Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 10th, 2015

►Nhà văn Dương Thu Hương mô tả TT Nguyễn Tấn Dũng

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

 

Không ai hiểu rõ các nhân vật đang nắm quyền lực của đảng CsVN hơn nhà văn Dương Thu Hương. Trước khi Tập Cận Bình công khai cân nhắc tuyển chọn Nguyễn Tấn Dũng vào chức vụ TBT (năm 2016) trong cuộc viếng thăm 5-11-2015, bà đã đưa ra những nhận xét về Nguyễn Tấn Dũng rất tinh tường. Cách dùng chữ của bà rất ngắn gọn và chính xác. Thảo nào các tác phẩm của bà rất được các đọc giả ngoại quốc ưa chuộng.

Phỏng vấn nhà văn Dương Thu Hương

Các bạn muốn xem phim phóng sự phỏng vấn Dương Thu Hương, mời các bạn vào youtube.com, và gõ chữ sau đây vào hộp search (Tìm kiếm): “Đinh Quang Anh Thái phỏng vấn Dương Thu Hương”. Sẽ có 10 video về mục này.

Advertisements

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Phỏng Vấn | Leave a Comment »

►Mỹ có thể đánh tan rã ĐCS Trung Quốc mà không mất một viên đạn, một người lính

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

Tán gẫu trên mạng: Nếu Trung Quốc đánh Việt Nam, Mỹ chỉ làm vài thao tác là ĐCSTQ tan tành
9-11-2015

Tin Đa Chiều

obama

Tổng thống Mỹ Obama (Ảnh: internet)

Dưới đây là những đoạn tán gẫu được vô số người Trung Quốc chia sẻ trên mạng phản ánh thảm cảnh của xã hội Trung Quốc. Nhiều người sau khi đọc xong đã phải… dở khóc dở cười!

Đoạn thứ nhất: Tổng thống Obama: “Tôi chỉ cần làm 6 việc khiến ĐCSTQ tan tành mà không phải dùng đến một người lính nào!”

Ông Obama đã cảnh cáo quan chức Trung Quốc: Nếu quý quốc dám gây chiến tranh với Philippines, Việt Nam, Nhật Bản, tôi chỉ cần nói ra 6 điều là Trung Quốc tan vỡ, không phải sử dụng đến dù chỉ một người lính.

1. Công bố tài khoản nước ngoài của quan chức Trung Quốc và cho đóng băng.
2. Công bố danh sách quan chức Trung Quốc có hộ chiếu Mỹ.
3. Công bố danh sách người nhà các quan chức cấp cao Trung Quốc định cư tại Mỹ.
4. Ra lệnh thanh tra biệt thự và tình nhân của quan chức Trung Quốc ở Los Angeles.
5. Đưa người nhà quan chức Trung Quốc đang sống tại Mỹ đến nhà tù nổi tiếng của Mỹ ở Guantanamo (Cuba).
6. Tiếp tế vũ khí cho công nhân thất nghiệp ở Trung Quốc (có lẽ chỉ cần áp dụng điều thứ 6 này là đủ).

Đoạn thứ 2: Những phát minh lớn của Trung Quốc đương đại

Gần 200 năm qua, những gì người dân thế giới này sử dụng là do Trung Quốc phát minh ra: Tivi, máy tính, máy giặt, tủ lạnh, điều hòa không khí, máy bay, tàu thủy, quạt, điện thoại, điện thoại di động, âm thanh nổi, máy in, máy fax, ô tô, xe đạp, bút máy, đèn điện, lò vi sóng, bếp từ, nồi cơm điện, CT, chụp hình cộng hưởng từ trường MRI, kháng sinh, Internet, MP3, máy ảnh, máy ảnh kỹ thuật số, máy quay, máy siêu âm, sữa rửa mặt, nước vệ sinh, cồn iốt, hotdog, bắp rang, nhựa, cao su, hàng không mẫu hạm, đồ uống đóng hộp, mạ sản phẩm, bánh quy, bánh mì, bánh ga-tô, dầu gội, sữa tắm, nước hoa, nhựa đường, xi măng, vệ tinh, kỹ thuật cảm biến từ xa, xăng và diesel, sợi polyester và nylon, kính mạ gương, giày cao gót, quần jean, máy chiếu và phim, điện tử, máy tính, kỹ thuật diễn hoạt hình ảnh animation, máy tính trò chơi, máy cạo râu điện, băng vệ sinh, bồn vệ sinh…

=> Chẳng có cái nào hết. Đến ngay cả những cây bút chì, tuốc nơ vít, vòi nước, kẹp giấy… còn không phải do người Trung Quốc phát minh.

an-toan-thuc-pham
Vấn đề an toàn thực phẩm của Trung Quốc vô cùng đáng ngại (Nguồn: Internet)

Mong mọi người thử nói xem có bao nhiêu sản phẩm mọi người đang sử dụng do người Trung Quốc phát minh?

Hãy xem gần đây người Trung Quốc phát minh những gì: Dầu ăn từ nước thải cống ngầm, sữa độc Tam Lộc, clenbuterol tạo nạc, cao thịt bò (Beef Extract), Sudan, Formaldehyde, mứt lưu huỳnh, kẹo giày gelatin, tảo biển đồng sunfat, bột tẩy, nước tương tóc, rượu cồn công nghiệp, nước khoáng cống rãnh, xăng ethanol, hộp thức ăn nhanh sủi bọt, lươn ăn thuốc tránh thai, xiên thịt nướng xác chết, trì hoãn nghỉ hưu, thuế bất động sản 20%, cưỡng chế di dời, chế độ nhà ở giá rẻ cho công chức, xăng giá cao chất lượng thấp, phí bảo trì đường bộ, lệ phí đi qua cầu, công nhân tạm thời, sex trẻ em, mang bao không xem là cưỡng hiếp… Đọc những dòng này bạn nên cười hay khóc đây?

Đoạn thứ 3: Khi bạn…., họ sẽ xuất hiện!

– Khi bạn phát hiện được gỗ mun ở dưới sông, quốc gia xuất hiện với tư cách là chủ sở hữu sông ngòi; Khi nước sông chảy vào trong nhà bạn thì quốc gia lại biến mất.
– Khi bạn mang thai lần hai, quốc gia sẽ xuất hiện với tư cách người thu phí chăm sóc xã hội; khi bạn mất đi đứa con duy nhất của bạn, quốc gia sẽ biến mất.
– Khi bạn lĩnh tiền công, quốc gia sẽ đóng vai người thu thuế xuất hiện; khi bạn thất nghiệp, quốc gia lại biến mất.
– Khi người phụ trách để xảy ra sự cố là dân thường, quốc gia xuất hiện trong vai kẻ chấp pháp; khi người phụ trách xảy ra sự cố là quan chức, quốc gia lại biến mất.

Nếu đất đai là sở hữu của nhân dân, các người có quyền gì lấy đất của dân bán cho dân?
Nếu đất đai là của các người, xin hỏi đất của các người từ đâu mà có? Là do dùng tiền thuế của dân để mua hay tước đoạt không hoàn lại? Nếu dùng tiền thuế của dân để mua, vậy thì thổ công đó không phải của các người mà là của nhân dân; nếu thu không hoàn lại từ trong tay nhân dân, vậy thì các người là bọn cướp!

Đoạn thứ 4: Trung Quốc như thế, bạn sẽ đi về đâu?!!!

Sân bay thủ đô cháy nổ, không phải do phần tử khủng bố mà do một người khuyết tật! Một người mẹ có con gái bị cưỡng hiếp khi đi kêu oan lại bị bắt cải tạo lao động, cuối cùng bị bắt bồi thường 1000 tệ.

Một tên cảnh sát uống rượu rồi cá độ, hắn giật em bé sơ sinh trong tay người mẹ rồi giơ qua đầu ném xuống đất, cuối cùng chỉ bị giam 15 ngày.

Một người Tây Ban Nha đưa đội tuyển quốc gia Trung Quốc vào đường cùng, cuối cùng mang 76,5 triệu rời khỏi Trung Quốc.

Một Bộ trưởng đường sắt tham ô vài trăm triệu nhân dân tệ vẫn trì hoãn không xử hình. Một doanh nhân bị xử tử hình giấu không cho gia đình họ biết. Một tiểu thương bán dưa bị đánh chết ngay trước mắt người thân. Con một ca sĩ cùng bạn bè hắn hãm hiếp một cô gái, nhưng sau vài tháng điều tra không có kết luận…. Trong những thân phận bi kịch kể trên họ được gọi là gì?

Chính phủ của chúng ta gọi họ là: nhân dân! Thế nhưng bạn có nhận thấy những năm qua, thực sự quan tâm đến thu nhập của nhân dân chỉ có Cục Thuế vụ, thực sự quan tâm đến thế hệ sau của tổ quốc chỉ có Cơ quan sinh đẻ kế hoạch, thực sự quan tâm đến tổ quốc vào ngày hôm sau chỉ có Cơ quan khí tượng…

Tinh Vệ biên dịch từ secretchina

Theo daikynguyenvn.com

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►MYANMAR – LÀ NHƯợC TIểU NHƯNG KHÔNG LÀM CHƯ HầU!

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

Đảng csvn cam tâm làm chư hầu vì TQ đã nắm được các tài liệu bán biển đảo và biên giới để đổi lấy vũ khí đánh “Mỹ-Ngụy” của HCM và Lê Duẫn; ngoài ra, TQ còn nắm giữ mật ước Thành Đô 1990.  Đảng CSVN rất sợ hải Tập Cận Bình hay bất cứ lãnh đạo nào của TQ chỉ cần hăm dọa đưa tài liệu này ra một cách công khai. Vì thế, bọn TQ nói gì, sai bảo điều gì thì Bộ Chính Trị đảng CSVN  đều phải răm rắp tuân theo.

MYANMAR – LÀ NHƯợC TIểU NHƯNG KHÔNG LÀM CHƯ HầU!

FB Mạnh Kim

9-11-2015

Ai đã mở cửa để đưa Tổng thống Mỹ Barack Obama vào Myanmar trong chuyến công du lịch sử ngày 19-11-2012? Ai mở đường đưa Myanmar đến cuộc bầu cử dân chủ tự do đầu tiên sau 25 năm vào 3 năm sau, ngày 8-11-2015? Ý chí lãnh đạo là điều không thể phủ nhận nhưng điều quan trọng nhất khiến Myanmar chọn con đường dân chủ chính là ý chí thoát Trung!

Điều gì đã khiến Myanmar thay đổi tư duy đối ngoại khi can đảm quyết định tách khỏi quỹ đạo tưởng chừng bất di dịch với Trung Quốc để ngả theo trục phương Tây? Chính là sự tái nhận thức sáng suốt về quyền lợi và chủ quyền quốc gia. Hơn nửa thế kỷ được “bảo kê” bởi Bắc Kinh, Myanmar đã ngậm đắng nuốt cay chịu nhiều thiệt thòi. Trung Quốc ngày càng gây sức ép thao túng kinh tế và vơ vét tài nguyên Myanmar, từ dầu khí, đồng, gỗ teak, đá quí đến sản vật nông nghiệp… Họ mua vô số đất đai để làm nông trại nhưng thuê mướn nhân công từ Trung Quốc. Nói cách khác, đất Myanmar dần được “chuyển quyền sở hữu” sang người Trung Quốc. Dân Trung Quốc tràn xuống cố đô Mandalay (thành phố lớn thứ hai Myanmar) nhiều đến mức cư dân địa phương có câu nói đùa rằng “Chỉ cần dân Tàu khạc nước dãi thì cũng đủ ngập để cho người Mandalay bơi rồi!”.

Trung Quốc đổ rất nhiều tiền với vô số dự án đầu tư vào Myanmar. Tháng 9-2010, Bắc Kinh tuyên bố cho vay 4,2 tỉ USD với lãi suất zero trong 30 năm để “giúp” Myanmar xây đập, đường xá, hỏa xa và phát triển công nghệ thông tin. Tuy nhiên, “chơi” với Bắc Kinh, Naypyidaw chỉ nhìn thấy thiệt. Họ thấy rõ thủ đoạn “thả con tép bắt con tôm” của Trung Quốc. Tháng 3-2010, tờ Nhân Dân nhật báo (Trung Quốc) cho biết mậu dịch song phương hai nước đạt 2,9 tỉ USD vào năm 2009, tăng 10% so với cùng kỳ năm trước và từ (gần bằng) zero vào cuối thập niên 1980. Tuy nhiên, cái gọi là “song phương” thực chất hầu như chỉ là một chiều: năm 2009, xuất khẩu Trung Quốc sang Myanmar đạt 2,3 tỉ USD nhưng xuất khẩu ở chiều ngược lại chỉ vỏn vẹn 646 triệu USD (Asia Times 19-10-2011)…

Nói thêm một chút về địa chính trị. Là nước lớn thứ hai Đông Nam Á với 1/3 (trong tổng chu vi 1.930 km) hình thành nên một bờ biển liên tục chạy dọc vịnh Bengal và biển Andaman, Myanmar đóng vai trò như một ngã tư chiến lược, về biển lẫn đất liền, tạo thành một điểm kết nối giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Nắm được Myanmar là nắm được một ưu thế địa chính trị quan trọng. Trung Quốc đã nhìn thấy tầm chiến lược địa chính trị Myanmar, nơi có biên giới tiếp giáp với họ dài đến 2.000 km, từ rất lâu. Suốt thập niên 1960 rồi 1970, Trung Quốc luôn phủ bóng lên lịch sử Myanmar.

Đầu thập niên 1991, Trung Quốc thậm chí đưa cố vấn quân sự sang nước này. Từ ảnh hưởng chính trị, họ bắt đầu tạo ảnh hưởng kinh tế. Như bài viết trên Asia Times (19-10-2011) của Bertil Lintner (nguyên phóng viên Far Eastern Economic Review, tác giả một số quyển sách về Myanmar), từ thập niên 1980, Trung Quốc đã có ý định xây con đập Myitsone. Điều này đã thể hiện trong một bài viết mang tựa “Mở rộng về phía Tây Nam – ý kiến một chuyên gia”, đăng trên tờ Beijing Review số tháng 9-1985. Bài viết này đề cập khả năng tìm một lối ra cho con đường mậu dịch đối với các tỉnh Nam Trung Quốc (Vân Nam, Tứ Xuyên) vốn bị “khóa” cô lập trong đất liền bởi yếu tố địa lý, bằng cách khai thông ngả Myanmar để ra Ấn Độ Dương. Bài viết cũng nhắc đến việc xây các tuyến hỏa xa Myitkyina và Lashio ở Đông Bắc cũng như sông Irrawaddy để làm tuyến vận chuyển cho hàng xuất khẩu Trung Quốc. Đến thập niên 1990, Myanmar đã gần như trở thành một tỉnh của Trung Quốc, khi được Bắc Kinh tập trung đầu tư với vô số dự án hạ tầng.

Mục tiêu Bắc Kinh là biến Myanmar thành một bàn đạp vệ tinh, một vùng đệm giúp hỗ trợ phát triển kinh tế cho các tỉnh Tây và Nam Trung Quốc. Nói cách khác, đầu tư hạ tầng cho Myanmar là đầu tư cho tương lai phát triển cho chính khu vực phía Nam và Tây Trung Quốc, để không chỉ có thể giúp các tỉnh này san bằng khoảng cách thu nhập với các tỉnh giàu có phía Đông của họ mà còn tạo nên ưu thế cạnh tranh kinh tế với láng giềng Ấn Độ. Đó là một phần của “chính sách hai đại dương” mà giới chính trị học thuật Trung Quốc cổ súy (phải làm chủ cả Thái Bình Dương lẫn Ấn Độ Dương). Thế là loạt dự án hạ tầng bắt đầu hình thành, từ một xa lộ dẫn đến một hải cảng mới toanh trị giá nhiều triệu đôla, phục vụ việc xuất khẩu hàng sản xuất ở các tỉnh phía Tây và Nam Trung Quốc; đến một tuyến ống dẫn hơn 1.600 km đưa dầu Trung Đông và châu Phi đến các nhà máy lọc ở Vân Nam; đến một tuyến ống dẫn nữa đưa khí đốt Myanmar đến thắp sáng cho Côn Minh và Trùng Khánh; đến hơn 20 tỉ USD đầu tư cho một tuyến hỏa xa cao tốc giúp việc đi lại xưa kia mất hàng tháng nay có thể chỉ còn không đến một ngày; rồi đến năm 2016, sẽ có một hệ thống đường sắt đi suốt từ Yangon đến Bắc Kinh hoặc thậm chí tới Delhi rồi từ đó sang châu Âu…

Quan trọng hơn cả là việc sử dụng Myanmar làm trạm trung chuyển dầu hỏa từ Trung Đông và châu Phi vào sâu trong nội địa Trung Quốc, giúp né được “cửa ải” Malacca. Do lệ thuộc tuyệt đối nguồn dầu nước ngoài với 80% dầu nhập được đưa về ngang Malacca, một trong những eo biển nhộn nhịp nhất thế giới mà nơi hẹp nhất chỉ rộng 2,7 km, Trung Quốc rất lo sợ một khi xảy ra xung đột, Malacca có thể bị đóng cửa và nguồn cung ứng dầu bị ách tắc. Cho nên, bằng mọi cách phải thiết lập được tuyến ống dẫn ngang Myanmar.

Một cách tổng quát, trước khi xảy ra cú bắn pháo hiệu của Tổng thống Thein Sein vào tháng 9-2011 (về việc tạm ngưng xây đập Myitsone), hay nói chính xác hơn là trước khi Naypyidaw thay đổi quan điểm đối ngoại, Myanmar là sân sau của Bắc Kinh, là đất nhà của hàng chục ngàn di dân Trung Quốc, là thị trường chuyên tiêu thụ hàng hóa Trung Quốc, là nơi giới doanh nghiệp Trung Quốc mặc sức tác oai tác quái. Nếu nói không quá thì sinh mạng kinh tế Myanmar gần như hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc.

Một sự nhìn nhận lại vai trò và ảnh hưởng Trung Quốc đã âm thầm diễn ra. Năm 2004, theo bài viết của Bertil Lintner trên YaleGlobal (5-11-2012), trung tá Aung Kyaw Hla – nhà nghiên cứu thuộc Học viện quốc phòng Myanmar – bắt đầu thực hiện một khảo sát chi tiết. Bản báo cáo tuyệt mật dày 346 trang này, với tựa “Một nghiên cứu về quan hệ Myanmar-Hoa Kỳ”, đã phác họa những chính sách bắt đầu được áp dụng nhằm có thể cải thiện quan hệ với Washington đồng thời giảm lệ thuộc Bắc Kinh. Nội dung báo cáo nói rằng, việc xem Trung Quốc là một đồng minh ngoại giao và nhà bảo trợ kinh tế đã tạo ra một “tình huống khẩn cấp” đe dọa sự độc lập quốc gia. Báo cáo viết rằng, chỉ bằng cách cải thiện quan hệ với Mỹ, Myanmar mới có thể tiếp cận nguồn hỗ trợ tài chính từ Ngân hàng Thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế, giúp đất nước lần hồi thoát khỏi “chủ nghĩa khu vực”, nơi họ phải lệ thuộc vào ý chí và quan hệ với những láng giềng trực tiếp trong đó có Trung Quốc, để “bước vào một kỷ nguyên mới của toàn cầu hóa”…

Có thể tóm gọn lý do khiến Myanmar từ bỏ “hũ mật Trung Quốc” để uống “chén đắng phương Tây” – nếu nhìn ở góc độ thường được xem là “an toàn chính trị” đối với một chế độ – qua một nhận định của Nay Zin Latt, cố vấn chính trị của Tổng thống Thein Sein: “Trước đây, muốn hay không, chúng tôi phải chấp nhận tất cả những gì mà Trung Quốc đề nghị. (Bây giờ), khi lệnh cấm vận được (phương Tây) tháo dỡ, điều đó sẽ tốt hơn cho mọi người ở Myanmar”. Nói cách khác, Myanmar hiểu rằng, chỉ với thiện chí thật sự cải tổ theo đường hướng có lợi dân tộc, họ không chỉ có thể tự cởi trói và thoát được “án” cấm vận mà nhờ đó còn hạn chế lệ thuộc Trung Quốc, về lâu dài.

Ý nghĩa lớn nhất trong câu chuyện dân chủ của Myanmar là vấn đề địa chính trị không phải là rào cản lớn nhất để lấy đó làm cái cớ biện dẫn cho sự cúi đầu làm chư hầu. Chỉ 19 năm sau khi lập quốc từ bàn tay không với một nhúm người tha phương từ khắp nơi thế giới quần tụ lại, không có gì trừ ý chí dân tộc mãnh liệt, Israel đã kiên cường chống chỏi sự vây bủa khốc liệt và chiến thắng trước những con hổ dữ Arab trong cuộc chiến 7 ngày. Và đến nay, Israel vẫn luôn bị đe dọa và vẫn tiếp tục lớn mạnh hơn trong sự đe dọa thường trực đó, bất luận yếu tố lịch sử lẫn yếu tố địa lý vô cùng phức tạp, bởi còn xen lẫn bởi yếu tố tôn giáo. Đừng lấy cái gọi là “lời nguyền địa lý” và “lời nguyền lịch sử” để tự gánh lên vai cái lối ngụy biện hàm hồ về việc “chúng ta không còn con đường nào khác là phải chấp nhận lệ thuộc Trung Quốc!”. Đó là cái não trạng mặc cảm khiếp nhược của những kẻ hèn hạ, bao biện cho tư duy chính trị của những kẻ bán nước hèn hạ bội lần. Làm thế nào có thể thoát Trung khi còn có kiểu suy nghĩ tăm tối như vậy? Làm thế nào có thể thoát Trung khi mà vẫn không chấp nhận một nền chính trị dân chủ như Myanmar hay Philippines, để người dân có thể bày tỏ ý nguyện thoát Trung và nhìn thấy được kết quả từ ý chí thoát Trung đồng nhất của dân tộc thông qua lá phiếu?

—————
Một phần bài viết này trích từ hồ sơ hai kỳ khoảng 5.000 từ đã đăng vào năm 2012 dưới bút danh “Nguyễn Cao Trí” (tên của con trai tôi).

Posted in Chạy trốn chủ nghĩa Cộng sản, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam lộ rõ bộ mặt phản dân, hại nước qua cuộc tiếp đón Tập Cận Bình

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai trả lới phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

9-11-2015

Lời giới thiệu: Chuyến đến Việt Nam trong 2 ngày 5 và 6 tháng 11/2015 mới đây của Tập Cận Bình, người đứng đầu Đảng Cộng sản và Nha nươc Trung Quốc đã gây một làn sóng phản đối của người Việt trong và ngoai nước, đặc biệt là bài phát biểu của họ Tập tại quốc hội Việt Nam và bản Tuyên bố chung Việt-Trung.

Vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa là đều mà người dân Việt Nam muốn nghe, nhưng Tập Cẩm Bình đã không nhắc đến một lời và phía lãnh đạo Cộng sản Việt Nam cũng như quốc hội đã không dám đề cập đến.

Nhưng vừa rời Việt Nam, ngày 7.11.2015, tại Singapore, Tập Cận Bình lại lên tiếng khẳng định rằng các hòn đảo ở biển Đông là thuộc lãnh thổ Trung Hoa từ thời cổ đại.

Tập Cận Bình còn xảo ngôn rằng: “Mặc dù một số đảo nhỏ mà Trung Hoa có chủ quyền đã bị chiếm đóng bởi những nước khác, Trung Hoa vẫn cam kết giải quyết vấn đề bằng đàm phán hòa bình,”.

Bình luận về toàn cảnh sự việc này, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai khẳng định Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đã bôc lộ bộ măt phản dân, hại nước qua cuộc tiếp đón Tập Cận Bình.

Cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện. Nội dung như sau, mời quí vị cùng nghe:

Trần Quang Thành: Thưa ông, Như vậy ông Tập Cận Bình, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã kết thúc chuyến đi thăm 2 ngày ở Việt Nam.

Trong chuyến đi thăm này ông là người lãnh đạo Trung Quốc thứ hai phát biểu trước Quốc hội Việt Nam. Nhiều đại biểu Quốc hội tiếc là không thấy ông đề cập đến vấn đề Biển Đông. Nhưng khi đến Singapore ông đã tuyên bố Biển Đông tức Biển Nam Trung Hoa đã của Trung Quốc từ thời xa xưa.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đánh giá ra sao về chuyến đi cuả ông Tập Cận Bình trong 2 ngày qua và tuyên bố của ông tại Singapore?

Nguyễn Khắc Mai: Vấn đề này nó thú vị. Khi ỏ Việt Nam Tập không dám nói. Nó dấu đi.Nếu nó thò ra cái chủ quyền từ thời tổ tiên, thời cổ đại ở Biển Đong thì sẽ có người phản ứng, Quốc hội sẽ phản ứng. Trong Chính phủ, thậm chí cả trong cái nhóm gọi là thần phục Tàu nó rồi cũng có một vài cái phản ứng để làm le với nhân dân. Thế cho nên lão Tập khôn nhưng mà nó yếu đấy. Chạy khói Việt Nam sang Singapore mói nói là bây giờ tôi nói rõ. Nó tuyên bố lại một cái điều nó đã nói ở bên Mỹ, bên Anh là chủ quyền của Trng Quốc từ thời cổ đại, tổ tiên để lại. Nó không dám nói thẳng ở Việt Nam. Nó sợ sự phản ứng của dân Việt Nam. Lão này nó cáo già, nó không nởi Việt Nam. Qua Singapore rồi mới nói.

Từ suy nghĩ về vấn đề này tôi đang định viết bài “Đà đao của họ Tập và dối sách của Việt Nam”. Đà đao là một món võ trong binh pháp của Trung Hoa. Người ta mô tả trong các tiểu thuyết tức là cưỡi ngựa bỏ chạy một đoạn rồi giơ đao đánh luôn một đoạn. Gọi là món đà đao. Cái trò đánh lui như thế là trò đánh lén, không dám đường đường đối mặt. Thế nhưng món đà đao ấy bây giờ Việt Nam phải đối sách thế nào? Hiện nay nó nói chủ quyền biển đảo là của nó. Nhưng mà chính quyền Việt Nam, đặc biệt là ban lãnh đạo Đảng Việt Nam im như thóc, câm như hến. Hoàng Sa không dám nói gì. Bây giờ Hoàng Sa chỉ còn 10 năm nữa thôi nếu không tranh luận, không lên tiếng, không đưa ra tòa án, không đưa ra dư luận với tư cách là chính phủ ra tuyên bố. Thì 10 năm nữa thôi nó coi chủ quyền là hiển nhiên của nó với chứng lý là nó đã chiếm giữ được 50 năm. Đây là vấn đề liệu ban lãnh đạo của Đảng sẽ tính sao. Chính phủ đã sẵn sang việc kiện nhưng mà ban lãnh đạo tức Bộ Chính trị nó khóa máy lại không cho kiện. Nó bật đèn đỏ không cho đưa vấn đề này ra quốc tế. Đấy là một chỗ yếu của Việt Nam.

Thứ hai là ban lãnh đaọ Đảng, Chính phủ, Quốc hội từ nhiều chục năm nay đã im hợi, lặng tiếng coi như lặng lẽ thừa nhận Trung Quốc nó chiếm đóng 7 hòn đảo Trường Sa từ đảo chìm thành đảo nổi. Nó xây đường bang, sân bay quân sự, hải cảng ở đấy. Ngược lại Việt Nam vẫn cứ yên lặng gọi là để ổn định và giữ nguyên trạng.

Giữ ổn định và nguyên trạng như hiên nay thì Tàu nó mừng quá. Tức là chấp nhận cho nó chiếm cứ Hoàng Sa và 7 cái đảo ở Trường Sa.

Cho nên có thể nói Tuyên bố Việt Trung vừa rồi là rất phản dân, hại nước. Một thứ thái độ, một thứ ý kiến nó không rõ ràng, không rành mạch. Hai bên tôn trọng, Hai bên không làm gì gay gắt thêm để ảnh hưởng, tôn trọng lẫn nhau. Tuyên bố chung như vậy lợi qúa cho bọn Tàu. Lão Tập Cận Bình nó cũng chẳng mong gì hơn Việt Nam nói như vậy. Có thể nói đây là một sự thua thiệt, một sự thất bại nhục nhã, một sự đầu hàng nhục nhã của ban lãnh đao khi tiếp Tập Cận Bình.

Nhưng mặt trái của nó là nhân dân thấy được bộ mặt thật của ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam là phản dân, hại nước, không kiên quyết. Nó dọa chiến tranh. Thật ra phải nói hiện giờ Tàu chưa dám gây ra một cuộc chiến. Nó đi gây chiến chưa biết mèo nào cắn mửu nào. Cho nên nó phải tính toán. Nó dọa thế thôi. Anh cứ bị nó dọa anh sợ anh lùi từng bước. Thểhiện thái độ không rõ ràng, không rành mạch gì hết về vấn đề biển đảo. Vè những cái gọi là sự vi phạm trắng trợn trong tranh chấp Biển Đông. Vấn đề rất là lớn mà sự hành xử của ban lãnh đạo không xứng đáng, thật là nhục nhã.

Thái độ của dân là thế nào? Phải tính toán như thế nào để một khi ban lãnh đạo ươn hèn, đầu hàng; một cái chính phủ, một cái quốc hội theo đuôi ban lãnh đạo của Đảng tiếp tục ươn hèn, tiếp tục đầu hàng dân tộc hy vọng nỗi gì? Cho nên nhân dân Việt Nam phải gánh lấy vận mệnh của mình. Bây giờ phải tính toán hành xử như thế nào đây? Phải bảo ban nhau như thế nào đây để tự mình giành cho mình cái quyền giữ lấy nước. Đây là một vấn đề rất lớn. Một vấn đề đặt ra rất lớn đặt ra sau việc Tập Cận Bình đến Hà Nội nói nhăng, nói cuội rất là ba hoa. Dùng từ ngữ hoa mỹ. Ngày xưa bọn Tàu nó cũng nói rất xạo ngôn, lộng sắc tức là nói một cái lời hoa hòe, hoa xói, hoa mỹ. Ăn mặc thì chải chuốt. cứ xem cái đầu của nó chải bồng lên, tóc nhuộm đen, áo quần thì bảnh bao lắm không khác gì Mã Giám Sinh. Cô vợ Bành Lệ Viên ngày xưa đã đi hát cho bọn xâm lăng năm 1979. Sao lại đón cái con mụ nó đã từng tiếp tay cuộc chiến tranh 1979 giết hại đồng bào ta mà không nói năng gì hết cả. Phải vạch rõ cái bộ mặt này. Đặc biệt rất xảo trá nó đi cái xe nó để cái biển 0079. Tức là nó ngạo nghễ nói vào mặt Việt Nam tao đây này, năm 79 đã đưa quân đánh chúng mày. Bây giờ chúng mày liệu hồn làm gì được tao?! Đến mức như vậy ban lãnh đạo của mình im re. Nguyễn Phú Trọng tươi cười, hớn hở như bắt được của. Xem trên vô tuyến tôi thấy điên cả đầu, lộn cả ruột

TQT: Ông Trương Tấn Sang,Chủ tịch nước sau khi nghe Tập Cận Bình phát biểu tại Singapore rang là biển đảo ở Biên Đông tức là Nam Hải là của Trung Quốc từ thời xa xưa thì ông cũng nhại lại một câu là biển đảo ở Biển Đông là của Việt Nam từ xa xưa. Ngoài ra có nói được gì đâu.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai bình luận thế nào?

NKM: Thật ra ông Sang có nói được vài câu, lặp lại vài câu. Nhưng mà cũng nói trùng, nói lén thôi

Vấn đề hiện nay là thế này. Người ta tiêu tiền vô lối, dựng cái tượng đài hàng nghìn tỉ, rồi thì hội nghi thi đua khắp nơi, khắp chốn vô tích sự tiêu đến hàng nghìn tỉ. Nhưng không dám đầu tư vài tram tỉ cho nghiên cứu thế nào là lịch sử chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Phải nói cho rõ; lập trường cho rõ; các chứng cứ pháp lý’ cho rõ. Tổ chức nhiều cuộc hội thảo trong nước, ngoài nước nói cho được cái chủ quyền ấy như thế nào? Khẳng định cho rõ chủ quyền về pháp lý của Việt Nam. Nhờ luật sư họ viết những cuốn sách về chứng lý, pháp lý Hoàng Sa, Trường Sa chủ quyền thuộc về Việt Nam. Mình không dám tổ chữc một cuộc tọa đàm đến nơi, đến chốn. Tập Cận Bình nó nói như vậy tôi tổ chức một cuộc tọa đàm để bác bỏ thì bị cắt điện, rồi đem xe đến định hốt anh em đưa ra ngoại thành.

Đáng nhẽ cái việc như thế phải đầu tư đến nơi, đến chốn. Mấy ông lãnh đạo ý tứ nói năng thế nào phải cho rõ ràng.

Về mặt luật pháp những chứng cứ phải rõ ràng, công hàm Phạm Văn Đồng phải nói cho rõ lại. Những công hàm, những tuyên bố cuả chính phủ Việt Nam Cộng hòa phải nói cho rõ lại. Những chứng cứ có tính cách nhà nước về Hoàng Sa, Trường Sa nói cho rõ lại vv. Họ tiêu nhiều món tiền rất bậy bạ, nhưng bỏ ra vài trăm tỉ cho việc nghiên cứu này đến nơi, đến chốn thì không làm. Đến nay chúng ta không có một bộ hồ sơ nào cho đến nơi đến chốn. Tôi nghe nói chính phủ cũng đang làm. Nhưng mà phải cùng với dân làm. Khi đưa ra tòa án phải tổ chức dư luận, tổ chức hội thảo trong nước và ngoài nước làm rõ vấn đề về luật pháp, về chứng cứ lịch sử.

Đấy là vấn đề về Biển Đông phải làm. Có thể nói đây là việc quốc gia đại sự nó đang xúc phạm đến cả dân tộc

Với việc tiếp Tập Cận Bình, chưa bao giờ uy tín lãnh đạo của Đảng, của Chính phủ, của Quốc hội nó thê thảm trong lòng người dân đến như vậy. Bao nhiêu người gọi điện cho tôi nói anh Mai ới nhục ơi là nhục. Như vậy là có cái phản cảm. Họ có nghe thấy không? Hay họ bưng tai, bịt mắt để theo đuôi chính sách bá quyền đại Hán, phụ họa cho nó.Như vậy đối sách với Trng Hoa không hề đơn giản.

TQT : Xin cảm ơn nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

► VN sẽ có công đoàn độc lập và tôn trọng những quyền lao động căn bản để được gia nhập TPP

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

Nguyễn Quốc Khải

8-11-2015

Hàng nghìn công nhân công ty Pou Yuen ở Sài Gòn đã tuần hành để phản đối chính sách bảo hiểm xã hội mới, tháng 3/2015. (Ảnh: Thanh Niên Công Giáo). Photo: internet

Hàng nghìn công nhân công ty Pou Yuen ở Sài Gòn đã tuần hành để phản đối chính sách bảo hiểm xã hội mới, tháng 3/2015. (Ảnh: Thanh Niên Công Giáo). Photo: internet

Vào ngày 5 tháng 11 vừa qua, toàn bộ nội dung của Hiệp ước thương mại hợp tác xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership, viết tắt là TPP) đã được Tòa Bạch Ốc phổ biến trên mạng thông tin đại chúng Medium và gửi đến địa chỉ điện thư của nhiều công dân.  Các cơ quan truyền thông lớn của Hoa Kỳ đã phổ biến tin này. Đây là lần đầu tiên mà đại chúng được biết rõ chi tiết của hiệp ước TPP sau bẩy năm thương thuyết trong vòng kín đáo.

Hiệp ước TPP gồm có 30 chương và một số thỏa hiệp bên lề quy định trao đổi thương mại giữa 12 quốc gia quanh vùng Thái Bình Dương bao gồm Việt Nam, Malaysia, Singapore, Brunei, Nhật Bản, Úc, Tân Tây Lan, Chile, Peru, Mexico, Hoa Kỳ và Canada.  Đây là một thỏa hiệp vùng lớn nhất được thành lập từ trước đến nay. Trị giá hàng hóa trao đổi giữa 12 nước thành viên chiếm khoảng 40% nền kinh tế thế giới. Indonesia đã ngỏ ý muốn tham gia TPP. Nam Triều Tiên đang cứu xét. Trong trường hợp đó, Philippines cũng sẽ gia nhập TPP.

Hiệp ước TPP sẽ loại bỏ hầu hết những thuế nhập cảng và những rào cản thương mại đối với hàng hóa trao đổi giữa 12 nước thành viên. Tổng thống Barack Obama tuyên bố rằng các nước buôn bán với Hoa Kỳ trong khuôn khổ TPP sẽ loại bỏ 18,000 loại thuế đối với hàng hóa của Hoa Kỳ, kể cả thuế nhập khẩu xe hơi 70% của Việt Nam. Điều này sẽ giúp cho Hoa Kỳ tăng gia xuất cảng và nền kinh tế Hoa Kỳ phát triển.   

Sau khi Quốc hội Hoa Kỳ bất ngờ chấp thuận cho chính quyền Obama quyền đàm phán thương mại nhanh (fast-track negotiating authority) hay còn gọi là quyền cổ động thương mại (trade promotion authority) vào mùa hè vừa qua, chính phủ của 12 nước thành viên đã đạt được thỏa ước về TPP vào ngày 5-10-2015. Thỏa ước này còn cần phải được cơ quan lập pháp của các nước liên hệ chấp thuận mới có hiệu lực.

TPP từng bị các tổ chức lao động Hoa Kỳ và nhiều nhà lập pháp thuộc Đảng Dân Chủ chống đối mạnh mẽ vì lo ngại rằng công nhân Hoa Kỳ không thể cạnh tranh với công nhân ở các nước chậm tiến do sự khác biệt về điều kiện làm việc và lương bổng và họ sẽ phải đối phó với nạn thất nghiệp cao vì nhiều việc làm sẽ bị đưa ra nước ngoài.  Vào mùa xuân 2014, 153 dân biểu Hoa Kỳ đã công bố một văn thư đòi Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ phải bảo đảm rằng quyền lao động phải được tôn trọng trong TPP.  Do đó Tổng thống Obama không quên nhấn mạnh rằng TPP bảo đảm tiêu chuẩn lao động cao và mang lại lợi ích cho công nhân Hoa Kỳ.

Chính quyền Obama hi vọng rằng những điều khoản bảo vệ quyền lao động trong Hiệp ước TPP sẽ thu hút được sự ủng hộ của các nhà lập pháp Dân Chủ. TPP có riêng một chương về lao động.  Theo đó, tất cả mọi nước thành viên phải cho phép công nhân thành lập công đoàn độc lập, quyền thương lượng tập thể, cấm cưỡng bách lao động, sử dụng lao động trẻ em, và đối xử phân biệt trong việc làm. TPP cũng đòi hỏi các quốc gia phải làm luật về điều kiện và môi trường làm việc. Những vi phạm sẽ bị trừng phạt về thương mại. Ngoài thỏa hiệp chính Hoa Kỳ còn ký kết một số thỏa hiệp song phương về quyền lao động và quyền con người với Việt Nam, Brunei và Malaysia. Đây là những quốc gia đang mở mang, có mức lương bổng thấp.

Ông Tom Malinowski, Phụ tá Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, tuyên bố một cách quả quyết rằng phần lớn những hiệp định thương mại chỉ là những hứa hẹn suông khi nói về nhân quyền, nhưng lần này Việt Nam có những cam kết rất cụ thể để thay đổi luật lệ. Thỏa hiệp song phương đòi hỏi Việt Nam phải cho phép công nhân thành lập công đoàn độc lập, có quyền đình công không những về lương bổng, giờ làm việc, mà cả về điều kiện và quyền làm việc.

Những công đoàn độc lập không bắt buộc phải tham gia vào liên đoàn lao động của chính quyền nhưng những tổ chức này có thể liên kết với nhau và tìm trợ giúp của bất cứ tổ chức lao động quốc tế nào như American Federation of Labor – Congress of Industrial Organizations (AFL-CIO).  Thỏa hiệp song phương còn đòi hỏi chính quyền Việt Nam huấn luyện công nhân và chủ nhân về những thay đổi về luật lao động. Một ủy ban độc lập gồm ba chuyên viên lao động của Hoa Kỳ, Việt Nam và Tổ chức Lao động Quốc tế (International Labor Organization) sẽ theo dõi sự tuân thủ của Việt Nam đối với đòi hỏi về lao động.  Ủy ban này sẽ thực hiện những cuộc duyệt xét khi cần thiết. Kể từ ngày TPP chính thức có hiệu lực, Việt Nam có năm năm để thi hành những giao ước về lao động. Nếu Việt Nam không thỏa mãn những điều kiện về lao động giữa đôi bên trong thời hạn ấn định, Hoa Kỳ sẽ từ chối những quyền lợi thương mại của Việt Nam.

Theo Ông Mike Froman, Đại diện Thương mại Hoa Kỳ, tương đương với cấp bộ trưởng, trực thuộc Tòa Bạch Ốc, TPP thiết lập những tiêu chuẩn thương mại mạnh mẽ nhất so với những hiệp định thương mại trong lịch sử. Tất cả những tiêu chuẩn đều có thể buộc phải thi hành.  Trước đây, các nước thành viên có luật lao động riêng. Nếu luật riêng của một quốc gia không được thi hành, nước đối tác thương mại có quyền thử thách.

Ông John Sifton, Giám đốc vùng Á Châu thuộc tổ chức Human Rights Watch, cho rằng những thỏa hiệp song phương chỉ có thể bắt buộc thi hành về mặt lý thuyết. Trên thực tế thì không. Cũng theo Ông Sifton, hồ sơ của Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ chứng minh điều này. Tong quá khứ, Hoa Kỳ chỉ kiện cáo được một quốc gia là Guatemala về luật lao động.

Đối với Việt Nam, Hoa Kỳ đã duy trì một chánh sách không thay đổi về lãnh vực lao động trong bẩy năm vừa qua.  Vào năm 2008, Việt Nam đã yêu cầu được hưởng Quy chế ưu đãi thuế quan phổ cập (Generalized System of Preferences) của Hoa Kỳ để có thể xuất cảng sang quốc gia này vài ngàn món hàng được miễn thuế nhập cảng. Tuy nhiên vì Việt Nam không thỏa mãn điều kiện lao động, đặc biệt là quyền lập công đoàn độc lập, nên Hoa Kỳ đã không chấp thuận yêu cầu của Việt Nam theo khuyến cáo của các tổ chức lao động Hoa Kỳ và Ủy ban Hoa Kỳ Bảo vệ Người lao động Việt Nam (US Committee to Protect Vietnamese Workers).

Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam (TLĐLĐVN) là một tổ chức lao động duy nhất ở Việt Nam, nằm trong Mặt trận Tổ quốc, một tổ chức ngoại vi của Đảng CSVN. Tổ chức này do các đảng viên CSVN lãnh đạo. Nó được thành lập nhằm kiểm soát công nhân, chứ không phải để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Thật vậy, TLĐLĐVN chưa bao giờ phát động một cuộc đình công của công nhân và cũng chưa bao giờ hỗ trợ những cuộc đình công tự phát của công nhân. Theo luật Việt Nam, tất cả những cuộc đình công tự phát, không do TLĐLĐVN tổ chức, đều là bất hợp pháp và bị trừng trị theo luật như phải bồi thường những thiệt hại do cuộc đình công gây ra.

Hiến pháp của Việt Nam đề cao quyền lao động, nhưng tất cả những luật lệ của Việt Nam đặt ra chỉ nhằm triệt tiêu quyền lao động này. Điều 25 của Hiến pháp 2013 viết rằng “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật qui định.” Trên thực tế người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa không có tất cả những quyền tự do này. Pháp luật đặt ra trên nguyên tắc là để thi hành những quyền này, nhưng thực tế là để giới hạn chúng. Thí dụ Nghị định 38/2005/NĐ-CP bắt buộc những cuộc tập họp trên 5 người phải có giấy phép của chính quyền.  Ngoài ra, Việt Nam không có một hội tư nhân độc lập nào cả. Tất cả các hội đoàn đều thuộc nhà nước hay bị chi phối bởi nhà nước và phải nằm trong Mặt trận Tổ quốc.

Khoảng 90,000 công nhân đã biểu tình tại Sài Gòn vào tháng 3, 2015 để phản đối Luật bảo hiểm xã hội mới không cho phép công nhân được lãnh bảo hiểm xã hội một lần. Luật mới này đã được Quốc hội thông qua vào ngày 20-11-2014 (Hình: Lao Động).

Việt Nam đã phải chấp nhận trên nguyên tắc sửa đổi luật lệ để cho phép thành lập công đoàn độc lập và sửa đổi các quyền lao động khác để được thu nhận vào TPP, tuy nhiên cần phải đợi Việt Nam thi hành ra sao. Chúng ta e ngại rằng nhà nước Việt Nam sẽ cho các đảng viên Cộng sản len lỏi vào hàng ngũ công nhân để lũng đoạn. Họ đã từng áp dụng xảo thuật này để thành lập các tổ chức Phật giáo quốc doanh và xã hội đen. Tuy nhiên đối với miếng cơm manh áo của công nhân, CSVN khó có thể tung hoành trong môi trường lao động. Miếng cơm manh áo đã thật sự tạo ra sức mạnh lớn lao cho giai cấp lao động Việt Nam hiện nay đã trưởng thành. Vào tháng Ba vừa qua, 90,000 công nhân đã biểu tình tại Sài Gòn không phải để yêu cầu cải thiện điều kiện làm việc hay đòi tăng lương, mà để phản đối Luật bảo hiểm xã hội. Chính quyền đã phải đồng ý thay đổi luật.

Việt Nam trông đợi được hưởng lợi rất nhiều từ TPP nhờ cấu trúc lương thấp và một lực lượng lao động trẻ có học gồm 53 triệu người, chiếm vào khoảng 60% dân số. TPP sẽ mang nhiều đầu tư nước ngoài vào Việt Nam và sẽ tạo nhiều cơ hội cho Việt Nam để đa dạng hóa nền kinh tế bằng cách chuyển từ xuất cảng nguyên liệu và những sản phẩm sử dụng tối đa lao động sang những hàng hóa chế biến có trị giá gia tăng cao.

Công ty dịch vụ tài chánh và ngân hàng đa quốc gia Hong Kong – Shanghai Banking Corporation (HSBC) của Anh quốc ước tính rằng gia nhập vào TPP sẽ làm tăng tổng sản phẩm nội địa của Việt Nam tới 20% vào năm 2020. 

Vào năm 2013, trị giá thương vụ của Việt Nam đối với Trung Quốc chiếm 19% trên tổng số thương vụ của Việt Nam đối với thế giới, một con số đáng kể nhưng không quá đáng.  Con số với Liên Hiệp Âu Châu là 12.7%, Hoa Kỳ là 11%, Hàn Quốc 10.3% và Nhật 9.6%.  Về vốn đầu tư, phần của Trung Quốc chỉ chiếm 2.2% tổng số đầu tư nước ngoài vào Việt Nam so với Nhật là 13.6%, Đài Loan 12.9%, Singapore 11.8%, Nam Triều Tiên 11.8%, và Hoa Kỳ 5%.  Sau khi gia nhập TPP, Việt Nam sẽ buôn bán với những quốc gia thành viên của TPP nhiều hơn và vốn đầu tư của những nước này sẽ càng đổ vào Việt Nam nhiều hơn nữa. Do đó, Việt Nam sẽ bớt lệ thuộc vào Trung Quốc về mặt kinh tế.

Quyết định gia nhập TPP là một quyết định hoàn toàn hợp lý đối với Việt Nam. Sức mạnh kinh tế sẽ giúp Việt Nam xây dựng sức mạnh quân sự để bảo vệ nhân dân và sự toàn vẹn lãnh thổ. Cải tổ luật lao động là bước đầu giúp Việt Nam thoát ra khỏi thế giới man ri mọi rợ để bước vào thế giới văn minh của nhân loại.

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Kinh Te, Quyền tự do lập Hội | Leave a Comment »

►Tuân thủ Hiệp định TPP, Việt Nam sẽ cho phép thành lập các công đoàn độc lập

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2015

VOA Tiếng Việt

9-11-2015

Việt Nam đồng ý về một loạt biện pháp cải cách lao động, kể cả cho phép thành lập các công đoàn tự do và độc lập, bao gồm quyền đình công, theo Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương -TPP được thoả thuận hồi tháng trước. Toàn văn hiệp định TPP được công bố, phác họa những nhượng bộ mà Việt Nam đã đồng ý trước những đòi hỏi của phía Mỹ.

Hãng tin Reuters hôm 8/11 tường thuật rằng các điều khoản liên quan tới việc này nằm trong một thoả thuận song phương riêng rẽ giữa Washington và Hà Nội, một trong những điều khoản trong hiệp định thương mại khổng lồ bao trùm 12 quốc gia ven Thái Bình Dương.

Reuters dẫn lời ông Tom Malinowski, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động khẳng định với tờ New York Times rằng đây là ‘cơ hội tốt nhất mà Hoa Kỳ có được trong nhiều năm nay để hối thúc cải cách sâu rộng các định chế tại Việt Nam hầu giúp thăng tiến nhân quyền, và điều này chỉ xảy ra nếu TPP được phê chuẩn.’

Việt Nam cam kết sẽ cho phép công nhân được đình công, không những chỉ về lương bổng và giờ giấc làm việc, mà còn về các điều kiện làm việc và những khiếu nại khác nữa.

Theo bản văn của hiệp ước TPP, “Việt Nam sẽ đảm bảo các thủ tục và cơ chế để đăng ký các công đoàn lao động ở cấp cơ sở, phù hợp với các quyền lao động như được ghi trong bản tuyên ngôn của Tổ chức Lao động Quốc tế, kể cả tôn trọng sự minh bạch, thời hạn làm thủ tục và các đòi hỏi đối với thành viên, mà không cần phải xin phép trước”.

Theo thoả thuận, Việt Nam sẽ thông qua các luật để cho phép công nhân thuộc các công ty và lĩnh vực khác nhau liên kết với nhau trong các tổ chức công đoàn để bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Trước đó tờ New York Times nói rằng thoả thuận này có thể dành cho công nhân quyền hạn lớn hơn để mặc cả với giới chủ nhân, nhưng ảnh hưởng của nó sẽ tuỳ thuộc vào cách mà Việt Nam thi hành thoả thuận này.

Theo thoả thuận đi kèm với TPP, ngoài quyền đình công, Việt Nam còn phải cho phép các công đoàn độc lập được yêu cầu sự hỗ trợ của các công đoàn lao động quốc tế.

Có nhiều sự khác biệt lớn giữa các nước tham gia TPP. Nước có GDP cao nhất là Hoa Kỳ với 17,42 nghìn tỉ đôla. Nước có GDP thấp nhất là Brunei với 17,26 tỉ đô la.

Về dân số nước đông dân nhất là Hoa Kỳ với 323 triệu dân, Brunei ít dân nhất với 420.000 người.

GDP tính trên đầu người cao nhất là Brunei, với 72.220 đôla, Việt Nam có GDP tính trên đầu người thấp nhất, là 1.901 đôla.

Nguồn: NYT, Vietnamrightnow

Posted in Kinh Te, Pháp Luật, Quyền tự do lập Hội | Leave a Comment »