Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 26th, 2015

►Mất cảnh giác

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2015

Blog VOA

Nguyễn Hưng Quốc

26-9-2015

H1Một người bạn của tôi, từ Hà Nội sang, kể tôi nghe chuyện này: Cách đây mấy năm, Bộ Công an Việt Nam xây dựng trụ sở mới ở đường Phạm Hùng, Cầu Giấy, Hà Nội. Trụ sở rất đồ sộ và lộng lẫy do một nhà thầu Trung Quốc thiết kế và xây dựng. Đến lúc xây xong, người ta mới sực nhớ một chuyện: Có thể Trung Quốc cho gắn các thiết bị do thám trong toà nhà để ghi âm tất cả các cuộc đối thoại trong đó. Thế là người ta sợ. Nhưng không có cách gì lật tung cả toà nhà ra để tìm các thiết bị do thám ấy. Mà tìm chưa chắc đã thấy. Cuối cùng, người ta chọn giải pháp: cho các nhân viên cấp trung và cấp thấp vào làm việc trong trụ sở mới, còn giàn lãnh đạo cao cấp thì vẫn ở lại trụ sở cũ.

Nghe câu chuyện ấy, tôi không thể không thắc mắc: Tại sao một việc đơn giản như vậy mà người ta không thể đoán trước được? Bạn tôi cười: “Thế mới nói! Ở Hà Nội, ai cũng đặt ra câu hỏi ấy. Nhưng không ai công khai và chính thức trả lời cả. Có khi câu trả lời rất đơn giản: Bất cẩn!”

Một chuyện nữa cũng làm tôi thắc mắc: Trung Quốc đã khởi sự việc bồi đắp các bãi đá ngầm ở Trường Sa thành đảo nhân tạo ít nhất cũng từ một hai năm trước, vậy tại sao bộ đội Việt Nam đóng trên các hòn đảo gần đấy lại không hay biết gì cả? Thế giới – và cả người Việt nữa – chỉ biết sự kiện ấy vào đầu năm nay khi Mỹ loan tin kèm theo các bức ảnh được chụp từ vệ tinh. Tại sao? Câu trả lời không chừng cũng vì họ không quan tâm, hay nói cách khác, bất cẩn.

Có thể nói, trong quan hệ với Trung Quốc, giới lãnh đạo Việt Nam lâu nay rất bất cẩn. Trước đây, Bộ Thương mại Việt Nam giao hẳn cho phía Trung Quốc toàn quyền quyết định nội dung tờ báo mạng bằng tiếng Việt của họ. Nhiều tờ báo loan cả tin bộ đội Trung Quốc tập luyện ở những vùng biển và hải đảo vốn thuộc chủ quyền Việt Nam theo các bản tin lấy từ báo chí của Trung Quốc mà không một chút phân vân hay phê phán. Nhiều cơ sở du lịch in bản đồ Việt Nam trong đó Hoàng Sa và Trường Sa được ghi rõ là thuộc về Trung Quốc. Cách đây mấy năm, dư luận rất phẫn nộ khi biết một số tỉnh miền Trung và miền Bắc cho các công ty Trung Quốc thuê dài hạn (trong vòng 50 năm) trên 300.000 hecta đất rừng đầu nguồn được xem là có vị trí chiến lược. Cuối năm ngoái, người ta cũng phát hiện nhà cầm quyền Thừa Thiên – Huế cho phép công ty Trung Quốc xây dựng khu du lịch ngay dưới chân đèo Hải Vân, nơi, cũng theo giới quân sự, có ý nghĩa chiến lược, liên quan đến an ninh quốc phòng của Việt Nam. Mới đây, báo chí lại loan tin chính quyền Quảng Ngãi thuê một công ty của Trung Quốc (CPG, có trụ sở chính tại Singapore) làm dự án quy hoạch huyện đảo Lý Sơn, nơi được xem là có vị trí trọng yếu ở mặt trận Biển Đông. Bị hỏi, giới chức ở tỉnh Quảng Ngãi trả lời là họ không biết vai trò của Trung Quốc trong tập đoàn ấy, hơn nữa, họ còn nhấn mạnh là họ làm theo đề nghị từ “các đơn vị cấp trên”. Chưa hết. Ông Lê Viết Chữ, Bí thư tỉnh uỷ, còn nói thêm: “Quan điểm cá nhân của tôi thì tôi không phân biệt tập đoàn đó thuộc quốc gia nào, tất cả chúng ta đều có quan hệ với nhau hết.”

Lời tuyên bố của ông Lê Viết Chữ rõ ràng là sai. Trong quan hệ với Việt Nam, không phải nước nào cũng như nước nào. Với các nước khác, kinh tế chỉ là kinh tế. Nhưng với Trung Quốc thì khác. Trung Quốc đã từng đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974. Trung Quốc cũng đã chiếm bảy hòn đảo và bãi đá ngầm ở Trường Sa vào năm 1988. Trung Quốc đã từng xua quân tấn công biên giới phía Bắc Việt Nam vào năm 1979. Trung Quốc đã từng đưa giàn khoan HD-981 vào thăm dò ngay trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam vào năm 2014. Trung Quốc cũng đã từng ngang ngược cho Biển Đông là thuộc chủ quyền của họ, là “sân sau” của họ. Đó là những chuyện trong quá khứ. Lại là quá khứ không xa xôi gì lắm. Trong tương lai, ai cũng biết rõ không sớm thì muộn, Trung Quốc cũng sẽ tuyên bố vùng nhận dạng hàng không trên con đường 9 đoạn vốn trùm lấp lên phần lớn Biển Đông của Việt Nam. Nói cách khác, cụ thể hơn: Nếu Trung Quốc không có ý định đánh chiếm lãnh thổ Việt Nam thì họ cũng sẽ tìm mọi cách để chiếm đoạt Biển Đông của Việt Nam. Điều đó, trên thế giới, hầu như không ai nghi ngờ cả. Vậy tại sao chính quyền Việt Nam lại không biết, lại vẫn tiếp tục bất cẩn?

Theo tôi, có ba lý do chính:

Thứ nhất là người ta bị Trung Quốc mua chuộc. Có hai yếu tố khiến khả năng này là hiện thực: Một mặt, Trung Quốc vẫn nổi tiếng xưa nay về các việc đút lót trong quan hệ ngoại giao với các nước khác; mặt khác, cán bộ các cấp Việt Nam từ trước đến nay cũng nổi tiếng về việc nhận hối lộ. Không phải ngẫu nhiên mà phần lớn các dự án của Việt Nam đều lọt vào tay các nhà thầu Trung Quốc: tiền “bôi trơn” và “lại quả” của họ cao.

Thứ hai, người ta thành thực tin là Trung Quốc tốt, là Trung Quốc sẽ không bao giờ đánh Việt Nam, do đó, người ta không cần phải cảnh giác hay lo lắng gì trong các quan hệ với Trung Quốc cả. Sự tin tưởng này, nếu có, cũng chỉ là hệ quả của công tác tuyên truyền của đảng Cộng sản và chính quyền trung ương vốn tập trung vào khẩu hiệu “4 tốt” và “16 chữ vàng” lúc nào cũng ra rả trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Từ sau vụ giàn khoan HD-981 đến nay, các khẩu hiệu này ít được nhắc nhở, nhưng giới lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa dám nói thẳng Trung Quốc là một sự đe doạ lớn đối với chủ quyền của Việt Nam trên biển đảo. Tin tức về các âm mưu xâm lấn của Trung Quốc cũng như các hành động ngang ngược của Trung Quốc như truy đuổi các thuyền đánh cá Việt Nam ngay trong hải phận của Việt Nam ít được đề cập. Xuất hiện trên các phương tiện truyền thông vẫn là hình ảnh Trung Quốc như một đối tác chiến lược gần gũi của Việt Nam. Dưới ảnh hưởng của việc tuyên truyền như thế, một số người Việt Nam, kể cả các viên chức cán bộ, từ trung ương xuống địa phương, nghĩ sai về quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, từ đó, đâm ra bất cẩn trước âm mưu bá quyền của Trung Quốc không có gì là khó hiểu.

Thứ ba, người ta không tin cũng không bị mua chuộc, nhưng người ta mặc kệ, coi đó là chuyện của người khác, không dính líu gì đến mình cả. Có lẽ đây là tâm trạng khá phổ biến ở Việt Nam. Trong những người bạn ở Việt Nam thỉnh thoảng tôi tiếp xúc, nhiều người hiểu rất rõ những nguy cơ đến từ Trung Quốc nhưng khi nhìn thấy giới lãnh đạo bất động, họ cũng không quan tâm, xem việc Việt Nam rơi vào quỹ đạo thống trị của Trung Quốc là chuyện đã rồi và không thể đảo ngược được. Từ bất cần, nếu có chút quyền hành, họ cũng trở thành bất cẩn.

Dù vì bất cứ lý do gì, những sự thiếu cảnh giác như thế cũng là một điều rất đáng ngạc nhiên. Một trong những truyền thuyết cổ và phổ biến nhất của Việt Nam, chuyện Mỵ Châu và Trọng Thuỷ, đã đặt vấn đề cảnh giác trong quan hệ với Trung Quốc. Những năm chiến tranh, mặc dù quan hệ giữa Bắc Việt và Trung Quốc vẫn còn êm thắm, Tố Hữu vẫn nhớ bài học ấy và từng nhắn nhủ:

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…

Sự bất cẩn hay thiếu cảnh giác của chính quyền Việt Nam hiện nay chắc chắn không phải vì chuyện “trái tim lầm chỗ để trên đầu”. Nhưng nếu không phải “trái tim” thì là cái gì? Theo tôi, không chừng chỉ có tính ích kỷ và sự ngu dốt.

Posted in Hội Nghị Thành Đô 1990, Đảng CSVN, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Công an Hà Nội đau đầu về sự ra đời của Kênh truyền hình Lương Tâm TV

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2015

 Nguyễn Văn Đài      24-9-2015

Ăn gì mà chuyên làm chuyện ngu???

AN Vn vô công, rỗi nghề đi quảng bá cho Lương Tâm TV. Làm mình mệt suốt đêm qua và sáng sớm nay, các NGO quốc tế, Cơ quan ngoại giao yêu cầu cập nhật thông tin liên tục.

Không những vậy, AN Vn bắt, giữ người trái pháp luật. Vi phạm Hiến pháp, luật hình sự khi xâm phạm đến quyền tự do cá nhân, bí mật riêng tư, tài sản, sức khỏe,…. của công dân.

Lương Tâm TV làm các tin tức, bình luận và phóng sự,… và post trên mạng internet quốc tế, cụ thể là Youtube, nhà cung cấp dịch vụ tại Hoa Kỳ. Cũng như bất kỳ cá nhân, tổ chức nào của Việt Nam đều có quyền làm như vậy mà không cần xin phép chính quyền VN.

Vậy mà AN cứ đe dọa các thành viên của LTTV rằng làm như thế phải xin phép, không xin phép là phạm luật.
Nhưng vấn đề ở đây là văn bản luật nào qui định phải xin phép? Xin phép ai?

Công dân VN được làm tất cả những gì pháp luật không cấm.

Pháp luật không cấm công dân làm clip post lên mạng, PL không qui định phải xin phép.
Vậy, Lương Tâm TV cứ làm, mà không cần xin phép.

Chỉ có những thằng ngu mới đi quảng cáo không công cho người khác, lại còn vi phạm Hiến pháp và pháp luật. Cũng chẳng dọa được ai. Lại vẽ xấu lên mặt của mình và chế độ.

Có chút ít thành công là cướp được tài sản và tiền của người khác.

Nguồn LS Nguyễn Văn Đài

————

Nguyễn Văn Đài's photo.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Kiểm Soát Thông Tin- Internet, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Phỏng vấn: Kênh truyền hình Lương Tâm Tivi có 5 thành viên bị công an Hà Nội bắt cóc (đã được thả)

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2015

Phóng viên Dân Luận thực hiện

Sáng ngày 24/09/2015. Kênh truyền hình Lương Tâm Tivi có 5 thành viên bị bắt cóc và cùng một người đi cùng. Phóng viên (PV) Dân Luận đã nhanh chóng liên lạc với Lê Yến – Biên tập viên, một trong những người bị bắt cóc để phóng vấn:

PV: Chào Lê Yến. Hôm trước bạn bị bắt tầm mấy giờ?

Lê Yến: Tầm hơn 9h, các nhà khoảng hơn 500m.

PV: Những người đó họ có mặc sắc phục không?

Lê Yến: Lúc đó tôi đang đi bộ một mình trên đường, bỗng dưng có một người đặt tay trên vai, tôi ngoảnh mặt lại thì đã thấy bốn đến năm người xung quanh, trong đó có một người phụ nữ, rồi họ đẩy tôi lên xe, trong xe cũng có 2 người mặc sắc phục.

PV: Trước đó bạn có thấy người theo dõi mình không?

Lê Yến: Tôi ra ngoài thì vẫn như mọi lần, vô tư đi. Tôi đang tên đường tới nhà anh trai.

PV: Họ bắt cóc bạn đi đưa đi đâu?

Lê Yến: Khi vừa có người chạm vai tôi, quay lại là đã có xe đi tới đỗ ngay bên cạnh, họ đẩy tôi lên xe. Họ móc điện thoại trong túi quần của tôi, lấy đồ đạc của tôi. Rồi sau đó họ bắt đầu chở đến phường Nghĩa Tân. Họ đẩy tôi lên tầng 2, tôi kháng cự, nhưng họ đông người, họ xô đẩy tôi. Có người còn quát, dọa tôi “mày đi lên”.

PV: Những người họ bắt cóc bạn, họ có giới thiệu họ là ai không?

Lê Yến: Họ không giới thiệu họ là ai, mà họ đẩy ngay tôi lên xe.

PV: Trong lúc họ đẩy bạn lên xe, họ có nói gì không?

Lê Yến: Họ hô bắt lấy con này, rồi mấy người xúm vào, họ đẩy tôi vào xe rất nhanh.

PV: Người dân xung quanh đó họ có biết sự việc đó không?

Lê Yến: Tôi chỉ kịp la lên bắt cóc người, kêu được hai lần bắt cóc người thì đã bị ép đẩy vào trong xe rồi, không kịp để ý xung quanh. Nghĩ lại cũng thấy cảnh đó buồn cười (Cười)

PV: Bạn bị bắt cóc ở địa điểm nào?

Lê Yến: Chỗ đó là Sân vận động Nghĩa Tân. Sau đó họ đưa tôi về phường Nghĩa Tân, cả đám người họ đẩy tôi lên tầng hai. Tôi phản ứng lại, rồi họ quát tháo, dọa nạt tôi, họ xưng mày tao.

PV: Bạn có yêu cầu được gọi cho người thân không?

Lê Yến: Tôi có, lúc trước họ bắt cóc tôi, họ đã móc trộm điện thoại của tôi. Sau khi lên tầng hai, vào một căn phòng phía bên trái của tầng, tôi đòi lấy lại điện thoại và liên lạc người thân. Họ không đồng ý, họ nói “Tài sản của em đã ở trên bàn đây rồi, em không được gọi điện thoại”.

PV: Rồi sau đó bạn có được gọi cho người thân không?

Lê Yến: Tôi nó với họ đó là quyền của tôi, họ không thể ngăn cấm được, họ không có quyền. Họ không cho tôi gọi điện thay vì đó họ lại gọi cho bố tôi.

PV: Khi bị bắt cóc về phường Nghĩa Tân, bạn có đòi hỏi hay yêu cầu họ làm đúng pháp luật không?

Lê Yến: Có chứ, tôi yêu cầu họ làm đúng pháp luật, họ đang bắt cóc tôi, họ đang vi phạm pháp luật. Họ đòi làm việc với tôi, tôi phản đối vì họ đang làm sai, tôi nói với họ nếu mời tôi lên đây thì phải có giấy mời, mà mời chứ không phải bắt cóc.

PV: Sau đó họ nói sao?

Lê Yến: Họ loay hoay một lúc rồi họ đưa tôi giấy mời, tôi không thèm đọc và kiểm tra giấy mời, vì về nguyên tắc là họ bắt cóc tôi họ đã sai, nên tôi không cần phải xem, tôi không có nghĩa vụ phải hợp tác với họ.

PV: Họ có phản ứng gì sau đó không?

Lê Yến: Họ có giải thích rằng, đó là một trong những thao tác để điều tra, họ bảo đó là thao tác để làm việc với công an thôi, chứ không phải là bắt cóc.

PV: Khi bị bắt cóc đưa về đồn công an Nghĩa Tân như vậy, họ có nói rõ lý do cho bạn vì sao không?

Lê Yến: Mất một khoảng thời gian tôi phản đối việc làm sai trái của họ, sau đó họ có nói với tôi là bên cục thông tin gì đó của họ nói rằng kênh truyền hình Lương tâm tivi của chúng tôi là một kênh truyền hình vi phạm những cái thông tư nghị định liên quan đến truyền hình báo chí các thứ… không xin phép, thậm trí trong đó có những nội dung có thể bị phạt lên tới hơn trăm triệu đồng.

PV: Bạn có phản đối điều đó không?

Lê Yến: Ngay từ đầu vào làm việc, tôi đã bất tuân dân sự với họ vì họ đã làm sai, nên tôi không có nghĩa vụ phải hợp tác và trả lời các câu hỏi của họ, tôi không trình bày gì hết, tôi ngồi im. Còn nếu có mà phải nói, thì chúng tôi không có gì sai, tất cả việc làm của chúng tôi đều đã được hiến pháp quy định, chúng tôi đang thực hiện các quyền của mình. Sau thời gian mà tôi không nói gì hết, họ gọi bố tôi vào và đọc những hành vi mà họ nói với tôi cho bố của tôi nghe. Trong khi đó tôi bảo, tôi không phải tội phạm, nghi phạm thì các anh phải đưa ra chứng cứ, rồi các anh mang ra tòa khởi tố khởi kiện, chứ tôi không thể làm việc theo kiểu như thế này.

PV: Họ gọi bố của bạn vào để làm gì?

Lê Yến: Họ gọi bố tôi lên, rồi họ đọc những hành vi mà họ đang gán ghép tội cho tôi để bố tôi nghe, để bố tôi tác động đến tôi.

PV: Tại sao họ lại cần đến bố bạn tác động bạn?

Lê Yến: Ngay từ ban đầu tôi đã không hợp tác, họ lấy trộm đồ của tôi, tôi đòi mà họ không trả, không những thế họ lục và kiểm kê tài sản của tôi mà không có sự cho phép của tôi.

PV: Tài sản của bạn có những gì?

Lê Yến: Tôi có mấy bộ quần áo để trong túi, một cái balo, một cái laptop, một cái máy tính bảng. Trong lúc họ cưỡng chế tài sản của tôi, tôi đã đập tan một cái máy tính bảng của tôi, để phản đối hành vi sai trái của họ.

PV: Phản ứng của phía công an lúc đó họ thế nào?

Lê Yến: Họ đã tác động bố tôi để viết một cái văn bản tự giao nộp các tài sản này của tôi mà trong khi đó tài sản đó là của tôi không phải của bố tôi.

PV: Tại sao họ lại làm vậy?

Lê Yến: Thay vì tịch thu tại sản của tôi, họ lại nhờ bố tôi viết văn bản như vậy để cho hợp pháp hơn.

PV: Bố của bạn có đồng ý không?

Lê Yến: Có, sau đó họ lục lọi đồ của tôi, lục cả ví của tôi, nhưng tôi cương quyết phản đối đến cùng, tôi vẫn giữ. Còn Laptop họ ngang nhiên mở máy tính rồi xử dụng máy tính của tôi, trong khi tôi phản đối.

PV: Bạn bị bắt cóc bao nhiêu lâu?

Lê Yến: Buổi sáng tầm hơn 9h sáng thì tôi bị bắt cóc và đến tối thì tầm hơn 11 giờ đêm tôi được trả tự do.

PV: Họ làm việc với bạn bao nhiêu lâu?

Lê Yến: Cả buổi tôi bất hợp tác, nên họ chỉ làm trong buổi sáng, đến chiều thì không làm việc gì hết, họ giam lỏng tôi trong một căn phòng, thi thoảng lại có vài ba người gặp tôi, người thì công kích tôi, người thì giả vờ vào khuyên răn dạy bảo…., buổi tối thì tôi cũng ngồi trong phòng đó không có thẩm vấn gì hết.

PV: Cả buổi làm việc ngày hôm sau (23/09) chủ yếu họ làm việc với bạn về vấn đề gì?

Lê Yến: Họ tập trung chủ yếu vào kênh truyền hình Lương tâm tivi. Kênh truyền hình này của chúng tôi mới ra, chúng tôi có rất nhiều cộng tác viên và sự hỗ trợ của các phóng viên, truyền hình của các kênh lớn. Chúng tôi mới hình thành nên còn nhiều thiếu sót, việc hình thành kênh truyền hình này là các quyền cơ bản của chúng tôi, chúng tôi muốn tạo ra một kênh truyền hình khách quan, đúng chức năng của nó. Tôi nghĩ chả có lý do gì họ ngăn cấm chúng tôi cả.

PV: Những cộng sự của bạn thì sao, họ cũng bị bắt cùng thời điểm với bạn. Bạn có gặp họ trong đó không?

Lê Yến: (Cười) Trong lúc ngồi ngán ngẩm không biết làm gì, thì tôi thấy anh Đạt béo cộng sự của tôi đi qua cửa, hai anh em chúng tôi nhìn nhau cười. Trong lúc họ thẩm vấn tôi, họ cũng nói là mấy người kia nhận tội hết rồi, người kia chắc là cộng sự của tôi, tôi nghe mà buồn cười quá, chúng tôi có gì sai mà phải nhận tội cơ chứ. (Cười).

PV: Họ có hỏi những việc nào khác ngoài chuyện kênh truyền hình Lương tâm tivi không?

Lê Yến: Tất nhiên là có, nhưng ngay từ đầu tôi đã phản đối hành vi sai trái của họ, nên tôi không có trình bày gì hết.

Sự kiện công an bắt giữ Biên tập viên và các nhân viên của Kênh truyền hình Lương tâm tivi đã khiến dư luận quan tâm. Khi không thể liên lạc được cho bạn của mình là Lê Yến BTV, facebooker Lý Quang Sơn đã đăng lên trên trang cá nhân rằng cô và các người bạn khác đã bị bắt. Ngay sau đó các hot facebooker, blogger như Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Lan Lê, Hoàng Dũng, Trịnh Anh Tuấn, Nguyễn Văn Đề, Thảo Teresa, JP Nguyễn Hữu Vinh, Lã Việt Dũng… đã chia sẻ các thông tin trên.

Đến cuối chiều ngày 23/09/2015, có khoảng trên 20 người đến trước trụ sở công an quận Hai Bà Trưng yêu cầu công an trả tự do cho các thành viên bị bắt giữ. Ngay sau đó, đầu giờ tối tất cả các thành viên đều bị đàn áp, công an đã đánh người. Tuy vậy, mọi người tham gia đòi người không dừng lại, vẫn tiếp tục yêu cầu công an trả tự do cho những người bị bắt cóc, sau khi nghe tin trên mạng các thành viên tham gia đòi người bị công an đàn áp. Mọi người kéo đến càng đông hơn.

Sau khi được trả tự do, Biên tập viên Lê Yến chia sẻ,sau một ngày phải ở trong đồn công an, cô rất mệt, hôm sau họ bắt cô lên làm việc tiếp. Buổi sáng hôm sau, công an đến nhà của cô yêu cầu cô lên làm việc, cô từ chối và phải có giấy mời. Sau đó họ đã áp tải cô về đồn để làm việc buổi thứ hai.

Kết thúc buổi làm việc thứ hai, qua trao đổi phóng viên cô cho biết, buổi sáng họ vẫn tập trung về các nội dung đã hỏi về buổi hôm trước, còn cả buổi chiều tôi đòi về họ không cho, còn lại tôi ngồi không trong phòng.

Được hỏi về tinh thần của cô thế nào sau hai buổi làm việc thì BTV Lê Yến chia sẻ: “Vào đó tôi không sợ gì hết, tôi cũng không làm gì sai, mọi thứ tôi làm pháp luật không có cấm, hơn thế họ là người làm sai, tôi rất bình tĩnh và ngay cả bản thân họ trong quá trình làm việc cũng không có gì căng, hiện tại thì tôi cũng vậy”.

PV: Bạn muốn gửi điều gì tới mọi người không?

Lê Yến: Nhân tiện cho tôi gửi lời cảm ơn tới tất cả các anh chị em, cô chú đã quan tâm và nhiệt tình giúp bọn tôi. Khi biết tin mọi người bị đánh, tôi không biết nói gì hơn, chỉ biết cảm ơn mọi người, tôi sẽ đi thăm các anh chị em, cô chú sau khi tôi xong việc với họ. Nhờ anh gửi lời cảm ơn giúp tôi.

PV: Cảm ơn bạn đã tham gia phỏng vấn, chúc bạn thành công và sức khỏe.

——

Điểm độc đáo của Lương Tâm TV là có phần phụ đề bằng tiếng Anh. Nhờ vậy, các tòa đại sứ ở Hà Nội, các phái đoàn ngoại giao  rất thích xem đài truyền hình này mỗi ngày để biết về những gì đang xảy ra ở VN mà báo chí và đài truyền hình nhà nước không đăng.  Trong khi công an, an ninh, đảng cs thì lại muốn che dấu những tin tức thời sự này.

https://m.youtube.com/results?q=Lương%20Tâm%20TV&sm=3

 

 

 

Lê Yến, tên trên facebook là Mèo Điên

 

Thực trạng Việt Nam sau 39 năm “giải phóng ”

 

 

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »