Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 5th, 2015

► Từ chối chức quyền là “có vấn đề về thần kinh”?

Posted by hoangtran204 trên 05/12/2015

Người ViệtKhi giảng viên Doãn Minh Đăng xin rút khỏi quy hoạch cán bộ, anh đã bị lãnh đạo nơi mình công tác nhận xét “có vấn đề về thần kinh”.

Tu choi chuc quyen la “co van de ve than kinh”?

Giảng viên Doãn Minh Đăng- người đang bị điều chuyển công tác vì “nói xấu” trường trên facebook.

Chưa hết vụ cô giáo nhận xét ông chủ tịch tỉnh kênh kiệu, dư luận lại bắt đầu xôn xao với một trường hợp mới, đó là anh Doãn Minh Đăng- giảng viên trường ĐH Kinh tế kỹ thuật công nghệ TP.Cần Thơ “nói xấu” nhà trường trên facebook đang bị xem xét kỷ luật.

Thực ra đằng sau câu chuyện phức tạp này không chỉ đơn giản chỉ là kỷ luật vì nói xấu nhà trường. Mối quan hệ giữa anh Đăng và Ban giám hiệu nhà trường đã xấu đi kể từ cuối năm 2014, khi anh từ chối vào quy hoạch vào vị trí Phó Hiệu trưởng nhà trường với lý do “muốn tập trung vào nghiên cứu khoa học”.

Anh Đăng cho biết: “Các thầy của tôi, rất nhiều người chỉ thích nghiên cứu khoa học chứ không muốn làm chính trị, không muốn làm quản lý. Cũng có người có khả năng vừa làm khoa học vừa làm quản lý. Bản thân tôi thì thấy mình chỉ thích hợp cho công tác chuyên môn. Nếu làm quản lý, chắc chắn việc nghiên cứu khoa học của tôi sẽ bị sao nhãng”.

 

Thay vì trân trọng nguyện vọng tốt đẹp này, nhà trường bắt đầu chuyển sang chế độ “super soi” và lãnh đạo nhận xét anh Đăng “có vấn đề về thần kinh”.

Khốn khổ thế đấy. Một giảng viên có trình độ, có khát vọng làm khoa học, luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ về chuyên môn, nhưng dám từ chối quy hoạch để trở thành lãnh đạo nên đã bị o ép tới mức phải công khai thái độ trên facebook và cuối cùng nhận kỷ luật cách chức phó trưởng khoa chuyển sang làm nhân viên Phòng đào tạo.

Doãn Minh Đăng là cán bộ được cử đi du học đợt đầu tiên theo đề án Mekong 1000 của TP.Cần Thơ, sau khi du học tại Hà Lan, anh về công tác tại trường. Trước đó, khi còn là học sinh phổ thông, Đăng cũng đã từng là nhà vô địch cuộc thi tháng của chương trình Đường lên đỉnh Olympia.

Đọc những bài trả lời phỏng vấn báo chí của anh Đăng, tôi thầm cảm phục người trí thức trẻ này. Về việc đền bù ngân sách đã bỏ ra đạo tạo mình trong trường hợp anh không còn cống hiến tại trường, Đăng nói:  “Riêng với cá nhân tôi thì tôi nghĩ khi đi học bằng ngân sách nhà nước cách đây 10 năm thì đó là một cố gắng lớn của nhà nước, số tiền ấy lớn và là tiền từ thuế của nhân dân nên tôi tự thấy có nghĩa vụ phải trả. Nếu không thể trả bằng cách cống hiến thì phải trả bằng tiền cho sòng phẳng”.

Một con người đáng quý như thế, có đầy đủ lòng tự trọng như thế mà cuối cùng bị o ép đến mức phải bỏ cuộc, không thể tiếp tục gắn bó với ngôi trường anh đã chọn để tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu khoa học, hỏi có buồn không?

Tôi tự hỏi, có thể còn bao nhiêu người giống anh Đăng trên khắp đất nước này, sau khi du học bằng tiền ngân sách, họ trở về với bao khát vọng cống hiến, nhưng cuối cùng đã bị đá văng ra khỏi guồng máy bởi không cùng chí hướng “lấy chức quyền làm mục đích tối thượng” của đời mình?

Đáng lý ra anh Đăng phải là một người thầy đáng trọng, câu chuyện về anh Đăng phải được lan truyền để tạo cảm hứng cho giới trẻ, để thay đổi cách nghĩ đã nhiều đời nay của người Việt: học chỉ để “làm quan” chứ không phải vì mưu cầu mở mang tri thức. Vậy mà kết cục của anh Đăng là thế đấy.

“Có vấn đề về thần kinh”, một lời nhận xét đầy xúc phạm nhưng chua xót thay, ở một góc độ nào đó, nó lại đúng đến đau lòng. Một con người ngay ngắn, tử tế lạc vào giữa một đám đông bước thấp bước cao, ngả nghiêng bợ đỡ và đội chữ “lợi quyền” lên đầu, thì bị nhận xét là “thần kinh” cũng là điều dễ hiểu.

Trong một xã hội mà những người như anh Đăng trở thành trường hợp hiếm hoi, bị ghẻ lạnh, xa lánh  như một con cừu không đi theo đàn mà cố tách ra để chọn hướng ngược dòng, thì đó là một nỗi buồn thấu đến tâm can cho lẽ phải.

    • Mi An

——–

Trong hoạt động nghiên cứu khoa học của tôi từ thời PhD đến nay, anh Trần Đình Quốc là người tôi gần gũi và trao đổi học thuật nhiều nhất, cho đến nay tôi vẫn được anh chỉ điểm nhiều điều để phát triển sự nghiệp khoa học và kiến thức chuyên môn. Cảm ơn anh Quoc Tran Dinh đã cho nhận xét, trong khi anh chắc đang rất bận với việc dạy và nghiên cứu ở nước ngoài. Xin chia sẻ cho mọi người xem bài viết của anh.

Quoc Tran Dinh with Minh Dang Doan.

Mấy ngày nay báo chí cũng như facebook dường như nóng lên với sự kiện liên quan đến vụ việc ở trường ĐHCN Cần Thơ, trong đó tâm điểm là anh bạn của mình, Doãn Minh Đăng.

Xuất phát điểm: Thực ra thì xuất phát điểm của vụ việc này chỉ là một vấn để rất rất nhỏ. Có thể tóm tắt như sau. Tháng 3/2015, Đăng đi dự hội nghị Tính Toán hiệu năng cao ở Hà nội, một hội nghị quốc tế được tổ chức bởi Viện Toán (GS HXPhú) và Heidelberg của Đức (một hội nghị quốc tế về tính toán khoa học hiếm hoi và truyền thống tổ chức 3 năm 1 lần ở Việt nam). Đăng đã tham dự hội nghị bằng cách tự túc kinh phí, chỉ trong vòng 1 tuần. Đăng bảo là đã báo cáo với Trưởng khoa, vv chứ không phải tự tiện nghỉ việc đi. Thực ra đối với một giảng viên thì việc này rất bình thường, nhưng ở ĐHCN Cần Thơ thì có lẽ là việc động trời. Do đó chắc trường bắt phải họp hành, báo cáo. Cách hành xử thường thấy ở các cơ quan nhà nước nói chung, tôi nghĩ vậy. Sự việc sau đó diễn ra thế nào thì chắc mọi người đã theo dõi qua báo chí và facebook nên thấy rõ.

Đam mê nghiên cứu khi về nước: Mình muốn nói thêm điều này để thấy rằng Đăng là một người rất đam mê làm nghiên cứu, tích cực tham gia hội nghị, hội thảo, dù phải bỏ tiền túi mình ra. Nhớ đợt tháng 9, một hội nghị tổ chức ở Viện Tính toán Tp HCM, Đăng đã đi xe máy từ Cần Thơ, hớt ha hớt hải tham dự hội nghị, ngủ chung với anh em vì không được tài trợ. Tranh thủ trao đổi với mấy bác giáo sư Việt kiều, khách mời và làm quen với các đại biểu khác từ Hà nội, vv. Điều này cho thấy Đăng thực sự là một người rất có đam mê làm khoa học, không như một số người (comment trên các trang báo) tỏ ra nghi ngờ điều Đăng đã nói, và phát biểu trên báo chí.

Đam mê học hỏi khi đi học. Bản thân mình quen Đăng cũng rất tình cờ, kể mọi người nghe chút. Số là Đăng học PhD bên Delf (Hà Lan), với nghiên cứu chính là về distribited model predictive control (mình không biết dịch ra tiếng việt là gì), ngày đó mình còn chưa làm PhD (thực ra đang đi xin học bổng khắp nơi trên mạng), đăng có tham gia 1 khoá học ở khoa Điện, KU Leuven, Bỉ. Người dạy khoá học lại là GS hướng dẫn PhD cho mình sau này. Mình đang trong giai đoạn xin học bổng, và GS đã đồng ý, tuy nhiên do một confict của mình khi nộp hồ sơ xin PhD cùng lúc 2 GS ở KU Leuven. Đăng đã rất nhiệt tình giúp đỡ giải quyết êm đẹp conflict này bằng cách làm cầu nối giao tiếp giúp mình với ông GS (ngày đó tiếng Anh của mình phải nói là rất tệ, giao tiếp không nổi kể cả nói và viết). Thế là anh em quen nhau từ đó. Đến nay cũng thấm thoát gần 8 năm. Gặp nhau cũng kha khá lần dù hai người ở hai nước khác nhau. Hai anh em đã cùng tham dự hội nghị, ở chung phòng, vân vân. Đăng là người trực tính, cực kỳ tốt bụng, hào phóng và rất ham học hỏi. Mấy lần tham dự hội nghị, mình thì hay lượn đi lượn lại đọc poster, …, nhưng Đăng thì rất chăm chỉ nói chuyện, làm quen với người mới, trao đổi, ghi chép. Mình viết cái này hơi dài nhưng cũng mong muốn cung cấp một thông tin cá nhân mong dân tình có một đánh giá khách quan về một con người, đừng để họ vướng vào những chuyện không đâu, “nổi tiếng” bất đắc dĩ để rồi mất thời gian, mất cơ hội và làm ảnh hưởng đến một con người đã được đào tạo bài bản và có tâm huyết với quê hương và chuyên môn.

Trở về: Đăng và mình kết thúc PhD gần như cùng thời điểm (không nhớ chính xác lắm, tầm gần cuối 2012). Trước đó và sau này anh em cũng trao đổi xem hướng tiếp theo sẽ thế nào. Đăng đã xác định trước là sẽ về, vì Đăng đi theo học bổng Master của Tp Cần thơ, nên không chủ động xin làm postdoc hay job sớm như mình. Sau này Đăng cũng chỉ sang báo cáo ở KU Leuven 1 lần nhưng đã quyết định về. Mình và Đăng thỉnh thoảng vẫn trao đổi qua skype hoặc facebook, vì anh em có ý định làm chung nghiên cứu với nhau, nhưng khi Đăng về ĐHCN Cần thơ thì gần như không có thời gian. Một vài dự định của hai anh em cũng bỏ dở. Chắc ai cũng cảm nhận được môi trường ở một đại học như ĐHCN Cần thơ sẽ không phải là điểm đến lý tưởng cho những ai muốn làm nghiên cứu vì nhiều lý do, trong đó có: thiếu đồng nghiệp có cùng chuyên môn để trao đổi, không có kinh phí để tham gia các hoạt động khoa học, lại ở xa TpHCM và HN nên không thể tự túc, dạy nhiều hết thời gian, vướng vào mấy việc hành chính và họp hành, làm gì cũng phải báo cáo báo kèo. Mình cũng mong muốn Đăng dứt ra với mấy công việc hành chính, và dại miệng nói Đăng đi tìm chổ khác ở TpHCM hoặc xin làm visiting nước khác hoặc ở châu Âu. Tuy nhiên mọi việc không đơn giản khi đã quay về với một môi trường như vậy hơn 2 năm. Mọi liên hệ bị thu hẹp, và trong hai năm đó sẽ gần như không có tiến triển gì nhiều trong nghiên cứu.

Kết: Cũng như mọi người, mình mong muốn mọi việc được giải quyết một hoà bình, có tình có lý sao cho Đăng có một cái kết thoả đáng và nhanh chóng. Chúc Đăng bình an và đạt được những bước tiến mới cũng như thành công trong thời gian tới.

 

———

Thông tin về những vấn đề xảy ra với một cán bộ khoa học của trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Giao Duc | Leave a Comment »

►Khi hạt giống ĐỎ tự tin…làm nhiệm vụ vì Công Lý???

Posted by hoangtran204 trên 05/12/2015

2-12-2015

TT – Chúng tôi gặp ông Cao Văn Hùng, nguyên điều tra viên chính trong cả hai vụ án vườn điều (năm 1993) và vụ án bà Lê Thị Bông (1998), sau ngày ông Huỳnh Văn Nén được minh oan. 

Ông Cao Văn Hùng - Ảnh tư liệu
Ông Cao Văn Hùng – Ảnh tư liệu

 Tỏ ra khá xúc động, ông Hùng nói:

– Đến giờ này, nói tôi không suy nghĩ gì là không đúng. Tôi bị tác động tư tưởng, tâm lý khi báo chí đồng loạt đưa tin. Có những thông tin mang tính xúc phạm cá nhân tôi, xuyên tạc sự thật và mục tiêu của họ là dồn ép để cơ quan chức năng phải xử lý tôi về mặt hình sự.

Tôi khẳng định quá trình điều tra tôi không làm gì trái pháp luật. Hồ sơ vụ án thể hiện tôi đã làm vô tư. Quá trình điều tra và kết thúc điều tra, kiểm sát viên phúc cung, chưa bao giờ ông Huỳnh Văn Nén khai bị đánh đập. Đến giờ này tôi rất xúc động về việc này…

* Ông Nén cho rằng đã bị bức cung, nhục hình trong cả hai vụ án mà ông là điều tra viên chính. Ông nói gì về vấn đề này?

– Trong giai đoạn từ năm 1993 đến 1998, ở địa bàn xã Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận liên tục xảy ra các vụ án giết người đặc biệt nghiêm trọng như vụ hai ông bà Ba Cám bị chặt cả đầu lẫn tay chân, vụ anh Nguyễn Văn Thủy bị giết, sau đó là vụ giết bà Dương Thị Mỹ, bà Lê Thị Bông.

Trước tình hình phức tạp, ban giám đốc Công an tỉnh Bình Thuận rất quan tâm. Mỗi vụ án xảy ra, gần như cả phòng PC16 (cơ quan điều tra lúc đó) đều tập trung tại địa bàn. Ban giám đốc đặt yêu cầu bằng mọi giá phải tìm ra thủ phạm để ổn định trật tự địa bàn.

Xảy ra vụ án bà Bông bị giết, quá trình khám nghiệm hiện trường và giám định tử thi, tôi chưa tham gia. Ba ngày sau tôi được điều động xuống cùng ban chuyên án tham gia điều tra. Chúng tôi lập kế hoạch rất cụ thể.

Chúng tôi loại trừ khả năng bà Bông bị giết do tình ái hoặc do thù tức mà nghi bị giết để cướp của. Danh sách các đối tượng tình nghi trên địa bàn được lập có Nguyễn Thọ và Hồ Văn Việt (người sau này bị Nguyễn Phúc Thành tố cáo là hung thủ giết bà Bông).

Cán bộ đi xác minh không phải tôi mà là người khác, họ cho biết Thọ và Việt đã đi khỏi địa bàn trước đó một tháng. Trên cơ sở đó, ban chuyên án đã loại trừ Việt và Thọ ra khỏi đối tượng nghi vấn. Trong danh sách các đối tượng tình nghi có ông Nén.

Quá trình điều tra, ông Nén khai ra 8 địa điểm đêm xảy ra vụ án ông có mặt, tuy nhiên khi chúng tôi xác minh đều không đúng.

Kết hợp với việc trong hai năm ông Nén có 17 lần vi phạm pháp luật, ban chuyên án họp và thống nhất bắt ông Nén về tội hủy hoại tài sản nhưng để điều tra về hành vi giết người, cướp tài sản.

Quyết định này đã được viện kiểm sát phê chuẩn. Xuất phát từ lời khai bất minh về thời gian của ông Nén, chúng tôi đã đấu tranh và ông Nén nhận tội. Quá trình thực nghiệm điều tra có nhiều cấp tham dự. Việc thực nghiệm phù hợp với biên bản khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi.

Sau đó chúng tôi họp hai ngành công an và kiểm sát. Tôi trình bày quan điểm trước cuộc họp và hai ngành đã thống nhất. Trên cơ sở đó, chúng tôi chuyển hồ sơ đề nghị viện kiểm sát truy tố.

Tôi khẳng định việc điều tra Huỳnh Văn Nén là tập thể điều tra viên mà tôi được giao nhiệm vụ chính. Tại trại tạm giam Công an tỉnh Bình Thuận, phòng giam có hướng ra phía đi lại của cán bộ và trại viên, mọi hoạt động trong phòng hỏi cung không thể che mắt người khác.

Thứ hai, quá trình điều tra có sự giám sát của viện kiểm sát mà cụ thể là kiểm sát viên Đinh Văn Lai. Vì vậy, tôi khẳng định không có bức cung nhục hình trong quá trình điều tra.

* Thế còn việc xác minh đơn tố cáo của ông Nguyễn Phúc Thành khi ông Thành làm đơn trình báo ông Nén không phải là hung thủ thì sao, thưa ông?

– Khi mẹ ông Thành gửi đơn đến cơ quan điều tra, thủ trưởng cơ quan điều tra tính toán thế nào tôi không biết, nhưng đã giao cho tôi và một phó thủ trưởng cơ quan điều tra vào trại giam gặp ông Thành để xác minh.

Khi đến nơi, phó thủ trưởng cùng ngồi với tôi, sau đó bỏ ra ngoài. Ông Thành trình bày tóm tắt việc được Thọ và Việt kể cho nghe đã giết bà Bông. Khi hai người bảo “tao vừa giết bà Bông”, Thành không tin, Thọ và Việt vạch chân ra chỉ vết máu ở quần.

Tôi ghi lời khai của Thành, sau đó về báo cáo với lãnh đạo. Lãnh đạo họp và đánh giá đối với tội phạm nghiêm trọng, đối mặt với án tử hình thì tâm lý phải che giấu, nhưng hai người này giết người xong lại chỉ dấu máu để làm chứng.

Vết máu đó trái với kết quả khám nghiệm tử thi là bà Bông bị chết ngạt, không có máu. Từ đó, chúng tôi đánh giá lời khai là không có cơ sở.

* Ông Nén đi tù oan 17 năm trong cả hai vụ án, ông có thấy mình có một phần trách nhiệm hay không?

– Khi ông Nén được đình chỉ điều tra, lục lại quá trình điều tra của mình, tôi thấy mình đã làm đúng quy định, không làm gì sai để đến giờ áy náy lương tâm hay lo lắng về trách nhiệm.

Trách nhiệm của tôi đến đâu, cơ quan chức năng sẽ làm rõ. Nếu đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự, người ta làm thì tôi phải chịu. Nhưng tôi xin nhắc lại, khi vụ án xảy ra tôi không trực tiếp khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi.

Tôi chỉ tham gia giai đoạn sau khi ban chuyên án đã xác minh và kết quả xác minh đã loại trừ Thọ và Việt. Tôi kế thừa toàn bộ chứng cứ mà các anh em đã làm.

Quá trình điều tra, tôi hoàn toàn làm đúng quy định, không có gì phải ân hận. Giờ ông Nén bị oan, tôi không nói được gì. Được phân công mảng trọng án là công việc rất vất vả, tôi làm việc vì say nghề chứ không vì động cơ, mục đích gì.

* Có khi nào vì tuổi trẻ, vì muốn chứng minh năng lực, vì thành tích mà ông nôn nóng muốn phá án nhanh chóng không?

– Hồi đó người tốt nghiệp đại học đếm trên đầu ngón tay ở các tỉnh phía Nam. Học Đại học An ninh chính quy ra và về phòng điều tra như tôi chỉ có 1-2 người. Tôi được coi là hạt giống đỏ của PC16. Đồng đội quá tin tưởng, đề cao tôi quá nên lúc đó tôi như người lên mây lên gió.

Trước đó tôi hoàn thành rất nhiều án truy xét nên có lúc tôi quá tự tin về năng lực của mình. Mặt khác, vì tín nhiệm của anh em càng thúc đẩy tôi hoàn thành nhiệm vụ.

Áp lực lớn hơn là địa bàn phức tạp, ban giám đốc hạ quyết tâm phải làm, “nếu không làm thì thầy trò mình đừng gọi là điều tra nữa”. Khi xảy ra vụ bà Bông, cũng vì danh dự, uy tín của công an, lãnh đạo nói “nếu vụ nào cũng tịt thế này thì còn gì danh dự công an nữa”.

Vì nhiệm vụ được giao, vì uy tín bản thân nên tôi đã làm hết sức mình. Có lẽ đến sau này tôi mới nhận thức được rằng có lẽ do say nghề quá.

Đến bây giờ, để xảy ra vụ án này, tôi không dám đổ trách nhiệm cho ai. Tôi là một trong những người tiến hành tố tụng trong vụ này, bên cạnh đó còn nhiều cơ quan như kiểm sát, công an, tòa án…

Án oan do bệnh thành tích

Cơ quan tố tụng kết luận ông Nén bị oan 17 năm, trong cả hai vụ án. Câu hỏi đặt ra tại sao đến nông nỗi này và trách nhiệm của cơ quan tố tụng đến đâu?

Tôi không đồng tình với quan điểm cho rằng trách nhiệm thuộc về điều tra viên Cao Văn Hùng hay một cá nhân nào đó. Ông Hùng vì tuổi trẻ, vì say mê nghề nghiệp và đã phải trả giá.

Tuy nhiên chúng ta phải xem xét lại, một điều tra viên không thể bắt ai được, bên cạnh họ còn có thủ trưởng, còn có kiểm sát viên. Khi điều tra viên không tỉnh táo, người bên cạnh và cấp cao hơn phải kiểm sát, nhất là với các vụ án nghiêm trọng.

Tiếc rằng trong vụ án hậu vườn điều, điều tra viên đã quá tự tin, kiểm sát viên cũng vậy và lãnh đạo viện kiểm sát cũng vậy.

Kiểm sát viên có nhiệm vụ giám sát việc tuân theo pháp luật trong quá trình điều tra vụ án, tuy nhiên họ lại không phát hiện vấn đề gì mâu thuẫn của vụ án để kiến nghị, trái lại còn ủng hộ quan điểm của điều tra viên.

Ông Nén cho rằng bị bức cung, nhục hình nhưng quá trình kiểm sát không phát hiện, ra tòa hội đồng xét xử cũng bảo vệ quan điểm quá trình điều tra là đúng. Cái sai xảy ra có hệ thống chứ không phải lỗi của một mình điều tra viên.

Việc làm oan ông Nén là cái sai không chấp nhận được của cơ quan tố tụng tỉnh Bình Thuận nói chung, bản thân ông Cao Văn Hùng là điều tra viên nói riêng.

Tôi không đồng ý với quan điểm của một số cán bộ hiện nay là hễ cứ thành tích thì nói do tôi chỉ đạo, lãnh đạo, còn khi có khuyết điểm xảy ra thì lại đùn đẩy trách nhiệm tại cậu ta làm thế. Đây là bệnh thành tích cần phải bị lên án.  Luật sư BÙI ĐÌNH ỨNG (Đoàn luật sư TP Hà Nội)

TÂM LỤA thực hiện (tamlua@tuoitre.com.vn)

VÌ CÔNG LÝ

Truong Huy San

3-12-2015

Đọc những lời nói dối trơ trẽn của điều tra viên Cao Văn Hùng mà thêm tởm lợm. Nhưng oan sai là câu chuyện không chỉ của một con người.

Các cơ quan tố tụng đã không có công lao gì trong việc minh oan cho cho ông Huỳnh Văn Nén hay, trước đó, ông Nguyễn Thanh Chấn. Nếu thủ phạm không đầu thú trong vụ ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang hay người bạn tù giang hồ không có chút nghĩa hiệp, trong vụ Huỳnh Văn Nén, thì ông Nén, ông Chấn đã phải bị bắn hoặc rũ tù.

Làm sao bắt một người vô tội chứng minh là họ bị bức cung, nhục hình khi họ đã bị còng tay trong bốn bức tường của nhà tù. Nhưng một người thơ ngây nhất cũng phải biết tự hỏi làm sao một người vô tội lại có thể khai ra các tình tiết giết người mà họ không hề thực hiện.

Các cơ quan tố tụng nếu cứ nhân danh chống tội phạm để vi phạm tố tụng (bức cung, nhục hình…) thì oan sai sẽ không bao giờ dừng lại.

Nếu các cơ quan tố tụng (kể cả giữa các cấp sơ thẩm, phúc thẩm) không độc lập để giám sát lẫn nhau thì không những không đủ khả năng tự phát hiện oan sai và chịu thừa nhận oan sai mà còn phải bao che lẫn nhau nếu không muốn ôm nhau cùng chết.

Nếu một nền tư pháp mà không coi tìm kiếm công lý là mục tiêu tối thượng thì nhiệm vụ chống tội phạm cũng sẽ thất bại.

Phá án mà chỉ vì thành tích, chỉ để được thăng chức, lên lương, vì “uy tín của ngành công an” (như lời của Cao Văn Hùng) thì càng nhanh chóng làm mất uy tín của ngành và chỉ làm gia tăng tội phạm.

Cứ đưa một người vô tội vào tù là lại hợp pháp hóa cho những tên tội phạm thực sự để chúng (có thể) tiếp tục gây án ở bên ngoài.

Đã đến lúc các cơ quan tố tụng phải biết chấp nhận thất bại nếu không đủ khả năng tìm ra bằng chứng. Đừng sợ mất uy tín của ngành. Khi chấp nhận thất bại vì không có bằng chứng có nghĩa là các cơ quan tố tụng đã biết không dùng quyền lực của mình để chà đạp lên công lý.

——–

Vì sao ông Cao Văn Hùng, điều tra viên vụ ông Nén, xin gia nhập đoàn luật sư và bị đoàn LS Hà Nội từ chối? (2-12-2015)

 

Ông Huỳnh Văn Nén thoát án tử ra sao? (1-12-2015)

 

 

 

Trên đây là sự tự tin của công an tỉnh, viện kiểm sát tỉnh, và tòa án. Dưới đây là sự tự tin của công an phường:

Tưởng gái mại dâm, đánh 2 cái, Công an đền gần 2 triệu

TRƯỜNG TRUNG | 03/12/2015

Tưởng gái mại dâm, đánh 2 cái, Công an đền gần 2 triệu

Bà Nguyễn Thị Khả (57 tuổi) đứng chờ xe buýt thì bị công an đánh.

 

Trung úy Phùng Văn Phương (Công an P.Mỹ An, Q.Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng) thừa nhận trong lúc làm nhiệm vụ đã vung gậy cao su đánh hai cái vì tưởng người phụ nữ đó là gái mại dâm.

Đến chiều 2-12, vết bầm tím của bà Nguyễn Thị Khả (57 tuổi, trú tổ 89, phường Chính Gián, quận Thanh Khê, Đà Nẵng) vẫn không thuyên giảm dù đã 4 ngày trôi qua.

Theo trình bày của bà Khả, hai vết bầm tím này là do một công an tên Phương đánh bà vào tối 27-11.

 Vết thương bầm tím trên người bà Khả

Vết thương bầm tím trên người bà Khả

Bỗng dưng bị đánh khi đứng đợi xe

Bà Khả cho biết bà làm nghề đi nuôi sản phụ chờ sinh. Tối 27-11, sau khi chăm sóc xong cho một sản phụ tại Bệnh viện Phụ sản – nhi Đà Nẵng (quận Ngũ Hành Sơn), bà đứng ở đầu cầu Trần Thị Lý (phường Mỹ An) để chờ quá giang xe về nhà ở quận Thanh Khê.

“Lúc đó là khoảng 21g30, tôi đang đứng đợi xe bỗng dưng bị đánh vào bắp đùi khiến tôi ngã khuỵu xuống đường. Tôi quay lại thấy một người mặc đồng phục công an và một người dân phòng mà không hiểu chuyện gì.

Vì bị đánh bất ngờ nên tôi quay lại hỏi tại sao ra tay đánh tôi, anh này nói “bà im đi” rồi tiếp tục vung gậy đánh thêm một cái vào phần mông. Tôi xông tới xem số hiệu trên ngực áo nhưng không thấy, sau đó anh này lên xe bỏ đi” – bà Khả kể.

Sau khi bị đánh, bà Khả nhờ người đưa đi nhập viện. Một ngày sau, bà Khả tìm đến Công an phường Mỹ An để phản ảnh vụ việc.

Bác sĩ Nguyễn Hoàng Sơn (khoa ngoại, Trung tâm Y tế quận Thanh Khê) xác nhận bà Khả nhập viện với hai vết bầm tím ở mông phải và bắp chân trái. Đến chiều tối 2-12, bà Khả vẫn phải tiếp tục nằm tại Trung tâm Y tế quận Thanh Khê.

Nghĩ là gái mại dâm nên đánh 2 cái

Chiều 2-12, trao đổi với Tuổi Trẻ, trung tá Nguyễn Cường, trưởng Công an phường Mỹ An, xác nhận trung úy Phùng Văn Phương (công tác tại công an phường) chính là người đã vung gậy cao su đánh bà Khả tối 27-11.

Ông Cường cũng cho biết vụ việc vừa được trung úy Phương báo cáo miệng chiều 2-12.

“Nguyên tắc của việc bắt đối tượng mại dâm là phải bắt quả tang, và dù là đối tượng mại dâm cũng không được đánh người.

Đồng chí Phương hành động như vậy chưa đúng nhưng cũng thông cảm phần nào vì quá trình xử lý đối tượng mại dâm quá phức tạp, người dân liên tục bức xúc phản ảnh tụ điểm đầu cầu Trần Thị Lý thường xuyên có gái mại dâm hoạt động” – trung tá Cường nói.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, trung úy Phùng Văn Phương thừa nhận mình đã sai khi đánh bà Khả.

Theo trung úy Phương, trong lúc làm nhiệm vụ truy quét mại dâm tại khu vực mà người dân hay phản ảnh thì phát hiện có hai phụ nữ đang đứng trên lề đường, trên tay cầm mũ bảo hiểm.

Khi thấy lực lượng xuất hiện, một trong hai người bỏ chạy, chỉ còn lại bà Khả.

“Tôi thấy bà Khả quen quen nên vung gậy đánh hai cái vì nghĩ là gái mại dâm. Quá trình đó cũng có xảy ra cự cãi. Cá nhân tôi cũng đã xin lỗi và hỗ trợ tiền thuốc men cho bà Khả 1.950.000 đồng” – ông Phương nói.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Luật Pháp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | 1 Comment »