Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 3rd, 2015

►Dân Hà Nội biểu tình, đả đảo Tập Cận Bình sang Việt Nam và phản đối nhà cầm quyền Việt Nam rước giặc vào nhà

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

.

.

Nguồn tin từ facebook

.

Đoàn Trương Vĩnh Phước

Sáng 3/11/2015.
Một cuộc biểu tình ,đả đảo Tập Cận Bình sang Việt Nam phản đối nhà cầm quyền Việt Nam đang rước giặc vào nhà
̀

Đoàn Trương Vĩnh Phước's photo.
Đoàn Trương Vĩnh Phước's photo.
Đoàn Trương Vĩnh Phước's photo.
Đoàn Trương Vĩnh Phước's photo.
Đoàn Trương Vĩnh Phước's photo.
Like   Comment   

N

Advertisements

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Thời Sự | Leave a Comment »

►Lịch sử do chính chúng ta tạo ra bằng hành động của mình (Nguyễn Thị Từ Huy)

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Nguyễn Thị Từ Huy

RFA

2-11-2015

Thưa quý độc giả,

Hôm qua, tôi đã giới thiệu bản « Tuyên bố về chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình ». Hôm nay, tôi vừa đọc được « Lời kêu gọi về việc đón Tập Cận Bình tại Việt Nam » của 20 tổ chức xã hội dân sự. Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả toàn văn lời kêu gọi dưới đây.

Ký vào bản Tuyên bố, chúng ta bày tỏ một thái độ. Tham gia biểu tình, chúng ta thực hiện một hành động. Thời điểm này, trách nhiệm đối với lịch sử và đối với vận mệnh quốc gia đòi hỏi chúng ta bày tỏ thái độ và đòi hỏi chúng ta hành động.

Lịch sử của chúng ta là do chúng ta tạo ra, bằng chính hành động của mình.

Rất tiếc là lúc này tôi không có mặt ở Việt Nam để tham gia biểu tình cùng với anh chị em, như đã từng tham gia những năm trước.  Nhưng tôi sẽ luôn ở bên mọi người trong tâm trí. Nhân tiện, qua không gian blog này, xin gửi lời chào tới những người đã cùng xuống đường chống Trung Quốc xâm lược, trong những năm qua, ở Sài Gòn.

Paris, 2/11/2015

Nguyễn Thị Từ Huy

 

Lời kêu gọi về việc đón Tập Cận Bình tại Việt Nam

Kính thưa đồng bào,

Thưa tuổi trẻ Việt Nam,

Bằng quyền công dân của mình, chúng ta đã kiến nghị Nhà nước hủy bỏ buổi lễ đón tiếp Tập Cận Bình. Lý do là vì chúng ta không thể trải thảm đỏ, dùng nghi lễ quốc gia, mời chào một kẻ cướp, kẻ đã bắn giết ngư dân Việt Nam. Tiếc thay, đề nghị này không được Nhà nước lắng nghe.

Ngày 5 tháng 11 tới đây, Tập Cận Bình – Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa – sẽ sang thăm chính thức Việt Nam và phát biểu trước Quốc hội nước ta. Chắc chắn ông ta sẽ lại rao giảng về tình hữu nghị Việt-Trung bằng những ngôn từ hoa mỹ, sáo rỗng.

Trong khi đó trên biển Đông, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã và đang chà đạp luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982 mà chính họ đã ký kết và phê chuẩn, bằng hành động ngụy tạo lịch sử, tuyên truyền dối trá với người dân Trung Quốc và công luận thế giới về lợi ích cốt lõi và “quyền lịch sử” của mình trên biển Đông.

Chính quyền của Tập Cận Bình điêu ngoa rằng “biển Đông (mà họ gọi là Biển Nam Trung Hoa) thuộc về Trung Quốc từ thời cổ đại”.

Trên thực tế, hầu như toàn bộ vùng đặc quyền kinh tế biển và thềm lục địa của nước ta bị nhà cầm quyền Bắc Kinh ngang ngược biến thành lãnh thổ “lam sắc” của Trung Quốc. Họ thường xuyên sử dụng các tàu hải giám và ngư chính tấn công và bắn giết ngư dân Việt Nam trên vùng biển của chính chúng ta. Hàng ngàn thậm chí nhiều chục ngàn ngư dân Việt Nam đã, đang và sẽ bị cướp miếng cơm, manh áo, vì nhiều nguồn lợi hải sản và khoáng sản trên biển Đông mà cha ông chúng ta để lại, được luật pháp quốc tế công nhận, bị Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh cưỡng đoạt.

Trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, đồng bào của chúng ta bị họ bắt cóc, tống tiền và trấn lột. Trên các hải đảo mà tổ tiên chúng ta để lại, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh ngang nhiên xây dựng phi pháp các công trình quân sự và căn cứ hậu cần, nhằm phục vụ mưu đồ cướp biển và đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Ở bình diện quốc tế, bằng tuyên bố về đường lưỡi bò chín đoạn vô căn cứ và hành động xây dựng đảo nhân tạo trái phép, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh đang đe dọa hòa bình và an ninh hàng hải quốc tế, biến biển Đông từ vùng biển của hòa bình và giao thương, thành vùng biển của chiến tranh và ô nhiễm.

Tại Trung Quốc, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh ra tay tiêu diệt nền văn hóa của người Hồi ở Tân Cương, người Tạng ở Tây Tạng, Tứ Xuyên và Vân Nam. Những vụ nổi dậy của người Hồi và tự thiêu của người Tạng chính là hành động phản kháng một cách phẫn uất và tuyệt vọng chống lại chính sách khủng bố và tiêu diệt văn hóa mà nhà cầm quyền Bắc Kinh rắp tâm tiến hành.

Trước những biến cố đó, chúng ta nghĩ gì và làm gì?

Nhà nước và Chính phủ Việt Nam sẽ long trọng đón tiếp ông Tập Cận Bình. Người dân chúng ta cũng sẽ đón tiếp ông ta theo cách riêng của mình, bởi lẽ với tư cách công dân, chúng ta có quyền lên tiếng. Hiến pháp và luật pháp cho phép chúng ta bày tỏ nguyện vọng của mình.

Thưa đồng bào và tuổi trẻ Việt Nam, chúng tôi kêu gọi mọi người trong và ngoài nước hãy xuống đường bày tỏ thái độ của mình trước Đại sứ quán, Lãnh sự quán nước CHND Trung Hoa tại Hà Nội, Sài Gòn và tại các nước.

Chúng ta không thể làm ngơ hoặc im lặng trước sự dối trá của Tập Cận Bình.

Thông điệp của chúng ta là: Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh PHẢI chấm dứt ngay lập tức hành động bắn giết ngư dân Việt Nam. Chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa PHẢI được tôn trọng một cách toàn vẹn. Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Bắc Kinh PHẢI tôn trọng và tuân thủ luật pháp quốc tế.

Chúng ta PHẢI lên tiếng, vì chúng ta là người Việt và quyết không nhân nhượng trước mọi mưu đồ và hành động xâm phạm chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc!

Thời gian : 9 giờ sáng ngày 5 tháng 11 năm 2015 
Địa điểm :
– Tại Hà Nội : Đại sứ quán Trung Quốc, số 46 Hoàng Diệu, quận Ba Đình.
– Tại Sài Gòn : Lãnh sự quán Trung Quốc, số 175 Hai Bà Trưng, quận 3.

Các tổ chức XHDS độc lập đồng ký tên :

– Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do

– Con Đường Việt Nam

– Dân Làm Báo

– Dân Luận

– Dân Trí Việt

– Giáo Hội PGHH Thuần Tuý

– Hội Bảo Vệ Quyền tự do Tôn giáo

– Hội Bầu Bí Tương Thân

– Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm

– Hội Người Bảo Vệ Nhân Quyền Việt Nam

– Khối Nhơn Sanh Đạo Cao Đài

– Khối Tự Do Dân Chủ 8406

– Lao Động Việt

– Mạng lưới Blogger Việt Nam

– Nhóm Cứu Lấy Dân Oan

– Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

– No-U Sài Gòn

– Phong Trào Liên Đới Dân Oan

– Tăng Đoàn Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

– Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Chinh Tri Xa Hoi, Thời Sự | Leave a Comment »

►Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon thăm nhà thờ họ Phan Huy tại Sài Sơn, Xứ Đoài

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Thứ Bảy, 31-10-2015

 

Ông Ban Ki-moon và phu nhân chụp ảnh lưu niệm cùng các vị trong dòng tộc Phan Huy tại Nhà thờ dòng họ Phan Huy ở chân núi Chùa Thầy, xã Sài Sơn, xứ Đoài.

 

Chùm ảnh quý, về sự kiện Ngài Ban Ki-moon, TTK LHQ thăm nhà thờ họ Phan Huy tại Sài Sơn, Xứ Đoài.

Ngày 23 tháng 05 năm 2015, trong chuyến thăm Việt Nam 02 ngày, Ngài Ban Ki-moon, tên chữ Hán là Phan Cơ Văn, Tổng thư ký Liên hiệp quốc cùng phu nhân đã âm thầm về chiêm bái nhà thờ dòng họ Phan Huy, xã Sài Sơn, xứ Đoài (huyện Quốc Oai, tỉnh Sơn Tây cũ, nay là Hà Nội). Ngài cùng phu nhân đã thành kính dâng hương, mở xem Gia phả chữ Hán Nôm và ghi lưu bút chính thức nhận mình là hậu duệ của dòng họ Phan. 

Ngài Ban Ki-moon đến rất bất ngờ. Chính quyền xã, thì bí thư kiêm chủ tịch hôm ấy đi vắng. Trưởng ban Văn hóa huyện bận họp cũng không có mặt ở Sài Sơn. Ngài đến Sài Sơn vào buổi sáng. Không thăm chùa Thầy, không leo núi Thầy, không có cả thời gian vào lễ Phật. Thăm nhà thờ tổ xong, ông ra xe đi luôn để chiều về còn phát biểu tại Quốc hội VN (chiều 23/5). 

Đoàn của Ngài Ban Ki-moon đã được chính quyền địa phương đón tiếp, đưa đi thăm di tích và được bảo vệ nghiêm ngặt.

Ngài Ban Ki-moon được dẫn vào sân nhà thờ họ Phan Huy

 

Ông Bà Ban Ki-moon lúc mới bước vào bên trong nhà thờ dòng Phan Huy.

 

Ngài Ban Kimoon mở xem Gia phả chữ Hán của dòng họ Phan Huy, cẩn thận ghi chép lại những chi tiết cần thiết.

 

Hình ảnh Ngài Ban Ki-moon (Phan Cơ Văn) đang ghi lưu bút trong chuyến thăm Nhà thờ dòng họ Phan Huy, dưới chân núi Chùa Thầy, Sài Sơn, Xứ Đoài.

 

Lưu bút của Ngài Ban Ki-moon tại Nhà thờ dòng họ Phan Huy Chú

Lời dịch của Lê Vĩnh Trương:

Tôi xin cung kính chiêm bái nhà thờ cụ Phan Huy Chú và ngưỡng vọng liệt tổ liệt tông họ Phan. Cảm ơn những nỗ lực bảo tồn nhà thờ này. Là một hậu sinh của họ Phan, nay phục vụ trong cương vị TTK LHQ, tôi nguyện cố gắng noi theo di huấn của tiền nhân.

Ki Moon Ban
Tổng thư ký Liên hợp quốc
(Quốc tế Liên hiệp Sự vụ tổng trưởng)
Phan Cơ Văn

Nguyên văn tiếng Anh:

I’m deeply humbled to visit and pay my deep respect to this House of worship of Phan Huy Chú and other Phan family members. Thank you for preserving this house of worship. As one of Phan family, now serving as secretary general of UN, I commit myself that I will try to follow the teachings of ancestors.



Một trang bút tích, chính là nét chữ và chữ ký của Ngài Ban Ki-moon để so sánh với lưu bút tại Nhà thờ họ Phan Huy, Sài Sơn, Xứ Đoài.


Nguồn: Ngọc Thu – Lê Vĩnh Trương – Lê Anh Dũng…
Theo blog Tễu

VANEWS – Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả có thể gây ra những tranh luận đa chiều và trái chiều VANEWSmong nhận được ý kiến phản hồi và phản biện của độc giả

Nnnnn

 

 

 

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Tin Nóng: Luật sư nhân quyền Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị an ninh đánh đổ máu

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Hà Nội

3-11-2015

Cảm ơn đồng nghiệp và bạn bè quan tâm. Tôi vừa chụp Xquang và có kết quả: bị gãy sống mũi, tổn thương xoang, tổn thương mắt và phải nhập viện để theo theo dõi chấn động não. Mọi người hãy chứng kiến họ đối xử với LS và chính người dân của họ thế nào. Tôi sẽ trở lại sau một thời ngắn và sẽ mạnh mẽ hơn. Trân trọng!
LS TTN.

Tôi và luật sư Luân Lê bị hành hung khi rời khỏi nhà cháu Đỗ Đăng Dư. Luật sư Luân bị cướp mất điện thoại.

Hai luật sư chúng tôi đã nhận ra một kẻ đánh mình hôm nay khi quay lại hiện trường mặc áo an ninh xã Đông Phương Yên, Chương Mỹ.

Tran Thu Nam's photo.
Tran Thu Nam's photo.
Tran Thu Nam's photo.
Tran Thu Nam's photo.

 

Hai luật sư bào chữa vụ Đỗ Đăng Dư bị côn đồ hành hung giữa đường

3-11-2015

 

(TTO) Trao đổi với PV Thanh Niên Online cách đây ít phút, luật sư Lê Văn Luân cho biết đang làm việc với công an huyện Chương Mỹ về việc ông và đồng nghiệp bị hành hung.
Theo luật sư Luân, vào đầu giờ chiều nay 3.11, ông và luật sư Trần Thu Nam đã đến nhà bà Đỗ Thị Mai, là mẹ của nạn nhân Đỗ Đăng Dư, (nạn nhân bị đánh chết trong trại tạm giữ công an, vụ án đang được công an Hà Nội điều tra) tại xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội để làm việc liên quan đến việc bảo vệ quyền lợi cho gia đình bà Mai thì xảy ra sự việc.
“Khoảng hơn 2 giờ chiều nay, sau khi làm việc xong, rời khỏi nhà bà Mai khoảng 100 mét thì chúng tôi bị một số thanh niên đi xe máy chặn đầu ô tô, rồi mở cửa xe đánh chúng tôi. Họ có khoảng 8 người, 5 người tập trung đánh tôi, 3 người đánh anh Nam”, luật sư Luân kể.
Theo luật sư Luân, trong quá trình bịhành hung, ông và luật sư Nam đã bỏ chạy xuống ruộng nhưng vẫn bị truy đuổi. Hậu quả, luật sư Luân bị sứt mí mắt chảy máu, còn luật sư Nam bị nặng hơn khi bị chảy máu mồm, vùng mắt mũi bị sưng, phù nề.
Đáng chú ý, luật sư Luân cho biết một số người hành hung đã bịt khẩu trang nhằm che giấu thân phận.
“Sau khi sự việc xảy ra, chúng tôi đã gọi lực lượng 113, công an huyện, Đoàn luật sư TP Hà Nội, công an xã Đông Phương Yên cũng đã tiến hành lập biên bản về vụ việc”, luật sư Luân cho hay.
Trao đổi vớiPV Thanh Niên Onlinevào chiều nay, luật sư Phan Trung Hoài, Phó chủ tịch Liên đoàn luật sư Việt Nam nói đã nhận được thông tin về sự việc.
“Vào khoảng 5 giờ chiều nay chúng tôi đã nhận được báo cáo nhanh của Văn phòng luật sư Nguyễn Hà Luân (nơi công tác của luật sư Lê Văn Luân về vụ việc), trong đó có phản ánh các luật sư bị hành hung, luật sư Luân bị mất tài sản (một chiếc điện thoại)… Liên đoàn luật sư đã phản ánh tới Bộ Công an và công an TP Hà Nội”, ông Hoài cho hay.
“Trong chiều nay, Bộ Công an và Công an TP Hà Nội cho biết đã chỉ đạo các bộ phận điều tra làm rõ”, luật sư Phan Trung Hoài nói và cho biết đang yêu cầu Đoàn luật sư Hà Nội có các biện pháp can thiệp để bảo vệ quyền hành ngh cho các luật sư.
Theo luật sư Luân, vào đầu giờ chiều nay 3.11, ông và luật sư Trần Thu Nam đã đến nhà bà Đỗ Thị Mai, là mẹ của nạn nhân Đỗ Đăng Dư, (nạn nhân bị đánh chết trong trại tạm giữ công an, vụ án đang được công an Hà Nội điều tra) tại xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội để làm việc liên quan đến việc bảo vệ quyền lợi cho gia đình bà Mai thì xảy ra sự việc.
“Khoảng hơn 2 giờ chiều nay, sau khi làm việc xong, rời khỏi nhà bà Mai khoảng 100 mét thì chúng tôi bị một số thanh niên đi xe máy chặn đầ
u ô tô, rồi mở cửa xe đánh chúng tôi. Họ có khoảng 8 người, 5 người tập trung đánh tôi, 3 người đánh anh Nam”, luật sư Luân kể.
Theo luật sư Luân, trong quá trình bịhành hung, ông và luật sư Nam đã bỏ chạy xuống ruộng nhưng vẫn bị truy đuổi. Hậu quả, luật sư Luân bị sứt mí mắt chảy máu, còn luật sư Nam bị nặng hơn khi bị chảy máu mồm, vùng mắt mũi bị sưng, phù nề.
Đáng chú ý, luật sư Luân cho biết một số người hành hung đã bịt khẩu trang nhằm che giấu thân phận.
“Sau khi sự việc xảy ra, chúng tôi đã gọi lực lượng 113, công an huyện, Đoàn luật sư TP Hà Nội, công an xã Đông Phương Yên cũng đã tiến hành lập biên bản về vụ việc”, luật sư Luân cho hay.
Trao đổi vớiPV Thanh Niên Onlinevào chiều nay, luật sư Phan Trung Hoài, Phó chủ tịch Liên đoàn luật sư Việt Nam nói đã nhận được thông tin về sự việc.
“Vào khoảng 5 giờ chiều nay chúng tôi đã nhận được báo cáo nhanh của Văn phòng luật sư Nguyễn Hà Luân (nơi công tác của luật sư Lê Văn Luân về vụ việc), trong đó có phản ánh các luật sư bị hành hung, luật sư Luân bị mất tài sản (một chiếc điện thoại)… Liên đoàn luật sư đã phản ánh tới Bộ Công an và công an TP Hà Nội”, ông Hoài cho hay.
“Trong chiều nay, Bộ Công an và Công an TP Hà Nội cho biết đã chỉ đạo các bộ phận điều tra làm rõ”, luật sư Phan Trung Hoài nói và cho biết đang yêu cầu Đoàn luật sư Hà Nội có các biện pháp can thiệp để bảo vệ quyền hành ngh cho các luật sư.
Thái Sơn
————–+—————–
Luật sư

19g ngày 03/11/2015, tại BV 198, Hà Nội: cập nhật hình ảnh 02 LS.Trần Thu Nam và LS.Lê Luân.

Luật sư

Tôi yêu cầu ông Nguyễn Đức Chung, tiến sĩ luật, giám đốc công an Hà nội ra lệnh tìm ngay ra những kẻ khủng bố luật sư Trần Thu Nam và cướp mất một điện thoại của một luật sư khác khi chiều nay 2 luật sư đến làm việc tại huyện Chương Mỹ, nơi ở của bà Đỗ Thị Mai, mẹ của nạn nhân Đỗ Đăng Dư bị đánh chết trong trại tạm giam. Đề nghị các đồng nghiệp và các bạn cùng lên tiếng. Yêu cầu lãnh đạo Liên đoàn luật sư Việt nam can thiệp ngay. Quyền hành nghề và danh dự của các luật sư phải được bảo đảm.

Nnn

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Tại sao phải giết Tổng thống Ngô Đình Diệm?

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

TT Ngô Đình Diệm, tháng 8/ 1957, tại Washington DC

Mặc Lâm, Biên Tập Viên đài RFA

Cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 đã đưa đất nước Việt Nam vào một khúc quanh lịch sử. Cái chết của hai anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm và bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu, những tướng lãnh tham gia cuộc đảo chánh không ai biết người ra lệnh thủ tiêu hai ông là ai nhưng sau khi tro bụi của cuộc cách mạng lắng xuống những gương mặt đứng phía sau giật dây cho cuộc tàn sát ấy bắt đầu được điểm danh và lịch sử luôn công bằng cho từng người một.

Mặc Lâm phỏng vấn ông Bùi Kiến Thành, một nhân chứng lịch sử, một người bạn, người cố vấn cho Tổng thống Ngô Đình Diệm từ những ngày đầu tiên khi từ Mỹ trở về Việt Nam chấp chính cho tới khi biến cố xảy ra.

Cái tốt và chưa tốt của chế độ Đệ nhất Cộng hòa

Mặc Lâm: Thưa ông Bùi Kiến Thành, xin cảm ơn ông cho phép chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này. Ngày 1 tháng 11 hàng năm có lẽ ai theo dõi tình hình Việt Nam trong lịch sử đương đại đều nhớ là ngày mà cuộc đảo chính không những lật đổ chính phủ Ngô Đình Diệm mà còn giết cả hai anh em ông ấy tại Sài gòn vào năm 1963. Ông có nhận đình gì về ngày lịch sử này thưa ông?

Bùi Kiến Thành: Có lẽ cũng là một ngày chúng ta nên ôn lại cái được và cái chưa được cái tốt và cái chưa tốt của chế độ Đệ nhất Cộng hòa để chúng ta rút bài học.

Mặc Lâm: Vâng, trước khi đi sâu hơn vào chi tiết xin ông vui lòng cho biết về mối quan hệ của ông với Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Bùi Kiến Thành: Trong khi tôi học ở Columbia vào những năm 1952 cho tới năm 1954 lúc đó thì chí sĩ Ngô Đình Diệm đang ở New Jersey. Cứ mỗi cuối tuần thì ông qua New York thăm chơi với tôi cùng một anh bạn nữa là anh Bùi Công Văn, ảnh là phóng viên của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ. Cứ tối thứ Bảy thì ông qua ngồi nói chuyện suốt đêm cho tới sáng Chủ Nhật thì ông đi lễ, đi lễ về rồi lại nói chuyện suốt ngày, tới chiều Chúa Nhật thì ông trở lại tu viện Maryknoll.

Chúng tôi sống với nhau trong cảnh bạn cố tri trao đổi như thế trong suốt gần hai năm tại New York trước khi ông Diệm về bên Pháp và sau đó về làm Thủ tướng chánh phủ.

Sau khi ông Diệm về làm Thủ tướng chính phủ chấp chánh vào ngày mùng 7 tháng 7 thì ông Diệm gửi điện qua New York và Washington yêu cầu tôi trở về để giúp đỡ. Ngày 23 tháng 8 năm 1954 sáu anh em chúng tôi là cựu sinh viên của các đại học Mỹ về giúp cho ông Diệm trong thời kỳ rất là khó khăn. Làm Thủ tướng mà không có cảnh sát không có quân đội chỉ vỏn vẹn có 27 sĩ quan đi theo mà thôi.

Người Mỹ không chấp nhận cái lý luận của ông Ngô Đình Diệm nên họ tìm cách lật đổ ông Diệm đi, đó là vấn đề cốt lõi chứ không phải do bà Nhu thế này thế khác. Bà Nhu gây ra nhiều tai tiếng, nhưng không có vai trò chánh hay lý do chánh làm sụp đổ chính phủ Ngô Đình Diệm. 
-Bùi Kiến Thành

Cả một đất nước do Pháp đang cai trị vì vậy khi nắm lại quyền tự do, quyền tự chủ, quyền độc lập trong thời kỳ đó rất là khó khăn vì vậy chúng ta phải đánh giá cao việc ông Diệm bình định được tình hình, đưa quân Pháp ra khỏi nước Việt Nam một cách ổn định và xây dựng nền đệ nhất cộng hòa. Điều này khi nghiên cứu lịch sử và đánh giá cao tinh thần của cả một thời kỳ không riêng gì ông Diệm mà những người đi theo hỗ trợ giúp đỡ cho ông Diệm, những nhân sĩ ở miền Nam, nhân sĩ ở miền Trung, miền Bắc… tất cả đều có công lớn đã xây dựng chế độ đệ nhất cộng hòa, nhưng rất tiếc rằng sau đó chúng ta không làm được những chuyện ta cần phải làm để đến nỗi bị đổ vỡ.

Mặc Lâm: Thưa ông trong khi gần gũi với Thủ tướng Ngô Đình Diệm ông và các người được Thủ tướng mời về cụ thể làm những việc gì để giúp cho chính phủ còn non nớt lúc ấy?

Bùi Kiến Thành: Tôi bên cạnh ông Diệm suốt ngày mà! Khi tôi về tại Dinh Gia Long ngày 23 tháng 8 đó ăn cơm trưa với ông Diệm và một số Bộ trưởng, Tổng trưởng, có những nhân hào nổi tiếng của Việt Nam như ông Phạm Duy Khiêm, Bác sĩ Bùi Kiến Tín, Nguyễn Văn Châu… chúng tôi hết sức khẩn thiết làm bất cứ việc gì để ổn định tình thế, tôi ở suốt ngày suốt đêm trong dinh một thời gian rồi sau đó tôi mới dời ra ngoài. Sau khi bố trí lại thì ngày nào đêm nào tôi cũng vào trong dinh để mà làm việc với Thủ Tướng rồi Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Một là bên Dinh Gia Long, sau nữa khi dời sang Dinh Độc Lập tôi cũng sát cùng ông Diệm như một cộng sự đặc biệt vì cái chỗ thân tình từ khi còn nhỏ kia, khi tôi mới 15-16 tuổi, hồi đó gia đình tôi thân với ông Diệm lắm. Chính ông cụ tôi đã cất giấu ông Diệm trong khi bị Nhật tìm bắt ông. Sau này khi không còn tham chính nữa ông cụ tôi tiếp tục làm y sĩ riêng cho Tổng Thông đến ngay ông ấy bị sát hai. Cái thân tình ấy dẫn tới chỗ hết sức gần với nhau. Tất cả những chuyện thâm cung bí sử, khó khăn trong thời kỳ tháng 8 tháng 9 tới tháng 12 năm 1954 thì thật sự hội lại chỉ có 4 người trong Dinh Gia Long thôi: Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Bác sĩ Bùi Kiến Tín và Bùi Kiến Thành. Chúng tôi bàn với nhau cái gì cần phải làm. Làm sao nắm được quân đội, làm sao đối kháng với Bình Xuyên, làm sao giải tỏa được thành phố Sài Gòn xây dựng lên một chính quyền được nhân dân ủng hộ.

Riêng về tôi đặc biệt là có trách nhiệm giúp cho Tổng thống, khi ấy là Thủ tướng, quan hệ với các phái bộ đặc biệt của Mỹ từ bên Mỹ gửi qua chứ không phải quan hệ với sứ quán Mỹ ở Sài Gòn. Sứ quán Mỹ tại Sài Gòn thân với Pháp, ông đại sứ Mỹ Donald Heath rất thân với Pháp, sau đó thì Lawton Collins cũng thân với ông Cao Ủy Pháp Paul Ely. Công việc của tôi và của ông Ngô Đình Nhu là bắc cây cầu trực tiếp với chính phủ Mỹ ở Washington, qua những phái bộ đặc biệt của Hoa Kỳ gửi qua trong đó có Trung tướng O’Daniel, Đại tá Lansdale sau này là General Lansdal, Paul Hardwood (Trưởng phái bộ CIA), việc của tôi làm lúc ấy cũng chỉ trong 4 người mà thôi bao nhiêu là công việc hết sức khó khăn.

Xây dựng được tờ báo Tự Do là việc tôi hết sức thú vị. Tôi nói với Thủ tướng mình cần có cơ quan ngôn luận tự do. Tờ báo đó được Bác sĩ Bùi Kiến Tín, lúc đó là Bộ Trưởng Bộ Thông tin, ký giấy phép. Tôi tập hợp những nhân sĩ ở Bắc Hà vào làm trong đó có Tam Lang, có Đinh Hùng, Mặc Đỗ, Mặc Thu, Như Phong, Vũ Khắc Khoan …làm ban biên tập để cho tờ báo Tự do có tiếng nói tự do trong thời kỳ hết sức khó khăn như thế. Chỉ có tờ báo Tự do lúc ấy là thực sự nổi tiếng, có tiếng nói tự do trong một khung cảnh rất khó khăn và để chống lại những tờ báo thiên Pháp hay thân các chế dộ trước kia của Sàigon và những đài phát thanh khi đó tại Sài Gòn theo phe quân đội chửi bới Ngô Đình Diệm suốt ngày. Tôi có nhiệm vụ lập nên đài phát thanh “Tiếng nói Quốc dân đoàn kết”, một đài phát thanh đặc biệt để nói lên những sự việc như thế nào trong khi chúng ta phải xây dựng một chính quyền độc lập đó là việc Thủ tướng Ngô Đình Diệm giao cho tôi làm.

Ngo_Dinh_Diem_at_Washington_-_ARC_542189-400.jpg
TT Ngô Đình Diệm bắt tay với Tổng thống Mỹ Dwight D. Eisenhower, tại sân bay Dulles, Washington DC năm 1957. Courtesy U.S. Air Force.

Mặc Lâm: Xin ông nói rõ hơn tại sao đã là thủ tướng mà còn bị đài phát thanh bên quân đội chống phá bằng cách chửi bới công khai như ông vừa nói, phải chăng còn một thế lực nào công khai chống lại Thủ tướng vào lúc sơ khai ấy hay không?

Bùi Kiến Thành: Thủ tướng Ngô Đình Diệm lúc ấy làm gì có quân? Thủ tướng mà không nắm cảnh sát, công an. Công an trong tay của Bình Xuyên là một đám giang hồ, cướp của. Pháp cho họ quản lý sòng bạc Đại thế giới, Kim Chung… Cảnh sát thì không nắm được còn quân đội thì trong tay của Trung tướng Nguyễn Văn Hinh. Trung tướng Hinh là một người thân Pháp con của ông Nguyễn Văn Tâm, không phải là người ủng hộ cho chính phủ Ngô Đình Diệm vì vậy khi làm Thủ tướng ông Ngô Đình Diệm ngồi trong dinh nhưng cái đài phát thanh là của người khác.

Đài Quốc gia cũng như đài quân đội thì người Pháp, hay thân Pháp, quản lý cứ mỗi ngày chửi bới Ngô Đình Diệm thế này, chửi bới Ngô Đình Diệm thế kia…ngồi trong dinh mà không giải quyết được vấn đề đó vì vậy phải kiên trì xây dựng lực lượng mình lên để giải quyết điều đó.

Xây dựng lực lượng bằng cách thu dụng những nhân sĩ tài ba của đất nước vào ủng hộ mình đồng thời cũng phải có tiếng nói qua cái đài phát thanh “Tiếng nói Quốc dân đoàn kết”, tiếng nói qua tờ báo Tự Do lúc đó đóng một vai trò quan trọng phổ biến tâm tư nguyện vọng, chính sách của Ngô Đình Diệm cho dân chúng được biết. Vấn đề đó cực kỳ quan trọng và tôi được giao trọng trách tổ chức hai việc đó trong những ngày đen tối nhất sau khi ông Ngô Đình Diệm lên nắm chính quyền, tức là những ngày trong tháng 8 tháng 9 năm 1954 cho tới đầu năm 1955 khi bình định xong thì trong hai cơ quan đó, “Đài Tiếng nói quốc dân đoàn kết” không tiếp tục nữa nhưng tờ báo Tự Do vẫn tiếp tục rất tốt. Tờ Tự Do là nguồn dư luận rất tốt trong thời kỳ đó, trong chánh thể đệ nhất cộng hòa.

Không có tổ chức chính trị nồng cốt

Mặc Lâm: Báo chí quốc tế cũng như giới tướng lãnh đa số cho rằng chính phủ Ngô Đình Diệm sụp đổ bởi những tuyên bố gây sự giận dữ trong và ngoài nước của bà Ngô Đình Nhu cùng với những hành động đàn áp Phật giáo của chính phủ Ngô Đình Diệm. Ông có chia sẻ gì về việc này?

Bùi Kiến Thành: Đấy chỉ là một phần thôi thực sự ra chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ còn nhiều vấn đề cốt lõi hơn nữa. Ông Ngô Đình Diệm là một người hết sức yêu nước và có công tâm nhưng ông Diệm không có kinh nghiệm tổ chức. Còn ông Nhu thì rất uyên thâm về vấn đề học thuật, ông học rất giỏi về tổ chức thư viện, ông nghiên cứu rất tốt nhưng không có tài năng tổ chức lực lượng chính trị. Nếu quản lý một nhà nước mà không có tổ chức thì làm sao? Vì vậy cho nên cái Đảng Cần lao của ông Nhu không có tổ chức tốt còn cái “Phong trào cách mạng quốc gia” mà ông Bác sĩ Tín làm chủ tịch sáng lập thì nó cũng chỉ là phong trào thôi. Sau một phong trào rồi thì nó lặng im. Quyền chính trị trong nước là ở trong đảng, mà Đảng Cần Lao không được tổ chức tốt vì vậy cho nên chế độ Ngô Đình Diệm không tồn tại được vì không có tổ chức chính trị nồng cốt để làm việc.

Đấy chỉ là một phần thôi thực sự ra chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ còn nhiều vấn đề cốt lõi hơn nữa. Ông Ngô Đình Diệm là một người hết sức yêu nước và có công tâm nhưng ông Diệm không có kinh nghiệm tổ chức. 
-Bùi Kiến Thành

Sau nữa còn có cái lỗi ở chỗ lầm lẫn hai việc khác nhau: quản lý các vấn đề nhà nước là việc quản lý hành chính, còn tổ chức nồng cốt do một chính đảng đứng lên để đóng vai trò cột trụ cho một đất nước thì là một việc khác. Do lầm lẫn ở vai trò lãnh đạo chính trị và lãnh đạo hành chính cho nên chế độ Ngô Đình Diệm tập trung nhiều hơn về vấn đề hành chính mà quên đi vấn đề lãnh đạo chính trị, xây dựng nồng cốt tức là sự ủng hộ của nhân dân, làm sao để vấn đề đảng được nhân dân ủng hộ…

Chính phủ Ngô Đình Diệm không làm được, không xây dựng được một đảng chính trị thật sự của dân, do dân và vì dân vì vậy cho nên không đứng vững được và vì thế có thể nói sự sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm không phải là vấn đề nhỏ bé như chuyện bà Nhu nói cái này cái kia. Có! nó có ảnh hưởng nhưng chuyện đó là chuyện nhỏ đối với khả năng xây dựng nên một chính đảng mạnh thì chính phủ Ngô Đình Diệm không làm được.

Mặc Lâm: Vậy phải chăng do điều mà người ta nhận xét về ông Ngô Đình Diệm là người theo chủ nghĩa dân tộc đã khiến ông bị người Mỹ lo sợ vì không theo sự dẫn dắt của họ, đặc biệt là khi Mỹ muốn đổ quân vào Việt Nam thưa ông?

Bùi Kiến Thành: Khi Mỹ muốn vào Việt Nam năm 1962 ông Diệm nói với người Mỹ rằng các ông nên nhớ trên đất nước tôi trong 4 nghìn năm lịch sử không có một chế độ nào đi theo quân đội nước ngoài mà có thể được nhân dân ủng hộ. Vì vậy ngày nào quân đội Mỹ đặt chân lên đất nước này chúng tôi sẽ mất chính nghĩa, mà khi mất chính nghĩa thì các ông không thể nào thắng được và chúng tôi cũng phải thua theo. Vì vậy ngày nào quân Mỹ đổ bộ lên đất nước này thì kể như ngày đó chính nghĩa Việt Nam đã mất rồi, chúng tôi không thể chấp nhận được.

Người Mỹ không chấp nhận cái lý luận của ông Ngô Đình Diệm nên họ tìm cách lật đổ ông Diệm đi, đó là vấn đề cốt lõi chứ không phải do bà Nhu thế này thế khác. Bà Nhu gây ra nhiều tai tiếng, nhưng không có vai trò chánh hay lý do chánh làm sụp đổ chính phủ Ngô Đình Diệm.

Mặc Lâm: Thưa ông, một câu hỏi cho tới ngày nay vẫn nằm trong bí mật, ông thân cận với Tổng thống Ngô Đình Diệm nên có lẽ hiểu được phần nào câu trả lời: ai ra lệnh giết anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm và tại sao phải giết họ khi đã nắm tất cả quân đội trong tay và họ đã bị bắt?

Bùi Kiến Thành: Tôi không có thông tin chính xác để nói về vấn đề này nhưng suy luận từ một lần đảo chính trước do Nguyễn Chánh Thi chủ mưu ông Diệm đã lập lại ván cờ bằng cách chỉnh đốn lại, thì lần này Dương Văn Minh và những người theo Dương Văn Minh nghĩ rằng khả năng ông Nhu ông Diệm có đủ bản lĩnh và đủ sự ủng hộ của những quân đoàn còn theo ông ta để lập lại thế cờ thì rất khó khăn cho phe đảo chính. Vì vậy người ta không chấp nhận để cho ông Diệm ông Nhu tồn tại để mà có cái rủi ro đấy. Tôi không có thông tin ai là người ra lệnh giết hai anh em ông Diệm nhưng tôi chắc chắn rằng những người theo phe đảo chánh và nhất là phía Mỹ, thấy nguy cơ Ngô Đình Diệm có thể lập lại thế cờ rất là nguy hiểm vì vậy không để cho Ngô Đình Diệm sống. Đấy là quyết định chính trị chiến lược trong tranh đấu chứ không phải ai làm, hay ai ra lệnh không quan trọng, vấn đề phải tiêu diệt anh em ông Ngô Đình Diệm là để tránh nguy cơ bị lật trở lại.

Mặc Lâm: Trong ngày đảo chánh 1 tháng 11 năm 1963 ông đang làm gì và có theo dõi hay tham gia trong một vai trò nào đó hay không?

Bùi Kiến Thành: Hôm đó tôi đang đi làm việc ở ngoài thì nghe phong phanh ngày hôm đó có bạo động. Tôi gọi về trong dinh thì gặp ông già Ẩn, tức là cận vệ của Tổng thống tôi hỏi anh Ẩn hiện giờ có vấn đề gì không vậy? tôi nghe ngoài này xào xáo lắm, thì ông Ẩn trả lời không có vấn đề gì đâu anh Thành ơi, mình hoàn toàn kiểm soát được mọi chuyện!

Đó là một cái chủ quan đầu tiên tại vì trong buổi sáng hôm ấy ông Nhu đã có sắp xếp một số chiến lược, chiến thuật nhằm giải quyết vấn đề bạo động nhưng vì chủ quan nên không thực hiện được. Tôi nói với ông Ẩn: coi chừng nhé nếu cần gì thì tôi vào trong dinh ngay để giúp cho các anh. Ông Ẩn nói không sao đâu anh Thành, nên tôi về nhà ăn cơm trưa và chờ cho tới hai ba giờ chiều không thấy gì xảy ra. Nhưng khoảng ba bốn giờ chiều tôi gọi lại thì tình hình bế tắc hết tôi không còn làm gì được nữa.

Ngày hôm đó tôi ở Sài Gòn, tôi muốn làm một cái gì đó để giúp đem lại trật tự an ninh nhưng mà cái thời thế có lẽ như là định mệnh của đất nước mình không cho mình làm gì được trong lúc ấy. Có làm gì được nữa trong lúc ấy khi thế lực của kẻ chủ mưu là người Mỹ đứng sau lưng những ông tướng của mình? thế lực ấy nó quá mạnh chúng ta không làm gì được.

Việc đảo chánh ông Ngô Đình Diệm không phải là chuyện của Dương Văn Minh, Dương Văn Minh chỉ là một con cờ thôi, cũng như Trần Văn Đỗ cũng như mấy ông kia củng chỉ là con cờ còn người chỉ huy, đưa ra tất cả những chiến thuật chiến lược để làm việc này. là người Mỹ mà người đại diện cho Mỹ làm việc này là đại tá Conein, ngồi thường trực tại Bộ Tổng tham mưu để điều khiển mấy ông tướng kia thành ra tất cả bộ tham mưu lúc đó nghe theo lời của một anh đại tá mật vụ của Mỹ, anh thấy có đau khổ chưa?

Mặc Lâm: Theo ông thì tại sao các tướng lĩnh lúc ấy lại nghe theo người Mỹ? Vì những hứa hẹn quyền lực hay âm mưu chính trị nào khiến họ trở thành như vậy?

Bùi Kiến Thành: Do những ông tướng không nghiên cứu tình hình đất nước, do không hiểu lý tưởng, không hiểu được chính nghĩa như thế nào mà đi theo lời của nước ngoài để mà sát hại một tổng thống, tưởng mình làm được cái gì nhưng cuối cùng cũng đầu hàng cộng sản mà thôi chứ làm được gì đâu.

Cái tội của những anh đảo chính Ngô Đình Diệm là tội ngu dốt không biết tình hình kinh tế, tình hình chính trị, tình hình chiến lược trên thế giới nó như thế nào, họ làm cái việc tự mình sát hại mình, đi đến chỗ 10 năm sau phải chắp tay đầu hàng cộng sản.

Đấy là cái tội của các anh làm cho bao nhiêu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa phải chết, đó là tội của các anh vì các anh không hiểu gì về chính trị, hữu dũng vô mưu, đưa đất nước đến chỗ suy tàn.

Nếu chúng ta có cơ hội thì còn thương lượng được giữa miền Bắc với miền Nam, cũng như Tây Đức và Đông Đức có thể thương lượng với nhau. Chúng ta phải có nội lực có sức mạnh để mà thương lượng chứ không phải giao đất nước cho ngoại bang, giao cho Mỹ rồi đi đến chỗ chết.

Đó là tội của những người tự cho mình giỏi hơn người khác. Không thể nào một dân tộc một đất nước nào giữ được chính nghĩa của mình bằng cách bước theo những đội quân nước ngoài bắn phá làng xóm cả. Không thấy cái đó là mất chính nghĩa. Đầu óc các anh ở đâu mà anh vác súng đi theo người Mỹ vào trong làng xóm bắn giết dân chúng mình, như vậy là không thể được. Vì không thấy nên anh làm hại cả một thế hệ, làm hại cả một đất nước.

Mặc Lâm: Nhiều tài liệu lịch sử nói là chính phủ Ngô Đình Diệm từng có ý định nói chuyện với miền Bắc, ông có ý kiến gì về những chi tiết này?

Bùi Kiến Thành: Khi chính phủ Ngô Đình Diệm thấy cái nguy cơ lính Mỹ đổ bộ lên Việt Nam rồi mà không rút ra được thì chiến tranh sẽ tràn lan, mà chiến tranh khi đã tràn lan rồi thì dù cho quân đội Mỹ có đánh thẳng tới Hà Nội đi nữa thì chúng ta vẫn thua như thường tại vì quân đội Trung Quốc nó sẽ vào vì nó không để cho mình tiến qua biên giới của nó. Vì vậy Miền Bắc sẽ chiến đấu đến cùng để không cho quân của Trung Quốc qua chiếm đóng Việt Nam.

Vì vậy nhìn về chiến lược thì hai ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu thấy rõ ràng cái nguy cơ tác hại cho cả miền Nam và miền Bắc. Hà Nội cũng có những đầu óc thông minh để mà hiểu rõ sự nguy hiểm khi chiến tranh lan rộng như thế. Đó là đồng thuận về tinh thần là làm sao phải làm dịu chiến tranh xuống để tránh việc tàn phá đất nước. Giữa Nam Bắc Việt Nam phải có sự hiểu biết và tìm giải pháp tránh chiến tranh. Muốn làm việc đó thì Việt Nam phải mạnh, không mạnh thì không nói chuyện được.

Qua sự trung gian của đại sứ Ấn Độ trong Ủy ban Đình chiến, và Đại sứ Pháp…qua các cuộc đi săn bắn của ông Nhu trên vùng biên giới hai bên đã có những cuộc chia sẽ, chưa hẳn là thương thảo nhưng đã liên lạc được với nhau rồi. Khi Mỹ nghe như thế thì họ nói chính phủ Ngô Đình Diệm phản thùng và nó đưa việc này ra cho mấy ông tướng lãnh Việt Nam bảo là ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu bán nước cho cộng sản, vì vậy anh phải lật đổ Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm đi để “cứu nước” không thì họ theo cộng sản,  “bán đứng” các anh cho cộng sản….

Những đầu óc suy yếu của những anh tướng hữu dũng vô mưu không biết gì cả, nghe như thế lại tưởng rằng mình là người ái quốc ái quần, lật đổ Ngô Đình Diệm để cứu đất nước khỏi họa cộng sản.

Tôi đề nghị anh đọc cuốn sách “Robert Kennedy and His Time” của Arthur Schlesinger Jr. viết, trong đó có một chương nói về tình hình Việt Nam. (*)

Trong chương đó có viết Bùi Kiến Thành nói cái gì, Ngô Đình Diệm nói cái gì và Tổng thống Kennedy đã quyết định cái gì. Rất tiếc rằng Tổng thống Mỹ không thực hiện được. Tháng 9 năm 1963 Tổng thống Kennedy đã quyết định rút quân ra khỏi Việt Nam rồi nhưng do cuộc bầu cử năm 1964 nên không thể làm được cho nên chờ tới năm 64 sau khi bầu xong thì sẽ làm, nhưng rất tiếc vận hạn của nước ta và nước Mỹ là Kennedy bị bắn chết, Ngô Đình Diệm bị lật đổ Việt Nam đi vào cuộc chiến tranh tàn khốc do sự thiếu hiểu biết của một số người nông cạn của phía Mỹ cũng như Việt Nam.

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông

(*)Robert Kennedy and His Times – Page 718 – Google Books Result

https://books.google.com/books?isbn=0544080076 Arthur M. Schlesinger – 2012 – ‎Biography & Autobiography

Posted in Lịch Sử Việt Nam | Leave a Comment »

► Việt Nam: Vỡ nợ ngân sách đã hiện hữu!

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Người Việt

Phạm Chí Dũng

1-11-2015

Kể từ cơn khủng hoảng giá – lương – tiền 1985, có lẽ chưa bao giờ ngân sách Việt Nam lại rơi vào thảm trạng quay quắt như giờ đây. Mới đây, một nguồn giấu tên tiết lộ một sự thật chẳng mấy người muốn tin: Việt Nam vỡ nợ không còn là “nguy cơ” nữa, mà đã trở nên hiện hữu.

Phút nói thật hiếm hoi

Kỳ họp Quốc Hội tháng 10, 2015 đã hiện ra một câu nói thật hiếm muộn: Trong trạng thái bức xúc hiếm thấy, Bộ Trưởng Kế Hoạch Đầu Tư Bùi Quang Vinh thông báo tại phiên họp tổ rằng tiền trong ngân khố nhà nước cho dự toán năm 2015 chỉ còn vẻn vẹn 45,000 tỷ đồng mà “không biết phải làm gì, chưa nói đến phải trả nợ. Trả nợ xong gần như không có tiền để làm gì cả.”

Sự thật đã từ trong chăn vọt ra, vào lúc tình cảnh ngân sách trở nên nguy ngập từ dưới lên và cả từ trên xuống. Thế nhưng điều cay đắng là sự thật ấy không phải được công bố chính thức trước diễn đàn của gần 500 dân biểu mang tâm thế nín lặng, mà chỉ được phát ra bên lề bởi một trong số hiếm hoi đại biểu không còn “trùm mền” được nữa.

Không chỉ là người đầu tiên công bố về sự thật ngân sách Việt Nam, Ủy Viên Trung Ương Đảng Bùi Quang Vinh cũng là người đầu tiên nói về chủ nghĩa xã hội “có thứ đó đâu mà tìm” vào giữa năm 2015, trong bối cảnh số ít nhà bảo thủ trong đảng vẫn còn chìm đắm trong mơ mộng “đến cuối thế kỷ này không biết có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.”

Nằm trong bộ sậu quan yếu nắm tay hòm chìa khóa cho chính phủ và được một số dư luận đánh giá là người lịch lãm và cũng là một trong số nhân cách Hà Nội còn sót lại, ông Bùi Quang Vinh nhiều khả năng sẽ về hưu sau đại hội đảng 12 vào đầu năm sau. Có thể đó là lý do để ông không còn quá phải kìm nén tâm tư của mình.

Ngay trước kỳ họp Quốc Hội này, học viện chính sách công của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư đã bất ngờ công bố một sự thật hiếm có về nợ công quốc gia: Theo tính toán lại của cơ quan nghiên cứu này, nếu tính cả nợ của doanh nghiệp nhà nước thì tỉ lệ nợ công quốc gia phải lên đến hơn 66% GDP, tức vượt cả ngưỡng nguy hiểm 65% GDP. Trong khi trước đó, các con số mà Bộ tài chính tham mưu cho chính phủ để Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc báo cáo trước các kỳ họp quốc hội vẫn chỉ là “nợ công vẫn an toàn.”

“Nghe rất vui nhưng bản chất số tuyệt đối năm nay hụt so với năm ngoái. Các địa phương không có tiền. Tăng này mang tính nghiệp vụ mà thôi!” – Bộ Trưởng Bùi Quang Vinh mỉa mai báo cáo của Bộ Tài Chính thay mặt chính phủ gửi lên Quốc Hội về Thu năm 2016 tăng cao hơn 60,750 tỷ đồng so với dự toán năm 2015.

Vì sao ngân khố quốc gia chỉ còn 45,000 tỷ đồng?

“Thực tế ngân sách nhà nước là 255,750 tỷ đồng, thì riêng cân đối cho ngân sách địa phương là 131,500 (chiếm hơn 52%). Ngân sách trung ương còn lại là 154,000 tỷ đồng, trừ đi vốn nước ngoài và các khoản khác thì còn 45,000 tỷ đồng” – Bộ Trưởng Vinh trải lòng trong một phút nói thật.

Chi thường xuyên vẫn chiếm tỷ trọng lớn với 69% và chi trả nợ, viện trợ chiếm gần 15% tổng chi ngân sách. Đồng thời, chi trả lãi nợ cũng đang chiếm gần toàn bộ phần tăng trưởng của thu ngân sách.

Dù Thứ Trưởng Tài Chính Hoàng Anh Tuấn có “đính chính” rằng cần cộng thêm 50,000 tỷ ODA vào 45,000 tỷ của ông Vinh, thì con số 95,000 tỷ vẫn chỉ chiếm chưa đầy 10% so với dự toán chi ngân sách 2016 lên tới 1,268,500 tỷ đồng.

Chẳng còn gì gọi là “tích lũy.”

Năm ngoái, một chuyên gia nhà nước là ông Vũ Đình Ánh – dù thuộc trường phái luôn “phản biện trung thành,” đã phải bật ra “Làm ra 100 đồng thì đã phải dành hết 98 đồng để trả nợ.”

Gần tương đồng với cơn lũ phân hóa trong đảng, cũng đang hiện ra ngã ba sông phân rã giữa các thành viên trong nội các chính phủ.

Một khi sự thật đã được lôi khỏi bóng tối, điều gì sẽ xảy ra?
Bán, bán và bán…
“Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách” – rốt cuộc đã có một quan chức là Bùi Đức Thụ, ủy viên thường trực Ủy Ban Tài Chính – Ngân Sách của Quốc Hội phải thừa nhận động cơ thực sự của việc chính phủ Việt Nam chỉ đạo phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế – cùng thời gian với tình trạng cạn kho ngân sách.

Theo kế hoạch vay nợ của chính phủ đã được duyệt thì năm 2015 phải huy động 436,000 tỷ đồng để bù đắp bội chi (226,000 tỷ), đầu tư (85,000 tỷ) và vay để đảo nợ (khoảng 125,000 tỷ). Dù kế hoạch phát hành trái phiếu chính phủ trong nước là 226,000 tỷ đồng, nhưng chín tháng đầu năm 2015 mới thực hiện được 51% kế hoạch.

Nếu trước đây nhiều ngân hàng thương mại còn được ngân hàng nhà nước “động viên” để bỏ hàng ngàn tỷ đồng mua trái phiếu chính phủ, thì trong thời gian gần đây bản thân một số ngân hàng thương mại đã có dấu hiệu cạn tiền và do đó phải tăng lãi suất huy động. Những đợt bán đấu giá trái phiếu chính phủ dù phảng phất không khí “mua một tặng một” vẫn bị ế ẩm không ngớt.

Trong khi đó, ngân sách Việt Nam lại có trách nhiệm phải trả 363,166 tỷ đồng (hơn 16 tỷ USD) nợ trái phiếu đến hạn thanh toán trong 2 năm 2015-2016. Cho đến nay, không ai biết làm sao để có nổi số tiền này để trước mắt cơ cấu lại số nợ này.

Một sự thật tê tái khác là đã 4 năm qua Việt Nam không thể trả nợ đúng hạn, mà toàn phải đi vay để đảo nợ.

Tuy thế, kế hoạch phát hành 3 tỷ US trái phiếu quốc tế lại vấp phải “lỗi kỹ thuật” là nếu năm 2017 mới phát hành thì trước mắt chính phủ vẫn chưa bố trí được nguồn trả nợ đến hạn, trong khi các nguồn vốn khác đều đã có địa chỉ. Đó chính là lý do mà chính phủ phải đề nghị Quốc Hội “ra nghị quyết cho phép áp dụng.”

Không thể nói khác hơn là cái kim trong bọc lâu ngày đã phải lòi ra. Bị Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế (TI) xếp hạng minh bạch quá thấp về ngân sách, điều quá rõ ràng là chính phủ và các bộ ngành cấp dưới của nó đã chi xài vô tội vạ tiền đóng thuế của dân và tiền vay mượn từ nước ngoài. Trong khi “tham nhũng vẫn ổn định” (nói theo từ ngữ của Tổng Thanh Tra Chính Phủ Huỳnh Phong Tranh), ngân khố quốc gia bị biến thành thùng không đáy mà dẫn đến tình trạng vô cùng bi đát hiện thời.

Không chỉ bán trái phiếu quốc tế, chính phủ Việt Nam còn phải chỉ đạo Bộ Tài Chính tìm bất kể lối thoát nào, kể cả việc phải rút vốn từ những “con bò sữa” lợi nhuận như tập đoàn Vinamilk để có tiền bù đắp ngân sách rỗng ruột mà do đó có thể tránh thoát tình thế vỡ nợ.
Khi nào vỡ nợ?
Thực ra từ mấy năm qua, người ta đã nói đến kịch bản vỡ nợ của nền tài chính Việt Nam. Chỉ chưa biết là cơn ác mộng này sẽ bắt đầu từ đâu – ngân hàng hay ngân sách?

Đối tượng thường bị “găm” nhất là giới ngân hàng thương mại. Cuối năm ngoái, người mà vào năm 2011 đã bị tạp chí Global Finacial xếp vào “một trong 20 thống đốc ngân hàng có thành tích điều hành tệ nhất thế giới” – ông Nguyễn Văn Bình – đã lần đầu tiên buộc phải công khai con số thực về nợ xấu nằm trong giới ngân hàng: Khoảng 500,000 tỷ đồng. Con số này đã tồn tại từ vài năm trước đó, khi số báo cáo của ngân hàng nhà nước về nợ xấu chỉ vào khoảng 100,000 – 150,000 tỷ đồng.

Khối ngân hàng cũng bởi thế đã trở thành nhóm có nguy cơ vỡ nợ cao nhất. Tuy nhiên, ngân hàng nhà nước đã làm tất cả những gì có thể làm để “khoanh nợ.” Không chỉ liên tiếp ban hành các văn bản pháp lý cho phép các ngân hàng thương mại được “đảo nợ,” mà thực chất là chuyển trên giấy tờ nợ từ nhóm rất xấu lên nhóm đỡ xấu hơn, hàng loạt ngân hàng thương mại có khả năng vỡ nợ đã bị ngân hàng nhà nước áp cơ chế “mua lại với giá 0 đồng.” Do hành vi cố gắng khoanh che rất đặc biệt này, cho đến nay chưa ngân hàng nào rơi vào tình trạng vỡ nợ, cho dù toàn bộ 500,000 tỷ nợ xấu vẫn hầu như chưa xử lý được gì.

Thế nhưng hiện thực nổ ra khá bất ngờ là hiện hữu vỡ nợ đầu tiên đang thuộc về ngân sách quốc gia chứ không phải khối ngân hàng.

Triển vọng bán trái phiếu ra quốc tế vào thời điểm này lại quá khó. Nếu không thể bán được trái phiếu, cũng như không bán được một đồng nợ xấu nào cho các đối tác nước ngoài, nhiều khả năng ngân sách Việt Nam sẽ chính thức vỡ nợ.

Để sau đó không lâu – có thể 2 hoặc tối đa là 3 năm và dù có in tiền ồ ạt để “bù đắp ngân sách” – tất cả, và cả nền chính trị nữa, đều sẽ hỗn loạn!

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►TS Quang A bình vụ Lân Thắng và Ba Sàm

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

BBC

1-11-2015

Ông Nguyễn Lân Thắng nói ông và gia đình đang bị các nhóm 'Dư luận viên' kiểu 'Hồng vệ binh' 'tấn công, khủng bố' trong thời gian gần đây. Nguồn: FB Nguyen Lan Thang

Một nhà quan sát và vận động cho xã hội dân sự và các quyền con người ở Việt Nam vừa đưa ra bình luận về vụ một nhà hoạt động mạng xã hội mới bị ‘sách nhiễu, tấn công’ và việc blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt giam một năm rưỡi mà ‘không qua xét xử’.

Trước hết, bình luận về điều được cho là nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng đã ‘tự chuốc’ lấy rủi ro khi động chạm vào các ‘hình tượng chính trị’ của chính quyền và Đảng Cộng sản, mà cụ thể là cố Chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt Nam, Tiến sỹ Nguyễn Quang nói:

Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói:

“Tôi nghĩ rằng những vấn đề biểu tượng là những vấn đề đúng là rất nhạy cảm…

Nhưng mà trong một thời gian dài thì có lẽ đã đến một cái lúc mà người dân xã hội Việt Nam cũng phải hiểu rõ những biểu tượng đấy nó như thế nào.

“Bởi vì nếu mà không, thì đến một lúc nào đó tất cả những sự thực về những nhân vật ấy được bộc lộ ra một cách ‘thanh thiên bạch nhật’.

“Thì tôi e sợ rằng nếu không có một quá trình từ từ để những sự thực đó là như thế nào, có thể hàng nhiều chục triệu người dân Việt Nam sẽ bị sốc vì những sự thực ấy và có thể mắc căn bệnh tâm thần.

“Và như thế tôi nghĩ rằng việc mà anh Lân Thắng hoặc một số người khác họ có ý kiến, thì tôi nghĩ đấy cũng là quyền của công dân. Cái đấy đúng sai như thế nào, thì phải tranh luận thì mới rõ.

“Không có tranh luận, không đưa những bằng chứng, thì cái việc mà tôi nghĩ là gán ghép cho người ta, rồi để lấy cái đó làm lý do để hành hung đe dọa đến tính mạng người ta, thì đấy là một điều mà tôi nghĩ là không thể chấp nhận được.”

‘Vi phạm tất cả’

Trong cuộc trao đổi với BBC sau khi nhà hoạt động tham dự một Hội thảo quốc tế ở Thụy Điển về quyền tiếp cận Internet, Tiến sỹ Nguyễn Quang A cũng bình luận về trường hợp của một blogger bị bắt giữ khoảng một năm rưỡi nay mà không được đưa ra xét xử.

Đó là trường hợp của ông Nguyễn Hữu Vinh, tức blogger Ba Sàm, người bị bắt từ hôm 5/5/2014 cùng với một trợ lý của ông.

Khi được hỏi vì lý do nào nhà nước và chính quyền Việt Nam chưa đưa blogger này ra xét xử, Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói:

Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt giam từ ngày 05/5/2014 và tới nay vẫn chưa được Chính quyền VN đưa ra xét xử.

“Tôi không hiểu là như thế nào, nhưng cái việc bắt ông Nguyễn Hữu Vinh và người trợ lý của ông là chị (Nguyễn Thị Minh) Thúy là vi phạm tất cả các quy định của luật tố tụng hình sự.

“Và sau rất nhiều thời gian ‘đá đi, đá lại’ giữa các cơ quan… điều tra, cơ quan tố tụng, cũng như là Viện Kiểm sát, và sau suýt soát 18 tháng, thì tất cả những quy định về gia hạn đã hết rồi, mà không đưa ra xử, tôi nghĩ đấy là một sự vi phạm rất là nghiêm trọng ở Việt Nam.

“Trước khi tôi đi, ngày 18/10, đã có một đơn đòi trả tự do cho anh Ba Sàm, chị Thúy và có rất nhiều nhân sỹ, trí thức đã ký từ ngày 18 và ở trên mạng cũng đang kêu gọi mọi người ký để đòi tự do cho anh Ba Sàm và chị Thúy và đến dịp một năm rưỡi, tức là vào khoảng 5/11, thì sẽ tổng kết và gửi những yêu cầu đó đến cho những giới chức của Việt Nam.”

Tiến sỹ Quang A cho biết ‘những yêu cầu này’ cũng đã được gửi tới những cơ quan ngoại giao ở Hà Nội:

“Đặc biệt là đến Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức có mặt tại Việt Nam từ ngày 22-25/10/2015 để thăm Việt Nam và đồng thời dự phiên đối thoại nhân quyền giữa Đức và Việt Nam,” ông Quang A nói với BBC.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Thuốc chống sốt rét và bộ đội cộng sản

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Thuốc chống sốt rét và lính cộng sản

BĐLB VOA

Bùi Văn Phú

1-11-2015

Truyền thông quốc tế đưa tin đều nhắc đến sự kiện công trình nghiên cứu về thuốc chống sốt rét của bà Tu là với mục đích giúp giảm số tử vong của binh lính cộng sản chiến đấu chống Mỹ tại chiến trường Việt Nam. Ảnh: Reuters

Hôm đầu tháng Mười vừa qua, giải Nobel Y học đã được ủy ban tuyển chọn trao cho ba nhà nghiên cứu là Tu Youyou từ Trung Quốc, William Campbell từ Ireland và Satoshi Omura từ Nhật Bản.

Công trình nghiên cứu của bà Tu là tìm ra thuốc chống sốt rét từ một loại cây trong thập niên 1960. Ông Campbell và ông Omura tìm ra phương pháp trị liệu nhiễm trùng cho người mắc bệnh do ký sinh trùng trong giun tròn sinh sản nơi sông hồ.

Bà Tu sẽ nhận được một nửa số tiền giải thưởng, tức khoảng 480 nghìn đôla, và hai nhà nghiên cứu Campbell và Omura chia nhau nửa còn lại.

Truyền thông quốc tế đưa tin đều nhắc đến sự kiện công trình nghiên cứu về thuốc chống sốt rét của bà Tu là với mục đích giúp giảm số tử vong của binh lính cộng sản chiến đấu chống Mỹ tại chiến trường Việt Nam. Lính cộng sản nào thì có báo đưa tin đó là lính Trung Quốc, có báo cho biết đó là bộ đội Bắc Việt.

Sau khi thông tin được đưa ra, phía Việt Nam đã có nhiều người lên tiếng phủ nhận việc thuốc chống sốt rét của bà Tu đã được dùng để chữa trị bộ đội cộng sản Việt Nam trong cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Các mạng truyền thông thế giới đã đưa tin về bà Tu và giải Nobel Y học như sau:

Mạng BBC Tiếng Anh: “Năm 1967 lãnh tụ cộng sản Mao Trạch Đông quyết định là có một nhu cầu khẩn trương cấp quốc gia trong việc tìm ra cách chữa bệnh sốt rét vì, vào thời điểm đó, bệnh này do muỗi gây ra lan tràn nên đang giết chết lính Trung Quốc đang đánh nhau với Mỹ trong rừng ở Bắc Việt Nam. Một đơn vị nghiên cứu bí mật đã được thành lập để tìm cách chữa trị bệnh này.”

Kênh truyền hình CNN: “Dự án 523 được hình thành vào năm 1967 bởi Chủ tịch Mao Trạch Đông là người muốn giúp binh lính cộng sản đang chiến đấu trong rừng đầy muỗi ở Việt Nam, nơi mà họ đang chết vì sốt rét nhiều hơn là vì súng đạn.” (http://www.cnn.com/2015/10/06/asia/china-malaria-nobel-prize-tu-youyou/index.html)

Mạng slate.com: “Thuốc được tìm ra năm 1967 nằm trong một dự án có mục đích chống sốt rét ở nơi trước đây gọi là Miền Bắc Việt Nam và ở miền Nam Trung Quốc. Dự án 523, tên số được đặt theo ngày khởi xướng là tháng 5 ngày 23 năm 1967 với sự tham gia của hơn 500 nhà nghiên cứu từ 60 học viện trên toàn quốc [Trung Quốc] trong đó có bà Tu, lúc đó là một nghiên cứu sinh”

Báo The Telegraph: “Qua nghiên cứu dành cho binh lính cộng sản đang chiến đấu trong cuộc chiến tranh Việt Nam, thuốc chữa bệnh của Tu Youyou là đột phá chủ yếu trong việc chống sốt rét trên toàn cầu.”

Tờ báo này viết thêm: “Căn bệnh cũng đang gây thiệt hại nặng trong quân đội đồng minh cộng sản của Trung Quốc là Bắc Việt, với số bộ đội chết vì sốt rét trong rừng trong cuộc chiến chống lại quân Mỹ nhiều hơn là chết vì bom đạn Mỹ.”

Báo The New York Times: “Bắc Việt, một đồng minh quan trọng đang ở vào giữa thời kỳ chiến tranh với Mỹ, đã yêu cầu tìm cách giảm số bộ đội chết vì bệnh sốt rét, mà thuốc chloroquine đã trở nên ít hiệu nghiệm. Bệnh sốt rét cũng giết chết rất nhiều người sinh sống ở miền nam Trung Quốc.”

Thông tin phổ biến cho biết bà Tu Youyou khi làm công tác nghiên cứu đã tìm ra Artemisinin từ cây thanh hao hoa là dược tố được dùng để chế biến thuốc chống sốt rét.

Khám phá đó nằm trong một dự án bí mật do Chủ tịch Mao Trạch Đông khởi xướng năm 1967 vào thời kỳ Cách mạng văn hóa nên phải giữ kín.

Dược tố Artemisinin được tìm ra năm 1967, qua Dự án 523, nhưng đã không được chính thức công bố cho đến năm 1979. Khi khám phá này được phổ biến cũng không ghi tên bà Tu Youyou mà chỉ ghi “Nhóm Thanh Hao hoa Phối hợp Nghiên cứu chống Sốt rét”.

Vì bà Tu không là thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc nên khi được trao giải Nobel Y học thì đã có những tranh cãi liên quan đến việc có phải chính bà Tu tìm ra thuốc chống sốt rét, hay là một nhóm nhà khoa học và nghiên cứu làm việc chung với bà tại viện nghiên cứu thuốc nam.

Trong nhiều năm, những khám phá của bà Tu về dược tố này không được giới chức khoa học tại Trung Quốc nhắc tới. Cho đến năm 2011 hai nhà nghiên cứu Louis Miller và Su Xinzhuan từ Học viện Y tế Quốc gia Hoa Kỳ trong khi tìm hiểu về Artemisinin đã công nhận đó là thành quả của bà Tu Youyou.

Bà Tu, năm nay 84 tuổi, thời sinh viên học ngành dược và đã có nhiều năm làm nghiên cứu tại Học viện Y học Cổ truyền Trung Quốc. Tuy nhiên bà ít được biết đến ở Trung Quốc vì bà không được coi là thuộc giới hàn lâm. Bà được gọi là người phụ nữ “Ba không” vì bà: không có bằng bác sĩ y khoa, không có bằng tiến sĩ và không bao giờ làm việc ở nước ngoài.

Đối với giới nghiên cứu về bệnh sốt rét của Việt Nam, thông tin về Dự án 523 với mục đích giúp làm giảm số tử vong của bộ đội cộng sản Bắc Việt trong thời chiến tranh chống Mỹ là không đúng sự thực.

Đạo diễn Đặng Nhật Minh có bài viết trên báo Dân Trí hôm 16/10/2015 với dẫn chứng từ nhiều giới chức y tế Việt Nam phủ nhận mục đích của Dự án 523.

Đạo diễn Đặng Nhật Minh là con trai của cố giáo sư Đặng Văn Ngữ. Ông kể rằng cha ông đã chết tại chiến trường Trị Thiên vào tháng 4/1967 khi đang nghiên cứu cách chữa trị bệnh sốt rét cho bộ đội. Một tuần sau đó, nơi làm việc của bác sĩ Ngữ tại Viện Sốt rét ở Hà Nội cũng bị trúng bom Mỹ nên nhiều công trình nghiên cứu của giáo sư Ngữ đã bị thiêu hủy và việc nghiên cứu vaccin chống sốt rét đã phải ngưng lại.

Sau khi biết được những thông tin về thuốc chống sốt rét liên quan đến bộ đội Việt Nam, đạo diễn Đặng Nhật Minh đã gặp bác sĩ Nguyễn Tiến Bửu và ghi lại:

“Tôi liền gặp bác sỹ Nguyễn Tiến Bửu, Trưởng đoàn chống sốt rét đi vào chiến trường Trị-Thiên năm 1967 cùng với giáo sư Đặng Văn Ngữ để nghiên cứu vaccin chống sốt rét cho bộ đội. Bác sỹ Bửu rất ngạc nhiên về cái tin liên quan đến thuốc của bà Đồ U U (Tu Youyou) đã cứu chữa cho bộ đội Việt Nam. Là người làm việc tại Viện Sốt rét liên tục từ năm 1957 đến năm 1992 trước khi nghỉ hưu, bác sĩ Bửu chưa từng được nghe về dự án 523 do Trung Quốc lập ra để tìm thuốc chống sốt rét cứu bộ đội Việt Nam trong chiến tranh như báo The Guardian và tờ Telegraph của Anh đưa tin.”

Ngày 20/10/2015 báo Dân Trí có bài phỏng vấn giáo sư Lê Ngọc Trọng, nguyên Thứ trưởng Bộ Y tế. Bài báo trích lời giáo sư Trọng:

“Những năm 80, khi làm giám đốc bệnh viện trên Thái Nguyên, có bệnh nhân sốt rét ác tính vào. Anh em trong viện có rỉ tai về loại thuốc của Trung Quốc chữa sốt rét. Thế nhưng thời điểm đó, Việt Nam Chưa có phác đồ sử dụng nên chúng tôi không dùng. Được áp dụng phác đồ điều trị thời điểm đó, người bệnh cũng qua khỏi. Mãi đến năm 1992 Việt Nam mới bắt đầu sử dụng Artemisine trong điều trị sốt rét ác tính. Thuốc này được chiết xuất từ cây thanh hao hoa vàng và có tác dụng rất tốt với sốt rét ác tính, chặn đứng được sự phát triển của bệnh, giảm tỉ lệ tử vong rất nhiều.”

Ghi lại những diễn tiến liên quan đến nghiên cứu chống sốt rét tại Việt Nam theo như giáo sư Trọng kể lại, qua bài báo:

“Để tìm ra chiết xuất này từ cây thanh hao hoa vàng, công đầu là của người Trung Quốc. Nhưng thuốc sử dụng tại Việt Nam, là do một nghiên cứu sinh Việt Nam mang cây thanh hao hoa vàng sang Hungari nghiên cứu, phát hiện chiết xuất ra Artemisine và mang về Việt Nam. Viện sốt rét kí sinh trùng côn trùng Việt Nam là nơi đầu tiên bắt đầu thí điểm loại thuốc này. Đến năm 1992, sau rất nhiều hội thảo khoa học, cố Bộ trưởng Bộ Y tế, GS Phạm Song quyết định cho dùng Artemisine tại Việt Nam từ năm 1992. Như vậy, trước năm 1992 Việt Nam chưa từngsử dụng Artemisine trong điều trị sốt rét. Vì thế, khó có thể nói nước láng giềng đã viện trợ thuốc này để chữa cho bộ đội Việt Nam.”

Bài báo của đạo diễn Đặng Nhật Minh cũng trích lời bác sĩ Nguyễn Tiến Bửu nói rằng Trung Quốc đã không giúp chữa chống sốt rét cho bộ đội, vì chủ yếu vẫn sử dụng thuốc Tây như Cloroquine, Quinine, Paludrine, Quinaquine…

“Nếu bên dược có nhập Artemisinin của Trung Quốc về để điều trị cho bộ đội và nhân dân thì Viện Sốt rét phải là nơi được thông báo đầu tiên để kiểm định trước khi đem ra dùng”. Bác sĩ Bửu cho biết điều đó đã không xảy ra.

Những thông tin mới nhất đưa ra nhân dịp bà Tu Youyou được trao giải cho biết thuốc chống sốt rét của bà khám phá ra không được binh lính Trung Quốc dùng cho đến năm 1979, khi có chiến tranh biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam.

Sự kiện giải Nobel Y học được trao cho bà Tu Youyou về thuốc chống sốt rét có liên quan đến binh lính cộng sản trong thập niên 1960, là thời kỳ cao điểm của cuộc chiến,  cho thấy Trung Quốc đã đưa hàng trăm nghìn binh lính vào Bắc Việt để hỗ trợ miền Bắc Việt Nam trong cuộc chiến chống Mỹ. Vì nếu không có nhiều binh lính tại Việt Nam, chính phủ của Chủ tịch Mao Trạch Đông đâu phải quan tâm đến số lính bị chết vì sốt rét mà đưa ra Dự án 523 để tìm cách giảm số tử vong.

Trong khi đó, mấy năm trước đây, giáo sư Li Guoqian của Đại học Y học Cổ truyền Trung Quốc ở Quảng Châu khi viết về thuốc chống sốt rét và Dự án 523 có ghi rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã yêu cầu Chủ tịch Mao Trạch Đông giúp Việt Nam tìm cách chống lại bệnh sốt rét đang giết chết nhiều bộ đội.

Qua đó, Dự án 523 được thành hình để nghiên cứu thuốc chống sốt rét và ngày nay đã đem đến cho Trung Quốc giải Nobel Y học 2015.

Posted in Báo chí cách viết, Thuốc tây | Leave a Comment »

►Em vợ thủ tướng và “siêu lừa” Dương Thanh Cường

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

EM VỢ THỦ TƯỚNG & “SIÊU LỪA” DƯƠNG THANH CƯỜNG

 Huy Đức

31-10-2015

Vợ chồng tướng công an Trần Quốc Liêm – em vợ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – là “mắt xích” quan trọng nhất trong vụ án Dương Thanh Cường (lừa đảo ngân hàng Agribank 966 tỷ đồng). Thế nhưng, khi tường thuật phiên tòa diễn từ 22-10-2015 và kéo dài suốt tuần, các nhà báo (lại) đều làm như không nhìn thấy “cặp voi này trong phòng khách”.

Không một lần, cái tên Trần Quốc Liêm và vợ ông, Trần Hoa Mai, xuất hiện trong các bài tường thuật. Vụ án, vốn được xếp trong “tám Đại án tham nhũng”, nếu vẫn được tuyên vào thứ Tư, 4-11-2015, sẽ đi qua như một vụ hình sự thường.

Dương Thanh Cường, sinh năm 1965, vào giữa thập niên 1990 đã từng đối diện án tử hình với 5 tội danh trong đó có tội lừa đảo và đưa hối lộ; sau đó được giảm xuống chung thân rồi 20 năm. Cường ở tù tới năm 2005 thì được tha.

Năm 2007, nhờ mối quan hệ riêng và trên cơ sở 5 ha đất của ông bà Trần Quốc Liêm – Trần Hoa Mai tại xã Phong Phú, huyện Bình Chánh, Cường lập dự án “cao ốc căn hộ và khu biệt thự vườn Thanh Phát”. Ngoài việc “chuyển nhượng” đất cho Dương Thanh Cường, bà Trần Hoa Mai còn nhận đứng ra “mua gom đất đai” cho Cường làm dự án.

Theo lời khai ban đầu của Cường, anh ta có nhờ tướng Trần Quốc Liêm “trao đổi với ông Nguyễn Thế Bình, Tổng giám đốc Agribank” để ngân hàng cho Cường vay tiền. Cho dù khi bị tạm giam, Cường đã “rút lại lời khai” này, nhưng các diễn tiến của vụ án cho thấy, trong lịch sử làm ăn rất “liều” của mình, nếu không có sức ép đủ lớn, chưa bao giờ Agribank “giải ngân” theo kiểu “ném tiền” như thế.

Chỉ với 23 “sổ đỏ” đất nông nghiệp, “Dự án” chưa hề có một “bút phê” nào của cấp có thẩm quyền, vậy mà Dương Thanh Cường “xin vay 700 tỷ đồng”, Agribank “duyệt ngay cho vay 700 tỷ đồng”. Và, chỉ trong một thời gian mấy tháng, Agribank đã giải ngân 628 tỷ đồng cho dù “dự án” của Cường không hề có bất cứ dấu hiệu nào khởi động.

Theo Cáo trạng (liệt kê), có tới 566 tỷ đồng (một con số khác là 386,36 tỷ đồng – trong số 628 tỷ đồng này) ngân hàng Agribank chuyển cho Cường thông qua tài khoản cá nhân của bà Trần Hoa Mai.

“Giải ngân” xong, Agribank liền cho Cường “mượn” những cuốn “sổ đỏ” đang được thế chấp này đi làm thủ tục sang tên. Trưởng phòng tín dụng Agribank, chi nhánh 6, Hồ Văn Long khai, lẽ ra Agribank phải cử cán bộ “áp tải” những cuốn sổ đỏ này đến cơ quan chức năng, nhưng Long tin lời Dương Thanh Cường, “nếu để Cường trực tiếp cùng bà Trần Hoa Mai và ông Trần Quốc Liêm đi làm sẽ nhanh hơn”.

Cường mang khối tài sản đã thế chấp này đi gặp ông Trầm Bê, ông Trầm Bê cho vay tiếp 1.500 lượng vàng (từ ngân hàng Phương Nam – chúng ta còn có cơ hội “gặp” lại ông Trầm Bê khi nói về gia đình này).

Những hành động tiếp tay khá đắc lực cho Dương Thanh Cường lừa đảo đã không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Các cơ quan tố tụng cho rằng, mối quan hệ giữa vợ chồng thiếu tướng Trần Quốc Liêm và Cường là “quan hệ dân sự”.

Hội đồng thẩm phán tòa án nhân dân tối cao vừa đặt vấn đề áp dụng án lệ ở Việt Nam. Tham khảo án lệ trong trường hợp này không có ví dụ nào tốt hơn là đối chiếu với hợp đồng chuyển nhượng đất giữa công ty Bình Giã và Tamexco hồi 1994.

Ông Trần Quang Vinh, chủ công ty Bình Giã, vì bán đất cho Tamexco và sau đó số đất này được “định giá cao lên” để Tamexco đi thế chấp mà cả ông, ông giám đốc Tamexco và ông trưởng phòng công chứng Vũng Tàu đều bị tử hình.

Hội đồng thẩm định giá TP HCM định giá “23 sổ đỏ của Cường” chỉ tương đương 126 tỷ đồng – giá tại thời điểm thế chấp – vậy mà Agribank vẫn cho vay 628 tỷ. Và, chỉ riêng 5 hecta của vợ chồng thiếu tướng Trần Quốc Liêm, đã “bán” được cho Dương Thanh Cường 347,9 tỷ đồng (giá 7 triệu đồng/m2 đất ruộng). Vợ chồng ông Liêm bà Mai đã nhận 171,2 tỷ đồng (119 tỷ chuyển khoản; 52,2 tỷ do Cường nhiều lần mang tới tận nhà).

So sánh vụ này với Tamexco là xúc phạm vong linh các bị án trong vụ Tamexco, đặc biệt là xúc phạm ông Trần Quang Vinh. Ông Vinh là một nhà doanh nghiệp nghiêm túc. Ông đã bỏ ra rất nhiều tiền để làm “cơ sở hạ tầng đổi đất”, góp phần làm thay đổi bộ mặt Bãi Trước Vũng Tàu. Cho đến khi ông bị hành quyết, Chính quyền Vũng Tàu vẫn còn nợ ông Trần Quang Vinh 17 tỷ.

Khoản tiền “thất thoát” trong vụ án Dương Thanh Cường chủ yếu nằm ở “Dự án Thanh Phát”. Một “Dự án ma” – có sự tham gia rất trực tiếp của ông bà Trần Quốc Liêm, Trần Hoa Mai – đã giúp Cường chiếm đoạt của Agribank 966 tỷ đồng (con số thiệt hại trên thực tế theo luật sư Trương Thị Hòa là 1.500 tỷ đồng). Vậy nhưng, trong mấy ngày xử án vừa qua, cho dù được các luật sư yêu cầu, Tòa cũng không triệu tập ông bà Liêm – Mai.

Đất nông nghiệp, chưa được chuyển mục đích sử dụng, không được chấp thuận làm dự án, được mua bán với giá 7 triệu/m2, có thể coi là một “giao dịch dân sự ngay tình” không.

Nếu đã xác định khoản tiền 171,2 tỷ đồng mà Dương Thanh Cường trả cho vợ chồng tướng Trần Quốc Liêm được lấy từ Agribank thì nên coi đó là những đồng tiền “do Cường phạm tội mà có” chứ không thể coi đó là tiền của Cường để xác nhận thương vụ này là bình thường.

Có một câu hỏi mà các “đồng chí trong Đảng” của ông Liêm cũng cần đối chiếu với Nghị quyết TW 4 để đặt ra là, khối tài sản khổng lồ mà tướng công an Trần Quốc Liêm có, liệu đã được kê khai trung thực.

Không phải tự nhiên mà vài bị cáo từ Agribank đã “đấm ngực” trước tòa. Những cán bộ ngân hàng ấy, nếu không có sức ép như các lời khai ban đầu, liệu họ có dám giải ngân một khoản tiền khổng lồ cho một người có nhân thân như Dương Thanh Cường với các điều kiện thế chấp vu vơ như thế.

Tòa án nhân dân TP HCM nên hoãn tuyên án; trả hồ sơ để cơ quan điều tra điều tra lại từ đầu như đề nghị của một số luật sư. Và, theo tinh thần mà các vị đại biểu đang đề nghị ở Quốc hội: Với những vụ án liên quan đến những người quyền lực như thế này, nên trao cho một cơ quan điều tra đủ quyền độc lập.

Ông Trần Quốc Liêm không những là em của bà Trần Thanh Kiệm – phu nhân đương kim Thủ tướng – mà còn đang là một viên tướng quyền thế.  (Ông Liêm là Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục An Ninh.).

Năm 2010, Công an TP HCM (PC46) đã phát hiện, điều tra vụ án này và đã lên kế hoạch bắt “siêu lừa Dương Thanh Cường”. Thiếu tướng Phan Anh Minh đích thân chỉ đạo. Nhưng ông Minh – một người được tiếng cương trực – cũng đã không vượt qua được những áp lực. Phải mất hơn hai năm sau, Cơ quan cảnh sát điều tra C48 của Bộ mới khởi tố được một vụ án “lừa đảo hai năm rõ mười”.

Nếu phiên tòa xử “đại án tham nhũng” này khép lại vào thứ Tư, 4-11-2015. Và báo chí vẫn vờ như không có hai cái tên Trần Quốc Liêm – Trần Hoa Mai. Thì, cho dù Nghị quyết “Bốn, Năm” của TW có lấy chức Trưởng ban chống tham nhũng ra khỏi tay Thủ tướng. Trưởng ban chống tham nhũng mới, có vẻ như, vẫn chưa nắm được “thượng phương bảo kiếm”.

————–

►CHỊ RUỘT của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng “CHÊ” TIỀN BỒI THƯỜNG HƠN 10 TRIỆU ĐÔ LA KHI BỊ THU HỒI 185 hecta ĐẤT VƯỜN CAO SU

Posted in Công An, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »