Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 8th, 2015

►Sau buổi thảo luận về nhân quyền và hiến pháp, luật sư và bạn bè bị công an đánh

Posted by hoangtran204 trên 08/12/2015

TƯỜNG THUẬT VỤ “VA CHẠM VỚI GIANG HỒ QUÊ BÁC” 
( Stt này rất dài, không dành cho những ai vô cảm)

Sáng qua, khi buổi thảo luận về Hiến pháp và Nhân quyền đang diễn ra tại Nam Đàn, Nghệ An thì có hơn 10 nhân viên AN thường phục vào đòi kiểm tra giấy tờ (giữa ban ngày). Lập tức bà con phản ứng lại, yêu cầu họ im lặng và nếu muốn ở lại tham gia thì lấy ghế ngồi nghe. Bọn chúng cứng họng, lẳng lặng đi tìm chỗ ngồi, cứ thi thoảng lại làm ầm ĩ lên rồi thôi.

Đến tầm 4h, bốn người chúng tôi nhờ mấy anh em ở Nam Đàn chở ra thị trấn để đi Taxi ra bắt xe khách về Hà Nội. Tụi AN (an ninh) mặc thường phục lập tức bám theo xe chúng tôi. Chúng đi 1 oto Mazda màu vàng chanh (đã tháo biển số) 1 oto Camry đen (đã tháo biển số) và 5 xe máy, các anh em Nghệ An vẫn đi theo yểm trợ. Lái xe taxi đi rất nhanh, đi được một lúc thì ko thấy xe của tụi AN đâu, anh Đài liền bảo lái xe đi nhanh nữa lên, ra khỏi địa phận Nam Đàn thì chúng sẽ ko theo nữa đâu, anh Đài bảo các anh em đi sau yểm trợ về trước đi, bọn nó ko theo nữa, bọn anh lo được, đi xa ko tiện cho các anh em. Thế là các anh em quay xe đi về.

Đi được khoảng 5 km nữa thì xe chúng tôi gặp đúng đoạn đèn đỏ, đường ùn tắc thì bỗng dưng xe Camry đen từ dưới lao lên chặn mũi xe chúng tôi. Xe đen cứ đi tà tà đằng trước, ko cho xe taxi vượt lên. Vài chiếc xe máy chạy kè kè bên cạnh…

Đến đoạn Quán Hành, Nghi Trung, Nghi Lộc thì chiếc xe đen Camry dừng hẳn lại chặn đằng trước, chiếc xe Mazda áp sát xe taxi, 5 cái xe máy chặn phía sau…Lúc này, tôi cảm thấy sự chẳng lành, liền lôi cái áo phao béo ra mặc thêm vào (tôi biết sẽ bị đánh nên mặc 2 áo khoác để nó có đánh cũng ko đau pacman emoticon ), chuẩn bị tinh thần chiến đấu. Bọn trên xe Camry ùa xuống, mấy thằng đi Mazda ùa sang, mấy thằng đi xe máy xông lên. Đứa nào đứa nấy đều cầm gậy và tuýp sắt. Chúng đều đeo khẩu trang, có vài thằng chùm mũ len kín mặt, chỉ chừa ra 2 cái mắt giống hệt IS.

Anh Đài liền bảo lái xe: “khóa hết các cửa lại, cố thủ”. Tài xế khóa cửa lại thì bị chúng nó cầm gậy đập vào xe, chửi: “Đm mày, mở xe ra, tao giết cả nhà chúng mày. Thằng tài xế xe Camry mặc áo len màu vàng cầm gậy tiến tới cửa xe chỗ tôi ngồi, giật cửa ra, nhưng bị tôi giữ chặt ko mở đc. Chúng ra mở cửa trên nơi a Đài ngồi, giật mạnh cửa. Tay tài xế taxi hoảng quá, mở hết các cửa ra, chạy thoát thân đầu tiên, nhưng vẫn bị chúng nó đánh.

Chúng lôi anh bạn Thắng (ở cửa bên trái) ra ngoài, vừa lôi vừa cầm gậy vụt vào ngực Thắng, bạn Minh liền giữ lấy Thắng, còn tôi thì đưa tay ra bắt lấy gậy của nó. Tôi giằng co cái gậy được khoảng 5s thì bị một thằng khác vụt vào tay, tôi phải buông gậy, tôi dùng chân đạp vào mặt và đầu của chúng thì bị chúng đánh vào mắt cá chân, ống đồng và bắp chân, bạn Minh cũng ko giữ nổi Thắng nữa. Thắng bị lôi ra ngoài đầu tiên.

Thấy vậy tôi kéo gập cửa xe lại ngay, quay lên thì thấy anh Đài đang bị chúng nó kéo, anh Đài vẫn cố gắng bám trụ ở trong, chúng vụt liên tiếp vào chân, đùi và đầu anh Đài, anh Đài đưa tay lên đỡ thì chúng vụt vào tay. Tôi chồm lên ghế trên, cố ôm lấy anh Đài để kéo lại. Anh Đài bị chúng đánh nặng quá hét lên đau đớn. Chúng vừa đánh vừa hô “tao đánh chết mày, thích đỡ à, tao đánh cho mày gãy tay”. Tôi nắm vào đúng chỗ a Đài bị đánh, chỗ đó nó lẻo khỏe ra rồi, nhìn nhũn cả ra, làm tôi lầm tưởng anh Đài bị gãy tay rồi. Tôi cố nắm lấy kéo anh lại thì bị chúng cầm gậy phang tiếp vào tay. Đau quá tôi buông anh ra thì anh bị chúng lôi ra ngoài.

Trong lúc tôi đang kéo a Đài lại thì anh bạn Minh dựa lưng vào lưng tôi, tay chống vào ghế, chân đạp liên tiếp về phía cửa, vừa đạp vừa chửi: “địt cụ mày vào đây, mày vào đây, vào đây,…”, nơi mà có 1 tên AN mặc áo đỏ, đeo khẩu trang y tế, đang cầm gậy vụt. Nó đánh Minh khoảng 20 phát vào chân nhưng Minh cũng đá được vào mặt và ngực nó. Đánh được Minh thêm mấy cái nữa thì gậy bị gẫy. Thằng áo đỏ chạy ra tìm gậy khác thì Minh vùng chạy ra ngoài.

Thấy Minh chạy ra, tôi vẫn giữ chặt cửa. Quay sang thì thấy a Đài đang bị 3 thằng đấm đá tới tấp, Thắng thì bị 1 thằng bẻ ngửa cổ ra sau, 1 thằng lấy cán tuýp sắt đánh vào ngực, 1 thằng cầm gậy vụt vào bụng.

Sau đó khoảng 1s, 2 tên AN quay sang phía tôi, tìm cách lôi tôi xuống. Thấy vậy , tôi liền chủ động mở cửa sẵn, khi chúng tới gần liền đạp cửa xông ra. Tôi húc thẳng vào người 1 thằng, đỡ và giằng lấy gậy của nó, đấm nó được 2 quả vào mặt thì bị thằng bên cạnh vụt vào vai và lưng. Nhưng tôi mặc 2 áo khoác nên chúng vụt thế chứ vụt nữa cũng ko có cảm giác đau pacman emoticon Thấy Thắng đang bị đánh ác quá, tôi xông vào húc mấy thằng đang đánh Thắng. Vừa húc xong thì bị nó quây lại đánh tới tấp. Tôi liền chạy về hướng Hà Nội. Chúng hô lên ” bắt lấy nó, bắt lấy nó,..”

Chạy được 1 lúc thì thấy Vũ Minh cũng chạy theo sau, đằng sau là 5 6 thằng cầm gậy đuổi theo. Chạy được chừng 100m thì một thằng nhẩy lên xe Mazda đuổi theo chúng tôi. Vũ Minh vừa chạy vừa hô “cướp, cướp,…cứu, cướp, cứu với,…” Nhưng người dân chỉ chạy xe chậm chậm lại để xem chứ ko giúp. Có người thì bảo ” em ko dám giúp đâu, em sợ nó trả thù em,… các anh chạy vào làng đi, nó ko đuổi đc đâu”.

Chỉ vài giây, quay lại nhìn thì thấy xe Mazda phi gần tới như muốn tông chết tôi. Tôi liền bật sang hàng rào (cao khoảng 1m5) bên kia đường (nhảy lần 1), chạy ngược chiều xe nhằm cản chở chúng. Vũ Minh cũng nhảy sang cùng tôi, ai ngờ mấy thằng AN đằng sau chạy cũng gần tới, chúng cũng nhảy sang bên kia đường. Vũ Minh cúi xuống nhặt viên gạch, giả vờ ném về phía AN thì chúng đứng khựng lại, ko tới gần nữa. Nhờ vậy mà chúng tôi được nghỉ khoảng 5s, sau đó chúng tôi tiếp tục chạy thì thằng xe Mazda vòng lên trên, chặn đầu chúng tôi, nó vừa mở cửa xe ra, thấy chúng tôi lao về phía oto, nó hoảng quá lại leo lên xe, đóng cửa lại, phi về phía chúng tôi. Sợ nó tông minh, tôi và Minh lại nhảy sang bên này đường (nhảy lần 2), chúng tôi lại chạy, dù cho chân mỏi rã rời, họng khô khốc, thở bằng tai. Lần nhảy này, vì di chứng của cú vụt vào mắt cá chân nên tôi nhảy hụt, trẹo chân luôn, đau điếng. Vũ Minh thấy thế dìu tôi chạy. Mấy thằng AN lại tiếp tục nhảy sang truy sát. Thằng Mazda lại quay xe sang bên này đường, chạy được chừng 200m nữa thì cái xe đuổi tới sát đít. Chúng tôi lại bật sang bên kia đường (nhảy lần 3). Mấy thằng AN nhìn chúng tôi nhảy qua nhay lại thì chán cmnl, chúng nó cũng thở dốc, chỉ còn đi bộ chứ ko chạy đuổi theo được nữa….

Con xe Mazda lại 1 lần nữa vòng đầu xe đuổi theo. Chúng tôi bảo nhau, thôi chạy vào làng, chứ nhảy qua nhảy lại thế này mệt đéo tả, kiểu gì cũng mất mạng… Thế là chúng tôi chạy vào 1 nhà ngay đầu ngõ. Vào trong sân nhà thì tôi chốt cổng lại, Minh thì la lên “cứu chúng cháu, chúng cháu bị tụi nó cướp”. Chạy vào nhà, Minh nhìn quanh, vớ được con dao, còn tôi thì nhặt 1 cây sắt lên. Chúng tôi đứng trong sân, chửi ” Địt cụ mày, vào đây tao giết hết chúng mày,…”

Mấy thằng AN đứng bên ngoài ngõ, ko dám xông vào. Thằng AN áo đỏ rút điện thoại ra gọi thêm đồng đội tới. Tôi quay sang hỏi chủ nhà “ở đây còn chỗ nào chạy nữa ko chú”. Họ bảo” đằng sau có lối thoát sang ngõ bên”. Tôi và Minh chạy ra đằng sau, may mắn thay, đằng sau đó là 1 nhà đang xây dở, có cái giàn dáo, tôi trèo lên trước, kéo theo Minh lên. Hai thằng ra bờ tường, nhảy từ trên tường cao hơn 2m xuống. Cú nhảy khiên chân tôi đau muốn khóc. Phải nén cái đau lại mà chạy tiếp. Chạy luồn lách trong ngõ, đến chỗ quặt thì tự bảo nhau “trái” “phải”phải, trái”. Chạy vòng vèo trong ngõ, đằng sau là tiếng rồ ga xe máy đuổi theo.

Tiếp tục chạy đến chỗ có ruộng đằng sau, chúng tôi rẽ phải, chạy dọc theo cái mương thối. Chân đau, cơ thể mệt, mấy lần chúng tôi rơi xuống cái hố bùn, rồi lại lồm cồm bò lên. Nghe thấy tiếng người lao xao ở đằng sau, chúng tôi núp vào 1 bụi dậm, sau đó cả 2 cúi thấp người, nấp sau những bụi hoa cỏ may mà đi. Bò trườn qua những ruộng rau đầy đất. Chúng vẫn cho người đi lùng ra đến tận mép ruộng. Chúng tôi trườn tới gần 1 cái mộ rất to, cả hai thằng nhảy thẳng vào nấp đằng sau cái mộ. Lúc này, hai đứa mới được thở một lúc. Nằm bẹp ra mộ… Sau đó, chúng tôi gọi đt cho chú Dung Truong và 1 số ae khác báo tin. Rồi tiếp tục bò qua cánh đồng Ngô tới 1 cái làng sâu bên trong, cách xa đường cái gần 1km.

Tới làng đó, chúng tôi chạy vào nhà dân nhờ cứu giúp ( nhà có 3 mẹ con), họ liền đóng cửa lại, kéo chúng tôi vào trong nhà. Họ đưa nước cho tôi uống, đem dầu gió xoa bóp chỗ đau cho tôi. Vũ Minh xin họ 2 bộ quần áo cũ (thực ra là giẻ lau nhà họ pacman emoticon ) và 2 chiếc mũ bảo hiểm. Chúng tôi thay đồ, cho quần áo vào 1 cái bao tải rồi từ biệt họ.

Cải trang thành nông dân, chúng tôi lê lết trên đường làng với cái thân xác đau nhức. Cứ mỗi lần có xe đi qua, chúng tôi lại cúi xuống giả vờ nhặt cỏ pacman emoticon Đi được khoảng 4 km thì em Tô (fb Pha Lê Tuyết) gọi, hỏi chúng tôi đang ở đâu, sẽ có ae qua đón. Thực sự chả biết đi đến đâu rồi, lê lết mãi tới tới được Trung tâm y tế Nghi Lộc, mình liền nhắn địa chỉ cho Tô, nhờ ae tới.

Lúc sau có anh Võ Tuấn và anh Thông Chương tới đón. Hai anh đưa chúng tới nhà a Võ Tuấn. Vừa tới nơi đã thấy cả 20 thằng AN đứng bên đường rồi. Vào nhà nghỉ được 1 lúc, chúng tôi được tin anh Đài bị trấn lột hết đồ, bị vứt xác ở Cửa Lò, đã được các ae đưa lên xe về HN an toàn, còn Thắng thì ko có tin tức gì. Khoảng 8h, chúng tôi quyết định đi ngay trong đêm. Nhờ có sự bài binh bố trận của các anh em Nghệ An đã cắt đuôi được tụi AN. Hai anh Thông Chương và anh Cường (chồng chị Kim Chi) đã đưa chúng tôi ra tận Diễn Châu bắt xe. Chúng tôi lên xe mà lòng đầy cảm kích.

Lúc này mới thấm câu hát của Nah Son Nguyen:
– Tao không vào địa ngục thì ai. ‪#‎ĐMCS‬

Cảm ơn anh Cường, anh Thông Chương, em Maria Nguyễn, anh Đức, chị Ki, em Tô, anh Võ Tuấn, anh Thái Văn Dung, chị Chi, chị Nguyễn Hoài Thu và nhiều anh em khác mà tôi ko nhớ hết tên đã không quản ngại đường xa đã tới yểm trợ cho chúng tôi.

Viết những dòng tường thuật này mà lòng đầy nỗi uất nghẹn. Tôi đã rớt nước mắt khi nhớ lại cảnh anh em của mình bị đánh. Bọn công an Nghệ An thực chất chỉ là 1 lũ nhát gan và rất hèn. Dùng 20 người để đánh 4 người là hèn, khi bị phản ứng lại mà đã rụt thì là nhát gan… Chúng mày, lũ AN Nghệ An, tao nhớ mặt từng đứa. Tao xin thề lần sau tao tới đất Nghệ An mà chúng mày còn chặn đánh thì kiểu gì tao cũng chém chết vài thằng.

Lũ công an Nghệ An là một lũ ăn cướp, chúng đã cướp đi toàn bộ Điện thoại, máy móc, toàn bộ giấy tờ và tiền của anh Đài, chúng lột hết đồ, chỉ để lại cho anh mặc 1 chiếc quần và 1 cái áo phông. Chúng cướp của bạn Thắng 1 chiếc điện thoại Iphone 5s và 3 triệu trong ví bạn. Chúng cướp 1 điện thoại Iphone 5s và 1 triệu đồng của bạn Vũ Minh. Chúng lấy hết đồ đạc trong túi của tôi, lấy hết giấy tờ xe, CMND, thẻ HSSV, thẻ Ngân hàng và số tiền gần 10 triệu của tôi (số tiền tôi tích lũy đi trồng rau nuôi cá thời gian qua để sau này làm ăn). Chúng cướp tất tần tật, mục đích chặn xe đánh chúng tôi cũng chỉ để cướp chứ không phải để hả giận, vì chúng làm gì còn liên sỉ nữa mà biết giận. Chúng cướp hết thành quả lao động của chúng tôi một cách dã man. Thử hỏi cái đất nước này còn luật pháp nữa ko. Cộng sản cứ làm thế này nhiều thì chúng càng sớm sập thôi. Chúng mày hãy nhớ, tao “CÒN SỐNG LÀ CÒN CHỐNG”. Xin hứa đấy!

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Hiến pháp: sửa đổi 2013, Luật Pháp, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Chủ tịch nước là ai?

Posted by hoangtran204 trên 08/12/2015

Chủ tịch nước là ai?

Theo định nghĩa thông thường, chủ tịch nước Việt Nam là “Nguyên thủ quốc gia của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, người đứng đầu Nhà nước Việt Nam, Tổng Tư lệnh các lực lượng vũ trang của Việt Nam thay mặt nước này về đối nội và đối ngoại” – Theo Wikipedia.

Với vai trò và trách nhiệm của mình, Chủ tịch nước phải là người lãnh đạo thực hiện các vấn đề phục vụ quốc kế, dân sinh, quốc phòng, an ninh nhằm đảm bảo cho đất nước hòa bình và ngày càng phồn vinh, người dân được ấm no và hạnh phúc.

Chủ tịch nước có vai trò như một Tổng thống ở các nước theo chế độ Tổng thống, có quyền hạn và nhiệm vụ hết sức quan trọng và lớn lao, có thể nói là chức vụ và quyền hạn cao nhất nước. Có trách nhiệm lãnh đạo đất nước theo chức năng và nhiệm vụ của mình. Đồng thời cũng chịu trách nhiệm trước đất nước về những thành quả và hậu quả của đất nước trong nhiệm kỳ của mình. Sự thành bại của đất nước phụ thuộc nhiều vào người đứng đầu của đất nước đó là rất lớn.

Nhìn ra thế giới

Nhìn ra thế giới, dù vẫn bị coi là một Tổng thống với nhiều nét hành xử của một nhân viên KGB Cộng sản, người ta vẫn thấy một Putin mạnh mẽ, đưa đất nước Nga vượt qua sóng gió, khó khăn để nước Nga trỗi dậy sau sự sụp đổ không thể cưỡng lại của đế chế Xô viết với biết bao hệ quả của một thời kỳ dài dưới chế độ Cộng sản. Đến nay Putin, 63 tuổi, không hề giấu diếm quyết tâm pḥục dựng quyền lực Nga sau nhiều năm lép vế trước Hoa Kỳ và các đồng minh NATO. Cuộc chiến ở Syria là môt quyết định mạnh mẽ, dứt khoát và làm thay đổi nhiều quan niệm, vị thế của nước Nga.

Cũng với vai trò của một Tổng Thống, Obama đã làm lay chuyển thế giới bằng những quyết định mạnh mẽ và kiên quyết của mình. Ông ta dẫn dắt nước Mỹ làm bá chủ thế giới qua hai nhiệm kỳ tổng thống của mình với những cuộc chiến từ xa đến gần và chịu trách nhiệm trước dân chúng về những vấn đề thuộc trách nhiệm của ông. Dưới sự lãnh đạo của ông, nước Mỹ vẫn dẫn đầu thế giới.

Người  ta cũng thấy một Tổng thống Thein Sein của Myanmar, ở một đất nước mà mới đây thôi, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt Nam còn nhắc nhở Myanmar về tiến trình dân chủ hóa đất nước. Ông Thein Sein đã mở rộng nền dân chủ dù ông gặp phải sự chống đối dữ dội trong hàng ngũ tướng lĩnh quân đội. Bắt đầu từ việc quyết định xóa án “quản thúc tại gia” kéo dài suốt 15 năm áp đặt lên bà Aung San Suu Kyi, khôi phục tư cách pháp lý của đảng NLD đối lập và xét lại quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Cho đến khi chấp nhận một cuộc bầu cử dân chủ và chấp nhận thất bại, chuyển giao quyền lực cho đảng đối lập đã chiến thắng mình trong hòa bình và được sự tôn trọng của cả thế giới.

Từ chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết diễn hài

Nếu như người ta thấy một Putin quyết đoán, một Obama mạnh mẽ, đầy quyền lực và chịu trách nhiệm, thì người ta cũng thấy những chủ tịch nước Việt Nam khác hẳn.

Trong vai trò Chủ tịch nước Việt Nam, Nguyễn Minh Triết có lẽ điều ông làm tốt nhất là “chém gió như thần” tạo ra những trận cười nghiêng ngả và những câu nói để đời trong dân chúng. Nào là ông ta sang Mỹ để “phân hóa nội bộ của Obama”, nào là cùng với Cuba gìn giữ hòa bình thế giới, khi Cuba thức, thì Việt Nam ngủ, khi Việt Nam thức thì Cuba… nghỉ”. Nào là “nói ở Việt Nam tham nhũng là không đúng, mà chỉ là… em mượn tí thôi” cho đến khi học tập Thánh Gióng về trời vui thú điền viên.

Thế rồi ông cũng về nhà vui thú điền viên và đất nước cứ chìm đắm dần trong nạn tham nhũng và tụt hậu.

Đến chủ tịch nước Trương Tấn Sang than thở

Có lẽ, trong cuộc đời Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trước con mắt quốc dân đồng bào, điều người ta thấy rõ nhất, là những lời hứa hẹn và rồi thì… than thở.

Cách đây gần 5 năm, khi tiếp xúc cử tri Quận 1, Sài Gònông Trương Tấn Sang nói: “Chúng tôi rất xúc động và cũng cảm thấy xấu hổ vì mình chưa làm được gì nhiều so với sự mong đợi của người dân…” và ” Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”.

 Người ta cứ tưởng khi ông biết trong đất nước này, trong cái đảng của ông đã có cả một bầy sâu thì khi làm Chủ tịch nước với chức năng và quyền lực trong tay ông sẽ làm đất nước thay đổi được gì chăng?

Thế nhưng, nhìn lại 5 năm qua với vai trò Chủ tịch nước, ông đã làm được gì cho đất nước qua những phát biểu của ông?

Về đối nội: Nạn tham nhũng không chỉ có tăng mà còn là phổ biến đến mức ông than thở: “Nhìn bản đồ tham nhũng của thế giới, buồn lắm, xấu hổ lắm”.

Không rõ ông xấu hổ với ai? Với thế giới bên ngoài khi Việt Nam dưới sự “lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện” của cái đảng Cộng sản của ông với một “nhà nước của dân, do dân, vì dân” mà ông đứng đầu, nay đã được “vinh dự” xếp hàng vào những nước tham nhũng nặng nhất?

Hay ông xấu hổ với người dân Việt Nam vẫn còm cõi chắt chiu từng đồng tiền xương máu bằng mại dâm, bằng nô lệ ở nước ngoài hay bán mặt cho đất bán lưng cho trời để nộp những đồng thuế máu xương đó cho đám quan chức cộng sản của ông vơ vét bỏ túi?

Hay ông xấu hổ với chính ông, qua cả 5 năm trời với chức vụ cao nhất, quyền lực lớn nhất vẫn cứ án binh bất động và bó tay thúc thủ để đồng đảng, đồng chí của ông cướp trắng trợn của người dân?

Năm năm trước ông nói: “Mục tiêu không thay đổi nhưng cơ chế, chính sách, tổ chức, chỉ đạo dẫn tới kết quả không tốt thì phải sửa, nhất quyết phải sửa. Điều đó là tự nhiên thôi, từ cấp trung ương đến địa phương” Thì bây giờ ông vẫn nói: “Tình hình tham nhũng vẫn còn phức tạp, ảnh hưởng đến phát triển kinh tế-xã hội đất nước. Vấn đề bây giờ là các cấp từ Trung ương đến cơ sở phải đồng lòng thực hiện với những giải pháp thiết thực, mang lại hiệu quả cụ thể”. Nội dung hai câu nói vẫn không có gì thay đổi, điều thay đổi chỉ có là giữa hai câu nói đó là một nhiệm kỳ ông giữ vai trò Chủ tịch nước với đầy quyền lực mà thôi.

Không chỉ nạn tham nhũng, mà những quyền cơ bản của người dân vẫn bị cướp đoạt trắng trợn, xã hội bất an, lòng người bất ổn. Đời sống người dân bị đe dọa từng ngày từ tai nạn giao thông hằng năm cướp đi hàng chục ngàn người, hơn cả một cuộc chiến tranh. Môi trường ô nhiễm nghiêm trọng, cả đất nước như một bãi rác của anh bạn vàng của đảng đổ sang. Đời sống người dân được ưu đãi tăng thuế liên tục, nạn bóc lột qua thuế má đã đến mức hết sức chịu đựng của người dân qua nền kinh tế độc quyền – Những đứa con nuôi của chế độ độc tài mà ra.

Người dân nai lưng làm lụng cả năm không đủ cho những cái gọi là tập đoàn nhà nước, doanh nghiệp quốc doanh” trả nợ. Người dân ốm đau cứ được ưu đãi tăng viện phí, giáo dục được ưu đãi tăng học phí và các khoản lạm thu… Nạn quan chức cướp bóc đất đai tài sản người dân đã đẩy người dân đến đường cùng thành các tập đoàn dân oan khiếu kiện khắp nơi dai dẳng và đông đúc.

Nghe những lời ông than thở, người ta có cảm giác ông như một người ngoài cuộc, như một kẻ bại liệt không có khả năng hành động chứ không phải là một công dân bình thường, chưa nói đến cương vị và trách nhiệm một Chủ tịch nước. Bởi một công dân bình thường, trước những vấn nạn như vậy với đất nước đã không thể ngồi yên, huống chi cứ ngồi phán như một người đứng ngoài đám tang mà chép miệng!

Về đối ngoại: Khi đất nước đang chịu họa xâm lăng, lãnh thổ Tổ Quốc đang đưới bàn chân kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, đội quân thứ 6 của Tàu cộng được đưa vào khắp đất nước, các nhà lãnh đạo Bắc Kinh ngang ngược tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của chúng, đưa tàu vào tận thềm lục địa Việt Nam, đánh cá, giết chết ngư dân Việt Nam… thì Việt Nam cũng chỉ cho người phát ngôn “quan ngại, quan ngại và quan ngại sâu sắc” như một cái băng rè nghe phát chán.

Trong khi đó các lãnh đạo đất nước bắt đầu từ Chủ tịch nước đoàn này sang đoàn khác lại rầm rập đưa hết tướng đến quân sang giao hảo với bọn xâm lăng mà không có một tiếng nói nào phản ứng dứt khoát. Trái lại, đội quân dưới quyền ông, từ Bộ trưởng Quốc phòng cho đến Phó thủ tướng đều nhất nhất để “đời con, đời cháu đòi lại” hoặc “hy vọng Trung Quốc giữ đúng lời hứa” và “tư tưởng ghét Trung Quốc là có hại cho dân tộc”.

Hỡi ôi, xưa nay hiếm có ai thừa thãi lòng tin vào lòng dạ con mèo trước miếng mỡ bày ra trước mắt không người trông coi.

Đã có thời, những ai dám nói Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam thì không bị tù tội cũng bị theo dõi, gây khó khăn và trở thành “phản động”. Những cuộc biểu tình yêu nước bị đàn áp khốc liệt. Và ngay cả cái gọi là Quốc Hội khi bàn đến đề tài Biển Đông cũng phải họp kín, cứ như chuyện mua bán thầm vụng ma túy xì ke hoặc làm điều gì đó bất chính vậy.

Cho đến khi tên giặc Tập Cận Bình được đón rước cẩn mật sang Việt Nam với bao nhiêu người dân Việt Nam bị bắt, bị đánh đập và trấn áp để họ Tập vào tận Quốc hội VN phát biểu. Rồi ngay sau đó, khi vừa dời chân khỏi Việt Nam, họ Tập đã đập ngay một đòn vào mặt những nhà lãnh đạo Việt Nam và sự đón tiếp “trọng thị” kia rằng” Biển Đông là của Trung Quốc. Đến khi đó, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang vẫn không có một lời nào về chủ quyền  lãnh thổ, về những hành động xâm lăng của Trung Quốc trong dịp ông đứng trước Đại Hội Đồng  Liên Hiệp Quốc mà ông chỉ mở miệng vài lời với báo chí bên lề cuộc họp rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Nhiều người cho rằng đó là sự phản ứng lấy lệ mà thôi.

Còn gì để hy vọng?

Trên cương vị là một Chủ tịch nước với quyền hạn lớn lao, người ta chỉ thấy một người suốt ngày kêu than, buồn bã và thất vọng. Những điều ông nói trước khi nhậm chức và sau khi chuẩn bị từ giã chức vụ không có gì khác nhau.

Ngay cả với cái Đảng của ông, ông là một trong mấy ủy viên Bộ Chính trị – Một cái bộ quái đản mà trên thế giới giờ không đếm đủ trên đầu ngón tay của một bàn tay – có quyền hạn vô biên mà đành chịu thúc thủ trước tất cả mọi vấn đề do đảng của ông đang gây tai họa cho đất nước. Vậy thì ai? Người nào có thể chịu trách nhiệm và để người dân có thể đặt lòng hy vọng?

Dù ông vẫn biết rằng: “Đừng tưởng dân im thì dân tin”. Điều này thì quả là đúng. Khi người dân buộc phải im tiếng trước súng đạn, nhà tù và bạo lực thì không có nghĩa là họ “tuyệt đối tin tưởng vào đảng” như thế hệ sau của ông là Nguyễn Thị Quyết Tâm đã từng ngộ nhận.

Người dân có cảm giác rằng những lời nói của ông là những câu ru ngủ và là một cách để đồng cảm với nạn nhân của chính mình. Tiếc rằng những lời ru ngủ không thể làm hết cơn bệnh và cơn đau của nạn nhân.

Thế rồi các ông lại đua nhau về vườn, vui thú điền viên sau một hai nhiệm kỳ ngồi chém gió, diễn hài và than thở. Chỉ có điều là cả dân tộc, cả đất nước đang kéo nhau tụt xuống hàng tận cùng của thế giới. Đó không chỉ là nỗi đau, là nỗi nhục mà là một tai họa cận kề cho tương lai Việt Nam và người dân là người trả giá.

Mười năm, hai nhiệm kỳ ngắn ngủi so với cả lịch sử của một dân tộc. Nhưng, quãng thời gian đó đối với một cuộc đời là không ngắn, và nhất là khi vận mệnh đất nước trước cơn nguy nan, thì mười năm là quãng thời gian quá dài để đưa đất nước đi lên hay tụt hậu.

Và mười năm đó, qua những lời của Chủ tịch nước phát biểu, người dân tự hiểu sẽ hy vọng vào đâu, vào điều gì cho đất nước, dân tộc này trong tương lai nếu vẫn cứ chế độ này tồn tại với tư duy “Bỏ điều 4 là tự sát”.

Hà Nội, Ngày 7/12/2015. Tuần kỷ niệm ngày Nhân quyền quốc tế

J.B Nguyễn Hữu Vinh

RFAvietnam.com

————–

Thời đại nào là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc?

Nếu được hỏi thời đại hay triều đại nào là huy hoàng nhất trong lịch sử dân tộc, bạn sẽ trả lời ra sao? Trả lời câu hỏi này hơi khó, vì đòi hỏi kiến thức lịch sử tốt và đánh giá khách quan. Thế nhưng đối với ngài Tổng Trọng thì câu trả lời đã dứt khoát: Thời đại Hồ Chí Minh.

Trong bài diễn văn kỉ niệm 125 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngài tổng bí thư nói “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam,” rồi hình như chưa đủ, nên ngài thêm: “là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội” (1). Ông giải thích rằng sở dĩ thời đại HCM là vàng son nhất vì VN từ một nước thuộc địa trở thành độc lập, tự do; vì phát triển theo xã hội chủ nghĩa; vì nhân dân từ nô lệ thành người làm chủ đất nước; vân vân.

Cố nhiên, đó là nhận xét và quan điểm của ngài. Có người đồng tình, nhưng tôi nghĩ số người không đồng tình chắc cũng ngang ngửa thậm chí cao hơn số người đồng ý. Những người không đồng tình chắc chắn xem xét đến những sự thật sau đây trong cách nhìn của họ:

Có ai dám chắc là nước ta đã độc lập, khi khái niệm này còn rất mơ hồ. Trong thực tế, VN lệ thuộc vào Tàu một cách đáng sợ về kinh tế và chính trị. Nước ta vẫn theo cái chủ nghĩa đã hết sức sống, mà chỉ cần đọc cái tên của chủ nghĩa đó là làm thế giới nhăn mặt. Khi mà người dân chưa được quyền đi bầu để chọn người xứng đáng thay mặt mình quản lí đất nước thì rất khó nói rằng người dân đã thật sự làm chủ đất nước.

Còn tự do thì chắc chắn nhiều người không đồng ý. Các tổ chức thế giới xếp VN vào những nước có hạn chế tự do báo chí nhất thế giới. Các nước cứ liên tục nhắc nhở VN nên tôn trọng quyền con người của công dân. Còn về kinh tế, cho đến nay, VN vẫn là một trong những nước nghèo trên thế giới, và đang bị rớt vào cái bẫy thu nhập trung bình. Chẳng những nghèo, mà khoảng cách giữa người giàu và nghèo càng gia tăng. Người dân hiện đang gánh trên vai hàng trăm loại thuế và chi phí, khổ hơn cả thời VN còn là thuộc địa của Pháp. Một vị thiếu tướng QĐND mới đây phát biểu rằng “Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa” (2).

Vị thế của VN vẫn còn rất thấp. Người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Hiện nay, VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa, và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (hạng 80) và Campuchea (hạng 79). VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng. Ngay cả nước láng giếng nhỏ là Kampuchea đã bắt đầu khinh thường và lên lớp VN! VN còn bị xếp hạng vào nước bủn xỉn nhất nhì trên thế giới, chỉ biết ăn xin mà chẳng giúp ai.

Và, người ta khinh VN ra mặt. Mới đây thôi, một viên chức Nhật Bản đặt câu hỏi trước báo chí VN [mà có thể hiểu nôm na] rằng “các anh còn ăn xin đến bao giờ nữa”? Viên chức này còn lên giọng mắng VN như mắng con: “Nếu có vụ tham nhũng nữa, Nhật sẽ ngưng viện trợ ODA cho VN”. Bất quá tam. Là người Việt Nam có tự trọng ai cũng cảm thấy nhục trước lời mắng mỏ đó.

Rất khó nói là thời đại huy hoàng khi mà đất nước đã bị mất mát về biển đảo cho giặc Tàu mà ngài xem là “anh em đồng chí”. Ngài cũng không nhắc đến những mất mát trên đất liền cũng cho cái đất nước mà một số người Việt ngọt ngào gọi là “đồng chí”, là “bạn”.

Ngài tổng không nói đến một thực tế rằng chưa có thời đại nào trong lịch sử dân tộc mà hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi, và hàng trăm ngàn người chết trên biển cả và rừng sâu trên đường tìm tự do. Đó là chưa nói đến hơn 3 triệu người bỏ mạng trong cuộc chiến huynh đệ mà đến nay vẫn chưa được đặt tên.

Chưa có thời đại nào mà hàng trăm ngàn phụ nữ Việt Nam bỏ quê đi làm vợ cho ngoại nhân Hàn, Đài, Tàu như hiện nay. Cũng chưa có thời đại nào mà nhân phẩm của người phụ nữ VN bị rẻ rúng và nhục nhã như hiện nay, được quảng cáo trên báo chí quốc tế như là những món hàng.

Những sự thật trần trụi và gần gũi đó (vẫn chưa đủ) cho thấy chúng ta khó có lí do để tự tuyên bố rằng thời đại HCM là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc.

Vậy thì câu hỏi là thời đại nào đáng tự hào và huy hoàng nhất? Thoạt đầu, tôi nghĩ ngay đến triều đại Nhà Lý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy triều đại Trần Nhân Tông mới là huy hoàng nhất. Ông là một vị vua anh hùng, vì đánh thắng quân Tàu và bảo vệ đất nước. Ông là một vị vua nhân từ, không trả thù giặc và đối xử đàng hoàng với đối phương trong nước. Ông là người có công chấn hưng Phật giáo và xiển dương văn học. Quan trọng hơn hết, ông là người xây dựng một nước Việt cường thịnh và bảo vệ sự vẹn toàn của tổ quốc. Ông còn nổi tiếng với câu nói “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta muốn lời nhắn nhủ này như một di chúc cho con cháu muôn đời sau.” Rất tiếc là ngày nay trong những người cầm quyền có còn mấy ai nhớ đến lời căn dặn của vua Trần Nhân Tông.

===

(1) http://vov.vn/chinh-tri/phat-bieu-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-tai-ky-niem-sinh-nhat-bac-401809.vov

(2) http://dantri.com.vn/blog/cuoi-len-dau-nhan-dan-con-kinh-khung-hon-dia-chu-tu-san-1078048.htm

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »