Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 29th, 2015

►Bravo! Vuốt râu bành trướng!

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

 

 Bùi Tín

28-10-2015

Tác giả gửi tới Dân Luận

Tàu khu trục USS Lassen của Hải quân Hoa Kỳ ngày 26/10 đã đi vào hải phận sát với 2 bãi đá nổi trong quần đảo Trường Sa, mang tên đảo đá Subi và đảo đá Vành Khăn, tên Trung quốc là đảo Chữ Bích và đảo Mỹ Tế.

Đây là 2 đảo nhân tạo đắp trên bãi đá, khi chìm khi nổi, Trung Quốc đã bồi đắp 2 năm nay, không được quốc tế công nhận theo Luật về Biển, nhưng Trung Quốc đơn phương tự nhận là thuộc « vùng biển cốt lõi không thể tranh cãi » của họ.

Bộ quốc phòng Hoa Kỳ đã tuyên bố trước từ đầu tháng 10 rằng Hoa Kỳ sẽ cho tàu chiến đi vào vùng biển quốc tế gần quần đảo Trường Sa, chỉ chờ lệnh của Tổng thống. Và ngày 26/10 Tổng thống B. Obama đã ra lệnh cho tàu hải quân Hoa Kỳ được phép đi vào vùng Biển Đông của Việt Nam, nơi Trung quốc tự nhận là Nam Hải của họ.

Đây là một hành động rõ ràng, công khai, đàng hoàng của Hoa Kỳ , được báo trước.

Cái lý của Hoa Kỳ và dư luận thế giới là mọi nước có quyền tự do thông thương hàng hải ở bất kỳ nơi nào là hải phận quốc tế, không loại trừ một nơi nào, đó là quyền tự do của hàng hải quốc tế, để cho tàu mọi nước qua lại tự do trong thời đại toàn cầu hóa.

Hai tuần nay, phía TQ liên tiếp lên tiếng khẳng định các bãi đá – đảo nhân tạo nói trên là thuộc vùng lãnh hải của họ, không tàu nước ngoài nào được vào trong hải phận 25 hải lý quanh các đảo nếu không có phép , còn răn đe là hải quân TQ sẽ phản ứng mạnh mẽ.

Thế nhưng phía Hoa Kỳ dứt khoát không thể để cho TQ lũng đoạn một vùng biển hàng hải tự do quốc tế, từ chỗ biến các đảo nhân tạo đó thành những căn cứ quân sự riêng của mình. Nếu nước nào cũng đắp các rặng đá ngầm thành đảo nhân tạo rồi nhận vơ đó là vùng biển của riêng mình thì thế giới sẽ hỗn loạn, thông thương trên biển sẽ bị trở ngại và đảo lộn.

Hơn thế, trong cuộc gặp Tổng thống B. Obama trong Nhà Trắng mới đây, ông Tập Cận Bình đã long trọng, công khai tuyên bố « Trung Quốc không hề có ý định quân sự hóa

các đảo trong vùng biển này“. Ngay sau đó Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ công bố hàng loạt ảnh vệ tinh các đảo nhân tạo nói trên, được thấy rõ trên 2 hòn đảo nhân tạo này, TQ đã xây dựng những căn cứ quân sự như trại đóng quân, đèn biển, trạm ra đa, đặc biệt là một đường băng cho máy bay rộng 60 mét, dài 2.200 mét, đang kéo dài ra 3.000 mét cho máy bay quân sự lên xuống trên bãi đá Subi. Tổng bí thư Cận nói láo!

Bất chấp lời tuyên bố có vẻ lên gân mạnh mẽ, “cảnh báo nghiêm khắc” của Bắc Kinh, tàu khu trục USS Lassen mang tên lửa Tomahawk đã đàng hoàng đi vào vùng biển gần sát 2 đảo nhân tạo nói trên, trong vùng 25 hải lý, tỏ rõ ý chí của Hoa Kỳ là khẳng định đây là vùng biển quốc tế, dứt khoát bác bỏ ý định của TQ là độc chiếm một vùng biển quốc tế, xây dựng trên đó những cơ sở quân sự phi pháp.

Vì sao Hoa Kỳ chọn USS Lassen cho cuộc thâm nhập công khai vào vùng biển quốc tế mà TQ nhận liều là của riêng họ? Đây là tàu hải quân thuờng ghé qua các cảng Đông Nam Á và Nhật Bản, rất quen thuộc vùng biển này, từng nhiều lần chạm trán với các tàu TQ trong vùng. Điều lý thú là tàu USS Lassen từng ghé thăm cảng Đà Nẵng tháng 11/2009, lúc ấy do hạm trưởng Lê Bá Hùng, người gốc Việt chỉ huy.

Lần này phản ứng của phía Trung Quốc ra sao ?

Họ không có môt hành động quân sự ngăn cản hay cảnh cáo nào.

Họ chỉ còn biết đánh võ mồm, qua chiếc loa của bộ trủởng ngoại giao Vương Nghị , vẫn khẳng định rằng đây là vùng biển TQ, khuyến nghị Hoa Kỳ “hãy thận trọng xem xét lại hành động nguy hiểm”…, Thứ trưởng Ngoại giao Trương Nghiệp Toại triệu tập Đại Sứ Max Baucas nói lên “cực kỳ bất bình”, “ kiên quyết phản đối “, “yêu cầu phía Hoa Kỳ lập tức uốn nắn sai lầm, tránh tiếp tục làm tổn hại quan hệ song phương” ( theo tin của mạng Chuyển hóa 28/10).

Về hành động phía TQ đã cho tàu hướng dẫn và hộ tống Giang Khải và Giang Hổ đi gần tàu Hoa Kỳ, nhưng không có một hành động chống đối náo động nào.Vùng biển vẫn êm ru.

Đây là một tiền lệ để sắp tới tàu Hoa Kỳ và các nước sẽ đàng hoàng, tự do đi lại trong vùng biển này. Theo báo Mỹ và le Monde / Pháp (28/10), ngoại trưởng J. Kerry tuyên bố ngay rằng “ Bất kỳ tàu chiến hay tàu nhỏ đánh cá nào của bất kỳ nước nào trên nguyên tắc đều có quyền di chuyển trong mọi vùng biển quốc tế, và quyền này phải được mọi nước tôn trọng “.

Như vậy là tàu chiến USS Lassen đã làm tròn sứ mệnh nắn gân cốt của nhà cầm quyền Bắc Kinh, kẻ luôn “khẳng định chủ quyền không thể bàn cãi” của họ trong khắp vùng biển Đông. Nói cho vui, đây là cuộc vuốt râu hùm Bành trướng, con hùm đã không dám dơ nanh vuốt ra đối phó. Tuy vẫn đánh võ mồm, nhưng hành động đối phó quả là “nhã nhặn”, biết điều.

Cuộc vúôt râu hùm bành trướng diễn ra đúng lúc Đảng CS TQ khai mạc cuộc họp Ban chấp hành TƯ lần thứ 5 của kỳ XVIII, một cuộc họp quan trọng, định ra chính sách cho 5 năm tới. Hành động này nắn gân luôn hơn 200 ủy viên TƯ của đảng CS TQ.

Điều khá lý thú là các báo Hoa Kỳ và phương Tây rất nhạy cảm, kịp thời đưa tin, bình luận về sự kiện hệ trọng này, như CNN của Mỹ, Kyodo News của Nhật bản, the Guardian / Anh quốc, trong khi đó 2 chiếc loa chính là báo Nhân Dân và Quân đội ND của đảng CS thì vẫn im re, lại đăng tin thuật lại lời của Đại tướng Phùng Quang Thanh và tướng Nguyễn Chí Vịnh nhân cuộc họp quốc hội, về giữ “quan hệ tốt đẹp, hòa khí giữa 2 nước” ! Thật là lạc lõng, vô duyên , trơ tráo và nhục nhã không để đâu cho hết!

Điều lý thú nữa là các báo lề phải Thanh Niên, Tuổi Trẻ và VN Express đã đăng tin, nhưng không bình luận, trong khi các mạng tự do truyền tin rất nhanh, có bình luận.

Bravo! tàu USS Lassen đã có một cuộc tuần du thú vị, được ghi vào lịch sử chống Bành trướng! Toàn dân Việt Nam ta hãy vỗ tay hoan hô!

Bùi Tín

 

Nguồn

 https://www.danluan.org/tin-tuc/20151028/bui-tin-bravo-vuot-rau-banh-truong#sthash.9O7RA9rY.dpuf

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Lý Thái Hùng – Tuần tra trong khu vực 12 hải lý chung quanh một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa: Dằn mặt hay đối đầu

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

28-10-2015

 

Kính gởi quý cơ quan truyền thông báo chí,

Sau hai lần thuyết phục Bắc Kinh ngưng xây dựng các đảo nhân tạo phi pháp tại Trường Sa bằng đường lối ngoại giao hoàn toàn thất bại, Tổng thống Obama ngày 26/10 vừa qua đã chính thức cho phép lực lượng hải quân Hoa Kỳ đưa tàu chiến tiến vào vùng biển quanh quần đảo Trường Sa. Động thái mới này mang ý nghĩa gì và ảnh hưởng ra sao lên tình hình biển Đông vốn đang căng thẳng hiện nay?

Kính mời quý vị đọc bài viết “Tuần tra 12 hải lý: Dằn mặt hay đối đầu” của tác giả Lý Thái Hùng và kính mong được tiếp tay phổ biến.

Trân trọng,

Mai Hương

Trưởng Ban Liên Lạc Truyền Thông Đảng Việt Tân

 Tuần tra 12 hải lý: Dằn mặt hay đối đầu

Lý Thái Hùng

Sau hai lần thuyết phục Bắc Kinh ngưng xây dựng các đảo nhân tạo phi pháp tại Trường Sa bằng đường lối ngoại giao hoàn toàn thất bại, Tổng thống Obama ngày 26/10 vừa qua đã chính thức cho phép lực lượng hải quân Hoa Kỳ đưa tàu chiến tiến vào biển Đông như một động thái mới để đối đầu với Bắc Kinh.

NGOẠI GIAO THẤT BẠI

Nhằm giảm thiểu tình trạng căng thẳng trên biển Đông, Tổng thống Obama đã dùng ngoại giao để thuyết phục Bắc Kinh ngưng bồi đắp phi pháp 7 đảo nhân tạo. Nỗ lực đầu tiên là Ngoại trưởng John Kerry đã thân hành đến Bắc Kinh thảo luận với lãnh đạo Trung Quốc hồi tháng 5/2015 nhưng bất thành.

Sự thất bại của Ngoại trưởng John Kerry đã khiến cho giới quân sự Hoa Kỳ sốt ruột nên đã yêu cầu Tổng thống Obama tiến hành biện pháp quân sự nhằm răn đe Bắc Kinh; nhưng Tổng thống Obama vẫn kiên trì với giải pháp ngoại giao, hy vọng sẽ thuyết phục được Tập Cận Bình khi ông này viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 9.

Tổng thống Obama đã tổ chức một buổi ăn tối đặc biệt giữa hai nhà lãnh đạo với một vài phụ tá thân cận chỉ để bàn riêng về biển Đông một ngày trước khi lãnh đạo Trung Quốc được mời dự đại yến tại Tòa Bạch Ốc, nhưng cũng đã không mang lại kết quả nào.

Tuy trong cuộc họp báo với Tổng thống Obama tại Tòa Bạch Ốc, ông Tập Cận Bình tuyên bố là sẽ ngưng các việc bồi đắp và tôn trọng quyền tự do hàng hải của các nước trong khu vực; nhưng các lời hứa của họ Tập chỉ là nói lấy có để xoa dịu dư luận vào lúc đó. Trong thực tế, theo những hình ảnh chụp được từ vệ tinh, Bắc Kinh vẫn tiếp tục bồi đắp và tổng số diện tích lên đến 2 ngàn mẫu.

Tổng thống Obama không chỉ bị áp lực từ giới quân sự Hoa Kỳ sau giải pháp ngoại giao thất bại mà còn đến từ Tokyo và Manila khi chính phủ Nhật và Phi Luật Tân cho biết là không còn có thể “nhẫn nại” trước các áp lực bành trướng của Bắc Kinh trên biển Đông.

TUẦN TRA 12 HẢI LÝ

Ngay sau buổi ăn tối ngày 24/9 để thảo luận về giải pháp biển Đông thất bại, Tổng thống Obama đã ra lệnh cho người phụ tá liên lạc và yêu cầu Đô Đốc Harry Harris, tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương bắt đầu xúc tiến kế hoạch tuần tra trên biển Đông.

Như vậy, việc đưa tàu chiến tuần tra được chuẩn bị từ một tháng trước và Hoa Kỳ đã không giấu kín nỗ lực này. Nhưng Tổng thống Obama đã chần chừ không quyết định ngày khởi đầu cuộc tuần tra.

Mãi đến ngày 24/10, phát biểu sẵn sàng đối đầu với Mỹ trên biển Đông của Thủ tướng Lý Khắc Cường trong một hội nghị cán bộ cao cấp của Trung Quốc đã làm cho Tòa Bạch Ốc phải hành động vì nếu không sẽ bị… coi thường.

Vì thế mà ngày 26/10 (giờ Hoa Kỳ), Khu trục hạm Lassen từ cảng Yokosuka, Nhật Bản đã tiến vào biển Đông, nhưng chỉ là động thái khởi đầu nhằm dằn mặt Bắc Kinh hơn là chuẩn bị sự đối đầu quy mô.

Khu trục hạm Lassen có biệt danh là “Sea Devils” – Quỷ Biển. Đây là loại Khu trục hạm mạnh nhất trong biên chế Hải quân Mỹ, thực hiện các nhiệm vụ từ chống tàu trên mặt nước, tàu ngầm, tấn công mặt đất đến phòng thủ tên lửa.

Theo kế hoạch, Khu trục hạm tiến vào khu vực tuần tra trong vùng 12 hải lý quanh bãi đá Subi (mà Trung Quốc chiếm của Việt Nam tháng 3/1988) và Đá Vành Khăn (mà Trung Quốc chiếm của Phi Luật Tân năm 1995) trong quần đảo Trường Sa.

Cuộc tuần tra có phối hợp với máy bay trinh sát, loại P-8 Poseidon tối tân nhất của Hoa Kỳ. Trung Quốc đã lên tiếng phản đối Hoa Kỳ với bài ca cũ rích rằng Hoa Kỳ đã vi phạm chủ quyền của Bắc Kinh. Trong lúc tuần tra, Hoa Kỳ đã thu hình và công bố hai chiến tàu của Trung Quốc chạy phía sau khu trục hạm Lassen nhưng không có bất cứ động thái ngăn cản nào.

Trong cuộc họp báo vào sáng ngày 27/10, phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Hoa Kỳ thông báo rằng chuyến tuần tra của Khu trục hạm Lassen đã hoàn tất và cuộc tuần tra sẽ diễn ra thường xuyên chứ không chỉ một lần.

DẰN MẶT HAY ĐỐI ĐẦU

Hoa Kỳ đã đứng trên lập trường bảo vệ “quyền tự do hàng hải” để tiến hành cuộc tuần tra và coi việc Trung Quốc bồi đắp các đảo nhân tạo là phi pháp, vi phạm Luật biển 1982 của Liên Hiệp Quốc.

Trong khi đó, tham vọng của Trung Quốc là nhanh chóng hoàn tất các căn cứ quân sự trong quần đảo Trường Sa như họ đã làm tại Hoàng Sa để đặt Hoa Kỳ và các nước trong khu vực vào tình trạng “chuyện đã rồi”, nên Bắc Kinh đã bất chấp tất cả những phản đối của các nước.

Vấn đề còn lại nằm ở sự quyết đoán của Hoa Kỳ, đặc biệt là Tổng thống Obama, trong việc ngăn chận các hành động xâm lược trắng trợn nói trên của Bắc Kinh.

Tổng thống Obama vốn chủ trương đối thoại để thuyết phục Trung Quốc ngưng những công trình quân sự hóa trên biển Đông. Hơn nữa ông chỉ còn một năm nữa là hết nhiệm kỳ nên sẽ không muốn phiêu lưu trong cuộc đối đầu với Trung Quốc.

Ngay cả Tập Cận Bình, tuy muốn tạo ra cuộc chiến từ bên ngoài để lấy đó làm lý cớ trấn áp nội bộ vốn đang bị phân hóa trầm trọng do kế hoạch “đả hổ diệt ruồi” từ năm 2013 cho đến nay. Nhưng bản thân Tập Cận Bình đang đối diện với rất nhiều nguy cơ có thể bị mất mạng khi mà tình hình kinh tế suy thoái với những đe dọa đảo chánh ngày một gia tăng.

Tuy biển Đông căng thẳng, nhưng bản thân ông Obama và Tập Cận Bình đã có những giới hạn tự thân nên họ sẽ không liều lĩnh để tạo ra cuộc đối đầu không lường trước hệ quả.

Tóm lại, việc Hoa Kỳ đưa Khu trục hạm Lassen iến vào biển Đông chỉ là gửi tín hiệu dằn mặt Bắc Kinh mà thôi. Tuy chỉ là hành động dằn mặt, nhưng thái độ cứng rắn của Hoa Kỳ qua vụ tuần tra 12 hải lý đã khiến cho đồng minh Nhật Bản, Phi Luật Tân … tin tưởng hơn vào thực tâm muốn xoay trục về Á Châu Thái Bình Dương của Hoa Kỳ mà ông Obama đưa ra từ năm 2011.

Lý Thái Hùng

27/10/2015

– nguồn 

https://www.danluan.org/tin-tuc/20151028/ly-thai-hung-tuan-tra-12-hai-ly-dan-mat-hay-doi-dau#sthash.wNM21S5X.dpuf

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Lời điếu cho một cây cầu- Phải đập bỏ, xây lại, để có tiền bỏ túi?

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

Bình Luận Án

Lời điếu cho một cây cầu

28-10-2015

Cầu Đúc sẽ không còn nữa! Nguồn ảnh: internet

BLA: Chiều nay 28-10-2015, trên trang facebook cá nhân của Nhà báo Lê Đại Anh Kiệt có đăng một Thư ngỏ gửi Bí thư thành ủy thành phố Tân An tỉnh Long An, tha thiết đề nghị giữ lại cây cầu Đúc nằm tại trung tâm thành phố Tân An, vì cho rằng cây cầu này là một cây cầu cổ, có giá trị lịch sử, văn hóa. Tuy nhiên có vẻ đề nghị này đã quá trễ, khi có tin cầu đang bị đập bỏ. Như vậy, lá thư tâm huyết này của nhà báo có thể xem như là lời điếu vĩnh biệt cầu Đúc. 

Về quan điểm cá nhân, chúng tôi ủng hộ đề nghị của Nhà báo Anh Kiệt. Ngay tại TP. HCM, một cây cầu sắt khá đẹp là Cầu Móng, với tuổi đời cỡ cầu Đúc cũng đã và đang được gìn giữ cho con cháu đời sau. Thật đáng tiếc và không khỏi có chút xót xa khi mất đi một cây cầu như cầu Đúc.

————-

Nội dung Thư ngỏ như sau (trích gọn):

THƯ NGỎ

Kính gởi: Bí Thư Thành Ủy TP Tân An (tỉnh Long An).

Qua facebook, tôi thật sự bàng hoàng trước thông tin đập bỏ, xây mới cây cầu Đúc Tân An mà không biết nói với ai, chỉ biết trải lòng mình lên fb.

Hôm nay, tra cứu thông tin trên mạng, được biết anh đã là tân Bí Thư Thành Ủy và anh cũng đồng tình thực hiện dự án đập bỏ xây mới này. Một lần nữa tôi lại bàng hoàng và viết thư này tâm sự với anh xem như là lời cầu cứu cuối cùng cho sinh mạng cây cầu cổ khi án đã tuyên, pháp trường đã dọn.

Cây cầu Đúc dù chưa có số liệu chính xác nhưng ước lượng nó nhất định có trên dưới trăm năm tuổi.

Tôi xin có đôi lời phản biện:

Về nhu cầu giao thông: 

Hiện trạng đường Nguyễn Trung Trực của hai đầu cầu đã không còn là đường xuyên tâm chính của TP, mà vai trò đó đã chuyển về đường Hùng Vương và đập Bảo Định. Chợ tỉnh Tân An ngày xưa cuối đường Nguyễn Trung Trực chỉ còn là chợ Phường 1. Mai này khi Trung tâm Hành chính Tỉnh chuyển về khu vực mới thì lưu lượng giao thông ở đây còn giảm nhiều.

Hà huống chi, song song với cầu Đúc cả hai bên đã có hai cây cầu mới Bảo Định và Trương Công Định. Hoàn toàn có thể phân luồng tuyến cho các xe trọng tải nặng đi sang hai cầu này.

Nói cầu Đúc già nua thì đúng, nhưng nói nó quá tải thì e rằng gượng ép. Với tuổi tác và vị thế của nó bây giờ hoàn toàn có thể dùng làm cầu cho người đi bộ, xe máy, và xe tải trọng nhỏ. Thậm chí với cảnh quan mới cải tạo hiện nay những bờ kè, công viên dọc hai bên kênh Bảo Định nó cũng có thể là cây cầu du lịch đơn thuần.

Về kỹ thuật: 

Có thể cầu đã bị rỉ sét gì đó. Nhưng tôi không tin rằng với kỹ thuật thời nay chúng ta không đủ sức gia cố tăng tuổi thọ cho cây cầu kiên cố như vậy. Ngay trong nước ta, ở miền Nam những tỉnh khác vẫn làm được điều này. Có người đã nhắc đến cầu Hoàng Diệu ở Long Xuyên xây năm 1937 cùng kết cấu chất liệu như cầu Đúc của Tân An vẫn còn đang sử dụng.

Vấn đề ở đây là văn hóa, lịch sử

Tôi nghĩ rằng, khi lập dự án này, các anh đã hướng đến tương lai, nghĩ đến xây dựng TP Tân An hiện đại, to đẹp. Tôi tin rằng với kỹ thuật, phương tiện hiện nay đủ sức thiết kế xây dựng cây cầu mới to hơn, đẹp hơn cây cầu Đúc hiện giờ nhiều lần.

Nhưng có điều chắc chắn là không ai, tất cả các kiến trúc sư trên đời này không cá nhân nào có thể thiết kế và xây dựng được lịch sử, không ai có thể xây dựng được ký ức của hàng vạn, hàng triệu lượt người đã in bóng trong cây cầu ấy.

TP Tân An hiện nay còn được bao nhiêu công trình cổ trên dưới trăm năm tuổi? Có lẽ chưa đầy số ngón của một bàn tay. Trong ký ức của tôi chỉ có nhà Bảo Tàng, Trường Nữ tiểu học cũ, Lăng Nguyễn Huỳnh Đức và hết.

Cây cầu Đúc này với bao nhiêu năm tồn tại của nó đã gắn liền với ký ức của hàng triệu con người Tân An nói riêng và Long An nói chung.

Ai hồi nhỏ chẳng từng một lần lên tỉnh đi chợ tết, chẳng từng dẫm bước trên cây cầu này. Vắng nó, câu chuyện kể cho cháu con sẽ thiếu đi vật chứng quan trọng. Nếu chúng ta không giữ gìn, bảo tồn thì chúng ta sẽ xây dựng một thành phố không có ký ức, lịch sử. Giữ lại cây cầu là giữ ký ức, lịch sử cho con cháu đời sau.

Tôi hy vọng rằng, con cháu của tôi, của anh sẽ tự hào là Long An không chỉ có Trung Tâm Bưu Chính Viễn Thông hay những công trình hiện đại mà còn có cây cầu Đúc trên trăm năm tuổi được thế hệ cha chú giữ gìn.

Thế hệ trẻ sẽ đi trên cầu cổ và nhắc lại bài học lịch sử là, ba bốn thế kỷ trước, Chưởng cơ Nguyễn Cửu Vân đã đào kênh Vũng Gù này nối Sông Vàm Cỏ với sông Tiền làm đường chuyển quân lương để giúp vua Khmer, sau đó đã đóng quân ở Vũng Gù lập đồn điền.

Khi Gia Long lên ngôi mới đặt tên kênh là Bảo Định hà. Khi Pháp chiếm miền Nam, Phan Văn Đạt đã bị treo thân ở đầu vàm kênh này còn Thủ Khoa Huân bị chém đầu ở đoạn giữa kênh thuộc xã Phú Kiết. Người Pháp đã dời Phủ Tân An từ Cai Tài về đây và lập Châu Thành Tân An.

Cây cầu Đúc này được xây từ buổi đó. Buổi đầu chưa có điện nên người ta làm đèn khí đá, những trụ cao trên cầu là những cột đèn khí đá.

Bài học lịch sử của con cháu ta sẽ không chỉ nằm trên giấy mà có vật thể, hình hài cụ thể.

Giá trị của lịch sử thì không thể tính bằng tiền và cũng giống như sinh mạng một con người đã xử tử thì không thể nào hồi sinh được.

Một vấn đề nữa cũng xin chân thành trao đổi với anh là về chính trị. Thú thật, tôi cũng là một đảng viên hơn 30 năm tuổi đảng, chưa đáng 1/3 tuổi của cây cầu nhưng không là lãnh đạo, tôi gần dân hơn và nghe tiếng nói của dân. Nhiều người trên fb của tôi và các trang khác cho rằng, chính quyền hiện nay có chủ trương đập phá hết các công trình xây dựng của chế độ trước.

Tôi không tin là Đảng ta có chủ trương như thế. Ai cũng biết câu “nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Huống hồ chi ngân sách chúng ta đâu dư dả lắm để làm chuyện ấy. Tôi vẫn nghĩ rằng các anh thật lòng muốn hiện đại hóa Thành Phố Tân An nhưng chưa lưu tâm lắm về lịch sử với những giá trị vô hình của nó.

Đây là tấm lòng, mong muốn không chỉ riêng tôi mà của khá nhiều người Long An dù đang sống trong tỉnh hay đã tha hương. Xin hãy giữ lại cho quê hương những dấu tích lịch sử, những vốn quý không gì so sánh được.

Lê Đại Anh Kiệt

——————

Tham khảo:

Cầu Móng được Sài Gòn lưu giữ

Cầu Mống là một cây cầu bắc qua kênh Bến Nghé, nối liền giữa Quận 1 và Quận 4, Thành phố Hồ Chí Minh. Đây được coi là một trong những cây cầu cổ xưa nhất tại thành phố này.

Cầu do Công ty vận chuyển hàng hải Messageries Maritimes của Pháp bỏ vốn xây dựng vào năm 1893-1894, dài 128 mét, rộng 5,2 mét, lề bộ hành rộng 0,5 mét, xây bằng thép kiên cố. Cầu làm theo kiểu vòng mống cho nên dân gian gọi là cầu Mống.

Trong giai đoạn thi công Đại lộ Đông – Tây và Đường hầm sông Sài Gòn, cầu Mống được tháo dỡ hoàn toàn, sau khi công trình này hoàn tất thì cầu Mống đã được lắp ghép lại theo nguyên bản và gia cố thêm phần trụ móng kèm trang bị chiếu sáng mỹ thuật.

(Theo Wikipedia)
nguồn: anhbasam

Posted in Miền Nam sau 30-4-1975, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Nguyễn Thu Trang: Thư gửi Q.H và 3 bộ trưởng: nói thêm về vụ “Cò viên chức lộng hành tại huyện Sóc Sơn

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

Nguyễn Thu Trang: Thư gửi Q.H và 3 bộ trưởng

– Bà Trương Thị Mai- Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội
– Ông Nguyễn Thái Bình -. Bộ trưởng Bộ nội vụ
– Ông Phạm Vũ Luận – Bộ trưởng Bộ giáo dục
– Ông Trần Đại Quang – Bộ trưởng Bộ công an
Tôi là Nguyễn Thị Thu Trang, Phóng viên Báo Phụ nữ TPHCM – Văn phòng đại diện tại Hà Nội – số 224 Kim Mã – Ba Đình – Hà Nội, xin trình bày với quý ông (bà) một việc như sau:

Ảnh baomoi.com

Trong thời gian vừa qua, tôi có thực hiện một loạt bài phóng sự điều tra “Cò viên chức lộng hành tại huyện Sóc Sơn”, trong đó phản ánh sự khốn khổ của 185 giáo viên huyện Sóc Sơn, bỗng nhiên mất việc. Họ cho biết, mình là nạn nhân của một đường dây chạy việc, chạy viên chức giáo dục xảy ra tại huyện Sóc Sơn – Hà Nôi. Ngay sau loạt bài, Bí thư thành ủy Hà Nội đã họp khẩn, chỉ đạo cơ quan Công an TP vào cuộc điều tra, làm rõ sự việc báo nêu (tôi xin gửi kèm theo những tài liệu liên quan mà tôi đã từng cung cấp cho Công an Hà Nội)

Khoảng 1 tháng sau, tại cuộc giao ban báo chí của thành ủy Hà Nội, đại diện Công an HN đã công bố kết luận ban đầu rằng; “không có đường dây chạy viên chức giáo dục mà chỉ có một số đối tượng lợi dụng sự thiếu hiểu biết, lừa đảo, hòng chiếm đoạt tài sản của các giáo viên huyện Sóc Sơn”.

Tôi vô cùng bất ngờ về kết luận này. Tôi cho rằng đây chưa phải là sự thật. Bởi lẽ, trước đó khi thâm nhập thực tế suốt 2 tháng trời, tôi đã nhập vai một phụ nữ tên Giang, cùng các giáo viên bị đuổi việc, gặp gỡ các “cò mồi” như Ông Triệu- Phó công an xã Hồng Kỳ; ông Đàm Hữu Dũng – Trung tá, Giảng viên chính Học viện Kỹ Thuật Quân sự; bà Nguyễn Thị Toàn nguyên giáo viên trường Bắc Sơn A; ông Trần Văn Ánh- Cán bộ thuộc UBND huyện Sóc Sơn; cùng nhiều giáo viên mầm non đang công tác tại huyện Sóc Sơn đã và đang làm cò giáo dục… Tất cả đều thừa nhận rằng, họ đã chạy viên chức theo đường dây và lâu năm, giúp nhiều đối tượng vào viên chức thông qua vạy.

Tôi không tin là với tài trí, với chuyên môn, nghiệp vụ cao siêu của mình… Công an Hà Nội lại bất lực trước hiện tượng có quá nhiều dấu hiệu tiêu cực mà bất cứ ai cũng biết này? Họ có lí do gì để không đi thẳng vào bản chất sự việc?

Tôi thật sự kinh ngạc khi thấy mình đang từ một Nhà báo đấu tranh chống tiêu cực, cung cấp thông tin, tài liệu cho CQĐT, bỗng dưng biến thành đối tượng bị điều tra bất đắc dĩ. Ngoài việc bị CQĐT thu giữ chiếc điện thoại mà tôi từng sử dụng để liên lạc với cò mồi, cái tên Giang mà tôi mang trong quá trình nhập vai tác nghiệp, cũng bị đưa vào bản kết luận điều tra “tung” ra cho các báo trong cuộc họp giao ban Thành ủy. Dường như việc làm trong sạch xã hội, bài trừ cái xấu, cái ác của tôi đã không được chính quyền địa phương nhìn nhận khách quan. Tôi đã bị một số đối tượng xấu quấy rối điện thoại, đe dọa, những người giáo viên giúp đỡ tôi trong quá trình tác nghiệp cũng bị dọa giết. Tôi cảm thấy bất an nên quyết định viết thư ngỏ, kèm các tài liệu liên quan, gửi đến các ông (bà) với mong muốn sự việc sau đây sẽ được xem xét một cách thấu đáo.

Tôi xin nêu sơ lược diễn biến sự việc theo những gì mình thu thập được như sau; “Từ năm 2009 đến nay, 185 giáo viên của huyện Sóc Sơn được UBND huyện nhận vào làm với mức giá, trên, dưới 50 triệu đồng/1 người. Không có tiền thì không bao giờ xin nổi việc và ngược lại. Vì muốn có việc làm, nhiều giáo viên phải vay mượn tiền để chạy việc, thông qua các đường dây cò mồi, một số trường, đích thân hiệu trưởng nhận tiền theo giá chung. Nhưng mọi quyết định cuối cùng đều nằm ở huyện. Sau đó, các giáo viên này đều được đóng bảo hiểm, được lên lương khi đến hạn, được khen thưởng, khi có thành tích…

Mọi chuyện rất bình thường, cho đến khi chủ trương thi tuyển công chức, viên chức ngành giáo dục bắt đầu được thực hiện, các giáo viên huyện Sóc Sơn lại một lần nữa rơi vào vòng xoáy dữ dội của đồng tiền. Hàng năm, căn cứ vào chỉ tiêu tuyển dụng và nhu cầu chạy viên chức… Các giáo viên được mời chạy vào biên chế với mức giá “cắt cổ”. Hầu hết 185 giáo viên nói trên còn chưa kịp thu hồi vốn đã bỏ ra xin việc, lại phải rơi vào cuộc chạy đua vào biên chế với mức giá hàng trăm triệu đồng…

Trước khi họ bắt đầu nghiệp giáo viên, thì họ bị đẩy vào một cuộc thi ai cũng biết là sẽ trượt, nếu không có tiền. Nhiều giáo viên cho biết; “họ là nạn nhân của “văn hóa nhiệm kỳ”. Nghĩa là khi thay đổi bộ máy quan chức, lập tức có sự thay đổi hàng loạt về biên chế, các quy định… dẫn đến sự nhộn nhạo đến đau lòng của cái gọi là “những cuộc thi tuyển” kia.

Có rất nhiều đường dây chạy viên chức đã ra đời. Một số nhân vật “cò” xuất hiện mời chào những giáo viên nghèo chạy đua vào biên chế. Hầu hết họ đều là giáo viên, cán bộ công chức, viên chức, có mối quan hệ với những người có quyền hành. Trừ rất ít “cò” lừa lọc, đa số những “cò” đều hoạt động dựa trên uy tín lâu năm, lo cho nhiều trường hợp vào được biên chế… từ đó có tiếng để thu hút được nhiều người chạy. Một số “cò”, chính là người nhà của các quan chức, cán bộ nắm quyền sinh, quyền sát.

Trong các tài liệu mà tôi gửi kèm có đơn tố cáo và thư ngỏ của một giáo viên trẻ. Vì không tin vào tiêu cực, nên quyết tâm đi thi bằng thực lực của mình. Nhưng trước những gì diễn ra ngay tại phòng thi, chứng kiến sự tiêu cực đến trắng trợn, công khai…

Giáo viên này đã phải cay đắng viết thư ngỏ, nhờ một người có uy tín đăng lên mạng giúp để mong có ai đó nhìn xuống dùm. Có một chi tiếthài hước mà cay đắng trong đơn của tố cáo của giáo viên này: “Tất cả các phòng thi đều lắp camera quan sát, nhưng họ ngang nhiên “bảo kê” cho những thí sinh chép bài. Xin các cơ quan chức năng, khoan tin những lời tố cáo của tôi. Hãy mở cameera mà xem thôi sẽ thấy những gì tôi nói còn chưa đủ. Tôi chỉ xin, sau khi xem thì đừng đưa ra kết luận… tất cả các camera đều bị trục trặc kỹ thuật nhé!”

Kính thưa các ông (bà)

Đây là lần đầu tiên tôi phải viết thư ngỏ. Tôi viết để làm gì khi những tài liệu chuyển cho các ông (bà) đã nói lên tất cả rồi? Xin thưa! Đầu tiên là cho chính bản thân tôi được nhẹ lòng trước đã. Tôi viết như là để chính mình nói với mình rằng “đã cố gắng hết sức rồi”. Tôi cũng muốn nói với 185 giáo viên đang khốn đốn vì có quá nhiều tiêu cực trong bộ máy giáo dục, những kẻ lợi dụng kẽ hở của“cơ chế”, chính sách đã đẩy họ vào biết bao hệ lụy gia đình. Tôi đã đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của họ để viết giúp họ một bức thư, như một tiếng kêu cứu thống thiết, gửi đến những người có chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn cao nhất có thể xem xét lại giúp họ…

Khi làm loạt phóng sự này, tôi đã mất 2 tháng trời lăn lộn, tìm hiểu mọi vấn đề, vào vai một người có nhu cầu chạy viên chức để tiếp cận những đường dây tiêu cực này. Tôi đã gặp, nhiều hoàn cảnh oái oăm. Có những “cò” chuyên chạy việc mà khi đến gần nhà họ hỏi thăm, ai cũng chỉ cho ngay. Có “cò” là sỹ quan quân đội cấp tá cũng không ngần ngại mang cái hàm cao quí ấy ra để tạo sự tin tưởng.

Với góc độ một nhà báo tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Báo đã đăng phóng sự điều tra của tôi, công an cũng đã vào cuộc, dùng tư liệu tác nghiệp của tôi để tìm ra những kẻ lừa đảo và khởi tố chúng. Tòa soạn cũng khen thưởng tôi mà không hiểu sao tôi lại đang sống trong bấn loạn, buồn bực thế này? Tôi thấy mình đang nợ những giáo viên khốn khổ một điều gì đó rất lớn? Tôi sợ niềm tin cuối cùng mà chúng tôi đã dành cho họ cũng tan biến hết. Họ cứ nghĩ, được báo chí nói lên sự thật thì tiêu cực sẽ chấm dứt? Nhưng không. Thật ngạc nhiên là ngay cả khi các cò bị bắt, thì những suất biên chế còn trống vẫn được mời chào chạy một cách trắng trợn. Chưa một ai có trách nhiệm chịu đối thoại với họ về vấn đề này.

Một trong những nhân vật của tôi cho biết: “Khi công an về điều tra thông tin báo nêu, họ không hỏi họ tiêu cực xảy ra như thế nào? Mà hỏi rằng: “Các cô quen nhà báo tên Giang trong hoàn cảnh nào? Tại sao đi cùng chị Giang? Nghe công an hỏi vậy, giáo viên này đã từ chối hợp tác vì cho rằng, câu hỏi không liên quan đến cái cần điều tra.Cái họ cần được khai là sự tiêu cực đó diễn ra như thế nào, chứ không phải là họ đã gặp nhà báo như thế nào?

Trong tài liệu quay phim mà tôi gửi cho quý ông (bà), rất nhiều cái tên được nhắc đến có liên quan đến người có trách nhiệm, hiện đang đương chức và có quyền sinh, quyền sát trong việc thi tuyển viên chức. Rất nhiều giáo viên đã chạy viên chức thành công, hiện đang làm việc tại các cơ sở giáo dục. Riêng năm 2014, cò Ánh khắng định đã chạy thành công 37 trường hợp”… Vậy vì lí do gì mà CQĐT khó vạch trần sự thật đến thế?

Tôi đã nghĩ rằng, có thể vì áp lực thời gian phải hoàn thành án? Có thể cái xấu đã quá tinh vi, ẩn náu không dấu vết… nên cơ quan điều tra đã chỉ tìm ra được cái ngọn của vấn đề. Còn cái gốc rễ của nó, cành lá của nó vẫn đang tồn tại ngang nhiên… thì cách giải quyết này cố phần bất nhẫn quá. Nó chỉ góp phần làm những người dân thấp cổ, bé họng mất niềm tin vào sự tử tế vốn hiếm hoi lúc này?

Thưa các ông (bà)!

Cái ngày những giáo viên được quay lại lớp còn mịt mờ quá. Tôi thấy mình đã không làm được gì cả? Cái mong muốn khi tôi bỏ hàng tháng để tác nghiệp ở huyện Sóc Sơn, không phải là để bắt mấy người được cho là lừa đảo kia, mà là để ai đó có trách nhiệm phải trả lại công bằng cho 185 giáo viên đang ngơ ngác, khốn đốn vì tiêu cực. Họ đã sống thế nào được khi không có cả đồng lương để nuôi con nhỏ, cha mẹ già?

Khi báo chí, các kênh truyền hình loan báo rằng: “Hà Nội không có nạn chạy viên chức”, tôi cũng như nhiều người đã phì cười vì tính hài hước của kết luận này. Tại sao lại chỉ có vài kẻ lừa đảo? Sao lại không hề có đường dây chạy công chức, viên chức, trong khi ai cũng biết đâu là sự thật? Câu hỏi này xin dành cho các ông (bà) trả lời.

Với tôi, cái quan trọng nhất vẫn là số phận của 185 giáo viên mất việc kia. Mong các quý vị hãy thấu hiểu nỗi đời của họ. Không chỉ đơn giản chỉ là chuyện mất việc, không lương, không tiền đâu. Hệ lụy kinh tế khó khăn, kéo theo mâu thuẫn gia đình. Đã có rất nhiều sự đổ vỡ hôn nhân sau khi các cô không có việc làm. Nhiều cô phải đi gánh gạch thuê để nuôi con. Rất nhiều hoàn cảnh bi đát đã xuất hiện, làm tôi day dứt. Giá mà tôi có thể đánh đổi tất cả những giải thưởng báo chí mà tôi được trao để lấy công việc cho họ.

Tôi không quên được buổi đầu khi gặp nhóm giáo viên đại diện cho 185 giáo viên bị đuổi việc này, có người còn nợ tiền xin việc. Có cô giáo nhà chẳng còn đồng nào để mua sữa cho con, chồng đi làm ca đêm, có mấy trăm ngàn trong túi cũng bị bọn cướp chặn đường, lột hết… Họ bế theo con nhỏ nheo nhóc, đói khổ đến gặp tôi, khẩn khoản xin tôi viết cho họ 1 bài điều tra. Họ muốn vạch trần sự thật xấu xa của một số kẻ lợi dụng vơ vét của những người nghèo… rồi đẩy họ vào bước đường cùng.

Những giáo viên khốn khổ bảo rằng; “Chị cứ giúp chúng em đi, rồi chúng em sẽ gom góp tiền để bồi dưỡng cho chị làm lộ phí đi đường”. Lời hứa đó làm tôi ứa nước mắt. Tôi thương họ hơn. Sao họ không nghĩ rằng lúc đó tôi ước gì mình là một đại gia, mở một trường mầm non thật lớn để tuyển hết họ vào dạy học. Sao họ không tin rằng tôi sẵn sàng lao vào hiểm nguy vì họ mà không có bất cứ điều kiện gì? Tôi đã phải cố gắng để không tràn nước mắt với những người cùng khổ này. Cay đắng thật, cái xấu đã lên lỏi vào đến tận tế bào của những người tốt mất rồi. Họ bất đắc dĩ trở thành nạn nhân của tiêu cực, tham nhũng, đút lót. Nên họ nghĩ lại phải dùng đến cả cách đút lót tiêu cực để phanh phui cái xấu,cái ác? Tôi đã phải cứng giọng, mắng át họ đi. Nhưng không phải là tôi ghét họ, mà là để mình không rơi nước mắt vì xót xa. Chúng ta đang phải sống trong một thời đại quái thai đến thế rồi sao?

Suốt quá trình đồng hành giúp đỡ 185 giáo viên này, tôi đã nặng trĩu tâm tư và ám ảnh về cái chết của một cô giáo trong số họ. Vì cay đắng, tủi nhục trong cơn hoạn nạn mất việc, không tiền… cô giáo này đã đổ bệnh mà chết. Vậy là cô đã là người bỏ cuộc đầu tiên. Đồng nghiệp của cô, 184 giáo viên còn lại vẫn tiếp tục hành trình tìm lại công việc chính đáng của mình… Tôi không rõ hành trình của họ sẽ đến đâu? Nhưng tôi mong, bức thư thành thật này của tôi, gửi đến ông (bà) một thông điệp nào đó và nhất định, những trăn trở này sẽ được trả lời…

Có lẽ tôi đã quá dài dòng, nên xin dừng bút tại đây. Một lần nữa, kính mong các ông (bà) xem xét đến tiếng kêu cứu thống thiết của những giáo viên này, sớm đưa họ về với trường, với lớp của mình…

Tôi xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Thị Thu Trang (facebook)

Posted in Công An, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Giao Duc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Hoa Kỳ hành động nghiêm chỉnh để bảo vệ quyền tự do hàng hải ở Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

 | 

pobrane

Vào lúc 6:40 giờ địa phương sáng ngày thứ Ba, 27 tháng 10, khu trục hạm USS Lassen của Hoa Kỳ đã tiến vào gần vào các đảo nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp là Xu Bi (Subi Reef) và Vành Khăn (Mischief Reef). Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết là Khu Trục Hạm Lassen được một phi cơ trinh thám bay kèm theo. Công tác tuần tra để bảo vệ quyền tự do hàng hải trên Biển Đông theo đúng Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS 1982) đã được hoàn tất mà không xẩy ra một tai nạn nào.

Bộ Quốc Phòng Trung Quốc cho biết Trung Quốc đã cho khu trục hạm Lanzhou và tuần dương hạm Taizhoo theo dõi khu trục hạm Lassen từ một khoảng cách an toàn và đã báo động cho chiến hạm Hoa Kỳ phải rời vùng biển tranh chấp nhưng vô hiệu quả.

Một nhân viên Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết rằng Khu Trục Hạm Lanzhoo đã theo sát chiếc Lassen trong nhiều tuần lễ trước khi Hải Quân Hoa Kỳ khởi sự cuộc tuần tra Biển Đông. Nhân viên này cũng cho hay là Hải Quân Hoa Kỳ sẽ thường xuyên tuần tra Biển Đông và đây không phải là một hành động có tính cách khiêu khích. Vào năm 2012, Hoa Kỳ đã cho tầu Hải Quân đi vào trong giới hạn 12 hải lý của quần đảo Trường Sa (Spratly).

Hai khu đá ngầm Xu Bi và Vành Khăn hoàn toàn bị nước biển bao phủ vào lúc thủy triều lên trước khi Trung Quốc bồi đắp thành đảo nhân tạo vào 2014. Chiếu theo Công Ước của LHQ về Luật Biển, giới hạn 12 hải lý không áp dụng xung quanh đảo nhân tạo mà trước đó nằm dưới mực nước biển. Đối với những đá ngầm này, giới hạn an toàn cho tầu qua lại là 500m và không phải hỏi han hay xin phép ai.

Khoảng sáu tuần lễ trước đây, Trung Quốc đã cho chiến hạm của họ đi vào trong giới hạn 12 hải lý của đảo Aleutian của Hoa Kỳ.

Cuộc tuần tra mới nhất của Hoa Kỳ được thực hiện sau nhiều tháng suy tính. Trong cuộc gặp gỡ của Chủ Tịch Tập Cận Bình với Tổng Thống Barack Obama tại Washington vào tháng 9 vừa qua, Hoa Kỳ đã không thuyết phục được Trung Quốc bỏ chánh sách bành trướng ở Biển Đông. Nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn khẳng định rằng những hòn đảo ở Trường Sa là của Trung Quốc từ ngàn xưa. Do đó những nhà phân tách quốc tế cho rằng hành động của Hoa Kỳ không gây ngạc nhiên. Nó mang tính chất thận trọng nhưng cương quyết. Chấp nhận rủi ro có tính toán.

Phản ứng của Trung Quốc

Phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Lu Kang nói trong một cuộc họp báo thường lệ rằng Trung Quốc sẽ phản ứng mạnh mẽ đối với sự khiêu khích có chủ tâm này. Trung Quốc sẽ không bỏ qua bất cứ hành động nào làm phương hại đến an ninh của Trung Quốc. Nếu Hoa Kỳ tiếp tục gây rỗi, Trung Quốc sẽ đẩy mạnh hoạt động xây cất. Ô. Lu Kang tránh né không trả lời một câu hỏi của báo chí rằng liệu Trung Quốc có suy tính sử dụng võ lực để đối phó với Hoa Kỳ hay không. Ông nói rằng “Tôi sẽ không trả lời câu hỏi có tính cách giả định. Chúng tôi hi vọng rằng Hoa Kỳ sẽ không có những hành động đem lại kết quả ngược lại ý muốn.”

Đại sứ Hoa Kỳ Max Baucus tại Bắc Kinh đã được triệu tập đến Bộ Ngoại Giao Trung Quốc vào tối Thứ Ba, 27-10 để gặp Thứ Trưởng Ngoại Giao Zhang Yesui. Theo Đài Truyền Hình quốc gia CCTV, trong cuộc gặp gỡ này Hoa Kỳ được yêu cầu chấm dứt đe dọa chủ quyền quốc gia và quyền lợi an ninh của Trung Quốc. Việc tuần tra của Hoa Kỳ là bất hợp pháp và cực kỳ vô trách nhiệm.

Bộ Quốc Phòng Trung Quốc tuyên bố rằng quân đội sẽ thi hành những biện pháp cần thiết để bảo vệ an ninh quốc gia. Sau khi nghe tin tức loan báo rằng Hoa Kỳ đang chuẩn bị cuộc tuần tra ở Biển Đông vào đầu tháng này, một đô đốc Trung Quốc đã tuyên bố rằng Trung Quốc sẽ tấn công vào bất cứ quân đội nào vi phạm lãnh thổ Trung Quốc.

Phản ứng của thế giới

Tổng Thống Phi Luật Tân Benigno Aquino tuyên bố rằng tất cả mọi người tán thành sự cân bằng cán cân quyền lực và cuộc tuần tra của Hoa Kỳ không có vấn đề gì vì tuân theo luật lệ quốc tế. Nếu ủng hộ tự do hàng hải mà lại cản trở các tầu khác là không thích hợp.

Bà Bộ Trưởng Quốc Phòng Úc Marise Payne tuyên bố rằng Úc không tham dự vào hoạt động hải quân của Hoa Kỳ trong Biển Đông, nhưng Úc ủng hộ mạnh mẽ chính sách của Hoa Kỳ bảo vệ tự do hàng hải. Cần phải công nhận rằng tất cả các quốc gia đều có quyền tự do đi lại trên biển và tự do bay qua các vùng trời theo luật pháp quốc tế, bao gồm cả Biển Đông. Úc mạnh mẽ hỗ trợ những quyền này. Úc châu có quyền lợi chính đáng để duy trì hòa bình và sự ổn định, tôn trọng luật quốc tế, buôn bán không bị cản trở, tự do lưu thông trên biển và trong không gian tại Biển Đông. Khoảng 60% hàng hóa xuất cảng của Úc đi qua vùng biển này.

Thủ Tướng Nhật Bản đang viếng thăm Kazakhstan đã tuyên bố tại thủ đô Astana rằng ông ủng hộ khu trục hạm mang tên lửa Aegis đi ngang qua giới hạn 12 hải lý của các đảo nhân tạo bồi đắp bởi Trung Quốc tại Biển Đông. Thủ Tướng Abe cũng nhấn mạnh rằng những toan tính đơn phương nhằm thay đổi nguyên trạng và làm tăng căng thẳng là những mối lo ngại của cộng đồng quốc tế.

Cho đến nay chưa có một nhà lãnh đạo Việt Nam nào lên tiếng về việc Hải Quân Hoa Kỳ vừa thực hiện một cuộc tuần tra trong Biển Đông. Mặc dù cuộc viếng thăm Việt Nam của Chủ Tịch Tập Cận Bình chưa được công bố, nhưng người ta tiên đoán rằng cuộc viếng thăm này sẽ được thực hiện trong khoảng thời gian từ này đến cuối năm. Mặc dù Việt Nam là một quốc gia ở vùng Đông Nam Á bị Trung Quốc chấn áp nhiều nhất trong hơn ba thập niên qua với chính sách lấn đất lấn biển, những nhà lãnh đạo Việt Nam cam phận nhịn nhục tối đa. Trong khi đó Trung Quốc đã không hề bắt nạt được một quốc gia nào khác trong vùng kể cả Phi Luật Tân, Mã Lai, Nam Dương, Singapore, và Miến Điện.

Vì quyền lợi quốc gia, Việt Nam cần phải lên tiếng ủng hộ chính sách bảo vệ quyền tư do lưu thông ở Biển Đông và bảo vệ lãnh thổ lãnh hải.

Khu trục hạm mang tên lửa của Hải Quân Hoa Kỳ USS Lassen (hình của US Navy).

Nguyễn Quốc Khải

(tổng hợp)

© Đàn Chim Việt

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Đại sứ Osius: ‘Mỹ tuần tra để ngăn xung đột’ ở Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

Đại sứ Osius: ‘Mỹ tuần tra để ngăn xung đột’ ở Biển Đông

28-10-2015

VOA Tiếng Việt

Việc Washington sẽ điều thêm các tàu tuần tra ở quanh các đá ở Trường Sa là nhằm kêu gọi các bên liên quan đến tranh chấp tuân thủ luật pháp quốc tế.

Đại sứ Mỹ Ted Osius. Ảnh: Việt Anh

“Tôi cho rằng việc nêu cao tinh thần của luật pháp quốc tế chính là cách để ngăn xung đột. Chắc chắn chúng ta không muốn có xung đột và tôi nghĩ chính các nước trong khu vực cũng không muốn thấy điều này“, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius sáng nay trả lời riêng VnExpress về lo ngại xung đột quân sự ở Biển Đông.

Theo Đại sứ, việc tàu Mỹ tuần tra trong phạm vi 12 hải lý quanh các đá ở Trường Sa không phải là việc khác thường. Washington đã từng điều tàu đến khu vực trước đây và sẽ tiếp tục trong thời gian tới. Mục đích là bảo đảm các vùng biển quốc tế an toàn cho tàu thuyền qua lại, tuân theo Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc.

“Việc này là thường xuyên”, ông Osius nhấn mạnh.

Tàu Lassen của Mỹ hôm qua di chuyển trong phạm vi 12 hải lý của ít nhất một trong các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng trái phép tại quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Reuters dẫn lời một quan chức Mỹ cho biết các tàu Mỹ và Trung Quốc đã có liên lạc “thông thường”. Đây là chuyến tuần tra đầu tiên của Mỹ trong phạm vi 12 hải lý quanh các thực thể, kể từ khi Trung Quốc bắt đầu bồi đáp đá trái phép ở Trường Sa cuối năm 2013.

Cũng trong hôm qua, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter xác nhận việc này và gợi ý sẽ có thêm hành động trong vùng 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo. Ông khẳng định các phương tiện của Mỹ sẽ di chuyển trên không, trên biển và hoạt động ở bất cứ nơi đâu luật quốc tế cho phép.

Một quan chức Mỹ giấu tên cho biết hải quân nước này sẽ tiếp tục cử thêm các tàu chiến tới đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng trái phép.

Phản ứng trước diễn biến mới này, Bộ Quốc phòng Trung Quốc cho hay sẽ điều hai tàu khu trục tên lửa Lan Châu và Đài Châu bám sát tàu tuần tra của Mỹ để theo dõi mọi động thái.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với phần lớn diện tích Biển Đông, chồng lấn lên vùng biển của các quốc gia láng giềng như Việt Nam, Philippines. Bắc Kinh còn ngang nhiên chiếm các bãi đá ngầm ở Trường Sa của Việt Nam và tiến hành bồi đắp phi pháp thành các đảo nhân tạo. Việt Nam nhiều lần khẳng định có chủ quyền không thể tranh cãi với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Mọi hành động xây dựng, mở rộng của nước ngoài ở hai quần đảo này mà không được phép của chính phủ Việt Nam đều phi pháp và vô giá trị.

Đề cập tới chuyến công du sắp tới của Tổng thống Mỹ Barack Obama, Đại sứ Osius cho biết trong năm nay ông Obama sẽ đến thăm Thổ Nhĩ Kỳ, Philippines và Malaysia.

“Tôi hy vọng Tổng thống đến Việt Nam trong tương lai nhưng chúng tôi chưa có thông tin về thời gian cụ thể từ Nhà Trắng”, ông nói.

Việt Anh (VnExpress)

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Chúng ta có thể làm được gì cho đất nước?

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

Blog VOA

Nguyễn Hưng Quốc

28-10-2015

Với chữ “chúng ta” ở đây, tôi chỉ giới hạn trong cộng đồng người Việt Nam ở hải ngoại.

Nghe nói cộng đồng ấy đã lên đến trên dưới bốn triệu người sống rải rác trên khoảng một trăm quốc gia trên thế giới. Đó là một cộng đồng khá đa tạp, bao gồm nhiều thành phần khác nhau, những cách thức rời bỏ quê hương khác nhau, từ những người vượt biên và những cựu tù nhân chính trị được ra đi chính thức đến những người được thân nhân bảo lãnh, các cựu du học sinh và những người quyết định định cư ở nước ngoài chỉ vì lý do thuần tuý kinh tế.

Tuy đa tạp như vậy, nhưng tất cả đều có một số điểm chung. Chung ở hoàn cảnh: lưu vong. Chung ở tâm thế: tâm thế lưu vong. Theo các nhà Lưu vong học, tâm thế ấy bao gồm bốn điểm chính: Thứ nhất, tất cả đều chia sẻ một số ký ức tập thể chung liên quan đến nguồn cội. Thứ hai, tất cả, với những mức độ khác nhau, đều cảm thấy ít nhiều lạc lõng trên đất khách. Thứ ba, tất cả đều không nguôi nhớ về quê cũ, thi vị hoá quá khứ, đau đáu theo dõi từng diễn biến trong đời sống chính trị ở cái nơi mình đã bỏ ra đi. Cuối cùng, thứ tư, như là hệ quả của ba đặc điểm vừa nêu, tất cả đều sống trong trạng thái ở giữa: giữa quê cũ và quê mới, giữa quá khứ và hiện tại, giữa hoài niệm và hoài bão, giữa đây và đó.

Trong các đặc điểm vừa nêu, điều đáng chú ý nhất là những ám ảnh về quê cũ. Những ám ảnh ấy có nhiều biểu hiện khác nhau. Có người thấy thoả mãn với việc thỉnh thoảng bay về quê hương như một du khách. Có người thường xuyên theo dõi các biến chuyển ở quê hương một cách thụ động. Có người trăn trở muốn làm một cái gì đó để thay đổi tình hình đất nước. Chính với nhóm người sau cùng này, một câu hỏi thường được đặt ra: Liệu những nỗ lực của họ có thành hiện thực? Hay nói cách khác, rộng hơn, liệu những người đó có thể làm được gì cho đất nước?

Để trả lời câu hỏi ấy, không thể không nhìn lại kinh nghiệm của các cộng đồng lưu vong trên thế giới. Sau năm 1917, cả hàng triệu người Nga bỏ nước ra đi. Sau năm 1945, hàng triệu người Đông Âu bỏ nước ra đi. Họ, cũng giống chúng ta, không ngớt thao thức về đất nước, và một số khá đông cũng tìm mọi cách để dân chủ hoá đất nước của họ. Nhưng họ còn hơn chúng ta ở một điểm: Trong họ, có nhiều tài năng có tầm vóc thế giới, nhiều tên tuổi nổi tiếng trong nhiều lãnh vực khác nhau, từ khoa học đến văn học nghệ thuật. Cuối cùng, họ đã làm được gì cho đất nước của họ?

Câu trả lời khá buồn: hầu như không được gì cả. Từ đầu thập niên 1980 trở về trước, bất chấp những sự phê phán và phản kháng của các cộng đồng lưu vong ở nước ngoài, các chế độ cộng sản ở Nga và Đông Âu vẫn vững mạnh. Cuối thập niên 1980, các chế độ cộng sản ở những nơi ấy lần lượt sụp đổ vì những lý do khác chứ không hề từ những nỗ lực tranh đấu từ bên ngoài. Sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ, các cộng đồng lưu vong cũng không đóng góp được gì trong quá trình dân chủ hoá chế độ. Từ trước đến sau, các cộng đồng lưu vong đều là những kẻ ngoại cuộc, bất lực và vô vọng.

So với các cộng đồng lưu vong Nga và Đông Âu trước đây, cộng đồng lưu vong Việt Nam có gì khác?

Có.

Cái khác căn bản nhất là ở thời đại: Chúng ta, may mắn hơn, sống trong thời toàn cầu hoá, trong đó, các phương tiện truyền thông đại chúng, đặc biệt là internet, phát triển vượt bậc khiến quan hệ trong và ngoài nước được dễ dàng và vô cùng nhanh chóng. Trước, những tiếng nói phản kháng của những người lưu vong, kể cả những người từng đoạt giải Nobel về văn chương, từ Aleksandr Solzhenitsyn (1918-2008) đến Joseph Brodsky (1940-1996), đều chỉ vang lên ở Tây phương chứ không vọng về được trong nước họ. Bây giờ, với chúng ta, tình hình khác hẳn. Bất cứ tiếng nói nào được cất lên ở hải ngoại, qua mạng lưới internet, được người trong nước nghe ngay tức khắc. Con đường ngược lại cũng tương tự: một tiếng kêu từ trong nước, trong vòng tích tắc, đã được tiếp nhận ở hải ngoại.

Với những quan hệ chặt chẽ giữa trong và ngoài nước như vậy, những nỗ lực tranh đấu của người Việt ở nước ngoài sẽ dễ có hiệu quả hơn. Hiệu quả ấy có thể thấy trên hai khía cạnh: Thứ nhất, người Việt ở hải ngoại đóng góp phần lớn vào tiến trình quốc tế hoá cuộc đấu tranh trong nước. Một trong những lý do chính làm cho các chính phủ Tây phương cũng như các tổ chức về nhân quyền trên thế giới biết đến những sự đàn áp thô bạo của chính quyền Việt Nam chính là nhờ các nỗ lực vận động của người Việt ở nước ngoài. Không có họ, các tiếng gào thét cất lên từ trong nước rất dễ tan biến vào hư không. Thứ hai, điều người Việt ở nước ngoài có thể đóng góp cho những người Việt tranh đấu ở trong nước là về phương diện lý luận. Người Việt ở trong nước có nhiều kinh nghiệm trực tiếp về sự độc tài và tàn ác của chế độ, nhưng điều họ thiếu là những kinh nghiệm về dân chủ cũng như tầm nhìn bao quát về địa chính trị vốn là mặt mạnh của những người Việt Nam ở hải ngoại.

Nói cách tóm tắt, qua các mạng truyền thông xã hội, người Việt trong và ngoài nước cùng bắt tay nhau trên con đường tranh đấu cho tự do và dân chủ. Mỗi bên đều có mặt mạnh và mặt yếu nhưng qua sự hợp tác, các mặt yếu sẽ được khắc phục và các mặt mạnh sẽ được phát huy. Tất cả sẽ góp phần hình thành nên một trận tuyến chung trong việc dân chủ hoá đất nước.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Nguyễn Hưng Quốc

    Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền, Thời Sự, Việt kiều-Lịch Sử hình thành-Cuộc Sống | 1 Comment »

►Người Việt hải ngoại nói gì về việc tàu Mỹ vào khu vực đảo nhân tạo TQ?

Posted by hoangtran204 trên 29/10/2015

RFA

Thanh Trúc, phóng viên RFA

28-10-2015

Khu trục hạm USS Lassen của hải quân Mỹ, có trang bị tên lửa dẫn đường, đã tiến vào khu vực 12 hải lý quanh hai bãi đá Subi và Vành Khăn là nơi Trung Quốc cho bồi đắp thành các đảo nhân tạo trong thời gian qua.

Trong khi Việt Nam chưa chính thức bày tỏ quan điểm, người Việt hải ngoại nói gì về động thái mới nhất này của Hoa Kỳ trên biển Đông?

Theo một viên chức quốc phòng Mỹ, cuộc tuần tra của khu trục hạm USS Lassen vào khu vực 12 hải lý quanh các bãi nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp trong thời gian qua, đã kéo dài vài tiếng đồng hồ và là cuộc tuần tra đầu tiên trong hoạt động mang tên Tự Do Trên Biển.

Đối với giới quan sát nước ngoài, dù được gọi là hoạt động thúc đẩy tự do đi lại trên biển nhưng động thái của USS Lassen được coi như một sự thách thức Trung Quốc thường đơn phương tuyên bố chủ quyền của mình đến 90% diện tích biển Đông.

Đồng tình

Vào khi Bộ Ngoại Giáo Trung Quốc lên tiếng nói rằng hoạt động của chiến hạm USS Lassen là bất hợp pháp, rằng Bắc Kinh sẽ theo dõi hoạt động của chiến hạm Hoa Kỳ cũng như sẽ đáp trả bất cứ hành động khiêu khích của bất cứ quốc gia nào, người Việt hải ngoại lại coi nhẹ lời đe dọa này mà và bày tỏ sự đồng tình với Washington:

Từ Moscow, nhà báo Nguyễn Minh Cần:

“Hành động vừa qua của Hoa Kỳ là bước tiến mạnh mẽ để cảnh báo Trung Quốc đừng làm càn trên Biển Đông. Mặc dù Hoa Kỳ giữ thái độ rất trung lập trên Biển Đông, tức là họ không hoan nghênh Việt Nam, Philippines hay Trung Quốc làm chuyện đó, nhưng hành động đối với Trng Quốc như thế này là một thái độ rất mạnh mẽ. Tôi cho rằng thái độ đó cũng trợ giúp cho Việt Nam mình và cái đó mình rất đáng hoan nghênh.

Tất nhiên chúng ta cũng không mong muốn có chiến tranh trên Biển Đông, nhưng mà trước thái độ điên cuồng trắng trợn của Trung Quốc thì hành động cảnh báo của Hoa Kỳ như vậy rất quan trọng, để cho bà con mình trong nước phấn khởi, tiếp tục đấu tranh dù rằng chính quyền bạc nhược không dám làm mạnh trong vấn đè này. Đây là cơ hội cơ hội cho đồng bào mình lên tiếng thật mạnh mẽ.”

Lý do mà Hoa Kỳ viện dẫn cho việc tàu chiến của mình đi vào khu vực 12 hải lý xung quanh các bãi đá là Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển không công nhận các bãi đá, như Subi và Vành Khăn, không có người ở và thường là bãi chìm khi thủy triều lên, là cơ sở để khẳng định chủ quyền của một quốc gia. Từ New York, Hoa Kỳ, tiến sĩ Vũ Quang Việt, cựu chuyên gia về thống kê kinh tế của Liên Hiệp Quốc, cũng là người chuyên nghiên cứu về Biển Đông, cho rằng Mỹ hành động đúng lúc:

“Luật Biển nói rằng xây một hòn đảo hoặc một khu nhân tạo trên biển khơi, tôi nói biển khơi là khu biển không thuộc về ai thì không có chủ quyền, không có lãnh hải. Vì vậy Mỹ có quyền đi qua và đây là quyền mà Mỹ muốn xác định và họ nói vẫn tiếp tục làm.

Tôi nghĩ việc làm của Mỹ như vậy là đúng thời điểm chứ nếu để Trung Quốc mạnh hơn , có khả năng hơn phản ứng lại vân vân… thì sẽ gây khó khăn hơn mà có thể đưa đến chiến tranh. Còn trong trường hợp bây giờ về kinh tế và nhiều mặt khác Trung Quốc cũng phải đưa vào Mỹ cho nên chỉ dọa già chứ không dám có phản ứng bằng bạo lực.”

Cảm ơn chính phủ Mỹ

Từ Pháp, ông Nguyễn Gia Kiểng, tổ chức Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, phát biểu với tư cách người Việt Nam ông muốn ngỏ lời cảm ơn chính phủ Mỹ đã phủ nhận một cách quyết liệt hành động bành trướng và gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông:

“Với tư cách một người Việt Nam tôi cho rằng sự kiện này là một sự kiện đáng mừng. Còn đối với tư cách một người bình thường và tôn trọng pháp lý, tôi phải nói rằng việc Trung Quốc phản đối Hoa Kỳ xâm phạm chủ quyền của họ hoàn toàn không có cơ sở. Ngay sự hiện diện của Trung Quốc ở Hoàng Sa Trường Sa đã vi phạm luật pháp quốc tế, đòi chủ quyền vùng 12 hải lý chung quanh lại càng vô lý. Trung Quốc đánh cuộc trên sự sợ hãi, trên sự lo ngại của thế giới để lấn tới. Nhưng mà Trung Quốc còn có rất nhiều vấn đề nội bộ, môi trường, kinh tế…Tôi cho rằng vấn đề Trung Quốc trên Biển Đông chỉ là ván bài tháu cáý, hoa Kỳ cũng biết đó chỉ là sự tháu cáy. Tôi có thể đánh cuộc với bất cứ ai rằng sẽ không có chiến tranh trên Biển Đông.”

Mỹ không hề phạm luật khi mang tàu chiến vào vùng 12 hải lý quanh đảo nhân tạo Trung Quốc tùy tiện xây đắp, còn xung đột thì chắc chắn không thể xảy ra . Đó cũng là quan điểm của nhà văn Nam Giao , nguyên giáo sư đại học Laval ơ Quebec, Canada:

“Cả hai bên, Mỹ và Trung Quốc, đều biết rằng phải nhân nhượng với nhau để tránh những xung đột lớn hơn mà tác động có thể rất khủng khiếp. Người Việt Nam vỗ tay hoan nghênh cách hành xử của Mỹ thì cũng hết sức chính xác thôi bởi vì chuyện Trung Quốc nói vùng lưỡi bò thuộc quyền Trung Quốc nó hoàn toàn đi ngược lại với Công Ước Quốc Tế về Luật Biển.”

Nhà báo Nguyễn Văn Huy, cư ngụ tại Pháp, thường xuyên có những bài bình luận về tranh chấp lãnh hải giữa Việt Nam với Trung Quốc, cho rằng chỉ có hoa Kỳ mới đủ khả năng tạp áp lực đồng thời cảnh cáo Trung Quốc không thể dùng sức mạnh quân sự để áp đặt uy quyền và khống chế các nước đang có tranh chấp trong vùng Đông Nam Á:

“Hoa Kỳ đưa tàu chiến vào là để cảnh cáo Trung Quốc không thể dùng tính cách bá quyền để áp đặt uy quyền trên khu vực tự do đi lại trên biển Đông chiếm 1/3 lưu lượng hàng hải quốc tế trong đó quyền lợi của Mỹ rất cao.

Với những điều kiện hiện nay tôi thấy sẽ có sự giàn xếp bởi vì Bắc Kinh với Washington đang có những cuộc trao đổi cấp cao về vấn đề đi lại của máy bay và tàu chiến. Hai bên sẽ có sự giàn xếp ngấm ngầm nào đó để tránh va chạm trực tiếp.”

Về phản ứng của Việt Nam, vẫn lời nhà báo Nguyễn Văn Huy, có 2 điểm cần lưu ý là phản ứng của dân và phản ứng của nhà cầm quyền:

“Phản ứng của dân chúng chúng thì “Võ quyết dày có móng tay nhọn”, sức mạnh quân sự của Trung Quốc hiện đang gặp đối thủ xứng đáng. Còn phản ứng của chính phủ tôi thấy rất tế nhị , sự tuyên bố của Việt Nam phải rất dè đạt vì nói thẳng tuy có một lực lượng hải quân đang phát triển nhưng chưa phải là đối thủ của Trung Quốc, thành ra vấn đề rất tế nhị.Khi tàu chiến của Hoa Kỳ tiến vào khu vực này thì thực sự cũng là tiến vào khu vực Việt Nam tuyên bố chủ quyền nhưng phía Việt Nam không phát biểu hì hết. Theo bình thường của một người im lặng tức là đồng ý. Tôi nghĩ Việt Nam cũng ủng hộ sự hiện diển của tàu chiến Mỹ trên Biển Đông. Tàu chiến Mỹ tiến vào vùng này là một hy vọng mà Việt Nam tin sẽ làm cho Trung Quốc nhường bước trong vấn đề củng cố những căn cứ đã chiếm đóng của Việt Nam trên vùng Trường Sa.”

Từ tháng Chín Mỹ từng tuyên bố là hải quân và không quân Hoa Kỳ sẽ đi đến bất cứ đâu mà luật lệ quốc tế cho phép. Sau khi thực hiện cuộc tuần tra hôm qua, 27 tháng Mười, một quan chức Bộ quốc phòng Mỹ nói Washington không chỉ nhắm vào Bắc Kinh mà còn hướng đến việc tuần tra quanh các bãi đá và cơ sở nhân tạo do Việt Nam và Philippines bồi đắp trong quần đảo Trường Sa nữa.

Ít nhiều có quan điểm khác biệt với những ý kiến rên là cựu trung tá hải quân Trần Văn Sơn ở California, còn được biết đến dưới tên bình luận gia Trần Bình Nam:

“Hải quân Hoa Kỳ hay chính phủ Hoa Kỳ quyết định làm chuyện này là cũng để thử coi phản ứng Trung Quốc như thế nào. Lần này tôi nghĩ sẽ có phản ứng rộng rãi hơn qua đường ngoại giao chẳng hạn.

Còn về lâu về dài, như mình thấy tàu chạy qua rồi cũng chạy qua thôi, sau khi phản đối xong thì tàu phải trở về căn cứ. Trung Quốc nhiều lần tuyên bố sẽ ngưng kế hoạch đắp bồi thêm các đảo, lần này qua hành động của Hoa Kỳ tôi tin Trung Quốc sẽ có thái độ rất bình thường là sẽ xây cất một cách qui mô hơn và đương nhiên Hoa Kỳ cũng sẽ có thái độ phả đối, gởi thêm vài chiến mạm chạy gần các đảo đó hơn, hay là cho máy bay bay trên không phận ….Mọi việc cũng lập đi lập lại như vậy thôi và cuối cùng mình thấy rằng Trung Quốc cứ lợi dụng những việc đó mà tiếp tục xây cất.

Tôi có cảm tưởng Hoa Kỳ làm cái việc phải làm thôi, không làm thì uy tín giảm, nhưng làm thì Hoa Kỳ ở trong tình trạng Trung Quốc thắng mà Hoa Kỳ thua. Tôi nghĩ viễn ảnh tương lai có lẽ là như vậy.”

Đó là suy nghĩ và nhận định của người Việt hải ngoại trước chuyện khu trục hạm Hoa Kỳ tiền sâu vào vùng biển 12 hải lý quanh các đạo nhân tạo của Trung Quốc.

Mọi ý kiến đều được tôn trọng và đưa lên cho rộng đường dư luận song không nhất thiết phản ảnh quan điểm của đài Á Châu Tự Do.

———–

http://m.youtube.com/#/watch?v=cs7gVkMQyzI

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »