Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 24th, 2015

►Kể chuyện đi giải cứu Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức đang tham gia bảo vệ quyền lợi cho công nhân Tỉnh Đồng Nai

Posted by hoangtran204 trên 24/11/2015

22-11-2015

Do nhà xưởng bị cháy, hàng ngàn công nhân công ty Yupoong bị mất việc làm phát sinh khiếu kiện. Một nhóm công nhân đã thuê luật sư tư vấn pháp lý. 

Sáng ngày 22/11/2015 luật sư và trợ lý đã đến khu nhà trọ công nhân ở phường Long Bình tp Biên Hoà làm việc với nhóm công nhân về thủ tục khiếu kiện. Nghe được tin nầy, nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh cùng nhà báo độc lập Trương Minh Đức đã đến tham dự, cung cấp thêm bằng chứng vi phạm của công ty Yupoong cho luật sư đồng thời cung cấp tài liệu cho công nhân để hiểu biết về quyền lợi lao động của mình.

Ngay sau đó, lực lượng công an mặc sắc phục và thường phục xông vào trấn áp Minh Hạnh và Minh Đức lên hai xe riêng để chở đi.

Cả hai phản ứng quyết liệt trước việc bắt bớ phi pháp nầy nên bị hành hung tàn nhẫn. Những nhân viên an ninh đã lột trần Minh Hạnh trước đông đảo mọi người, sau đó khiêng lên xe rồi chở đến chỗ vắng xúm vào đánh đập MH gây thương tích ở vùng đầu, mặt và các nơi khác trên thân thể.


Về đến đồn công an, cả hai bị ném xuống sàn nhà và sau đó kiệt sức vì thương tích. Sợ nguy hiểm đến tính mạng của hai nạn nhân, công an phường đã gọi xe cấp cứu đưa hai nạn nhân đến bệnh viện cứu chữa.


Đến trưa, nghe tin báo của chị Thanh vợ anh Đức về chuyện bắt giữ người trái phép, anh Trần Bang, chị Nguyệt, Việt Quân và hai bạn trẻ khác đã tháp tùng cùng chị Thanh thuê xe chạy xuống Biên Hoà đòi người.


Đồn công an cho mọi người vào nhưng không cho gặp hai nạn nhân mới vừa đi cấp cứu về và đang bị giam cách ly trong đồn. Chị Thanh cứ xông vào thì thấy anh Đức đang nằm sóng xoài trên băng ghế ngoài hành lang một phòng làm việc. Chị chỉ kịp nghe anh Đức nói “cả hai bị đánh nặng nề phải đi bệnh viện cấp cứu mới về” thì chị đã bị đuổi ra khỏi đồn công an cùng với nhóm anh chị em đi đòi người.

Nghe tin Hạnh và Đức bị đánh, nhóm chúng tôi 7 người gồm tôiPeter Lam BuiHoàng DũngNguyễn Hoàng Vi, Tửng Đỗ, Hoàng Hận…lại thuê xe phóng xuống Long Bình tiếp ứng. Sau đó ít lâu, nhạc sĩ Tuấn Khanh cùng một bạn trẻ nữa cũng chạy xe gắn máy xuống theo.

Khi nhóm chúng tôi đến nơi, lúc đó hơn 20 giờ, 6 anh chị em (ACE) nhóm trước bị đuổi ra con hẽm tối đen trước cổng đồn và bị vây quanh bởi một nhóm trên 30 người gồm dân phòng, công an, anh ninh mặc thường phục và cả côn đồ giả danh nữa. Hẽm tối và vắng người ACE nhóm trước đi từ trưa, chưa ăn uống gì nhưng không dám đi ra ngoài mua đồ ăn, vì sợ bị đánh hoặc không cho vào lại.

Nhóm chúng tôi nhập lại đã có đến 15 người, tiếp tục đấu tranh để được vào thăm hai nạn nhân.

Căng thẳng qua lại một lúc lâu, cuối cùng công an đành cho chị Thanh vợ anh Đức và tôi với tư cách người nhà của Minh Hạnh vào thăm thân nhân.

Nhưng khi vào trong, họ lại giữ hai chúng tôi trong 1 phòng riêng và vẫn không cho tiếp xúc với hai nạn nhân. Tôi đoán Minh Hạnh còn đang bị thương tích nghiêm trọng nên họ câu giờ không cho chúng tôi gặp mặt.
(Sẽ kể tiếp chuyện trong đồn công an Long Bình trong stt sau)

 ——-

Tổ chức Công đoàn độc lập ở VN mang tên Lao Động Việt ( LĐV) không chỉ là hy vọng của công nhân VN, các lực lượng hướng đến dân chủ ở VN, mà nó còn được Mỹ, Úc, Đức…rất quan tâm, nên khi Minh Hạnh, người của LĐV bị côn an đánh đập dã man, bị bắt (hoặc chỉ cần không điện thoại được) là các viên chức chính trị ở các Đại sứ quán trên đã hỏi thăm…

– Ông Garrett Harkins viên chức chính trị lãnh sự quán Mỹ ở Sài Gòn (người đứng giữa) đến thăm Minh Hạnh ở bệnh viện vào sáng ngày 23-11-2015. (ảnh Tuấn Khanh)
– Clip (Audio) của Nghê Lữ phỏng vấn về vụ Minh Hạnh bị côn an đánh, bắt trái pháp luật ở Đồng Nai ngày 22-11-2015:https://clyp.it/nigxw5vg
Chi Kim Nguyễn

Trần Bang's photo.

—————
Nguyen Lan Thang

3 hrs ·

Khi xưa cộng sản xúi dân đen vùng lên cướp chính quyền cho cộng sản rồi hứa sẽ chia ruộng đất cho. Bây giờ cộng sản lại dùng công an, toà án để bảo kê cho đám tài phiệt đi cướp ruộng đất của dân đen… Cây thiếu đất cây sống sống với ai… Một chế độ cướp của dân chắc chắn sẽ diệt vong…!!!

Con Chủ tịch TP.HCM làm Phó giám đốc Công an Đồng Nai

16-11-2015

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Cong Nhan Viet Nam, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Hai nhà hoạt động cho quyền công nhân bị công an bắt giữ, đánh đập

Posted by hoangtran204 trên 24/11/2015

 

23-11-2015

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bankok

Công an đã đánh cô Minh Hạnh và anh Minh Đức dã man, cô Hạnh bị tổn thương vùng đầu và khắp người đến mức không đi nổi, anh em phải dìu ra xe

Công an đã đánh cô Minh Hạnh và anh Minh Đức dã man, cô Hạnh bị tổn thương vùng đầu và khắp người đến mức không đi nổi, anh em phải dìu ra xe

Hai nhà hoạt động vì quyền lợi công nhân Việt Nam- cô Đỗ thị Minh Hạnh và ông Trương Minh Đức, hôm qua 22 tháng 11 bị công an bắt, hành hung và đưa về giam giữ tại đồn Công an phường Long Bình, Đồng Nai.

Sau khi ra khỏi đồn công an và qua một đêm tại Bệnh viện Hoàn Mỹ ở Sài Gòn, ông Trương Minh Đức cho Gia Minh của Đài Á Châu Tự Do biết một số thông tin liên quan việc hai người đến Đồng Nai giúp cho công nhân rồi bị công an truy bắt.

Gia Minh: Trước hết là việc ông bị áp giải về công an phường Long Bình

Ông Trương Minh Đức: Họ áp giải tôi bằng cách dùng bạo lực xô đẩy, không cho tôi lấy những vật dụng cá nhân, cả xe Honda của tôi cũng phải để ở đó. Họ đưa tôi đi người không. Đến chiều tối họ mới đưa giỏ đồ của tôi và của cô Đỗ Thị Minh Hạnh ra. Họ yêu cầu tôi ký vào để niêm phong, lập biên bản và trong vài ngày tới họ sẽ khai thác máy tính. Tôi không đồng ý và nói rằng làm như thế là sai qui trình của luật pháp. Nếu muốn niên phong và khai thác tài sản cá nhân thì trước hết tôi phải là một nghi can; chứ không thể khai thác thông tin trong máy cá nhân của tôi. Nếu chúng tôi phạm pháp cũng phải có qui trình. Việc áp giải người và đồ phải đi chung nhau và người ta phải thấy đồ của mình. Trong khi đó tôi bị đưa đi một nơi, đồ đi một ngả cách mười mấy tiếng đồng hồ- từ 12 giờ trưa đến 24 giờ tối mới bắt tôi ký để niêm phong. Không biết trong khoảng thời gian mười mấy tiếng đồng hồ đó, các anh đã làm gì trong máy của tôi. Các anh có thể cài đặt những nội dung bất lợi cho tôi trong máy, nên tôi không đồng ý.

Khoảng hơn 8 giờ có một số anh em thuộc các tổ chức xã hội dân sự, cũng như thuộc Hội Anh em Dân chủ, và những anh em bên truyền thông có đến khoảng mười mấy người vào đồn để hỏi người. Lúc đầu họ trả lời một cách lúng túng; sau đó họ dùng một lực lượng côn đồ rất lớn giăng hàng ngang cản những anh em này, đẩy lui ra cổng. Họ cũng có thái độ muốn giật điện thoại của những người đi đón chúng tôi về.

Đến 1 giờ 45 phút họ mới thả tôi và Đỗ thị Minh Hạnh ra khỏi đồn.

Gia Minh: Tiếp theo cả hai được đưa đi đến đâu?

Ông Trương Minh Đức: Sau đó tất cả chúng tôi đi bằng 2 xe taxi và một số Honda về Sài Gòn. Trên đường về thì sức khỏe của Đỗ thị Minh Hạnh rất yếu và đã được đưa cấp cứu ngay tại Bệnh viện Hoàn Mỹ trên đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh. Tôi cũng bị cao huyết áp và nằm tại bệnh viện một đêm. Sáng nay tôi trở về nhà để lo một số công việc cần thiết.

Gia Minh: Tất cả những tài liệu bị tịch thu là tài liệu gì và mức độ quan trọng ra sao?

Ông Trương Minh Đức: Họ tịch thu máy móc của chúng tôi kèm theo những tờ rơi của Lao Động Việt quảng bá về TPP, về quyền lợi của người công nhân. Chúng tôi cũng có một lá thư gửi cho 4 khách hàng của Yupoong yêu cầu xem xét lại việc sa thải công nhân một cách trái pháp luật Việt Nam; mong những khách hàng này có khuyến cáo đối với Yupoong.

Họ cho rằng những tài liệu đó là tài liệu không có thực. Tôi nói những tài liệu đó được chúng tôi in ra. Chúng tôi đã hỏi khách hành của Yupoong. Chứng cứ do công nhân cung cấp. Sự việc mà chúng tôi điều tra là công ty Yupoong không thu hẹp sản xuất như Luật Lao động qui định để công ty đơn phương chấm dứt hợp đồng. Trái lại công ty Yupoong còn mở rộng sản xuất lớn hơn nhiều lần. Như vậy công ty Yupoong đơn phương chấm dứt hợp đồng là vi phạm luật pháp Việt Nam và gây thiệt hại cho công nhân.

Gia Minh: Qua làm việc với công nhân công ty Yupoong trong thời gian qua, ông nhận thấy tâm tư tình cảm của họ ra sao và đến nay sự hiểu biết về quyền lợi sau khi có tuyên bố của Việt Nam về công đoàn độc lập theo TPP ra sao?

Ông Trương Minh Đức: Trong thời gian qua với sự bức xúc của 2000 công nhân công ty Yupoong, họ rất tin tưởng ở Lao Động Việt có thể lên tiếng cho những công nhân mất việc tại công ty.

Vì lẽ đó mà có thể công an Đồng Nai dùng bạo lực đàn áp để trấn áp tinh thần của công nhân. Theo tôi nghĩ đây là hành động không đúng.

Công nhân tiếp xúc được với Lao Động Việt thì họ mong mỏi Lao Động Việt giúp họ trong thời gia sắp tới cũng như việc thành lập công đoàn độc lập. Theo tôi nghĩ từ chỗ đó công an Đồng Nai sợ sệt vấn đề này.

Tôi thấy vụ cháy công ty Yupoong có những bất hợp lý mà các cơ quan chức năng cần phải xem xét lại về thời điểm cũng nhưng phát biểu của công nhân trong những video clip mà Lao Động Việt cung cấp trên truyền thôn.

Gia Minh: Qua sự việc hôm ngày chủ nhật 22 tháng 11, ông thấy sắp đến việc đi hỗ trợ cho công nhân hẳn nhiên có nhiều trở ngại, vậy cần có những gì để vượt qua trở ngại để giúp công nhân đạt được những điều theo TPP mà Việt Nam đã ký kết với 11 nước khác?

Ông Trương Minh Đức: Hành xử của công an Đồng Nai trong ngày 22 tháng 11 là hành động đối với những thành viên của Lao Động Việt đang giúp đỡ công nhân Việt Nam thành lập công đoàn độc lập. Tôi nghĩ trong tiến trình sắp tới chúng tôi còn gặp nhiều gian nan; mặc dù ông Nguyễn Tấn Dũng vào ngày 18 tháng 11 vừa qua nói trước quốc hội rằng Việt Nam trong tiến trình hội nhập TPP phải có công đoàn độc lập ngoài công đoàn nhà nước để bảo vệ quyền lợi cho công nhân.

Công an Đồng Nai hành xử như vừa qua là đã phủ nhận lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng trước quốc hội. Lãnh đạo Đồng Nai nghĩ gì? Ông Nguyễn tấn Dũng nghĩ gì khi mà lãnh đạo Đồng Nai phản bác lại những gì mà ông Nguyễn Tấn Dũng mong muốn.

Tôi mong những tổ chức lao động trên toàn thế giới và trong 11 nước ký kết TPP với VN có những biện pháp chế tài đối với hoạt động đi ngược lại với TPP đã được ký kết.

Gia Minh: Cám ơn ông Trương Minh Đức.

 

Phỏng vấn Đỗ Thị Minh Hạnh

 https://youtu.be/8JPx47NpGV4

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biểu Tình và Lập Hội, Cong Nhan Viet Nam, Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp, Quyền tự do lập Hội | Leave a Comment »

►Tọa đàm về Quyền lập Hội ở Việt Nam: món nợ 70 năm chưa đòi được – (Phần 1)

Posted by hoangtran204 trên 24/11/2015

Duy nhất, ở Việt Nam có một tổ chức không cần có luật, vẫn có thể ngang nhiên hoạt động, tự tung tự tác, tự áp đặt lên đầu, lên cổ nhân dân cái tròng cai trị của mình. Đó là tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù Hiến pháp đã quy định rõ “đảng phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luật”.

Tọa đàm về Quyền lập Hội ở Việt Nam: món nợ 70 năm chưa đòi được – (Phần 1)

nguyenhuuvinh’s blog

24-11-2015

RFA

Buổi sinh hoạt nhỏ với ý nghĩa lớn

Ngày 21/1/2015, tại một quán cafe ở Hà Nội, Chi hội Miền Bắc, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tổ chức cuộc Tọa đàm về Quyền lập Hội.

Tham dự buổi tọa đàm, ngoài các thành viên của Chi hội, lần đầu tiên Ts Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội từ Sài Gòn ra tham dự. Ngoài ra, buổi tọa đàm còn đón nhận đại biểu của Hội anh em Dân Chủ và một số khách ngoại giao của các Đại sứ quán Hoa Kỳ, Vương Quốc Anh và Thụy Điển.

Mở đầu buổi Tọa đàm, Ts Phạm Chí Dũng đã chúc mừng Chi hội Miền Bắc vẫn giữ được nếp sinh hoạt đều đặn và ngày càng có chất lượng. Ông cũng nêu lên những nhận định về tình hình trong nước và quốc tế, những thuận lợi và khó khăn của Hội nhà báo Độc lập Việt Nam thời gian qua, cũng như hướng đi sắp tới của Hội và những việc cụ thể cần làm.

Tại buổi tọa đàm đã có những ý kiến sôi nổi của các thành viên cũng như các chuyên gia, các quan khách ngoại giao được thẳng thắn đề cập và mổ xẻ về tình hình ở Việt Nam, những khó khăn và những vấn đề đối với Quyền lập hội của người dân Việt Nam cũng như sự quan tâm của các chính phủ đối với quyền con người, trong đó có Quyền lập Hội.

Với một Hội đoàn được thành lập cách đây hơn một năm của những người có tâm huyết muốn cất lên tiếng nói độc lập, nói lên tiếng nói sự thật, tiếng nói của người dân, ra đời trong hoàn cảnh ngặt nghèo bị đe dọa bằng nhiều cách, khủng bố bằng nhiều hình thức… Thì việc tổ chức cuộc hội đàm về Quyền lập hội ngay giữa Thủ đô có một ý nghĩa rất lớn lao.

Quyền tự do lập hội từ lời nói đến thực tế ở Việt Nam

Có lẽ từ thời tiền sử của loài người, việc kết giao, lập thành hội nhóm nhằm để chống lại và khắc phục những ảnh hưởng của thiên nhiên, môi trường, xã hội… là một nhu cầu minh nhiên và cơ bản của loài người.

Đến thời hiện đại, cả thế giới đặt vấn đề quyền con người lên hàng trọng tâm của sự quan tâm, thì Quyền tự do lập hội càng được tôn trọng. Trong lời nói đầu của Nghị quyết 15/21 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc ghi rõ: “Tự do hội họp và tự do lập hội là những quyền quan trọng giúp thực thi nhiều quyền dân sự, chính trị, cũng như các quyền kinh tế, xã hội, văn hóa khác. Hai quyền này là “những thành tố thiết yếu của một xã hội dân chủ” vì nó cho phép các thành viên “bày tỏ quan điểm chính trị, tham gia vào các mục tiêu văn học và nghệ thuật và các hoạt động kinh tế, xã hội và văn hóa khác, tham gia vào việc thờ phụng tôn giáo và các niềm tin khác, hình thành và gia nhập các tổ chức công đoàn và hợp tác xã, bầu chọn những người lãnh đạo đại diện cho mình và buộc họ phải chịu trách nhiệm”.

Trong khi đó, Việt Nam không chỉ là một thành viên LHQ mà còn là một thành của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc. Thế nhưng, Quyền lập hội ở Việt Nam cho đến thời điểm này ra sao?

Trước hết, chúng ta đi từ lời nói của những người Cộng sản Việt Nam về quyền này của công dân.

Ngay trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945, nghĩa là cách đây hơn 70 năm, Hồ Chí Minh đã dõng dạc tố cáo: “Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa. Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào”.

Với những lời lẽ đanh thép đó, người dân Việt Nam những đã tưởng rằng kể từ này, những quyền lợi về tự do, dân chủ và nhân đạo, chính nghĩa hơn(!)

Bản Hiến pháp năm 1946 khẳng định quyền của công dân, trong đó có các quyền hội họp, lập hội, tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.

Điều 69 Hiến pháp 1992 quy định “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Điều 70 của Hiến pháp 1992 quy định: “Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước”.

Thế rồi, các bộ luật Hình sự cũng có những điều khoản như thật về “Tội xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, quyền hội họp, lập hội của công dân” như Điều 124 BLHS năm 1985, Điều 129 BLHS năm 1999.

Với những điều được ghi bằng giấy trắng, mực đen trên bản Hiến pháp, với những điều luật trong bộ luật Hình sự như vậy, nhìn từ bên ngoài, hẳn mọi người đều nghĩ rằng ở Việt Nam, quyền tự do lập hội của người dân hẳn rất được tôn trọng và thực thi triệt để.

Nhưng!

Hỡi ôi, đó chỉ là những văn bản và lời nói của người Cộng sản. Để thực thi quyền tự do Lập hội của người dân, hãy nhìn vào thực tế hiện nay. Đa số những quyền lợi cơ bản của người dân đều đã bị đánh tráo khái niệm và chơi trò tháu cáy.

Hầu hết, các điều khoản trong Hiến pháp hoặc bất cứ văn bản nào của nhà nước nói về “Quyền” của người dân đều được thòng theo mấy chữ: “theo quy định của pháp luật”.

Vậy cái “quy định của pháp luật” đó là  gì? Sẽ là không có bất cứ quy định nào, để người dân không thể thực hiện được những quyền đó như quyền biểu tình, quyền tự do tư tưởng, tự do tôn giáo, tự do lập hội, tự do hội họp… và nhà cầm quyền sẵn sàng huy động bạo lực để trấn áp vì “chưa được phép”. Sẽ là những văn bản nhằm hạn chế việc thực thi quyền của người dân, mà nhiều khi nhà nước bất chấp cả những ý nghĩa của câu chữ, của văn bản để áp đặt bằng được sự cai trị độc tài của mình như cái Nghị định 38CP quy định tập trung đông người nơi công cộng phải xin phép – mà đông người có nghĩa là từ 5 người trở lên – một sự hài hước sẽ trở thành kinh điển chắc chỉ có ở Việt Nam.

Cho đến nay, tháng 11/2015, các quyền cơ bản của công dân được ghi trong Hiến pháp năm 1946 -nghĩa là đã 70 năm nay- vẫn là một món nợ của đám đầy tớ đối với ông chủ Nhân dân. Hầu hết những quyền như tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp, quyền biểu tình, quyền tự do tín ngưỡng… Tất cả đều chưa có luật, tất cả đều phải chờ.

Và vì chưa có luật, nên công dân không được tự do thực hiện những quyền tự do của mình mà Hiến pháp đã ghi nhận cách đây 70 năm, nghĩa là gần 2/3 thế kỷ.

Cũng vì chưa có luật, nên nhà cầm quyền muốn hành xử cách nào, làm gì với quyền đó của công dân, đều phụ thuộc vào ý thích của hệ thống cầm quyền. Họ nghiễm nhiên coi như đó là một đặc ân, để họ có thể ban phát hoặc cấm đoán, đàn áp… tùy thích.

 Cũng vì chưa có luật, nên những điều ghi trong Hiến pháp chỉ là những thứ để trang trí cho bộ mặt của nhà nước vẫn luôn rêu rao là “của dân, do dân, vì dân” và đám cán bộ là “đầy tớ của nhân dân” trước cộng đồng quốc tế.

Cũng vì chưa có luật, nên các hội, nhóm có thể thành lập và có thể tự phát miễn là ngoan ngoãn nằm trong sự quản lý theo ý thích của nhà nước. Điều này chỉ có tác dụng để nhằm cho nhà nước kể lể trước cộng đồng quốc tế rằng Việt Nam cũng có đủ cả chục ngàn hội, nhóm đấy thôi, nghĩa là quyền tự do lập hội đã được tôn trọng; thí dụ, những hội nhóm vô bổ như chim, hoa, cá, gái… thì cứ việc thành lập và chẳng cần xin phép, miễn là những hội viên đó không cần quan tâm và không được bàn luận đến chính trị, đến sự cai trị độc tài nhà nước hoặc các vấn đề với lãnh thổ, với quyền sống của xã hội và quyền công dân.

Ngược lại, những ai nhen nhúm thành lập các nhóm, hội có ý tưởng hoặc quan tâm đến các vấn đề chính trị, và thời sự, có nguy cơ ảnh hưởng đến sự cai trị độc tài, lập tức, những người này sẽ bị chú ý, và hứng chịu các biện pháp đàn áp tàn bạo hoặc “nghiêm trị vì chưa được phép” – điều mà có nằm mơ, thì dân Việt Nam cũng chẳng bao giờ thấy cái giấy phép đó ở đâu dưới thời Cộng sản.

Cũng vì chưa có luật, nên cái gọi là “quyền tự do tôn giáo, được bảo đảm, cơ sở tôn giáo được luật pháp bảo hộ” đến mức mà hiện nay, Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn còn bị “mượn”, chiếm, cướp… đến 2.500 cơ sở (trường học, tu viện, đất đai,…) mà không có bất cứ cơ sở pháp luật nào.

Duy nhất, ở Việt Nam có một tổ chức không cần có luật, vẫn có thể ngang nhiên hoạt động, tự tung tự tác, tự áp đặt lên đầu, lên cổ nhân dân cái tròng cai trị của mình. Đó là tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù Hiến pháp đã quy định rõ “đảng phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luật”.

Và bên cạnh đó, một số Hội, Liên hiệp Hội, Đoàn, Mặt trận… được nhà nước đẻ ra, để làm cánh tay nối dài cho Đảng CS thì nghiễm nhiên được nuôi nấng bằng tiền dân mà không ai được bàn cãi.

Hà Nội, ngày 23/11/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »