Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 23rd, 2015

►Bao giờ bằng được Kampuchia- ngay cả Thủ tướng Hun Sen cũng không dám trơ trẽn cho con cái nắm quá nhiều quyền lực

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2015

“Hun Sen thực sự thâu tóm phần lớn quyền bính và đang điều hành đất nước này như một nhà độc tài. Nhưng, ngay cả Hun Sen cũng không dám trơ trẽn cho con cái nắm quá nhiều quyền lực.”

Bao giờ bằng được Kampuchia

20-10-2016

Trương Huy San

 

Nguyễn Minh Triết, con trai thủ tướng Dũng, sinh năm 1990 nhưng đã làm to

Không biết có phải vì các “thái tử đảng” xuất hiện ồ ạt ở Việt Nam mà Phnom Pênh cũng đang có tin đồn, Hun Sen sắp đưa con trai mình lên thay thế. Hôm 19-10-2015, Hun Sen đã phải trấn an: “Campuchia (CPC) là một thể chế dân chủ. Thậm chí, Vua cũng được chọn bởi Hội đồng tôn vương. Ở CPC muốn trở thành lãnh đạo phải thông qua bầu cử “.

Hun Sen hiện đang có hai người con theo chân bố: Hun Manet sinh 1977 và Hun Many sinh 1982. Hun Manet tốt nghiệp West Point năm 1999, sau đó lấy bằng tiến sỹ tại đại học Bristol (Anh), hiện đang là Phó tư lệnh Lục quân CPC. Hun Many – từng du học ở Mỹ, Pháp, Úc – là thủ lĩnh thanh niên CPP, đắc cử nghị sỹ trong cuộc bầu cử tháng 7-2013.
Hun Manet là người CPC đầu tiên học ở Học viện quân sự West Point và là một trong bảy học viên nước ngoài tốt nghiệp cùng khóa. Tất nhiên, yếu tố “con trai Hun Sen” đóng một vai trò quan trọng để Hun Manet trở thành tướng ba sao (2013) [Quân đội CPC đang có 5400 tướng + khoảng hơn 500 tướng công an]. Nhưng, để trở thành Phó tư lệnh Lục quân, Hun Manet cũng đã phải trải qua từng nấc thang: Phó tư lệnh cảnh vệ; Tư lệnh lực lượng chống khủng bố… Và, phải lập công.

Trong cuộc đụng độ với quân đội Thái Lan trên biên giới, nổ ra từ năm 2008 đến 2011, Hun Manet đã được tăng cường vào thời điểm khó khăn nhất và trở thành một trong những chỉ huy xuất sắc; rồi trở thành một trong những người thương thảo chính với Thái Lan về vấn đề biên giới; là thành viên quan trọng đại diện cho Campuchia tại tòa án quốc tế La Haye với phán quyết cuối cùng về ngôi đền Preah Vihear nghiêng về phía Campuchia.

Ngày 16-10-2015, trả lời phỏng vấn đài truyền hình ABC của Australia về việc liệu ông có thể trở thành Thủ tướng CPC trong tương lai, Hun Manet nói: “CPC là một thể chế dân chủ đa đảng. Hiến pháp quy định cứ 5 năm chúng tôi phải tiến hành bầu cử. Vì thế sự lựa chọn ai và khi nào trở thành lãnh đạo tùy thuộc vào nhân dân CPC”.

Cũng hôm 19-10-2015, Son Chhay – một nghị sỹ đối lập, CNRP – đã phải thừa nhận: “Hun Manet có khả năng và tất cả kỹ năng để cải thiện hình ảnh quân đội. Khi CNRP lên nắm quyền, tướng Hun Manet có thể vẫn là một tư lệnh tốt của lực lượng vụ trang Hoàng gia”. Thế nhưng, người em của Manet, Hun Many hiện lại đang được đánh giá cao hơn cả người anh.

Năm 2015, Hun Many là một trong 19 người nhận giải thưởng Gusi Peace Prize – giải thưởng của tổ chức Gusi Prize Interrnational có trụ sở tại Manila (Philippine) – dành cho lãnh đạo thanh niên và những nhà hoạt động nhân đạo. Hun May cũng đã nhận giải thưởng quốc tế với tư cách là một người “Bảo vệ các di sản văn hóa”. Năm 2013, Hun Many, chứ không phải ông anh, ra tranh cử và trở thành nghị sỹ.

Chỉ đến khi Hun Sen rời khỏi vị trí quyền lực, chúng ta mới biết rõ thực tài của Manet và Many nhưng cái cách mà họ đang “đi” rõ ràng rất khác hai người con trai của Thủ tướng Việt Nam và con của các nhà lãnh đạo địa phương mới xuất hiện sau kỳ đại hội.

Tại sao những người có bằng cấp và trẻ tuổi được “trao trọng trách” thay vì là tín hiệu đáng mừng lại trở thành câu chuyện đám tiếu trong thiên hạ.

Trong một nhà nước minh bạch, những người phục vụ trong bộ máy công quyền được phân chia ra các ngạch chính như: chính trị gia (nắm quyền thông qua bầu cử); các viên chức chính trị bổ nhiệm (được các nhà hành pháp lựa chọn và được các cơ quan lập pháp phê chuẩn) và các viên chức hành chánh…

Không phải tuổi tác hay bằng cấp mà là lá phiếu của cử tri quyết định số phận của các chính trị gia. Các chính trị gia đứng đầu các cơ quan hành pháp vẫn thường bổ nhiệm một số thành viên trẻ tuổi, có bằng cấp, để “làm đẹp nội các” nhưng không chính trị gia nào lại đi chọn những người vô danh. Vì, ngoài việc phải đối diện với nghị viện khi phê chuẩn họ còn phải đối diện với cử tri. Nếu chọn những kẻ vô tích sự thì không sớm thì muộn, họ sẽ bị cử tri lật đổ.

Các chính trị gia, các nhà hoạch định chính sách mới cần có những năng lực hơn người. Còn viên chức hành chánh là những vị trí thừa hành, thủ tục thế nào thì cứ thế mà làm, không được cật vấn, không sáng kiến. Một nền hành chính chuyên nghiệp không ai lãng phí nguồn nhân lực bằng cách chọn “người tài” làm công việc của những người chỉ cần có trình độ trung bình.

Nếu không tách bạch như vậy, nếu cứ đẩy các chuyên viên hành chánh leo từng bậc, nhảy từ ngạch này sang ngạch kia. Thì nếu không phải con ông cháu cha, cũng chỉ chọn được những kẻ quen thừa hành và giỏi ăn chia lên làm lãnh đạo.
Nếu xét về bằng cấp chuyên môn, Nguyễn Thanh Nghị chỉ là một kỹ sư chuyên về kết cấu. Đâu phải cứ học về xi măng sắt thép là có thể đứng đầu ngành xây dựng. Sẽ là hợp lý nếu cho Nghị phụ trách kỹ thuật của một công trình hay trực tiếp đào tạo các kỹ sư. Đưa Nghị lên thứ trưởng là đánh đổi một nhà chuyên môn được học bài bản lấy một amateur về chính sách.

Những người như Nghị cũng có thể từ bỏ chuyên môn để làm chính trị và không nên hỏi tuổi một người làm chính trị. Nhưng không thể không hỏi Nghị đã làm được những gì để ở tuổi ấy và chỉ trong một nhiệm kỳ lại có thể “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” như thế.

Một người được học hành đàng hoàng ở những nền giáo dục tiến bộ trở thành lãnh đạo dù sao cũng vẫn tốt hơn những người đi từ trong rừng ra với văn hóa lớp ba. Nhưng, không thể không hỏi vì sao những người cùng thời, tự tìm kiếm học bổng (chứ không phải đi học bằng tiền ngân sách) có nhiều thành tích cá nhân lại không thể leo lên như những người có bố làm thủ tướng hay bí thư tỉnh ủy.

Hổ phụ có thể sinh hổ tử.

Một nhà lãnh đạo tử tế chắc chắn sẽ để lại những di sản chính trị tốt đẹp cho con cái. Những di sản đó sẽ thêm giàu có nếu con cái họ “nhận thừa kế” thông qua lá phiếu của dân (như Benigno Aquino III, Park Geun-Hye hay Justin Trudeau…). Và, những di sản đó cũng sẽ ngay lập tức trở thành vết nhơ lịch sử nếu những đứa con vội vã nhận trực tiếp “từ tay bố” dưới hình thức những chiếc ghế.

Ngay cả các “thái tử đảng” của Trung Quốc cũng phải tự lặn ngụp trong chính trường và phần lớn đều thăng tiến sau khi cha mẹ họ không còn sống hoặc không còn chức tước.

Năm 1982, từ văn phòng Quân ủy Tập Cận Bình được “luân chuyển” xuống cơ sở, làm bí thư huyện ủy. Phải mất 18 năm, leo từng bậc thang, Tập mới lên được chức tỉnh trưởng Phúc Kiến (2000). Bạc Hy Lai cũng mất một thời gian tương tự (1984-2001) để đi từ phó bí thư huyện ủy lên tới chủ tịch tỉnh Liêu Ninh, dù cha – Bạc Nhất Ba – lúc đó là một người rất có ảnh hưởng tới Giang Trạch Dân.

Ở CPC, Hun Sen thực sự thâu tóm phần lớn quyền bính và đang điều hành đất nước này như một nhà độc tài. Nhưng, ngay cả Hun Sen cũng không dám trơ trẽn cho con cái nắm quá nhiều quyền lực.

Hun Sen làm như thế vì vừa là một người khôn ngoan. Một tiểu thương trước khi để lại tiệm phở cho con cũng phải thử thách người thừa kế bằng những việc như rửa chén, bưng bê. Chỉ có những nhà lãnh đạo thiển cận mới trao quyền lực cho những “cậu ấm”, ngoài việc đèn sách, chưa bao giờ tự mình làm một việc gì cho tới đầu tới đũa.

Nhưng Hun Sen phải làm như thế còn vì nền chính trị CPC, dẫu chưa thực sự dân chủ, cũng đã có đối lập và có khá nhiều quyền tự do ngôn luận. Campuchia không phải là một hình mẫu cho Việt Nam. Nhưng còn rất lâu, Việt Nam mới có thể bằng CPC, kể cả dân trí và quan trí.

Chỉ trong một nền chính trị không có vai trò của dân, những nhà lãnh đạo thiếu liêm sỉ mới có thể thu vén cá nhân vô độ.

Facebook Trương Huy San (Huy Đức)

 Nguồn hình trong mục ý kiến bạn đọc fb Trương Huy San

Đưa con sang học đúng trường West Point thì tầm nhìn của Hun Sen vượt xa cái đám củ sọ này rồi.

Chí Việt's photo.

 Bốn thanh niên gốc Việt ưu tú Phillip Lê Hoàng Phú, 
Jonny Nguyễn, Vincarlo Nguyễn và Amanda Nguyễn tốt nghiệp Học Viện Quân Sự West Point. Học xong phục vụ US Army.

Tran Thanh's photo.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Báo Thanh Niên luôn đúng, tôi luôn sai!

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2015

FB Nguyễn Hoài Nam

21-10-2015

 Tối qua, TNO phản hồi thông tin bài chia sẻ của tôi trên trang cá nhân của chính tôi. TNO cho rằng tôi bôi nhọ uy tín báo Thanh Niên. Thực lòng tôi vẫn yêu tờ Thanh Niên lắm, tôi k bao giờ bôi nhọ báo Thanh Niên đâu, vì chính tờ Thanh Niên đã làm lên tên tuổi của tôi. Và thương hiệu Hoài Nam luôn gắn liền với tờ Thanh Niên. Và giờ đây trong làng báo ai cũng biết nhắc và nói đến Hoài Nam là sẽ nghĩ ngay đến Thanh Niên. Từ một anh Khế lẫy lừng với 23 năm làm Tổng Biên tập. Và bây giờ là anh Quang Thông, một Tổng Biên tập luôn mẫu mực. Vậy vì sao tôi phải đấu tranh, đánh đuổi cái xấu? Nếu như Thanh Niên không phản hồi thì tôi không nói ra đây, vì nói sẽ làm bạn đọc quay lưng. Nhưng tôi không nói thì mọi người không thể hiểu. Tôi xin phép nói ra một nửa sự thật thôi nhé.

Trước khi trở thành PV điều tra của Báo Thanh Niên, tôi là lính tham mưu tác chiến. Về công tác tại báo Thanh Niên, báo Thanh Niên không có quy chế bảo vệ PV, cũng như hướng cho PV được tác nghiệp tới đâu là dừng. Chính vì vậy các PV của báo nếu dấn thân viết phóng sự đều tự bơi để bảo vệ mình.

Mảng điều tra tôi đeo bám cực kỳ nguy hiểm,vì vậy từ ngày chập chững bước vào Ban Chính trị xã hội làm CTV tôi nhập vai viết phóng sự điều tra, phóng sự xã hội để rút ra những kinh nghiệm cho mình. Và các loạt bài mang uy tín cho báo như “Thâm nhập đường dây hàng lậu Móng Cái; Người ghi hình lâm tặc phá rừng; Giấy kiểm dịch bán như rau; Kinh hoàng heo siêu nạc; Tinh luyện dầu ăn bằng chất tẩy rửa; Nông dân vượt biên đánh bạc; Bí mật hành phi; Hãi hùng công nghệ trồng rau muống; Cảnh sát trật tự cơ động làm luật…”

Gần 10 năm làm việc ở Báo Thanh Niên, tôi hiểu từng con người của báo. Ai có hoa hồng quảng cáo cao nhất, và ai không lấy hoa hồng…Cho đến năm 2013 tôi bắt đầu chuyển sang viết điều tra tham nhũng ở lĩnh vực hàng hải. Sau khi đăng loạt bài 3 kỳ “Nạo vét sông Thị Vải – Sự mờ ám kinh tởm” đăng xong thì giám đốc Cảng vụ Hàng hải Vũng tàu lên gặp Ban Biên tập Báo Thanh Niên. Và sau đó bài cuối cùng của tôi bị cắt 900 chữ. Tôi hiểu doanh nghiệp đã chạy (như băng ghi âm tôi đã công khai).

Cuối năm 2013 tôi tiếp tục lên kế hoạch điều tra 4 công trình nạo vét ở Vũng Tàu, TPHCM và Quảng Ninh, kinh phí của nhà nước hơn 200 tỉ đồng. Để đảm báo bí mật cũng như giữ mối quan hệ với cấp trên, tôi đột phá không báo cáo đề tài theo quy định (từ Ban CT – XH đến Ban Thư ký và phó Tổng Biên tập phụ trách báo in) vì tôi không muốn mất lòng Phó Tổng Biên tập Đặng Việt Hoa. Tôi viết báo cáo rõ và đến tận nhà anh Nguyễn Quang Thông báo cáo. Nghe tôi trình bày anh Thông duyệt ngay và tôi về báo cáo lãnh đạo Ban tôi đi điều tra theo chỉ đạo của Tổng Biên tập. Được Tổng Biên tập duyệt tôi làm công lệnh đi công tác Vũng Tàu và Quảng Ninh.

Hơn nửa tháng trong vai ngư dân bắt đầu tư 19 giờ đến 5 giờ sáng hôm sau tôi tác nghiệp giữa sông Thị Vải và Soài Rạp – Hiệp Phước để thu thập chứng cứ. Có chứng cứ rõ, về cơ quan lúc này tôi mới báo cáo đúng quy định và báo cáo rõ đi gặp doanh nghiệp để lật bài ngửa nhằm củng cố chứng cứ chắc cho loạt bài điều tra.

Tuy nhiên, khi tôi gặp đại diện chủ đầu tư là ông Phạm Đình Vận và nhà thầu chính là ông Nguyễn Minh Tùng. Ông Vận hối lộ tôi một phong vì cả ngàn USD, còn ông Tùng hối lộ tôi một phòng bỉ khủng, tôi cương quyết không nhận. Lập tức ông Tùng chạy và tôi bị chỉ đạo ngưng điều tra (như băng ghi âm tôi đã công khai). Sau đó tôi làm báo cáo xin đi Quảng Ninh thì bị chỉ đạo ngưng, bút phê do chính Tổng Biên tập viết, mặc dù trước đó cũng chính tay Tổng Biên tập duyệt cho tôi đi Quảng Ninh, tôi làm công lệnh nay vẫn giữ.

Bị chỉ đạo ngưng tôi không chịu khuất phục vì nếu tôi chịu sống chung, tiền của nhà nước tiếp tục chảy vào túi quan tham trên công trình nạo vét ở Quảng Ninh, vì chỉ còn 1 tháng nữa là công trình hoàn thành. Để tiếp tục đấu tranh chống thất thoát ngân sách cho nhà nước, tôi xin phỉ phép năm 2013 ra Quảng Ninh điều tra thu thập chứng cứ. Sau đó phối hợp với Ban Nội chính “bẻ khóa” bắt giam 4, trong đó có hai lãnh đạo phòng thuộc Tổng Công ty xây dựng dường thủy, Bộ GTVT (hai bị can này nhận hối lộ của doanh nghiệp nạo vét 1,2 tỉ đồng). Mở rộng điều tra, giữa năm 2015, 4 bị can tiếp theo bị khởi tố. Nay cơ quan điều tra đã kết thúc điều tra, chuyển hồ sơ sang Viện KSND TC đề nghị truy tố 8 bị can.

Kỳ nghỉ phép đi đánh án tham nhũng đã hết, tôi vào cơ quan viết 5 kỳ điều tra đặt tên “Bí mật tảng băng chìm nạo vét”, ngày 12.1.2014 gửi mail cho Tổng Biên tập. Sau đó tôi được thông báo Báo Thanh Niên không dùng loạt bài này, nên tôi đã xin phép Tổng Biên tập được gửi loạt bài “Bí mật tảng băng chìm nạo vét” sang báo khác.

Chờ một tuần không thấy Tổng Biên tập trả lời, tôi tung tin gửi bài sang báo Tuổi trẻ, lập tức lúc 14 giờ 58 ngày 20.1.2014, Phó Tổng Biên tập Đặng Việt Hoa điện thoại cho tôi gằn giọng hỏi: ông viết bài nạo vét cho báo tuổi Trẻ hả. Tôi trả lời đã hỏi anh Thông, ông Hoa nói lớn “Ông lúc nào cũng ông Thông chỉ đạo, ông cứ nói ông Thông miết, ông Thông đuổi việc ông đó nghe…”. Vì vậy từ đầu năm 2014 tôi đã bị dọa đuổi việc rồi, và bậy giờ họ mới có cơ hội.

Ngày hôm sau (22.1.2014) lúc tôi đang làm việc với thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Công thì ông Hoa điện thoại giọng nhỏ nhẹ hơn (có lẽ biết tôi chuyển vụ việc đến anh Nguyễn Bá Thanh) mời tôi về nói chuyện nhưng tôi nói đang ở xa không về ngay được, ông Hoa có nói và hù dọa tôi “mảng của ông hết sức nguy hiểm, ông thấy đúng thì cứ làm, nay mai ông gặp khó anh em khó chia sẻ”… (nghe băng nghi âm).

Bắt đầu từ đó tôi bị cô lập và các bài tôi viết đều không được đăng. Loạt bài “Rau ruộng trộn VietGAP” của tôi được đăng đầu tháng 12/2014 là do thời gian đó ông Hoa đi công tác nước ngoài.

Đặc biệt, trong thời gian công tác tại Báo Thanh Niên tôi phát hiện có một số doanh nghiệp xuống làm từ thiện bất thường ở ấp Thạnh An xã Trung An, huyện Củ Chi TP.HCM. Đáng chú ý, tiền của bạn đọc ủng hộ những hoàn cảnh cần hỗ trợ cũng được chuyển về đây sửa chữa văn phòng ấp, làm bia liệt sĩ và mẹ VNAH.

Tôi xuống điều tra xem ở ấp Thạnh An có cái gì, thì được ông Võ Văn Hai (Trưởng ấp) khai, ông là người dẫn ông Đặng Việt Hoa mua gần 5 ngàn m2 đất ở tổ 9, năm 2014 làm xong nhà vườn, chia ra làm 3 cho 3 anh em ông Hoa. Ông Hai cho biết thêm, bia tưởng niệm liệt sĩ và Văn phòng ấp có từ năm 2003 và thuộc xã quản lý. Việc sửa chữa nhà mẫu giáo và bia tưởng niệm kinh phí đều do nhân dân trong ấp đóng góp. Thế nhưng, đơn ông Hai gửi báo Thanh Niên xin hai lần 50 triệu đồng để sửa chữa Van phòng ấp và làm bia tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, trong đó có 8 mẹ VNAH nhưng lúc đó chỉ còn một mẹ VNAH còn sống…

Không những thế, ngày 13.11.2013 PV Thanh Tùng viết loạt bài điều tra “Kiểu bán hàng kỳ lạ của Unicity”, thì ngay sau đó doanh nghiệp này về ấp Thạnh An làm từ thiện, tài trợ làm đường ở tổ 9 40 triệu đồng.

Sâu chuỗi lại hai sự việc trên, đặc biệt là dùng tiền của bạn đọc hỗ trợ hoàn cảnh khó khăn của báo, nhưng số tiền này được đem về ấp Thạnh An nơi có nhà vườn của ông Hoa sửa chữa Văn phòng ấp. Nếu không ngăn chặn ngay thì sau này Báo Thanh Niên sẽ đi về đâu, xấu hơn là bị khởi tố vì sai phạm liên quan đến tiền của bạn đọc.

Vì vậy, đầu năm 2015 đại hội CNV Báo Thanh Niên tôi mạnh dạn nói thẳng ở hội trường, vì muốn tờ báo Thanh Niên phát triển và không bị xuống bùn đen, tôi đề nghị Ban Biên tập chuyển ông Hoa sang phụ trách mảng khác. Sau đó Tổng Biên tập giao cho Ban Thanh tra nhân dân xác minh. Cuối cùng Ban Thanh tra kết luận việc ông Hoa chỉ đạo ngưng vụ nạo vét là có chỉ đạo từ Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ TTTT, việc ngưng là đúng quy trình… Còn việc ký duyệt tiền tài trợ của bạn đọc mang xuống sửa chữa ấp Thạnh An là đúng thẩm quyền, đã được Tổng Biên tập ủy quyền…

Sau khi ông Nguyễn Văn Thắng đọc kết luận trước các trưởng phó Ban của báo, tôi tuyên bố thẳng sẽ làm tới cùng vụ này.

Có lẽ thấy tôi cương quyết, nên nhiều ngày sau tôi được ông Nguyễn Văn Thắng (Trưởng Ban Thanh tra) mời uống cà phê nhiều lần nói được ủy quyền của Tổng Biên tập gặp tôi tâm sự nếu tôi rút đơn kiến nghị ông Hoa thì Ban Biên tập sẽ cho tôi làm phó trưởng Văn phòng đại diện Đông Bắc Bộ, tôi không đồng ý vì tôi không thích làm sếp. Tiếp đến ông Thắng nói có nguyện vọng gì thì làm đơn nhưng phải kèm theo đơn xin rút đơn tố cáo ông Hoa. Nghe vậy tôi làm đơn xin xem xét nguyện vọng cho tôi về làm biên tập để triển khai 3 đề tài lớn ảnh hưởng tới tình hình ANKT của đất nước (3 đề tài đó mỗi đề tài sai phạm hàng chục tỉ đồng), nhưng tôi không chịu rút đơn tố cáo. Một tuần sau, ông Thắng gọi điện thông báo cho tôi anh Thông đang ở nước ngoài có gọi điện thoại về nói tôi phải làm đơn xin rút đơn tố cáo ông Hoa thì Tổng Biên tập mới xem xét.

Không những thế, một cán bộ A87 (phía Nam) cũng mời tôi đi uống cà phê đề nghị tôi xin lỗi ông Hoa thì ông Hoa sẽ chỉ đạo Ban giao việc cho tôi để tôi có bài viết và nếu đã có bài viết thì chỉ tiêu chỉ là nhỏ, tôi quyết không đồng ý.

Tháng 6.2015 tôi làm đơn tố cáo ông Hoa gửi tới Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông Tin Truyền Thông, Thủ Tướng và Trung ương đoàn với 4 nội dung: Làm việc có động cơ cá nhân; Bảo kê doanh nghiệp; Mượn danh Ban Tuyên giáo Trung ương bảo kê doanh nghiệp và Trù dập cá nhân.

Riêng về đơn gửi cho Trung ương đoàn tôi kiến nghị cải tổ Báo Thanh Niên một số quy chế vì đối xử phân biệt như:

1: Cắt ngay hoa hồng quảng cáo vì có hoa hồng quảng cáo sẽ làm bớt lửa cho bài viết (mỗi năm có nhiều tỉ đồng hoa hồng quảng cáo được chi cho người lấy quảng cáo về cho báo).

2: Thỏa ước lao động tập thể phân biệt đối xử với PV. Cụ thể, Báo Thanh Niên có khoảng 500 người, nhưng thỏa ước lao động tập thể năm 2015 chỉ áp dụng chỉ tiêu với khoảng 120 PV “Nếu thiếu chỉ tiêu nhuận bút trong hai quý thì sẽ xem xét chấm dứt Hợp đồng lao động”, còn các bộ phận khác (trừ Ban Biên tập do Trung ương Đoàn quản lý) như Ban Thư Ký, Các Trưởng, Phó Ban, Phòng Tổ chức…không quy định thế nào là hoàn thành nhiệm vụ và thế nào là xem xét chấm dứt hợp đồng lao động; 3: Cần dân chủ khi duyệt bài của PV.

Ngày 16.7.2015 Ban Chấp hành Trung ương Đoàn quyết định thành lập tổ công tác xác minh do ông Phạm Xuân Đảng Phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm tra Trung ương Đoàn làm tổ trưởng vào làm việc với tôi. Tôi cung cấp toàn bộ chứng cứ liên quan đến 4 nội dung tố cáo bằng dẫn chứng cụ thể từng phần trên 6 trang giấy A4.

Ngày 7.9.2015 Trung ương Đoàn kết luận không theo chứng cứ mà theo giải trình của người bị tố cáo. Đặc biệt, đóng dấu mật vào văn bản kết luận nên tôi không tiện đưa lên đây để bạn đọc tham khảo. Kết luận của Trung ương Đoàn có yêu cầu: Đề nghị đồng chí Đặng Ngọc Hoa (tức Đặng Việt Hoa), phó Tổng Biên tập báo Thanh Niên rút kinh nghiệm về phương pháp công tác; hạn chế nóng nảy trong trao đổi công việc, từ đó dễ tạo áp lực và tâm lý đối với cán bộ cấp dưới. Đề nghị ban Biên tập Báo Thanh Niên cân nhắc trong phân bổ nguồn lực làm từ thiện, an sinh xã hội để tránh hiểu lầm, gây dư luận không tốt, ảnh hưởng đến uy tín của Báo Thanh Niên.

Tôi không nói tôi đúng hay báo Thanh Niên đúng, vài tiếng nữa tôi sẽ đưa lên đây hai văn bản:

1: Biên bản làm việc với Tổ công tác, tôi kiến nghị Trung ương Đoàn xem xét tư cách đảng viên của ông Hoa về công tác phòng chống tham nhũng và đề nghị chuyển ông Hoa sang phụ trách mảng khác, nhằm đảm bảo dân chủ cho tờ báo.

2: Biên bản bàn giao chứng cứ 4 nội dung tố cáo để tất cả mọi người tham khảo, chắc chắn mỗi người một cách nghĩ riêng.

Trong phản hồi của TNO có nói đến đoạn tôi bị phê bình nghiêm khắc vì tôi sơ hở và vượt quá quyền cho phép của PV, tại sao tôi không sai trong tác nghiệp trong loạt bài “Cảnh sát trật tự cơ động làm luật” mà phê bình tôi, Báo Thanh Niên không hề có quy chế bảo vệ PV cũng như hướng dẫn cho PV được tác nghiệp tới đâu nên tôi phải tự bơi để bảo vệ bản thân an toàn và tôi là PV đầu tiên không bị khởi tố vì sau loạt bài có đến 7 công an bị tước quân tịch, khai trừ đảng. Công an TP.HCM vào cuộc nhưng cuối cùng chỉ kết luận “tạo tình huống cài bẫy cảnh sát” là vi phạm pháp luật, một điều luật không có trong tất cả các bộ luật Việt Nam.

Đáng lẽ mô hình tác nghiệp của tôi cần được nhân rộng để các PV khác học hỏi mới đúng. Nếu tôi có dấu hiệu sai phạm trong loạt bài tiêu cực đó, và nếu tôi sơ hở thì công an TP.HCM khởi tố tôi từ lâu rồi, Thanh Niên đưa lên phản hồi “có dấu hiệu tiêu cực trước đó nhằm mục đích gì?” tự để mọi người bình luận.

Đáng nói, trong năm 2012 tôi thực hiện thành công hai loạt bài điều tra chấn động xã hội, đó là loạt bài “Kinh hoàng heo siêu nạc” và “Cảnh sát trật tự cơ động làm luật” qua đó Báo Thanh Niên tăng uy tín lên nhiều. Cuối năm 2012 tôi được Trung ương Đoàn tặng danh hiệu chiến sĩ thi đua trung ương đoàn năm 2012. “Đúng là được tiếng thì tung hô, khi gặp nạn thì thí tốt”.

Tôi có hoàn thành nhiệm vụ, có xứng tầm một nhà báo không thì cả xã hội đều biết. Điều tôi muốn nói Báo Thanh Niên không có quy chuẩn cho một bài viết thế nào là đạt thế nào là không đạt. Bài được đăng phụ thuộc vào Ban Biên tập và quy chế cũng chính Ban Biên tập đẻ ra. Có những loạt bài của tôi về an sinh xã hội đúng mảng được phân công, nhưng không được đăng, khi tôi gửi báo khác thì lại đăng trang nhất. Có bài về lừa đảo xin việc vào sân bay giá 150 triệu đồng, viết và nộp xong đều không được đăng. Bài “Sập bẫy lương khủng”, bài “Thần dược lừa nông dân”, “Nghi án phi tang 1.300 tấn chất thải rắn” hoàn toàn đúng với mảng an sinh xã hội… viết xong không được đăng. giữa năm 2015 tôi báo cáo đề tài 3 kỳ: “Casino và lâm tặc giữa đại ngàn” nhưng không được duyệt. Vậy tôi xin hỏi mọi người tôi có hoàn thành nhiệm vụ không để đến nỗi bị phạt 64 triệu đồng/3 quý?

 

Chú ý hơn, ngày 21.6 vừa rồi, một PV của VTV có ý định làm chân dung tôi cho ngày 21.6, khi điện thoại cho Tổng Biên tập thì được trả lời “…chúng tôi có hướng đào tạo anh lên làm lãnh đạo, nhưng anh tự mãn…”. Ô hay, tôi không thích đánh đổi sự im lặng để tiến thân sao lại gọi là tự mãn?. Anh bạn PV buồn buồn nói trong điện thoại “tôi không hiểu vì sao Thanh Niên lại không muốn đưa anh lên, một tờ báo có PV lên chân dung ngày 21.6 thì vinh dự lắm chứ, Tổng Biên tập nói thế là tôi hiểu rồi, tôi chọn nhân vật Hữu Ước vậy”…

Nguyễn Hoài Nam

anhbasam

Posted in Sách- Báo- Hồi Ký, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Ai phải chịu trách nhiệm trong việc để Trung Quốc xâm lấn Trường Sa

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2015

AI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM TRONG VIỆC ĐƯA TRUNG QUỐC XÂM LẤN TRƯỜNG SA?

Nguyễn Thanh Giang

22-10-2015

Kính gửi Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

Trong những sai lầm mà ĐCSVN phạm phải, việc đưa Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư thuộc loại sai lầm nghiêm trọng nhất.

Tôi đã viết như sau trong bài “Lại nói về nguy cơ Lê Chiêu Thống hiện đại”, công bố ngày 20 tháng 4 năm 2013:

“Tổng Bí thư không học và chưa hề trải nghiệm thực tế lĩnh vực khoa học và công nghệ nói chung và nông nghiệp nói riêng; không học và chưa trải nghiệm thực tế về kinh tế-tài chính….Ông chỉ có một mớ sách Mác – Lênin cổ lỗ sĩ với một tệp văn kiện, diễn văn viết theo yêu cầu của các nhà lãnh đạo tiền nhiệm. 

(Tôi gọi ông là cậu ấm hiện đại, làm nghề cạo giấy. Cái mác giáo sư – tiến sỹ ông được gắn chẳng qua chỉ là trời ơi đất hỡi. Để làm được một luận văn khoa học nghiêm túc người ta không chỉ phải thiên kinh vạn quyển mà phải lăn lưng vào thực tế kiệm nghiệm để thu thập số liệu riêng của mình. Ông xào xáo không biết được mấy trang sách rồi đem cái giấy giới thiệu của ĐCSVN sang trường Đảng CSLX thì không thầy nào không thể không phê “otlichno” mặc dù chỉ người đọc thông viết thạo là có thể viết được luận văn kiểu ấy)

Chẳng những thế con người ấy còn tỏ ra rất non kém. Vì non kém, ông ta chỉ có thể thuyết giáo chung chung. Hoặc nói những điều vô thưởng vô phạt. Hoặc nói những điều cũ mèm lạc lõng, lạc hậu đến mức như là phản động.

Việc làm thì chẳng đâu vào đâu. Hồi làm Bí thư Thành ủy Hà Nội, Thủ đô rất trì trệ. Kém hẳn so với Đà Nẵng, Sài Gòn và nhiều thành phố khác. Đã thế còn tiếp tay cho Siputra lậu thuế ba ngàn tỷ đồng để được hưởng một biệt thư trị giá một triệu đôla.

Hành động quyết liệt nhất trong đời NPT, sau này kể lại, chỉ có thể là hành động đã được ông biểu diễn trong Hội nghị Trung ương 4 vừa rồi. Thế mà, kết quả hành động này đã không chỉ mang lại thất bại cho cá nhân ông mà còn bôi nhọ cả “triều đình” ĐCSVN…

Những gì diễn ra trong Hội nghị TW4 không dấu nổi âm mưu sát phạt nhau giữa Nguyễn Phú Trọng với Nguyễn Tấn Dũng”. 

Không hạ bệ được ông Nguyễn Tấn Dũng, NPT đứng khóc thút thít trên tivi như một đứa trẻ con. Càng trẻ con hơn khi ông từng “khoe phiếu bé ngoan” với “thiên triều” của ông. Sau đây là đoạn kể của tôi trong bài “Rất đáng phàn nàn về ông Nguyễn Phú Trọng” viết ngày 7 tháng 5 năm 2007:

“Ngạc nhiên hơn là, ông Nguyễn Phú Trọng oang oang báo cáo với Trung Quốc và với toàn thế giới rằng: “Từ ngày nhận lãnh cương vị chủ tịch Quốc hội, nước đầu tiên tôi đi thăm là Trung Quốc”.

Khi nghe ông Nguyễn Phú Trọng vừa nói câu trên, mặc dù đang ngồi trước một số người, như là một phản xạ vô điều kiện, tôi đột nhiên văng bậy: “Sao cái thằng cha ngu quá thế nhỉ!”

Nói ra như vậy hết sức vô chính trị. Chẳng nhẽ ông Nguyễn Minh Triết lên làm chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng chính phủ mà không sang thăm ngay Trung Quốc là không đúng bằng ông Nguyễn Phú Trọng hay sao? Chẳng nhẽ đối với Việt Nam, tất cả các nước đều chỉ được xếp hàng sau Trung Quốc hay sao?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chọn Nhật Bản, chủ tịch Nguyễn Minh Triết chọn Lào là những nước đến thăm đầu tiên (chứ không phải Hoa Kỳ hay Trung Quốc) là rất thông minh ….

Có cụ cách mạng lão thành đặt câu hỏi: “Hay là họ muốn vỗ vào mặt nhau, muốn chèn nhau để được ưu tiên đón nhận ân huệ và sự bảo trợ của Trung Quốc?”

Trẻ con như vậy nhưng rồi NPT đã từng tỏ ra rất ngạo mạn, khinh khi. Giữa lúc Biển Đông trào sôi căm hận: Trung Quốc xây thành đắp lũy ở Hoàng Sa, tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, cắt cáp tàu thăm dò Dầu khí ở Trường Sa, cấm và bắn giết ngư phủ ta, không cho đánh cá ở Biển Đông …., Quốc hội bồn chồn lo lắng đòi được nghe, được bàn thảo về tình hình Biển Đông thì NPT gạt đi, bảo rằng “Tình hình Biển Đông không có gì mới. Chỉ có mấy hòn đảo thôi mà”!

Không chỉ lấp liếm tội ác cho giặc, NPT còn tiếp tay thực hiện âm mưu cô lập hóa Việt Nam, biến Việt Nam thành con mồi đơn độc trước dã thú.

Ai cũng thấy, trong tình hình hiện nay, Việt Nam không thể nào đơn phương đương đầu với Trung Quốc ở Biển Đông. Muốn giữ Biển Đông phải dựa vào luật pháp quốc tế và sự hỗ trợ của cộng đồng nhân loại. Nhưng, NPT đã từng âm mưu tước bỏ các bửu bối quan trọng đó để trói tay nạp mạng Việt Nam cho Trung Quốc.

Bản tuyên bố chung ký kết giữa NPT và Hồ Cẩm Đào ngày 15 tháng 10 năm 2011 không hề đả động đến DOC và COC, chỉ cam kết sẽ giải quyết các vấn đề Biển Đông theo “Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”. Hai ngày sau khi NPT ký bản cam kết đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân, sung sướng tung hô trước thế giới rằng: “Tuyên bố chung Trung-Việt” có ý nghĩa chỉ đạo quan trọng trong việc thúc đẩy quan hệ hai nước phát triển lâu dài, lành mạnh và ổn định. Trung Quốc và Việt Nam thông qua đàm phán giải quyết tranh chấp trên biển giữa hai nước không liên can gì với bên thứ ba“.

Tháng 8 năm đó, sau “Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung”, Nguyễn Chí Vịnh cũng ném vào mặt quốc tế rằng: “Những tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc, rõ ràng cần giải quyết giữa hai nước với nhau”.

Vừa lấp liếm cho tội ác của giặc, vừa thực hiện âm mưu cô lập hóa Việt Nam, tại Hội nghị Shanggri-La 13, tên tướng rụt cổ Phùng Quang Thanh khua môi: “Những vấn đề có liên quan đến hai nước thì cần giải quyết song phương …. Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia, hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi”.

Trời ơi, thế này thì còn cần gì Bí thư Quân ủy Trung ương với Bộ trưởng Quốc phòng cho tốn cơm. Làm gì cần đánh giặc nữa vì họ đã sẵn sàng rước chúng vào làm tổ sư họ!

Cần lưu ý rằng, cự tuyệt quốc tế, song phương hóa vấn đề Biển Đông không phải chủ trương của Bộ Chính trị ĐCSVN mà chỉ là âm mưu của Trung Quốc được NPT rắp tâm thức hiện. Bằng chứng là trong bản Tuyên bố chung Việt Nam- Trung Quốc do Chủ tịch Trương Tấn Sang ký ngày 21 tháng 6 năm 2013 có nhấn mạnh đến DOC.

Quyết liệt hơn, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, giữa Hội nghị Shangri-La đã công khai “ra lệnh” cho Trung Quốc phải “thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC)”, Ông nói rất dõng dạc: “ASEAN và Trung Quốc cần đề cao trách nhiệm, cùng nhau củng cố lòng tin chiến lược, trước hết là thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC) phù hợp với luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật biển 1982 (UNCLOS)”.

Thẳng thừng bác bỏ đàm phán song phương, Thủ tướng tha thiết gọi mời: “Tôi tin rằng các nước trong khu vực đều không phản đối can dự chiến lược của các nước ngoài khu vực nếu sự can dự đó nhằm tăng cường hợp tác vì hòa bình, ổn định và phát triển. Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất …”.

Biểu hiện thực tế trên cho thấy có hai Bộ Chính trị. “BCT NPT” là BCT phản động, BCT bán nước; “BCT NTD”, trong trường hợp này, đã nói đúng tiếng nói của dân tộc Việt Nam (Những mong rằng rồi sẽ làm như nói).

Trong nhiệm kỳ Tổng Bí thư của NPT nổi cộm nhất, nguy hiểm nhất, da diết nhất là vấn đề biển đảo Việt Nam bị Trung Quốc xâm lấn.

(Vấn đề tham nhũng, vấn đề tụt hậu, vấn đề tệ nạn xã hội … cũng nhức nhói và được nói đến nhiều, nhưng kết quả giải quyết chẳng ra gì. Tất cả ngày càng trở nên lụn bại hơn, nếu không muốn nói là thối nát. Giành lấy quyền trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng từ tay Thủ tướng, NPT làm tệ hơn. Chẳng những thế, để chạy tội non kém, NPT ngụy biện xằng bậy: Đường Tăng đi thỉnh kinh cũng phải hối lộ, Đánh chuột khéo vỡ bình).

Đối mặt với tai họa xâm lăng của Trung Quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rất cương nghị: “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Trước tuyên bố ngang ngược của Tổng Bí thư ĐCSTQ kiêm Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Tập Cận Bình khi trả lời báo Wall Street Journal ngày 22/9/2015: Quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa của Việt Nam) ở Biển Đông “từ thời xa xưa đã là lãnh thổ của Trung Quốc”, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hôm 28/9/2015, trong bài phát biểu tại Hội Á Châu (Asia Society) ở New York cũng như trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) Việt ngữ, đã đáp trả dõng dạc:“Ngài Tập Cận Bình khẳng định Nam Sa từ lâu là của Trung Quốc thì chúng tôi cũng nói lại rằng đối với chúng tôi, lập trường trước sau như một không thay đổi. Chúng tôi gọi đó là Trường Sa và Hoàng Sa, trước sau như một là thuộc về Việt Nam chúng tôiChúng tôi có đầy đủ bằng chứng về lịch sử và thực tiễn pháp lý để xác định chủ quyền là của Việt Nam chúng tôi.”, Chúng tôi mong muốn mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng luật pháp quốc tế. Đây là cách duy nhất (để giải quyết bất đồng)”.

Trong khi đó thì NPT như liệt khẩu, không hề nói được một câu ra hồn trước vấn đề tối khẩn thiết liên quan đến vận mệnh quốc gia.

Nhãn quan chính trị của NPT mù mờ, cái tầm của ông ta rất thấp (cái tâm cũng chẳng ra gì khi chỉ quẩn quanh lo bảo vệ những ý kiến trong luận văn của mình mà bỏ mặc tổ quốc, bỏ mặc nhân dân). Trên bàn cờ chính trị, trước đối thủ, NPT luôn luôn hoặc bị lừa, hoặc chậm một nước. Rất có thể Trung Quốc đã không dám đưa HD-981 vào Hoàng Sa, chưa dám xây “Trường thành cát” ở Trường Sa nếu Việt Nam kịp thời nâng quan hệ hợp tác Việt Nam – Hoa Kỳ lên tầm Hợp tác Chiến lược và có hải quân Hoa Kỳ đóng ở Cam Ranh.

Việt Nam luôn luôn bỏ qua những cơ hội vàng mà nhẽ ra những người lãnh đạo sáng suốt phải biết kịp thời năm lấy. Trong chuyến viếng thăm vịnh Cam Ranh đầu tháng Sáu năm 2012, đứng trên con tàu chở khí cụ USNS Richard E. Byrd, ông Panetta Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ đã khẳng định một điều vô cùng quan trong trước báo chí: “Tàu hải quân của Hoa Kỳ có thể sử dụng cảng Cam Ranh là yếu tố quan trọng của mổi quan hệ giữa hai nước và chúng ta thấy khả năng xảy ra điều này là rất lớn trong tương lai”.

Năm 1978 ta đã từng cho Liên Xô thuê cảng Cam Ranh 25 năm để phục vụ cuộc chiến tranh lạnh của hai nước ngoài, ngày nay trước họa ngoại xâm, vì quyền lợi của chính bản thân, nhằm bảo toàn giang sơn gấm vóc sao ta không khẩn thiết mời Hoa Kỳ vào.

Còn có thể dẫn chứng nhiều việc làm dớ dẩn, nhiều câu nói u mê nhưng thiết nghĩ những gì vạch ra trên đây đủ chứng tỏ rằng NPT hoặc quá ngu dại, hoặc là nội ứng cho giặc. Không những không gỡ được Hoàng Sa mà chính NPT còn tạo điều kiện cho Trung Quốc xâm lấn Trường Sa. Tội lớn này chắc chắn lịch sử sẽ phán xử.

Tiến sỹ Trần Nhơn, nguyên thứ trưởng Bộ Thủy Lợi đã luận tội rất chính xác:

Đóng cửa, hiệp thương với “Cướp ngày”, 
Giữa kỷ nguyên hội nhập Đông Tây. 
Phải chăng hồn ma Lê Chiêu Thống
Nhập vào Nguyễn Phú Trọng hôm nay?! 

Còn để những Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh ngày nào trong bộ máy lãnh đạo thì nguy cơ mất nước còn hiển hiện. Hãy kịp thời đuổi ngay họ ra khỏi Đảng.

Vậy mà, bọn gián điệp Phương Bắc, bọn chân gỗ, hay chính Nguyễn Phú Trọng đang tim cách áp đặt phương án giữ NPT thêm nửa nhiệm kỳ TBT. Đây là tai họa khôn lường. Kính mong BCHTW ĐCSVN hãy hết sức cảnh giác.

Hà Nội, ngày 22 tháng 10 năm 2015
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 5, ngõ 341, đường Trung Văn

Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

Mobi: 0984 724 165

———————————————

‘Phải dùng luật thay ngoại giao với TQ’

BBC

13-1-2014

con đường duy nhất đấu tranh đòi chủ quyền hiệu quả của Việt Nam là dựa trên luật pháp quốc tế.

Việt Nam không thể trông chờ vào biện pháp ‘ngoại giao’ vốn dựa trên ‘nhân nhượng’, cố giữ ‘hòa hiếu’ khi đòi chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông từ tay Trung Quốc, theo một chuyên gia công pháp quốc tế và luật biển từ Hà Nội.

Các động thái ngoại giao trong suốt nhiều năm qua tỏ ra ‘không hiệu quả’ khi vẫn không thể buộc Trung Quốc trao trả lại chủ quyền trên hai quần đảo này cho Việt Nam, theo PGS. TS Nguyễn Bá Diến, Trưởng Bộ môn Công pháp Quốc tế, Đại học Quốc gia Hà Nội.

Trao đổi với BBC hôm 12/01/2014, Phó Giáo sư Diến, người tham gia nhiều chương trình, đề tài, dự án cấp quốc gia về pháp lý chủ quyền cho VN nhấn mạnh trong tình hình Trung Quốc quyết ‘phớt lờ’ và ‘coi thường’ các ‘nguyên tắc cơ bản’ của luật pháp quốc tế, kể cả Công ước luật biển 1982, Việt Nam phải ‘cương quyết’ hơn và sử dụng ‘con đường pháp lý.’

Ông nói: “Ngoại giao chỉ là một kênh thôi, còn đất đai lãnh thổ là quyền thiêng liêng, vô giá. Đấu tranh bằng ngoại giao để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ chỉ là một kênh, mà thường ra không hiệu quả, theo quan điểm của chúng tôi là không hiệu quả,

“Nếu mà cứ căn cứ vào kênh ngoại giao để đấu tranh bảo vệ chủ quyền, thì xem chừng không cẩn thận lợi bất cập hại, nó chỉ là một kênh.”

Ông giải thích: “Chủ quyền quốc gia là vấn đề tối thượng, một thành tố vật chất để tồn tại quốc gia, mà ngoại giao tức là nhân nhượng, là thương lượng và đàm phán, cho nên người ta khó mà làm được chuyện đó (đòi chủ quyền).”

Luật gia tin rằng con đường duy nhất đấu tranh đòi chủ quyền hiệu quả của Việt Nam là dựa trên luật pháp quốc tế.

Ông gợi ý: “Việt Nam có thể đưa vụ việc ra trước Liên Hợp Quốc, nặng hơn, chúng ta (VN) có thể đưa ra trước bất kỳ một cơ quan tài phán quốc tế nào, Tòa án Luật Biển, rồi Trọng Tài theo phụ lục 7 Công ước Luật Biển 1982, Trọng Tài Đặc Biệt theo mục 8 Công ước Luật Biển 1982, hoặc trước bất kỳ một cơ quan trọng tài nào.”

‘Con đường dứt điểm’

Theo PGS Nguyễn Bá Diến, vì hành vi của nhà cầm quyền Trung Quốc trên Biển Đông ngày càng ‘ngang ngược’, việc đàm phán ngoại giao sẽ ‘không dễ dàng’ và Việt Nam sẽ buộc phải dùng biện pháp khác mà ông hy vọng là hữu hiệu hơn.

Ông nói: “Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc xâm chiếm trái phép 40 năm qua, Việt Nam đã bao nhiêu lần đề xuất đàm phán, thương lượng, nhưng phía Trung Quốc từ chối, ví dụ như vậy và sau này họ còn ngang ngược đánh chiếm thêm một số đảo, thí dụ sự việc năm 1988.”

“Rõ ràng là việc thương lượng đàm phán trong vấn đề lãnh thổ, đặc biệt trong vấn đề Biển Đông, vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa không dễ dàng.

“Trung Quốc rõ ràng đã đánh chiếm, xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam 40 năm qua rồi, nhưng… ngày càng cố tình phớt lờ yêu sách đòi hỏi trả lại (chủ quyền) của Việt Nam bằng biện pháp hòa bình, bằng thương lượng, từ chối.”

Chuyên gia khẳng định: “Thế cho nên chỉ có con đường pháp lý, chỉ có con đường chính trị quốc tế, pháp lý quốc tế mới có thể giải quyết một cách thỏa đáng, dứt điểm được vấn đề này,

PGS. TS. Nguyễn Bá Diến
Image captionÔng Diễn nói VN có ‘thừa chứng cứ’ để đòi chủ quyền HS-TS, nhưng còn phải nhà nước quyết định.

“Mà tôi nghĩ không chỉ có vấn đề tranh chấp ở trên Biển Đông mà trên thực tiễn ở Đông Nam Á, người ta cũng đã đưa tranh chấp của Malaysia với Singapore, rồi Malaysia với Indonesia, người ta cũng đã đưa ra Tòa án Quốc tế và ngay cả (vụ) Đền Preah Vihear của Thái Lan và Campuchia người ta cũng đưa ra Tòa án Quốc tế đấy chứ.

Phó Giáo sư Diến cho hay hiện có hai luồng quan điểm trong nước về việc Việt Nam nên đưa vụ đòi chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa từ tay Trung Quốc ra sao.

Ông nói: “Có người nói bây giờ đã quá muộn rồi, Việt Nam không đưa vụ việc này ra cơ quan tài phán quốc tế, trước tổ chức quốc tế, ít nhất là Liên Hợp Quốc, như thế cũng là quá muộn rồi,” nhà luật học nói.

“Nhưng cũng có quan điểm cần tính toán, cân nhắc, và cũng cần xem xét thái độ của Trung Quốc, bởi vì Việt Nam vẫn muốn giữ hòa hiếu với Trung Quốc, chưa muốn làm căng với Trung Quốc.”

‘Còn chờ thời cơ?’

Chuyên gia pháp lý khẳng định Việt Nam hiện đã có ‘quá thừa’ những căn cứ pháp lý, lịch sử để đòi chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng chính quyền vẫn còn chưa quyết định đưa ra tài phán quốc tế.

Ông nói: “Xin khẳng định một điều là Việt Nam có quá thừa những căn cứ pháp lý, cũng như có đầy đủ căn cứ lịch sử, nói cách khác là có đầy đủ căn cứ lịch sử, pháp lý để chứng minh chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như các vùng biển được quy định của luật pháp quốc tế, cụ tể là Công ước Luật biển 1982,

“Việt Nam có đầy đủ những căn cứ, những bằng chứng để chứng minh đòi lại, đặc biệt là quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm đóng một cách trái pháp luật bằng vũ lực.”

Giải thích về việc vì sao chính quyền Việt Nam nhiều năm qua vẫn chưa quyết định thưa kiện Trung Quốc dùng vũ lực tấn chiếm Hoàng Sa và nhiều đảo khác ở Trường Sa, trên Biển Đông, ra tài phán quốc tế.

Ông Diến nói: “Cái này còn tùy thuộc vào thái độ của Trung Quốc, tham vọng của Trung Quốc, yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông và thứ hai nữa là còn tùy thuộc vào ý chí chính trị của Việt Nam.

Nhà luật học cho rằng có thể Việt Nam đang đợi tới một thời điểm chính trị thuận lợi, như một thời cơ thuận lợi để tung ra hồ sơ lên tài phán quốc tế, nhưng ông cũng lưu ý:

Ngư dân Việt Nam
Image captionNgư dân VN có thể bị ảnh hưởng lớn bởi quy định mới về vùng đánh cá của TQ trên 2/3 Biển Đông

“Tuy nhiên tính toán như thế nào cũng là một vấn đề, bây giờ hay sau này, cái đó cũng phải có sự cân nhắc tính toán kỹ lưỡng.”

‘Trung Quốc lấn tới’

Nhân dịp này, chuyên gia cũng lên tiếng bình luận về việc Trung Quốc mới đây đưa ra quy định mới gọi là “Dự thảo sửa đổi Biện pháp thực hiện Luật Ngư nghiệp” của Trung Quốc dưới danh nghĩa văn bản dưới luật của tỉnh Hải Nam sẽ có hiệu lực từ ngày 01/01/2014.

Theo quy định này, người nước ngoài và tàu cá nước ngoài ‘tự ý đi vào vùng nước tỉnh Hải Nam quản lý để thực hiện sản xuất ngư nghiệp và các hoạt động điều tra tài nguyên nghề cá sẽ bị xua đuổi, có thể bị tịch thu tài sản, xử phạt hành chính…’. PGS Nguyễn Bá Diễn nói với BBC:

“Đương nhiên là theo quy định luật pháp quốc tế, đặc biệt Công ước Luật biển 1982 thì quy định của TQ về cái yêu cầu hay đòi hỏi các quốc gia cũng như tàu thuyền của các nước khi vào vùng đánh cá, không chỉ vùng đánh cá mà vào vùng biển khoảng 2/3 diện tích Biển Đông phải có giấy phép, như là một sự tuân thủ nhà cầm quyền TQ, thì như thế là vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm Công ước về Luật biển 1982 rồi.”

Hôm thứ Sáu, 10/1/2014, người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị cũng đã có phản ứng trên truyền thông trong nước.

Ông Nghị được dẫn lời nói: “Việt Nam yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ những việc làm sai trái nói trên, đóng góp thiết thực vào việc duy trì hòa bình, ổn định trong khu vực.”

Trước đó, hôm 03/1/2014, nhìn lại công tác đối ngoại năm 2013 và nêu trọng tâm đối ngoại trong năm mới của Việt Nam, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, trên truyền thông trong nước, đã đề cập xử lý quan hệ với Trung Quốc trên Biển Đông.

“Về vấn đề Biển Đông, trong năm 2013, chúng ta tiếp tục duy trì được môi trường ổn định ở Biển Đông. Trong năm 2013, một mặt chúng ta đấu tranh bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế, đồng thời đấu tranh chống lại các biện pháp ngăn cản ngư dân của chúng ta trên các vùng biển của Việt Nam…”, ông nói với trang mạng của Đài Tiếng Nói Việt Nam.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Miền Bắc trước 30-4-1975- Đời Sống Cư Dân Đô Thị, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Bộ trưởng Quốc phòng: ‘ Nội bộ mất ổn định thì bên ngoài sẽ thừa cơ lật đổ chế độ. Mất chế độ thì biển đảo cũng mất’

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2015

Bộ trưởng Quốc phòng: ‘Mất chế độ thì biển đảo cũng mất’

 

22-10-2015

Nội bộ mất ổn định thì bên ngoài sẽ thừa cơ lật đổ chế độ. Mất Đảng, mất chế độ thì biển đảo cũng mất”, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh nói.

Trong phần phát biểu dài gần một giờ tại buổi thảo luận tổ các đại biểu Quốc hội chiều 22/10, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã điểm lại nhiều vấn đề về tình hình an ninh quốc phòng.

Trong 5 năm vừa qua, trên biển có một số vụ việc phức tạp, như vụ cắt cáp 2011, giàn khoan Hải Dương 981 năm 2014; trên đất liền có vụ Mường Nhé năm 2011…

Với mỗi vụ việc, Bộ Chính trị, Trung ương, lãnh đạo chủ chốt, Chính phủ đều có chỉ đạo điêu hành trực tiếp kịp thời. Riêng với giàn khoan Hải Dương 981, Bộ Chính trị đã họp 12 phiên 23 ngày để xử lý…

 Bộ trưởng Phùng Quang Thanh phát biểu tại phiên họp tổ các đại biểu Quốc hội chiều 22/10. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh phát biểu tại phiên họp tổ các đại biểu Quốc hội chiều 22/10. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Dù nhiệm vụ bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ còn nhiều thách thức, song, theo tướng Thanh, chủ quyền vùng đặc quyền kinh tế vẫn được bảo vệ tốt.

Hơn 30 điểm đóng quân trên quần đảo Trường Sa không mất điểm nào. Ở khu vực thềm lục địa, 15 nhà giàn DK không những hoạt động bình thường mà còn được sửa chữa, nâng cấp, tăng tuổi thọ tới 40 năm.

Điều này đã tạo điều kiện cho hoạt động khai thác dầu khí, đánh bắt, khai thác của ngư dân diễn ra bình thường trong vùng 200 hải lý…

“Với nền kinh tế mở như Việt Nam, nếu trên biển xảy ra xung đột thì không tàu bè nào ra vào, trên không máy bay cũng không thể hoạt động, làm gì có hàng triệu khách du lịch vào như những năm vừa qua.

Ngoài biển bất ổn thì trong bờ cũng rất khó khăn”, Bộ trưởng Thanh cho hay.

Trong tình hình đó, lực lượng quân đội cũng có những chuyển biến. Dù quân số giảm hơn một vạn so với trước song lực lượng hải quân được tăng cường, đồn biên phòng tăng dày để bảo đảm cho biên giới trên bộ cũng như an ninh trên biển.

Các lực lượng đều được đầu tư tàu thuyền, vũ khí hiện đại, song song với giữ gìn tốt trang thiết bị cũ.

“Chúng ta chỉ bảo vệ đất nước, không bao giờ xâm lấn một ai nhưng cũng phải có thực lực, để cần thiết thì phải tự vệ, phòng thủ.

Nhìn lại mục tiêu bảo vệ đất nước đặt ra, tôi cho rằng, trong 5 năm qua chúng ta đã đạt được”, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nói.

Nhắc lại đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ của Việt Nam, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cho rằng, chỉ cần “lệch lạc, đứng về một nước lớn nào quay lưng lại nước lớn khác sẽ gây phức tạp”.

Đặc biệt trong xử lý quan hệ với Trung Quốc và Mỹ, Việt Nam cần làm sao hữu nghị với cả hai.

“Nếu quan hệ tốt với 2 nước thì chúng ta giữ được cân bằng, chủ động và độc lập.

Chúng ta không đi nước này để chống lại nước khác và cũng không không cho ai đặt căn cứ, không cho lợi dụng lãnh thổ để chống nước khác”, đại tướng Phùng Quang Thanh khẳng định.

Về tổng thể, để đảm bảo an ninh, quốc phòng, Bộ trưởng Thanh nhấn mạnh việc tăng cường đoàn kết, niềm tin; giảm đối đầu, tránh xung đột để giữ được trong ấm, ngoài êm.

Trong nước ổn định, Đảng, nhân dân đoàn kết thì không ai có thể can thiệp. Còn nếu để xảy ra điểm nóng, khủng bố và phải dùng công an, quân đội trấn áp thì bên ngoài sẽ lấy cớ để cô lập chính trị, chia rẽ nội bộ.

“Như vậy nội bộ mất ổn định, bên ngoài sẽ thừa cơ lật đổ chế độ. Mất đảng, mất chế độ thì biển đảo cũng mất”, Bộ trưởng Quốc phòng nói.

Cảnh báo về nguy cơ an ninh, quốc phòng đến từ không gian mạng, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cho rằng, đây là lĩnh vực tác chiến mà Việt Nam hầu như chưa có gì, như “căn nhà bỏ trống”.

Mỗi ngày, các thế lực bên ngoài có thể xâm nhập vào mạng của Việt Nam để lấy tin tức, tài liệu mật nhưng chúng ta gần như không kiểm soát được.

“Nếu xảy ra chiến tranh, xung đột thì rất nguy hiểm. Bên ngoài có thể dùng tác chiến điện tử để khống chế toàn bộ đất nước, đánh sập hệ thống dữ liệu ngân hàng, điện lực, giao thông, hàng không…”, đại tướng Phùng Quang Thanh nói.

Trong khi đó, việc đầu tư vào lĩnh vực này rất tốn kém. Các cường quốc đều có bộ tư lệnh tác chiến mạng, lực lượng hàng nghìn người, hết sức tinh nhuệ.

“Chúng ta cần từng bước nghiên cứu, đầu tư nhân lực và có trang thiết bị để trước hết bảo vệ được bản thân mình. Khi cần, được lệnh mới tấn công đáp trả”, Bộ trưởng Quốc phòng nói.

SOHA news

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Hình như chú Trọng dạo này mắc phải “khuyết điểm”: thỉnh thoảng hay…nói thiệt

Posted by hoangtran204 trên 23/10/2015

Nhật ký mở lần thứ 153

Tô Hải blog

22-10-2015

Nghĩa là chú ấy, thỉnh thoảng, bốc lên, hay nói ra những gì ngược với đường lối tuyên truyền của đảng chú ấy,“Chỉ nói ra những sự thật nào có lợi cho Đảng, tránh mọi sự thật ảnh hưởng đến tinh thần của toàn đảng, toàn quân”. Cái điều mà loại cán bộ tuyên huấn của đảng trên 30 năm thâm niên như mình đã phải tuân thủ nằm lòng những điều cốt tử do anh Lành (Tố Hữu) khi còn sống, luôn luôn nhắc nhở. Mọi điều nối dối, thổi phồng, xuyên tạc, bốc nhằng, thậm chí bịa đặt “có lợi cho đảng và nhân dân” cứ thả cửa mà “phóng” ra không biết ngượng, không biết sợ, cứ tự coi “thế ta là thế đứng trên đầu thù”, “thiên hạ trên đời chẳng còn ai”… mà ngang nhiên biến không thành có, biến có thành không!

Cái chuyện này, chẳng những mình, mà hàng loạt những cán bộ lão thành, những thành phần cốt cán, những “quan văn nghệ được cơ cấu”, đáng tin cậy gấp 100 lần mình như: Nguyễn Khải, Chế Lan Viên, Nguyễn Đình Thi… càng về cuối đời càng sáng mắt sáng lòng nhìn nhận ra và đành phải tự thú thiệt trước nhân dân về cái TỘI nói láo, “nói dối đến lì lợm” của chính mình qua những “tác phẩm di cảo”, những hồi ký, những tùy bút chính trị… để lại cho đời sau, cho con cháu chớ có mù mờ, quáng gà như cha, ông… bằng những: “Đi tìm cái tôi đã mất”. “Ai? Tôi?”, “Gió bay”, “Cái bánh vẽ”, “Hồi ký của một thàng hèn”…

H1Đây, tác giả “nói dối lem lẻm” sau khi chết mới để lại lời nói thật

Nhân đây, cũng xin phép nói dông dài, nói thêm những gì là “nói dối lem lẻm”, “nói dối không biết sợ” của những tông đồ “cộng sản cổ điển” cũng như “tân thời” mà mình đã hơn 10 lần, thú tội trên giấy trắng mực đen. Đó là cái chuyện cả thế giới này, đến em bé lên 5 cũng biết: Nói dối, nói láo, nói ngang, nói ngược, nói phóng đại hoặc “câm miệng” không nói gì là lẽ sống của những người lãnh đạo cộng sản…

Thế nhưng, không nói dối, nói láo thì chẳng còn lý do để cái thứ chủ nghĩa quái gở “giải phóng cả loài người” ấy tồn tại cả! Riêng với mấy ông vua Việt cộng ở xứ ta, nói dối, nói láo, hứa hươu, hứa vượn còn nặng nề, trắng trợn gấp ngàn lần những sự dối trá mà Góobachốp thú nhận, đảng của ông ta và chính ông ta đã cả đời lừa dối dân Liên Xô, sau khi  tự đập tan cái tổ chức mà ông ta thừa sức bảo vệ nó khi đang cầm quyền ở vị trí cao nhất của cái “thành trì cực kỳ hùng mạnh” của cái thế giới Mắc-xì-dâm-Lê-nhi-ni-dâm vĩ đại trải dài suốt từ Bá Linh đến Vĩnh Linh đó! Vì:         

1-/ Ở VN, dưới chủ trương “ngu dân để dễ trị”, trình độ dân trí, đời sống về vật chất, tinh thần, trình độ hiểu biết về chính trị, so ngay với các nước cựu thuộc địa nghèo nàn, lạc hậu láng giềng thua kém VN khi xưa, cho đến thế kỷ XXI này, VN vẫn còn bị bỏ xa hàng chục năm. Cho nên, chính sách nói láo, nói dối tha hồ phát huy mà không hề biết ngượng mồm, cứ thế mà ngang nhiên tồn tại và phát triển! Đến như “chuyện uống nước lã chữa được ung thư”, “đạp lên người chữa được bách bệnh” mà vẫn có hàng ngàn dân thường lẫn “cán ngố” đi cả xế nổ, xế hộp,  lẫn gồng gánh nằm chờ “thuốc thánh” ngày này qua ngày khác  thì cái chuyện “đảng cho ta tất cả”, “nước ta đứng đầu thế giới về nơi đáng sống”, “chưa bao giờ nước ta được hưởng một nền dân chủ như hôm nay”, “thời đại 80 năm có đảng lãnh đạo là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc”.v.v… được nhét trót lọt vào tai, vào óc của hàng triệu con người đang lo miếng cơm, manh áo vất vả đêm ngày, tưởng chẳng có gì là khó hiểu. Vả lại, lâu ngày nghe lải nhải mãi những điều dối trá như nghe hát Tây, hát Mỹ, hát Hàn nên chẳng mấy ai cần quan tâm tìm hiểu xem  Gi-đi-pi, Ép-đi-ai, Ti-pi-pi, O-đi-pi… phần chăm phần chiếc, phết, phẩy tít mù làm gì cho mệt óc. Thế là được đất, các bác “khống kê”, tha hồ tung ra cho các quan Ba Đình đọc to giữa công chúng hàng lô hàng lốc những danh từ nửa Tây, nửa Tầu, nửa Mỹ, nửa Ta, nghe như có mùi… “kỹ trị tạp pí lù” để mà tự sướng!

Năm này qua năm khác, kẻ nói cũng mong người nghe đừng có bắt chước mấy ông bà “phản biện trung thành” thắc mắc, tìm hiểu, chất vấn sâu thêm làm gì cho rách việc, vì chắc chắn có một điều cơ bản là: kẻ có trách nhiệm “đọc lên” những gì mà các ông bà đang thắc mắc, đều chẳng hiểu mình vừa phải… đọc cái gì!

2-/ giới trí thức có văn hóa, có hiểu biết, dám tư duy độc lập ở xứ ta, qua các cuộc “đào tận gốc trốc tận rễ” bởi những tên “tay sai Mác-Lê mù quáng và dốt nát lớp đầu tiên” đã gần như hết sạch! May mắn chỉ là một số đã cao chạy xa bay lưu vong xứ người để được tiếp tục sự nghiệp, được tự do tư tưởng, đại đa số “mắc cạn” ở lại với CS đành, hoặc cúi đầu sống kiếp “Thằng hèn”, hoặc “phủ phục chờ thời”! Một số ít không chịu nổi, “vùng lên”  mới chỉ bằng ý tưởng, chữ nghĩa thôi cũng bị thẳng tay “xử lý”, vô tù hay bị trù dập đến ba đời con cháu! Còn lại chỉ là một lô một lốc được gọi trí thức mới, được tốt nghiệp các “trường học đại” của ngay con cháu mình, mà hỏi chúng bất cứ chuyện gì, ngay về ông Mác, ông Lê, chúng cũng chỉ biết “đọc lên” 3 cái điều đã được dạy trong giáo trình. Còn văn học, nghệ thuật, lịch sử thế giới, loài người, cách đối nhân xử thế, trách nhiệm công dân, chúng đều giương mắt ếch ra mà trả lời “Cái này con/cháu không được học!” Không hiểu cái tên Von-tai-re (Voltaire), Rút-xê-au (Rousseau), Sếch-pi-a, (Shakespeare)… là cái giống gì, thậm chí đọc lên cho đúng tên cũng không nổi! Ấy thế mà, chẳng may đứa nào trúng số độc đắc: được “quy hoạch cán bộ”đi lấy thêm cái bằng tiến sỹ ở học viện ông Nguyễn Đức Bình nữa, rồi về lãnh cái đạo ở cả một nước, ở cả một tỉnh, cả một bộ thì đúng là chuyện đuổi kịp Lào, kịp Căm cũng sẽ là điều ảo tưởng!

Chú tổng Trọng không thuộc loại COCA, không dòng dõi ba đời đi ở, đi làm thuê bị bóc lột tận xương tận tủy. Chú cũng chả phải có lý lịch thơm ngon như từng là công nhân quét dọn nhà in, cai đồn điền, thợ rừng hay… hoạn lợn. Chú cũng chẳng phải chiến sỹ quân đội hay công an chiến đấu thương tích đầy mình, vào tù, ra tội như lớp cộng sản đầu tiên lãnh đạo nước này. Nhưng chú lại là điển hình cho một lớp “lãnh đạo mới”, trưởng thành nhờ… “đạo đức cách mạng kiểu đảng muốn”. Nghĩa là đảng đã bảo gì, chủ nghĩa, triết lý sống gì đảng đã nhồi nhét cho thì CÓ CHẾT CŨNG PHẢI NHẮM MẮT TUÂN THEO…

H2Từ con số 0 to tướng trở thành đệ nhất đế vương được đón tiếp huy hoàng thế này làm sao mà có thể thay đổi tư duy được?

Cả đời chú, từ một anh học trò nông dân vùng tề Đông Hội – Đông Anh – Vĩnh Phú (thời đó chưa bị sáp nhập vào Hà Nội), quanh năm một bộ đồ nâu, chân đất đi học cấp 1. Lên cấp 2 là hết tiếng súng kháng Pháp, chú được theo học bao cấp ở trường Nguyễn Gia Thiều (Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội), rồi được chọn ngay vào đại học bao cấp xã nghĩa khoa ngữ văn theo tư tưởng Mác-Lê không mất tiền. Và, chú ấy bỗng trở thành “của hiếm” của giai cấp công nông kiểu mới, một “viên ngọc quí” của cái đảng bị thành kiến là ít học hoặc học tắt, học giả, học vờ… Rồi cứ thế đảng chú bế chú leo lên vù vù. Vào đảng năm 23 tuổi (1967), kể ra chú có thể làm lớn sớm hơn, nếu mấy cụ lãnh tụ cũ sớm “củ thủy tiên”, hoặc không ham chức quyền, quyết “vì đảng vì dân” cho đến phút còn ngồi được trên xe lăn không cần người đỡ, hoặc méo miệng, mắt mù. Cho nên, chú đành phải vào Bộ CT rồi tổng bí thư lúc đã quá lục tuần (2011) sau khi đã cầm đầu mọi cơ quan lý sự luận cao nhất với đủ thứ danh vị học vị hiếm có xưa nay của một tổng bí thư của đảng chú ấy: Giáo sư-tiến sỹ-ủy viên bộ chính trị”! Nghĩa là: Chẳng gì chú cũng là loại “lão thành cách mạng mới”, có vốn học hành hơn hẳn mấy tể tướng sai bảo vây quanh. Mà không phải tiến sỹ loại thường đâu nhá! Tiến sỹ cao cấp bảo vệ đảng được Viện Hàn Lâm Khoa Học Mắc-Sờ-Lê-Nhịn, trung tâm đầu não của cách mạng vô sản thế giới Mát-sơ-cơ-vá cơ đấy! Không phải lèm nhèm như mấy chú tốt nghiệp học ngoài giờ ở học viện Nguyễn Đức Bình đâu! 

Bởi dzậy, có rất nhiều người trông mặt mà bắt hình dong, thấy chú mặt mày luôn nghiêm nghị ngang, bằng, sổ, ngay, nói cười chỉ nhếch mép thì nắm bắt ngay được: CÁI TAY NÀY RẤT CHI LÀ TỰ KIÊU, TỰ TIN, COI MỌI NGƯỜI XUNG QUANH KỂ CẢ ĐỒNG CHÍ ĐỒNG RẬN BÊN MÌNH ĐỀU CẦN PHẢI DẠY BẢO HẾT!

Và cứ thế, chú ấy cứ thẳng đường tiến bước, lên lớp, chỉ đạo tất cả mọi người, mọi nơi, mọi lúc bằng tất cả những “kinh kệ” chú ấy đã khổ công tu luyện mấy chục năm trời! Chẳng e ngại gì, chẳng nể nang ai xất! Và với sự tự tin ở mình, ở cái đạo, cái triết lý Mác-Lê bất di bất dịch, chú là một tổng bí thư có bản lãnh nói dối mà mặt vẫn lạnh như tiền bậc nhất từ trước đến nay, đến mức có người cho là chú ấy đã lú lẫn và đặt cho chú cái tên“Tổng Lú”! Nổi tiếng “nói dối lem lẻm, nói dối không biết ngượng” là vụ giàn khoan HD981 của Tầu cộng vào thăm dò tại biển VN khiến cả thế giới và đồng bào trong nước biểu tình rầm rộ, nhưng với chú Trọng thì; “Tình hình Biển Đông chưa có gì… mới!” (*)

Riêng mình, ngay sau tháng 4 năm 2012, sau khi chú ấy bị Brazil đóng sập cửa xuýt dập mặt, dập mũi vì ba hoa xịt tốc bảo vệ “cái chủ nghĩa XH khát vọng của loài người” và tiên đoán nó sẽ chiến thắng khắp nơi như một “quy luật biện chứng”(?!) ngay trước mũi “đế quốc Mỹ” có 100 cây số, giữa cái đất Cuba mà chính lão trùm cộng sản (dỏm) Fidel cũng phải tuyên bố trước đó là “Chủ nghĩa xã hội không thích hợp với Cuba nữa”, thì ngay lập tức mình đã có nhận định hơi khác một chút trong entry: CHÚ TRỌNG KHÔNG HỀ LÚ ! Và cố gắng chứng minh rằng CHÚ ẤY BIẾT RẤT RÕ MÌNH MUỐN GÌ VÀ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ TRỞ THÀNH LÃNH TỤ CỘNG SẢN CUỐI CÙNG SỐNG CHẾT VỚI NHỮNG TÍN ĐIỀU CHÚ ẤY ĐÃ THEO ĐUỔI BAO NĂM QUA!

Và chú ấy sẽ tiếp tục nói dối, nói láo, nói ngược ngạo với mọi thực tế đang xảy ra trên trái đất này, một cách rất “thuộc bài” chứ KHÔNG HỀ LÚ LẪN! Thậm chí chú ấy đã từng lý sự rất hùng hồn về những điều mà con nít cũng thừa biết là nói láo!    

Tóm lại, chú là một loại TÀI ĐỨC VẸN TOÀN (tiến sỹ – vua mà không có lâu đài, đồn điền, biệt thự ở nước ngoài, không vợ con giầu có bất thường, không kiếm vợ trẻ, không chơi trống đồng, ngà voi….)

Thế là, chú  cứ hiên ngang mà tuyên bố, mà dạy dỗ, mà đe nẹt, mà dọa “xử lý” những ai có ý định đưa cả dân tộc này đi theo con đường “dân chủ phản động”, “tam quyền phân lập” “đa nguyên, đa đảng”, “dân chủ thiếu lãnh đạo” giống như mọi nước tư bản để rồi âm mưu  từ  bỏ mọi lý thuyết “khoa học và biện chứng” mà chú đã học nằm lòng dù chú biết rằng: bỏ con đường mà chú tự thấy “hết thế kỷ này cũng chưa chắc đã tới”, chú sẽ chỉ còn là… một cái xác vô hồn đã chết lâm sàng từ lâu nhưng vẫn được “ướp lạnh” để chờ ngày đưa đi tiêu huỷ.

Nói nôm na là:

1- ĐẢNG CHÚ ĐÃ BIẾN CHÚ TỪ CON SỐ 0 THÀNH MỘT ÔNG VUA ĐẦY QUYỀN LỰC, VẬY THÌ CÓ CHẾT CŨNG BẢO VỆ ĐẢNG VÀ CÁC ÔNG TỔ SƯ CỦA ĐẢNG, TÂY CŨNG NHƯ TẦU HAY VIỆT, ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG!

2- CHÚ MUỐN SỐNG NHƯ MỘT NGƯỜI CỘNG SẢN VÀ CHẾT TRÊN CƯƠNG VỊ  MỘT LÃNH TỤ CỘNG SẢN CUỐI CÙNG TRUNG THÀNH VỚI HAI ÔNG TÂY ĐẦU HÓI, RÂU XỒM CHỨ KHÔNG ĐỂ… “TỰ DIỄN BIẾN”!

Và đã từ lâu, mình yên trí với nhận định: Chú Trọng là một loại sống với dối trá và sẽ chết cùng dối trá! Cho nên chú ấy nói gì là lập tức mình cứ nghĩ ngược lại! Đó sẽ là lời giải đáp cực kỳ chính xác! Ví dụ chú ấy nói với cử tri rất lễ phép: Dạ! Thưa các cô, các bác, lần này đổi mới là đổi mới đồng bộ, toàn diện, mạnh mẽ, nhưng phải… “có nguyên tắc!” (?) Riêng đối với quốc hội, với TW (trung ương), thì chú ấy còn cao giọng giải thích thêm: “đổi mới thể chế không có nghĩa là đổi mới về chính trị mà chỉ là đổi mới về tổ chức, về đường lối” hoặc “dân chủ nhưng là dân chủ xã hội chủ nghĩa, có lãnh đạo, có tập trung, có kỷ cương ”…

Nghĩa là: chú ấy vừa “nói thiệt” tí chút để rồi sẽ “giải thích”, “bổ sung” ngay bằng những điều cực kỳ giả dối! Phải hiểu ngầm là: “Nói chơi vậy thôi! Chứ chẳng có đổi mới,đổi cũ gì xất nếu không có sự chỉ đạo của tôi cả!” Biết làm sao được!? Vì cứ nói thật mãi thì chỉ có mà….tự sát!

H3Sang Mỹ gác một bên Mác Lê và chủ nghĩa sờ-hờ là chuyên dối trá để kiếm đô la

H4Về nhà ôm hôn đồng chí 4 tốt mới là chuyện thiệt thà

Tuy nhiên, tình hình vài năm gần đây, khi nội bộ các chú trên “thượng tầng cơ cấu” xem chừng tư tưởng mỗi người một phách, quyền lợi mỗi vị một vênh, lý luận mỗi ngày một bí, đến nỗi đảng trở thành một “thể chế chính trị không ý thức hệ” (David Shambaugh –W.S.J ). Thế là phong trào “thỉnh thoảng nói thật cho được lòng dân” hay xảy ra với đủ mọi thành phần “sống để mà nói dối, nói lừa thiên hạ”!

Tổng Trọng đôi khi cũng nổi hứng tham gia “nói thật cho vui” khiến mình luôn phải giật mình “xét lại” những nhận định của bản thân mình: “Hay là chú Trọng cũng đã ‘tự diễn biến’?” Hay là chú ấy cũng đang có ý định “thay đổi” cái gì đây chăng? Nhất là, qua chuyến thăm Mỹ, chú ấy giấu béng mọi từ ngữ ngợi ca chủ nghĩa xã hội, thậm chí khiêm nhường tự nhận “Nước chúng tôi còn nghèo nhất trong khối tham gia TPP”, “dân chủ và nhân quyền, chúng tôi còn phải phấn đấu nhiều” v.v… làm không ít những tay nhận định tình hình trong và ngoài nước cho là “VN đã có xu hướng xoay trục về phía Mỹ”, thậm chí còn có cả những bài viết lạc quan đến mức: “Sẽ có tù nhân lương tâm được thả hàng loạt”, hoặc “xã hội dân sự, hội đoàn tự do sẽ được công nhận!”

Ngay trong bài diễn văn khai mạc đại hội TW lần thứ XIV vừa rồi, có thể vì lý do “thử lòng đồng chí ta xem sao”, chú Trọng đã không hề một lần nhắc đến hai chữ Mác-Lê và cụm từ “xã hội chủ nghĩa”! Thế là ào ào hàng loạt bài được tung ra cả lề phải lẫn lề trái, nào là: “Nhân quyền sang trang – VN chính thức công nhận xã hội dân sự”!? Thậm chí “Xã hội chủ nghĩa biến mất khỏi Đại Hội TW XIV”…

Nhưng, như để trả lời cho cái mọi dự đoán “tếu do hiểu nhầm” này, ngay trong bài diễn văn bế mạc, chú Trọng không ngừng nhắc đi nhắc lại cái sự trung thành với Đảng, với chủ nghĩa XH, với  đường lối kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nhiều đến mức nghe rác cả tai mà chú vẫn cứ thao thao bất tuyệt về cái chế độ ưu việt mà “không thể cá nhân hay tổ chức nào đủ năng lực, bản lãnh và uy tín có thể thay thế được”. Chú cũng không quên đặt lại vị trí Đảng do chú đứng đầu lên trên Tổ Quốc và Nhân Dân mà các đồng sự của chú ấy trót tự động thay đổi cái trật tự không thể thay đổi: Tất cả phải là ĐẢNG TRÊN HẾT. Đặc biệt với lực lượng võ trang và truyền thông báo chí thì chú ấy nghiêm khắc yêu cầu “Không được lơi là, luôn phải sẵn sàng trong mọi tình huống bất thường có thể xảy ra do “lực lượng thù địch” đang ra sức xuyên tạc, “âm mưu lật đổ”… Không nửa lời về những chuyện “đã rồi”t rên các đảo Gạc Ma, Chữ Thập, những sân bay, những đảo nhân tạo, những ngọn hải đăng Tầu soi đường cho toàn thế giới đi lại trên Biển Đông của các đồng chí… “4 đểu”!

Tóm lại:  MỌI SỰ THẬT MÀ CHÚ ẤY NÓI RA CHẲNG QUA LÀ ĐỂ LÀM CÁI CỚ CHO CHÚ ẤY PHÁT TRIỂN THÊM TÀI NÓI DỐI MÀ THÔI!

Thật vậy, nếu chú ấy có nói thiệt về sự thối nát của bộ máy do chú ấy là lãnh đạo tối cao rằng: “Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, hoặc tham những nhìn đâu cũng thấy, sờ đâu cũng có”… làm khối người nghe nghĩ rằng: “Kể ra cái ông tổng này cũng khá đấy!” Thì ngay sau đó, chính từ miệng chú ấy lại chữa chạy cho cái sự thật rất có hại cho uy tín của đảng bằng một câu nghe có vẻ có học, có đọc, có hiểu biết… là:“Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ… Cho nên chúng ta phải xem xét, bĩnh tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt… 

Hoặc vừa hứa với cử tri là đảng quyết tiến hành chống tham những không khoan nhượng (rất thiệt) thì lại vội nói dối (để bảo vệ đảng chú ấy) là: “Phải bình tĩnh, tỉnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định”.v.v…

Túm lại là: Mình đã có một chút nhận định mới về cái chú tổng Trọng đặc biệt này:

1- Chú ấy chắc chắn là loại “tử vì đảng”, không thể chờ mong có một chút gì là đột phá trong tư duy vì chú ấy quá toại nguyện với sự đổi đời đến không ngờ của mình! Vậy thì, Chết trong cương vị lãnh tụ cộng sản cuối cùng còn vinh dự hơn là Lên đến tột đỉnh cao mà lại “mang tiếng” là một tên phản bội như Góoc-ba-chốp!

2- MỌI ĐIỀU THIỆT CHÚ NÓI RA CHẲNG QUA LÀ CHỈ ĐỂ CÒ MỒI CHO NHỮNG ĐIỀU CHÚ PHÁT TRIỂN CÁC LUẬN ĐIỂM DỐI TRÁ THÂM CĂN CỐ ĐẾ CỦA CÁC VỊ TIỀN BỐI TÂY, TA, TẦU ĐÃ DẠY CHÚ MÀ THÔI…

Nói nôm na là: CHÚ CÓ NÓI GẦN NÓI XA GÌ CHẲNG QUA CŨNG CHỈ LÀ ĐỂ TĂNG GẤP HAI BA LẦN… NÓI DỐI!

Tin tưởng gì được ở ba cái chuyện “nói thiệt… giả vờ” của chú ấy cơ chứ!

H5Chú tổng trước sau cũng quyết tử vì đảng và thề chết trên cương vị một lãnh tụ cộng sản cuối cùng

___

(*) Ghi chú của trang Ba Sàm: Có lẽ tác giả nhầm. Vụ giàn khoan HD981 mới xảy ra hồi tháng 5 năm 2014, nhưng chuyện ông Nguyễn Phú Trọng nói,chưa cần báo cáo tình hình biển Đông vì so với báo cáo của Bộ Ngoại giao tại kỳ họp thứ 6, đến nay không có gì mới“, là chuyện đã xảy ra từ năm 2010, khi đó ông Nguyễn Phú Trọng đang giữ chức Chủ tịch Quốc hội.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »