Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 22nd, 2015

►Đại sứ Mỹ: Chúng tôi vẫn còn nhiều thứ để gây sức ép với Việt Nam thả Ls Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

ĐẠI SỨ MỸ: “CHÚNG TÔI VẪN CÒN NHIỀU THỨ ĐỂ GÂY SỨC ÉP VỚI VIỆT NAM”

22-12-2015

'Từ trái sang: David V. Muehlke (Bí thư thứ nhất phụ trách chính trị, ĐSQ Mỹ), chị Vũ Minh Khánh, Đại sứ Ted Osius, luật sư Hà Huy Sơn.'
Doan Trang's photo.

Chiều 22/12/2015, chị Vũ Minh Khánh – vợ luật sư Nguyễn Văn Đài – và luật sư Hà Huy Sơn đã có cuộc gặp với Đại sứ Mỹ Ted Osius và tùy viên chính trị David V. Muehlke, tại nhà riêng của ông Osius.

Đến hôm nay, luật sư Nguyễn Văn Đài và cô giáo Lê Thu Hà bị bắt đã sáu ngày, nhưng gia đình của cả hai người vẫn không được liên lạc với họ, cũng nhưng không nhận được thông tin gì từ họ. Chị Khánh cho biết, mặc dù việc thăm nuôi thân nhân đang bị giam giữ là quyền của gia đình, nhưng phía cơ quan An ninh Điều tra (ANĐT) đã khước từ quyền đó của chị, nhất định yêu cầu chị phải làm đơn cho họ xét duyệt, “có gì sẽ báo sau”.

Chị Khánh cũng không nhận được thông tin gì cụ thể hơn về lý do bắt giữ, ngoài việc lệnh bắt nói rằng anh Đài vi phạm Điều 88 Bộ luật Hình sự. Cơ quan ANĐT cũng căn cứ Điều 88 để từ chối cho anh Đài và chị Thu Hà tiếp xúc luật sư sớm; họ nói người bị tạm giam, tạm giữ theo Điều 88 chỉ có thể gặp luật sư sau khi quá trình điều tra đã hoàn tất. (Tuy nhiên, sự thực là Điều luật này không hề có quy định gì về việc hạn chế quyền tiếp cận luật sư).

Ông Ted Osius chia sẻ với chị Khánh và khẳng định, Mỹ cũng như các quốc gia phương Tây ở Việt Nam đều rất tức giận với việc Bộ Công an bắt luật sư Nguyễn Văn Đài, cũng như đã lần lượt lên tiếng về vụ việc này. Ông cho biết, gần như ngay sau vụ bắt, ông đã có cuộc gặp Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang và Thứ trưởng Tô Lâm.

Được hỏi, “trong hai cuộc gặp đó, ông có thấy bất kỳ một tín hiệu, một manh mối nào từ phía công an, cho thấy tại sao họ bắt anh Đài và chị Thu Hà không”, Đại sứ Ted Osius lắc đầu: “Không. Họ vẫn chỉ đưa ra các lý do như họ đã từng đưa ra trong những lần bắt các nhà hoạt động khác. Tôi có nói với họ, rằng luật sư Nguyễn Văn Đài cũng như các nhà hoạt động đang bị họ giam giữ kia, đều là những người yêu nước, chỉ mong điều tốt đẹp cho Việt Nam, chỉ mong Việt Nam phát triển và hội nhập để trở thành một phần của thế giới. Nhưng ông Trần Đại Quang và ông Tô Lâm không đồng ý như vậy”.

Đại sứ Ted Osius cũng không trả lời được câu hỏi “có phải chính quyền Việt Nam đang muốn điều gì đó lắm, nên phải bắt luật sư Nguyễn Văn Đài để gây sức ép ngược lại với cộng đồng quốc tế”.

Chị Vũ Minh Khánh lo ngại: “Phải chăng vì Việt Nam đã ký được nhiều hiệp định quốc tế về kinh tế, như TPP, FTA… rồi, nên bây giờ chính quyền Việt Nam trở mặt, phá bỏ các cam kết, bắt giữ người hoạt động nhân quyền để trả đũa và để gửi lời cảnh báo tới tất cả giới hoạt động nhân quyền-dân chủ?”.

Ông Ted Osius đáp: “Tôi lại diễn giải vụ bắt bớ này theo một cách khác. Tôi cho là với việc bắt anh Đài và chị Hà, Bộ Công an Việt Nam muốn gửi một thông điệp rằng họ đang rất mạnh và họ không e ngại điều gì cả”. Dù vậy, ông cũng thừa nhận, không hiểu sao chính quyền Việt Nam “liều” như thế (take a great deal of risks). “Họ đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm. Họ đang liều cả với TPP, cả với tương lai kinh tế trước mắt”.

Chị Vũ Minh Khánh băn khoăn rằng nếu vậy, liệu có phải Mỹ và cộng đồng quốc tế, nhất là các quốc gia phương Tây, đã hết các cơ chế để có thể gây áp lực với Việt Nam. Đại sứ Ted Osius cười: “Không đâu. Mỹ vẫn còn rất nhiều đòn bẩy (leverage) để tạo sức ép. Tôi đang có trong tay bức thư của Dân biểu Alan Lowenthal phản đối vụ bắt giữ luật sư Nguyễn Văn Đài; ông Alan Lowenthal là người sẽ tham gia cho ý kiến quyết định việc Mỹ có thể đồng ý để Việt Nam gia nhập TPP không. Ngoài TPP, Mỹ còn nhiều đòn bẩy khác nữa. Và cũng không phải chỉ có lá thư của ông Alan Lowenthal đâu, đây chỉ là một trong số rất nhiều lá thư Chính phủ Mỹ đã nhận được trong những ngày qua, lên tiếng về vụ bắt luật sư Đài. Tóm lại, mọi việc chưa xong đâu”.

Tuy thế, Đại sứ Hoa Kỳ cũng nêu rõ rằng ông cảm nhận được sự cứng rắn của phía Bộ Công an, và chắc chắn chính quyền Việt Nam sẽ không thả luật sư Nguyễn Văn Đài sớm. “Có nhiều vụ việc, họ có những tín hiệu cho thấy mọi việc sẽ được giải quyết nhanh chóng, nhưng trường hợp này thì không. Tôi cũng không muốn gia đình nuôi hy vọng, nên tôi phải nói rõ là có thể chuyện sẽ kéo dài đấy”.

Luật sư Hà Huy Sơn cho biết, anh Nguyễn Văn Đài là một nhà hoạt động rất ôn hòa và luôn nỗ lực tuyên truyền về các giá trị nhân quyền cho người dân. Luật sư đã làm đơn đăng ký bào chữa cho anh Đài, nhưng tất nhiên chưa được cơ quan ANĐT “duyệt”.

Kết thúc buổi gặp, ông Ted Osius khẳng định: “Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì chúng tôi có thể làm. Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc. (We won’t give up)”.

———-

Tôi rất tâm đắc với stt của cô bạn Đặng Bích Phượng, chỉ có chống lại nhân dân, chống lại tổ quốc mới có tội, còn chống lại nhà nước thì chẳng có tội chi hết, đó là chuyện bình thường. ( December 16 at 4:02pm)
Nhà nước chẳng qua là một bộ máy cầm quyền do một tổ chức nào đó giành được quyền áp đặt vào hoặc do nhân dân bầu lên, khi bộ máy đó làm việc không hiệu quả thì bị chỉ trích, và nếu gây ra quá nhiều sai trái đưa đến thiệt hại nghiêm trọng cho dân và nước thì sẽ bị lật xuống để thay bằng một bộ máy cầm quyền khác. Đó là sinh hoạt chính trị bình thường của một xã hội văn minh.
Điều 88 của bộ luật hình sự xác định hành vi “Tuyên truyền chống lại nhà nước” là phạm tội là hoàn toàn sai trái và phản dân chủ, cần phải dẹp bỏ đi.

Huynh Ngoc Chenh's photo.

——————–

 

 

 

Advertisements

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền, Uncategorized | Leave a Comment »

►Một kiểu cầm quyền không giống ai

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

Một kiểu cầm quyền không giống ai

22.12.2015

Chẳng nước nào có cái kiểu cầm quyền kỳ quặc, độc đáo như ở Việt Nam.

Nhiệm vụ đầu tiên của mọi chính quyền chân chính là bảo vệ công dân nước mình đặc biệt là phụ nữ, trẻ em, người già, khỏi những bất công, bệnh tật, tai ương, khỏi những hành động phi pháp. Vậy mà hàng ngày, khắp nơi xảy ra bao chuyện bất công nhưng chính quyền CS vẫn vô cảm, còn đứng về phía đàn áp, hiếp đáp dân lành.

Hằng ngày biết bao vụ xử án xảy ra, tại đó Bộ Chính trị và đảng ủy CS các cấp đã quyết định mức án trước, được xã hội gọi là «bản án tiền chế», không có luật sư, hay có luật sư cũng bằng không vì bị cắt lời, các lý lẽ không được cân nhắc, xem xét. Các luật sư bị công an và ác ôn đánh cho đổ máu chỉ vì bênh vực dân theo đúng luật.

Có nước nào như ở Việt Nam các chiến sỹ dũng cảm, yêu nước xuống đường chống bành trướng, theo đúng chính sách công khai của đảng lại bị ngăn chặn, phá phách, bắt bớ, đánh đập đến bị trọng thuơng, bị tù đày dài dài? Có nước nào hai nhạc sỹ sáng tác bài hát chống xâm lăng, cổ vũ lòng yêu nước bất khuất, lẽ công bằng trong cuộc sống, mà bị tù đến hơn 4 và 6 năm? Chính quyền yếu bóng vía sợ cả những câu hát dân gian lên án bọn bành trướng.

Hai lĩnh vực quan trọng nhất có ý nghĩa đối với vận mệnh quốc gia, phát triển đất nước phồn vinh là lĩnh vực giáo dục và y tế lại bê bối, chậm tiến và bệ rạc đến cùng cực. Ở đó lúc nhúc những giáo sư, phó giáo sư «dỏm», những «tiến sỹ giả» làm nòng cốt, một bộ trưởng giáo dục bất tài, mất gốc đến độ muốn cắt giảm, lược bỏ môn Sử học là môn quyết định nhân cách của công dân. Một nền y tế tồi bại, lẽ ra phải chiếu cố người nghèo bất hạnh, chữa miễn phí cho những bệnh hiểm nghèo như ở mọi nước văn minh, thì trái lại người nghèo, người mắc bệnh nan y lâm vào bế tắc, phải nằm chung 2 người một giường, nhiều khi còn phải trải chiếu nằm dưới gầm giường trong cơn cùng cực.

Trong khi chính quyền mọi nước coi việc thu chi ngân sách là trọng yếu nhất, là huyết mạch quốc gia, thì ở Việt Nam việc thu chi của nhà nước luôn mù mờ, không minh bạch, rò rỉ lớn ở mọi cấp, vì cơ quan thu thuế, hải quan, tài chính, ngân hàng, thanh tra, kiểm sát đều trong tay «đảng cầm quyền» – thực tế là «đảng cầm tiền» – tha hồ chi tiêu, tàn phá nền tài chính đến tận gốc. Ở mọi cấp các cơ quan tài chính kế toán đều có 3,4 loại sổ sách kế toán khác hẳn nhau tuy cùng một nội dung, thu gốc đã bị xà xẻo, rồi báo cáo lên cấp trên một bản kế toán ma thứ nhất, lên quận cấu véo thêm một khoản lớn, làm bản kế toán ma thứ hai, thứ ba, rồi lên tỉnh, lên Bộ Tài chính lại có bản kế toán khác hẳn, ra đến Quốc hội chỉ là con số ma, con số chết. Đã vậy một nền tài chính tong teo lại bị chi tiêu ngông ngênh, bỏ ra hàng nghìn tỷ xây trụ sở tỉnh và tượng đài kỷ niệm; phí tổn xây cầu đường lên đến hàng tỷ mỗi mét; số xe các quan lớn dùng lên đến 40 ngàn chiếc, lương lái xe và chi phí xăng dầu bảo quản hàng năm lên đến hàng tỷ đô la, trong khi trường học nhếch nhác, học sinh đói khổ vượt sông đến trường bằng cách đu dây, lương giáo viên trả chậm đến 3, 4 tháng.

Chính quyền kêu gọi đến khản cổ công nghiệp hóa, kỹ thuật hóa, hiện đại hóa… nhưng thực tế đến nay không làm nổi một chiếc đinh vít tiên tiến để dùng trong xây dựng cầu cống, nhà cửa, cao ốc, nhà máy.

Một bài báo của một cô nhà báo có tâm huyết nhận định rất đúng rằng «Nhà nước này còn nợ nhân dân, dân tộc bài tóan phát triển hiện đại, để Việt Nam không hổ thẹn với láng giềng gần xa, đi trên con đường phồn vinh và hạnh phúc».

Chính quyền hiện tại còn vô cảm, vô trách nhiệm trong việc thực hiện biên chế nhà nước gọn, nhẹ, có năng suất cao, dù luôn «kêu gọi giảm biên chế nhưng sau đó luôn luôn là tăng ghế nhà ăn» đến độ phi lý nhất. Hơn 10 năm trước Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã báo động là biên chế phình quá lớn đến độ dị dạng, riêng số viên chức ăn lương một tỉnh như Thanh Hóa đã bằng biên chế của toàn bộ Phủ Toàn quyền Đông Dương cai trị cả 3 nước Việt Nam, Lào và Campuchia năm 1944.

Báo Đất Việt ngày 13/12 đã báo động là Hoa Kỳ, một nước có diện tích rộng gần gấp 30 lần và dân số đông gần gấp 4 lần so với Việt Nam, vậy mà Hoa Kỳ chỉ có 2,1 triệu viên chức ăn lương (chưa kể quân đội), trong khi đó ở Việt Nam hiện nay có số viên chức ăn lương là 2,8 triệu. Hoa Kỳ có bộ máy cầm quyền thực sự tinh nhạy, trong sạch, có hiệu quả. Nếu Việt Nam cũng đào tạo được những viên chức thành thạo công việc và có tinh thần trách nhiệm như ở Hoa Kỳ, thì Việt Nam chỉ cần có gần 1 triệu viên chức là đủ, có thể giảm biên nhà nước đến 2 triệu người.

Vấn đề quản lý ngân sách, chi thu tài chính công khai, minh bạch ở mọi cấp lẽ ra phải là một trong những nội dung lớn nhất trong dự thảo Nghị quyết của Đại Hội XII sắp đến, nhưng nó bị chìm nghỉm, không thấy tăm hơi đâu cả.

Cầm quyền mà bỏ qua các vấn đề hệ trọng quyết định là tài chính, ngân sách, biên chế, chi cho giáo dục, y tế là ưu tiên, đào tạo công nhân kỹ thuật viên chức theo kịp chuẩn mực quốc tế…thì rõ ràng là không cầm quyền, là bỏ mặc đất nước nổi trôi vô vọng, với biết bao bất công, phi lý xảy ra hàng ngày, khắp nơi, đè nặng lên cuộc sống của mỗi công dân, mỗi gia đình trong xã hội bất hạnh chưa tìm ra lối thoát.

Nguyên nhân cơ bản của tình trạng đảng CS «không cầm quyền», bỏ mặc cho chính quyền bê tha, như tê liệt, chính là do viên chức càng trên cao càng mê mải «cầm tiền» quá nhiều trong một xã hội bất công, quá ư lạc hậu.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Lan Khuê: ngôi sao sáng tuyệt vời của Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

Bùi Tín

22-12-2015

Lan Khuê và bản đồ VN có 2 quần đảo HS-TS. Nguồn ảnh: internetLan Khuê và bản đồ VN có 2 quần đảo HS-TS. Nguồn ảnh: internet

Một bài báo rất hay. Làm nức lòng mọi người yêu nước chống bành trướng. Bài báo của Khang Nguyên đăng trên mạng Chuyển Hóa ngày 20/12/2015, giới thiệu thêm một Anh Thư, tiếp theo những Bùi Bích Hằng, Tạ Phong Tần, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Thanh Nghiên, Nguyễn Thị Ngọc Quỳnh – Mẹ Nấm, Đoan Trang, Kim Chi … những Anh Thư quý mến của thời đại.

Đây là một Ngôi sáng rực rỡ 20 tuổi, tên là Nguyễn Thị Lan Khuê. Cái tên rất hay, ý nhị. bông Lan trắng muốt, thơm mát và sao Khuê rực sáng trong màn đêm.

Xin tóm tắt như sau: Trung Quốc mở cuộc thi Hoa Hậu Thế giới năm 2015 từ cuối tháng 11 vừa qua, tại đảo Hải Nam, ngay sát biển Đông của VN. Có 114 thí sinh đến từ khắp các châu lục.

Lan Khuê được lựa chọn, tiến dần vào Chung kết, chỉ còn 5 cô gái đẹp nhất để Ban giám khảo và người tham dự chọn ra Hoa Hậu số 1 và Á Hậu số 2.

Bỗng màn chót – ngày 19/12 – xảy ra sự cố. Lan Khuê đang được người dự ngắm nhìn và được công luận – People’s Choice – coi là Thiên Nga lộng lẫy, có thể xứng đội mũ miện Hoa Hậu Thế giới năm 2015.

Ban giám khảo đột nhiên tuyên bố loại Lan Khuê ra khỏi Top-5, Lan Khuê bị ngỡ ngàng phát khóc. Không ai hiểu điều gì đã xảy ra.

Cuối cùng bài báo cho biết Lan Khuê bị loại vì khi vào chung kết mỗi người được giới thiệu thêm nét đặc sắc riêng của bản thân mình. Cô đã đưa ra để phổ biến một Vidéotape đôc đáo, trong đó cô kể đã vào thăm các trại hủi ở Nghệ An và Daklak để thăm viếng, an ủi những người bất hạnh nhất. Trên tape này có bản đồ VN thu nhỏ, chỉ rõ các điạ điểm Hà Nội, Nghệ An, Daklak là nơi cô đã đến, ở ngoài khơi trên Biển Đông ghi rõ Hoàng Sa và Trường Sa.

Ban giám khảo Trung Quốc XHCN – bành trướng bị chạm nọc là ở chỗ đó.

Chúng sợ một cô gái trẻ, sợ một bản đồ con.

Lập tức họ trả thù, loại cô ra khỏi cuộc thi mà không dám nói lý do.

Lan Khuê khóc nức nở, dài dài vì bị hẫng, nhưng ngay sau đó cố trấn tĩnh.

Cô phát biểu:  “Tôi khóc cạn nước mắt khi không được tham gia màn nhảy múa chót “Dances of the World”, nay sóng gió đã qua, mọi việc xảy ra tôi để lại phía sau” Một lát sau, rất tỉnh táo và tự hào cô nói “Sóng gió này là động lực để tôi tự nhủ phải làm điều gì trong tương lai để tiếng nói của đất nước VN mạnh mẽ hơn, có trọng lượng hơn “.

Thật trên cả tuyệt vời.

Cám ơn nhà báo Khang Nguyên đã đưa tin về sự kiện này.

Mạng Chuyển Hóa đăng tin này bằng một tít thâm thúy : “Một hành động mà giới lãnh đạo VN không làm được “. Càng thâm thúy đúng vào lúc TƯ đảng CS VN đang họp lần thứ 13, khóa XI để chia ghế, phân vai đào kép trên sân khấu chính trị cho 5 năm tới. Họ không dám theo gương Philippines kiện bọn bành trướng TQ, thì nay cô gái trẻ đẹp, thông minh duyên dáng dạy cho họ và quan thày của họ một bài học, cú đánh sát ván, ngay trên đất Trung Hoa, nơi nhìn ra biển Đông của nước ta.

Xin mời các bạn đọc thêm trên Facebook của Khang Nguyên  bài bình của Cánh Cò   rất thâm thúy và trào lộng, ở phía dưới là rất nhiều comment – Lời bình rât đặc sắc, coi Lan Khuê xứng danh hiệu Anh Hùng, là tiêu biểu cho Hai bà Trưng thời đại mới, và coi Ban giám khảo TQ là tên Mã Viện mới bị Bà Trưng thời đại giáng cho một trận kinh hoàng.

Kết thúc năm 2015 bằng một sự kiện đẹp của Người Đẹp Lan Khuê, báo hiệu một năm 2016 đầy hứa hẹn trong cuốc đấu tranh bền bỉ chống bành trướng TQ cũng là chống lãnh đạo CS VN độc đoán ươn hèn bạc nhược với giặc, tàn ác với dân mình.

Để xem chính quyền VN sẽ đón tiếp Ngôi sao sáng Lan Khuê ra sao, hay lại cho Công an đến triệu tâp “đi làm việc” để rồi vào ngồi bóc lịch vớí các Anh thư Bùi Minh Hằng, để làm vừa lòng Bắc Kinh.

Chắc chắn anh chị em Dân chủ đang chuẩn bị dang rộng tay đón Lan Khuê vào lòng mình như một chiến sỹ kiên cường, một Anh thư của thời đại.

anhbasam

Posted in Nhan Vat, Thời Sự | Leave a Comment »

►25-12-1991, ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

..

8“Merry Christmas !” Một viên chức trong đoàn tùy tùng của Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev chào Ted Koppel và nhóm phóng viên của hệ thống ABC đang đứng chờ trước bậc thềm điện Kremlin. Ted Koppel chào lại nhưng anh chàng Rick Kaplan, phụ tá của Ted Koppel phản đối  “Với tôi anh phải chúc là Happy Hanukkah mới phải”. Rick Kaplan nói thế chỉ vì anh ta gốc Do Thái. Viên chức Liên Xô không hiểu Hanukkah nghĩa là gì và tưởng là Honecker nên hỏi ngược “Tại sao tôi phải chào Happy Honecker chứ nhỉ?”

 

Thật ra, thắc mắc của viên chức Liên Xô không phải là không có lý do. Ngày 25 tháng 12 không chỉ là ngày cuối cùng của hệ thống CS Liên Xô mà có thể cũng là ngày cuối của Erich Honecker nữa. Tên lãnh tụ CS Đông Đức này bị truy tố tại Đức và được Gorbachev cho phép tỵ nạn chính trị tại Liên Xô. Erich Honecker sợ bị Boris Yeltsin tống cổ về Đức nên hôm qua đã chạy sang tòa đại sứ Chile ở Moscow xin tỵ nạn. Báo chí loan tin sáng hôm đó Erich Honecker vừa xin tỵ nạn chính trị lần nữa nên viên chức trong đoàn tùy tùng Gorbachev liên tưởng đến y khi nghe “Happy Hanukkah”.

 

Ngày 25 tháng 12 là ngày nhiều tỉ tín đồ Thiên Chúa Giáo trên thế giới kỷ niệm ngày Chúa Cứu Thế giáng trần nhưng tại Moscow, ngày 25 tháng 12, 1991 là ngày chính thức cáo chung của chế độ Cộng Sản. Thật khó tin nhưng đang diễn ra trước mắt nhân loại. Ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô được tường thuật theo từng giờ trong tác phẩm Moscow, December 25, 1991, the last day of Soviet Union của Conor Óclery mà người viết tham khảo.

 

Tối ngày 24-12-1991

 

Thời tiết Moscow lạnh xuống gần 0 độ F. Những lớp tuyết dày trên dưới chân tường điện Kremlin dấu vết của cơn bão tuyết ba ngày trước. Nửa đêm 24 tháng 12, một đoàn hành hương đến cầu kinh dưới chân tháp Thánh Nicholas. Từ khi chính sách Glasnost ra đời, việc tiếp xúc tôn giáo có phần cởi mở. Nhiều đoàn hành hương có cơ hội đến thăm viếng các nhà thờ lớn ở Liên Xô. Phần đông người trong đoàn đến từ Mỹ. Dù Giáng Sinh theo lịch Julian do Giáo Hội Chính Thống Giáo Nga dùng là ngày 7 tháng Giêng những người hành hương này muốn đón Giáng Sinh theo lịch Mỹ ở Moscow. Những ngọn đèn cầy được thắp lên trong đêm đông tại quốc gia CS hàng đầu thế giới. Những người hành hương không biết một cách chi tiết những gì sắp xảy ra trên đất nước này trong vài giờ nữa.

 

Sáng sớm ngày 25-12-1991

 

Mikhail Sergeyevich Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng CS kiêm Chủ tịch Cộng Hòa Liên Bang Sô Viết thức dậy sớm. Ông ta ý thức ngay rằng, tất cả những gì ông sắp sửa làm từ bữa ăn sáng do đầu bếp Shura phục vụ và cả biệt điện nguy nga mà vợ chồng ông ta nghĩ trước đó sẽ ở cho đến chết đều sẽ là lần cuối. Chiếc xe đặc biệt ZiL-41047 chờ ông. Hai viên đại tá có khuôn mặt lạnh như tiền ngồi trên chiếc Volga theo  sau xe của Gorbachev. Họ không phải là cận vệ nhưng là người mang chiếc cặp trong đó chứa các thông tin tuyệt mật để  phát động chiến tranh nguyên tử. Hai đại tá này biết chiều tối nay họ sẽ chào từ biệt Mikhail Gorbachev để phục vụ lãnh đạo Cộng Hòa Nga Boris Yeltsin.  

 

Mikhail Sergeyevich Gorbachev được thế giới ca ngợi như là người đã thổi vào không khí chính trị Liên Xô làn gió mới và được trao tặng giải Nobel Hòa Bình 1990 nhưng trong nước dân chúng đổ hết công phẫn lên ông ta. Tên Gorbachev đồng nghĩa với suy thoái, thất nghiệp, vật giá leo thang, tem phiếu. Người dân thường dĩ nhiên không biết và cũng không cần biết, Gorbachev là lãnh đạo CS thứ bảy từ Lenin và cũng là người kế thừa một gia sản lạc hậu, ung thối từ trong máu của chế độ.

 

Nhiều câu chuyện cười ở Moscow về thái độ bất mãn của người dân đối với Gorbachev. Ví dụ, trong một tiệm rượu, một người khách đứng dậy bỏ đi, các bạn anh ta hỏi đi đâu, anh chàng đáp đi giết Gorbachev chứ đi đâu, anh ta mở cửa ra đi thật nhưng trở lại ngay, bạn bè hỏi sao giết Gorbachev mà nhanh thế, anh chàng đáp không giết được vì phải sắp hàng dài quá.

 

9 giờ sáng ngày 25-12-1991

 

Mikhail Gorbachev và đoàn tùy tùng đến dinh chủ tịch ở điện Kremlin hơi trễ hơn thường lệ chút ít. Hãng tin Mỹ ABC gồm Ted Koppel và Rick Kaplan có mặt ngay tại chỗ dừng xe. Họ được Gorbachev  cho phép tường thuật biến cố lịch sử này. Theo lời kể lại của Ted Koppel, Gorbachev rất trầm tỉnh. Nhân viên làm việc trong điện Kremlin vẫn tới đủ nhưng không có việc nào làm khác hơn là dọn dẹp. Thời khóa biểu tiếp khách trước đây được tính từng phút hôm đó trống không. Mặc dù theo thỏa thuận, Gorbachev có đến cuối năm để dời ra khỏi điện nhưng thực tế Yeltsin đã tóm thu hết quyền hành và các phương tiện thông tin. Đơn vị phòng vệ điện Kremlin vẫn túc trực nhưng không đặt dưới quyền chỉ huy của Gorbachev mà trực thuộc thẳng Yeltsin. Chiếc điện thoại màu trắng trên bàn làm việc của Gorbachev còn hoạt động nhưng không ai gọi vào.

 

10 giờ sáng ngày 25-12-1991

 

Trong lúc điện Kremlin chìm trong im lặng, Tòa Nhà Trắng Nga lại sôi nổi với hàng loạt chương trong ngày mới của nền Cộng Hòa. Tòa nhà quốc hội Nga này là biểu tượng của trận chiến chống chế độ toàn trị khi Yeltsin đứng trên xe tăng thách thức đám lãnh đạo CS cực đoan hồi tháng Tám trước đó. Boris Yeltsin lãnh đạo Nga đến văn phòng làm việc. Ông lên văn phòng đặt trên tầng thứ năm bằng cầu thang riêng phía sau. Trên bàn làm việc hàng loạt sắc lịnh chờ ông ký. Một chế độ hình thành bằng máu, dao búa và súng đạn đang được giải thể bằng sắc lịnh. Một trong những sắc lịnh ông phải ký hôm nay là giải tán cơ quan KGB và thay bằng Federalnaya Sluzhba Bezopasnosti gọi tắt là FSB tức Cơ Quan An Ninh Liên Bang Nga. Không chỉ trong ngành an ninh, mật vụ mà cả sắc lịnh về các hí viện, nhạc viện, các viện hàn lâm, trường đại học, viện bảo tàng v.v. từ nay đều trực thuộc Cộng Hòa Nga.

 

Các cơ quan ngoại giao quốc tế cũng vậy. Bộ trưởng Ngoại Giao Eduard Shevardnadze nổi tiếng thời Gorbachev bị trục xuất ra khỏi nhiệm sở và thay bằng Bộ trưởng Ngoại Giao Nga Andrey Kozyrev. Tại tất cả nhiệm sở ngoại giao khắp các múi giờ trên toàn thế giới, cờ Liên Xô bị hạ xuống và cờ Cộng Hòa Nga ba màu được kéo lên. Nhiều đại sứ vội vả đánh điện cho Yeltsin tuyên bố trung thành. Tòa đại sứ lớn nhất của Liên Xô là tòa đại sứ tại Washington DC với hơn 300 nhân viên thuộc nhiều sắc tộc. Các nhân viên chia thành nhiều nhóm theo sắc dân và tự tuyên bố họ là đại diện cho cộng hòa của họ tại Mỹ.

 

Gần 11 giờ sáng Tổng thống Nga Boris Yeltsin qua phòng họp quốc hội Nga ở lầu 1. Tổng cộng 252 đại biểu quốc hội đang tập trung để chứng kiến ngày lịch sử. Nhân dịp này, Boris Yeltsin thông báo tin vui rằng 11 quốc gia cựu Liên Xô trong phiên họp tại Kazakhstan đã đồng ý thành lập Khối Thịnh Vượng chung.

 

12 giờ trưa ngày 25-12-1991

 

Mikhail Gorbachev ăn trưa xong. Phía sau phòng ăn có một phòng nhỏ bỏ trống. Tổng bí thư CS Liên Xô vào, đóng cửa lại và nằm nghỉ. Các phụ tá của ông hớt hải đi tìm. Gorbachev phải có mặt để ký thư từ biệt gởi các lãnh đạo thế giới mà ông có quan hệ tốt. Một danh sách khá dài từ Tổng thống Mỹ George H. W. Bush cho đến Thủ tướng Anh John Major và cả các ông hoàng như Vua Juan Carlos và Nữ Hoàng Sofia của Spain.

 

Bài bình luận trên báo Nga buổi sáng hôm đó chẳng tốt lành gì cho lãnh tụ CS Mikhail Gorbachev. Tờ Rossiyskaya Gazeta tiết lộ các cam kết mật Yeltsin dành cho Gorbachev khi về hưu bao gồm số phụ cấp bằng với mức lương hiện nay của ông ta có điều chỉnh theo mức lạm phát, hai chiếc xe riêng và một đoàn tùy tùng 20 người kể cả tài xế và an ninh. Đây là thỏa thuận kín giữa Gorbachev và Yeltsin nhưng đã bị cánh Yeltsin tiết lộ cho báo chí biết. Các báo còn cho rằng Gorbachev đòi hỏi một đoàn phục vụ lên đến 200 người. Thật ra, theo Chernyaev, phụ tá của Gorbachev, ông ta chưa bao giờ đòi hỏi một số lượng nhân viên phục vụ đông như thế. Phe Yeltsin chỉ bịa ra để làm nhục Gorbachev.

 

4 giờ chiều ngày 25 -12-1991

 

Gorbachev và phụ tá Andrei Grachev xem lại diễn văn mà 4 giờ nữa ông sẽ đọc và quyết định thay chữ “từ chức” bằng chữ “ngưng các hoạt động” trong chức vụ chủ tịch Liên Bang Sô Viết. Diễn văn được sửa tới sửa lui nhiều lần chung quanh các điểm xung khắc giữa Yeltsin và Gorbachev.

 

Cũng trong buổi chiều cuối cùng này, Gorbachev gọi điện thoại chào từ giã tổng thống Mỹ George H. W. Bush. Buổi điện đàm được truyền hình ABC thu. Gorbachev mở đầu trước bằng gọi một cách thân mật “George thân mến, chúc mừng Giáng Sinh đến anh và Barbara !” và nói tiếp “George, tôi muốn báo anh biết một tin quan trọng. Trước mặt tôi là diễn văn từ nhiệm. Tôi sẽ rời khỏi chức vụ tổng tư lịnh và chuyển giao quyền sử dụng vũ khí nguyên tử sang tổng thống Liên Bang Nga”.  Buổi điện đàm diễn ra trong không khí rất thân mật và tổng thống Mỹ mời Gorbachev viếng thăm Mỹ lần nữa. Cả hai đều tránh nhắc tới tên Yeltsin.

 

Trời đã về chiều. Gorbachev và hai phụ tá thân cận nhất của ông ngồi quanh nhau bên ly cà phê cuối cùng. Cả ba đồng ý, sau khi đọc diễn văn, Gorbachev sẽ ký quyết định từ nhiệm thay vì ký trước như dự tính.

 

Trong lúc nhắp cà phê, câu chuyện về số phận Nicolae Ceausescu của Romania được nhắc đến. Mặc dù Gorbachev ví Ceausescu như là Hitler của Romania, cả hai đã duy trì một quan hệ lãnh đạo các quốc gia trong khối CS. Chỉ ba tuần trước khi vợ chồng Nicolae Ceausescu bị xử bắn, Gorbachev đã tiếp y tại điện Kremlin. Trong dịp đó Gorbachev khuyên Ceausescu đừng ngại thực hiện các cải cách dân chủ và tiên đoán “đồng chí sẽ còn sống trong dịp hội nghị các lãnh đạo CS Liên Xô và Đông Âu” tổ chức ngày 9 tháng Giêng. Ngày đó không bao giờ đến và Nicolae Ceausescu cũng đã chết rồi.

 

7 giờ tối ngày 25 -12-1991

 

“Kính thưa toàn thể nhân dân”, giọng Mikhail Gorbachev hơi lạc đi vì xúc động, gò má ông rung lên. Trong chốc lát,  ông lấy lại bình tỉnh và đọc tiếp “Số phận đã quyết định rằng, khi tôi trở nên lãnh đạo đất nước, hiển nhiên đã có những sai trái trầm trọng trong quốc gia này. Chúng ta có đầy đủ mọi thứ, đất đai, dầu khí, tài nguyên thiên nhiên và Tạo Hóa đã ban cho chúng ta trí tuệ và tài năng – Tuy nhiên, mức sống của chúng ta tệ hại hơn nhiều so với các quốc gia kỹ nghệ khác và khoảng cách mỗi ngày rộng thêm. Lý do rõ ràng vì xã hội bị bóp ngặt trong tay của một hệ thống quan quyền được tạo ra để phục vụ một ý thức hệ, và phải chịu gánh nặng chạy đua vũ trang, căng thẳng tột cùng. Tất cả cố gắng để thực hiện các cải cách nửa vời đều lần lượt dẫn đến thất bại. Đất nước không còn hy vọng gì nữa.”

 

Gorbachev tiếp tục nói về các cải cách ông thực thi từ 1985, dù sao, đã là những viên gạch cần thiết lót lên con đường dẫn đến chế độ dân chủ và theo ông “xã hội đã đạt được tự do, tự do về chính trị và tự do về tinh thần”. Gorbachev chấm dứt diễn văn lúc 7:12 phút tối. Ông nhìn lên ống kính truyền hình và thêm vào câu nữa “Chúc quý vị mọi điều tốt đẹp”.

 

Các lý do làm Liên Xô sụp đổ là nguồn thúc đẩy sự nghiên cứu của nhiều sử gia, nhà nghiên cứu, nhà phân tích và vẫn còn đang được nghiên cứu, phân tích. Tuy nhiên, như nhiều người đông ý, nguyên nhân sâu xa vẫn là (1) những mâu thuẫn có tính triệt tiêu trong bản chất của chế độ CS độc tài toàn trị, (2) sự chuyển hóa không ngừng của xã hội và (3) các nguyên nhân trực tiếp gồm tình trạng tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương.

 

Mâu thuẫn có tính triệt tiêu của chế độ CS

 

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, chế độ CS Liên Xô không thể nào sụp đổ. Sau thế chiến thứ hai, Liên Xô có một đạo quân khổng lồ gồm 500 sư đoàn trong đó 50 sư đoàn thiết giáp. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Mỹ và Tây phương, Liên Xô duy trì một đạo quân từ 3 triệu người đến 5 triệu người. Khoảng thời gian Liên Xô sụp đổ, Liên Xô có 210 sư đoàn với một phần tư là các sư đoàn thiết giáp. Kho vũ khí hạt nhân Liên Xô có 27 ngàn đầu đạn nguyên tử trong đó 11 ngàn đầu đạn có tầm bắn xa đến tận nước Mỹ. Mỗi đầu đạn nguyên tử có thể tàn phá một thành phố Mỹ. 

 

Bên ngoài hùng mạnh nhưng bên trong, Liên Xô là một cơ chế chính trị chứa đựng các mâu thuẫn nội tại dẫn đến thối rửa. Chủ nghĩa Marx-Lenin đề cao “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng” nhưng thật sự từ Cách mạng CS tại Nga, Trung Cộng, Cu Ba, Bắc Hàn, Việt Nam v.v.. đều phát xuất từ một nhóm nhỏ cán bộ CS biết vận dụng các lý do lịch sử và bất đồng nhất thời trong xã hội để phát động chiến tranh và sau đó tiếp tục cai trị nhân dân bằng súng đạn, nhà tù, sân bắn. Người dân không có quyền chọn lựa. Mâu thuẫn đối kháng mang tính triệt tiêu nhau giữa chế độ độc tài toàn trị và quyền sống, quyền tự do chọn lựa của con người vì thế đã bắt đầu ngay khi cách mạng CS thành công và sâu sắc dần theo thời gian.

 

Sự chuyển hóa tri thức xã hội

 

Như người viết đã có dịp phân tích bài Trung Cộng không đáng sợ, sự chuyển hóa tri thức của xã hội là nguồn lực chính thúc đẩy cách mạng dân chủ tại các quốc gia CS. Nguồn lực đó nhanh hay chậm tùy theo điều kiện mỗi nước nhưng là một tiến trình không thể bị ngăn chận bởi bất cứ một cơ chế độc tài nào. Những nguồn đối kháng từ bên trong các nước CS đã âm thầm lớn mạnh chỉ chờ cơ hội là bùng vở. Sức sống của đất nước cũng như của xã hội là một dòng chảy không bao giờ ngừng nghỉ, các thế lực cầm quyền độc tài chỉ là những khe đá, có thể làm chậm dòng thác văn minh nhưng không thể ngào ngăn chận được.

 

Khi nhận thức con người được mở rộng sự sợ hãi sẽ giảm dần. Điều này thể hiện không chỉ ở người dân Liên Xô lúc đó mà cả các cấp lãnh đạo CS Liên Xô cũng không còn sợ các biện pháp chế tài của trung ương đảng. Chưa bao giờ trong lịch sử đảng CS Liên Xô có một ủy viên bộ chính trị từ chức. Không cần phải tìm hiểu cũng biết điều gì sẽ xảy ra cho Boris Yeltsin nếu ông ta từ chức trong thời kỳ Lenin, Stalin.

 

Yếu tố chính tác động vào sự sụp đổ của Liên Xô, hệ thống CS tại châu Âu và sẽ diễn ra tại Trung Cộng cũng như Việt Nam chính là nội lực phát xuất từ xã hội, kết quả của các phong trào xã hội và sự chuyển hóa không ngừng của xã hội.  Các quốc gia CS còn lại như Trung Cộng, Việt Nam tìm mọi cách để ngăn chận sự phát triển tự nhiên của văn minh con người, cố tình che đậy, bưng bít thông tin nhưng chỉ làm chậm lại tiến tình cách mạng dân chủ một thời gian ngắn mà thôi. Cuộc chiến tranh xoi mòn từng mảnh nhỏ này đang diễn ra từng giờ, từng phút và phần thắng đang nghiêng dần về phía người dân.

 

Tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương

 

Thập niên 1970 Liên Xô có vẻ trong vị trí ổn định và có ảnh hưởng quốc tế nhất. Vị trí của Liên Xô lên cao tại Phi Châu, Trung Đông và Á Châu. Tuy nhiên sau thượng đỉnh Vladivostok giữa Leonid Brezhnev và Tổng thống Mỹ Gerald Ford tình hình bắt đầu đổi khác.  Nền kinh tế Liên Xô suy sụp dần vì hơn 30%, nhiều phân tích cho rằng hơn một nửa, ngân sách quốc gia phải đổ vào cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ. Giống như đòn kinh tế Mỹ đang áp dụng hiện nay đối với Vladimir Putin, thập niên 1980, Mỹ cũng thỏa thuận với Saudi Arabia để giữ giá dầu thấp nhằm đánh vào nền kinh tế sống nhờ xuất cảng dầu khí của Liên Xô.

 

Gorbachev kế thừa một “sự nghiệp cách mạng” nhưng trong thực tế một gánh nặng của chủ nghĩa độc tài toàn trị kéo dài từ 1917 cho đến tháng 3 năm 1985, thời gian ông được chọn làm tổng bí thư đảng. Cơ chế chính trị trung ương không giữ được các cộng hòa địa phương. Trước Giáng Sinh 1991 vài ngày, 11 nước cộng hòa Sô Viết gồm Ukraine, Liên Bang Nga, Belarus, Armenia, Azerbaijan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Moldova, Turkmenistan, Tajikistan và Uzbekistan tuyên bố họ không còn là những tiểu quốc trong liên bang Sô Viết. Bốn nước Estonia, Lithuania, Latvia, Georgia chọn nghiêng hẳn về phía Tây thay vì theo Nga.

 

Không có con đường nào khác dành cho các lãnh đạo CS

 

Chế độ CS, một chế độ đi ngược dòng phát triển văn minh nhân loại và quyền con người như Mikhail Sergeyevich Gorbachev xác nhận trong diễn văn từ chức “hệ thống toàn trị đã ngăn chận một quốc gia để trở nên giàu có và thịnh vượng, hệ thống đó phải bị giải thể.” Điều đó đã xảy ra tại Nga, Đông Âu, Phi Châu và đương nhiên sẽ xảy ra tại Trung Cộng và Việt Nam. Cách mạng dân chủ là một tiến trình không thể nào đảo ngược. Các lãnh đạo CSVN chỉ có một trong hai chọn lựa, hoặc như Mikhail Gorbachev hoặc như bị lật đổ như Nicolae Ceausescu, Erich Honecker chứ không có chọn lựa thứ ba nào.

Trần Trung Đạo

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

►RFA và báo Người Việt phỏng vấn Việt Khang

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

Việt Khang: Tôi đã tìm thấy câu trả lời cho “Việt Nam tôi đâu?”

RFA

Cát Linh, phóng viên RFA

18-12-2015

Việt Khang trả lời RFA sau 4 ngày được tư do. Photo: RFA

Việt Khang trả lời RFA sau 4 ngày được tư do. Photo: RFA

Câu trả lời của tôi còn nằm trong sự hoài bão

Ngày 14 tháng 12 vừa qua, ca nhạc sĩ Việt Khang, tác giả của hai nhạc phẩm đã làm nức lòng người Việt Nam trong và ngoài nước: Việt Nam tôi đâu? và Anh là ai? đã được trả tự do sau 4 năm vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Có thể nói rằng, sự trở về của anh là niềm hạnh phúc và mong đợi của chung tất cả mọi người.

Đi cùng với những bước chân tự do đầu tiên của anh trên con đường quay về gia đình, không chỉ có người thân mà còn rất đông bạn bè, bà con láng giềng, các anh em đấu tranh dân chủ, và cả những người chỉ biết đến anh qua hai bài hát đã đi vào lịch sử ấy. Rất nhiều hoa, nụ cười, những cái ôm siết chặt cùng những giọt nước mắt đã xuất hiện trong ngày hôm đó.

Sau bốn ngày trở về bên gia đình, Việt Khang cho biết anh còn rất nhiều việc dang dở phải làm:

“Mấy ngày đầu tiên nó mệt là tại vì tôi vui mừng quá. Vui mừng đây là tôi được về gia đình đoàn tụ với những người thân yêu của tôi. Vui mừng là được đón tiếp tất cả những người thương yêu tôi. Tất cả đến đây để mà chia vui với tôi. Tôi bất ngờ, và hạnh phúc, và vui, nhiều cái cảm xúc khiến cho tôi bị mất ngủ mấy đêm. Cho nên tối hôm qua, là tối thứ Tư, tôi thấy đỡ hơn bởi vì ngủ được, vì quá đuối rồi, nằm xuống là ngủ được. Nên hôm nay thấy mình sáng suốt hơn.”

Như chúng ta đã biết, án tù 4 năm mà ca nhạc sĩ Việt Khang phải nhận lãnh là do anh sáng tác hai ca khúc Việt Nam tôi đâu? và Anh là ai? trong đời điểm tàu Bình Minh 2 và tàu Hải Kiên 2 của Việt Nam đang thăm dò dầu khí mà bị cắt cáp, người dân bị đàn áp khi xuống đường biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội. Tuy nhiên, như anh đã nói, đó là tình yêu anh dành cho quê hương của mình, là nhạc sĩ, nên anh thể hiện tình yêu đó qua lời nhạc. Hai nhạc phẩm này đã làm nức lòng người Việt Nam, trong và ngoài nước. Nhiều năm qua, hai bài hát đã trở thành bài hát đấu tranh của người dân, thay họ nói lên tiếng nói chung của người Việt Nam. Mọi người đã cùng hát vang những lời ca này trong các cuộc đấu tranh đòi nhân quyền và dân chủ.

Và chính tác giả, anh cho biết trong những ngày tháng tù đày, câu hỏi “tôi hỏi anh anh là ai? sao bắt tôi tôi làm điều gì sai?” đã được anh nhiều lần hát thầm, như tìm đến một sức mạnh cho chính mình:

“Chắc chắn là phải nhẩm nhẩm nó hoài để nó quên. Lâu lâu buồn thì hát để mình có cái gì đó an ủi mình trong những tháng ngày khó khăn đó. Sẵn ở đây, tôi cũng xin gửi lời chân thành cảm ơn của tôi đến tất cả mọi người, những người đã có tấm lòng rất thực tế, cũng như là những câu cầu nguyện, những ước muốn cho tôi được hạnh phúc, được tự do, cũng như những ước muốn cho tôi được khoẻ mạnh. Những tấm lòng đó không thể nào tôi biết hết được. Nhưng tôi cũng muốn là ai xem được đoạn clip này thì cho tôi gửi lời chân thành cảm ơn của tôi. Tôi không biết được tất cả quí vị đâu, nhưng nghe được giọng của tôi là tấm lòng của tôi, lời cảm ơn chân thành của tôi gửi đến quí vị.”

Bốn năm trước, Việt Khang nhận án tù 4 năm và 2 năm quản thúc vì câu hỏi Việt Nam tôi đâu? Bốn năm sau, khi bước ra khỏi cái nơi mà mọi người hay gọi là “nhà tù nhỏ”, anh đã tìm thấy câu trả lời chưa? Hay anh có nhìn thấy sự thay đổi nào không? Việt Khang cho biết rằng anh đã có câu trả lời:

“Câu trả lời của tôi còn nằm trong sự hoài bão. Là những gì đã diễn ra, tích cực như thế nào, tiến triển như thế nào, chiều hướng sắp tới. Tình hình như mình thấy cũng đã thay đổi rất nhiều. Tôi cũng cảm thấy những gì đang diễn ra là chiều hướng tích cực.”

Rất nhiều người dân Việt Nam khi được hỏi họ mong đợi gì nhất sau sự trở về của ca nhạc sĩ Việt Khang, thì câu trả lời là họ mong được nghe, được hát nhiều thêm nữa các ca khúc nói lên tình yêu quê hương, đất nước, nói lên tiếng nói thật sự của một dân tộc đã và “đang gặp nhiều đắng cay”. Để trả lời cho điều này, ca nhạc sĩ Việt Khang cho đài Á Châu Tự do chúng tôi biết những gì anh đang ấp ủ:

“Nó vẫn còn nằm trong những cái mà mình gọi nôn na là những cái thuộc về thai nghén, những cái tình cảm, ý tưởng. Vì trong cái hoàn cảnh như thế này, không phải lúc nào mình nói cũng được. Tôi thì tôi không có nói nhiều. Tôi thích làm hơn là thích nói. cho nên là không thể nói trước. Tôi là một người nghệ sĩ. Tôi thích sự thật. Sự thật là cái giá trị nhất. Không có gì thay đổi được sự thật. Lập trường của tôi là như vậy.”

Rồi đây, những ca khúc yêu nước, nói lên tiếng nói của dân tộc sẽ tiếp tục được vang lên ở bất cứ nơi nào có bước chân của người Việt Nam. “Hoài bão” mà Việt Khang đã bày tỏ trong câu trả lời “Việt Nam tôi đâu?” phải chăng cũng là mong muốn của toàn dân tộc Việt Nam trong một ngày không xa.

Nhạc sĩ Việt Khang: ‘Tôi sẽ vẫn hành động như vậy’

19-12-2015

Người Việt

Việt Hùng

19-12-2015

H1Nụ cười của Việt Khang ngày trở về bên vòng tay của những người yêu chuộng tự do dân chủ. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

TIỀN GIANG (NV) – Trưa 19 tháng 12 năm 2015, tức sau 5 ngày ra tù, nhạc sĩ Việt Khang đã dành cho báo Người Việt một cuộc phỏng vấn. Trong đó điều đáng chú ý nhất là Việt Khang khẳng định, nếu có quay lại thời gian vào 4 năm về trước, anh sẽ vẫn  hành động và viết lên những bài hát như vậy.

Việt Hùng (NV): Lời đầu tiên Người Việt xin chúc mừng anh đã về với gia đình và bạn bè. Anh có thể cho biết tình hình sức khỏe hiện nay thế nào?

Việt Khang (VK): Thực sự đến hôm nay tôi mới cảm thấy hơi mệt. Vì mấy ngày qua tôi đang sống trong hạnh phúc, vì được nhiều người quan tâm, gọi điện, đến nhà thăm hỏi mà hầu hết tôi đều mới gặp lần đầu. Điều đó làm cho tôi rất xúc động và vui quá đến nỗi mất ngủ mấy đêm liền, vì cảm xúc đó cứ dâng trào. Tôi thấy hạnh phúc!

Tối qua tôi mới ngủ một đêm tròn giấc, và hôm nay tôi định sẽ đi nhổ cái răng, vì tôi đã bị đau từ khi còn trong tù. Sau đó tôi sẽ đi khám sức khỏe tổng quát một lần cho biết tình trạng sức khỏe thế nào?

NV: Mãn án sau 4 năm bị cầm tù, anh có thấy sự khác biệt lớn nào trong xã hội Việt Nam?

Việt Khang: Khác biệt rất là nhiều! Vào thời điểm khi tôi bị bắt, câu nói “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” là một câu nói rất nhạy cảm. Chính quyền họ không muốn người dân nói lên điều đó. Bởi vậy vào thời điểm “nhạy cảm” đó khiến tôi phải vào tù vì dám nói lên điều đó. Thế nhưng bây giờ thì câu nói đó trở nên rất bình thường, hay là “Việt Nam toàn vẹn lãnh thổ” thì tất cả mọi người đều có thể nói được, kể cả trẻ nhỏ. Tôi rất là mừng về điều đó.

Mới hôm qua đây tôi đi ra đường, nhiều người dân ở Mỹ Tho – Tiền Giang đã nhận ra tôi. Có người chỉ tay nói “Việt Khang kìa,” rồi họ nở nụ cười với tôi. Có người còn đến bắt tay tôi như một người bạn thân thiết. Điều đó làm tôi thấy rất khác biệt, vì trước khi đi tù, tôi không được sự quan tâm như vậy? Thậm chí nhiều người còn cho tôi là người xấu, là phản động, “bán nước”… (cười).

NV: Hai bài hát “Anh là ai?” và “Việt Nam tôi đâu?” là những bằng cớ mà phía cơ quan tố tụng buộc tội anh. Anh nghĩ gì về điều đó?

Việt Khang: Những điều đó theo tôi nghĩ là ở góc độ của chính quyền cáo buộc “viết như vậy là sai sự thật, kích động người dân ghét chính quyền.” Thế nhưng thực tế sau 4 năm thì bạn thấy rồi đó, sự thật vẫn là sự thật. Người dân họ biết điều đó. Ở góc độ của chính quyền họ buộc tội tôi là quan điểm của họ, còn ở góc độ người dân thì tôi phải có bổn phận và trách nhiệm nói lên điều đó.

Ngày đầu tiên khi ra tù, trong buổi chào đón tôi, đã có nhiều người nói với tôi rằng họ đã khóc khi nghe ca sĩ Đan Nguyên hát ca khúc của tôi. Điều đó khiến tôi rất hạnh phúc!

H1Hai chiếc áo “Quyền Con Người” có chữ ký của Việt Khang sẽ đem ra đấu giá nhằm mục đích gây quỹ giúp cho tù nhân, nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

 

NV: Nghe nhiều người nói anh hát hai ca khúc đó còn hay hơn cả Đan Nguyên?

Việt Khang: (Cười). Làm sao so sánh như vậy được. Đan Nguyên là một ca sĩ chuyên nghiệp, còn tôi chỉ là nhạc sĩ mà thôi.

NV: Khi ở trong tù, anh có hát những bài hát này?

Việt Khang: Có chứ, không hát sợ nó quên lời (cười).

NV: Nếu quay lại thời gian 4 năm về trước, anh có viết lời bài hát và hát vang lên như vậy nữa không?

Việt Khang: Chắc chắn là tôi sẽ làm như vậy. Không thay đổi điều gì khác.

NV: Nhìn lại chặng đường đã qua với những năm tháng cống hiến đầy nhiệt huyết và phải trả giá cho lý tưởng của mình. Điều gì làm ảnh cảm thấy hối tiếc nhất và hài lòng nhất?

Việt Khang: Điều tôi cảm thấy băn khoăn nhất là đứa con trai của tôi. Tôi nhớ nó rất nhiều nhưng tôi phải tìm mọi cách để quên. Tôi phải quên mình chưa có con tại lúc tôi bị bắt thì nó còn quá nhỏ, nó rất đáng yêu. Ở cái tuổi mà tôi không thể xa nó trong khoảng thời gian dài như vậy được. Giờ tôi đã về, cha con đã gặp nhau rồi. Cháu nó cũng lớn hơn nhiều, tôi rất vui khi nó vẫn khỏe mạnh.

Còn điều tôi thấy hài lòng nhất là rất nhiều người đã biết đến bài hát của tôi. Không những vậy họ còn hiểu hết những lời mà tôi muốn truyền đạt cảm xúc qua ca khúc. Xã hội đã thay đổi nhiều đến nỗi tôi không ngờ, tôi thấy các bạn trẻ bây giờ dám mạnh mẽ lên tiếng nói phản đối bất công trong xã hội. Điều đó làm tôi thấy những việc làm của tôi trước đây đã có phần nào tác dụng.

H1Việt Khang chụp hình với nhóm “Con Đường Việt Nam” tại nhà riêng. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

 

NV: Trong vụ án của anh còn có nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình hiện đang còn thụ án tù, anh có biết tình trạng anh Bình hiện nay thế nào?

Việt Khang: Anh Bình ở chung với tôi trong trại tạm giam khoảng 2 tháng, sau đó tôi bị chuyển đi giam ở Xuân Lộc. Từ đó tôi hoàn toàn mất liên lạc với anh ấy. Vừa hôm qua tôi đã kí tên vào 2 chiếc áo “Quyền Con Người” để các anh em sẽ mang ra đấu giá, nhằm mục đích dùng tiền từ việc bán 2 chiếc áo để giúp đỡ anh Bình. Tôi hi vọng mọi người sẽ chung tay cùng tôi để có thể giúp đỡ cho anh ấy.

Qua đây tôi cũng kêu gọi mọi người hãy quan tâm đến các tù nhân lương tâm nhiều hơn. Bản thân tôi tuy ở tù, nhưng tôi tự cảm thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều các tù nhân lương tâm khác. Có nhiều người còn chết trong tù, hay vừa ra tù đã mất, như anh Huỳnh Anh Trí – cũng là một người bạn tù của tôi.

NV: Câu hỏi cuối. Với những người trẻ ủng hộ dân chủ, ủng hộ sự tiến bộ, là người đi trước anh sẽ nói gì với họ?

Việt Khang: Tôi chỉ muốn nhắn nhủ, mình là một người dân Việt Nam. Bởi vậy xây dựng đất nước Việt Nam là của tất cả mọi người Việt Nam, chứ không phải của riêng ai. Tại vì quê hương đất nước này là của toàn dân Việt Nam, chứ không phải của riêng ai hết.

Bằng cách nào đó là trách nhiệm của mỗi người, không cần bạn phải làm “ông to, bà lớn,” hay phải là luật sư, tiến sĩ thì mới lên tiếng cho quê hương đất nước. Mà bà bán rau ngoài chợ, anh bán hủ tiếu hay phụ hồ, mỗi người hãy nói lên tiếng nói của mình. Như vậy thì quá trình dân chủ hóa đất nước sẽ đến rất nhanh. Tôi tin là như vậy.

NV: Cảm ơn nhạc sĩ Việt Khang. Chúc anh may mắn và vững tin trên bước đường mà mình đã chọn.

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »