.

Một lời chúc nữa là những người có lòng với đất nước và tin ở sức mạnh của lẽ phải hãy mạnh dạn tìm đến với nhau để nắm tay nhau cùng phấn đấu cho một tương lai Việt Nam chung. Hoạt động chính trị đòi hỏi đào tạo, tổ chức chính là lò đào tạo. Tổ chức cũng là phương tiện để thể hiện sức mạnh của lẽ phải.

Chúng ta ít nhất đã có một đồng thuận đấu tranh cho dân chủ bằng đường lối ôn hòa và bất bạo động. Một cách cụ thể đồng thuận này có nghĩa chúng ta chấp nhận rằng thắng lợi của dân chủ sẽ đến qua những thỏa hiệp giai đoạn. Nhưng thỏa hiệp là điều mà chỉ có một tổ chức mới có quyền và có thể làm. Như vậy chúng ta cần xây dựng hoặc ủng hộ việc xây dựng một tổ chức dân chủ để làm công việc thỏa hiệp cần thiết này.

Một lời sau cùng. Dù đại hội 12 của Đảng Cộng Sản kết thúc như thế nào, dù Nguyễn Tấn Dũng thắng lớn hay thua to hay sẽ có một thỏa hiệp, nó cũng có mọi triển vọng sẽ là đại hội cuối cùng của Đảng Cộng Sản. Tình thế đã quá chín muồi. Thắng lợi của dân chủ có thể rất gần. Với điều kiện là chúng ta tin ở sức mạnh vô địch của chính nghĩa để dám khẳng định chính mình. Đồng thời hành động một cách sáng suốt.

Nguyễn Gia Kiểng
(05/01/2016)

Advertisements

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Kiến nghị ngày 28-12-2015 của LS Trịnh Minh Tân yêu cầu đình chỉ vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

Theo luật pháp qui định: Tòa án và Viện Kiểm Sát chỉ được trả hồ sơ để điều tra bổ sung không quá 2 lần. Nhưng trong vụ án Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy, tòa án Hà Nội và Viện Kiểm Sát đã có 5 lần trả hồ sơ để điều tra bổ sung. Chuyện này ngoài qui định của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2003.

Kiến nghị của LS Trịnh Minh Tân yêu cầu đình chỉ vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy

7-1-2016

Đôi lời: Hôm nay, ngày 7-1-2016, là hạn chót của gia hạn gần đây đối với vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Xin được gửi đến quý độc giả nội dung đơn kiến nghị của LS Trịnh Minh Tân, là người bào chữa cho ông Nguyễn Hữu Vinh. Ngày 28-12-2015, LS Trịnh Minh Tân đã gửi đơn kiến nghị tới ông Viện trưởng VKS Nhân dân Tối cao, cùng các lãnh đạo đảng và nhà nước, yêu cầu đình chỉ vụ án đối với ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Sau đây là nội dung đơn kiến nghị dài 13 trang của LS Trịnh Minh Tân.

Theo luật pháp qui định: Tòa án và Viện Kiểm Sát chỉ được trả hồ sơ để điều tra bổ sung không quá 2 lần. Nhưng trong vụ án Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy, tòa án Hà Nội và Viện Kiểm Sát đã có 5 lần trả hồ sơ để điều tra bổ sung. 

(Hàng thứ 5 xin đọc “đối với bị can” thay vì “đối bị can”)

H1

H2

H3H1H5H6H7
H8
H9H10H11H12H13

Posted in Báo chí- Quyền tự do ngôn luận, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp | 1 Comment »

►BỘ TỨ sẽ chính thức được quyết định vào đầu tuần tới…

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

“Nhiều người hy vọng Nguyễn Tấn Dũng ngồi lại để “làm sụp cái thể chế này”. Tôi nhìn thấy một khả năng đen tối hơn đó là sự chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối.”…Còn các nhà ngoại giao phương Tây mà tôi tiếp xúc đều cho rằng, không có phe thân Mỹ hay thân Tàu trong các nhà lãnh đạo Việt Nam, họ tin là chính sách ngoại giao sẽ vẫn như thế bất luận ai lên, ai xuống … Tôi phải nói với các bạn “thích Mỹ” rằng, nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, “nhất biên đảo” với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì… khó xử.

 

BỘ TỨ

Huy Đức

6-1-2015

“Bộ Tứ” sẽ chính thức được quyết định vào đầu tuần tới. Xin chưa đề cập đến các vị trí khác. Chỉ mong các bạn đừng quá thất vọng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thì ở lại mà ông Nguyễn Tấn Dũng lại ra đi.

Ông Trọng đã làm mỏi mệt chúng ta bởi những tuyên bố rất lỗi thời. Nhưng, cũng như các tổng bí thư khác, người đứng đầu đảng cộng sản làm sao có thể tuyên bố từ bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa. Cho dù trong số các tổng bí thư gần đây ông là người thuộc lòng cái “lý luận” ấy nhất, lẽ ra, ông chỉ nên nói điều đấy trước các đồng chí của ông trong Đảng.

Ông Trọng, rất tiếc đã “buông lá cờ cải cách”. Ở Đại hội XI, khi đa số biểu quyết bỏ “Chế độ công hữu về tư liệu sản xuất là chủ yếu” (đặc trưng quan trọng nhất của chủ nghĩa xã hội viết trong Cương lĩnh 1991), ông ở phái thiểu số, hứa sẽ “phục tùng đa số”. Nhưng ông vẫn đưa “quốc doanh chủ đạo” vào Hiến pháp và không đa sở hữu hóa đất đai.

Nhưng khác với những gì dân mạng mắng mỏ, ông Trọng đã rất khôn ngoan trong đối ngoại (trừ phát biểu ở Cuba mà có lẽ ông tưởng là ở nhà – và, ông sẽ khôn ngoan hơn nhiều nếu sau những thành tựu rất đáng ghi nhận, bao gồm cả việc loại bỏ [nếu thành công] một nhà độc tài, tham nhũng, ông nên vui thú điền viên, tiếp tục sống cuộc đời thanh bạch).

Khi tôi hỏi về các chuyến thăm Hà Nội – Bắc Kinh và ngược lại, Đại sứ của một nước EU nói: “Việt Nam hiểu Trung Quốc”. Còn các nhà ngoại giao phương Tây mà tôi tiếp xúc đều cho rằng, không có phe thân Mỹ hay thân Tàu trong các nhà lãnh đạo Việt Nam, họ tin là chính sách ngoại giao sẽ vẫn như thế bất luận ai lên, ai xuống.

Tôi phải nói với các bạn “thích Mỹ” rằng, nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, “nhất biên đảo” với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì… khó xử.

Khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 vào biển Đông. Ông Trọng cho nhóm họp BCT ngay và đưa ra những kết luận và nguyên tắc ứng xử rất rõ ràng. Sinh thời, ông Võ Văn Kiệt vài lần gặp tổng bí thư Nông Đức Mạnh yêu cầu BCT đưa ra bộ nguyên tắc này nhưng ông Mạnh đã không làm.

Giàn khoan 981 đã xuất hiện ở biển Đông như một đường banh chạy qua khung thành đối phương khi “cầu thủ” Nguyễn Tấn Dũng đang đứng ở vị trí dễ dàng nhất để “sút”. Chính trị là một vai diễn. Trong sân khấu đơn điệu này, Nguyễn Tấn Dũng không có đối thủ.

Ba tuần sau đó, Nguyễn Tấn Dũng có chuyến thăm Philippine và ông đã rất xuất sắc khi đưa ra khái niệm “không đánh đổi chủ quyền thiêng liêng lấy tình hữu nghị viển vông”.

Tuy thoát hiểm sau vụ Vinashin, Nguyễn Tấn Dũng đã bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai với uy tín xuống chưa từng có. Kể từ sau kiểm điểm Hội nghị Trung ương 4 và đặc biệt là sau khi thoát án kỷ luật, ông đã bám rất chặt vào “lá bài chủ quyền”.

Nhưng, những người quan sát trực tiếp biết rõ, khi rời những tờ giấy viết sẵn, Nguyễn Tấn Dũng ngay lập tức trở lại với trình độ của mình.

Tại diễn đàn an ninh châu Á – Thái Bình Dương (Đối thoại Shangri-La 31-5-2013), trong bài phát biểu nói về “niềm tin chiến lược”, Nguyễn Tấn Dũng có đề cập mơ hồ tới những hành động áp đặt trên biển Đông mang tính cường quyền. Trong phần đặt câu hỏi, một nữ quân nhân Trung Quốc đề nghị ông chỉ ra những hành động “cường quyền” đó đến từ đâu, Thủ tướng Dũng đã đực ra không tìm được một từ đáp trả.

Cũng tại Shangri-La, khi được một học giả Philippine đặt câu hỏi, Việt Nam có cùng Philippine kiện Trung Quốc ra tòa không, ông Dũng cũng chỉ trả lời ấp úng. Một nhà báo Việt Nam hoạt động nhiều năm trong khối ASEAN nói: “Trong các cuộc tiếp xúc thượng đỉnh, là người Việt Nam, tôi rất xấu hổ khi trong giờ giải lao trong khi thủ tướng Lào, Thái, CPC… tả xung hữu đột, Thủ tướng Việt Nam chẳng biết bắt chuyện với ai dù có phiên dịch ngay bên cạnh”.

Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu có thể xây dựng lực lượng, thâu tóm quyền lực từ khi làm thứ trưởng Bộ Nội Vụ (1994 – Công An hiện nay) và đặc biệt, đã từng làm ủy viên thường vụ BCT trước cả Nông Đức Mạnh và Phan Văn Khải (7-1996).

Trong tất cả các đời thủ tướng của chính thể cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều quyền lực nhất. Nhưng rất tiếc là ông đã không tận tâm sử dụng quyền lực đó cho quyền lợi quốc gia.

Khi ngành Dầu khí bổ nhiệm con trai làm Phó tổng giám đốc OSC, ông Võ Văn Kiệt đã cho thu hồi ngay quyết định. Khi chuẩn bị làm thủ tướng ông Phan Văn Khải cũng yêu cầu con trai rời khỏi các công ty tư nhân. Tôi không dám khẳng định có ai trong sạch trong thể chế này. Nhưng “người quân tử đi qua ruộng dưa không buộc dây giày”. Khi đương chức, những người tiền nhiệm của ông Dũng đã đều có ý thức giữ gìn rất rõ.

Thời gian vẫn còn để ông Dũng lật ngược thế cờ. Nhiều người lấy tỉ lệ phiếu Trung ương ở lần xét kỷ luật ông hay ở lần gạch tên ông Nguyễn Bá Thanh để phán đoán. Điều này hoàn toàn vẫn có thể xảy ra trong tuần sau. Nhưng phiếu của Trung ương hiện nay rất khác với hai lần trước.

Việc các ủy viên TƯ không bầu cho ông Nguyễn Bá Thanh – như tôi đã viết – là do ông khi chưa ấm chỗ ở Ba Đình đã dọa bắt với hốt. Các ủy viên TƯ cũng không kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng vì mức kỷ luật mà BCT đưa ra chỉ là “khiển trách”, có nghĩa, dù bị kỷ luật, theo Điều lệ, ông Dũng vẫn tại vị và tái cử. Không ai dám làm nhục một kẻ vẫn ngồi trên đầu họ, đang nắm kho thóc và đại đao.

Ông Dũng có rất nhiều người bỏ phiếu cho ông trước đây vì đơn giản, trong số các nhân vật trong bộ Tứ, ông có quá nhiều gót chân A-sin. Người ta bỏ phiếu bầu cho ông như giữ một con tin. Số phận của ông ở Trung ương 14 sẽ được quyết định ở chỗ họ còn tiếp tục nắm quyền lực thông qua con tin hay tự tay làm lấy.

Khả năng cuối cùng là một “đảo chính cung đình” diễn ra trong đại hội.

Nhiều người hy vọng Nguyễn Tấn Dũng ngồi lại để “làm sụp cái thể chế này”. Tôi nhìn thấy một khả năng đen tối hơn đó là sự chiếm đoạt thể chế cho một kế hoạch lâu dài mang tính cha truyền con nối.

Tôi mong những dự đoán bi quan này của tôi là sai.

Tất nhiên, cho dù chúng ta “dồn phiếu ảo” cho ai. Chúng ta không có bất cứ một vai trò nào cả. Và, tất nhiên, cho dù, chúng ta bị đặt ra ngoài cuộc chơi, trước mắt, số phận của đất nước này vẫn nằm trong tay người thắng cuộc trong cuộc chơi của họ.

“Hào kiệt thời nào cũng có” nhưng hào kiệt làm sao có thể xuất hiện trong một môi trường chính trị không minh bạch. Cho nên, nếu chúng ta muốn tìm hào kiệt, chúng ta phải góp tay xây dựng dân chủ. Trên con đường đi tới dân chủ đó, thay vì sợ hãi, thỏa hiệp với những tên bạo chúa, độc tài, chúng ta phải góp phần để loại bỏ độc tài, bạo chúa.

Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt.

Không nên rủi ro một quốc gia bằng cách đặt cược sinh mệnh của quốc gia đó vào tay một cá nhân vì nghĩ ông ta là một nhà độc tài anh minh. Bởi, nếu ông ta không anh minh chúng ta sẽ tốn nhiều máu xương hơn để đòi lại.

“Quyền lực có khuynh hướng tha hóa, quyền lực tuyệt đối thì tha hóa tuyệt đối” (Lord Acton). Dân chủ chỉ là cách phân chia quyền lực để hạn chế sự tha hóa của những kẻ cầm quyền. Dân chủ không phải là sản phẩm độc quyền của phương Tây dù nó bắt đầu ở phương Tây.

Cũng như internet – không phải được phát minh ở phương Đông nhưng vẫn rất được chúng ta hoan nghênh và đang làm thay đổi xã hội phương Đông.

Mưu cầu dân chủ không chỉ là công việc của những nhà đấu tranh, những người anh hùng, mà còn là của chúng ta, bằng chính những nỗ lực hàng ngày: tẩy chay cái ác, cái xấu; đồng cảm, lên tiếng khi có thể để bảo vệ những người lương thiện.

Dân chủ không phải là thứ được ban phát bởi những tên bạo chúa đã vơ vét cho đến khi thừa mứa. Dân chủ đòi hỏi chúng ta, trước hết, phải bước ra khỏi sự sợ hãi; dũng cảm nhưng không nên liều lĩnh, vội vàng.

———

Huy Đức (Trương Huy San): 

GS Nguyễn Minh Thuyết nhắn, cùng mấy người bạn ngồi uống với nhau vài li trong đêm lạnh Hà Nội. Anh và tôi cùng có chung đánh giá về con người và những chính sách của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Sau mười năm trở thành người có quyền lực nhất đất nước, ông Dũng đã có nhiều quyết định làm khánh kiệt nền kinh thế [đặc biệt là chính sách lập các tập đoàn kinh doanh đa ngành]. Đã hai năm, kể từ ngày ông “gửi thông điệp cải cách” tới dân chúng, Chính phủ chưa hề có một hành động cải cách hữu hiệu nào trong khi các bộ ngành dưới trướng của ông tiếp tục “đẻ” thêm nhiều loại thủ tục nhũng nhiễu người dân và doanh nghiệp.

Tính từ khi đứng trong top 5 người quyền lực nhất (ủy viên thường vụ Bộ chính trị – 1996), Nguyễn Tấn Dũng đã ở trên đỉnh cao quyền lực gần 20 năm. Sau 20 năm nhìn lại, đặc biệt là 10 năm làm thủ tướng, trong số các gia đình VN, có lẽ chỉ gia đình ông là thành công nhất.

Tiền bạc sẽ đóng một vai trò hết sức quan trọng để bảo vệ quyền lực. Tôi nói với GS Nguyễn Minh Thuyết: “Anh là trí thức, tôi là nhà báo. Chúng ta thấy cái xấu, chúng ta phải lên tiếng và chúng ta đã lên tiếng, dẫu biết chúng ta không đủ sức mạnh để ngăn cái xấu”.

GS Nguyễn Minh Thuyết vào năm 2010, khi đang là đại biểu Quốc hội, đã yêu cầu lập Ủy ban điều tra độc lập để điều tra ông Dũng: 

http://tuoitre.vn/…/de-nghi-lap-uy-ban-lam-thoi…/408770.html

———

  • (Trần Hoàng) Sau cuộc chiến tranh, các cường quốc chia nhau các khu vực “làm của riêng”. Khi chiến tranh sắp tàn lụi 1945, các cường quốc Mỹ và Liên Xô đã họp nhau và chia Âu châu ra làm h ai. Khu vực Tây Âu chịu ảnh hưởng của Mỹ, và Đông Âu do Liên Xô chiếm đóng (16 nước). Khu vực Châu Á, Mỹ đóng quân ở Nam Triều Tiên và Nhật từ 1945 cho đến nay; trong khi Trung Cộng “nắm giữ” Bắc Triều Tiên. Cũng vậy, trước khi chiến tranh VN chấm dứt (1975), vào năm 1973, Mỹ, Trung Cộng, và Liên Xô chia nhau Việt Nam. Mỹ rút khỏi VN; Trung Cộng “chiếm và gây ảnh hưởng” 3 nước Đông Dương; Liên Xô được Cảng Cam Ranh. Bởi vậy, Huy Đức mới viết: “Tôi phải nói với các bạn “thích Mỹ” rằng, nếu giờ đây Hà Nội đối đầu với Bắc Kinh, “nhất biên đảo” với Washington, Obama sẽ cuống lên ngay vì… khó xử.”

———

Phó Thường Dân

7-1-2016

Là phó thường dân, quanh năm ngày tháng tôi bán mặt cho đất, bán lưng cho trời và chẳng bao giờ quan tâm tới chính trị, chính em. Thấy mọi người bàn luận sôi nổi, ai là sẽ là Tổng bí thư đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ XII sắp tới. Người thì bảo ông X sẽ là ứng cử viên số một cho chức vụ trên. Người thì nói cụ Tổng bí thư đương nhiệm sẽ tiếp tục cầm lái thêm nửa nhiệm kỳ nữa.

Thấy vậy phó thường dân tôi cũng nhảy vô bàn đại và dự đoán thế này: “Cả bốn ông tứ trụ sẽ nghỉ hết. Một gương mặt mới trong số ủy viên bộ chính trị còn lại trong độ tuổi của nhiệm kỳ XI, sẽ được đại hội đảng XII bầu lên làm Tổng bí thư”.

Lập luận của tôi, một phó thường dân là thế này: Cuộc so găng giữa ông X và ba ông trong tứ trụ đã diễn ra ba keo. Hai keo trước, một mình ông X đã cho ba ông kia đo ván. Lần thứ nhất kiểm điểm và định kỷ luật ông X theo nghị quyết TƯ 4. Nhưng khi đưa ra hội nghị, ban chấp hành TƯ không đồng ý, cụ Tổng đã phải sụt sùi lau nước mắt, than thở bất lực. Lần thứ hai, ý định của cụ Tổng định cơ cấu ông Nguyễn Bá Thanh, Vương Đình Huệ vào bộ chính trị. Nhưng kết quả thế nào thì thiên hạ ai cũng biết, ông Thanh, ông Huệ đều trượt.

Sau hai lần ngậm bồ hòn làm ngọt. Để chuẩn bị cho nhân sự đại hội đảng XII, ba ông tứ trụ đoàn kết lại, quyết đánh bại ông X. Trên mạng xã hội liên tiếp có đơn tố cáo tội trạng của ông X. Để giải trình đơn thư tố cáo, ông X đã có văn bản gửi Tổng bí thư và ban chấp hành TW. Trong văn bản giải trình, ông X rất cao tay, viết “Tôi xin không tái cử”. Để khẳng định ông đã quá tuổi quy định và không tham quyền cố vị. Nhưng lời của ông X là không thật, chỉ đưa ra để thử lòng thiên hạ, kiểu như “Giả chết bắt quạ” mà thôi.

Cho nên, lần tỷ thí thứ ba này, ba ông tập trung đánh ông X. Dân gian có câu “Ba đánh một chẳng chột cũng què”. Nhưng chắc gì ba người đánh què được một người. Ông X là cao thủ võ lâm, lắm mưu nhiều kế. Quá tam ba bận, nếu các ông trong tứ trụ vẫn muốn tái cử, thì ông X vẫn thắng.

Có lẽ thấy không thể đánh gục ông X, nên ba ông trong tứ trụ sẽ giở chiêu bài cuối cùng, ra nghị quyết “Tất cả những ủy viên bộ chính trị khóa XI, đã quá độ tuổi đều phải nghỉ hết”. Có thế mới ngăn chặn và đóng sập cánh cửa với ông X, có ý định làm Tổng bí thư khóa XII của Đảng cộng sản Việt Nam.

Thế là sau đại hội Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ XII, trong bộ tứ triều đình sẽ xuất hiện các nhân vật mới. Thường dân tôi dự đoán thế này:

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, sẽ là ông Trần Đại Quang. Chủ tịch nước sẽ là ông Nguyễn Thiện Nhân. Chủ tịch quốc hội sẽ là ông Nguyễn Xuân Phúc. Thủ tướng chính phủ là bà Nguyễn Thị Kim Ngân.

 

———

TIN LIÊN QUAN

 

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | 1 Comment »

►Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ‘giả chết bắt quạ’

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

BĐLB VOA

Cù Huy Hà Vũ

6-1-2016

TT Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Reuters.

TT Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Reuters.

 

 

 

 

 

 

.

Trong cổ tích Việt Nam có chuyện “Giả chết bắt quạ”. Xưa có một thằng đi ở có tính cờ bạc, thành ra mắc nợ nhiều lắm. Một buổi sớm mai, nó đem trâu ra cày, bị các chủ nợ bắt mất trâu. Không dám về nhà vì sợ chủ đánh, buồn bã nó lên bờ ruộng nằm giả chết. Một chốc có con quạ bay qua, ngỡ là xác người chết, sà xuống định móc mắt ăn. Nó giơ tay ra, vớ ngay được con quạ, mắng rằng: “Mày tưởng tao chết, định móc mắt tao. Nay tao bắt được mày, tao giết mày chết”.

Trước thềm Đại hội 12 Đảng cộng sản Việt Nam tích cũ này lại tái xuất với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vừa qua trên Ba Sàm, một trang mạng bất đồng chính kiến với chính quyền Việt Nam, xuất hiện một thư đề ngày 10/12/2015 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, các Ủy Viên Bộ Chính Trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương và Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Nội dung của thư này là giải trình về 12 tố cáo nhằm vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã tập hợp lại.

Do tầm quan trọng của tác giả bức thư nên không ít người hoài nghi về tính xác thực của nó. Về phần mình, tôi khẳng định thư này đích thị là của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trước hết, chữ ký trên văn bản còn có thể gây nghi ngờ về tính xác thực của văn bản vì cùng một người không có chữ ký nào là giống tuyệt đối chữ ký nào nên không dễ nói đó là chữ ký của đương sự. Ngược lại, con dấu thì không thể gây nghi ngờ vì không thể có hai con dấu cho cùng một cơ quan hay chức danh. Do đó, việc Chính phủ Việt Nam đã không hề phủ nhận dưới bất cứ hình thức nào con dấu “Thủ tướng Chính phủ” ở thư mà người gửi có tên Nguyễn Tấn Dũng cho thấy đây là “hàng thật”.

Mặc dầu vậy, vẫn có ý kiến cho rằng đó không phải là thư của Nguyễn Tấn Dũng vì con dấu “Thủ tướng Chính phủ” được đóng ở ngay trang đầu, nơi có tên ông ta mà lẽ ra phải được đóng vào chữ ký của ông ta ở trang cuối. Thực ra không phải vậy: chỉ khi nào Nguyễn Tấn Dũng với thẩm quyền Thủ tướng ký các văn bản pháp quy như Quyết định, Nghị định thì con dấu “Thủ tướng Chính phủ” mới được đóng vào chữ ký ở trang cuối. Còn đây chỉ là một báo cáo hay giải trình của Nguyễn Tấn Dũng với Ban lãnh đạo Đảng, không phải là văn bản pháp quy, nên dấu không thể được đóng vào chữ ký ở trang cuối. Mặc dầu vậy, để xác định người ký văn bản thuộc cơ quan nào thì con dấu vẫn được sử dụng nhưng được đóng trên trang đầu, có tên nơi gửi, gọi là “dấu treo”.

Ngoài ra, giải trình này của Nguyễn Tấn Dũng là “đúng quy trình”, nghĩa là không bất thường. Để được đề cử vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa mới, ủy viên trung ương đương nhiệm buộc phải giải trình về những tố cáo nhằm vào họ. Như đã thấy, thư này được gửi 2 ngày trước khi diễn ra Hội nghị Trung ương 13 của Đảng, nơi sẽ chốt danh sách đề cử vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 diễn ra vào cuối tháng 1 tới cũng như sẽ bàn các “trường hợp đặc biệt” là Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương Đảng khóa 11 quá 65 tuổi, tái cử để đảm nhiệm các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước, nôm na là “tứ trụ” gồm Tổng Bí thư Đảng, Chủ tịch Nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội. Vả lại, nội dung những tố cáo nhằm vào Nguyễn Tấn Dũng đã được mọi người từ trong nước và ngoài nước biết từ lâu, như: tham nhũng nghiêm trọng trong vụ Vinashine, Vinalines; dùng quyền lực để làm giàu cho con gái Nguyễn Thanh Phượng hiện có quốc tịch Mỹ và con rể Nguyễn Bảo Hoàng, công dân Mỹ, con Nguyễn Bá Bang, cựu quan chức Việt Nam Cộng hòa; hình thành “nhóm lợi ích”; âm mưu giành chức Tổng Bí thư Đảng để xóa đảng cộng sản, đổi chế độ nhằm làm Tổng thống; có nhiều biệt thự, đất đai trên toàn quốc…

Cuối cùng, không phải ngẫu nhiên mà tại hội nghị trực tuyến của Chính phủ với 63 tỉnh thành ngày 28/12/2015, tức chỉ 10 ngày sau khi bức thư này được đăng trên Ba Sàm, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang thừa nhận: “Tình hình lộ, lọt bí mật nhà nước xảy ra rất nghiêm trọng”.

Như đã nói, Nguyễn Tấn Dũng trong thư đã giải trình về 12 tố cáo trong đó giải trình về tố cáo số 8 chắc chắn làm mọi người quan tâm nhất. Nguyên văn như sau: “Về ý kiến “…Thủ tướng nay đã hình thành “nhóm lợi ích” trên phạm vi cả nước, cả người đương chức lẫn cán bộ cao cấp nghỉ hưu… vận động với các thủ đoạn nhằm giành cho được chức Tổng Bí thư tiến tới làm Tổng thống và thay đổi chế độ, thay đổi Đảng”. Tôi khẳng định ý kiến này là vu khống, bịa đặt. Tôi đã ghi rõ nguyện vọng gửi đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là: TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ. Cha tôi, Chú ruột tôi, hai Cậu ruột tôi và Cha vợ tôi đã hy sinh, đều là Liệt sĩ trong kháng chiến chống Mỹ; bản thân tôi đã 4 lần bị thương trong chiến đấu, là Thương binh loại 2/4, trong người còn mang hơn 10 mảnh đạn của Mỹ. Tôi không thể nào phản bội lại mục tiêu, con đường mình đã chọn, đã gắn bó với nó bằng cả máu xương và đã hết lòng, hết sức thực hiện gần cả cuộc đời”.

Quả thực là từ 2 năm trở lại đây từ giới thân cận với Nguyễn Tấn Dũng lan tin “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán Đảng cộng sản để làm Tổng thống” với một lộ trình gồm 3 bước. Trước hết giành chức Tổng Bí thư tại Đại hội Đảng XII; tiếp theo là giành chức Chủ tịch Nước để chính danh nguyên thủ quốc gia đồng nhất với Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang; và cuối cùng, giải tán Đảng và tự cử làm Tổng thống thông qua một Quốc hội đã hoàn toàn bị tê liệt.

Dĩ nhiên “không có lửa làm sao có khói”. Vậy cơ sở nào cho lời đồn “chết Đảng” trên?

Sau khi Liên Xô, “thành trì của chủ nghĩa cộng sản thế giới” và khối cộng sản Đông Âu sụp đổ một cách ngoạn mục cách đây một phần tư thế kỷ thì ai cũng biết rằng sự cáo chung của các nước cộng sản còn lại gồm Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Lào ở bán cầu Đông và Cuba ở bán cầu Tây chỉ còn là vấn đề thời gian.

Điều đáng chú ý là không chỉ những người tranh đấu cho Dân chủ hầu mang lại tự do, quyền con người đầy đủ và hạnh phúc cho người dân cũng như để bảo vệ thành công chủ quyền và lãnh thổ Việt Nam, đặc biệt ở biển Đông, trước sự xâm lăng ngày càng gia tăng từ phía Trung Quốc, mới nỗ lực để cái kết cục đó diễn ra sớm nhất có thể. Thực vậy, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đại diện cho một bộ phận những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia, bao gồm cả bán lãnh thổ Việt Nam trực tiếp hoặc gián tiếp cho Trung Quốc, âm mưu giải tán đảng cộng sản để để thiết lập độc tài cá nhân dưới hình thức “Tổng thống chế” nhằm “một công đôi việc”: tránh né trừng phạt nghiêm khắc mang tính định mệnh của nhân dân và nhất là để tiếp tục duy trì địa vị thống trị của bản thân đặng tiếp tục cướp bóc tài sản của dân, của nước.

Kế hoạch “đảo chính Đảng” để thiết lập độc tài cá nhân của Nguyễn Tấn Dũng đương nhiên vấp phải sự chống đối quyết liệt trong ban lãnh đạo Đảng, không chỉ từ những thành phần được coi là “giáo điều” mà còn từ những thành phần chống tham nhũng và có tinh thần dân tộc, chống Trung Quốc và cả từ những kẻ cũng tham nhũng nghiêm trọng nhưng có lợi ích “chồng lấn” lợi ích của Nguyễn Tấn Dũng. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng và phe ủng hộ Dũng trong Bộ Chính trị lâm vào thế yếu trong khi đây lại là cuộc đấu “một mất một còn”. Vì vậy, khi đọc câu “TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ” viết chữ hoa trong giải trình của Nguyễn Tấn Dũng, đã có người nghĩ là Nguyễn Tấn Dũng “bỏ của chạy lấy người”!

Thế nhưng tôi khẳng định không đời nào có chuyện một con người tham tàn đến cùng cực như Nguyễn Tấn Dũng lại từ bỏ “giấc mộng Tổng thống” mà vài dẫn chứng sau đây về sự lì lợm của con người này trong giữ quyền lực cũng đã thừa chứng minh.
“Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.” Đó là nguyên văn lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng khi nhậm chức Thủ tướng Chính phủ Việt Nam vào ngày 27 tháng 6 năm 2006. Thế nhưng khi tham nhũng đã trở thành “quốc nạn” sau 2 nhiệm kỳ Thủ tướng của Nguyễn Tấn Dũng, quan tham đã thành “bầy sâu” làm chết cái đất nước này” như nhận diện của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đến mức Hội nghị Trung ương 5 họp tháng 5/2015 đã phải tước của Nguyễn Tấn Dũng chức Trưởng Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng để giao lại cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng vẫn “bình chân như vại”!

Trong phiên chất vấn tại Quốc Hội được truyền hình trực tiếp ngày 14/11/2012, đáp lại kêu gọi từ chức Thủ tướng do mắc nhiều sai phạm nghiêm trọng từ Đại biểu Quốc Hội Dương Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng tỉnh bơ: “Đảng ta cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước, đã phân công tôi tiếp tục làm nhiệm vụ Thủ tướng. Quốc hội cũng đã bỏ phiếu bầu tôi là Thủ tướng. Tôi sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng”. Nghĩa là chỉ khi nào Đảng kỷ luật Dũng thì Dũng mới rời ghế Thủ tướng!

Thế nhưng khi bị Bộ Chính trị kỷ luật do tham nhũng nghiêm trọng, gây thiệt hại lớn cho kinh tế quốc gia… thì Nguyễn Tấn Dũng lại vận động Hội nghị Trung ương 6 họp tháng 10/2012 bỏ phiếu bác kỷ luật này và Dũng đã “lội ngược dòng” thành công đến mức Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải bật khóc trước bàn dân thiên hạ!

Vậy câu “TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ” viết hoa chỉ có thể là chước “giả chết bắt quạ” của Nguyễn Tấn Dũng, nhằm làm liên minh chống Nguyễn Tấn Dũng trong Bộ chính trị cũng như trong Ban Chấp hành Trung ương Đảng lơi lỏng cảnh giác để Dũng thừa cơ tập hợp lực lượng, lật ngược thế cờ như trước đó Dũng đã thực hiện thành công tại Hội nghị Trung ương 6 và Hội nghị Trung ương 10 với số phiếu tín nhiệm cao nhất.

Cụ thể là Nguyễn Tấn Dũng hiểu rất rõ 1510 đại biểu dự Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ là nhân tố quyết định “kẻ thắng cuộc” trong ván bài chót của Đảng này nên Dũng ráo riết mua chuộc họ bằng cả “củ cà rốt – tiền bạc” lẫn “cây gậy – đe phanh phui bê bối cá nhân” thông qua hai công cụ ruột của Dũng là Bộ Công an và Tổng cục Tình báo quốc phòng (Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng) nhằm đảm bảo phe ủng hộ Dũng chiếm đa số trong Ban Chấp hành Trung ương mới. Để rồi “bổn cũ lập lại”, Nguyễn Tấn Dũng sẽ lại tuyên bố ráo hoảnh “Tôi sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng” trong trường hợp Ban Chấp hành Trung ương mới đề cử và bầu Dũng vào chức Tổng Bí thư Đảng.

Bất luận thế nào, cho dù với chiêu “giả chết bắt quạ” mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rốt cuộc giành được vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam để tiếp đó lạnh lùng kết liễu đảng này nhằm trọn vẹn hóa độc tài của cá nhân ông ta thì Dân chủ hóa Việt Nam vẫn sẽ vững bước tới thành công cho dù máu có đổ, vì không có bạo chúa nào trên trái đất này chịu từ bỏ cai trị của bản thân một cách hòa bình.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Ba Dũng đang giãy chết?

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

TRÍ ĐĂNG

anhbasam

6-1-2016

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Reuters.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: Reuters.

Vấn đề xếp ghế cho tứ trụ triều đình dường như đã vượt qua vòng sơ khảo dù thông tin mập mờ vẫn chưa đánh tan làn sương mù đồn đoán về danh tính cụ thể của từng ghế cụ thể. Ba Dũng, như vài năm qua và đặc biệt vài tháng gần đây, vẫn dồn hỏa lực truyền thông vào việc đánh phá căn cứ địch, đặc biệt đồn bót của Tư Sang. Các bức thư “tâm huyết” nhấn mạnh công sức Ba Dũng thời gian ngồi ghế thủ tướng liên tiếp nhảy vọt ra như tên bắn. Điển hình mới đây là bài viết nặng mùi “nâng bi” của Nguyễn Đăng Trừng. Đây không phải là cú bơm hơi đơn lẻ. Năm 2012, tác giả Thường Sơn, tức “nhà báo độc lập” Phạm Chí Dũng, đã lần đầu tiên đưa ra khả năng Ba Dũng làm tổng thống. Bài Phạm Chí Dũng có đoạn:

“Chưa bao giờ kể từ năm 1975 cho đến nay, vai trò của thủ tướng lại trở nên đáng giá và hướng đến hình ảnh độc tôn như giờ đây. Được tích lũy qua hai nhiệm kỳ thủ tướng, gần như toàn bộ khối nhân sự của những bộ ngành quan trọng nhất đang thuộc về những chủ kiến sắp xếp và điều hành của Nguyễn Tấn Dũng… Tất cả những gì mà Nguyễn Tấn Dũng có được đến giờ này lại thuộc về công lao của tự thân ông. Đó là một quá trình đấu tranh và vươn lên không mệt mỏi, để cuối cùng phần lớn bộ máy nhân sự chính quyền các cấp, từ trung ương đến các địa phương, đều được đánh giá là vây cánh cho ông”.

Xâu chuỗi mạch tư duy “tổng thống” từ năm 2012 đến thời điểm sóng gió hiện tại, từ những gì Ba Dũng nói, đến những gì Ba Dũng làm, có thể thấy ý tưởng “tổng thống” đã được thai nghén và gieo cấy vào dư luận để định hướng cách nghĩ mà bây giờ trở nên rất phổ biến: Ba Dũng là người cải cách, quyết đoán, dám chơi đến cùng để mang đến vận hội mới cho dân tộc bằng ván bài sinh tử là thay đổi thể chế, từ cộng sản thành cộng hòa. Ý tưởng “tổng thống Nguyễn Tấn Dũng” thậm chí được không ít trí thức ngây thơ tin và cổ súy trong đó có Lê Công Định, người từng viết bóng gió về điều này.

Tương tự bài viết Nguyễn Đăng Trừng THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG VÀ CHÍNH SÁCH NGOẠI GIAO ĐA PHƯƠNG, đăng trên trang Facebook Nguyễn Đăng Trừng ngày 5-1-2015, bài viết Phạm Chí Dũng ba năm trước cũng có những câu bơm thổi quá đà: “Ngược lại với Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng – với quầng mắt hùm hụp thâm sâu qua ngày tháng, lại được xem là một nhân tố nổi bật trong việc dùng người và đối nhân xử thế”. Tại sao Phạm Chí Dũng rung lên tiếng chuông đầu tiên về sự “nhận thức” hình ảnh tổng thống cho Ba Dũng? Điều này rồi đây sẽ được giải đáp.

Vấn đề cần nói hơn là cách Ba Dũng biết “nuôi” và sử dụng truyền thông phi chính thống để tạo dựng một hình tượng chính trị gia dũng mãnh không chỉ dám đối đầu với Trung Quốc mà còn có thể mang lại làn gió chính trị mới mẻ cho đất nước khô cằn và mục rữa bởi chế độ cộng sản. Nó tương phản với hình ảnh nhút nhát nấp sau khe cửa của cánh Tư Sang và Trọng Lú. Đến giờ thì có thể thấy, Ba Dũng chỉ là một tay biết chơi đòn phép truyền thông để tạo ra “góc nhìn mới” về vai trò và sứ mạng mình. Ba Dũng chỉ nói, chứ không làm, đối nội lẫn đối ngoại. Mọi thứ chỉ là ảo ảnh. Đằng sau ảo ảnh phù phiếm là ảnh thực của một tay chơi chính trị điếm đàng, một con buôn chính trị nhà nghề biết dùng tiền đầu tư công nghệ đánh bóng ngôi sao, một tên bịp phỉnh gạt cả dân chúng lẫn giới chính trị thế giới.

Vẫn theo cách đó, những ngày qua, khi cuộc chiến sống mái với kẻ thù Tư Sang – Trọng Lú trở nên khốc liệt, Ba Dũng lại chơi đòn thọc dưới thắt lưng, đánh vào hạ bộ Tư Sang bằng cách ném lựu đạn vu vơ vào Nguyễn Công Khế. Rồi xuất hiện loạt bài báo ủng hộ Ba Dũng trong đó có cả cộng đồng hải ngoại. Tại sao Ba Dũng làm vậy, nếu Ba Dũng thật sự mạnh, thật sự nắm trọn quyền lực, từ quân đội đến công an, như dư luận vẫn nghĩ? Thật ra thì Ba Dũng đang run. Ba Dũng đang rối. Và đặc biệt, Ba Dũng đang khủng hoảng niềm tin. Dĩ nhiên Ba Dũng không khủng hoảng niềm tin vào sự tồn vong chế độ. Mà Ba Dũng mất niềm tin vào đồng minh, vào các “đồng chí” trong nội bộ đảng. Cho nên, Ba Dũng dùng đòn thông tin để giúp các “đồng chí” nào còn phân vân trong cuộc chơi nhất chín nhì bù cần phải đứng về phe nào để có thể tiếp tục “sống” và tiếp tục “ăn”. Một cuộc chơi chọn phe mang tính sinh tử.

Vào phút 89, Ba Dũng càng tung ra chiêu trò thông tin, càng lộ ra rằng mình bị khủng hoảng sâu như thế nào. Đã hết thời nhất hô bá ứng. Nói cách khác, Ba Dũng đang giãy chết. Điều đó không có nghĩa Ba Dũng cạn kiệt chiêu trò và đại bại. Một khi đã cài cắm con cái vào hệ thống thì Ba Dũng đã phải liệu trước cách sao cho sự tồn vong gia đình và băng nhóm tham nhũng thối nát của mình không bị quật ngược mạn thuyền lật úp chết chùm. Dẫu sao, với cú xì danh sách bộ tứ lan truyền từ trưa 6-1-2015, không có tên Ba Dũng, đã có thể thấy tình thế ngặt nghèo của Ba Dũng.

Nếu biết cách dồn con thú đang giãy trong vũng máu vào tuyệt lộ, phe Trọng Lú – Tư Sang sẽ ăn Tết to. Còn nhược bằng, nếu còn đủ lực, một trong những cách để Ba Dũng thoát khỏi lằn tên lửa đạn là đảo chính. Khả năng này rất thấp nhưng vẫn có một tỉ lệ nhất định. Thời gian không còn nhiều. Tiếng đinh đóng cồm cộp vào quan tài Ba Dũng đã bắt đầu nghe văng vẳng…

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Thư của Lê Quang Nhường (tức Mười Rua) và 7 cựu quan chức tỉnh ủy gửi TBT Nguyễn Phú Trọng

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2016

Đôi lời: Trang Ba Sàm có nhận được

(1) thư của ông Lê Quang Nhường (tức Mười Rua), cựu TGĐ công ty Nissan, là người được cho là anh nuôi của thủ tướng NTD; và

(2) thư của 7 cựu quan chức khác: ông Nguyễn Ký Ức, cựu Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Long, Phan Đức Hưởng, cựu Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Long, Trương Văn Sáu, cựu Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Long, Ngô Ngọc Bỉnh, cựu ủy viên thường vụ tỉnh ủy Vĩnh Long, Nguyễn Văn Út, cựu tỉnh ủy viên, tỉnh đội phó tỉnh Vĩnh Long, Nguyễn Văn Huyền, cựu tỉnh ủy viên tỉnh Vĩnh Long, Đoàn văn Thắng, Thiếu tướng, cựu ủy viên thường vụ, tỉnh đội trưởng Vĩnh Long, đồng loạt gửi TBT Nguyễn Phú Trọng, phản bác Thư của ông Trịnh Văn Lâu gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị ngày 16-12-2015.

Các bức thư này, (nếu thật), đều có liên quan đến chuyện tranh giành chiếc ghế TBT giữa đương kim thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, với đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nhưng tất cả đều được gửi cho TBT Nguyễn Phú Trọng.  Liệu TBT NPT có thể là người cầm cân nẩy mực, xử vụ này? Thôi thì xin được đăng hai bức thư này và đăng lại thư của ông Trịnh Văn Lâu để độc giả giúp TBT “phân xử” vụ này.

anhbasam

H1

H2

H3

 

Chú ý:

  1. Danh sách 7 người đính kèm trong thư của ông Võ Công Lý đều không có địa chỉ.  
  2. Nội dung 2 lá thư của Lê Quang Nhường và ông Võ Công Lý đều kém về mặt ngôn ngữ và lý luận, so với thư của ông Trịnh Văn Lâu.

___

Thư của ông Trịnh Văn Lâu gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị

16-12-2015

H1

H2

H3

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »