Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 20th, 2015

►Luật sư vụ Đỗ Đăng Dư hứa ‘sẽ làm hết mình’

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2015

BBC

18-10-2015

Luật sư Trần Thu Nam cho hay các luật sư sẽ làm tất cả để làm sáng tỏ sự thực về cái chết của bị can 17 tuổi Đỗ Đăng Dư. Photo: FB Tran Thu Nam

Một luật sư trong vụ bị can vị thành niên Đỗ Đăng Dư bị đánh chết trong trại giam của Công an Hà Nội nói các luật sư ‘sẽ làm tất cả’ để đảm bảo cho sự thực khách quan trong vụ việc được đưa ra ánh sáng.

Trao đổi với BBC tuần này, Luật sư Trần Thu Nam, một trong mười bốn luật sư đã gửi thư kiến nghị lên chính quyền về vụ Đỗ Đăng Dư và là luật được gia đình nạn nhân, bị hại trong trại giam này mời bảo vệ lợi ích hợp pháp trong vụ án, nói:

“Chúng tôi đã vào cuộc một cách nhanh chóng, sau khi làm đơn trình báo của các luật sư, thì hôm nay, tất cả các luật sư đã nộp hồ sơ xin cấp giấy chứng nhận người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho cháu Dư, cho gia đình người bị hại trong vụ án mà cháu Dư bị đánh chết,” luật sư nói với Bàn tròn của BBC hôm thứ Năm.

“Tiếp theo nữa, chúng tôi đã soạn những văn bản gửi các cơ quan tiến hành tố tụng của huyện Chương Mỹ để yêu cầu cung cấp cho gia đình những văn bản tố tụng như là các lệnh bắt giữ, rồi các lệnh tạm giam, rồi các lệnh khởi tố đối với cháu Dư trong hồ sơ vụ án mà cháu Dư là bị can vụ án trộm cắp.

“Để chúng tôi đánh giá xem việc mà đã tạm giữ, tạm giam của cháu Dư đã có đúng pháp luật hay không và chúng tôi sẽ làm tất cả những việc theo trình tự quy định của pháp luật để xác định ra nguyên nhân dẫn đến cái chết của cháu Dư có đúng là cháu Vũ Văn Bình đánh không, hay là những đối tượng nào khác, thì chúng tôi sẽ phải xác định…”, ông Trần Thu Nam nói với BBC.

Hôm 12/10, một thư kiến nghị dưới dạng ‘Đơn trình báo’ đã được nhóm luật sư 14 người thuộc Liên đoàn Luật sư Việt Nam, trong đó có các luật sư Ngô Ngọc Trai, Nguyễn Thanh Bình, Lê Văn Luân, Trần Thu Nam, Nguyễn Hà Luân, Hoàng Văn Hướng, Phan Hữu Thư, đã được gửi tới Bộ trưởng Công an, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội đề nghị chính quyền điều tra, xác minh vụ việc.

Tiếp tục trợ giúp

Hôm thứ Sáu, trên trang Facebook cá nhân của mình, Luật sư Trần Thu Nam cập nhật thêm về việc các luật sư tiếp tục trợ giúp trong vụ án Đỗ Đăng Dư.

Ông viết: “Hiện nay có thêm Công ty Luật TNHH (Trách nhiệm Hữu hạn) Quốc tế Hồng Thái và Cộng sự của Luật sư Nguyễn Hồng Thái sẵn sàng tham gia tố tụng hoặc các kiến nghị khác để trợ giúp cho gia đình.

“Ngoài ra, còn hai nữ Luật sư sẵn sàng sát cánh cùng người phụ nữ mất con là bà Đỗ Thị Mai trong vụ án.

“Tôi sẽ thông báo các thông tin này đến gia đình bà Mai biết để làm các thủ tục mời Luật sư theo Luật định.

“Khi nào hoàn tất các thủ tục tôi sẽ công khai danh tính của các nữ Luật sư sau.

“Chúng tôi, các Luật sư xin chia sẻ nỗi đau mất mát cùng cha, mẹ của cháu Đỗ Đăng Dư!”, Facebook của Luật sư Nam viết.

Tin cho hay, gia đình nạn nhân là bị can vị thành niên Đỗ Đăng Dư, người bị thiệt mạng hôm 10/10 trong Trại Giam số 3 ở Hà Nội, đã gửi đơn cầu cứu tới Cao ủy Liên Hiệp Quốc.

Trong lá đơn được gửi một tuần sau cái chết của con trai mình, bà Đỗ Thị Mai, mẹ của nạn nhân hôm 16/10 đã yêu cầu làm sáng tỏ cái chết. Lá đơn viết:

“Ngày 10/10/2015, con trai tôi là Đỗ Đăng Dư đã tử vong sau hơn hai tháng bị tạm giam trại tạm giam số 3 Công an thành phố Hà Nội.

“Cái chết của con trai tôi quá nhiều uẩn khúc, gia đình tôi không tin rằng con trai tôi bị bạn tù đánh chết.”

Có nhiều dấu hỏi

Blogger Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) từ Đức cho rằng có thể nạn nhân Đỗ Đăng Dư đã qua đời sớm hơn ngày 10/10 không như những gì đã được loan báo.

Tại bàn tròn trực tuyến của BBC hôm 15/10, ông Bùi Thanh Hiếu,

tức blogger Người Buôn Gió, một trong số nhiều nhà hoạt động trên mạng xã hội đã theo dõi và bình luận về vụ Đỗ Đăng Dư, cho rằng có nhiều ‘dấu hỏi và mâu thuẫn’ trong vụ nạn nhân này bị một ‘bạn tù đánh chết’ trong trại tạm giam.

Trình bày quan điểm dưới dạng những giả thuyết, blogger từ Berlin, Cộng hòa Liên bang Đức nói:

“Bà (Đỗ Thị) Mai mẹ của cháu Dư có nói rằng lúc 10h ngày 4/10, công an gọi bà đến trại giam để nhìn thấy con, cái sự việc bị đánh này xảy ra lúc 8h30 theo báo chí (Việt Nam), đến 10h, công an gọi bà đến trại để nhìn con, tất cả những kinh nghiệm của tôi ở trong trại giam (cho thấy rằng) không bao giờ công an người ta gọi người nhà đến ngay lập tức như thế, trừ trường hợp đã tử vong.

“Và ở trong vấn đề này, bà Mai nói rằng khi bà đến nơi rồi, bà nhìn thấy con bà không nói năng gì và đang nằm bất tỉnh, có thể bà Mai chưa thể khẳng định được rằng con bà còn sống lúc ấy hay không. Cho nên tôi hỏi rằng sau đấy một quá trình người ta chuyển đi thì không ai thấy cháu Dư đều ở trạng thái mê man, bất tỉnh, mà nhiều người nói rằng là có nước vàng rỉ ra.

“Tôi nghĩ nguyên nhân tử vong này bây giờ phải làm rõ ràng nó xảy ra lúc 18h30 của ngày 10/10 hay nó xảy ra ngay lúc mà xảy ra sự việc, tức là 8h30 ngày 4/10 xảy ra sự việc ‘đánh nhau’? Mười giờ thì công an gọi bà Mai vào. Tất cả những trường hợp mà tôi đã từng kinh qua trong các nhà tù, thì không bao giờ… Ở trong nhà tù thì họ đánh nhau nhiều và đi viện rất là nhiều, và họ thậm chí vài ba ngày hôm sau họ về, họ cũng chẳng báo gia đình.

“Bệnh viện lại đưa người tù đó trở về, còn trường hợp bị gãy xương tay phải bó bột, hoặc là liệt tay, liệt chân, thì cũng phải một, hai tháng sau người nhà lên thăm thì mới biết, chứ họ không bao giờ họ gọi. Ở trong trường hợp này có một điểm rất đặc biệt, trái với mọi quy luật bình thường là chỉ 8h30 xảy ra việc đánh nhau, 10h công an đã gọi gia đình lên, và gia đình lên chỉ nhìn thấy cháu Dư đang ở trong trạng thái bất tỉnh, và từ lúc 10h của ngày 4/10 ấy đến lúc nhận xác đều hoàn toàn bất tỉnh.

“Cho nên tôi nghĩ rằng, thời điểm của cái chết này cần phải làm rõ. Cái việc mà khám tử thi, cháu Dư đã nằm ở trong một thời gian điều trị, thì các bác sỹ có thể chụp siêu âm, cắt lớp, họ có thể xác định được nguyên nhân tử vong hay nguyên nhân bệnh lý, hoàn toàn họ có thể xác định được rồi, ngay ở trong thời điểm mà họ ở bệnh viện rồi, cho nên việc khám nghiệm tử thi, tôi hoàn toàn tôi thấy rằng việc ấy chỉ mang tính chất thủ tục,” ông Bùi Thanh Hiếu nêu quan điểm.

Điều không bình thường

Luật sư Trần Quốc Thuận nói vụ Đỗ Đăng Dư đã đang làm công luận liên hệ tới ít nhất 226 người bị chết trong các trại giam ở Việt Nam vài năm trở lại đây.

Từ Sài Gòn, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, bình luận về vụ án, ông nói: “Bà Đỗ Thị Mai được gọi vào và vào thì không cho vào, ở đây gọi vào bảo là con bị bệnh thế này, thế kia, thế thì gọi vào như vậy, tôi cho là một hiện tượng không bình thường.

“Bởi trong trại giam, chuyện đánh đập bị thương tật, như có luật sư mới trình bày, như (ý kiến) của anh Bùi Thanh Hiếu trình bày, thì tôi cho rằng chuyện đánh nhau trong trại giam rồi bị thương tật này kia, nhưng mà tự nhiên có người gọi gia đình chạy vào rồi thế này, thế kia, thì đó là… những hiện tượng đó không bình thường.

“Những hiện tượng đó làm cho người ta liên hệ đến là trong các năm vừa qua đến 226 người bị bắt, rồi bị chết trong trại giam vì lý do này, vì lý do khác, v.v… người ta suy nghĩ đến chuyện đó. Cho nên tôi nghĩ người ta sốt ruột rồi cho… công an nên an toàn trong các trại giam, đây là trại giam của các trẻ em vị thành niên, tức là dưới 18 tuổi, thì dĩ nhiên là trong thông báo mà báo chí đăng, dường như đọc, thấy nó có vẻ hoàn toàn là đúng luật cả.

“Nào phê chuẩn trại giam thiếu niên, rồi ba cháu kia (giam chung) cũng thiếu niên này kia, thì hình như không có chuyện gì. Nhưng mà (cái) tự nhiên không có chuyện gì đó, cần phải điều tra nó có chuyện gì trong cái không có chuyện gì đó,” Luật sư Thuận nói với BBC.

Hôm thứ Năm, từ Đà Nẵng, blogger, nhà báo tự do Trương Duy Nhấtcũng bình luận thêm về vụ Đỗ Đăng Dư, đặc biệt là từ góc nhìn, động thái của giới luật sư và giới báo chí, ông đề xuất cần làm gì để làm giảm thiểu các vụ việc như đã xảy ra với bị can vị thành niên mới tử vong ở tuổi 17 ở Hà Nội.

“Trong những vụ việc như thế này, thì làm sao để hai lực lượng chúng ta tự tham gia thế nào để làm đối trọng, để làm giảm bớt cái oan sai và những cái gọi là tự tung, tự tác ở phía cơ quan điều tra. Đó là lực lượng luật sư và báo chí,” ông Trương Duy Nhất nói.

Tuần qua, trên mạng xã hội và dư luận tiếp tục có nhiều bình luận về vụ việc Đỗ Đăng Dư bị thiệt mạng, một số cho rằng chính quyền nên có lời xin lỗi ‘công khai’ và ngay lập tức trước với gia đình nạn nhân trên truyền thông đại chúng về việc để vị thành niên này bị chết trong trại tạm giam, thay vì là ‘giữ im lặng’.

Cũng có những ý kiến khác đặt dấu hỏi về việc liệu lãnh đạo công an thành phố Hà Nội đã ‘làm tròn trách’ nhiệm hay chưa trong vụ Đỗ Đăng Dư, trong khi đó, việc để tới ít nhất 226 nạn nhân thiệt mạng trong các trại giam trong vài ba năm trở lại đây, theo số liệu được truyền thông Việt Nam loan bố, có thuộc ‘pham vi trách nhiệm’ của lãnh đạo Bộ công an và ngành này hay là không?

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Thời Sự | Leave a Comment »

► Vụ án cái chết của Đỗ Đăng Dư: các luật sư tham gia bào chữa là vì “trách nhiệm xã hội”

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2015

Thảo Gạo

Tác giả gửi tới Dân Luận

Gia đình không có tiền, lại là vụ án có phần “nhạy cảm” trong văn hóa chính trị tại Việt Nam hiện nay khi mà công an, lực lượng lâu nay nắm quyền sinh quyền sát trong tay, liên quan trực tiếp đến vụ việc. Nhưng không vì thế mà các luật sư, những người góp phần bảo vệ công lý lại tránh né tham gia. Không những tham gia, họ còn khẳng định là miễn mọi loại phí trong quá trình tố tụng. 

Vậy động cơ nào khiến họ tham gia không vụ lợi vụ án phức tạp và đầy bất trắc này? Người viết bài này có một cuộc gặp gỡ và trao đổi với thân nhân của Dư và các luật sư đại diện để làm rõ phần nào thắc mắc của bạn đọc.

Từ trái qua phải: Ông Đỗ Đăng Kỷ (chú ruột Dư), LS Lê Văn Luân, LS Trần Thu Nam, LS Nguyễn Hà Luân, LS Ngô Ngọc Trai, bà Đỗ Thị Mai (mẹ Dư), hai pv. Ảnh: Facebook Trần Thu Nam.

Chiều ngày 13/10/2015, tại văn phòng của luật sư Trần Thu Nam, nhóm các luật sư tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình Đỗ Đăng Dư có một cuộc gặp gỡ cùng thân nhân của Dư và báo chí. Mục đích chính của buổi gặp gỡ là tiến hành các thủ tục “mời luật sư” từ phía gia đình. Ngoài những luật sư tham gia từ đầu, trong vụ án mà Dư là bị can, thì hiện nay vụ việc này đang nhận được sự quan tâm đặc biêt của giới luật sư.

Cuộc gặp gỡ, ngoài các phóng viên có mặt để đưa tin, phía gia đình có bà Đỗ Thị Mai – mẹ Dư và ông Đỗ Đăng Kỳ -chú ruột của Dư còn phía luật sư có bốn người, bao gồm có hai luật sư là Trần Thu Nam và Lê Văn Luân tham gia từ vụ án mà Đỗ Đăng Dư là bị can, hai anh vẫn giữ nguyên tư cách ở vụ án thứ hai, trong đó gia đình Đỗ Đăng Dư là nguyên đơn. Ngoài ra, luật sư Ngô Ngọc Trai và luật sư Nguyễn Hà Luân cũng tiến hành thủ tục để trở thành đại diện pháp luật chính thức cho gia đình Dư.

“Hiện nay, đã có ba văn phòng luật sư và năm luật sư tham gia tố tụng để bảo vệ quyền lợi cho gia đình cháu Dư.” – luật sư Trần Thu Nam chia sẻ. Luật sư Nam là người tham gia hỗ trợ pháp lý cho gia đình từ rất sớm. Anh cũng là người chứng kiến khám nghiệm tử thi và từ chối ký vào biên bản khám nghiệm do: “Biên bản đó chỉ mô tả các tổn thương bên ngoài mà thiếu các chi tiết bên trong như: sọ não, các cơ quan nội tạng,…” – anh giải thích với báo chí.

Trò chuyện cùng gia đình, luật sư Ngô Ngọc Trai nhấn mạnh rằng: “Chúng tôi cần văn bản hợp đồng bởi vì đó là thủ tục bắt buộc. Tuy nhiên, trên hợp đồng ghi rõ là miễn phí. Chúng tôi sẽ bảo vệ quyền lợi của gia đình đến cùng mà không thu bất cứ một loại phí nào.” –luật sư Trai vừa nói, vừa chỉ vào bản hợp đồng.

Gia đình Dư, những người nông dân chân chất, hiếm khi có cơ hội làm việc với luật sư cũng như thành viên của các tổ chức Xã hội Dân sự nên họ có phần e dè thậm chí có đôi chút nghi kị trước sự giúp đỡ chủ động và… “miễn phí” của người khác. Những ngày qua, người viết bài này có cơ hội tiếp xúc, đồng hành cùng gia đình Đỗ Đăng Dư, đã chứng kiến các ánh mắt nghi ngờ, những câu hỏi từ phía người thân của Dư khi nhiều nhà hoạt động cùng các luật sư tìm đến và hỗ trợ gia đình về pháp lý, truyền thông cũng như tài chính…

“Tôi không hiểu các anh có phải là do tổ chức nào cử đến với mục đích gì hay không, mà sao đối tốt với chúng tôi vậy?” –người thân của Dư thắc mắc với một nhà hoạt động vì nhân quyền sau một đêm thức trắng của anh ấy trước nhà xác bệnh viện Bạch Mai để ủng hộ gia đình.

“Cần lên tiếng để tránh những cái chết tương tự”

Để giải thích rõ cho gia đình hiểu, luật sư Ngô Ngọc Trai nói: “Em Dư mất, tôi biết là gia đình rất đau buồn, nhưng chúng ta có nghĩa vụ phải làm rõ sự việc. Nghĩa là không phải chỉ tìm kiếm công lý cho một mình em Dư, mục đích đó là chính, nhưng còn có một mục đích cao cả hơn nữa đó là gửi một thông điệp đến chính quyền, đến những cơ quan công quyền rằng họ phải chịu trách nhiệm cho những sai phạm của mình, cho những hành động thiếu trách nhiệm mà họ gây ra. Cũng là để cảnh báo, ngăn ngừa những việc tương tự xảy ra sau này.”

“Việc làm này có nhiều ý nghĩa như vậy, cho nên gia đình cũng cần có trách nhiệm xã hội. Chúng tôi làm vì trách nhiệm xã hội, mong rằng gia đình cũng như thế.” -luật sư Trai nói thêm –“khi có những bất công trong xã hội xảy ra, như lần này, chúng ta cần lên tiếng, cần hành động để tránh những cái chết tương tự.”

Thêm nữa, các luật sư bày tỏ rằng: Luật sư dù sao cũng là những người hiểu biết hơn so với nông dân nên họ cần chia sẻ điều đó với những người kém may mắn hơn mình.

“Trách nhiệm xã hội của luật sư”

Lâu nay, nghề luật sư luôn là một nghề nghiệp có “vị trí cao” trong xã hội. Được mọi người tôn trọng và ngưỡng mộ. Luật luật sư (năm 2006, sửa đổi năm 2012) đánh dấu bước ngoặt của nghề Luật sư tại Việt Nam.

Theo điều 3 của Luật luật sư sửa đổi năm 2012 quy định chức năng xã hội của luật sư: “Hoạt động nghề nghiệp của luật sư góp phần bảo vệ công lý, các quyền tự do, dân chủ của công dân, quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân, cơ quan, tổ chức …”

Dựa trên Luật luật sư, Hội đồng Luật sư Việt Nam đã đưa ra bộ Quy tắc Đạo đức và Ứng xử nghề nghiệp Luật sư Việt Nam. Một trong số đó là: “Trợ giúp pháp lý miễn phí là lương tâm và trách nhiệm nghề nghiệp của luật sư. Luật sư có nghĩa vụ thực hiện trợ giúp pháp lý miễn phí cho người nghèo và các đối tượng khác theo quy định của pháp luật, Điều lệ Liên đoàn Luật sư Việt Nam bằng sự tận tâm, vô tư và trách nhiệm nghề nghiệp như các vụ việc có nhận thù lao.” (Quy tắc 4 trong bộ Quy tắc Đạo đức và Ứng xử nghề nghiệp luật sư Việt Nam.”

Tại Mỹ, nơi mà các luật sư luôn được trọng vọng, những quy tắc đạo đức và ứng xử tương tự cũng tồn tại: “Xuất phát từ thuật ngữ La-tin có nghĩa “vì lợi ích công cộng”, pro bono public/pro bono là nghĩa vụ đạo đức đặt ra cho những người làm nghề thực hành luật. Theo đó, một luật sư có thể cung cấp dịch vụ pháp lý mà không tính phí với thiện ý đóng góp cho xã hội. Vì vậy nên các vụ việc được trợ giúp pháp lý miễn phí thường thuộc một số lĩnh vực và hoạt động như y tế, giáo dục, văn hóa – nghệ thuật, hỗ trợ nhóm người yếu thế trong xã hội, v.v..” –trích ABA Model Rules of Professional Conduct do Trương Tự Minh dịch, đăng trên tạp chí Luật Khoa.

Có thể thấy, trách nhiệm xã hội của các luật sư Việt Nam ngày càng thể hiện rõ rệt và đóng góp một phần không nhỏ vào sự bảo vệ công bằng, bảo vệ những người yếu thế, tác động đến các cơ quan quyền lực, giảm bớt oan sai.

Như đa số những người dân oan có hoàn cảnh khó khăn đang được hỗ trợ pháp lý miễn phí bởi một số luật sư, bao gồm các luật sư được đề cập ở trên. Chỉ là con số ấy còn tương đối nhỏ so với 8.928 luật sư trên cả nước, theo số liệu tính tới tháng 4/2015 do Liên đoàn Luật sư Việt Nam công bố.

————

Chú thích: “Trách nhiệm xã hội (social responsibility) là một khuôn khổ đạo đức đối với một thực thể, có thể là cá nhân hay tổ chức, có nghĩa vụ phải hành động vì lợi ích chung của xã hội.” (theo định nghĩa của Wikipedia).

“Trách nhiệm xã hội” phân loại thành “trách nhiệm xã hội của cá nhân” (individual social responsibility) và “trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp” (corporate social responsibility).

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Báo Thanh Niên trù dập cá nhân bằng luật rừng!

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2015

Báo Thanh Niên trù dập cá nhân bằng luật rừng!

 Nguyễn Hoài Nam

19-10-2015

Năm 2013 tôi bắt đầu điều tra mặt trận tham nhũng ở lĩnh vực Hàng hải, cụ thể là tảng băng chìm nạo vét. Đề tài đầu tiên là loạt bài điều tra “Nạo vét sông Thị Vải – sự mờ ám kinh tởm”.

.

Ngay sau khi báo đăng đủ 3 kỳ, ông Lê Văn Chiến – Giám đốc cảng vụ hàng hải Vũng Tàu xin gặp và làm việc với Ban Biên tập báo Thanh Niên. Tôi là người trực tiếp điều tra ròng rã 3 tháng liên tục, có nhiều ngày đêm liên tục 24/24 giờ để thu thập chứng cứ, nhưng không được tham dự buổi gặp mặt này. Và sau đó bài cuối cùng tôi viết 1.600 chữ thì nửa đêm Phó Tổng Biên tập Đặng Việt Hoa gọi điện cho tôi nói rằng có chị Vân An, cục phó Cục Báo Chí Bộ Thông tin Truyền Thông phía Nam, gọi điện gửi gắm chỗ Cảng vụ Vũng Tàu (Giám đốc Cảng vụ Vũng Tàu có em trai là trùm nạo vét).

.

Ngày hôm sau bài báo in bị cắt bỏ 900 chữ toàn những thông tin quan trọng có hại cho doanh nghiệp nạo vét.

.

Cuối năm 2013 tôi tiếp tục lên kế hoạch điều tra 4 công trình nạo vét duy tu luồng ở TP.HCM, Vũng Tàu và Quảng Ninh, kinh phí của Nhà nước bỏ ra hơn 200 tỉ đồng. Tôi làm việc với ông Nguyễn Minh Tùng, Giám đốc Công ty hàng hải Sao Mai, là nhà thầu chính hai công trình ở Vũng Tàu và TP.HCM kinh phí 83 tỉ đồng.

.

Ông Tùng hối lộ tôi một phong bì khủng, tôi cương quyết không nhận thì ông ta chạy…

.

Sau đó tôi bị chỉ đạo ngưng điều tra vì ông Hoa nói Ban Tuyên Giáo Trung ương can thiệp. Tôi không ngưng, quyết đưa vụ này ra ánh sáng, lập tức ông Hoa gọi điện thoại dọa “coi chừng ông Thông cho ông nghỉ việc”. Mặc dù hù dọa đuổi việc không lay chuyển được tôi, ông Hoa quay sang đe dọa “Mảng của ông hết sức nguy hiểm, ông thấy đúng thì cứ làm, nay mai ông gặp khó anh em khó chia sẻ”.

.

Đe dọa như vậy tôi vẫn không chùn bước, xin nghi phép ra Hà Nội phối hợp với cơ quan chức năng có trách nhiệm để “đánh án tham nhũng”. Kết quả là cơ quan CSĐT Bộ Công an khởi tố 8 bị can, bắt giam 5, thủ trưởng cơ quan CSĐT Bộ Công an viết thư riêng khen ngợi, Tổng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm Bộ Công an tặng giấy khen. Ban Nội chính Trung ương thưởng 50 triệu đồng vì có thành tích phòng chống tham nhũng.

.

Ở Cơ quan tôi bắt đầu từ đó tôi bị cô lập, bài viết (của tôi họ) không cho đăng để tôi bị thiếu chỉ tiêu và cơ quan quay sang áp dụng quy chế chế tài phạt gấp 3 lần số tiền nhuận bút bị thiếu, nhằm đánh vào kinh tế của tôi bởi tôi thà bị đuổi việc nhưng không chịu sống chung với lũ. Hậu quả là từ đầu năm tới giờ 9 tháng lương của tôi được hơn 90 triệu đồng, tôi bị phạt 64 triệu đồng.

.

Đồng lương làm may ít ỏi của vợ tôi không thể nuôi sống gia đình, để nuôi hai con ăn học, tôi phải làm nhiều nghề khác vào hai ngày cuối tuần, nhưng vẫn báo cáo công việc hàng ngày đầy đủ, hàng tuần báo cáo đề tài và triển khai viết và nộp xong đều không được đăng.

.

Sáng nay nhìn thấy bảng lương tháng 10 mà thê thảm, bị phạt 10,6 triệu đồng. Luật rừng của Báo Thanh Niên đề ra chỉ áp dụng cho PV và đã có rất nhiều PV như tôi bị phạt oan vì luật rừng này, nhưng họ chả dám kêu vì càng kêu càng bị… phạt.

.

Đúng như câu nói “Vừa ăn cướp vừa la làng”. Liệu các tờ báo khác có luật rừng này không nhỉ, hay chỉ có Báo Thanh Niên nhằm dằn mặt những PV không chịu sống chung với lũ?.

Posted in Báo chí- Quyền tự do ngôn luận, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►VN cần phải làm gì khi Mỹ đơn phương tuyên bố đưa tàu chiến vào vùng 12 hải lý các đảo nhân tạo ở TS?

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2015

Trương Nhân Tuấn

18-10-2015

Báo chí đăng tải, ngày 13-10, « Mỹ đã thông báo cho các đồng minh ở châu Á về kế hoạch tiến hành tuần tra gần các đảo nhân tạo mà TQ xây dựng tại Biển Đông. » « Các nước đồng minh » của Mỹ (được thông báo) ở đây có lẽ (ít nhứt) là các nước Úc, Nhật, Phi và Mã Lai. Bởi vì ta thấy sau đó viên chức hữu trách các nước này đều lên tiếng cho biết lập trường của quốc gia mình (về kế hoạch « tuần tra » của hải quân Hoa Kỳ). Danh sách « đồng minh » này không có Việt Nam.

Ông Lê Việt Trường, Phó Chủ nhiệm ủy ban An ninh Quốc phòng, cho biết điều này :

« đây mới là tuyên bố đơn phương từ phía Mỹ, tới nay Chính phủ Việt Nam chưa nhận được bất cứ một thông báo nào của nước này về hành động đưa tàu áp sát các khu vực đảo nhân tạo nói trên. » (báo Đất Việt, 16-10)

Không biết đến nay (18-10) VN có nhận được tín hiệu gì từ Hoa Kỳ hay chưa ? 
Sự việc Mỹ thông báo cho các đồng minh (thân cận) của mình kế hoạch tuần tra ở khu vực các đảo nhân tạo (mà TQ xây trên các cấu trúc địa lý thuộc chủ quyền của VN) mà không (hay chưa) thông báo cho VN cho thấy một thực tế là quan hệ quốc phòng Việt-Mỹ vẫn tồn tại nhiều nghi kỵ. Trên phương diện luật pháp (Luật quốc tế và Luật Biển VN), qua ý kiến của ông Lê Việt Thường trong bài báo đã dẫn, cho thấy quan điểm của VN và Hoa Kỳ có nhiều điều đối chọi.
Về quan hệ quốc phòng, sự nghi kỵ hai bên Việt-Mỹ là dĩ nhiên. Nó đến từ quan hệ nặng phần trình diễn hơn là thực chất của hai bên cựu thù địch. Quá trình hòa giải, 20 năm qua, xem chừng không đạt được bao nhiêu kết quả.

Về vấn đề pháp lý, có hai phương diện cần nói : về chủ quyền và cách diễn giải luật quốc tế.

Về chủ quyền, quan điểm của Mỹ, có thể chia làm hai giai đoạn. Giai đoạn một từ sau thế chiến Thứ II đến đầu thập niên 70. HK mặc nhiên nhìn nhận VNCH có chủ quyền tại HS và TS. Giai đoạn hai, cụ thể qua Tuyên bố năm 1995, nhân các biến cố TQ chiếm đá Vành Khăn, (đến nay chưa thay đổi), là HK không ủng hộ phía nào trong vấn đề chủ quyền lãnh thổ (tại hai quần đảo HS và TS).

Về « quyền tự do hàng hải », Hoa Kỳ diễn giải Luật Biển 1982 như sau :

Tàu bè (kể cả tàu chiến) của HK có quyền qua lại ở hai khu vực biển ZEE (kinh tế độc quyền 200 hải lý) và lãnh hải (12 hải lý).

Trong vùng 200 hải lý (của ZEE), Hoa Kỳ chủ trương chiến hạm của họ có quyền thao diễn mọi hoạt động, kể các các hoạt động dò thám.

Trong vùng lãnh hải 12 hải lý, tàu bè của Mỹ, kể cả tàu chiến, có quyền « qua lại không gây hại » mà không cần thông báo (hay xin phép) quốc gia cận biển. 
Quan niệm « tự do hàng hải » của Hoa Kỳ được phần lớn các nước trên thế giới chia sẻ.

Trong khi Luật Biển VN (và TQ) thì quan niệm :

Trong vòng 200 hải lý của vùng Kinh tế độc quyền, tàu bè qua lại phải tôn trọng nguyên tắc « qua lại không gây hại – passage inoffensif ».

Trong vùng lãnh hải 12 hải lý, tàu bè dân sự được quyền qua lại « không gây hại », nhưng các loại tàu chiến thì phải xin phép trước.

Kế hoạch « tiến hành tuần tra » vào khu vực 12 hải lý các đảo nhân tạo của hải quân (và không quân) Mỹ (nếu) thực thi (thì sẽ) đúng như Tuyên bố Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter :

« Quân đội Mỹ có quyền đi lại trên biển và bay qua không phận những khu vực mà luật pháp quốc tế cho phép, bao gồm cả Biển Đông ».

Trên lý thuyết, quan điểm trái ngược cách diễn giải Luật Biển 1982, mặc dầu việc tuần tra của Mỹ sẽ mang lại lợi ích về an ninh quốc phòng cho VN, hành vi của Hoa Kỳ trong chừng mực có thể làm thuơng tổn đến chủ quyền của VN.

(Trong bài báo đã dẫn, ông Lê Việt Thường có vịn đến các nội dung của Luật Biển của VN, nhưng điều này không cần thiết. VN là thành viên của Công ước 1982, Luật Biển của VN phải ở dưới, đồng thời tuân thủ theo nội dung của luật quốc tế về Biển 1982.)

Trước tuyên bố của Hoa Kỳ (về kế hoạch tuần tra ở các đảo), VN vẫn chưa có một thái độ dứt khoát, cho biết lập trường chính thức của VN ra sao. Ngoại trừ ý kiến của ông Lê Việt Trường, Phó Chủ nhiệm ủy ban An ninh Quốc phòng.

Ý kiến của ông Trường (trong bài báo) có phù hợp với lợi ích của VN hay không ?

Một số điều cần bàn lại.

Thứ nhứt : HK có cần phải « xin phép » VN để đi vào khu vực biển này hay không ?

Dẫn lại nguyên văn lời ông Lê Việt Trường :

Dẫn : « Việc Trung Quốc thực hiện các hoạt động tôn tạo, bối đắp các đảo, bãi đá ngầm, rạn san hô tại hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam) không được phép của Nhà nước Việt Nam là hành động phi lý và hoàn toàn không có giá trị, không thể hy vọng có được chế độ pháp lý theo Công ước của LHQ 1982 về luật biển, vì lịch sử của vấn đề là Trung Quốc đã thực hiện hành động chiếm đóng trái phép bằng vũ lực, hoàn toàn vi phạm luật pháp quốc tế.

Việt Nam mới là nước có quyền chủ quyền và quyền tài phán tại hai quần đảo này. Do đó, khi ra vào khu vực 12 hải lý ở các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, phía Mỹ phải thông báo với cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam và phải thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam ». Hết dẫn.

Thứ nhứt, ý kiến của ông Trường (về việc tàu bè đi vào khu vực 12 hải lý của các đảo) là thể hiện quan điểm của Luật Biển VN. Như đã nói, cách diễn giải về « tự do hàng hải » theo Luật quốc tế về Biển 1982 giữa VN và HK có sự trái ngược.

Theo thông lệ, nếu có sự trái ngược về cách diễn giải một điều luật trong bộ Luật Biển 1982, thì chỉ có Tòa CIJ, hay một Tòa có thẩm quyền về luật biển mới có thể giải thích nội dung của điều luật này.

Tuy nhiên, nếu đứng trên quan điểm lợi ích dân tộc, ta thấy nếu kế hoạch tuần tra của HK trở thành hiện thực thì VN có lợi nhiều hơn. VN không có gì để mất, ngay cả khi HK cho tuần tra vùng biển thuộc các đảo hiện do VN kiểm soát. Đây là một dịp may hiếm có để hóa giải tham vọng bành trướng của TQ ở Biển Đông, nhứt là khu vực Trường Sa.

Điểm thứ hai, vấn đề đến từ sự suy diễn « logique » của quan điểm công pháp quốc tế về chủ quyền.

Đối với các đảo nhân tạo mà TQ đã xây dựng trên lãnh thổ của VN, nhà nước VN hiện tại mất hoàn toàn mọi kiểm soát trên thực tế (thẩm quyền về lãnh thổ). VN chỉ còn lại chủ quyền « trên danh nghĩa » (mà điều này Mỹ không có ý kiến). Tức là luật pháp VN không còn thực thi trên các vùng lãnh thổ đó (nếu có thể gọi các thực thể địa lý đó là các vùng lãnh thổ). Sẽ là phi lý (và hết sức là bất lợi) khi VN lên tiếng đòi hỏi HK phải « thông báo và thực hiện theo đúng luật pháp của VN » khi hải quân (hay không quân) Mỹ đi vào khu vực 12 hải lý của các thực thể này.

Thứ ba, về chế độ các bãi đá, bãi cạn, chìm, nổi… thuộc khu vực Trường Sa (mà TQ đã chiếm của VN và xây dựng thành các đảo nhân tạo), Hoa Kỳ có quan điểm như sau : 1/ Những cấu trúc địa lý chìm dưới mặt biển lúc thủy triều cao (trước khi được xây dựng thành đảo nhân tạo) không có lãnh hải 12 hải lý. 2/ Các « đảo nhân tạo » không có lãnh hải 12 hải lý (mà chỉ có một vùng 500m gọi là vùng an toàn). 3/ Việc xây dựng không tạo nên « chủ quyền ».

Quan điểm này hoàn toàn phù hợp với tập quán quốc tế và nội dung Luật Quốc tế về Biển 1982.

VN không có lý do nào để phản đối kế hoạch tuần tra của HK.

Ý kiến của ông Lê Việt Trường :

Dẫn : « Việt Nam không hoan nghênh bất cứ nước nào đi vào khu vực này nhằm mục đích làm căng thẳng thêm, phức tạp thêm tình hình tranh chấp tại Biển Đông. » Hết dẫn.

Theo tôi, nếu kế hoạch HK không được thực hiện, khó khăn cho VN ngày thêm chồng chất. TQ một cường quốc đang lên, đang thể hiện cơ bắp để thực hiện tham vọng lãnh thổ của đế quốc. Việc để càng lâu càng khó.

Nếu kế hoạch của HK được thực hiện, một vụ « chạm trán » có thể diễn ra giữa TQ và HK. Thì đây là một dịp tốt để các nước liên quan yêu cầu giải quyết những tranh chấp, những mâu thuẩn về cách diễn giải Luật… trước một trọng tài quốc tế. Trường hợp này TQ vô phương từ chối tham gia.

Không biết chừng, kế hoạch của Mỹ là bước đầu để các nhà chiến lược nước này đưa TQ vào thế trận pháp lý.

Ý kiến của ông Lê Việt Trường trong bài báo cho ta thấy sự lúng túng của VN trước quyết định (đơn phương) của các đại cường. Nó thể hiện một sự « hờn dỗi » không đáng có của nhà nước CSVN. Bởi vì quyền lợi của quốc gia và dân tộc lớn hơn bất kỳ thể diện nào, cho dầu thể diện đó vĩ đại đến đâu.

Hợp lý là VN phải tức thì lên tiếng ủng hộ kế hoạch của Mỹ. Việc này sẽ xóa lấp tư thế « bẽ bàng » của VN, là « kẻ đứng ngoài » (khi không được HK thông báo). Lên tiếng ủng hộ, bằng một tuyên bố đơn phương, đồng thời khẳng định lợi ích của VN trong các khu vực biển đó.

———————————————————————————————

Mỹ điều tàu áp sát đảo nhân tạo: Vai trò Việt Nam

16-10-2015

Báo Đất Việt

(Tin tức thời sự) – Việt Nam không hoan nghênh bất cứ nước nào đi vào khu vực này nhằm mục đích làm phức tạp thêm tình hình tranh chấp tại Biển Đông.

Trước thông tin, cho rằng Mỹ sẽ điều tàu tuần tra vào khu vực giới hạn 12 hải lý xung quanh các đảo nhân tạo Trung Quốc xây trái phép ở Biển Đông, trao đổi với báo Đất Việt ngày 13/10, ông Lê Việt Trường – Phó chủ nhiệm Ủy ban an ninh quốc phòng cho biết, theo quy định của Luật biển Việt Nam mọi hoạt động của tàu quân sự của nước ngoài trong lãnh hải của Việt Nam đều phải thông báo cho cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam.

My dieu tau ap sat dao nhan tao: Vai tro Viet Nam
Mỹ thông báo điều tàu tuần tra vào khu vực giới hạn 12 hải lý xung quanh các đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc

Luật Biển Việt Nam đã quy định rất cụ thể về chế độ pháp lý về đường cơ sở, nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, các đảo, quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa và quần đảo khác thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán quốc gia của Việt Nam; hoạt động trong vùng biển Việt Nam; phát triển kinh tế biển; quản lý và bảo vệ biển, đảo.

Theo đó, tàu thuyền, máy bay nước ngoài trước khi có hoạt động trong vùng biển của Việt Nam cần tìm hiểu kỹ để thực hiện đúng quy định của Công ước 1982 của LHQ về Luật biển và Luật biển CHXHCN Việt Nam.

Việt Nam đã tham gia Công ước Liên Hợp quốc về Luật Biển năm 1982 ngày 25/7/1994 và tôn trọng quyền đi qua không gây hại của tàu thuyền nước ngoài trong lãnh hải theo đúng quy định của Công ước.

Luật Biển Việt Nam quy định, “việc đi qua không gây hại trong lãnh hải không được làm phương hại đến hòa bình, quốc phòng, an ninh của Việt Nam, trật tự an toàn trên biển”.

Theo đánh giá của ông Trường, ý đồ của Mỹ tuy chưa rõ ràng nhưng nhiều khả năng Mỹ muốn chứng tỏ tầm ảnh hưởng cũng như khả năng kiểm soát khu vực này. Đây cũng là tín hiệu mà Mỹ muốn nhắn gửi cho đồng minh ngoài NATO của Mỹ trong khu vực để củng cố lòng tin ở Mỹ. Thực chất, động thái này không nằm ngoài chiến lược xoay trục sang khu vực Châu Á Thái Bình Dương của Chính phủ Brack Obama.

Tuy nhiên, Phó chủ nhiệm Ủy ban ANQP khẳng định dù với tính toán, mục đích gì, Mỹ cũng cần phải góp phần bảo đảm môi trường hòa bình, ổn định của khu vực, không làm phức tạp thêm tình hình.

“Việc Trung Quốc thực hiện các hoạt động tôn tạo, bối đắp các đảo, bãi đá ngầm, rạn san hô tại hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam) không được phép của Nhà nước Việt Nam là hành động phi lý và hoàn toàn không có giá trị, không thể hy vọng có được chế độ pháp lý theo Công ước của LHQ 1982 về luật biển, vì lịch sử của vấn đề là Trung Quốc đã thực hiện hành động chiếm đóng trái phép bằng vũ lực, hoàn toàn vi phạm luật pháp quốc tế.

Việt Nam mới là nước có quyền chủ quyền và quyền tài phán tại hai quần đảo này. Do đó, khi ra vào khu vực 12 hải lý ở các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, phía Mỹ phải thông báo với cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam và phải thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam”, ông Trường nói.

Về phía Việt Nam, ông Trường khẳng định, Việt Nam luôn hoan nghênh tất cả các nước có sự quan tâm, chia sẻ, có tiếng nói và việc làm ủng hộ, góp phần việc bảo vệ hòa bình, ổn định ở khu vực Biển Đông nhưng phải dựa trên nguyên tắc tuân thủ luật pháp quốc tế. Việt Nam không hoan nghênh bất cứ nước nào đi vào khu vực này nhằm mục đích làm căng thẳng thêm, phức tạp thêm tình hình tranh chấp tại Biển Đông.

Ông cũng cho biết, đây mới là tuyên bố đơn phương từ phía Mỹ, tới nay Chính phủ Việt Nam chưa nhận được bất cứ một thông báo nào của nước này về hành động đưa tàu áp sát các khu vực đảo nhân tạo nói trên.

Ngày 13/10, báo chí nước ngoài dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter khẳng định, quân đội Mỹ có quyền đi lại trên biển và bay qua không phận những khu vực mà luật pháp quốc tế cho phép, bao gồm cả Biển Đông.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tuyên bố ủng hộ giải quyết tranh chấp thông qua các biện pháp hòa bình và phản đối các hành vi cưỡng chế, vi phạm các tiêu chuẩn của luật pháp quốc tế, có thể làm gia tăng căng thẳng ở các vùng biển, bao gồm cả Biển Đông.

Theo Reuters, thông điệp ông Carter đưa ra là sự phủ nhận rõ ràng đối với các hoạt động xây đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc trên Biển Đông.

 Vũ Lan

———————————————————

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Thời Sự | Leave a Comment »

►Vô Cảm: sự bất hạnh của dân tộc

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2015

Vô cảm. Tại sao?

Câu trả lời, thật ra, rất đơn giản và đã được nhiều người đề cập: Đó là hậu quả của các chính sách tuyên truyền và giáo dục của nhà cầm quyền mà biểu hiện cụ thể nhất là qua lập luận: “Chuyện quốc gia đại sự hãy để nhà nước lo, đồng bào đừng bận tâm.” Xin lưu ý là kiểu lập luận này khác hẳn với chủ trương của đảng Cộng sản trước đây. Trong cuộc chiến tranh chống Pháp cũng như chiến tranh Nam Bắc, đảng Cộng sản và nhà cầm quyền Hà Nội lúc nào cũng đề cao sức mạnh của quần chúng, kêu gọi quần chúng tham gia vào các công tác chính trị. Bây giờ, ngược lại, họ đẩy quần chúng ra ngoài, biến thành những kẻ bàng quan và vô trách nhiệm trước các biến động của đất nước. Có thể nói là họ sợ việc quần chúng quan tâm đến chính trị.”

VÔ CẢM: SỰ BẤT HẠNH CỦA DÂN TỘC

Nguyễn Hưng Quốc

15-10-2015

Trong bài “Mất cảnh giác” cách đây ba tuần, tôi nhìn vấn đề từ giác độ những người cầm quyền. Trong bài này, tôi nhìn từ góc cạnh khác: sự mất cảnh giác của người dân. Luận điểm chính của tôi là: Không những giới lãnh đạo mà ngay cả phần lớn dân chúng cũng hờ hững trước những hiểm hoạ đến từ Trung Quốc.

Một người bạn thân của tôi có cháu họ – con của một cán bộ cao cấp trong chính quyền-, trước, du học tại Úc, sau, về Việt Nam làm giám đốc chi nhánh một công ty nào đó của Trung Quốc. Người cháu rủ bạn tôi sang Trung Quốc chơi với những lời hứa hẹn đầy hấp dẫn. Bạn tôi, vốn ghét những âm mưu bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông, hỏi: “Mày không khó chịu trước các hành động ngang ngược của Trung Quốc đối với Việt Nam à?” Người cháu cười to và đáp: “Thôi, bận tâm làm gì về mấy chuyện đó, chú. Cứ coi như Việt Nam đã mất trắng vào tay Trung Quốc rồi, mình có làm gì được nữa chứ. Lo chơi cho vui, chú ạ.”

Tôi có một số bạn bè thuộc giới trí thức tại Việt Nam. Họ không sỗ sàng như người cháu của bạn tôi. Nhưng thái độ của họ trước nguy cơ giành lấn biển đảo của Trung Quốc thì cũng như vậy. Trong những lần chuyện trò, bao giờ tôi cũng là người gợi chuyện về mối quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc chứ không bao giờ là họ cả. Ngay cả khi tôi đặt vấn đề, người ta cũng lảng sang chuyện khác với lý do giống nhau: “Mình có làm được gì đâu. Suy nghĩ làm gì cho mệt óc!”

Một số người có thể cãi: Các ví dụ tôi nêu ở trên chỉ là những ngoại lệ. Ở đây, chúng ta gặp ngay một khó khăn: Khác với ở Tây phương, ở Việt Nam không có những cuộc điều tra dư luận để chúng ta có được những con số chính xác. Tuy nhiên, bù vào đó, chúng ta có thể quan sát từ kinh nghiệm giao tiếp riêng của mình. Trước đây, những lần về Việt Nam, tôi gặp khá nhiều người đủ mọi giới, tôi nhận thấy ít người thực sự quan tâm đến chính trị. Mà nếu quan tâm, những điều họ quan tâm cũng chỉ quanh quẩn những giai thoại về đời sống của một số chính khách. Điều quan trọng nhất trong chính trị là chính sách thì thường bị bỏ quên.

Với những người chưa có dịp về Việt Nam, có thể quan sát điều này trên facebook. Nghe nói ở Việt Nam hiện nay có khoảng 30 triệu người sử dụng facebook. Không ai có thể biết hết những người chơi facebook ấy. Nhưng theo ghi nhận của tôi, trong số mấy ngàn “friend” và gần mười ngàn “follower”, những người thực sự quan tâm đến chính trị chỉ là thiểu số. Phần lớn chỉ thích chuyện ăn uống, quần áo, vui chơi, du lịch… thuần tuý có tính chất giải trí. Nhiều người tuyên bố thẳng thừng: Sẽ huỷ kết bạn với những người thích bàn chuyện chính trị. Về phương diện xã hội, trước đây có một số cuộc xuống đường biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn và Hà Nội nhưng số người tham gia bao giờ cũng rất thưa thớt. Mà mấy năm gần đây, những cuộc biểu tình như thế cũng hoàn toàn vắng bóng.

Có thể nói người Việt Nam ở Việt Nam rất ít bận tâm đến các vấn đề chính trị, kể cả vấn đề quan trọng nhất liên quan đến độc lập và chủ quyền quốc gia trên Biển Đông. Ít hơn hẳn những người Việt Nam đang sống ở hải ngoại. Ở hải ngoại, ở đâu và lúc nào người ta cũng trăn trở với các diễn biến chính trị trong nước. Mà không phải chỉ là người Việt Nam lưu vong. Cộng đồng lưu vong nào cũng vậy. Cũng chia sẻ một số những ký ức tập thể giống nhau. Cũng dằn vặt về vấn đề bản sắc. Và cũng khắc khoải với những biến động chính trị ở quê gốc. Nhiều người, từ Việt Nam sang, có dịp gặp gỡ nhiều người Việt sống ở hải ngoại, cứ thắc mắc: Sao sống xa quê hương lâu đến thế mà vẫn không quên quá khứ và vẫn không thoát được những ám ảnh về chính trị?

Điều quan trọng là người Việt Nam ở Việt Nam hiện nay ít quan tâm đến chính trị hơn hẳn ngày trước. Trước, ở miền Nam, hầu như lúc nào người ta cũng sôi sục chuyện chính trị. Ở miền Bắc cũng vậy. Trong đời sống cũng như trong văn học, đề tài chính trị lúc nào cũng nóng hổi. Chỉ có hiện nay người ta mới nguội lạnh trước số phận của đất nước. Nguội lạnh đến mức gần như vô cảm. Tại sao?

Câu trả lời, thật ra, rất đơn giản và đã được nhiều người đề cập: Đó là hậu quả của các chính sách tuyên truyền và giáo dục của nhà cầm quyền mà biểu hiện cụ thể nhất là qua lập luận: “Chuyện quốc gia đại sự hãy để nhà nước lo, đồng bào đừng bận tâm.” Xin lưu ý là kiểu lập luận này khác hẳn với chủ trương của đảng Cộng sản trước đây. Trong cuộc chiến tranh chống Pháp cũng như chiến tranh Nam Bắc, đảng Cộng sản và nhà cầm quyền Hà Nội lúc nào cũng đề cao sức mạnh của quần chúng, kêu gọi quần chúng tham gia vào các công tác chính trị. Bây giờ, ngược lại, họ đẩy quần chúng ra ngoài, biến thành những kẻ bàng quan và vô trách nhiệm trước các biến động của đất nước. Có thể nói là họ sợ việc quần chúng quan tâm đến chính trị.

Mà sợ cũng phải. Năm ngoái, khi chính quyền Hà Nội chủ trương chặt hạ 6700 cây xanh trên 190 con đường ở thủ đô, dân chúng phản đối quyết liệt, cuối cùng, chính quyền phải rút lại cái lệnh quái gở ấy, hơn nữa, còn bị buộc phải kiểm điểm về quyết định và quá trình thi jhành quyết định ấy của mình. Đầu năm nay, dân chúng phát hiện và phản đối việc tỉnh Sơn La có dự án chi cả 1.400 tỉ đồng cho việc xây dựng khu lưu niệm, kể cả tượng đài Hồ Chí Minh, đã khiến không những chính quyền Sơn La mà cả chính phủ trung ương phải lúng túng. Đích thân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải ra lệnh xét duyệt lại dự án bị dân chúng phản đối ấy. Gần đây, khi dân chúng phát hiện những lỗi sai nghiêm trọng trong bộ sách thực hành kỹ năng sống bậc tiểu học, Bộ giáo dục đã phải ra lệnh thu hồi toàn bộ các cuốn sách ấy.

Qua các trường hợp hoạ hoằn vừa kể, chúng ta thấy rõ sức mạnh của quần chúng (nếu quần chúng biết tận dụng!). Đó là điều chắc chắn chính quyền Việt Nam không hề mong muốn. Chính vì thế, họ có hai sách lược: Một là giấu giếm toàn bộ các việc làm của họ để không ai biết và không ai phê phán cả. Hai là họ nỗ lực tuyên truyền và giáo dục dân chúng trở thành vô cảm. Cho đến nay, không thể nói là họ không thành công. Tiếc, sự thành công của họ lại là một bất hạnh lớn nhất của cả nước.

***

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC BLOG TRÊN VOA

 

***
* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Hội Nghị Thành Đô 1990 | Leave a Comment »