Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 18th, 2015

►Thái Bình: công dân tham gia hoạt động Xã hội Dân sự bị mất tích

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

TMCNN

Huyền Trang

17-9-2015

Dân oan Lê Văn Đài, sống tại tỉnh Thái Bình, bị mất tích từ ngày 02.09 cho đến nay, gần 14 ngày vẫn chưa có thông tin gì về ông.

GNsP (17.09.2015) – Một dân oan từng huy động hơn 100 dân oan khác ở tỉnh Thái Bình biểu tình đòi quyền lợi và tố cáo cán bộ tham nhũng, bị mất tích gần 14 ngày, sau khi ông tham gia các hoạt động Xã hội dân sự.

Đó là Dân oan Lê Văn Đài, thường trú tại xã Nam Trung-huyện Tiền Hải-tỉnh Thái Bình, bị mất tích từ ngày 02.09.2015 cho đến nay đã gần 14 ngày. Bà Ngát, vợ ông Đài đi làm thuê cho một xí nghiệp may, cho GNsP biết:

“Nhà tôi làm việc ở xí nghiệp sản xuất giấy Nam Hải-tỉnh Thanh Hóa. Vào ngày 06.09, xí nghiệp gọi điện thoại cho tôi hỏi là anh Đài có ở nhà không, thì tôi nói là anh Đài đi làm và họ nói là anh Đài không đi làm, không có mặt ở công ty 4 ngày rồi. Bên xí nghiệp họ trình lên công an tỉnh Thanh Hóa nhưng họ nói không có thông tin gì của anh Đài. Khi nghe tin gia đình tôi lo lắng lắm, đã báo với công an tỉnh Thái Bình nhưng họ nói không có thông tin gì cả. Bây giờ, gia đình tôi không biết anh ấy đang ở đâu?”.

Một người bạn từng tranh đấu với ông Đài và quan tâm đến vụ việc của ông xin được giấu tên cho biết thêm: “Vào ngày 02.09, xí nghiệp nơi ông Đài làm việc tổ chức ăn liên hoan mừng Quốc khánh. Trong khi đợi tiệc, ông Đài nhận được một cú điện thoại của người quen cần gặp gấp. Ông Đài xin phép ông giám đốc và nói rằng sẽ quay trở lại dự tiệc. Nhưng, từ lúc đó, không thấy ông Đài quay trở lại công ty làm việc nữa. Sau 4 ngày, xí nghiệp không thấy ông Đài đâu nên đã báo về cho gia đình ông Đài biết.”

Hiện nay, gia đình bà Ngát đã trình lên các cơ quan chức năng có thẩm quyền ở tỉnh Thanh Hóa -nơi ông Đài làm việc và tỉnh Thái Bình -nơi gia đình cư trú, nhưng vẫn chưa có một thông tin gì về ông Đài.

Một nguồn thông tin chưa được kiểm chứng cho GNsP biết, ông Đài “bị công an A88 tạm giữ”.

Ông Lê Văn Đài là ai?

Ông Đài đã từng tố cáo cán bộ tỉnh Thái Bình tham nhũng trong việc đất đai, thu tiền điện sai nguyên tắc… Người bạn của ông Đài kể: “Ông đã từng tố cáo cán bộ tham nhũng, rút ruột công trình xây dựng nông thôn mới… với tổng số tiền lên đến 36 tỷ đồng. Tại xã Nam Hồng, ông tố cáo cán bộ thu tiền điện của bà con sai nguyên tắc, thu dư hơn 600 triệu đồng”.

Trong số những lần phanh phui việc làm sai trái của cán bộ, những con ‘cò mồi’ của quan chức đã thương lượng với ông Đài rằng, nên im lặng và họ sẽ cho ông một khoản tiền, nhưng ‘ông không chấp nhận, kiên quyết đấu tranh’, bạn ông Đài nói.

“Ông Đài từng lên án cán bộ tỉnh Thái Bình có hành vi bao che cho tội phạm, không điều tra làm rõ vụ việc khi tội phạm có hành vi hiếp dâm một đứa trẻ 14 tuổi. Ông Đài vận động nhiều người lên tỉnh biểu tình, để đòi lại công bằng cho cháu bé. Ông là một con người dũng cảm, có tấm lòng muốn cho xã hội được công bằng và đẩy lùi những cái xấu”. Bạn ông Đài kể tiếp.

Gia đình ông Lê Văn Đài xuất thân từ Dân oan bị mất đất, đi khiếu kiện nhiều năm nhưng không có kết quả. Nhiều lần, ông đã quy tụ nhiều bà con dân oan biểu tình để đòi lại những quyền lợi chính đáng. Bạn ông Đài kể: “Ông Đài là một người đấu tranh có uy tín ở vùng Tiền Hải. Ông là người liên kết dân oan ở tỉnh Thái Bình, huy động cả trăm người lên Hà Nội biểu tình trước trụ sở công an, Ban tiếp Công dân của chính phủ. Thậm chí, ông đã từng tổ chức cho khoảng 80 người biểu tình khiếu kiện dài ngày trước số 1 Ngô Thời Nhiệm.”

Hiện nay, vợ chồng ông có ba người con nhỏ đang trong độ tuổi đi học, chăm sóc mẹ già và gia cảnh khó khăn, nhưng ông Đài không quản ngại những việc khó khi người khác nhờ. Điều này được chính vợ ông Đài khẳng định ông là một người tốt. “Nhà tôi rất hiền lành, tốt bụng, hay giúp đỡ người nghèo, thương người lắm. Ở trong nhà chỉ có mấy vo gạo thôi thế mà ai hỏi là nhà tôi cho liền.” Bà Ngát nghẹn ngào nói.

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

► Nhìn lại vụ án 13 người dân Thạnh Hoá tỉnh Long an Cố ý gây thương tích và chống người thi hành công vụ

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

– Trương Minh Tam

Dân Luận

18-9-2015 Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Việt Nam thuê công ty tư vấn Trung Quốc lập quy hoạch đảo Lý Sơn!

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

Ngọc Thu

17-9-2015

Bài báo Thanh Niên ngày 15-9-2015 có tựa đề: “Thuê tư vấn Singapore lập quy hoạch đảo Lý Sơn“. Bài báo cho biết, công ty tư vấn Singapore này chính là Tập đoàn CPG.

Nhưng, chủ sở hữu của CPG chính là tập đoàn China Architecture Design and Research Group (CAG), một công ty thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc. CPG không phải là đơn vị tư vấn thiết kế và quy hoạch hàng đầu của Singapore như thông tin trong bài báo nêu ra.

CPG Corp (tên đầy đủ là CPG Corporation Pte Ltd) từng thuộc sỡ hữu của Temasek Holdings, với 100% vốn của Bộ Tài chính Singapore. Năm 1999, Temasek Holdings trở thành công ty cổ phần, đến năm 2002 nó được đổi tên thành CPG Corporation và một năm sau đó năm 2003, Temasek Holdings đã bán CPG cho Downer EDI, một công ty của Úc, với giá 131 triệu đô la Singapore.

Đến năm 2012Downer EDI bán CPG Corp cho công ty China Architecture Design and Research Group (CAG), một công ty thiết kế và huy hoạch lớn nhất của chính phủ Trung Quốc, với giá 147 triệu Úc kim.

Như vậy, CPG là công ty thuộc sỡ hữu của chính phủ Trung Quốc, không phải công ty của Singapore như thông tin trong bài báo nêu ra.

____

Thanh Niên

Thuê tư vấn Singapore lập quy hoạch đảo Lý Sơn

Hiển Cừ

15-9-2015

Sáng 14.9, đại diện Tập đoàn CPG, đơn vị tư vấn thiết kế và quy hoạch hàng đầu của Singapore, làm việc với UBND tỉnh Quảng Ngãi để báo cáo những đề xuất về quy hoạch tổng thể mang tính chiến lược cho huyện đảo Lý Sơn.

Ông Lê Viết Chữ, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh lưu ý đảo Lý Sơn phải được quy hoạch có chất lượng với tầm nhìn dài hạn để có thể phát triển mạnh về kinh tế, vững chắc về an ninh quốc phòng. “Việc lập quy hoạch cần phải tính đến thế mạnh về kinh tế biển, du lịch, bảo tồn di tích, hệ sinh thái, gắn kết biển đảo với đất liền và các vùng phụ cận, mở rộng không gian mặt biển, nhất là ngư trường truyền thống của ngư dân đất đảo từ bao đời nay ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”, ông Chữ nhấn mạnh đồng thời đề nghị CPG sớm hành động xây dựng đề cương, xác định tiến độ thực hiện.

Đầu tháng 8.2015, UBND tỉnh phê duyệt nhiệm vụ quy hoạch xây dựng huyện đảo Lý Sơn đến năm 2025, với mục tiêu phát triển đảo Lý Sơn theo hướng trở thành đô thị biển xanh kết hợp phát triển kinh tế biển, du lịch sinh thái biển với đầu tư xây dựng khu vực phòng thủ, bảo đảm vững chắc về quốc phòng, an ninh. Tỉnh ủy thống nhất cho UBND tỉnh thuê các nhà tư vấn Singapore lập quy hoạch tổng thể cho đảo.

———————

Trích: ”  Ông cũng tiết lộ nhà nước theo dõi một thương gia nước ngoài về làm ăn rất lâu và rất sâu vì chính ông bị moi ra chuyện quan hệ với một thiếu nữ Trung Quốc ông quen đã lâu, giờ không còn nhớ mà họ vẫn để ý.”  Alan Phan

Công ty Trung Quốc CPG, là anh em của các ủy viên bộ chính trị, nên bộ công an và bộ quốc phòng của Hà Nội không cần phải điều tra. Nhưng Việt kiều về làm ăn tại VN là bị công an điều tra theo dõi rất kỷ.

Tiến sĩ Alan Phan và trải nghiệm kinh doanh

Tác giả: GS Bùi Văn Phú –

VOA Tiếng Việt –

 31 Aug  2015

Không ít người Mỹ gốc Việt đã về Việt Nam làm ăn. Có người thành công, nhưng đa số thất bại. Thất bại không nói ra, nhưng thành công cũng không ai khoe vì không biết có bền lâu hay không.

Tiến sĩ Alan Phan thì khác. Ông đã trải nghiệm mấy chục năm trên thương trường quốc tế, từ châu Mỹ, châu Phi sang châu Á với thất bại cũng như thành công. Những kinh nghiệm làm ăn đã được ông ghi lại qua mười một đầu sách. Hai tác phẩm mới nhất là Doanh nhân Việt trong thế trận toàn cầu (600 trang) và 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc (300 trang) – gồm nhiều bài đã đăng trên Blog gocnhinalan.com – được ra mắt tại hội quán báo Thằng Mõ ở San Jose vào trưa Chủ nhật 23/8.

Trên 100 khách đã đến tham dự, trong đó có nhiều doanh nhân vùng Vịnh San Francisco như ông David Dương, Tổng giám đốc California Waste Solution; ông Trần Hồng Phúc Chủ tịch Phòng Thương mại Việt Nam Oakland; ông Đỗ Vẫn Trọn của Truyền hình Viên Thao; ông Nguyễn Xuân Nam của TV và báo Calitoday; ông Huỳnh Lương Thiện của Tuần báo Mõ SF.

Ngoài ra còn có cựu phó thị trưởng Madison Nguyễn, kĩ sư Đỗ Thành Công và ủy viên giáo dục Vân Lê, là ba ứng cử viên cho chức Dân biểu Tiểu bang Địa hạt 27 vào năm tới. Còn lại đa số là các bạn trẻ, trong đó có những sinh viên du học đến từ Việt Nam.

alan Phan VOA photo
Bài nói chuyện của Tiến sĩ Alan Phan xoay quanh thương trường Việt Nam và những cơ hội. Theo ông, đầu tư đòi hỏi sự chuyên nghiệp, kế hoạch và tùy thuộc nhiều vào nhà nước, trong khi kinh doanh là môi trường hoạt động thoáng hơn và dễ thành công hơn.

Ông mô tả: “Việt Nam là một môi trường giới hạn, không phải muốn gì thì làm nấy. Tình hình còn mù mờ. Xã hội Việt Nam so với Mỹ thì thật là bát nháo và hỉ nộ ái ố hơn. Không ở đâu buồn cười như ở Việt Nam. Mở tờ báo ra đọc là thấy đính chính tôi không bị bắt. Như mới đây ông Trần Phương Bình của Đông Á Ngân hàng phải lên tiếng. Rồi ông Đặng Thành Tâm cũng lên tiếng đính chính là chưa bị bắt.”

Câu nói vui đùa của Tiến sĩ Alan: “Tôi cũng đính chính với các bạn đây là tôi không bị bắt” đã đem đến cho khách dự một tràng tiếng cười.

Theo ông, nhiều người Việt hải ngoại về Việt Nam có những lí do riêng, gái gú cũng có, kỉ niệm ngày xưa cũng có, thắng cảnh cũng có. Quê hương cũ có một sự quyến rũ nào đó.

Nếu đó là một nơi có thể sống được, kiếm được tiền thì rất thoải mái. Ở đó có những niềm vui và những điều tiêu cực. Nhưng nói chuyện làm ăn là cần có sự may mắn và phải có quan hệ.

“Nếu về làm ăn tôi khuyên là người độc thân, về đó gặp con cán bộ là kết hôn ngay vì quan hệ rất quan trọng trong làm ăn được thua ở Việt Nam. Phải có người chống lưng, có gốc rễ.”

Ở Mỹ thì khách hàng là số một, còn ở Việt Nam, theo quan sát của ông: “Khách hàng là quan chức nhà nước. Nếu mấy ông đó thích thì sẽ bán được nhiều hàng, làm ăn lên rất lẹ. Nếu mấy ông không thích thì ô hô ôm passport lo chạy về Mỹ.”

Nội bộ lãnh đạo với tranh giành phe nhóm cũng ảnh hưởng lớn đến kinh doanh. Mình đứng về phiá thua thì coi như không còn gì.

Tiến sĩ Alan nhắc đến sự kiện ông Hà Văn Thắm là phe của …., khi ông này mất thế thì giá cổ phiếu Ocean Group của công ti do ông Thắm điều hành đang từ 100 nghìn đồng rớt xuống 1 nghìn, ngân hàng bị nhà nước mua lại với giá coi như cho không.

Ông cũng tiết lộ nhà nước theo dõi một thương gia nước ngoài về làm ăn rất lâu và rất sâu vì chính ông bị moi ra chuyện quan hệ với một thiếu nữ Trung Quốc ông quen đã lâu, giờ không còn nhớ mà họ vẫn để ý.

Nói đến các khu vực kinh doanh có triển vọng, theo nhận định của Tiến sĩ Alan thì đó là IT và nông nghiệp.

IT không cần hạ tầng cơ sở và thành phần trẻ có đam mê và ao ước làm được cái gì đó tốt đẹp cho thương hiệu Việt Nam thay vì cứ sao chép hay ăn cắp bản quyền.

Ông nói: “Phát triển IT vì quan chức không quản lý được , email không biết, software nói với mấy ông ấy như nói với vịt. Ít hạ tầng cơ sở nên mấy ông ấy không kiếm tiền được.”

IT khó kiểm soát vì tài khoản có thể đặt ngoài Việt Nam, tránh được bộ máy hành chánh chỉ đòi tiền. IT cần đột phá, sáng tạo, không cần gia truyền hay cổ truyền, tư duy luỹ tre làng bị gạt qua một bên. Đây là con đường mới cho giới trẻ, thời trang đối với Việt Nam nên họ rất hâm mộ.

Còn nông nghiệp, ngày nay không phải là sản xuất mà là tìm kiếm được thị trường. Nông phu tranh nhau đi chăn nuôi, trồng trọt nhưng tìm được thị trường rất khó vì nếu mình bán rẻ 10%, nước khác bán rẻ 20% hay 30% thì không thể cạnh tranh nổi.

Nhiều nước đã có sản xuất qui mô, công nghệ cao trong khi Việt Nam chưa đạt tới trình độ đó thì cũng khó cạnh tranh. Để tìm được thị trường cần có hàng đặc thù, trong khi nhà nước không giúp gì được vì chỉ lo “hành dân là chính”, vì thế giới trí thức có thể làm được việc này. Sau đó phải có trung gian tiếp thị, về mặt này người Việt ở hải ngoại đóng góp vai trò quan trọng.

Như người Tàu họ có chuỗi dây phân phối rất hữu hiệu. Nhưng nay với công nghệ thông tin, vai trò của người trung gian cũng đang giảm đi, thông tin về mặt hàng có thể tìm thấy trên mạng.

Đó là những lí do tại sao Tiến sĩ Alan Phan nhấn mạnh đến hai khu vực IT và nông nghiệp để Việt Nam có thể cạnh tranh và có những tiến bộ hơn về kinh tế.

Vì sao lại là hai khu vực đó? Theo ông, với dân số hơn 90 triệu, xã hội Việt Nam ngày nay gồm những nhóm sau:

1/ Những người của thế giới kỹ thuật số, họ sống xa lánh hoàn toàn với thế giới bên ngoài, biết được những thứ mà dân thường không biết, họ khao khát có tiến bộ cho đất nước. Số người trẻ này khoảng 6 đến 10 triệu.

2/ Nông dân từ 30 đến 40 triệu, chỉ lo kiếm sống và mong muốn đời sống được cải thiện một chút.

3/ Quan chức cán bộ, hơn 3 triệu. Đối với những người này, cứ trả lương cho họ nằm nhà là tốt nhất cho dân.

4/ Thành phần còn lại là những người không làm mà vẫn ăn, suốt ngày đi nhậu rồi về nhà đánh vợ, ù lì đến độ không còn chút hy vọng gì vào đám người này.

Vì thế tạo cơ hội phát triển cho hai thành phần IT và nông dân sẽ là những mũi nhọn đưa kinh tế Việt Nam đi lên.

Là người với nhiều kinh nghiệm làm ăn trên thương trường quốc tế, ông cũng đã đầu tư vào Việt Nam 2 triệu đô-la và mất hết. Những năm qua Tiến sĩ Alan Phan đã làm tham vấn hướng dẫn cho doanh nhân Việt biết cách làm ăn theo lối Mỹ.

Tuy nhiên, trong nhiều cuộc phỏng vấn ông đã nói bạo khiến quan chức nhà nước không vui: “Mình nhìn sao nói vậy nên có hơi sốc với nhiều người nên bây giờ nhà nước không cho tôi có những phát biểu trực tuyến nữa. VTV có phỏng vấn tôi 30 phút, sau khi cắt xén đi còn chừng 3 phút.”

Ông nói: “IT không cần nhiều cơ sở hạ tầng. Mấy ông quan chức rất khôn lanh, xây cầu đường, tượng đài họ chia nhau được. Mức độ trù phú của miếng bánh cắt riết mà cái bánh ngày càng nở ra. Người ta đang ăn ngon thế này thì sao đòi được. Được cái mấy ông chỉ đi vay, rồi ăn bớt ăn xén cái đó. Dân mình chịu nợ thôi. Mà tính quịt là muôn đời của người Việt Nam. 15 năm sau có nước nào đòi nợ thì chỉ còn cái quần cụt thì không có gì để đòi được nữa.”

Ông kể, một quan chức cao cấp nói thằng nào ngu cho vay thì mình cứ lấy tiền đó mình xài. Người dân họ không biết, cứ để cho dân uống bia tự do là thoải mái rồi, họ không thắc mắc gì.

Về những người từ Mỹ về đầu tư, nhắc đến ông David Dương, Tiến sĩ Alan Phan phát biểu: “Tôi nghe ông về xử lí rác thì tôi thích thú lắm. Mong ông xử lí rác ở Ba Đình thì ông lại xử lí rác ở đâu Đa Phước. Mong một ngày ông sẽ đưa cả nước vào đống rác của ông ấy”. Hội trường òa lên những tiếng cười.

Tiến sĩ Alan Phan du học Mỹ từ năm 1963, năm 1968 ông về nước và đã làm chủ  nhiều công ti thời Việt Nam Cộng hòa với số công nhân lên đến 18 nghìn.

Năm 1975 ông ra nước ngoài, có lúc điều hành công ti trên sàn chứng khoán với tài sản 700 trăm triệu đô-la. Cuộc đời nhiều thăng trầm và nay đã 70 tuổi, với tài sản chắc cũng vài chục triệu đô-la. Nhưng nếu gặp ông ngoài đường, qua trang phục ông mặc hôm ra mắt sách, với áo vét quần jean thùng thình, không cà-vạt, đi giầy ba-ta, có ai biết ông là một doanh nhân triệu phú.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Tác giả Bùi Văn Phú dạy đại học cộng đồng và hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, Californi

Posted in Cướp Đất Đai | Leave a Comment »

►Những người dân oan VN dám đứng lên đòi quyền con người, đấu tranh bảo vệ Tổ Quốc, chống áp bức, bóc lột (Võ Thị Hảo)

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

Nhà văn Võ Thị Hảo trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

17-9-2015

Lời giới thiệu: Áp đặt ách thống trị chuyên chính vô sản lên cả đất nước Việt Nam, suốt 40 năm qua nhà cầm quyển cộng sản đã đẩy đất nước lâm vào cảnh ngày càng tụt hậu, các quyền con người bị chà đạp.

Không cam chịu kiếp sống dưới chế độ công an trị của nhà cầm quyền cộng sản, người dân đã đứng lên đấu tranh bằng nhiều hình thức chống lại giặc ngoại xâm là Trung Quốc xâm lược và giặc nội xâm là giới bạo quyền cộng sản Việt Nam hèn với giặc, ác với dân.

40 năm qua xã hội Việt Nam xuất hiên môt từ ngữ mới “Dân Oan”. Họ là hàng chục triệu người từ Nam ra Bắc, từ thành thị đến nông thôn bị giới bạo quyền cộng sản tước đoạt các quyền sống của con người. Họ cũng là nạn nhân của Trung Quốc xâm lược lấn chiếm biên giới, biển đảo. Những người dân oan đã đứng lên đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, chống thù trong, giặc ngoài, chống áp bức, bóc lột, đòi lại các quyền của con người mà mình phải được hưởng.

Nhà văn Võ Thị Hảo đã nói lên những suy nghĩ của mình về dân oan Việt Nam đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, chống áp bức, bóc lột qua cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành.

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe:

Trần Quang Thành (TQT): Nhà văn Võ Thị Hảo là một trong những người tham gia rất sôi nổi.trong các hoạt động xã hội dân sự.

Hiện nay có nhiều người bàn tán khác nhau về hoạt động xã hội dân sự. Có người bảo rằng đây là một hoạt động chính trị. Có người bảo rằng đây là hoạt động đơn thuần về vấn đề an sinh xã hội, về các vấn đề khác như môi trường chứ không phải là vấn đề chính trị.

Nhà văn Võ ThịHảo quan niệm thế nào về hoạt động xã hội dân sự hiện nay?

Võ Thị Hảo (VTH): Thưa anh, tôi nghĩ hoạt động xã hội dân sự cũng như nhiều hoạt động cuả con người trong một xã hội thực sư là một hoạt động chính trị. Đương nhiên nó mang tính xã hội hay tính dân sự nhưng rõ rang đấy là một hoạt động chính trị.

Chúng ta thấy người Việt Nam lâu nay vẫn rất sợ hãi cái từ gọi là hoạt động chính trị. Đó là một quan niệm hết sức cổ lỗ. Quan niệm ấy từ hồi phong kiến, từ hồi cộng sẩn đã reo rắc cho những người dân ở đất nước của họ, đặc biệt là ở Việt Nam để cho người ta sợ hãi cái từ là làm chính trị. Là vì làm chính trị là gắn với thiệt thòi, bị tàn sát, tù đầy. Cách người ta nô lệ hóa người dân là làm cho người dân làm cái gì cũng sợ liên quan đến chính trị. Nhưng nếu chúng ta đã đọc nhiều danh ngôn, đọc nhiều luận văn, đọc nhiều nhân xét của danh nhân trên thế giới, chúng ta thấy rằng nếu một con người ở trong một xã hội mà không quan tâm đến chính trị thì đấy chưa phải là thực hiện đúng cái quyền của mình, trách nhiệm, bổn phận của mình trước xã hội. Bởi vì chính trị nó không phải là những người ngồi trên cao hay là những cuộc đấu tranh, cuộc chiến đấu đổ máu mà thực sự nó ăn vào từng gia đình. Nó có thể tàn hại từng gia đình, từng ngõ ngách của tâm hồn. Bởi vậy chúng ta ai cũng phải cố gắng cho một nền chính trị lành mạnh và minh bạch.

Tôi nghĩ hoạt động xã hội dân sự đương nhiên là một hoạt động chính trị mà mỗi người cần phải làm, cần phải tham gia.

TQT: Hoạt động xã hội dân sư ở Việt Nam rất đa dạng Có hoạt động xã hội dân sự thuộc lề Đảng. Tức là những tổ chức xã hội dân sự do nhà nước đẻ ra và nuôi nó bằng tiền ngân sách tức là tiền thuế của dân và họ hoạt dộng để phục vụ cho nhà nước cộng sản. Bên cạnh đó có những hoạt động xã hội dân sự người ta gọi là hoạt động xã hội dân sự độc lập, những người độc lâp đấu tranh để mang lại lợi ích cho người dân.

Trong xã hội dân sự độc lập đó cũng đang nẩy ra nhiều ý nghĩ khác nhau về hoạt động xã hội dân sự. Nhà văn Võ Thị Hảo bình luận sao về hoạt động dân sự phía lề Dân hiện nay?

VTH: Hai hệ thống khác hẳn nhau về hoạt động. Một bên là của các đoàn thể cũng là một cái dạng cướp đoạt tiền thuế của dân. Bời vì dân không được quyền chọn các hệ thống xã hội dân sự đó. Chẳng hạn như đoàn thanh niên, hội phụ nữ, mặt trân tổ quốc hay hệ thống đảng chẳng hạn. Đấy là một hệ thống cực kỳ nặng nề. Dân Việt Nam bây giờ 1 cổ 3 tròng. Trong đó có 1 tròng rất lớn phải è cổ ra; bị bóc lột đến tận xương tủy để nuôi một hệ thống mà chẳng giúp ích gì cho người dân. Đội lốt hoạt động xã hội dân sự để quản lý, để đàn áp người dân; để hỗ trợ nhà cầm quyền độc tài. Đấy là một hệ thống theo tôi nghĩ nó sẽ mất dần theo thời gian. Cái gì không đồng hành với quyền lợi của người dân thì rõ ràng nó sẽ dần dần bị triệt tiêu khi mà có một thể chế tốt hơn. Rõ ràng chúng ta thấy họ chỉ được ăn tiền ngân sách để họ làm. Còn tác động vào người dân như thế nào thì không có. Đấy là hệ thống thứ nhất.

Hệ thống thứ hai là hoạt động xã hội dân sự độc lập. Hệ thống này do những người tự bỏ tiền túi ra do nguyện vọng muốn làm một việc gì đó tốt cho mình, tốt cho cộng đồng. Và càng hoạt động nhất là trong thời gian này càng mang thiệt thòi cho bản thân mình và gia đình. Điều đó được minh chứng hết sức nhiều và rõ ràng như chúng ta đã thấy.

Tôi nghĩ hoạt động này rất tốt. Nó thực sự có hiệu quả vì nó dần dần làm thay đổi suy nghĩ của người Việt Nam. Vì con người Việt Nam hay bất kỳ con người nào trên thế giới đều có quyền biểu lộ, đều có quyền đi theo sở thích của mình miễn là không hại đến cộng đồng. Như thế nó sẽ góp cho phong trào đòi lại quyền con người, quyền dân chủ. Nó sẽ tạo ra sức ép dần dần tạo ra một xã hội minh bạch, tự do và công bằng. Đầu tiên nó có thể còn yếu ớt. Thậm chí còn có người là công an trà trộn, đội lốt hoạt động xã hội dân sự. Tất nhiên bao giờ chẳng có. Như trong một bình nước có vi khuẩn. Tôi nghĩ chúng ta đừng sợ hãi điều đó. Hãy cứ đi đi vì lối ta đi rồi sẽ thành đường. Tôi nghĩ mọi người cần khuyến khích, cần ghi nhận, cần hoan nghênh.

TQT: Trong hoạt động xã hội dân sự hiện nay có người hoạt động cho dân chủ, có người hoạt động cho nhân quyền, có người hoat đọng cho môi trường, có người hoạt động cho công đoàn vv… Nhưng có một phong trào rất lớn phải chăng đó cũng là hoạt động xã hội dân sự. Họ là dân oan, lực lượng đông đến hàng triệu người mất đất, mất nhà, mất quyền làm việc, mất các quyền làm người. Họ đi đấu tranh để bảo vệ quyền lợi cho họ và họ cũng đấu tranh để bảo vệ đất nước như chống quân Trung Quốc xâm lược. Vậy tại sao trong các phong trào rất được sự quan tâm của các tổ chức quôc tế, được sự quan tâm của mọi người bảo vệ cho những hoạt động dân chủ. Còn những người dân oan hình như họ không được sự quan tâm đầy đủ của các tổ chức xã hội dân sự. Nhà văn Võ Thị Hảo nghĩ sao vấn đề này?

VTH: Tôi không biết được nguyên nhân thực sự là tại sao những người dân oan đã thành lập một cái hội rồi mà chưa được sự quan tâm của quốc tế. Tôi nghĩ có thể những người đứng đầu tổ chức này và những người trong cộng đồng phải quan tâm trả lời tại sao và cần phải thúc đẩy việc này.

Tôi nghĩ những người dân oan họ dám đứng lên để công khai hóa, minh bạch hóa đòi quyền con người của mình đấy là một điều cực kỳ tuyệt vời. Ở những nước văn minh hơn, có thể chế không đọc tài họ đã làm và chính vì mỗi công dân phải biết quyền con người của mình và đòi nó. Đó là một tác động cực kỳ lớn làm cho xã hội minh bạch. Sự minh bạch này tất cả chúng ta đều được hưởng. Những người già, những người đang sống, những người sắp sinh ra đều được hưởng điều đó. Chính những người dân oan họ đã làm điều đó và tôi nghĩ những người dân oan họ đấu tranh chốngTrung Quốc xâm lấn, họ kêu oan mất đất, mất nhà, bị chết trong đồn công an, những thày cô giáo tự dưng bị mất việc, bắt phải hối lộ mới có được công việc. Có cô bị bắt phải hối lộ tình dục. Hiện nay bao nhiều người Việt Nam hầu hết ai chẳng là dân oan. Bởi vậy khi mà mình lên tiếng ủng hộ người khác, hỗ trợ người ta khi người ta bị oan. Cái đó nó có ý nghĩa rất lớn lao.

Ỏ Việt Nam rất kinh khủng. Một người kêu oan có thể được ủng hộ, nhưng mà rất nhiều người xa lánh và sợ hãi họ vì sợ liên lụy đến mình. Thậm chí trong một cơ quan, một người phát hiện ra ông xếp hay đồng nghiệp ăn hối lộ hay làm cái gì sai thì lập tức bị cộng đồng hắt hủi, ghẻ lạnh, xa lánh. Đó là cực kỳ tệ. Cái đó là một sự man rợ. Cái đó tất nhiên không phải người Việt Nam sinh ra đã có. Nó do hệ thống giáo dục, hệ thống đàn áp 70 năm nay mà có. Kể cả hệ thống tư tưởng Khổng giáo nó tàn sát tinh thần của người dân Việt Nam. Bởi vì cái tàn sát linh hồn, trong đó có tàn sát lương tâm. Chúng ta có thể thấy hậu quả ngày nay người ta tàn sát người thân đủ thứ trên đời. Tất cả những cái đó là do người Việt Nam bị tàn sát linh hồn. Và khi bị tàn sát linh hồn thì bị tàn sát lương tâm.

Tôi nghĩ người Việt Nam cần phải khai sáng lại chính mình. Điều đó thì khó. Nhưng những người cầm bút, những người được học phải bình tĩnh, tập trung suy nghĩ lại mình đã làm được những gì cho cộng đồng.

Trở lại vấn đề dân oan, tôi thấy đây là một vấn đề cực kỳ lớn, nó rất quan trọng. Khi những nỗi uất ức của người dân oan nổi bùng lên nó làm dân dần thay đổi xã hội, thay đổi thể chế chính tri

TQT: Có một vài ông gọi là trí thức, gọi là dân chủ. Các ông ấy nhận thức là dân oan là vai u thịt bắp; là cổ cầy vai bừa. Họ chỉ biết đấu tranh cho quyền lợi bản thân họ, không làm được việc gì. lớn cho đất nước.

Nhà văn Võ Thị Hảo nghĩ sao về sự đánh giá của một vài nhà gọi là trí thức, dân chủ đó?

VTH: Những nhà trí thức, dân chủ nhận xét như anh vừa nói theo tôi nghĩ rất là ít. Và nếu có thì họ cũng chưa đúng. Tôi nghĩ chính họ cũng là dân oan mà. Thậm chí là dân oai rai rẳng hơn, dài lâu hơn. Bởi vì là một trí thức khi thật sự có năng lực ở trong một xã hội độc tài như xã hội Việt Nam. Khi mà chỗ làm việc đáng lẽ dành cho người tài thì lại bị tước đoạt mất cho những người con ông cháu cha, những người do quan hê quyền lực hoặc quan hệ do tiền bạc. Những người trí thức đó đã đến mức họ phải đưng ra đấu tranh cho bản thân họ trước. Và trong khi ta đấu tranh cho chính ta, cũng là đấu tranh cho cộng đồng. Bởi vậy chính họ là những dân oan rai rẳng lâu dài. Và bây giờ họ vẫn oan và sẽ còn oan lâu dài. Thế thì sao có thể nói cổ cày vai bừa hay là cổ thon vai mảnh?

Chúng ta sinh ra ở trên đời; Tạo hóa tạo ra chúng ta đều có lý. Chúng ta đều phải được đối xử bình đẳng như nhau và cần phải giúp đỡ nhau và dân oan là những người cần phải được giúp.đỡ cấp bách trước hết.

Tôi nghĩ trong khi chúng ta giúp đỡ dân oan tức là chúng ta giúp đỡ chinh ta đấy. Bởi vậy tại sao lại không hết lòng giúp họ?

Tôi nghĩ tất cả các tổ chức xã hội dân sự độc lập hiện nay có thể hoạt động manh mún, có thể là nhỏ. Nhưng tất cả chúng ta sẽ là một chùm. Chúng ta nhẫn nại, nhọc nhằn cùng đi tới đích. Cái đích chung ấy là trăm sông đổ về biển, đấy là tự do, dân chủ, hạnh phúc, phồn vinh cho người Việt Nam.Tôi nghĩ cần xem trọng từng chút, từng chút một

TQT: Có một vài người nào đó có một vài bài báo nổi lên bị công an bắt, nhà cầm quyền đàn áp. Tự nhiên họ nổi lên là nhà dân chủ, là blogger anh hùng và được cộng đồng đón tiếp, bảo vệ rất là chu đáo. Kêu gọi quốc tế ủng hộ, đấu tranh bảo vệ cho họ rất mãnh liêt. Nhưng có những dân oan đi khiếu kiện ngày này qua tháng khác; từ lúc tóc hãy còn xanh nay đã bạc phơ hầu như không có một tổ chức quốc tế nào, một tổ chức xã hội dân sự nào đứng ra bảo vệ cho họ. Tại sao lại như vậy?

VTH: Phát hiện của anh rất là quan trọng. Bởi vì chúng ta những người sống trong xã hội phải có trách nhiệm. Tôi nghĩ điều đó cũng còn bất công. Tuy nhiên những người đấu tranh là trí thức với cây bút, với phương tiện truyền thông họ đã thu lượm được. Tri thức về văn hóa, về xã hội, về tự do dân chủ, về chính trị thì tất nhiên họ có sức lan tỏa mạnh và với sức lan tỏa ấy cộng đồng quốc tế họ muốn bảo vệ để những người kia có thể tiếp tục cất lên tiếng nói của mình bảo vệ tự do ngôn luận, để nó làm thay đổi xã hội. Điều đó tôi không phủ nhận vì nó rất cần. Những người như thế cần được bảo vệ và bảo vệ càng nhiều càng tốt.

Tôi nghĩ những dân oan cần phải có những người tài giỏi, có tâm tổ chức lại để bảo vệ dân oan. Những ấn tượng, những ám ảnh về dân oan thật là kinh khủng nếu chúng ta biết nhìn nhận ra họ, nếu không chúng ta sẽ rất hời hợt không nhận ra đâu là những người dân oan. Chúng ta chính cũng không nhận ra thân phận của mình là những kẻ nô lệ. Chỉ nhìn bát cơm của mình đầy hay vơi thôi và chỉ một vài bộ quần áo như thế là thỏa mãn. Tôi nghĩ như thế phí một kiếp sống.

Tôi nghĩ anh đã là người phát hiện ra vấn đề, anh đã khơi ra, tôi cũng mong rằng chúng ta, anh và những phương tiên truyền thông hãy quan tâm vấn đề này – vấn đề dân oan.

TQT: Chúng ta là những người đi hoạt động cho dân chủ, nhân quyền dều thống nhất một điểm do chế độ độc tài, do chế độ cộng sản là nguồn gốc gây ra những đâu thương, mất mát cho dân tộc ta suốt mấy chục năm qua.

Thế nhưng khi đi vào hành động cụ thể có người nói rằng anh muốn có dân chủ, muốn có tự do, muốn có độc lập, muốn có hạnh phúc không nhất thiết phải có một cuộc cách mạng đổi đời. Chỉ cần một cuộc cải cách cũng có thể làm được việc đó

Trong giáo dục người ta nói muốn cải cách toàn diện và triệt để phải có một cuộc cách mạng trong giáo dục. Phải chăng muốn cải cách triệt để và toàn diện xã hội cũng cần phải có một cuộc cách mạng trong xã hội – Thưa nhà văn Võ Thị Hảo?

VTH: Vâng, nếu gọi là cải cách triệt để và toàn diện thì là cách mạng rồi (cười). Tại sao chúng ta lại tránh từ “cách mạng”? Ngay một cậu bé 14 tuổi ở trường Tràng An cũng còn biết thốt lên là cái nền giáo dục này là thối nát rồi, chúng ta không cải cách được nữa. Chúng ta phải làm một cuộc cách mạng!

Chúng ta hãy xem trẻ con đấy, thiếu niên đấy còn nói được như thế thì người lớn chúng ta lại phải né tránh cái gọi là cách mạng? Tôi nghĩ rằng có thể người phát ngôn ra câu này họ muốn đi một con đường mềm mại để không gây xốc cho nhà cầm quyền lấy cớ đàn áp họ. Tôi nghĩ như thế. Vấn đề quan trọng là hành động của họ như thế nào? Nhưng dù sao tôi vẫn nghĩ cải cách toàn diên và triệt để, thay đổi nó đi chứ. Chế độ độc tài sao mà cải cách được. Không thể cải cách được. Chỉ có thể làm cách mạng thay đổi nó đi.

Cách mạng nó có nghĩa rộng. Nó có rất nhiều phương pháp cách mạng. Nó cỏ rất nhiều con đường đi của cách mạng.

Cách mạng bạo lực là đã xa xưa rồi. Thời đại truyền thông này. Thời đại toàn cầu hóa internet này có sự can thiệp, giúp đỡ của công đồng quốc tế chúng ta thấy có nhiều nước cách mạng vẫn êm ái như Nhật Bản. Sau khi bị bom nguyên tử, đầu hàng đồng minh Nhật Bản hoàn toàn cách mạng về thể chế đấy chứ. Sau cách mạng về thể chế họ chỉ việc đi theo các mô hình mà họ nhận thấy đem lại phồn vinh cho đất nước Nhật Bản. Cứ thế mà theo có phải bạo lực gì đâu Và nhiều nước khác trên thế giới cũng vậy.

Một khối ung thư không thể cải cách được. Chỉ có thể cắt bỏ khối ung thư đó đi và liền sẹo. Nó có thể phát triển nếu cắt bỏ khối ung thư đó đi. Chúng ta có thể cải cách một cái xe đạp hỏng hết 2 bánh, nát hết 2 bánh xe và khung gẫy không? Chúng ta không thể cải cách cái xe ấy được. Chỉ có thay xe thôi.

Cách mạng là như thế. Nó đơn giản vậy thôi. Tôi nghĩ đừng sợ từ cách mạng. Cần phải làm cách mạng chứ. Nhưng cách mạng càng tránh bạo lực càng tốt, đỡ đau thương. Những cuộc cách mạng không bạo lực bây giờ nó có rất nhiều cơ hội.

TQT: Xin cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo.

anhbasam

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Những người khốn khổ

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

FB Bạch Cúc

16-9-2015

Tôi ngồi co ro trong một quán nhỏ ven đường, trước mắt tôi là màn mưa dày đặc, một chiếc xe hơi chạy vù qua tạt một lượng lớn nước mưa lên người phụ nữ đi xe đạp đang chở cồng kềnh những bao ve chai, xốp nhựa. Bị hoảng hốt, mất thăng bằng, chị té ngã giữa đường…

Đỡ chị dậy trong cái lạnh tê buốt, chị lập cập run rẩy cảm ơn tôi và như quá ngưỡng của tủi thân, uất ức do bị té ngã, chị òa khóc, tôi cũng bật khóc theo. Những giọt nước mắt đồng cảm, xót thương nhau chan hòa trên khuôn mặt của hai người đàn bà giữa chiều mưa, đã kéo theo nhiều cái nhìn ngỡ ngàng của dòng người qua lại…

Người phụ nữ nghèo khó bị té ngã giữa đường, đã kéo tôi trở lại với hình ảnh ngôi nhà cháy đen, hình ảnh bốn quan tài với di ảnh của bốn cha con, trong “Bi kịch một người cha tẩm xăng chết chung với ba con – khi cái nghèo bủa vây” tại Tây Ninh, đã khiến tôi không còn giữ được bình tĩnh để tiếp tục cất giấu những xúc cảm đau đớn vào sâu trái tim mình.

Bi kịch bốn mạng người chết vì nghèo đói đã khiến tôi bần thần nhớ về Jean Valjean (Giăng Van-giăng), một anh thanh niên khốn khổ phải ăn cắp bánh mỳ về cho gia đình đang chết đói. Anh bị kết án khổ sai và chỉ được thả sau 19 năm ngồi tù, nhưng phải mang giấy thông hành màu vàng của người đã từng có tiền án, là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Những người khốn khổ” của đại văn hào Pháp – Victor Hugo.

“Những người khốn khổ” đã miêu tả trần trụi cả một thế giới của những con người nghèo khổ, đó là bức tranh rộng lớn về cuộc sống của những người lao động khốn cùng ở Pháp vào nửa đầu thế kỷ 19.

Vậy ở Việt Nam, đã là thế kỷ 21, đã 200 năm rồi mà tại sao vẫn còn đầy rẫy những phận người đói nghèo, khốn khó bần cùng, điều gì đã đẩy họ đến chỗ tùng quẫn, phải tự tử trong bế tắc và tuyệt vọng?

Chắc hẳn mọi người vẫn chưa quên cái chết của chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (48 tuổi, ở ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) vào tháng 4/2013. Đó là một người đàn bà đáng thương, bệnh hoạn, mỗi ngày phải tốn tiền thuốc 140.000 đồng, chị đã treo cổ tự vẫn kết liễu cuộc đời mình, để lại thư tuyệt mệnh với lời nhắn nhủ:

“Em không còn lối thoát… Em chết đi sẽ tiết kiệm được khoản này và còn được mọi người đi phúng điếu, sẽ kiếm thêm được chút ít tiền nữa cho chồng con…

Các con đừng trách mẹ, mẹ khổ nhiều lắm. Mẹ chạy tiền cho các con ăn học, bây giờ nợ nhiều lắm. Mẹ đã đi van xin được cấp sổ hộ nghèo để mẹ vay tiền đóng học phí cho các con. Nhưng không ai cho gia đình mình nghèo hết. Mẹ chết để giảm gánh nặng cho cha con, để chính quyền thấy nhà mình thực sự khổ rồi cấp sổ hộ nghèo, vay tiền đóng học phí cho các con. …, xin các cấp chính quyền ấp 5 thấu hiểu cho hoàn cảnh không lối thoát của chúng tôi hiện nay mà cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi để sống những ngày tháng còn lại trên đời!”

Sự nghèo khổ đã khiến người đàn bà này phải bức bách mà đoạn tuyệt cuộc sống, cái chết của chị để lại sự xót xa đau đớn cho người thân và những dấu chấm hỏi ngơ ngác giữa lòng xã hội.

Và, đất nước này vẫn bất lực chứng kiến, các nhà điều hành xã hội đều lặng im, không ai nhận trách nhiệm khi tiếp tục để xảy ra thêm hàng loạt những thảm cảnh đau thương vì đói nghèo:

Mới đây, ngày 13/9/2015 tại Tây Ninh, anh T đã khóa trái cửa nhà trọ, dùng xăng tự tử cùng ba con nhỏ, để lại lá thư tuyệt mệnh cho người vợ:

“Anh không nuôi con nổi nữa nên sẽ đưa chúng đến một nơi tốt hơn…”

Anh T, người chồng, người cha trong bi kịch này đã hoàn toàn bế tắc sau ly hôn với vợ, cộng thêm những khốn khó trong cuộc sống bởi anh không có nghề nghiệp ổn định, hàng ngày phải đi làm thuê, nhổ mì để kiếm sống và nuôi con, anh bất lực phải cho đứa con đầu của mình nghỉ học vì không có tiền nộp học phí. Những khó khăn chồng chất đã dồn đẩy anh đến sự khốn cùng, buộc anh kết thúc đời mình cùng mạng sống của ba đứa con nhỏ.

Nhìn hiện trường còn sót lại sau vụ cháy, người ta không khỏi bàng hoàng khi thấy thi thể của bé Nguyễn Xuân Q (chị cả) đang ôm em là Nguyễn Phạm Xuân Q, phía trên là thi thể bé út Nguyễn Phạm Bích T, cùng nhiều sách vở của các bé bị cháy còn sót lại…

Ngọn lửa oan nghiệt đã thiêu cháy cuộc đời và giấc mơ học hành của ba đứa trẻ, liệu như thế đã đủ chưa để người ta cảm thấy bất nhẫn về một xã hội chủ nghĩa thiên đường, nơi vẫn đang tự nhiên bộc phát những thảm kịch còn thê thảm hơn cả “những người khốn khổ” của Vitor Hugo cách 200 năm về trước.

Cái vòng luẩn quẩn: nghèo, lao động cực nhọc, thu nhập không đủ sống, trẻ con thất học, bệnh tật bủa vây không có tiền chạy chữa, thiếu đói bấp bênh … những cảnh này tôi gặp nhiều lắm trong đời thật và trong những chuyến đi từ thiện về các vùng sâu vùng xa, họ chính là “những người khốn khổ” của đất nước Việt Nam hiện tại.

Một xã hội với những con người, để mặc cho đồng bào mình nghèo khổ đến mức cùng quẫn, tuyệt vọng, phải tự tìm đến cái chết, là một xã hội hoang mạc, vô cảm, mà ai trong chính chúng ta cũng đã ít nhiều tạo nên hiện trạng ấy.

____

– Bi kịch cha tẩm xăng chết chung với 3 con – Khi cái nghèo khổ bủa vây (ĐKN).

– Thắt lòng mẹ tự tử để lấy tiền phúng viếng cho con học (NĐT).

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►CSVN Sống Nhờ Xác Chết

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2015

Việt Báo

Vi Anh

16-9-2015

Tượng ông Hồ ở Hòa Bình. Ảnh: Báo ĐV

Mấy chục năm trước Ô. Hồ chí Minh lúc sinh thời từng thú thật, Ông không có tư tưởng gì, nhưng lời ông nói, những việc ông làm là theo kiểu của Mắc Lê. Cũng như Ô Lê Duẩn một người làm tổng bí thư Đảng CSVN lâu đời nhứt, quyết tâm đánh Việt Nam Cộng Hoà và Mỹ ở Miền Nam nhứt cũng nói, “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa…”

Còn bây giờ TC đang xâm lấn biển đảo VN. Dân chúng VN già trẻ bé lớn đều ghét TC. Đảng Nhà Nước “chuyển hệ tư duy sang kinh tế thị trường”, trải thảm đỏ rước Mỹ trở lại VN. Thế mà mấy tay lãnh đạo Đảng Nhà Nước CSVN từ trung ương đến địa phương cứ khư khư lấy tư tưởng Hồ chí Minh làm ý thức hệ gối đầu giường, và “hồ hởi, phấn khởi” lấy tiền dân đóng thuế và tiền bán mắc bán rè tài nguyên quốc gia ra để dựng tượng “Bác Hồ” mấy chục cái rồi, còn dự trù làm thêm mấy chục cái nữa. Có người thắc mắc tại sao Đảng Nhà Nước làm vậy. Không cần phải những người văn hay chữ tốt, mà một phó thường dân Nam Bộ cũng thấy, dễ ợt trả lời, rằng những người CSVN đang sống nhờ xác chết của Ô. Hồ chí Minh.


Thực vậy, tiêu biểu như bất chấp dư luận nhân dân cả trong lẫn ngoài nước phẫn nộ, lên án, chỉ trích… nhà cầm quyền tỉnh Sơn La, cả Đảng Nhà Nước tỉnh này, vẫn tỉnh bơ tiếp tục xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh với chi phí 1.400 tỷ đồng VN, tương đương với khoảng 70 triệu mỹ kim. Đối chiếu kinh phí này với ngân sách tỉnh, mới thấy dự án này vô cùng “vĩ đại”. 1.400 tỷ đồng làm cái tượng này bằng phân nửa ngân sách tỉnh, số tiền để lo cho nhà cầm quyền và dân chúng tỉnh Sơn La. Sơn la là tỉnh miền thượng du Bắc Việt với 1.1 triệu dân mà có tới 71.000 gia đình nghèo khó. Sơn la nghèo nhứt của nước VN, nghèo hơn Nghệ An và Thanh Hóa. Năm nay, cả tỉnh chỉ thu được khoảng 2.800 tỷ đồng cho ngân sách, nhưng sẽ phải chi 9.300 tỷ đồng. Trung ương phải hỗ trợ 6.500 tỷ đồng. Như vậy, chỉ cái việc xây tượng đài này thôi đã ngốn hết 50% phần thu của ngân sách tỉnh này trong một năm.

Giáo Sư Ngô Bảo Châu, người từng đoạt giải thưởng Fields, làm việc tại cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam, bình luận trên trang Facebook của ông, “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1.400 tỷ đồng để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!”

Chưa đâu, còn trên phương diện toàn quốc, CS mới “vĩ đại” hơn nữa; “vĩ đại” đến mỗi người dân trong nước nói lái tiếu lâm giọng miền Nam chơi gọi là “dại đĩ” hơn. Vì hồi thượng tuần tháng 6 năm 2015, Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch của CSVN tổ chức một hội thảo về “Tiêu chí nội dung, địa điểm xây dựng tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh đến năm 2030.” Ở hội thảo này, người ta ghi nhận, nhà cầm quyền CS địa phương nào cũng muốn xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh. Theo quy hoạch thì từ nay đến năm 2030, nhà cầm quyền CSVN sẽ xuất ngân sách là tiền đóng thuế của dân và bán tài nguyên của đất nước để xây dựng thêm khoảng gần 60 tượng đài Hồ chí Minh trên cả nước. Thống kê cho thấy tại Việt Nam hiện nay có 137 tượng đài Hồ Chí Minh đủ loại. Nếu năm 2030 xây thêm 60 cái nữa, thì có gần 200 cái tượng đài HCM.

CS dựng tượng đài HCM thì nhiều, nhưng không tăng tiếng tốt cho HCM, trái lại tạo rát nhiều câu ca dao tiếu lâm chê cười, theo phản ứng tất yếu của dân chúng trong gông kềm CS bị CS tước đoạt quyền tự do ngôn luận của người dân, người dân dùng tiếu lâm để xì cái ẩn ức của minh, để trả đũa CS. Như ở Cantho, Tây đô của Văn Minh Miệt Vườn, Vựa Lúa của Cả Nước, CS xây tượng HCM rất sớm, tại một nơi mát mẻ trên bờ ngả ba Sông Hậu Giang và Sông Cần Thơ. Nhưng dân chúng tiếu lâm bằng một câu thơ lục bát, “Chiều chiều ra bến Ninh Kiều, Dưới chân tượng Bác đỉ nhiều hơn dân”.

Trở lại tỉnh Sơn La nghèo nhứt nước mà xây tượng đài bằng nửa ngân sách tỉnh trong năm. Luật sư Lê thị Công Nhân, một cựu tù nhân lương tâm, nhận định về lý do Đảng Nhà Nước CS làm cái chuyện mà Giáo Sư Ngô Bảo Châu gọi là việc làm của những người hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!”. LS Lê thị Công Nhân nói trên RFA, “… Sơn La là một tỉnh nghèo, có tiếng về nghèo ở Việt Nam mà thông qua việc làm như vậy theo tôi cảm thấy đó là một việc làm, một ý tưởng điên rồ. Tất nhiên họ không hề điên như vậy. Những người đưa ra ý tưởng và thông qua ý tưởng đó là bởi vì, tôi tin chắc, đằng sau những việc này có những lợi ích bất chính, khuất tất. Có thể là sự tham ô, tham nhũng thông qua hình thức lãng phí vô cùng ghê gớm và thông qua dễ những dự án được gán cho ý nghĩa chính trị”

Tại Việt Nam, từng có những thống kê cho thấy, từ 30% đến 45% chi phí cho việc thực hiện các dự án vào túi các viên chức. Dường như đó là nguyên nhân chính dẫn tới phong trào xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh.

Thời chuyển sang kinh tế thị trường, người CS “chuyển hệ tư duy”, suy nghĩ và hành động theo kiểu “có làm mới có ăn”. Có xuất công quỹ ra xây cất công trình, đường sá, chợ búa, công thự, sân golf, nhà vệ sinh thu tiền giấy chùi, tượng đài HCM thì cán bộ, đảng viên cầm quyền mới có cơ hội “rút ruột công trình” bỏ túi riêng như Thủ Tướng Võ văn Kiệt nói. Có lợi dụng qui hoạch lấy đất của dân trả rẻ mạt như giựt thì rồi mới có thể lấy đất đó làm vốn liên doanh với các doanh nhân ngoại quốc hay đại gia với giá cao hơn 40 lần. Hoặc ăn tiền đầu, tiền đuôi, có lợi quả, phong bì theo “thủ tục đầu tiên” thời CS được. Ở các nước CS Đông Âu thì dân chúng và chánh quyền đã đập phá các tượng đài của những lãnh đạo và lãnh tụ CS hết rồi. Người ta cũng làm tiền lấy phần bể bán thành phế liệu hay triển làm thu tiền người xem như ở Đức. Tin AFP cho biết mới tì ra dược cái đầu của tượng Lenin bằng đá xanh nặng 3 tấn rưởi bị đập phá và chôn cách đây 24 năm trong khu rừng ngoài Berlin.

Cũng như khi TC xâm chiếm biển đảo của VN, CSVN xuất tiền cả chục tỷ Mỹ kim quí hiếm ra mua vũ khí, tàu lặn, may bay chiến đấu của nhiều nước, nhưng chưa thấy tàu cảnh sát biển, hải quân nào của VN ra bảo vệ ngư dân VN bị tàu TC bắn giết, cướp tàu đòi tiển chuộc. CSVN còn hèn với giặc dến nổi không dám gọi là tàu Trng Quốc mà gọi là “tàu lạ”.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »