Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 15th, 2015

►Sài Gòn: Công an bắt Nguyễn Phương Uyên vì đã viết lời tựa cho cuốn sách “Ước mơ của Thủy”?

Posted by hoangtran204 trên 15/12/2015

(Sài Gòn, DL) 14-12-2015 – Công an quận 1, Sài Gòn bất ngờ ập đến bắt cô Nguyễn Phương Uyên, 22 tuổi, Cựu tù nhân lương tâm khi đang ngồi uống cà phê với bạn vào sáng 13/12. Sự việc được cho là có liên quan đến cuốn sách “Ước mơ của Thủy” mà Uyên đang tặng cho mọi người.

Nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn (bìa trái, áo màu mở gà, xắn tay) cô Nguyễn Phương Uyên (áo sọc, đeo mắt kiếng) bị bắt khi đang ngồi uống cà phê. Ảnh: Lm Lê Ngọc Thanh.

Quyển sách ‘Ước mơ của Thủy’, Nguyễn Phương Uyên là người viết lời giới thiệu cho cuốn sách. Sách được xuất bản trên Amazon trước ngày 2/9/2015, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích khi giới thiệu về quyển sách đã gọi nó là “một thách thức cho chế độ”.

Tin từ blogger Nguyễn Hoàng Vi cho biết, chủ quán cà phê, nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn cũng bị mời lên đồn công an phường Đa Kao làm việc và câu lưu tại đây. Riêng Nguyễn Phương Uyên được cho là bị câu lưu tại đồn công an Cầu Kho, Quận 1, Sài Gòn.

Khoảng 30 người hoạt động đến đồn công an Cầu Kho để ‘đòi người’ nhưng công an chối không có bắt ai ở đây cả mặc dù trên tay công an cầm quyển sách ‘Ước mơ của Thủy’.

Những người hoạt động căng băng rôn phản đối việc bắt người trái phép. Ảnh: Nguyễn Hoàng Vi.

“Tại đồn Công an phường Cầu Kho, đã xảy ra xô xát đánh người. Trong lúc anh em đang yêu cầu cơ quan Công an thả sinh viên Phương Uyên. 1 người đàn ông nồng nặc mùi rượu xấn vào gây gổ với anh em, có mấy cô phụ nữ không biết là ai cũng hùa vào với người này và còn dọa mình cầm điện thoại coi chừng bị móc túi giựt đồ.

“Mọi người bắt đầu giương băng rôn ‘PHẢN ĐỐI BẮT NGƯỜI’ tại công an phường Cầu Kho, sau đó bị rất đông người xông vào giật lấy. Hiện tại mọi người đang viết lên áo phản đối.

“Lực lượng ‘quần chúng tự phát’ ngòai mấy cô hội phụ phụ nữ, 2 ông say rượu thì bắt đầu xuất hiện thêm các em sinh viên đoàn viên thanh niên đứng ngồi rải rác xung quanh”, cô Nguyễn Nữ Phương Dung tường thuật vụ việc trên trang cá nhân.

Đến khoảng 12 giờ đêm, khoảng 20 người hoạt động đã viết Đơn Chất Vấn gửi công an phường gần 20 người yêu cầu cơ quan CA xác minh làm rõ vụ việc Nguyễn Phương Uyên bị bắt cóc không biết ở đâu.
Những người hoạt động yêu cầu cho biết cơ quan công an nào ra lệnh bắt giữ, và đề nghị cung cấp những văn bản liên quan đến việc bắt giữ này.

Đến 5 giờ sáng 14/12, vẫn chưa có tin tức gì về Nguyễn Phương Uyên và Chiêu Anh Nguyễn.

Nguyễn Phương Uyên là sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Sài Gòn, bị bắt vào tháng 10/2012 cùng với sinh viên Đinh Nguyên Kha vì cáo buộc ‘Rải truyền đơn’, Tuyên truyền chống chế độ.

Ngày 16/7/2013, tòa phúc thẩm tỉnh Long An xử sinh viên Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù cho hưởng án treo, trong khi Đinh Nguyên Kha được giảm án xuống 4 năm tù giam, BBC gọi phán quyết này là ‘Chưa có tiền lệ’.

Cuối tháng 8/2015, cô Nguyễn Phương Uyên và một số bạn trẻ đã thành lập Phong trào Bước Chân Lạc Hồng (BCLH). Trong tuyên cáo của nhóm này viết rằng: “Bước Chân Lạc Hồng là Phong trào giới trẻ, với chủ trương khơi dậy lòng tự hào về nguồn gốc Lạc Hồng trong mỗi người dân Việt. Quay về giá trị NH N BẢN của bản sắc Lạc Hồng để phục hưng đất nước Việt, để chấn đạo con người Việt, và phát huy Trí Tuệ Việt cùng Văn Hiến Việt, song song với lý tưởng không đi ngược lại trào lưu thế giới, và tạo nên Dòng Chảy Lạc Hồng”.

Quyển sách “Ước mơ của Thủy” được Amazon xuất bản. Ảnh: BCLH.

Quyển sách “Ước mơ của Thủy”, tác giả Lê Việt Kỳ Nhi, một cô gái ở Việt Nam và cũng là thành viên sáng lập phong trào BCLH.

Tác giả gọi sách mình viết là “Ước mơ của Thủy”: “Tên tôi là Thủy… Tôi thật sự mơ được thấy một dân tộc Việt mạnh mẽ với hào khí ngút trời… Vì giáo dục là nền tảng xã hội, muốn đất nước hồi sinh không thể không chỉnh đốn lại nền giáo dục. Và cuối cùng là chương Nhân bản luận, là suy nghĩ to gan của tôi về một Việt Nam có thể tạo một bước tiến mới trong sự phát triển của nhân loại”. (L.N.T)

———–

Viết cho những ngày âm u của dân tộc tôi
– Chiêu Anh Nguyễn

Những thời cuộc giả trá này
đê hèn này
những mạt vận của lũ súc sinh này
có khi phải trả giá bằng lòng tin sụp đổ
có khi phải trả giá bằng chướng nghiệp
bằng máu và suy tàn
cả ngàn năm nô lệ
đã ăn sâu vào giống nòi những bóng ma vật vờ
sợ hãi
những khiếp nhược cúi đầu
khom lưng xưng tụng

có khi
tàn thời cuộc phải về tay trắng
có thể hoàng hôn sẽ phủ chụp giống nòi
nhưng
điều gì không bắt đầu từ tan hoang
nguy nga nào không bắt đầu từ điêu tàn

dân tộc nào cũng từng xây trên mộ địa
máu xương nào cũng thấm vào lòng đất
bờ cõi linh thiêng vì những vong hồn ái quốc
mấy ngàn năm che chở giống nòi

Hiên ngang sống và hiên ngang yêu nước
chả khi nào thẹn với núi sông ơi

 

——

 

Advertisements

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Bị cáo không đủ sức khỏe hiện diện trước tòa, và không có bằng chứng buộc tội, nhưng toà vẫn tuyên Nguyễn Viết Dũng 15 tháng tù

Posted by hoangtran204 trên 15/12/2015

Chỉ vì Nguyễn Viết Dũng ưa thích mặc áo của quân đội VNCH, thỉnh thoảng hay treo cờ VNCH tại nhà ở Hà Tỉnh…nhưng có điều luật nào trong luật pháp VN cấm công dân chuyện này đâu? Bỏ tù là vi phạm quyền tự do phát biểu ý kiến (không nói ra lời của công dân).

Luật sư bỏ về, toà vẫn tuyên Nguyễn Viết Dũng 15 tháng tù 

14-12-2015

(Hà Nội, DL) – Cả 3 luật sư Võ An Đôn, Nguyễn Khả Thành, và Trần Thu Nam đều bỏ ra khỏi phiên toà sau khi luật sư Lê Văn Luân bị đuổi vì những luận điểm bào chữa cho Nguyễn Viết Dũng. Tuy vậy Toà sơ thẩm quận Hoàn Kiếm vẫn tuyên Nguyễn Viết Dũng 15 tháng tù giam vì tội “Gây rối trật tự công cộng”.

Nguyễn Viết Dũng bị bắt khi đi biểu tình phản đối dự án chặt hạ cây xanh tại Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Lân Thắng.

“Tại phiên toà thì bị cáo Dũng vì sức khoẻ không đảm bảo nên mệt không trả lời bất cứ câu hỏi nào của Hội đồng xét xử (HĐXX). Sau khi chuyển qua phần tranh luận, thì tôi tranh luận đầu tiên. Lúc này HĐXX ngắt hết lời không cho tranh luận chỉ nói là “hành vi gây rối” thôi, còn mô tả những tình tiết trong Hồ sơ vụ án thì không cho nói.

“Các luật sư còn lại khi tranh luận thì cũng bị ngắt lời hết, không cho nói những vấn đề liên quan.  Luật sư Lê Văn Luân bị HĐXX nhắc nhở 3 lần và sau đó bị đuổi ra phòng xử án. Các luật sư chúng tôi đều bị nhắc nhở, cảnh cáo. Khi luật sư Lê Văn Luân bị đuổi ra khỏi toà thì 4 luật sư chúng tôi đồng lòng về hết không tham dự phiên toà nữa vì phiên toà này không có khách quan, không có dân chủ.

“Theo quy định của Pháp luật thì không đúng, theo quy định luật sư được quyền tự do tranh luận để làm sáng tỏ các tình tiết vụ án. Nhưng về đánh giá của tôi thì phiên toà này mang tính áp đặt và không có tính dân chủ”, luật sư Võ An Đôn nói với phóng viên Dân Luận.

Luật sư Lê Văn Luân, người bị đuổi khỏi phiên tòa viết trên trang cá nhân, “Phiên tòa không 1 nhân chứng, không vật chứng. (thì lấy cớ gì để tòa buộc tội bị cáo). Luật sư cũng không thể bào chữa (vì bị tòa ngăn cấm không cho phát biểu, bị tịch thu máy tính và tài liệu bào chữa), bị cáo thì đã báo không đủ sức khỏe tại phần đầu phiên tòa (theo đúng luật là phải đình chỉ phiên tòa và dời lại một ngày khác), dù được đo huyết áp ngay tại phiên tòa nhưng bác sỹ lại ‘báo kín’ với chủ tọa mà không ra công khai nói lên tình trạng sức khỏe của bị cáo tại phiên tòa cho bị cáo và các luật sư được biết”.

Gây khó dễ cho các luật sư

Luật sư Võ An Đôn cho hay, ông và các đồng nghiệp đã bị thu các thiết bị điện tử và chỉ được vào tòa với quyển sách luật trong tay.

“Hôm nay đặc biệt hơn các phiên toà khác là không cho đem máy vi tính và các thiết bị điện tử vào. Điện thoại, máy vi tính, chụp hình cắt hết, chỉ cho đem theo quyển sách luật. Toàn bộ hồ sơ vụ án luật sư chúng tôi lưu trong máy tính nhưng mà không cho đem vào.

“Luật pháp cho quyền luật sư đem máy tính, máy ảnh, tất cả các phương tiện để phục vụ cho việc bào chữa, tuy nhiên phiên toà sáng nay thu hồi hết, tạm giữ hết, không cho đem gì hết. Mặc bộ đồ với quyển sách luật thôi”, luật sư Võ An Đôn cho biết.

Các luật sư bị công an thu giữ các thiết bị điện tử. Ảnh: Lê Anh Hùng.

Đánh người biểu tình bên ngoài phiên xử

Một số người hoạt động cáo buộc một tên côn đồ đã đánh bà Lê Thị Vân, người biểu tình, khiến bà đập đầu xuống đường bất tỉnh. Công an quận Hoàn Kiếm ngay sau đó đã dẫn giải người này lên xe thùng và đưa đi mất. Xe cứu thương 115 cũng đưa bà Lê Thị Vân đi cấp cứu.

Bà Lê Thị Vân phải đưa đi cấp cứu sau khi bị một tên côn đồ tấn công. Ảnh: Trịnh Bá Phương.

Khoảng 30 người hoạt động trước đó đã căng băng rôn, hô khẩu hiệu với các biểu ngữ như “Công lý cho Nguyễn Viết Dũng”, “Nguyễn Viết Dũng vô tội”, “Dân oan Dương Nội sát cánh cùng Nguyễn Viết Dũng”.

Công an được mô tả là đông gấp mấy lần người biểu tình và phong toả các ngả đường dẫn vào Tòa án nhân dân quận Hoàn Kiếm, họ cũng bắc loa yêu cầu người dân giải tán.

Theo cáo trạng của Viện trưởng viện kiểm sát nhân dân quận Hoàn Kiếm, khoảng 09h ngày 12/4/2015, Nguyễn Viết Dũng đã có hành vi xúi giục nhiều người tụ tập cùng tham gia tuần hành trái phép quanh khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm làm mất trật tự nơi công cộng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự an toàn xã hội, hoạt động kinh doanh, tham quan du lịch và sinh hoạt của các tổ chức, cá nhân.

Đối với hành vi tuần hành trái phép tại bờ hồ Hoàn Kiếm ngày 12/4/2015, nhiều cá nhân, tổ chức và các cơ quan nhà nước đã có văn bản đề nghị xử lý nghiêm các đối tượng.

Luật sư Võ An Đôn tuyên bố sẽ tiếp tục bào chữa cho vụ án Nguyễn Việt Dũng, “Nếu toà tuyên án và bị cáo Dũng có kháng cáo thì chúng tôi sẽ tiếp tục bào chữa cho bị cáo Dũng đến khi nào kết thúc vụ án thì thôi”. (C.V.T)

Một số hình ảnh từ phiên toà:

4 luật sư bào chữa cho Nguyễn Viết Dũng sau khi bỏ ra ngoài phiên toà. Ảnh: Luật sư Lê Luân.

Biểu tình phản đối bên ngoài phiên toà. Ảnh: Trịnh Bá Phương.

3 người bạn cùng bị bắt với Nguyễn Viết Dũng khi đi biểu tình phản đối chặt cây cũng đến đòi công lý cho anh. Ảnh: Trung Nghĩa.

Công an phong toả phố Nguyễn Hữu Huân. Ảnh: Bạch Hồng Quyền.

Bà Lê Thị Vân sau khi bị đánh nằm trên đường. Ảnh: Bạch Hồng Quyền.

Công an dẫn giải tên côn đồ ra xe. Ảnh: Bạch Hồng Quyền.

danluan.org

—————-

Cập nhật (15-12-2015)

Luân Lê

DIỄN BIẾN PHIÊN TÒA VỤ XÉT XỬ NGUYỄN VIẾT DŨNG

Khi tiến hành công bố lời khai của các nhân chứng mà HĐXX lấy làm chứng cứ buộc tội Nguyễn Viết Dũng, bà Chủ tọa chỉ đọc: các nhân chứng đã có lời khai rằng “nhận ra 5 thanh niên mặc áo màu đen” và chỉ dừng lại ở đó.

Tuy nhiên, khi tôi bào chữa, tôi đã nói vị chủ tọa đã không công bố đầy đủ và chính xác các lời khai đó. Vì ngay tiếp nối từ “mặc áo đen” là họ còn nhận ra “lô gô con đại bàng màu vàng, có 3 sọc đỏ bên dưới, và sau lưng có dòng chữ bằng tiếng Anh”. Đó mới là lời khai mà Cáo trạng của VKS dùng để buộc tội và có trong hồ sơ vụ án.

Và tôi nói ngay tại phiên tòa, nếu chỉ vì mặc áo đen mà bị tội thì rất nhiều người trong phiên tòa hôm nay cũng bị tội vì họ mặc áo đen, kể cả tôi và Hội đồng xét xử, vị đại diện VKS cũng đều mặc áo đen. Và bà Chủ tọa nói rằng: tôi xúc phạm HĐXX (???). Kỳ lạ thay.

Còn đối với việc vị đại diện VKS, ông Hà Văn Bắc nói rằng không cần vật chứng tại phiên tòa là những chiếc áo phông đen, có hình lô gô con đại bàng màu vàng và dòng chữ tiếng Anh như miêu tả mà các lời khai của mười mấy nhân chứng “buộc tội” kia đã dùng chúng để nhận dạng và tố cáo hành vi phạm tội của Dũng, và ngay Cáo trạng của VKS cũng ghi rõ nó là tang vật nhưng tại phiên tòa VKS lại nói rằng “không cần”. Tôi nói như vậy thì vị đại diện VKS đang tự phủ nhận chính mình, và nó là vật chứng nêu tại Điều 74 BLTTHS vì đã có biên bản thu giữ vật chứng, nó cũng là căn cứ để VKS truy tố bị cáo Dũng. Nên buộc phải có các vật chứng này tại phiên tòa để kiểm chứng lời khai của các “nhân chứng” có lời khai “na ná” nhau này.

Còn có 3 công ty du lịch có 3 đơn đề nghị về việc thiệt hại, tôi đưa ra và chỉ thẳng rằng 3 công ty không liên quan gì nhau mà sao 3 đơn đề nghị lại giống nhau đến từng dấu chấm, phẩy, từng lỗi sai cũng y hệt. Nên nó không đảm bảo khách quan để dùng làm chứng cứ. Mà cũng không có thiệt hại của các công ty này thì lấy đâu ra mà có “hậu quả”?

Còn rất nhiều yếu tố, tình tiết nữa nhưng tôi luôn bị bà Chủ tọa cắt ngang, hạn chế và khi tôi nói phải đảm bảo nguyên tắc xét xử tại Điều 10 BLTTHS về việc phải đảm bảo xét xử toàn diện, khách quan và đầy đủ vụ án và tôi tiếp tục bào chữa thì bị vị chủ tọa cảnh cáo lần 3 và “đuổi” ra khỏi phòng xử bởi “thẻ đỏ” của bà thẩm phán.

Luật sư Trần Thu Nam còn chưa kịp bào chữa. Và 3 luật sư còn lại gồm luật sư Võ An Đôn, luật sư Nguyễn Khả Thành (đều của Đoàn luật sư Phú Yên) cùng luật sư Trần Thu Nam cũng đồng thời bỏ phiên tòa ra về vì việc tham gia tố tụng bị hạn chế đến mức lạm quyền nên không thể tiếp tục bào chữa.

Ảnh: 4 luật sư mặc áo đen.

————-

PHIÊN TÒA KỲ LẠ

Luân Lê

13-12-2015

 

Tôi đang bào chữa cho bị cáo Nguyễn Viết Dũng thì vị chủ tọa phiên tòa luôn tìm cách hạn chế, cắt ngang những luận điểm của tôi và còn “đuổi” tôi ra khỏi phòng xử. Ba luật sư còn lại cũng đã đều bị cảnh cáo trước đó cũng không tiếp tục tham dự phiên tòa vì không thể bào chữa nếu luôn bị ngắt ngang, hạn chế đến mức “lạm quyền” như vậy.

Phiên tòa không 1 nhân chứng, không vật chứng. Luật sư cũng không thể bào chữa, bị cáo thì đã báo không đủ sức khỏe tại phần đầu phiên tòa, dù được đo huyết áp ngay tại phiên tòa nhưng bác sỹ lại “báo kín” với chủ tọa mà không ra công khai tình trạng sức khỏe của bị cáo tại phiên tòa cho bị cáo và các luật sư được biết.

Trước khi tôi ra khỏi phiên tòa, tôi đã nói: Tòa phải tôn trọng khoa học pháp lý, tôn trọng sự thật và luật sư khi bào chữa.

Một phiên tòa kỳ lạ của bà Chủ tọa.

P/s: Hiện tôi được thông báo là tòa vẫn xử và tuyên 15 tháng tù giam đối với Nguyễn Viết Dũng. 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Đảng CSVN có DÁM tuyên bố đặt quyền lợi dân tộc, lợi ích đất nước lên trên lợi ích của Đảng, lên trên lợi ích giai cấp và lý tưởng cộng sản hay không?

Posted by hoangtran204 trên 15/12/2015

Không. Đảng CSVN luôn luôn đặt quyền lợi của đảng cao hơn quyền lợi của đất nước và trên cả cha mẹ của họ, dựa theo lịch sử hình thành của đảng kể từ lúc ra đời 1932 đến nay.  Họ muốn nắm quyền cai trị đất nước nên dẫu cho đất nước và toàn dân có nghèo đói đến đâu họ cũng không quan tâm, miễn là họ giữ được lập trường của đảng cs. Gần đây, họ mới lập lại nội dung trên qua lời phát biểu “Hiến pháp là văn kiện pháp lý quan trọng nhất SAU Cương lĩnh của Đảng. TBT Nguyễn Phú Trọng

 

ĐẢNG CSVN CÓ DÁM ĐẶT LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN TRÊN?

Blog Tễu

Nguyễn Đăng Quang

15-12-2015

Đảng CSVN hiện có 3,6 triệu đảng viên, chiếm khoảng gần 4% dân số Việt Nam. Trong số này có 200 đảng viên cao cấp chia nhau nắm giữ toàn bộ các vị trí lãnh đạo chủ chốt từ Trung ương xuống tận 63 tỉnh thành trong cả 3 nhánh quyền lực quốc gia: Hành pháp, Lập pháp Hành pháp và Tư pháp, cũng như toàn bộ các tổ chức đoàn thể, ban ngành (hay còn gọi là hệ thống chính trị) của toàn xã hội.  Thủ lĩnh Đảng – người có trọng trách cao nhất – hiện là ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Tổng Bí thư, là nhân vật mà 92 triệu người dân Việt Nam không ai được cầm lá phiếu bầu lên nhưng ông vẫn nghiễm nhiên là lãnh tụ tối cao của cả nước, nắm trọn quyền lực trong tay và toàn quyền quyết định vận mệnh quốc gia.

Ông Trọng cũng như các bậc tiền nhiệm của ông chưa hề một lần tuyên thệ trước Quốc hội, chưa bao giờ thề trung thành với Tổ quốc và Hiến pháp. Trong Đại hội ĐCSVN lần XII tới đây, nếu như ông Trọng hoặc bất cứ ai khác được chọn làm Tổng Bí thư thì mặc nhiên cũng không phải tuyên thệ trung thành với Tổ quốc và Hiến pháp.

Chức vụ Tổng Bí thư ĐCSVN được đặc cách không phải tuyên thệ trung thành với bất cứ ai do bởi Điều lệ Đảng và Hiến pháp mà Đảng soạn thảo không có điều nào quy định Tổng Bí thư và các Ủy viên Bộ Chính trị phải làm như vậy.

Nếu đất nước và dân tộc Việt Nam được lãnh đạo bởi những  người thực sự vì dân vì nước, luôn đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích của họ và của tổ chức chính trị mà họ đại diện thì thật là may mắn và hạnh phúc cho dân tộc và đất nước. Song thực tế lại không phải như vậy. Cương lĩnh cũng như Điều lệ hiện hành của ĐCSVN không có điều nào quy định Đảng phải coi và đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên tối thượng, cao hơn lợi ích của Đảng. Chính TBT Nguyễn Phú Trọng đã xác quyết điều này cách đây không lâu khi Quốc hội thảo luận thông qua Hiến pháp sửa đổi 2013.  Ông thẳng thắn tuyên bố: “Hiến pháp là văn kiện pháp lý quan trọng nhất sau Cương lĩnh của Đảng”.

Đó là về văn bản và lời nói. Còn về những việc làm và hành động cụ thể thì sao? Chỉ xin đề cập đến một lĩnh vực mà bạn đọc dễ phán xét và kiểm chứng, đó là về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc. Đã có rất nhiều đảng viên và nhân sĩ, trí thức tâm huyết trong những năm qua đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu Lãnh đạo Đảng công bố các thỏa thuận mà Đảng đã ký với Trung Quốc ở Hội nghị Thành Đô (thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên – Trung Quốc) ngày  4/9/1990.  Nhưng cho đến nay đã trên 25 năm rồi mà Đảng vẫn giữ “quyền im lặng”, vẫn bí mật và lặng lẽ thực hiện những gì Đảng đã ký với Trung Quốc, không công bố và chẳng cần giải thích cho nhân dân và 3,6 triệu đảng viên biết, mặc cho bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc tung tin hỏa mù, “nửa đúng, nửa sai, thật giả lẫn lộn” với ý đồ lường gạt, phân hóa và gây chia rẽ nội bộ để họ dễ bề thao túng lãnh đạo nước ta.

Nếu sự thực thỏa thuận Thành Đô không có điều khoản nào bất lợi cho dân tộc và đất nước Việt Nam thì Đảng nên công bố cho toàn Đảng, toàn dân biết để nhân dân yên tâm, và sát cánh với Đảng đối phó với nguy cơ “Bắc thuộc mới” không chỉ đang thập thò, lấp ló ở ngoài biên cương, biển đảo mà đã hiển hiện ở sâu trong đất liền và ở cao trong nội bộ chúng ta.

Xâu chuỗi một vài sự kiện sau Hội nghị Thành Đô liên quan đến cuộc  xâm lược nước của 60 vạn quân Trung Quốc ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc hồi tháng 2/1979,  ta thấy hình như có một thế lực nào đó ở cả 2 nước muốn nhân dân ta quên hẳn cuộc chiến tranh này.  Người dân và đặc biệt là các Cựu Chiến Binh trong cuộc Chiến tranh 1979 luôn tự hỏi:

– Vì sao đã 36 năm rồi mà cuộc Chiến tranh bảo vệ Tổ quốc 1979 của quân và dân ta vẫn chưa được Bộ Quốc phòng tổng kết? Vì sao nó không được Bộ Giáo dục biên soạn, đưa vào chương trình sách giáo khoa lịch sử để giảng dạy và giáo dục lòng yêu nước cho học sinh, sinh viên ta?  Vừa qua, thế lực đen tối nào định mưu toan xóa bỏ môn học Lịch sử qua chiêu trò “tích hợp”, nhằm làm cho thế hệ trẻ và con cháu ta sau này không biết gì về truyền thống hào hùng 1000 năm chống trả xâm lược phương Bắc của tổ tiên ta? May mà Quốc Hội đã ít nhiều cảnh giác, kịp ra Nghị quyết ngăn chặn ý đồ đen tối và nham hiểm này.

– Ngay cả các hoạt động kỷ niệm của người dân trong mấy năm qua để tưởng nhớ và vinh danh những anh hùng, liệt sỹ và thương binh trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược (2/1979) và tưởng niệm 64 chiến sỹ Hải quân ta đã bị Trung Quốc sát hại khi chúng đánh chiếm đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam (14/3/1988) cũng bị một lực lượng đông đảo Dư Luận Viên có tổ chức, mặc áo đỏ in Quốc kỳ, mang cờ Đảng, dùng loa hò hét và hát vang bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” để khiêu khích, ngăn cản và phá thối(?!). (Lê Đức Anh đã ra lệnh hải quân VN không được nổ súng ở Gạc Ma 1988

– Ai đã chủ trương và làm ngơ cho Trung Quốc thuê trên 300.000 héc ta rừng đầu nguồn chiến lược ở các tỉnh biên giới phía Bắc?(Mời đọc) Tại sao lại cho Trung Quốc cắm chốt ở hàng chục địa điểm chiến lược và nhạy cảm trên khắp đất nước dưới vỏ bọc đầu tư dự án, thuê đất lâu dài (đến 70 năm như ở Vũng Áng), và đặc biệt việc Trung Quốc được mặc nhiên đóng chốt tại địa bàn chiến lược quan trọng bậc nhất nước ta (Nóc nhà Đông Dương) với bình phong dự án Bauxite Tây Nguyên đầy nguy hại và tai tiếng?

Cách đây chưa đầy một tuần, ngày 9/12/2015 vừa qua, trong “Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương khóa XI, các đại biểu dự Đại hội XII và toàn thể đảng viên ĐCSVN”, (gọi tắt là THƯ 127), một trăm hai mươi bảy(127) đảng viên tâm huyết và các nhân sỹ trí thức nặng lòng với đất nước và dân tộc ở trong và ngoài nước đã mạnh mẽ, thẳng thắn và tha thiết kêu gọi Đảng phải thay đổi: “Trong bối cảnh hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam phải đặt lợi ích quốc gia dân tộc lên trên hết và dựa hẳn vào nhân dân, tự giải thoát khỏi ý thức hệ giáo điều, tự giải phóng chính mình khỏi tình trạng tha hóa của một đảng độc quyền toàn trị, dứt khoát từ bỏ đường lối xây dựng Chủ nghĩa Xã hội theo chủ thuyết Marx-Lenine, chủ động tiến hành cải cách chính trị triệt để và toàn diện theo con đường dân tộc dân chủ…”.

Người viết bài này cho rằng chẳng cần phải khảo sát xã hội hoặc tiến hành trưng cầu ý dân cũng có thể khẳng định là không chỉ đa số Đảng viên ĐCSVN mà toàn thể 92 triệu nhân dân Việt Nam đều muốn ĐCSVN phải đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích của Đảng, lên trên lợi ích cộng sản. Vì đây là lẽ đương nhiên, hợp với triết lý, lẽ sống và đạo đức xưa nay của dân tộc Việt Nam ta. Và đây cũng là nguyên tắc bất di bất dịch của mọi đảng phái chính trị trong tất cả các quốc gia dân chủ trên thế giới ngày nay.

Muốn làm được như vậy, trước hết Đảng phải tự thay đổi, phải dũng cảm đặt lợi ích dân tộc, lợi ích đất nước lên tối thượng, lên trên lợi ích của Đảng, lên trên lợi ích giai cấp và lý tưởng cộng sản. Đã đến lúc không thể không làm điều này.  Quốc gia và dân tộc là tối cao và vĩnh cửu, chứ không phải là Chủ nghĩa cộng sản!  Đảng phải tự thoát khỏi chính mình, phải dũng cảm lột xác để tiến lên cùng dân tộc. Trước hết và trên hết phải coi dân tộc và Tổ quốc Việt Nam là người sinh ra mình, nuôi dạy và bảo vệ mình, chứ tuyệt đối không phải là kẻ mà mình sinh ra, là kẻ mà mình nuôi dưỡng và ban ơn.

Quay đầu là bờ! Con cái có thể bỏ rơi cha mẹ chứ không bao gìơ cha mẹ lại chối từ con cái. Hãy ngước nhìn sang nước bạn láng giềng Myanmar để học tập và noi gương những bước đi quả cảm, đầy khôn ngoan, đầy trách nhiệm nhưng vô cùng sáng suốt của giới quân phiệt cầm quyền. Họ đã chấp nhận và thực hiện một cuộc chuyển đổi ngoạn mục cho đất nước Myanmar do họ biết hy sinh quyền lợi cá nhân của các tướng lãnh, họ đã sáng suốt đặt lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia lên tối thượng lên trên lợi ích của tập đoàn quân phiệt và đảng cầm quyền Liên minh Đoàn kết và Phát triển Myanmar. Cuộc chuyển đổi chính trị ở Myanmar không có kẻ thua, chỉ có người thắng, và người thắng lớn nhất là dân tộc Myanmar khôn ngoan và dũng cảm.

Hà Nội, ngày 14/12/2015.

N.Đ.Q.

*Theo luật pháp, bất cứ đảng phái, hội đoàn nào muốn hoạt động trên lãnh thổ VN đều phải xin giấy phép hoạt động của chính phủ. Đảng CSVN hoạt động tại VN, nhưng không bao giờ xin giấy phép của chính phủ để hoạt động. Sự tờn tại của đảng csvn là bất hợp pháp. 

Hiến pháp hay Đảng pháp? – BBC Tiếng Việt – BBC.com

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn …

Sau đây là những phát biểu của một trong các “đỉnh cao trí tuệ của loài người”, TBT, Giáo sư Tiến sĩ ngành Xây Dựng Đảng tốt nghiệp tại Liên Xô, Nguyễn Phú Trọng:

“Hiến Pháp là văn kiện chính trị, pháp lý quan trọng nhất sau cương lĩnh của Đảng cộng sản”

“Ai có tư tưởng bỏ điều 4 Hiến pháp, muốn đa nguyên đa đảng, muốn tam quyền phân lập là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa!”

“Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở VN hay chưa”.

Bài liên quan:

►Hội Nghị Thành Đô Ngày 3 Và 4-9-1990- Những Sự Thật Cần Phải Biết (Phần 27) « Trần Hoàng Blog

 

 

Posted in Hội nghị Thành Đô 3-9-1990, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Nhạc sĩ Việt Khang đã được trả tự do sau 4 năm ngồi tù vì đã sáng tác hai bản nhạc…

Posted by hoangtran204 trên 15/12/2015

VOA

Trà Mi

14-12-2015

Bạn bè đón ca sĩ Việt Khang trở về (Ảnh: Facebook Tung Do).

Bạn bè đón ca sĩ Việt Khang trở về (Ảnh: Facebook Tung Do).

 

 

Việt Khang, tác giả hai ca khúc nổi tiếng “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” hôm nay 14/12 mãn hạn bản án 4 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”.

Nhạc sĩ bất đồng chính kiến Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, sinh năm 1978 tại Tiền Giang. Anh bị bắt vào năm 2011 sau khi hai nhạc phẩm này được anh trình bày và phổ biến lên Youtube gây sự chú ý đặc biệt của công luận trong và ngoài nước.

Việt Khang càng nổi bật khi tên tuổi của anh trở thành nguồn cảm hứng cho một chiến dịch vận động chữ ký quy mô chưa từng có của người Việt trong và ngoài nước gửi thẳng vào Tòa Bạch Ốc kêu gọi chính phủ Mỹ tăng áp lực buộc Hà Nội tôn trọng nhân quyền, phóng thích Việt Khang cùng các tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam.

Trao đổi với Trà Mi VOA Việt ngữ lúc 5 giờ chiều nay, nhạc sĩ Việt Khang vui mừng chia sẻ cảm giác được tự do sau những ngày trong ngục tối:

“Tôi rất cảm ơn, rất vui mừng trước sự quan tâm của mọi người. Tôi khỏe. Tôi về nãy giờ được khoảng 2, 3 tiếng đồng hồ. Sức khỏe và tinh thần của tôi hiện giờ chưa ổn định vì đường sá xa xôi, xe cộ trục trặc. Đi về quá mệt, ăn uống không được. Về đây, nhiều người thương mến đón tôi, chào hỏi. Mọi người vừa về, tôi mới được nghỉ ngơi một lát. Giờ tôi chuẩn bị đón con tôi về. Tôi về tới giờ chưa gặp được con tôi nữa. Cho nên, đầu tiên tôi rất cảm ơn sự quan tâm của quý ông bà, cô bác, anh chị em. Tôi xin cảm ơn tất cả. Tôi rất cảm kích tấm lòng của tất cả mọi người dành cho tôi.”

Anh cũng không dấu được nỗi xúc động trước tình cảm và sự quan tâm của mọi người dành cho anh, đặc biệt là  nhạc sĩ Trúc Hồ, người khởi xướng chiến dịch thỉnh nguyện thư, đưa tiếng nói tranh đấu cho tự do của cộng đồng người Việt vào Tòa Bạch Ốc hồi năm 2012.

“Anh Trúc Hồ làm cho tôi…phải nói không thể nào tả được tình cảm của anh ấy dành cho tôi. Tôi rất cảm kích, rất vui và hạnh phúc khi hay tin anh dành tình cảm hết sức đặc biệt cho tôi. Tôi rất cảm ơn.”

“Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” được bắt nguồn từ những bức xúc trước các vụ bắt bớ, đàn áp của nhà cầm quyền đối với các cuộc biểu tình từ Sài Gòn tới Hà Nội chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Việt Nam. Đặc biệt bài hát “Anh là Ai” được gắn liền với hình ảnh người biểu tình bị công an đạp tấn công đẫm máu trong các cuộc xuống đường bày tỏ lòng yêu nước.

Cũng từ cảm xúc đó, Việt Khang đã tham gia hội Tuổi Trẻ Yêu Nước có mục tiêu tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền của người dân.

Cuối tháng 10/2012, anh bị tuyên án 4 năm tù, 2 năm quản chế trong cùng phiên xử với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, người lãnh 6 năm tù và 2 năm quản chế về cùng tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bản án của hai nhạc sĩ trẻ  đã khiến thành tích nhân quyền của Việt Nam bị rớt hạng thêm nữa với rất nhiều chỉ trích từ cộng đồng quốc tế đặc biệt là Hoa Kỳ cùng các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới.

___

Mời các bạn nghe hai bản nhạc của Việt Khang để xem có phải là Việt Khang “phản động” và xứng đáng bị giam, hay nhà cầm quyền Hà Nội (do các đảng viên đảng CSVN cai trị), muốn ngang nhiên bắt bỏ tù bất cứ ai theo ý chúng muốn. 

 

 

——

RFA

Việt Khang trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi được trả tự do

Kính Hòa, phóng viên RFA

14-12-2015

H1Nhạc sĩ Việt Khang (giữa) ngày ra tù. Photo: haedc.org

Mời bấm vào đây nghe audio phỏng vấn.

Nhạc sĩ Việt Khang sau bốn năm thụ án với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước được trả tự do vào sáng ngày 14/12/2015.

Từ nhà riêng tại thành phố Mỹ Tho nhạc sĩ Việt khang dành cho đài Á châu tự do cuộc phỏng vấn sau đây, do Kính Hòa thực hiện.

Kính Hòa: Đầu tiên xin chúc mừng anh được trả tự do! Sức khỏe anh hiện thế nào ạ?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi khỏe nhưng mới ra tù nên sức khỏe chưa ổn định.

Kính Hòa: Anh được trả tự do ngày hôm qua…

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi mới về đây thôi chứ không phải hôm qua, tôi đi xe từ trại giam về đến đây là 3, 4 giờ chiều.

Kính Hòa: Mấy giờ thì họ đưa anh ra cổng trại giam để người nhà đưa về?

Nhạc sĩ Việt Khang: Không, không có người nhà, mà người ta đưa tôi về. Tôi còn cái án quản chế hai hay ba năm gì đó. Người ta không cho người thân đón tôi, mà trong nhà trại có người đưa tôi về. Sáng đi từ trại là 7 giờ, rồi người ta còn ghé ăn uống nữa. Tôi thì ăn uống không được, lý do là tâm trạng biết ở nhà đang chờ, xe cộ lại chậm chạp.

Kính Hòa: Cảm tưởng của anh như thế nào khi được trả tự do mặc dù còn bị quản chế?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi cảm thất rất hạnh phúc sau những gì xảy ra với tôi. Bốn năm tôi xa nhà, bốn năm đó đổi lại là rất nhiều người đã thuwong mến tôi, luôn muốn tôi có sức khỏe để vượt những khó khăn mà tôi bắt buộc phải trải qua. Tất cả những tấm lòng đó tôi không thể nói được bằng lời vì không thể tả nó bằng lời.

Tôi cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc, đồng bào đã yêu thuwong tôi, đồng bào cảm thông, luôn muốn rằng tôi khỏe mạnh để vượt qua  những khó khăn của cuộc sống của tôi cũng như của con đường tôi đi.

Nhân dịp này tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những sự quan tâm, động viên, những lời cầu nguyện cho tôi, tất cả những gì mà các ông bà cô bác, các anh chị, các bạn, các em đã dành cho tôi, và tôi ghi nhận cái điều đó. Trong cuộc đời của tôi tôi không thể tưởng tượng ra những gì mà đồng bào cũng như bà con đã thương mến tôi như vậy, tôi cảm ơn rất nhiều.

Kính Hòa: Bây giờ nhìn lại các nhạc phẩm anh sáng tác, mà vì những nhạc phẩm đó anh bị tù đày, anh có cảm thấy một sự hối tiếc hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Chắc chắn là tôi không hối tiếc. Tất cả những gì tôi làm cũng góp một phần chứ không phải là vô nghĩa đối với tôi. Tôi góp một phần để nói lên tiếng nói của trái tim của người Việt nam.

Tôi là một người nghệ sĩ thì yêu nước theo cái cách của một nghệ sĩ, có gì đâu mà hối tiếc. Tôi được sự cảm thông của rất nhiều người, cảm thông cho nỗi niềm trong bài hát của tôi. Bao nhiêu đó thôi là tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

Kính Hòa: Dự định trước mắt và lâu dài của anh như thế nào? Anh có tiếp tục con đường nghệ thuật hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi phải sắp xếp lại chuyện gia đình, vì gia đình cũng có những chuyện lớn xảy ra với tôi, tôi phải có thời gian sắp xếp.

Còn công việc thì là kiếp tằm nhả tơ, ai trong giới nghệ sĩ như tôi cũng vậy thôi, khó mà bỏ nghề lắm. Ca hát, chơi nhạc, làm đệp cho đời, cái đó là tất nhiên.

Kính Hòa: Cảm ơn anh Việt Khang đã dành cho chúng tôi những giây phút quí báu khi anh vẫn còn mệt mỏi. Chúc anh có nhiều sức khỏe tiếp tục con đường nghệ thuật mà anh nói với chúng tôi.

Nhạc sĩ Việt Khang: Cám ơn anh và tất cả những người đã quan tâm đến tôi.

 

anhbasam.wordpress.com

 

Posted in Bauxite, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Làm ăn chung với Trung Quốc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »