Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 25th, 2015

►Cảnh báo: Người Trung Quốc núp bóng người Việt để mua đất ven biển

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2015

Tại hội nghị, ông Nguyễn Điểu (Giám đốc Sở TN&MT TP Đà Nẵng), cảnh báo các quận ven biển như Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn đang có sự chuyển dịch, mua bán đất đai rất lớn có yếu tố người nước ngoài mà ở đây là người Trung Quốc.

Dưới sự lãnh đạo “toàn diện, tuyệt đối” của đảng CSVN, dân Việt sẽ sớm trở thành dân tộc thiểu số ngay trên mảnh đất của mình!

______

PLTP

Lê Phi

24-9-2015

(PLO) – Chúng ta cần phải cẩn trọng khi cho phép việc mua bán, chuyển dịch đất đai đối với doanh nghiệp nước ngoài.

Các vấn đề đáng quan tâm đã được đưa ra trong sáng 24-9 tại Hội nghị thành ủy Đà Nẵng lần thứ 24 dưới sự chủ trì của Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, ông Trần Thọ.

Người Trung Quốc mua đất ven biển

Tại hội nghị, ông Nguyễn Điểu (Giám đốc Sở TN&MT TP Đà Nẵng), cảnh báo các quận ven biển như Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn đang có sự chuyển dịch, mua bán đất đai rất lớn có yếu tố người nước ngoài mà ở đây là người Trung Quốc.

H1Ông Điểu cảnh báo việc người Trung Quốc mua đất ven biển. Ảnh: LÊ PHI.

“Chúng ta cần phải cẩn trọng khi cho phép việc mua bán, chuyển dịch đất đai đối với doanh nghiệp nước ngoài. Việc mua bán thì người Việt chúng ta đứng tên nhưng sau lưng lại là người Trung Quốc”, ông Điểu nhấn mạnh.

Về vấn đề này, ông Trần Thọ yêu cầu các đơn vị liên quan phải lưu ý đến việc chuyển dịch, mua bán đất đai liên quan đến người nước ngoài mà ông Nguyễn Điểu đã nêu.

“Bán đất cho người Việt Nam nhưng đứng sau cuộc mua bán lại là người nước ngoài là việc rất nguy hiểm, phải lưu ý vấn đề này”, ông Thọ nói.

Kiên quyết thu hồi các dự án chậm triển khai

Trong khi đó, ông Võ Công Trí (Phó Bí thư thường trực Thành ủy Đà Nẵng) thông tin, hiện tại TP đang tiến hành các thủ tục thu hồi đất và giấy chứng nhận đầu tư đối với dự án Khu công nghệ thông tin tập trung và các dự án chậm triển khai ven biển.

Cụ thể, các dự án chậm triển khai ven biển sẽ bị thu hồi lần này là dự án Khu du lịch giải trí Đệ Nhất; Trường dạy nghề lướt ván và Khu thể thao giải trí Huy Khánh với tổng diện tích gần 13.000m2 đất ven biển. Tuy nhiên, việc thu hồi vẫn chậm triển khai.

H1Nhiều dự án ven biển TP Đà Nẵng chậm triển khai nhưng vẫn việc thu hồi vẫn chậm. Ảnh: LÊ PHI.

Theo ông Nguyễn Điểu, để diễn ra việc chậm thu hồi các dự án ven biển chậm triển khai vì cần phải xin ý kiến các cơ quan bộ ngành trung ương. Tuy có chậm nhưng cần phải làm kỹ để tránh tình trạng kiện tụng sau này.

“Đối với dự án Khu công nghệ thông tin tập trung của TP, Sở đã xin ý kiến chỉ đạo về việc thu hồi dự án này nhưng chưa có sự phản hồi từ Bộ TN&MT. Tới đây chúng tôi sẽ có báo cáo chính thức về việc thu hồi dự án này”, ông Nguyễn Điểu khẳng định.

Ông Trần Thọ yêu cầu, xin ý kiến các bộ ngành trung ương thì vẫn cứ xin, tuy nhiên phải làm quyết liệt. Vì việc thu hồi các dự án này đã đưa vào nghị quyết của HĐND, Thành ủy.

“Chủ trương của Thường vụ Thành ủy là tới đây sẽ thành lập một đoàn thanh kiểm tra trách nhiệm người đứng đầu là bí thư, chủ tịch và giám đốc các sở có liên quan về vấn đề này. Nếu không làm xong thì sẽ có kiểm điểm về trách nhiệm. Nói gì thì nói chứ phải làm”, ông Thọ nói.

Không chấp nhận kiểu kinh doanh chặt chém

Bí thư Đà Nẵng, ông Trần Thọ cho biết từ đầu năm đến nay mới có 9 tháng mà Đà Nẵng đã đón gần 4 triệu lượt khách du lịch, doanh thu tới trên 10.000 tỉ đồng là hết sức đáng mừng. Nhưng trái lại, thời gian qua lại xảy ra tình trạng chặt chém ảnh hưởng ghê gớm đến môi trường du lịch của TP.

“Tôi đề nghị Sở VH,TT&DL, Sở Công Thương và các ngành chức năng phải tổ chức kiểm tra và bắt cho được các chủ khách sạn, nhà hàng chặt chém du khách để xử lý nghiêm và công khai cho mọi người biết. TP chúng ta không chấp nhận hành vi kinh doanh ăn xổi ở thì như thế”, ông Thọ, chỉ đạo.

Ông Thọ cũng cho hay, APEC 2017 là cơ hội “ngàn vàng” cho TP Đà Nẵng quảng bá thương hiệu, kêu gọi đầu tư và kích cầu du lịch. Không phải là ngẫu nhiên mà Bộ Chính trị chọn Đà Nẵng là địa điểm tổ chức APEC 2017.

Advertisements

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm | Leave a Comment »

Nhận diện thật rõ chế độ chính trị toàn trị

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2015

Nhận diện thật rõ chế độ chính trị toàn trị

Blog VOA

Bùi Tín

25-9-2015

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Nhà báo, cũng là nhà nghiên cứu ở Hoa Kỳ Bùi Mẫn Hân (Min Xin Pei), gốc Trung Quốc, một học giả có uy tín, vừa cho đăng một bài báo lý thú trên tạp chí Carnegie / Hoa Kỳ (số tháng 7/2015) chuyên nghiên cứu về các quan hệ quốc tế, có nhan đề “Gốc rễ những rối loạn về kinh tế của Trung Quốc là gì? – Là chính trị, ngốc ạ!”.

Ngày 16/9 các mạng Dân Luận và Đối Thoại đã đăng bản dịch của bài báo này.

Bài báo đi từ lịch sử các chế độ độc đoán xưa và nay trên thế giới để đi đến kết luận về bản chất chế độ chính trị ở Trung Quốc hiện nay.

Có thể tóm tắt những ý kiến chính của bài báo này như sau:

– Từ thời phong kiến đến chủ nghĩa tư bản và chế độ “cộng sản” mang tên xã hội chủ nghĩa, các chế độ độc đoán đều mang tính chất bóc lột nhân dân, mang lại bất công xã hội. Các nhà nước ấy có thể mang tên là “nhà nước thú dữ” – predatory states” – có nghĩa là ăn thịt đồng loại, tất cả đều là chế độ tham ô, chuyên ăn cắp, ăn cướp của dân, phản dân chủ, phản dân tộc.

– Có những chế độ nhà nước thú dữ cá nhân, như các vương triều phong kiến hay dưới chủ nghĩa tư bản, như Ferdinand Marcos ở Philippines, Suharto ở Indonesia hay Mobotu Sese Seko ở Zaire.

– Có những nhà nước thú dữ mang hình thức tập thể của một nhóm người hay mang tên một chính đảng, như ở Liên Xô trước đây, ở Trung Quốc, Bắc Triều Tiên hiện nay, đều là chế độ thú dữ chuyên “ăn thịt ” đồng bào và xã hội không bao giờ ngừng nghỉ.

– Có hai kiểu ăn cắp của các con thú dữ này rất đáng phân tích: “ăn cắp từ từ” và “cướp bóc nhanh” (slow thief và fast plunder). Những tên độc tài cá nhân trên đây thuộc loại cướp bóc nhanh, thu vén cho chúng và gia đình, bộ hạ tin cẩn thật gọn, thật nhiều rồi hạ cánh an toàn để hưởng thụ riêng; giới nghiên cứu gọi chúng là tầng lớp “quan tặc” – kleptocraty – cùng loại với hải tặc, dâm tặc, lâm tặc, tin tặc…

Các chế độ nhà nước thú dữ loại tập thể thì khôn ngoan, ranh ma hơn, ăn cắp từ từ, không vội vã, để kéo thật dài cuộc ăn cắp, còn sẻ cho nhân dân hưởng thụ tý chút thành quả do chính họ làm ra, nhằm ru ngủ dân chúng, che lấp tội ác ăn cắp và ăn cướp kéo dài để chia nhau phần lớn tài sản chung, dân chỉ hưởng phần bèo bọt, nhưng chúng vẫn tuyên truyền là “đời sống người dân được cải thiện rõ rệt “.

Bài báo kết luận: đó chính là gốc rễ chính trị của những rối loạn về kinh tế hiện nay ở Trung Quốc, do tham nhũng tràn lan, lòng dân phẫn nộ hết chịu nổi, kẻ cắp kẻ cướp nắm luôn toà án, luật lệ, không có ai thanh tra, kiểm soát. Bọn cướp tập thể chuyên tranh dành quyền lợi và quyền hành với nhau; sự phát triển không hài hoà, đồng bộ, do đó khủng hoảng kinh tế – tài chính – xã hội – văn hoá xen cài vào nhau, thúc đẩy cường độ khủng hoảng lên độ tột cùng, và chế độ sụp đổ là tất yếu.

Trong khi đó, thế giới lại có những gương sáng hấp dẫn để so sánh là nhà nước dân chủ – pháp quyền, coi trọng pháp luật nghiêm minh, công dân có tiếng nói, có nhân quyền, nhà nước có thanh tra, giám sát công minh, mọi việc công khai, minh bạch, hầu như không có kẽ hở cho ăn cắp, ăn cướp, nếu có cũng sẽ bị phát hiện, truy tố theo luật pháp.

Nhân đọc bài báo trên của nhà báo Bùi Mẫn Hân, tôi thử đối chiếu với Việt Nam; Nhà nước XHCN VN độc đảng, độc đoán này có thể được xếp vào loại “nhà nước thú dữ – ăn cắp từ từ ” suốt 70 năm tròn, ngày càng thiện nghệ, ma quái hơn thời chiến.

Tôi muốn góp ý thêm với nhà báo Bùi Mẫn Hân rằng theo tôi, có một điểm cơ bản chưa được ông nói đến khi nhận diện nhà nước Trung Quốc, cùng một loại với VN.

Ở VN, bộ mặt rõ ràng, thâm độc nhất của chế độ là sự đồng nhất giữa đảng CS và Nhà nước, theo kiểu độc quyền nhà nước trùm lên mọi mặt, lên tất cả.

Xin kể: Đảng CS tự coi mình là nhà nước, không chia sẻ cho ai khác, đảng CS là nhà nước, là chính phủ, là quốc hội (90 phần trăm là đảng viên CS), là toà án, là bộ máy thanh tra, giám sát; kinh tế quốc doanh thực chất là kinh tế của đảng CS, lũng đoạn, khống chế, tuy được đầu tư cực lớn, lại lỗ to, nợ lớn. Đảng CS nắm trọn ngân sách nhà nước, không để lộ một xu nào cho ai biết, kiểm tra. Đảng cũng là quân đội, Đảng cũng là công an, hung bạo, giết dân, tra tấn dân, kết hợp với côn đồ, lưu manh, lại phong hàng 300 tướng, tệ hại, là đại nạn cho toàn xã hội.

Đây là một kiểu vương triều, vua tập thể quyết định mọi chuyện. Cũng là một kiểu nhà nước thượng đế – Deo State – tự coi minh là thiêng liêng với quyền lực vô hạn, có mặt khắp mọi nơi, thường xuyên, liên tục. Sự bao biện là tuyệt đối. Dân chủ là số không.

Đúng, nhà nứơc /Đảng CS VN là loài thú dữ – Predatory State – ăn thịt đồng loại, với nghĩa là bóc lột sức lao động, hành hạ, nhũng nhiễu đồng bào mình bao nhiêu cũng chưa đủ, theo kiểu từ từ và lâu dài. Dạ dày nó không có giới hạn.

Theo tôi đó là con khủng long to lớn, hung bạo, tham ăn, nhập vào nhà nước XHCN, đồng nhất với nhà nước, đội lốt nhà nước, lũng đoạn nhà nước, phải gọi là nhà nước khủng long – Dinosaur State – mới lột tả được bản chất của nhà nước CS VN. Khủng long là một loài thú khổng lồ cách đây hàng trăm triệu năm, đã tuyệt chủng, chỉ tồn tại qua các hình vết xương trong khảo cổ học, được biết là dạ dày cực lớn, phàm ăn, hung dữ, ăn thịt các loài thú khác, khi háu đói ăn cả đồng loài.

Con khủng long – nhà nước VN ấy đã “ăn thịt” hơn ba triệu nhân mạng đồng loại trong chiến tranh, mang bề ngoài là kháng chiến chống ngoại xâm để xây dựng cơ đồ riêng cho nó, để tha hồ ăn cắp, ăn cướp vô vàn sinh mạng, tài sản, đất đai, thời gian của xã hội suốt 70 năm, gây nên đau thương, tang tóc, đau khổ, bất công cho hàng triệu đồng bào, trong thời bình nó càng phàm ăn, càng hung dữ với đồng loại.

Vậy chúng ta phải làm gì và làm thế nào? Chẳng lẽ sống cứ để cho con khủng long này bòn rút đến tận cùng xương tuỷ của dân tộc, như nhà báo Nguyễn Thị Từ Huy đặt ra câu hỏi tha thiết ấy. Nhà văn Võ Thị Hảo kêu gọi hãy chôn vùi cái bẫy – chính là con khủng long hung bạo này – xuống chín tầng địa ngục. Nhà báo Bùi Minh Quốc dùng một bài hát để kêu gọi mọi người dân Việt vùng dậy “đập tan mọi xiềng xích”, cũng chính là con khủng long khổng lồ nhưng đang bị nhiều bệnh tật và nay bị toàn dân nhận diện rõ ràng, không thể tồn tại lâu dài.

Con khủng long CS Liên Xô đã bị chôn vùi xuống chín tầng địa ngục. Con khủng long CS hung tợn láng giềng phía Bắc đang lâm trọng bệnh, đã bị nhân dân Trung Quốc, Hồng Kông và bà con luyện tập Pháp Luân Công khắp thế giới nhận diện.

Chẳng lẽ gần 100 triệu đồng bào ta vẫn còn nhẫn nhục ngậm miệng để con khủng long hung hãn, tham lam vô độ ấy hành hạ đầy ải mãi ư? Cho đến bao giờ…?

Đã có những đảng viên lão thành sớm nhận ra bản chất của đảng CS, có dũng khí trả thẻ đảng viên lại cho đảng, như ông Nguyễn Hộ, tướng Trần Độ, ông Lê Hồng Hà, Trung tá Trần Anh Kim, nhà báo Bùi Minh Quốc, người trẻ hơn như cô Tạ Phong Tần, nhà báo Phạm Chí Dũng và nhiều đảng viên trẻ. Đó là những người thật lòng yêu nước, thật lòng thương dân, quyền lực không ham, tiền bạc không màng, sống thanh thản trong tự do với lòng tự trọng trong sáng, do sớm nhận ra bộ mặt thật của Đảng CS. Đây là những gương sáng cho các đảng viên còn có lương tâm và tự trọng nhân dịp Đại hội đảng XII sắp đến. Chân lý, lẽ phải sớm muộn bao giờ cũng thắng.

Con khủng long thực dân Anh già nua đã bị nhân dân Ấn Độ do Mahatma Gandhi lãnh đạo chôn vùi trong những cuộc xuống đường bền bỉ không bạo lực. Chỉ 4 vạn dân Nam Phi nghe theo lời kêu gọi của tù nhân Nelson Mandela xuống đường trong khí thế ôn hòa bất khuất đã đủ để chôn vùi tức khắc con khủng ong phân biệt chủng tộc toàn trị liền mấy thế kỷ, đưa người tù gan góc thông tuệ lên làm tổng thống. Đó là những tấm gương sáng, kinh nghiệm hay cho toàn dân ta tham khảo và hành động.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Lợi dụng đêm khuya không ai nhìn thấy, công an Hà Nội mở trận đánh đẹp nhắm vào “ba tên phản động”

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2015

FB Thảo Gạo

25-9-2015

H1Đây là câu chuyện của một người được tham gia và chứng kiến từ đầu sự kiện những nhà hoạt động nhân quyền ở Hà Nội đấu tranh tại đồn CA quận Hai Bà Trưng để buộc CA phải trả tự do cho sáu bạn trẻ của Lương Tâm TV bị bắt giữ tùy tiện, ngày 23/9.

Cùng nhiều anh em đấu tranh tại Hà Nội, chúng tôi có mặt tại đồn công an quận Hai Bà Trưng vào khoảng 18h30. Sau đó, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà báo Đoan Trang và bạn trẻ Lý Quang Sơn quyết định vào thẳng trong đồn để chất vấn. Song họ chỉ cho mình anh Đài vào. 40 phút sau, anh đi ra với câu trả lời rằng họ không biết gì cả, không giữ ai cả. Một vài nhân viên an ninh thường phục áp sát, đuổi anh về, cuối cùng thì chúng áp tải anh về tận nhà.

Những người còn lại rất nỗ lực để đối thoại với lực lượng công an tại đó, tuy vậy, thái độ bất hợp tác và bất lịch sự kiểu bề trên là tất cả những gì chúng tôi nhận lại. Chắc họ nghĩ “công an là bố dân”.

Khoảng hơn 20h, tin nhắn từ một người bạn bị bắt báo cho chúng tôi biết có người bị giữ trong đồn CA của quận Hai Bà Trưng. Mọi người quyết định tổ chức một cuộc biểu tình nhỏ ngay tại cổng, với hai khẩu hiệu: “Yêu cầu thả người” và “Phản đối bắt giữ tùy tiện”.

Như những lần khác, bạo lực từ phía công an, lại nổ ra ngay lập tức. Chúng nhắm vào những người đi đầu đoàn biểu tình, lao vào giật băng rôn, xô đẩy và đánh mọi người túi bụi. Tôi chứng kiến toàn bộ cảnh chị Đoan Trang bị chúng giật băng rôn, nhưng chị giằng lại, do đó chị bị xô đẩy, bị đánh; cũng như cảnh chú Nguyễn Sơn bị đánh ngã ra đất, cảnh Lưu Văn Minh bị chúng xúm lại đấm như giã gạo vào đầu, bóp cổ. Khi Minh bị đánh, chị Đoan Trang lao vào cứu thì bị chúng đập đèn pin vào miệng khiến chị rách môi, chảy máu.

Sau khi chảy máu miệng, chị đứng tựa lưng vào cổng sắt của đồn CA, và đồng thời tuyên bố sẽ đứng tại đó cho đến khi nào sáu người bị bắt được thả. Trước tình cảnh đó, rất nhiều tên an ninh xúm xít vây quanh chị để gây sức ép, đuổi chị ra. Thái độ của chúng vô cùng hung hãn. Thấy vậy, bạn Lưu Văn Minh ra sức bảo vệ chị và dằn giọng: “Tôi sẽ không đi khỏi đây chừng nào chị ấy còn ở đây. Tôi không thể để chị tôi đứng một mình chỗ này”. Và tôi cũng có mặt tại đó để đồng hành cùng hai người họ.

Cả đám công an áo xanh, dân phòng, bảo vệ đeo băng đỏ, và côn đồ đều xúm lại, mặt mày cực kỳ hung ác. Biết rằng Minh là con trai, sẽ là tâm điểm để chúng ra đòn, nên chị Trang ghé tai bảo: “Em đi ra ngoài kia đi”. Nhưng Minh vẫn nhất định không đi: “Không. Em không để chị ở đây một mình được”.

Khung cảnh lúc đó cực kỳ bi tráng. Mọi người đã bị an ninh dùng dây rợ (chúng gọi là “dây quang”) xô đẩy, và chúng lấy số đông, dùng sức, đẩy tất cả ra đầu phố, cách khu vực cổng đồn độ 30 mét. Chỉ còn ba đứa ở lại, tựa lưng và ghì chặt tay vào song sắt của cổng. Anh Chí, chị Lan Lê, Gió Lang Thang và chị Thảo Teresa chạy lại đưa nước uống. Chúng tôi tranh thủ gửi lại điện thoại, nhờ Gió báo cho bạn cũng như gửi lời nhắn để xin phép sếp nghỉ làm vào ngày hôm sau.

Rồi Anh Chí, chị Lan Lê, Gió và chị Thảo Teresa cũng bị bọn chúng đẩy ra xa, và chúng giăng dây biến cổng đồn thành khu vực bảo vệ, chặn tất cả xe qua lại. Chỉ còn ba đứa – Lưu Văn Minh, chị Đoan Trang, và tôi – vẫn đứng đó. Một viên công an mặc đồ cảnh sát giao thông, mang lon trung tá, tên là Lê Văn Phiêu, trước khi chỉ đạo lính xô mọi người đi còn quay lại chỉ mặt chúng tôi: “Để xong bọn kia rồi tao sẽ xử lý bọn mày”.

____

“NĂM MƯƠI ĐÁNH MỘT, CHẲNG CHỘT CŨNG QUÈ”

Suốt cả tiếng đồng hồ chúng tôi đứng đó, chúng thay phiên nhau đến vận động, dọa dẫm chúng tôi, cả đàn ông lẫn đàn bà, cả lãnh đạo lẫn lính. Nhẹ nhàng đáp lại, chúng tôi nói chỉ muốn tìm bạn, chứ không muốn làm mọi chuyện ầm ĩ lên. Nhưng tất nhiên phía an ninh không hiểu những điều đơn giản đó. Có lẽ công an đã quá quen với việc người dân phải sợ họ dẫu họ có sai lè chăng nữa, nên khi có ai đó cả gan không sợ họ, không sợ bị bắt thì họ trở nên hung dữ hơn hẳn.

Biết chúng tôi đứng ép mình giữa các thanh inox của cổng (cổng là loại tự động đóng mở thông qua nút điều khiển của trực ban, mỗi lần mở ra khoảng cách giữa hai thanh inox hẹp lại) nên chúng liên tục ra vào để có cớ mở cổng, thậm chí là mở ra ba lần cho ôtô ra rồi lại vào.

Trong lần cuối mở cổng cho ôtô ra, chúng tranh thủ xô chúng tôi ngã và thế là cả bọn bâu vào khiêng chúng tôi ra đầu đường bên kia, tức là phía ngược lại với các nhà hoạt động khác. Một gã thanh niên mặc thường phục thò tay giật luôn cặp kính cận khỏi mắt tôi. Đã bị ngã lại bị cướp kính, tôi không còn nhìn rõ nữa, nhưng số lượng nhân sự dùng để “xử lý” ba đứa cũng vào khoảng 50 kẻ cao to, cả cảnh sát, an ninh, dân phòng, “quần chúng tự phát”…

Dơ đến nỗi chúng tập kịch ngay trước mặt chúng tôi, cho một tên an ninh quát sa sả vào mặt một “quần chúng tự phát” như thế này: “Ông ra ngoài kia ngay. Ông mà còn vào khu vực chăng dây này là chúng tôi bắt đấy, nghe chưa?”. Chắc hắn muốn thị phạm cho chúng tôi biết cách cư xử với an ninh. Đồng chí “quần chúng tự phát” cung cúc ra ngoài, nhưng lát sau, hắn đã là một trong những người tham gia vừa bẻ tay vừa đánh vừa đẩy chúng tôi ra xa.

Lần đầu cả bọn khiêng chúng tôi ra xa khỏi cổng đồn khoảng 30m, rồi quẳng ba đứa lại trên mặt đường, chăng dây và kéo cả hàng rào sắt ra chặn đường luôn. Một tay dân phòng vẫy tay rồi ghé mặt hắn sát vào tai tôi, nói qua sợi dây giăng giữa hai bên: “Đ. mẹ mày!”. Chị Đoan Trang trừng mắt nhìn hắn. Hắn vênh mặt nhìn lại, nhơn nhơn.

Cuối cùng, thấy chúng tôi vẫn đứng (ngoài khu vực bị chăng dây) và gào thét đòi trả kính, trả người, chúng nổi điên, tháo dây và hàng rào sắt ra, xông ra ngoài, tiếp tục đánh, lôi, rồi khiêng ba người đến tận cuối đường.


NỖI BUỒN “HẬU BIỂU TÌNH”

Đau đớn, mệt mỏi, buồn bã do phải chứng kiến, thậm chí là tâm điểm của bạo lực, chúng tôi đành lếch thếch đi bộ qua vài tuyến phố, tìm về với anh em…

Bị cô lập gần như từ đầu, chúng tôi không biết tình hình phía xa thế nào. Nhưng tôi tin chắc tất cả anh chị em vẫn đang chờ chúng tôi ngoài đó. Gặp được mọi người, ai cũng mừng mừng tủi tủi.

Tôi khóc. Anh Lượng ôm vai tôi an ủi, và có lẽ nếu có ai nhìn thấy, cũng không hiểu vì sao ở giữa “trận địa”, tôi không khóc, mà lúc này tôi lại trào nước mắt. Vì tủi thân ư? Không phải. Chỉ vì tôi rất muốn nói về những trải nghiệm của mình, về những người chị, người anh, người bạn của mình. Họ là chỗ dựa tinh thần cho tôi trong lúc khó khăn nhất. Họ đã làm tất cả, vì tôi, vì nhau, vì những người khác.

Tôi sẽ bao giờ quên được cảnh Minh nắm chặt tay chị Trang: “Không. Em không để chị ở đây một mình được”. Minh nói như thế trong khi một tên du đãng, tay cầm điếu thuốc, vẫn dí sát mồm hắn vào mặt Minh mà nghiến răng “đ. mẹ mày, mày thích gì…”. Và lúc xô kéo chúng tôi đi, bọn chúng vẫn đánh cậu ấy thùm thụp.

Vừa mới thôi, trong inbox của tôi, Minh viết: “Tao mệt quá Gạo ạ”.

Còn hôm qua tôi gặp chị Đoan Trang thì chị chỉ cười: “Đúng là nhừ tử em ạ”. Rồi chị trầm xuống, buồn rầu: “Chẳng bao giờ chị nghĩ trong đời lại có lúc chị nhảy ra giữa phố đánh nhau với an ninh như thế này. Từ bé tới giờ, đến con chó con mèo chị còn không đánh, nữa là con người”. Chị ấy nói thế trong lúc khắp cả hai cánh tay vẫn còn đầy vết bầm tím. Và, các bạn còn nhớ chứ, chân chị ấy vẫn còn đau nhiều lắm, cũng vì một cuộc xô xát tương tự với an ninh vào ngày 26/4, trong buổi tuần hành cuối cùng của nhóm Vì Một Hà Nội Xanh…

Bất chấp ai nói gì, không ai có thể ngăn tôi ngưỡng mộ những người bạn của tôi!

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Phát động chiến dịch ủng hộ Linh mục Nguyễn Văn Lý

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2015

VOA

Trà Mi

24-9-2015

Linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý, 69 tuổi, bị Hà Nội kết án 4 lần với tổng cộng hơn 53 năm tù.

Cộng đồng người Việt tại Mỹ trong tháng này phát độngchiến dịch thỉnh nguyện thưkêu gọi các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế vinh danh một nhà bất đồng chính kiến hàng đầu bị cầm tù lâu nay tại Việt Nam.

Cuộc vận động do Ủy ban Tự do Tôn giáo khởi xướng thu thập chữ ký trên mạng nhằm bày tỏ sự ủng hộ đối với công cuộc tranh đấu của linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý vì dân chủ-nhân quyền cho người dân Việt Nam.

Thỉnh nguyện thư viết ‘Xin ủng hộ cho linh mục Nguyễn Văn Lý đang đại diện cho hàng triệu người dân Việt Nam bị áp bức bằng cách kêu gọi các tổ chức Quốc tế công nhận cuộc đấu tranh vì quyền con người và tự do tôn giáo qua bốn giải thưởng quốc tế năm 2015: Nobel, Shakarov, Rafto, và Unesco.’

Linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý, 69 tuổi, một tù nhân lương tâm nổi tiếng của Việt Nam, bị Hà Nội kết án 4 lần với tổng cộng hơn 53 năm tù giam.

Ông từng chịu tù khổ sai và bị biệt giam hơn 23 năm, bị quản thúc trên 15 năm, nay đang thi hành bản án 8 năm tù tuyên hồi năm 2007 về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ sau các hoạt động mà giới bảo vệ nhân quyền xem là cổ súy cho quyền tự do tôn giáo và tự do ngôn luận tại Việt Nam, nhưng bị nhà cầm quyền Hà Nội gọi là ‘chống phá nhà nước.’

Dù đang bị bại liệt sau cơn tai biến từ năm 2009, linh mục Lý vẫn tiếp tục bị biệt giam tại trại Tân Lương ở huyện Hà Nam. Cháu ruột của linh mục Lý, ông Nguyễn Công Hoàng ở Đồng Nai, cho biết thêm về tình hình của ông hiện nay:

“Tinh thần ngài vẫn tốt. Ngài vẫn bình an vui vẻ, nhưng sức khỏe thì giảm sút, lưng gù hơn, dáng đi yếu hơn, không hồi phục được bình thường, đi cà nhắc và tay thì cũng yếu vậy vì không có điều kiện chữa trị.”

Gia đình linh mục Lý nói điều kiện giam cầm đối với tù nhân lương tâm ‘đặc biệt’ này, không đến nỗi hà khắc ngoại trừ một điều cấm kỵ tuyệt đối là ông không được tiếp xúc với bạn tù.

Tuy nhiên, thân nhân nhà tranh đấu này cho biết ông chấp nhận bản án với tinh thần tự tại và khoan dung, không ưu tư hay than phiền điều gì cho bản thân mà chỉ có những trăn trở cho một xã hội Việt Nam tốt đẹp hơn, dân chủ và nhân quyền được tôn trọng hơn.

Vẫn theo nguồn tin từ gia đình, thỉnh thoảng linh mục Lý vẫn được các phái đoàn ngoại giao quốc tế vào trại giam thăm hỏi, động viên và cũng có đề nghị đưa ông ra nước ngoài chữa bệnh, nhưng ông từ chối.

Đầu tháng này, chính phủ Việt Nam mở đợt ân xá lớn nhất từ trước tới nay đánh dấu 70 năm ngày Quốc khánh 2/9, phóng thích hơn 18.000 tù nhân nhưng không có trường hợp nào là tù  nhân lương tâm.

Một trong những điều kiện để được nhà nước đặc xá là phải làm cam kết ‘nhận tội, xin khoan hồng’.

Ông Hoàng nói từ đầu chí cuối, linh mục Lý nhất mực khẳng định mình vô tội và không ký kết bất kỳ biên bản nào chính quyền yêu cầu, cho nên phía trại giam không nỗ lực thuyết phục ông ký đơn nhận tội nữa. Theo lời ông Hoàng, bất luận tình trạng sức khỏe thế nào, linh mục Lý cũng không được ân xá vì nằm trong danh sách ‘tái phạm,’ ‘không hối cãi.’

Linh mục Lý từng nhiều lần được các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới và các nước phương Tây trong đó có Hoa Kỳ kêu gọi phóng thích nhưng không được chính phủ Việt Nam hồi đáp.

Tuy nhiên, dưới áp lực quốc tế, giữa tháng 3 năm 2010, Hà Nội đã tạm hoãn thi hành án cho linh mục Lý về địa phương chữa bệnh trong 1 năm. Gia đình ông cho biết hiện ông đang ‘trả nợ’ cho khoản thời gian đó và có thể sẽ mãn án tù vào cuối tháng 3 năm sau.

Ông Nguyễn Công Hoàng chia sẻ nguyện vọng của gia đình:

“Được sống trong cộng đồng và gia đình là ao ước của gia đình và của bản thân ngài, nhưng hoàn cảnh vậy thì chịu vậy thôi. Gia đình đi thăm cũng xa xôi quá, đi quá xa mà ra thăm được chút xíu phải quay về lại. Gia đình cũng cảm ơn tất cả bà con và các chính khách quốc tế đã lên tiếng an ủi và bênh vực cho ngài rất nhiều trong thời gian qua. Điều đó gia đình rất cảm kích. Ngài được về sớm chừng nào là niềm vui và hạnh phúc của gia đình.”

Các bản án Hà Nội dành cho sáng lập viên Khối đấu tranh cho dân chủ 8406 bị cộng đồng quốc tế mạnh mẽ lên án là vi phạm nhân quyền.

Trường hợp của linh mục Lý đặc biệt gây chú ý công luận với bức ảnh ông bị một công an bịt miệng ngay trước tòa năm 2007.

Hà Nội nói các hoạt động của nhà bất đồng chính kiến này vi phạm pháp luật Việt Nam.

Linh mục Lý từng được đề cử nhận Giải Nobel Hòa Bình năm 2013 và Giải Nhân quyền Sakharov năm 2010 vì tinh thần kiên định cổ súy nhân quyền cho người dân Việt Nam bất chấp sự đàn áp thường xuyên từ nhà cầm quyền.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Nhan Vat | Leave a Comment »