Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 4th, 2015

►Giỏi nhất về tạo oan khiên?

Posted by hoangtran204 trên 04/12/2015

Nguyễn Tuấn

4-12-2015

Độ 2 năm trước, một vị chức sắc trong Quốc hội làm cho cả nước ngạc nhiên khi ông tuyên bố rằng cơ quan điều tra của Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới (1). Câu phát ngôn đó làm cho Quốc hội vốn rất buồn tẻ đột nhiên náo nhiệt lên vì cái tính hài hước của nó. Nhưng những vụ án oan thấu trời xanh mà báo chí phanh phui trong thời gian qua làm cho công chúng hiểu hơn về câu nói của vị quan Quốc hội đó: Giỏi nhất thế giới về tạo oan khiên.

Cho đến nay thì những ai theo dõi thời sự chắc đã biết về người tù thế kỉ có cái tên rất hiền lành và Nam Bộ: Huỳnh Văn Nén. Ông Nén mới được “trả tự do” sau 17 năm ngồi tù hàm oan. Ông bị cơ quan điều tra tỉnh Bình Thuận ép cung, mướm cung, và tra tấn bắt ông phải nhận tội giết người hai lần. Thế là toà án tống ông đi tù mười bảy năm ròng rã. Luật sư Lê Công Định viết “Ai từng đi tù ở chế độ này sẽ thấu cảm được nỗi đau thế nào khi chịu bản án oan 17 năm.” Ngay vào tù ông mới 36 tuổi, ngày ra tù ông đã 53. Tính theo thời gian, cái hệ thống này đã một cách tàn nhẫn cướp đi hơn 1/5 cuộc đời của ông.

Nhưng ông Huỳnh Văn Nén không phải là người duy nhất chịu hàm oan; một nạn nhân khác ở ngoài Bắc là Nguyễn Thanh Chấn cũng bị đi tù 10 năm trời vì một bản án sai. Cũng như ông Nén trong Nam, ông Chấn bị công an Bắc Giang tra tấn, dùng nhục hình, và ép cung để ông phải nhận tội giết người. Những hình thức và phương tiện tra tấn mà ông Chấn kể lại giông giống như những hình thức chúng ta đọc trong sách thời Trung Cổ.

Cả hai trường hợp, ông Huỳnh Văn Nén và Nguyễn Thanh Chấn, đều bị đi tù với sự tắc trách, bất tài, và tàn ác của nhân viên điều tra. Cả hai người trực tiếp điều tra và tra tấn hai nạn nhân vừa kể có một hướng đi sự nghiệp khác nhau. Trường hợp ông Chấn thì thủ phạm bức cung và tra tấn là thượng tá Đào Văn Biên, nổi tiếng là “chuyên gia tra tấn”, được khen thưởng. Một chuyên gia tra tấn khác là Ngô Đình Dung thì được thăng chức. Còn trường hợp ông Nén, thủ phạm tra tấn và bức cung tên là Cao Văn Hùng, người gốc Thanh Hoá, trở thành … luật sư!

Điều đáng chú ý là trong hai trường hợp trên, các thủ phạm tra tấn và dùng nhục hình và thẩm phán KHÔNG HỀ TỎ RA HỐI HẬN. Khi được hỏi về vụ hàm oan của ông Nguyễn Thanh Chấn, viên thẩm phán, là một cựu quân nhân, chỉ than thở là “tai nạn nghề nghiệp”. Điều bỉ ổi hơn là viên thẩm phán tên Phạm Tuấn Chiêm này còn nói rằng y làm đúng qui trình và nói thẳng rằng “Tôi không ân hận” (3). Không ân hận vì cái án oan để người ta đi tù 10 năm!

Ông Cao Văn Hùng - Ảnh tư liệu
Ông Cao Văn Hùng – Ảnh tư liệu

Cái câu “không ân hận” đó được lặp lại bởi điều tra viên Cao Văn Hùng trong trường hợp ông Huỳnh Văn Nén. Sau khi ông Nén được trả tự do, và được báo chí hỏi về vụ hàm oan, thì Hùng tuyên bố rằng y “không làm gì trái pháp luật”, “làm đúng qui định”, và không hề tỏ ra ân hận hay áy náy gì cả (4). Hùng còn tỏ ra nguỵ biện một cách nguy hiểm khi nói rằng vụ án là nghiêm trọng và mô tả nạn nhân một cách “graphic” (như chặt đầu, chặt tay) (4)để đánh vào tâm lí ghê tởm và cảm tính của công chúng, và làm giảm nhẹ cái bất tài của y. Đúng như nhà báo Huy Đức nhận xét, Cao Văn Hùng nói láo trơ trẽn và tởm lợm (5). Một kẻ như thế mà được hành nghề luật sư! Phải nói đây là một kẻ nguy hiểm trong xã hội cần phải lưu ý và tránh xa.

Tôi cực kì kinh ngạc khi cả hai người điều tra viên ở hai nơi khá xa nhau mà họ có suy nghĩ giống nhau và dùng chữ giống nhau! Cả hai đều thản niên nói là làm đúng qui trình (câu nói thời thượng của quan chức!) Cả hai đều không tỏ ra ân hận, và nói thẳng như thế. Cả hai đều không xin lỗi nạn nhân. Cả hai đều tỏ ra khá tàn ác trong điều tra. Dĩ nhiên, cả hai đều là sản phẩm của một hệ thống đào tạo. Và, phải nói là cái hệ thống này có hiệu quả cao vì cho ra sản phẩm rất giống nhau, từ hành động đến suy nghĩ trong đầu và lời nói.

Nhưng trong thực tế thì còn biết bao nhiêu oan khiên khác chưa được nhắc đến. Hàng ngàn hay hàng chục ngàn trường hợp như ông Huỳnh Văn Nén và Nguyễn Thanh Chấn đã xảy ra hay sắp xảy ra? Không ai biết được, nhưng ai cũng cảm thấy oan khiên trong cái xã hội này càng ngày càng chồng chất. Cần nói thêm rằng cả hai ông Chấn và ông Nén được giải oan vì hung thủ ra thú tội, chứ chẳng phải do điều tra viên giải án.

Đến bây giờ thì vị chức sắc Quốc hội chắc phải hối hận về lời tuyên bố trước công chúng rằng cơ quan điều tra của Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới. Qua hai vụ trên công chúng dần dần hiểu câu nói của ông đại biểu Quốc hội: toà án và cơ quan điều tra Việt Nam giỏi nhất thế giới về bức cung và tạo hàm oan.

====

(1) http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/co-quan-dieu-tra-viet-nam-thuoc-hang-gioi-nhat-the-gioi-2906619.html

(2) https://caunhattan.wordpress.com/2013/11/07/cong-an-tra-tan-ong-nguyen-thanh-chan-duoc-thu-tuong-va-bo-truong-bo-cong-an-khen-thuong/

(3) http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tham-phan-xu-oan-ong-chan-toi-khong-an-han-3088193.html

(4) http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20151202/dieu-tra-vien-vu-an-huynh-van-nen-toi-da-qua-tu-tin/1013152.html

(5) https://www.facebook.com/Osinhuyduc?fref=ts

Đọc lời trần tình của ông Huỳnh Văn Nén tôi thấy khâm phục cho cách diễn đạt mạch lạc của ông. Có thể xem đây là một bản cáo trạng:

“Tôi là Huỳnh Văn Nén, còn được gọi là ‘người tù thế kỷ’ vì bị 2 bản án oan cùng về tội giết người. Tôi đã đi tù hơn 17 năm vì sai sót có chủ đích của những người làm trong cơ quan tố tụng”.

Hơn 17 năm qua, gia đình tôi tan nát, các con lớn lên không được cha dạy dỗ, miếng ăn cũng không đủ no. 17 năm sau tôi trở về, làng xóm thay đổi, chỉ có nhà tôi còn xơ xác. 17 năm cha tôi không được một giấc ngủ tròn, tuổi của ông đáng lẽ được an nhàn bên con cháu thì phải ngược xuôi lo toan cho tôi.

17 năm qua khi tôi ở tù, mẹ tôi ra đi với nỗi lo đau đáu. Trước khi nhắm mắt, bà vẫn nói với cha tôi rằng hãy lo cho tôi.

Có ai trên đất nước này khổ như tôi không, chắc không và tôi cũng không muốn điều đó, dù chỉ 1 ngày cũng không ai muôn nếm trãi. Hôm trước đã có người hỏi tôi, khi ở tù có bao giờ bác nghĩ bác sẽ chết. Tôi trả lời ‘không’ bởi không có niềm tin vào công lý rằng người ta làm oan cho tôi thì ắt có chỗ minh oan cho tôi. Tôi kiên trì với điều đó và không nhận một mức ân xá hay đặc xá nào. Và cuối cùng, dù muộn, nhưng niềm tin của tôi đã trở thành hiện thực.

Tôi đã được đình chỉ điều tra, được tự do, trở về với cuộc sống đời thường. Tôi mong rằng bằng những đòn roi, oan ức mà tôi phải chịu, các điều tra viên, thẩm phán khi đặt bút phán quyết một điều gì hãy cân nhắc thật kĩ, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng pháp lý để không làm oan cho một người nào nữa.”

———-

 

Vì sao điều tra viên vụ ông Nén bị đoàn LS Hà Nội từ chối?

3-12-2015

 

Luật sư Triển khẳng định, sau khi xem xét kỹ càng, Đoàn Luật sư Hà Nội đã quyết định không chấp nhận đơn xin gia nhập của ông Cao Văn Hùng, điều tra viên trong vụ án oan ông Nén.

Từng đe dọa, đề nghị khởi tố luật sư của ông Nén

Trao đổi với chúng tôi vào sáng 3/12, Tiến sỹ, luật sư Trần Đình Triển, Phó Chủ nhiệm đoàn Luật sư Hà Nội cho biết, vụ án oan sai của ông Huỳnh Văn Nén và đã khiến dư luận hết sức quan tâm.

“Không chỉ ở Việt Nam mà các nước cũng có oan sai nhưng trong vụ việc của ông Huỳnh Văn Nén sự oan sai hoàn toàn khác các vụ án khác, kể cả đối với vụ việc của ông Nguyễn Thanh Chấn.

Ở đây, luật sư tham gia bào chữa cho bị cáo đã có những bằng chứng, phân tích và đã kiến nghị có dấu hiệu oan sai nhưng điều đáng tiếc đã không được các cơ quan tiến hành tố tụng, đặc biệt là cơ quan CSĐT của Bình Thuận chấp thuận.

Đồng thời, trân trọng ý kiến của luật sư để làm rõ mà lại bỏ qua rồi quay qua hướng lấy lời khai của các bị can và lời khai đó của các bị án trong quá trình kêu oan khẳng định bị bức cung, mớm cung.

Họ không căn cứ vào tình tiết khách quan vụ án để xem lời khai của bị can, bị cáo có chính xác không, dẫn đến buộc tội và ông Nén phải chịu 17 năm tù”, luật sư Triển nói.

Cũng theo luật sư Triển, tư tưởng của cơ quan điều tra CA Bình Thuận trong vụ án ông Nén có thể được coi là “thành tích chủ nghĩa, lấy việc bắt người, khai thác, lấy lời khai của bị can, bị cáo bằng mọi biện pháp để kết tội. Đó nguyên nhân chính của việc oan sai”.

Không những vậy, theo luật sư Triển, trong vụ án oan ông Nén, cơ quan cảnh sát điều tra Bình Thuận lúc đó đã không tôn trọng ý kiến luật sư.

“Và cựu điều tra viên Cao Văn Hùng và cơ quan cảnh sát điều tra Bình Thuận còn làm văn bản gửi tới các cơ quan có thẩm quyền đề nghị xem xét, xử lý, kỷ luật và khởi tố đối với các luật sư tham gia tố tụng trong vụ án.

Ở Đoàn Luật sư Tp Hà Nội có 3 luật sư bị cơ quan CSĐT đề nghị như vậy là luật sư Phạm Hồng Hải, luật sư Trần Vũ Hải và luật sư Bùi Đức Trường”, luật sư Triển thông tin.

Ông Huỳnh Văn Nén khóc trong lúc phát biểu tại buổi xin lỗi chính thức được tổ chức vào sáng 3/12.
Ông Huỳnh Văn Nén khóc trong lúc phát biểu tại buổi xin lỗi chính thức được tổ chức vào sáng 3/12.

Khẳng định thêm việc này, luật sư Trần Vũ Hải (Đoàn Luật sư Hà Nội) cũng cho biết thêm. chính cựu điều tra viên Cao Văn Hùng, người trực tiếp điều tra vụ Huỳnh Văn Nén và hai cơ quan tố tụng Bình Thuận (viện KSND và TAND) đã đòi khởi tố 3 luật sư.

“Vì cho rằng chúng tôi xuyên tạc, vu khống, xúc phạm họ khi bào chữa cho bị cáo Huỳnh Văn Nén. Luật sư đấu tranh đưa ra bằng chứng mà họ không thể bác bỏ được.

Thế nên họ cho rằng luật sư lợi dụng quyền bào chữa, vị trí của mình để xuyên tạc, xúc phạm, làm mất uy tín của họ. Chúng tôi chỉ chứng minh việc họ làm sai lệch hồ sơ, đẩy người vô tội bị oan, sai.

Nhưng giờ ai xúc phạm ai và sai đúng như thế nào thì giờ đã rõ rồi”, luật sư Trần Vũ Hải nhấn mạnh.

Bác đơn xin gia nhập Đoàn LS Hà Nội của ông Hùng

Cũng theo Luật sư Trần Đình Triển, theo quy định của Luật luật sư với trường hợp của ông Cao Văn Hùng là có thời gian dài làm điều tra, từng tốt nghiệp ĐH An ninh nên không phải qua lớp bồi dưỡng luật sư và không phải qua thời gian tập sự hành nghề luật sư.

Ông Hùng có quyền trực tiếp làm đơn xin Bộ Tư pháp cấp chứng chỉ hành nghề luật sư và cũng theo Luật luật sư, khi có chứng chỉ thì được quyền làm đơn xin gia nhập Đoàn Luật sư các tỉnh, thành phố.

Năm 2002, khi được giao thụ lý vụ án buôn bán trái phép chất ma túy, ông Hùng đã “rỉ tai” cho người nhà đối tượng khiến bị can này bỏ trốn trước khi có lệnh bắt khẩn cấp nên bị đuổi khỏi ngành.

Bị loại khỏi ngành Công an, ông Cao Văn Hùng làm nhân viên Hạt Kiểm lâm Hàm Thuận Bắc (Bình Thuận). Năm 2014, ông Hùng xin gia nhập Đoàn Luật sư tỉnh Bình Thuận, nhưng không được.

“Khi ông Hùng nghỉ hưu, gia đình chuyển về sinh sống tại Hà Nội, được Bộ Tư pháp cấp chứng chỉ hành nghề luật sư thì cách đây khoảng 4 tháng, Đoàn Luật sư Hà Nội có nhận được đơn, hồ sơ xin gia nhập của ông này.

Luật sư Trần Đình Triển
Luật sư Trần Đình Triển

Sau khi xem xét, Ban chủ nhiệm không đồng ý đơn xin gia nhập này, do tại thời điểm đó, ông Hùng là điều tra viên chính của vụ án Vườn điều đã có kết luận oan sai và vụ án ông Nén đang được các cơ quan có thẩm quyền xem xét.

Vì vậy, quan điểm của chúng tôi là không chấp nhận cho ông Hùng gia nhập mà chờ kết luận cuối cùng của cơ quan có thẩm quyền xử lý vi phạm dẫn đến oan sai trong vụ án Vườn điều và có thể vụ án ông Nén”, luật sư Triển thông tin.

Căn cứ thứ 2 để Đoàn luật sư Hà Nội không đồng ý là do thông tin mà Đoàn có được về việc sau khi nghỉ hưu, ông Hùng còn mang danh cán bộ pháp chế của một tổ chức để hoạt động và ký hợp đồng pháp lý với tư cách cá nhân.

“Theo quy định của pháp luật, việc kinh doanh dịch vụ tư vấn pháp là ngành nghề kinh doanh có điều kiện. Đó là những căn cứ chính mà chúng tôi chưa chấp nhận cho ông Hùng gia nhập”, ông Triển nói thêm.

Cũng theo ông Triển, sau khi trả lời, ông Hùng đã có đơn khiếu nại đến Bộ Tư pháp, Liên đoàn Luật sư Việt Nam về việc không giải quyết cho ông gia nhập đoàn.

“Để có thêm căn cứ để khẳng định việc này, luật sư Phạm Hồng Hải, nguyên Phó Chủ nhiệm LĐ LSVN, Chủ nhiệm Đoàn LSHN đã có văn bản nêu dẫn chứng, kiến nghị Đoàn không cho ông Hùng gia nhập.

Đồng thời, chúng tôi đã cử luật sư Chu Văn Khang và Trần Vũ Hải vào Bình Thuận để làm việc với một số cơ quan xác minh một số căn cứ để trả lời Bộ Tư pháp, Liên đoàn.

Trong lúc chúng tôi đang triển khai thì ông Hùng có đơn tự nguyện xin rút lại đơn gia nhập”, luật sư Triển cho biết thêm.

Luật sư Triển cho nhấn mạnh, sau đó và hiện nay, ông Hùng có tham gia Đoàn Luật sư tỉnh nào, có hoạt động hành nghề với tư cách luật sư hay không thì ông không nắm được.

Cùng với đó, luật sư Trần Đình Triển cũng bày tỏ, với tư cách là điều tra viên phải làm đúng, đủ, khách quan, quyền của bị can, bị cáo, con người phải được tôn trọng theo quy định của Hiến pháp.

“Không thể vì mục đích phòng chống tội phạm mà muốn làm gì thì làm hoặc tư tưởng bắt oan còn hơn bỏ sót. Với 2 vụ án oan sai đó, làm khổ biết bao nhiêu người, làm mất niềm tin của nhân dân với các cơ quan tiến hành tố tụng…

Đồng thời, tới đây những người oan sai có thể khởi kiện và Nhà nước phải bồi thường theo Luật, như vậy, tổn hại về vật chất không hề nhỏ.

Vì lẽ đó, tôi cho rằng, cần phải truy cứu trách nhiệm hình sự không chỉ với nguyên điều tra viên Cao Văn Hùng mà với một số cá nhân có liên quan.

Đó là việc cần và đủ căn cứ để làm…”, luật sư Triển khẳng định.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, ông Cao Văn Hùng – điều tra viên trong vụ án ông Huỳnh Văn Nén – đã được Bộ Tư pháp cấp chứng chỉ hành nghề luật sư.

Tuy nhiên, ông Hùng không hành nghề luật sư ở tỉnh Bình Thuận hay các tỉnh phía Nam mà đã chuyển ra sinh sống và làm việc tại Hà Nội.

“Hiện nay luật sư Cao Văn Hùng là thành viên của Đoàn luật sư tỉnh Thanh Hóa”- đại diện Liên đoàn Luật sư Việt Nam cho hay.

Trong ngày hôm nay (3/12), chúng tôi đã cố gắng liên hệ với ông Hùng nhưng không được.

—-/—-

 

Advertisements

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Ngư dân VN chết và công văn “lạ”

Posted by hoangtran204 trên 04/12/2015

Blog RFA

Nhà văn Võ Thị Hảo

3-12-2015

Ngày 29/11/2015, lại có thêm một ngư dân VN hiền lành vô tội ở xã Bình Châu, Quảng Ngãi bị người của “tàu lạ” bắn chết bằng những loạt đạn AK ngay trên ngư trường lâu đời của VN tại quần đảo Trường Sa thuộc lãnh hải VN. Tàu thì “lạ”, nhưng cách hành hung thì “quen” và có hệ thống nhất quán theo cung cách xâm lăng của TQ.

Tang tóc chung cho chủ quyền VN

Được biết, riêng tại xã Bình Châu, trong vài năm gần đây đã có tới hơn 20 vụ ngư dân bị tàu chiến và người TQ ngang ngược xâm phạm lãnh hải VN, xua đuổi, hành hung, phá hủy phương tiện. Mục đích của chúng là khiến ngư dân phải sợ hãi rời bỏ biển để chúng tiện bề chiếm đóng lãnh hải VN.

Không kể rất nhiều lần bị tấn công trước đây,  sau những hiệp định và văn bản được dồn dập ký kết giữa VN và TQ nhằm “thắt chặt quan hệ”, “cam kết không làm phức tạp thêm tình hình”, 2015 là năm ngư dân Quảng Ngãi thêm tận cùng khốn đốn vì tần số tấn công dồn dập từ TQ với tính chất ngày càng tàn bạo.

Ngày 14/6/2015, tàu Qng 90205 TS đã bị tàu TQ truy cản, cướp đi hơn 5 tấn hải sản và các trang thiết bị. Trước đó khoảng 10 ngày, đã có hai tàu cá cũng của ngư dân xã Bình Châu bị TQ tấn công, cướp tài sản khi đang đánh bắt hợp pháp tại ngư  trường Hoàng Sa của VN.  Ngày 27/11, tàu tiếp tế  Hải Đăng 05 chuyên tiếp tế cho 13 ngọn hải đăng ở Trường Sa đã liên tục bị chĩa súng và vây ép bởi tàu chiến  của  TQ. 

Thật đau lòng và căm phẫn khi liên tục xẩy ra những sự kiện ngư dân Quảng Ngãi, Cà Mau bị bắn chết, cảnh sát TQ chĩa súng vào tàu thuyền  VN, tàu TQ ngăn chặn không cho tàu VN cứu ngư dân gặp nạn… Sự việc nghiêm trọng tới mức đó nhưng nhà cầm quyền VN không lên tiếng, ngoài việc chỉ cho người phát ngôn Bộ ngoại giao trả lời là đang làm rõ vị trí, khu vực xẩy ra sự việc và vài lời tuyên bố phản đối nhạt nhẽo lấy lệ.

Cái chết đau đớn của ngư dân Trương Đình Bảy (*) đã khiến người con trai gan góc làm nghề lặn biển của ông cũng phải ngất lịm nhiều lần. Các ngư dân cùng thuyền với ông thất thần vào bờ mong sống sót. Một người chết nhưng cả xã Bình Châu uất nghẹn tang tóc vì thân phận ngư dân lẻ loi đơn độc, bị tước bỏ tương lai bởi nhà cầm quyền đớn hèn bỏ mặc mạng dân và lãnh hải Tổ quốc cho TQ xâm chiếm. Không một lực lượng chức năng nào ra ứng cứu họ và điều tra tình hình dù đã được trang bị đầy đủ phương tiện hiện đại bằng tiền thuế của dân.

Những ngư dân sống sót về đến nhà nhưng cuộc sống của họ và gia đình cũng chỉ là một chuỗi chết dần mòn. Họ hoảng loạn vì chính quyền, công an, quân đội đã để mặc cho giặc ngoại xâm cướp đoạt ngư trường cha ông tự bao đời. Ra khơi sẽ bị thương hoặc chết và mất tàu thuyền. Ngay cả đến những chiếc tàu dân sự vô hại thuộc nhà nước đi tiếp tế định kỳ cho ngọn hải đăng VN tại  vùng biển này cũng còn liên tục bị tàu chiến TQ chĩa súng đe dọa vây ép và xua đuổi, còn nói gì đến những tàu thuyền mỏng manh của ngư dân.

Ngư dân VN bao đời nay bám biển. Đi biển là một nghề gian nan, mạng sống treo trên cột buồm lắt lay trước bão tố và hiểm họa. Người VN hàm ơn họ vì máu và nước mắt của ngư dân VN đã  không chỉ đem miếng ăn về nuôi nấng người Việt. Sự có mặt của những con thuyền Việt mong manh ấy là minh chứng xác tín lãnh hải và chủ quyền đất nước, bảo vệ một trong những nguồn sống thiết yếu của VN trước dã tâm chiếm đoạt của kẻ xâm lăng. Tang tóc này không chỉ cho người Bình Châu, mà cho cả chủ quyền của VN.

Công văn “lạ” đổ ngay trách nhiệm giết người cho Philippines

Trong khi dư luận đang sục sôi căm phẫn đòi tìm bằng được những kẻ chủ mưu cho „tàu lạ“ bắn chết ngư dân Trương Đình Bảy (*) và thực ra chưa có manh mối nào để khẳng định đó là tàu nước nào, người của ai, thì  thật đáng ngạc nhiên là Hội nghề cá VN đã có một công văn khác thường, gửi cả Văn phòng chính phủ, Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn, Bộ ngoại giao và Ban đối ngoại Trung ương.

Công văn này với mục đích “đưa ra thông tin chính thức về việc ngư dân Quảng Ngãi bị bắn chết trên vùng biển Trường Sa”. Hội Nghề cá VN đã mau mắn khác thường quy trách nhiệm giết người cho người Phillippines –  một đồng minh tích cực của VN trong việc chống lại dã tâm xâm lược của TQ.

Điều khiến dư luận nghi vấn là công văn này đã chỉ căn cứ trên lá đơn cũng rất khác thường của ông Tấn, anh trai của chủ tàu Bùi Văn Cu gửi nghiệp đoàn nghề cá xã Bình Châu khẳng định thủ phạm là người Phillippines, trong khi ông này và Hội nghề cá đang ở đất liền, chưa gặp ông Cu, không hề chứng kiến cũng như chưa hề điều tra về vụ việc. “Hội nghề cá VN khẳng định hành động bắn chết ngư dân VN của tàu  Philippines là phi pháp, vô nhân đạo, xâm phạm chủ quyền VN”.(theo thông tin của VOV, bài “Hội nghề cá phản đối vụ bắn chết ngư dân VN”. 1/12/2015).

Nội dung này hoàn toàn trái ngược với ý kiến của ông Cu, chủ thuyền – nạn nhân đã chứng kiến sự việc và thông báo trước đó trên công luận:

“Lúc này trời tối chẳng thấy rõ họ mặc đồ gì và nói tiếng ở đâu, cứ thế tôi chạy” – Thuyền trưởng Cu kể… Về việc người nước ngoài đi  trên hai xuồng máy có hò hét hay mặc quần áo quân phục không thì ông Cu cho biết lúc đó rất hoảng loạn không kịp nhìn họ có mặc quân phục hay không vì sự việc diễn biến rất nhanh và thuyền trưởng Cu chỉ nghĩ đến việc chạy tránh xa những người có súng. (Theo Tuoitre online, bài “Thuyền trưởng tàu ngư dân bị bắn chết kể chuyện kinh hoàng qua Icom” – 30/11/2015).

Khi vội vàng quy trách nhiệm giết người cho Phillipin, ai cũng hiểu rằng nghĩa là TQ vô can. Đằng sau kết luận vội vàng khác thường này là động cơ và mục đích gì? Nhất là khi Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á 2015 đang diễn ra, Phillippines là đồng minh của VN, đang dũng cảm kiện TQ về vụ “đường lưỡi bò”.  TQ đuối lý nên càng hung hăng và đe dọa Phillippines, VN và các nước khác.

Động tác mau mắn đổ lỗi cho Phillippin giết ngư dân VN trong khi chưa có chứng cứ phải chăng là một động thái được “lệnh lạ” nào đó từ cấp cao, có chủ đích chia rẽ VN và Phillipin, hướng công phẫn của dư luận VN và quốc tế sang một hướng khác ?  Điều đó khiến dư luận không thể không đặt câu hỏi về động cơ của sự khẳng định ấy là gì? Phải chăng cũng là một lệnh “lạ” từ trên để bao che cho hành vi xâm lược của TQ và giảm bớt sự phẫn nộ của người VN đối với nhà cầm quyền VN và TQ?

Tôn kẻ xâm lược là thượng khách thì máu dân cònđổ

Câu hỏi đó càng phải đặt ra, trong thực trạng hiện nay. Điều khiến mọi người càng thêm công phẫn là thay vì lực lượng cảnh sát biển và kiểm ngư, quân đội được trang bị rất hiện đại bằng tiền thuế của dân và các lực lượng chức năng khác phải có trách nhiệm đến tận nơi để ứng cứu, điều tra, phải tố cáo ra tòa án quốc tế, yêu cầu cảnh sát quốc tế điều tra can thiệp…và những việc làm mạnh mẽ khác trên phương diện quốc gia, thì những cơ quan hữu trách này vẫn “án binh bất động”, chỉ đến khi con tàu đơn độc chở thi thể ông Bảy về đến đất liền thì công an mới lên tầu để lấy lời khai của các nạn nhân.

Người ta hoàn toàn có thể đặt ra rất nhiều câu hỏi và nghi ngờ như vậy bởi sự im lặng của nhà cầm quyền VN là lâu dài và có hệ thống quanh việc xâm lược của TQ.

Đặc biệt, trước thời điểm Chủ tịch Tập Cận Bình sang thăm VN lại có dồn dập những chuyến xâm phạm trắng trợn của tàu chiến TQ, chưa kể những động thái khác trên đất liền. Lẽ ra VN chỉ cho phép Tập Cận bình sang thăm sau khi TQ dừng, trả lại những phần lãnh hải lãnh thổ đã chiếm đóng và đền bù giải quyết hậu quả kèm theo lời xin lỗi công khai trước quốc tế. Trong trường hợp chưa làm được như vậy, thì nghi thức đón khách cũng phải thể hiện sự dè dặt, thận trọng, không thể tôn kẻ đứng đầu một nhà nước xâm lược là thượng khách.

Vậy mà toàn thể nhà cầm quyền VN, đến cả Quốc hội còn nhiệt liệt đón mừng kẻ đầu lĩnh quốc gia xâm lăng bằng 21 phát đại bác. Khôi hài và hổ nhục thêm nữa, họ đã đón kẻ ấy ngay tại Hội trường Diên Hồng của quốc hội VN.  Hơn 500 đại biểu quốc hội đã cúi đầu nghe từng lời giả dối được phun ra từ chính kẻ đó, không ai đưa ra một lời chất vấn đến việc xâm lược ngang ngược của TQ.

“Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh, 2015 là năm 2 nước kỷ niệm 65 năm quan hệ ngoại giao. Chúng ta vui mừng nhận thấy trải qua nhiều sóng gió, quan hệ hai nước đến này đã phát triển theo đúng định hướng mà Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông đã từng mong muốn, đó là quan điểm hợp tác tích cực…Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng mong muốn hai nước tiếp tục phát huy những kết quả đạt được để xây dựng quan hệ tốt đẹp hơn nữa.” (theo “Chủ tịch Trung quốc phát biểu trước Quốc hội VN gấp đôi thời lượng dự kiến” – thứ 6, 6/11/2015- Vietnamnet…).

Và hậu quả của việc đón mừng kẻ đầu lĩnh xâm lăng là máu của người VN tiếp tục đổ bởi người TQ. Đến mức một số trang tin tức „lề phải“ cũng không kìm được tiếng kêu phẫn nộ:  “…Ngư dân thường xuyên bị ức hiếp như thế, nhưng nhiều ngư dân chỉ biết cách tự cứu lấy mình, lẻ loi đơn độc chống lại sự cường bạo của những kẻ ngang ngược xâm phạm muốn làm chủ lãnh thổ của VN. Đã có nhiều vụ ngư dân bị nạn, không một tàu cảnh sát biển, không một lực lượng quân đội nào có mặt để bảo vệ tính mạng cho họ….Vậy thì vai trò của các cơ quan chức năng, những lực lượng chuyên trách đã và đang ở đâu?”.

“Chúng ta có cả lực lượng quân đội nồng hậu, cảnh sát biển được đầu tư rất tinh nhuệ. Vậy thì vì sao, trong suốt những năm nay, an nguy, sự sống của ngư dân trên vùng biển thuộc chủ quyền của ta lại bị bỏ mặc???.” “Chúng ta đã hô hào bảo vệ chủ quyền biển đảo nhiều rồi, nhưng chúng ta có thực sự hành động hết khả năng hay chỉ là lời nói suông” (theo nguyentandung.org, 1/12/2015, bài “Phải chăng chúng ta bỏ mặc tính mạng và tài sản của ngư dân?”).

___

(*) Tác giả nhầm họ tên của ngư dân bị bắn chết: Trương Đình Bảy, không phải Nguyễn Văn Bảy. Đã chỉnh sửa lại trong bài cho đúng.

anhbasam.wordpress.com

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »