Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 14th, 2015

► Hồ Chí Minh, con người muôn mặt

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2015

Hồ Chí Minh, con người muôn mặt

13-9-2015

Đôi lời: Chẳng những ông Hồ Chí Minh là con người muôn mặt, mà qua bài viết đăng trên báo Nhân Dân: Bác Hồ ở Boston, thì ông Hồ cũng đã cũng đã từng “ôm chân đế quốc Mỹ” kiếm “bơ thừa, sữa cặn”, nói theo ngôn ngữ của các “cháu ngoan bác Hồ”. Các cháu này luôn miệng chửi những người VN “ôm chân đế quốc Mỹ” lâu nay, mà không biết rằng bác của chúng đã ôm chân đế quốc Mỹ hơn một thế kỷ trước.

___

Blog RFA

Song Chi

13-9-2015

Hồ Chí Minh. Nguồn ảnh: Thư viện Hoa Sen

Trong cuộc đời hoạt động “cách mạng” của mình, ông Hồ Chí Minh có rất nhiều tên gọi, bút danh khác nhau. Bài“Sưu tầm tên gọi, bí danh và bút danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua các thời kỳ” đăng trên trang báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam, đã kê khai ông Hồ có khoảng 175 tên gọi, bí danh, bút danh, ngoài ra “Hiện vẫn còn khoảng 30 tên gọi, bí danh, bút danh được cho là của Hồ Chí Minh, nhưng chưa có cơ sở để khẳng định chắc chắn hoặc chứng minh cụ thể Bác đã dùng vào thời gian nào, trong trường hợp nào, nên vẫn chưa thể công bố chính thức”.

Từ lâu, cũng chính nhờ đảng và nhà nước này công bố, mà người dân mới biết Trần Dân Tiên, người viết cuốn tiểu sử “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” xuất bản lần đầu tiên tại Trung Hoa năm 1948 và tại Paris năm 1949 (theo Wikipedia) chính là Bác Hồ. Trong một cuốn tiểu sử khác, “Vừa đi đường vừa kể chuyện” xuất bản lần đầu năm 1950, Hồ Chí Minh lấy bút danh là T. Lan, đóng vai một chiến sĩ trong đoàn tùy tùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh đi hành quân, vừa đi vừa hỏi chuyện Chủ tịch và ghi chép lại. Như vậy ông Hồ chỉ có 2 cuốn gọi là “tiểu sử” được phổ biến rộng rãi, in ra nhiều thứ tiếng, thì cả hai đều do chính ông Hồ viết ca tụng mình.

Việc ông Hồ từng làm việc cho đảng cộng sản Liên Xô và đảng cộng sản Trung Quốc, nhận tiền của Liên Xô và Trung Quốc là chuyện chả phải mới mẻ gì. Chỉ cần ngay trong bài này cũng thấy.

Chẳng hạn, làm việc cho đảng cộng sản Liên Xô:“Chen Vang, 1923. Ngày 13 tháng 6 năm 1923, Nguyễn Ái Quốc bí mật rời Paris đi Liên Sô, Tổ Quốc Cách Mạng. Ngày 16 tháng 6 năm 1923, Nguyễn Ái Quốc đến nước Đức. Tại đây, Nguyễn được cơ quan đặc mệnh toàn quyền Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghiã Sô Viết Liên Bang tại Berlin cấp cho giấy đi đường số 1829. Trong giấy này Nguyễn Ái Quốc mang tên Chen Vang.”

Làm việc cho Trung Quốc: “Hồ Quang, 1938. Hoạt động ở Trung Quốc cuối năm 1938. Nhờ quan hệ Liên Sô và Trung Quốc nên Nguyễn Ái Quốc qua Trung Quốc dễ dàng. Tại Lan Châu thủ phủ tỉnh Cam Túc, Tây Bắc Trung Quốc, Nguyễn Ái Quốc mang phù hiệu Bát lộ quân, quân hàm thiếu tá và giấy tờ mang tên Hồ Quang.”

Lý Thụy cũng là một bí danh của ông Hồ.“Lý Thụy, 1924. Nguyễn Ái Quốc dùng bí danh Lý Thụy trong thời gian hoạt động ở Trung Quốc.”

Có một dạo trên nhiều trang blog, trang mạng xã hội xôn xao trước thông tin Lý Thụy, tức ông Hồ bán Phan Bội Châu cho Pháp. Và thông tin đó từ đâu ra, từ thế lực thù địch nào? Không, từ cuốn “Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển” của tác giả Trịnh Vân Thanh do NXB Văn học, Hà Nội phát hành năm 2008.

Ở trang 742, trong mục nói về Phan Bội Châu, các nhà soạn sách đã viết việc Phan Bội Châu bị bắt như sau: “Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức “Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc”, nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để:

  1. Tổ chức lấy được một số tiền thưởng (vào khoảng 15 vạn bạc) hầu có đủ phương tiện hoạt động.
  2. Gây một ảnh hưởng sâu rộng trong Việc tuyên truyền tinh thần ái quốc trong quốc dân.”

Tất cả những chuyện này nhiều người cũng đã biết. Tôi nhắc lại chỉ là vì gần đây được biết thêm cái bút danh Trần Lực của ông Hồ Chí Minh khi viết cái truyện ngắn “Giấc ngủ mười năm”. Trên trang báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam đăng toàn bộ truyện ngắn này, và cho biết: “Giấc ngủ mười năm” viết năm 1949, Tổng bộ Việt Minh xuất bản tại Việt Bắc năm 1949. In trong sách “Hồ Chí Minh, Truyện và ký” của Nhà xuất bản Văn học, Hà Nội, 1985″.

Trong bài “Cha đẻ của văn học viễn tưởng Việt Nam” đăng trên website Viet-Studies, nhà văn, dịch giả Ngô Tự Lập tìm cách chứng minh ông Hồ Chí Minh là cha đẻ của thể loại văn học viễn tưởng VN qua hai truyện ngắn “Con người biết mùi hun khói”và “Giấc ngủ mười năm”.

Ở đây tôi không tranh cãi về văn phong, bút pháp của truyện “Giấc ngủ mười năm”, cũng không tranh cãi truyện này hay hay dở, nhưng điều làm tôi cảm thấy rờn rợn là những đọan mô tả tội ác của Pháp. Đoạn đó như sau:

“Người ta nói dân ở gần mặt trận ai cũng hăng. Có gì lạ đâu. Tây nó ác quá. Chúng bắt được đàn bà con gái, thì 7 tuổi đến 70 nó chẳng từ ai. Năm bảy thằng tranh nhau hiếp. Hiếp không chết, thì nó chặt đầu, móc mắt, mổ bụng, rạch trôn. Có khi chúng bắt con trai hiếp mẹ, cha hiếp con gái, cho chúng nó coi và cười. Không nghe thì chúng giết cả nhà.

Có khi bắt được đàn bà có thai, chúng nó trói lại như trói lợn, rồi đánh đố với nhau. Thằng thì đoán chửa con trai. Thằng thì đoán chửa con gái. Rồi chúng nó mổ bụng người đàn bà chửa, móc đứa con trong bụng ra coi. Thằng nào đoán trúng thì được tiền hoặc thuốc lá.

Có khi chúng nó bắt đàn bà, trói chân, trói tay lại, lột truồng hết áo quần rồi cho chó con bú cụt cả đầu vú. Người đàn bà vô phúc van khóc chừng nào, thì Tây reo cười chừng ấy.

Bắt được người già và thanh niên, chúng nó chọc tiết, chôn sống, chặt đầu, phanh thây, hoặc treo thòng lòng trên cành cây, chất củi thui. Có khi chúng nó bắt ăn thuốc viên, nói là thuốc chữa bệnh. Nuốt xong chừng mấy phút đồng hồ thì trợn mắt lăn ra chết, cả mình mẩy tím bầm.
Trẻ con thì chúng nó bắt bỏ trong chum, nấu nước sôi giội vào. Hoặc trói 2, 3 em lại một bó, quấn rơm và giẻ chung quanh, rồi chúng nó tưới dầu xăng đốt.”

Tôi cảm thấy rờn rợn, không phải vì tội ác của Pháp (một người có nhận thức, hiểu biết bình thường nào cũng chẳng tin nổi những điều này là có thực) mà chính vì cái cách mô tả, cái khả năng tưởng tượng ra những tội ác kiểu như vậy và việc tuyên truyền bất chấp sự thật của những người cộng sản, như họ cũng đã từng tuyên truyền Mỹ ngụy ăn thịt người.

Cho đến nay, Hồ Chí Minh đối với rất nhiều người dân VN vẫn là thánh sống, là tượng đài không dễ gì bị lật đổ. Không chỉ trong những người còn tin tưởng vào đảng, vào chế độ, ngay nhiều người có tư tưởng chán ghét chế độ này, vẫn luôn luôn nói rằng “Nếu còn ông cụ, mọi chuyện sẽ khác, nếu còn ông cụ đất nước không thể như thế này” và mọi sai lầm, đổ đốn của đảng và nhà nước này là chỉ từ khi ông cụ mất, thậm chí mãi về sau này, chứ còn giai đoạn đầu thì không thế v.v…Nắm được điều đó, đảng và nhà nước cộng sản vẫn tiếp tục bám vào cái bóng của ông Hồ, từ việc phát động phong trào học tập tư tưởng Hồ Chí Minh cho tới những tượng đài Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục được xây lên ở khắp nơi…

Rồi đây lịch sử sẽ được viết lại, nhiều sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng. Tôi vẫn luôn tin rằng cuộc đời thật, chân dung thật của nhân vật Hồ Chí Minh sẽ còn có nhiều, nhiều “bất ngờ” hơn nữa, ngoài vô số những “bất ngờ” đã hé lộ dần trong thời gian qua, bất chấp việc đảng và nhà nước cộng sản VN cố công bưng bít, tô vẽ thành huyền thoại. Chỉ có điều, cho đến giờ phút này hình như vẫn chưa có người Việt nào chịu khó bỏ công ra viết những cuốn sách công phu như cuốn “Mao Trạch Đông ngàn năm công tội” của tác giả Tân Tử Lăng, Trung Quốc hay cuốn “Những điều chưa biết về Mao” (“Mao-an unknown story”) của hai tác giả Jung Chang và Jon Halliday. Được biết, hai vợ chồng tác giả, cô Jung Chang và ông Jon Halliday đã bỏ ra gần 10 năm trời để viết, đã đi về Trung Quốc hàng mấy chục chuyến để thăm lại tất cả những vùng mà ông Mao Trạch Đông đã đi qua cũng như đã đi nhiểu nơi trên thế giới để gặp hàng trăm người từng biết, từng gặp Mao Trạch Đông khi còn sống hầu có được những tài liệu sinh động nhất, chân thực nhất, và cuối cùng họ đã hoàn tất tác phẩm đồ sộ này.

Tin rằng nếu ai đó bỏ công sức ra để viết về nhân vật Hồ Chí Minh cũng sẽ gặt hái được kết quả rất đáng công và chân dung của nhân vật Hồ Chí Minh có lẽ còn muôn mặt, muôn màu không kém, thậm chí hơn cả chân dung thật của Lenin hay Mao Trạch Đông.

  Nguồn  anhbasam

Bác Hồ ở Boston
Chủ nhật, 13/09/2015 – 02:10 PM (GMT+7)
[+] Cỡ chữ: Mặc định    
Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng nói chuyện với TS Sử học Nathaniel Sheidley.
Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng nói chuyện với TS Sử học Nathaniel Sheidley.

NDĐT – Những người bạn Mỹ ở TP New York và cả ở TP Boston nói rằng thật tuyệt vời khi mối quan hệ, bang giao hợp tác trên đà tốt đẹp, qua kênh giao lưu, trao đổi văn hóa ngoại giao nhân dân, người dân Hoa Kỳ càng biết thêm về mối quan hệ của Hồ Chí Minh với Boston. Đặc biệt, với khách sạn Parker House – được những nghệ sĩ ví như một cánh cửa khám phá những năm đầu sôi động của người thanh niên Nguyễn Tất Thành – Văn Ba thời đó.

Bài 1: Cuộc gặp đặc biệt với họa sĩ Mỹ đầu tiên vẽ chân dung Bác Hồ

Tham dự buổi Đoàn đại biểu cấp cao Quốc hội gặp gỡ đại diện cộng đồng bà con, thanh niên, sinh viên học sinh trong khuôn viên khách sạn Ommi Parker hôm chúng tôi sang có vị khách Mỹ mái tóc trắng như cước, nói chuyện thân mật với những người Việt ta như người trong nhà! Các anh ở Sứ quán cho biết, đó là ông Kevin Bowen, nhà thơ Mỹ, nguyên Giám đốc Trung tâm William Joiner thuộc trường Đại học Massachusetts (nay là Viện William Joiner).

Trong không khí đầm ấm, Giáo sư Kevin Bowen, người cựu chiến binh có mặt trên mặt trận Tây Ninh Việt Nam năm xưa, đã trình bày công trình nghiên cứu hấp dẫn của mình. Quãng đời sinh sống và hoạt động của Bác Hồ ở Boston trong hành trình tìm đường cứu nước của Người dần sáng rõ, mạch lạc trong những hình ảnh, sự kiện lịch sử vừa cụ thể, vừa bao quát mang tính lô-gic, thuyết phục và rất nhân văn.

Những người nổi tiếng ở Parker House

Theo nội dung nghiên cứu được thuyết trình, Giáo sư Kevin Bowen cho biết: Cuối năm 1911 với tên gọi Văn Ba, Chủ tịch Hồ Chí Minh lên tàu từ cảng Le Havre (Pháp) tới TP New York với tư cách là một thuyền viên. Sau một thời gian ngắn ở New York, làm việc tại Brookyn, Người chuyển tới Boston. Nơi đây người thanh niên Việt Nam sống và làm việc ở đây trong những năm tháng sôi nổi nhất của thành phố này.

Nhiều tài liệu cho thấy, Anh Văn Ba từng một thời gian ngắn làm người giúp việc cho gia đình một người giàu có ở Brooklyn. Anh bị thành phố Boston cuốn hút và chẳng bao lâu sau đã tìm được công việc là người phụ giúp người làm bán tại khách sạn Parker House, dần dần trở thành người làm bánh chuyên nghiệp của khách sạn.

Boston là một thành phố lịch sử và người dân ở đây tự hào về truyền thống văn chương nổi tiếng của thành phố. Parker House được xây dựng năm 1855 và trở thành nơi hội họp thường xuyên của các cây bút xuất sắc của nước Mỹ, trong số này có Emerson, Thoreau, Hawthorne và Longfellow. Thời kỳ này được xem là Thời đại Hoàng kim đối với nền văn học Mỹ.

Ngày nay, văn bản lịch sử còn lưu giữ ở khách sạn Parker House ghi lại, tại nơi này, các thế hệ chính trị gia quốc gia và địa phương, trong đó có Ulysses S. Grant, James Michael Curley, Franklin Delano Roosevelt, John F. Kennedy, Colin Powell, Thomas “Tip” O’Neill, William Jefferson Clinton, Deval Patrick… họp các cuộc thảo luận riêng hay họp báo. Do Parker House gần khu vực nhà hát của Boston, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng của thế kỷ thứ 19 đã coi đây như nhà của mình, gồm có những Charlotte Cushman, Sarah Bernhardt, Edwin Booth, và anh trai của ông là John Wilkes Booth…

“Năm ông đến, 1912, Boston đang trong thời kỳ chuyển đổi có tính bước ngoặt, do đó, chàng thanh niên trẻ Văn Ba, sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã tiếp xúc với những con người tạo nên những thay đổi đó khi ông đi trên những con phố hoặc khi họ đi ngang qua khách sạn Parker House nơi ông làm việc”. Giáo sư Kevin Bowen nói.

Văn Ba và Boston Cream Pies

Giáo sư Kevin Bowen trân trọng dùng cụm từ nhìn nhận Văn Ba là“người thợ làm bánh nổi tiếng nhất trong lịch sử”! Ông nói rõ hơn, Parker House từ lâu được biết đến như là một điểm đến quen thuộc của các nhà văn, nghệ sĩ, chính trị gia, cũng như các diễn viên nổi tiểng. Đây chính là nơi ở và làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Tại một chiếc bàn đá nhỏ, làm công việc của một người thợ bánh, ông đã đóng góp cho danh tiếng của khách sạn, làm ra những chiếc bánh kem Boston Cream Pies và Lemon Meringue Pies. Chính món bánh kem Boston và bánh trứng đường với chanh tuyệt vời góp phần làm nên nổi tiếng của khách sạn này, nay được vào danh sách món tráng miệng đặc sắc chính thức tại các cuộc tiếp tân của bang Massachusetts thết đãi khách quý trong nước và nước ngoài.

Từ loạt cứ liệu lịch sử bằng hình ảnh chân thực của Giáo sư Kevin Bowen cho thấy, năm 1912, trong thời gian rảnh rỗi của mình và vào ngày nghỉ, Văn Ba cùng nhiều người dân thành phố và những người nhập cư mới tới phòng đọc của Thư viện công cộng Boston. “Với kiến thức của ông về Trung Quốc và vốn tiếng Pháp, tiếng Anh ngày càng hoàn thiện, ông liên tục cập nhật tin tức của thế giới và biết bài tại nhà, liên hệ với Phan Chu Trinh, gia đình và chính quyền ở Huế, nơi ông tìm cách xin gửi tiền về nhà như nhiều người nhập cư quanh ông vẫn làm…”.

Nhìn vào bối cảnh lúc đó, khi ở Boston, chàng thanh niên trẻ Văn Ba sống chủ yếu trong khu vực South Cove hoặc South End của thành phố, một khu vực không xa Boston Common, nơi có nhiều người nhập cư mới, bao gồm cả người dân Trung Quốc đầu tiên của thành phố và cũng là nơi có Nhà Văn hóa và trụ sở của các tổ chức xã hội tiến bộ đầu tiên của Boston.

“Năm 1912, đường tàu điện Green Line đi vào hoạt động. Văn Ba là một trong những hành khách đầu tiên. Nếu đi bộ qua khu vực Boston Common, ông hẳn đã thấy bia đá tưởng niệm Blackstone xây từ năm 1913, hay công trình mái vòm Parkman Bandstand…”. Giáo sư Kevin Bowen mô tả cuộc sống của người thanh niên Việt Nam, hòa mình như những người dân bình thường địa phương lúc đó.

Trong những tháng ngày lưu lại Boston, chàng thanh niên Văn Ba hẳn đã chứng kiến nhiều tòa nhà và khu phức hợp được hoàn thiện, nay là những công trình mang tính lịch sử, như: Vườn thú Franklin Park, Bảo tàng của trẻ em, Liberty Mutual Building, Công viên Fanway, Cảng cá Boston, Trụ sở của Hiệp hội thanh niên Cơ đốc giáo, Tháp Đồng hồ Boston – Customs House Clock Tower, Nhà ga Park Street… Sau hơn 100 năm, dịp đến thăm thành phố lần này, nhiều công trình văn hóa, lịch sử đó vẫn còn uy nghi nổi bật và được bảo tồn, khai thác du lịch giữa nhịp sống năng động của một trong những bang có nền kinh tế có nhiều thế mạnh về kinh doanh, dịch vụ du lịch, đặc biệt lĩnh vực giáo dục, y tế có hàng trăm cơ sở có chất lượng hàng đầu Hoa Kỳ.

Boston còn nổi tiếng khắp thế giới với những trường đại học danh tiếng như Harvard, M.I.T, Tuft, U-Mass… Thành phố này cũng là quê hương của cả hai trường học đầu tiên ở Mỹ: Trường Cao đẳng Boston, thành lập năm 1635, là nơi đầu tiên đào tạo sinh viên bậc đại học của nước Mỹ và Đại học Harvard (ra đời từ 1636) là trường đại học cổ nhất nước Mỹ.

Tháp tùng các hoạt động của Đoàn làm việc với các giáo sư, nhà quản lý giáo dục ở TP Boston, mùa này, chúng tôi được biết đang trong kỳ nghỉ hè nên hầu hết các giảng đường ở Harvard và M.I.T đều đóng cửa, nhưng sân trường thì rất đông du khách trong nước, quốc tế đến thăm. Ai cũng muốn được chạm vào chiếc giày của bức tượng nổi tiếng tại Harvard, với mong muốn đem lại may mắn trong việc học hành!

Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng và lãnh đạo QH bang Masachussetts.

“Bánh mì và hoa hồng”

Theo Giáo sư Kevin Bowen: Trong những năm 1912 – 1912, Văn Ba sống ở một thành phố, nơi các cuộc tuần hành, biểu tình đòi điều kiện sống và làm việc tốt hơn là chủ đề đối thoại hằng ngày.

Cụ thế, những năm tháng này, chàng thanh niên Văn Ba sống giữa các nhà hoạt động về quyền phụ nữ. Từ phong trào của các nhà nữ quyền Suffragettes đòi quyền bỏ phiếu cho đến cuộc đấu tranh của các tổ chức nghiệp đoàn vì điều kiện làm việc tốt hơn cho phụ nữ trong các nhà máy.

Khi bang Masachusetts thông qua đạo luật đầu tiên về chế độ tuần làm việc 54 giờ, các chủ nhà máy đối phó bằng cách cắt giảm lương của công nhân. Ở Lawrence bấy giờ, các nữ công nhân nhà máy, các tổ chức lao động đã khởi xướng phong trào mà sau này được biết đến trên toàn thế giới với tên gọi cuộc đình công của “bánh mì và hoa hồng”. “Chàng thanh niên Văn Ba có lẽ đã nghe những bài diễn thuyết của Big Bill Haywood và cùng tuần hành với những người ủng hộ phong trào”. Giáo sư Kevin Bowen nói.

Lịch sử thành phố còn ghi rõ, vào tháng 6-1912, hàng nghìn công nhân lái tàu của Công ty Đường sắt trên cao Boston xuống đường biểu tình phản đổi việc công ty này đối xử độc đoán với nhân viên và ngăn cản phong trào công đoàn. Khi các lái xe bắt đầu phá máy và toa tàu, công nhân từ địa phương khác được huy động về để ngăn cản đoàn biểu tình. Hơn 700 công nhân bị bắt giữ. Cuộc biểu tình kết thúc sau khi Thị trưởng John J.Fitzgerald, “Honey Fitz” vào cuộc, công đoàn được thừa nhận, và một Ủy ban Dịch vụ công được thành lập nhằm bảo vệ quyền lợi của người dân, công nhân và các chủ sở hữu.

Theo Giáo sư Kevin Bowen, người thanh niên Văn Ba chắc hẳn đã chứng kiến trao đổi giữa những người môi giới quyền lực với các chính trị gia trong các căn phòng của Parker House ngay phía nơi ông làm việc. “Ông hẳn đã từng chuẩn bị bánh sinh nhật cho Honey Fitz trong những năm tháng ấy. Khó có thể hình dung rằng con gái của Honey Fitz sau này trở thành mẹ của một người đàn ông mà cũng như anh Văn Ba, đóng vai trò một nguyên thủ quốc gia và một nhân vật tiêu biểu trong thế kỷ 20. Đó là Tổng thống John. F. Kennedy!”.

“Thật thú vị khi hình dung về chàng thanh niên trẻ Văn Ba, người đã chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử hấp dẫn của Boston ngày ấy”. Giáo sư Kevin Bowen cho biết thêm, nhiều người còn nhớ về lĩnh vực thể thao, đội Red Sox thắng trận đầu tiên trên sân nhà mới ở Fanway Park. Người nhặt bóng Francis Ouimet đánh bại tay gôn chuyên nghiệp để đoạt danh hiệu quán quân giải Goft Mỹ mở rộng tại Country Club ở Brookline. Còn trong lĩnh vực sản xuất kinh doanh, dây chuyền sản xuất đầu tiên tại nhà máy Ford ở Highland Park Michigan bắt đầu hoạt động.

Cùng vào thời điểm đó, Hoa Kỳ mở căn cứ quân sự tại Vịnh Guantanamo tại Cuba, lính thủy đánh bộ Mỹ đổ bộ vào Nicaragua. Điều thú vị nữa là lúc này, Tờ Thời báo New York phát hành câu đố chữ đầu tiên, từ “nhạc Jazz” được nhắc đến đầu tiên trong một ấn phẩm in!

Giáo sư Kevin Bowen còn viện dẫn bối cảnh trong lòng nước Mỹ và thời thế cuộc sống vận động ở khu vực và quốc tế diễn ra trong năm 1912 khi Chủ tịch Hồ Chí Minh có mặt ở Boston. Giáo sư Kevin Bowen phân tích rõ hơn bối cảnh lịch sử đó: Xa hơn về phía nam, Pancho Villa dẫn đầu quân nổi dậy Mexico đứng lên khởi nghĩa, còn công trình kênh đào Panama được hoàn thành. Ngài Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ Mỹ Woodrow Wilson trở thành Tổng thống. Và ở New York, Tòa nhà Woolworth cao nhất thế giới bấy giờ được khánh thành…

Giáo sư Kevin Bowen

Vị giáo sư, nhà thơ cựu chiến binh Mỹ ở Boston bằng tấm lòng của người nghệ sĩ trải nghiệm của cuộc chiến tranh, đã có nhiều dịp trở lại Việt Nam với mong mỏi làm cầu nối hàn gắn vết thương chiến tranh, đẩy nhanh tiến trình hòa giải. Với ông và những người bạn Việt Nam, trước hết để hai bên hiểu hơn về nhau, cần khởi đầu bước đi trong lĩnh vực văn hóa, văn học nghệ thuật, “từ trái tim đến trái tim”…

Ông Kevin Bowen trong 20 năm qua vẽ 34 bức tranh sơn dầu chân dung các nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ Việt Nam là những người bạn tâm giao, từng là những người lính, bộ đội từng đến nước Mỹ, đến thăm và ở lại nhà ông. Mỗi bức tranh là những cảm nhận, suy nghĩ của nhà thơ Kevin Bowen về người bạn của mình , những nhân vật trong tranh.

Câu chuyện quay lại năm 1969, Kevin đến Việt Nam và tham gia chiến tranh ở núi Bà Đen, Tây Ninh. Một năm sau, ông trở về Mỹ và tham gia phong trào phản chiến của các cựu binh Mỹ trở về từ chiến trường Việt Nam. Trong thời gian học đại học, Kevin tranh thủ đi bán trái cây và gom được một số tiền. Năm 1972, Kevin đã dùng số tiền đó đi Pháp để chờ đợi kết quả từ Hội nghị Paris về hòa bình ở Việt Nam!

Ông tập hợp nhiều nhà văn, nhà thơ danh giá của nước Mỹ như Charles Simic (Pulitzer về thơ 1990), Grace Paley (Thi bá New York), Jusef Koumuniakaa (Pulitzer về thơ 1994), Larry Heineman (National Award về tiểu thuyết 1987), Tim Obrien (National Award về tiểu thuyết 1982)… Và những người này cũng là những cựu binh Mỹ đã tham gia chiến tranh Việt Nam và trở thành những người phản chiến.

Tập thơ để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng bạn đọc Mỹ của Kevin có tên Chơi bóng rổ với Việt Cộng. Tên tập thơ chính là tên một bài thơ trong tập viết tặng nhà văn Nguyễn Quang Sáng khi nhà văn sang thăm Mỹ và đã chơi bóng rổ với Kevin trong sân nhà ông ở Boston…

Không chỉ dừng ở đó, Kevin Bowen là người Mỹ đầu tiên có sáng kiến lập ra chương trình đưa các nhà văn Việt Nam đến Mỹ để nói về đất nước của mình. Kevin cũng chính là người đầu tiên tìm cách giới thiệu văn học Việt Nam vào Mỹ. Ông là người đề xướng việc dịch tuyển thơ của các nhà thơ trong cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Khi dịch xong tập thơ này, các dịch giả Việt Nam kể lại rằng, còn băn khoăn chưa biết nên đặt tên cuốn sách là gì, ông Kevin đã quyết định đặt tên cuốn sách là Sông Núi. Khi hỏi ông Kevin vì lý do gì ông đặt tên cuốn sách như vậy? Kevin nói ông nghĩ đến bài thơ của Lý Thường Kiệt. – Đấy là bản tuyên ngôn về quyền độc lập tự do của dân tộc Việt Nam: Sông núi nước Nam vua Nam ở… Và chính ông, muốn nhắc lại về quyền độc lập tự do của người Việt Nam và ý chí của người Việt Nam để bảo vệ quyền độc lập tự do ấy!

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Kinh sợ cảnh hàng trăm người dân liều mình đu dây cáp vượt suối –trong khi đó, “Xây cầu vào… nhà chủ tịch xã?”

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2015

11-9-2015

(NLDO) – Chứng kiến cảnh hàng trăm hộ dân ở xã La Dom, huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai phải liều mình đu cáp treo tự chế vượt suối Đôi mỗi ngày, ắt sẽ không ít người phải kinh sợ. Có lẽ quá nguy hiểm nên rất nhiều phụ huynh nơi đây không cho con đến trường

Hàng trăm hộ dân kể trên thuộc các làng Mook Trang, Mook Trê, Mook Đen và công nhân của các đội 15, 17, 18 thuộc Công ty 72 (Binh đoàn 15).

Sợi dây cáp dài khoảng 50 mét, buộc vào thân cây hai bên suối. Trên dây cáp có hai chiếc ròng rọc nối với khung sắt có chiều dài 1,2 mét, rộng 60 cm để làm chỗ ngồi. Mỗi lần đi, cáp treo có thể chở tối đa được 3 người lớn. Được người dân hùn lại 5 triệu đồng để “thi công”.

Bà Hồng Thị Anh (54 tuổi) một người dân địa phương cho biết, trước đây vẫn thường lội qua suối để đến trung tâm xã, nhưng mùa mưa nước lớn không dám lội, muốn mua thức ăn phải gọi điện nhờ người bên kia suối mua giúp sau đó cho vào túi ném sang.

Để rồi giờ đây có cáp treo bà Anh cũng… không dám đi. Bởi theo bà Anh, đã có không ít những vụ đi cáp treo qua suối gặp tai nạn. “Cách đây không lâu, cháu Trần Văn Sang (16 tuổi) khi đu cáp qua suối không may bị trượt chân ngã gãy chân” – bà Anh chia sẻ.

Ông Trần Văn Duy (67 tuổi, đội 15) có 5 ha rẫy bên kia suối nên ngày nào hai vợ chồng ông cũng phải đu cáp treo qua suối để đi làm. “Lắm hôm tôi bị ốm bà nhà tôi phải đi làm một mình, nghĩ đến việc bà ấy đu qua suối nên tôi không yên tâm nên gắng dậy đưa bà qua suối đến khi về rồi lại đi đón” – ông Duy than thở.

Hàng ngày hàng trăm lượt người, có cả trẻ em đu cáp treo qua suối

Hàng ngày hàng trăm lượt người, có cả trẻ em đu cáp treo tự chế qua suối – nhìn hết sức nguy hiểm.

Còn theo chia sẻ của anh Trần Phương Nam (29 tuổi, quê Cà Mau) giờ đây ngày nào anh cũng phải sống trong sợ hãi khi mỗi ngày anh phải đu cáp treo ít nhất 2 lần qua suối để đi làm thuê.

Tuy nhiên, anh Nam cũng cho rằng, đi cáp treo tự chế dẫu có sợ nhưng cũng không sợ bằng vượt suối đi làm, đi chợ.

“Cách đây khoảng 4 năm, chưa có dây cáp treo này nên vợ tôi lúc đó mới 23 tuổi phải lội qua suối để đi mua thức ăn. Khi về không may bị trượt chân ngã xuống suối phải 4 ngày sau mới tìm thấy xác. Nếu có cầu vợ tôi đâu có chết”, anh Nam, bức xúc kể lại.

Qua suối chỉ có các đu cáp treo hoặc lội nước

Qua suối chỉ có cách đu cáp treo hoặc lội nước

Người dân phải đu cáp treo qua suối để đi làm

Người dân phải đu cáp treo qua suối để đi làm, đi chợ

Cũng vì đi lại khó khăn nên hàng chục trẻ em đang độ tuổi đi học phải nghỉ học ở nhà.

Bà Hồng Thị Anh cho biết, cả xóm ngụ cư có khoảng 25 trẻ em đang ở độ tuổi đi học nhưng chỉ có 1 em học lớp 2 là được tới lớp. “Cả xóm này trẻ em nghỉ học hết vì từ quê Cà Mau lên trú ngụ không có giấy tờ, hơn nữa đi lại quá khó khăn, nguy hiểm nên đành để chúng ở nhà cho mù chữ. Chỉ có con bé học lớp 2 là gửi nhà người quen nên mới được tới trường”.

Đi lại khó khăn nên hàng chục trẻ em đang ở tuổi đi học nhưng phải nghỉ ở nhà

Đi lại khó khăn, nguy hiểm nên hàng chục trẻ em đang ở tuổi đi học không được cha mẹ cho đến trường

Ông Nguyễn Hữu Thiện, chủ tịch UBND xã La Dom cho biết có 16 hộ dân quê Cà Mau và Thanh Hóa sinh sống ở bên kia suối. Bên cạnh đó có hàng trăm hộ dân có đất canh tác bên kia suối nên hàng ngày có hàng trăm lượt người đu cáp treo qua suối Đôi để đi làm. UBND xã biết việc đu cáp treo qua sông là rất nguy hiểm nhưng hiện vẫn chưa có kinh phí để đầu tư xây dựng cầu cho bà con đi lại an toàn.

Bài, ảnh Hoàng Thanh

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/kinh-so-canh-hang-tram-nguoi-dan-lieu-minh-du-day-cap-vuot-suoi-20150911135226063.htm

———————————–

Đảng viên đảng csvn chỉ biết vơ vét và làm giàu cho chính bản thân của họ.

Thứ Hai, 29-6-2015

Xây cầu vào… nhà chủ tịch xã?

(CATP) Thời gian gần đây, người dân xã Sơn Thọ (huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh) xì xào bàn tán về cây cầu treo hoành tráng được xây dựng đi thẳng vào nhà ông Chủ tịch UBND xã Sơn Thọ.

Điều đáng nói, cây cầu này sau khi hoàn thành chỉ phục vụ gia đình ông chủ tịch xã và một vài hộ dân đi lại. Trong khi đó, nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh đang phải sử dụng đò để qua sông, hoặc đi lại trên những chiếc cầu gỗ chòng chành, tạm bợ.

Theo quan sát của chúng tôi, cây cầu treo dẫn vào nhà ông chủ tịch xã đang chuẩn bị công tác hoàn tất. Một cây cầu kiên cố được xây dựng khi mà cách khoảng 200m, một cây cầu lớn được xây dựng trước đó hiện vẫn đang phục vụ nhu cầu đi lại của bà con, khiến mọi người trong xã không khỏi thắc mắc, có hay không việc xây cầu riêng cho gia đình chủ tịch xã?

Chiếc cầu treo bắc qua khe Tây nối thẳng vào nhà Chủ tịch UBND xã Sơn Thọ

Theo tìm hiểu, khu vực cây cầu treo này bắc qua khe Tây của thôn 6 (xã Sơn Thọ) đi thẳng vào nhà vị chủ tịch xã và một hộ gia đình bên cạnh, trong khi đó ở đây chưa có dự án hay một mô hình kinh tế nào được hình thành.

Một người dân thắc mắc: “Chiếc cầu này vừa được khởi công xây dựng từ đầu năm nay. Là người dân nhưng chúng tôi cũng không biết vì sao cây cầu này lại được xây dựng khi nó chỉ phục vụ vài ba hộ dân đi lại, vì những hộ khác họ vẫn đi trên cây cầu Gãy cạnh đó. Trong khi rất nhiều nơi khác đang cần cầu, có lẽ là cầu xây vào lối nhà ông chủ tịch nên được ưu tiên”.

Ông Nguyễn Khắc Hội – Chủ tịch UBND xã Sơn Thọ cho rằng, địa phương đang có ý định phát triển kinh tế ở trong đó. Hơn nữa, cây cầu này sẽ phục vụ nhu cầu đi lại cho khoảng 40 – 50 hộ gia đình với 220 nhân khẩu.

Đây là cầu dân sinh do Bộ Giao thông làm chủ đầu tư, được khởi công xây dựng vào tháng 1-2015 đến tháng 6-2015 sẽ hoàn thành. Xã chỉ là đơn vị trực tiếp thụ hưởng, nên mọi kinh phí cũng như việc khảo sát xã không biết. Sau khi chiếc cầu treo này hoàn thành, xã sẽ cho mở một con đường lớn nhằm phục vụ nhu cầu đi lại của bà con.

Ông Nguyễn Quý Trung, người trực tiếp phụ trách công trình này cho biết: Đây là cầu treo phục vụ dân sinh do Bộ Giao thông phê duyệt. Khi lập đề án triển khai, ở Hà Tĩnh đề xuất 5 cây cầu nhưng 4 cái đủ tiêu chí được phê duyệt. “Việc cầu treo Sơn Thọ được xây dựng ban đầu là do xã Sơn Thọ đề xuất, huyện xem xét gửi lên và đã được Bộ phê duyệt” – ông Trung cho biết thêm.

Chiếc cầu cũ nằm cách đó 200m vẫn còn kiên cố

Giải thích về việc xây dựng một cây cầu cạnh một cây cầu đã có sẵn như vậy, ông Trung cho biết chắc do xã đã có tính toán quy hoạch nhằm xây dựng khu kinh tế ở đó. Tuy biết rất nhiều nơi đang cần cầu, nhưng vì cầu treo kinh phí thấp, độ dài rộng có giới hạn nên khi khảo sát thực tế khó có thể thực hiện.

Việc xây dựng cây cầu này cũng đã có đoàn về kiểm tra khảo sát và đắn đo mãi mới quyết định làm. “Có thể xây dựng chiếc cầu này là để phục vụ bà con vào mùa lũ khi mà chiếc cầu cũ có thể bị ngập”, ông Trung nói.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, nếu lúc nước lũ dâng cao để có thể tràn qua chiếc cầu cũ bên cạnh thì người dân cũng không thể đi lại được bên chiếc cầu treo mới xây dựng này, bởi có một suối nhỏ ngăn cách đoạn đường đi lại, lúc đó nước sẽ ngập luôn con suối đi qua. Vậy liệu cây cầu này có giúp bà con đi qua được trong mùa lũ?

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

► Lễ đài thắt rất nhiều nơ đỏ

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2015

Một phụ nữ trong bộ áo dài màu vàng và đỏ cầm một vật dụng hình cây đuốc có tua rua vàng đến châm vào ngọn lửa không khói đặt tại gian đền thờ Hồ Chí Minh trong Bảo tàng Hồ Chí Minh, nơi hai gam chủ đạo vàng và đỏ cũng tràn ngập như ở mọi không gian quyền lực khác của cách mạng Việt Nam.

Một vận động viên nam mặc áo thể thao đỏ ba sọc trắng và quần thể thao trắng ba sọc đỏ nhưng không có logo của Adidas nhận ngọn lửa truyền thống từ tay chị trước bức tượng Hồ Chí Minh đang vẫy tay chào đúng kiểu kinh điển của tất cả các lãnh tụ cộng sản (trừ Tito).

ledai nodo 01

TT Nguyễn Tấn Dũng trên lễ đài.

Ông Hồ, sau lưng có mặt trời và đám mây mọc trên một cây đa, trông như một món đồ lưu niệm quá cỡ.

Mọi thứ đều đẫm sắc thái phông màn và đạo cụ, sơn thếp và rẻ tiền. Chiếc đài lửa ở Quảng trường Ba Đình cũng đượm mầu hàng mã. Lễ đài thắt rất nhiều nơ đỏ. Hoa hồng môn cũng đỏ trên những mâm hoa muôn thuở. Chỉ thiếu trước mặt mỗi vị khách một chai nước La Vie, đều như phân phối theo đầu người, là đầy đủ một sự kiện long trọng kiểu Việt Nam. Những người cộng sản, khét tiếng bởi phong cách khổ hạnh và nghiêm trang nguyên thủy, đã say đắm thẩm mỹ vàng son từ lúc nào và vui vẻ pha trộn cả các thủ pháp sân khấu cải lương lẫn ngôn ngữ của thể thao đại chúng và Disneyland vào những biểu tượng quyền lực của mình. Chào mừng bạn đến với tiệc sinh nhật 70 năm, tuổi nay không hiếm, của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam!

Màn kính thưa và trân trọng giới thiệu cố hữu, vốn dĩ đã tra tấn, từ lúc nào định hình quái gở như hiện tại, đó xứng đáng là câu hỏi số 15 của chương trình “Ai là triệu phú”. Đầu tiên là các vị Tổng Bí thư và nguyên Tổng Bí thư, rồi Chủ tịch nước và nguyên Chủ tịch nước, Thủ tướng và nguyên Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội và nguyên Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc và nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc…, cứ thế từ cao nhất và nguyên cao nhất đến thấp nhất và nguyên thấp nhất trên lễ đài, lần lượt từng người được gọi đúng tên, chức vụ và nguyên chức vụ đứng dậy như trong giờ điểm danh. Riêng thao tác này đã phiền hà, vì trước hết họ phải trèo từ những chiếc ghế hay bệ ngồi xuống chỗ đứng thấp hơn một chút bên dưới, trông rất lích kích, trừ ông Lê Đức Anh được đặc cách, một cảnh binh khuất phía sau thò tay giữ để ông không đổ trong cả tư thế ngồi. Rồi từng người một, giống hệt nhau, họ rập khuôn một động tác khó tả, mới thịnh hành từ chưa đầy một thập niên đổ lại: Họ bặp hai bàn tay vào nhau. Không ra chắp. Không ra chụm. Không ra lồng. Không ra nắm. Không ra bắt. Không ra kiểu nhà Phật. Không ra kiểu nhà võ. Không ra hiện đại. Không ra truyền thống. Không ra chào. Không ra vái. Không ra lạy. Không ra cầu nguyện. Không ra trịnh trọng. Không ra xuề xòa. Một cái vỗ tay ngưng giữa chừng? Một cái bắt tay tượng trưng? Một biến thái của biểu tượng chiến thắng, như thỉnh thoảng có thể bắt gặp ở các chính khách phương Tây sau những chiến dịch tranh cử? Tôi đã tìm mãi mà không thấy kiểu bặp tay chào này nằm ở quy định nào trong nghi lễ của các nước cộng sản. Cũng như không ở đâu có quy định khiến họ phải nhuộm tóc đen nhánh và rẽ ngôi cùng một phía. Khiến họ mặc áo cộc tay trắng giắt trong quần mầu ghi, túi áo gài bút bi. Song muốn thế nào, khi giới lãnh đạo tối thượng đồng loạt bặp tay như vậy, trước quốc dân và quốc tế, thì ngôn ngữ giao tiếp mới mẻ này của các nhà cộng sản Việt Nam nên được nghiên cứu và phân tích. Họ bặp tay, giơ lên ngang mặt, đầu gật gật rung rung, mắt nhìn lung tung, một hình ảnh khá lạ lùng. Ngoài ông Lê Khả Phiêu giơ tay chào nửa kiểu nhà binh, nửa kiểu cháu ngoan Bác Hồ và ông Nguyễn Văn An đàng hoàng vỗ tay hoan hô mình, ngoại lệ thực sự là ông Nguyễn Tấn Dũng, người duy nhất giơ tay vẫy theo phong cách lãnh tụ như đã nói ở trên và thần thái toát lên một vẻ oai vệ nhất định giữa các vĩ nhân tỉnh lẻ, trông như những hình nhân tồn kho từ thế kỷ trước.

ledai nodo 01

Nguyên Chủ tịch Lê Đức Anh trên lễ đài. Nguyên TBT Nông Đức Mạnh trên lễ đài. ẢNH CHỤP TỪ CHƯƠNG TRÌNH

TRUYỀN HÌNH TRỰC TIẾP CỦA VTV1

Thời gian quả là đóng băng từ thế kỷ trước. Từ Thức ngày nay có đi đâu trở về sẽ thấy chốn xưa nhiều thay đổi, nhưng cứ vào sự kiện lớn là tất cả đều nguyên nếp cũ, như bước ra từ bảo tàng. Vẫn là một bài diễn văn chán ngấy như để giết mọi cảm giác, dài dằng dặc như để rèn lòng kiên nhẫn không phải chỉ của nhân dân. Vẫn là kiểu cắm đầu vào giấy đọc chầm chậm, cốt tròn vành rõ chữ, không một mảy may cảm xúc: trong 22 phút 22 giây, ông Chủ tịch Trương Tấn Sang chỉ nhấc gương mặt bẩm sinh đã khá lạnh lẽo của mình lên khỏi mặt giấy dăm bảy lần khi hết một đoạn lớn, chấm xuống hàng. Trên lễ đài, một vị tướng ngủ gật. Bên dưới, các chàng cảnh binh mỗi người một vẻ, kẻ trừng mắt, người lim dim, mũ đội không nghiêm, đai cài trễ nải. Ở khu vực các khối xếp hình, vài ba người bỗng nhiên loanh quanh đi lại, như bao giờ cũng thế, bao giờ cũng có những nhân vật hành tung bí ẩn đi lại loanh quanh. Ở khu vực đại biểu các tầng lớp nhân dân, lố nhố kẻ đứng lên, người ngồi xuống.

ledai nodo 01

Cảnh binh trên Quảng trường Ba Đình

Vẫn là kịch bản vung tay đi đều bước, như trong mọi giờ thể dục mà thế hệ tôi học ở trường, như quan niệm đã tuyệt đối lỗi thời về sức mạnh của kỷ luật quân sự kiểu hàng lối tề chỉnh. Vẫn là gu văn công, môi đỏ má hồng, militarism hồn nhiên sánh vai sexism đại chúng. Vẫn là tinh thần văn nghệ phố huyện, lập lòe sặc sỡ, chỉ thiếu hát karaoke và nhảy cực xung là thành đám cưới tân thời. Vẫn là những biên đạo đại trà áo dài nón rồng hoa sen tre nứa, lần này xuất hiện thêm những người Việt cổ đóng khố, đầu cắm lông, trông không khác người da đỏ trong phim Hollywood và những con gà lông xanh, lông hồng, lông vàng, như hàng đặt thẳng từ Disneyland. Vẫn là những chiếc xe mô hình không thể Kitsch hơn; xe của khối Trí thức Việt Nam trương biểu tượng nguyên tử, trong khi khối nông dân hoan hỉ rước Hồ Chí Minh và rồng. Cuối cùng, rồng và Hồ Chí Minh cũng kết thúc lễ hội hóa trang thời thượng mà nhầm thời đại này.

ledai nodo 01

Khối nông dân Việt Nam

ledai nodo 01

Khối trí thức Việt Nam

ledai nodo 01

Cảnh kết thúc

Ngày hôm sau, tờ New York Times chạy bản tin ngắn nhan đề “Vietnam’s Alternative Parade, Celebrating Independence“. Chữ “alternative” ở đó thật hiểm. Một cuộc diễu binh khác, so với cuộc xưng hùng cực đại, oai phong, tối tân, hoàn hảo đến từng đường gân thớ thịt ở Trung Quốc. Xem họ, tôi bỗng thấy mừng. Mừng cho tất cả những luộm thuộm của cuộc phô trương lấy lệ của một quốc gia nhược tiểu. Mừng cho những chàng cảnh binh tranh thủ chợp mắt khi Chủ tịch đọc diễn văn. Mừng cho những cái chân giơ lên không đều. Mừng cho những chiếc ghế nhựa gãy thanh chắn. Mừng cho những cái mũ đội chệch, những chiếc đai không cài hết nấc. Và mừng nhất, nếu đó là cuộc diễu binh cuối cùng trên mảnh đất này.

ledai nodo 01

Lễ diễu binh Trung Quốc: Không được chệch một ly. ẢNH TRUYỀN HÌNH TRUNG QUỐC

ledai nodo 01

Lễ diễu binh Trung Quốc: Người hay robot? ẢNH: KEVIN FRAYER/GETTY IMAGES

ledai nodo 01

Lễ diễu binh Việt Nam: Giải lao một chút trên chiếc ghế nhựa xanh đã gãy một thanh chắn. ẢNH REUTERS

ledai nodo 01

Lễ diễu binh Việt Nam: Không nhất thiết phải đi đều lắm. ẢNH: INFONET

 ledai nodo 01

Lễ diễu binh Việt Nam: Không nhất thiết phải chỉnh tề giơ gậy. ẢNH: REUTERS

Nhưng bạn đừng đòi tôi xoay ra có cảm tình với cái lễ đài thắt nơ đỏ. Việc đó vượt quá sức người.

PTH

7/9/2015

http://baotreonline.com/Chuyen-muc-tre/Le-Cheo/le-dai-that-rat-nhieu-no-do.html#.VfHbJA5SggE.facebook

 

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »